Ở trọ
Không khí đặc quánh. Trời phồng giộp lên rồi vỡ ra vài giọt nước bám bụi đen sì chảy chậm chạp trên thành lan can bằng gỗ mốc xỉn. Mọi người đâm bổ ra đường, cố hít vào ngực một thứ sền sệt để giảm bớt sự ngột ngạt.
Nhưng vô hiệu. Trời vẫn bỏng giộp và cây cối héo rũ.
Ba tôi từ công sở về, mặt mày hốc hác. Ông ngồi dựa lưng vào
cánh cửa, đầu gục xuống. Mẹ mom men lại gần giọng sợ hãi: "Có chuyện gì thế?".
"Giảm biên chế". Mẹ ngơ ngác: "Sao bảo chỉ còn vài năm nữa ông
nghỉ hưu". Ba ngẩng lên thểu não: "Thế nó mới đểu. Thằng Hiền bảo
công ty làm ăn thua lỗ vì cơ cấu tổ chức nhân sự. Phải thay đổi. Ba ứa nước mắt.
Mình tung hê nó lên. Bây giờ rõ thằng ăn cháo đá bát. Tôi giật mình. Chỉ mới một
ngày, mặt ba già sọm. Những nếp nhăn chảy ngoằn ngoèo. Không phương hướng trên
mặt, ba đã già rồi, và đôi khi lầm lẫn nữa. Tôi bảo "Con thấy ba nghỉ được
rồi. Thời buổi này bọn trẻ nhanh chân lẹ mắt lên nắm quyền mới được".
"Nhưng tao nhiều kinh nghiệm". Ba nhấm nhẳn. Tôi cười: "Kinh
nghiệm nhưng vi tính, tiếng Anh, giao thiệp không có, ba cạnh tranh nổi với
ai". Ba nổi cáu: "Mày thì biết gì?". Những mạch máu chạy trên
trán ông căng ra như sắp đứt. Mẹ suỵt khẽ "Thì con nó cũng chỉ muốn ông
nghỉ ngơi". "Nghỉ ngơi gì". Ba thở dài - Biết lấy gì sống đây?
Đang đi đường bằng tự nhiên bước hụt xuống hố. Bà bảo không đau sao được".
Và ông nặng nề đứng dậy, bỏ vào nhà.
Chị Nhân bày cơm ra bàn, hỏi khẽ: "Cãi nhau à?" "Không. Ba nghỉ
làm rồi". Chị Nhân để nghiêng tô canh, nước trào ra bàn. Tôi cười:
"Bình tĩnh. Chứ kiểu này về làm dâu là tiêu rồi". Chị ngỏn nghẻn cười:
"Em thấy anh Hiền thế nào?", "Ai?- Tôi trố mắt- lão Hiền vừa cho
ba nghỉ việc đấy". Mặt chị Nhân tái xanh. Hai mắt thất thần nhìn ra ngoài
cửa sổ vần vũ mây mà không sao mưa nổi. "Làm sao bây giờ". "Thì
cứ yêu đã- Tôi nháy mắt- Đợi ba nguôi tính sau!". Và tôi cố sửa lại vẻ mặt
nghiêm túc, ảm đạm.
Bữa cơm trôi qua nhạt thếch. Chị Nhân không nuốt nổi cơm, cứ len lén nhìn ba mẹ.
Tôi đá chân chị: "Chị Nhân ơi, ăn nhanh lên đi chơi". Ba ra lệnh:
"Mai hai chị em lên gác. Tầng dưới cho thuê bớt mới đủ sống". Tôi
nhăn nhó:
"Nhưng nhà chật lắm" và hì hụi dắt xe máy chạy ra đường. Những cơn
gió hiếm hoi thổi thốc vào mặt làm tôi quên hết mọi chuyện.
Hai chị em chuyển lên gác. Căn phòng bé xíu, ẩm mốc và ngột ngạt. Phía bên trái
có cánh cửa sổ phủ cây và trông sang một mái tôn đầy phân mèo. Buổi tối gió hiu
hiu thổi, một thứ mùi lờm lợm bốc lên không sao chịu được. Lâu lắm nó mới được
mở ra, sau khi xịt nước hao đầy phong.
Nhà dưới ba mẹ ngăn làm đôi. Đằng trước vừa làm phòng khách vừa làm phòng ngủ của
ông bà và một cái bếp bé tý hin. Phía sau còn hai phòng nhỏ kê một cái giường
và một cái bàn cũ kỹ bằng gỗ, một cánh cửa cũng bằng gỗ thông ra con hẻm khác.
Tất cả cùng sử dụng chung một công trình phụ đặt dưới chân cầu thang. Ban đầu mẹ
định lắp máy lạnh cho người nước ngoài thuê nhưng tính đi tính lại thế nào mẹ bảo
ba để thế cũng hời. Ba ừ hữ, bỏ mặc mọi chuyện cho mẹ. Ba lãnh đạo và lẩn thẩn
với tất cả.
Người đầu tiên đến thuê là một phụ nữ còn trẻ dẫn theo hai đứa bé giống nhau
như đúc. Cô không đẹp nhưng có duyên. Cái duyên ngầm càng nhìn lâu càng đắm đuối,
hợp vai trò của cô thư ký phải luôn cặp bồ với những ông chủ cỡ bự. Cô xách
theo linh tinh đồ đạc, bày đầy góc nhà và nhìn tôi cười: "Cháu xem cô còn
trẻ thế này mà bận bịu quá". Tôi lơ láo nhìn lên trần nhà bám muội than
đen sì: "Thế chú ấy đâu". Cô ngẩn ngơ không trả lời. Tôi lí nhí.
"Cháu không biết nên mới hỏi", chỉ muốn chui xuống kẽ đất! Vừa may chị
Nhân chạy sang dặn: "Ba mẹ đi chơi. Sáu giờ rồi, chị cũng phải đi
đây".
Hôm nay chị Nhân rất đẹp. Chị diện váy trắng, tóc xoã loăn xoăn kiểu cách trên
khuôn mặt buồn dịu. Tôi ghẹo: "Đi chơi với anh Hiền à? Không sợ ba mẹ biết
à". Chị im lặng cắm cúi bước đi. Cô Diệu lắc đầu bảo: "Chị cháu khổ
vì tình, luỵ vì tình. Đàn bà như thế không sướng được. Nhất là tâm".
"Thế còn cháu?". Cô nắm chặt tay tôi, mắt ánh lên những tia ma quái:
"Cháu thì khác. Cháu mạnh mẽ hơn chị Nhân nhiều". Cô thở dài "Mà
con gái thế nào thì cũng khổ".
Hai đứa bé con đã lăn ra ngủ vùi. Tôi khen: "Hai đứa chắc giống bố".
Cô bỏ nốt túi xách vào gậm bàn" "ừ, mỗi người một nét", giọng lạnh
tanh. Tôi đi về nhà thấy nhà vắng vẻ và buồn như nhà trọ không người thuê. Tôi
mở cửa. Lại một mùi chua lòm bốc lên hầm hập.
Mẹ đẩy cửa vào, hai bàn tay nổi đầy gân xanh miết chặt vào nhau. Mẹ nhìn tấm ảnh
của cô gái treo đầu giường vẻ khó chịu nhưng rút cục không phê phán như mọi hôm
mà chỉ hỏi giọng lo lắng: "Con có hay nói chuyện với chị không? Ba con giờ
giở tính, mẹ không lo lắng gì cho hai con cả... lại còn chuyện buôn bán".
Tôi cười: "Tụi con lớn rồi mẹ à". Trong bụng nghĩ thầm, mẹ lúc nào
cũng thế, có lo lắng gì đâu ngoài chuyện phiền trách chúng con. "Dạo này
chị mày hay về muộn thế". Mẹ mơ màng- "Hồi xưa đi chơi chín giờ về mẹ
đã bị bà ngoại rầy. Bây giờ tự do quá dễ hư". "Cũng còn tuỳ- Tôi giúi
đầu vào ngực mẹ. Mẹ đâu phải là bà ngoại. Mà tụi con là con gái ngoan". Mẹ
gật đầu: "Ừ mẹ mong thế. Con gái xảy chân ra đường bao nhiêu là cạm bẫy".
Mẹ xuống nhà. Căn phòng yên trở lại. Chiếc quạt máy chạy lè xè như đuổi ruồi. Một
con mèo đi lang thang trên mái tôn kêu gào thảm thiết.
Chị Nhân về, mồ hôi ướt đẫm. Chị bảo "Mệt quá" và đổ vật xuống giường.
Mắt mũi khép lờ đờ. Tự nhiên tôi thấy chị giống như một con mèo hoang. Con mèo
hoang trắng muốt. Chị hé mắt: "Em ngủ khuya thế?" "Em đợi chị".
"Lần sau cứ ngủ trước đi. Chị đi cổng nhà chị Diệu, ba mẹ không biết
đâu" "Mẹ vừa ở đây. Mẹ đang lo. Tôi cười. Thế nào nhỉ? Con gái ra đường
xảy chân bao nhiêu cạm bẫy". Chị nghiêm nét mặt vẻ bồn chồn dữ. Rồi quay mặt
vào tường "ngủ đi", vẻ đầy bí ẩn. Đôi vai gầy nẩy lên một cái. Tôi hỏi:
"Có chuyện gì thế?". "Yêu đương. Mày con nít không biết
đâu", "Chị lầm rồi. Con nít bây giờ tinh lắm. Chuyện gì cũng giỏi cả".
"Vậy à. Chị vật vã... Chữ trinh có đáng ngàn vàng không?" "Có chứ".
Tôi quả quyết quay sang đã thấy chị ngủ mất, hơi thở thật bình yên.
Bạn trai của cô Diệu rất nhiều. Nhưng tuyệt nhiên không thấy bố của hai đứa bé.
Gặng hỏi cô cũng chỉ bảo đang làm ăn ở xa. Cô với hai đứa bé sống phần nhiều là
nhờ vào những người bạn tốt bụng. Nhiều hôm cô đi khuya mới về, tôi lại sang
trông con cho cô. Hai đứa bé như hai con búp bê nhưng ngớ ngẩn. Chúng không biết
nói, biết cười. Cô bảo:"Cô sống đến giờ là vì hai đứa. Chứ đời cô bầm giập,
chẳng còn tương lai". Tôi vuốt mái tóc óng mượt của cô: "Sao lại
không? Cháu thấy cô như thế này bao nhiêu bạn bè là hạnh phúc". Cô cười
lúc lắc mình không nói, mặt bỗng dưng hóp lại như mặt bà già.
Khoảng tháng sau, cô Diệu bàn với mẹ tôi để nhà cho thêm một người khách thuê.
Cô ở ngoài người đó ở trong. Đó là một người đàn ông cứng tuổi- một hoạ sĩ nghiệp
dư. Ông ta mang theo các loại khung và giá vẽ, những bức tranh ngoằng nguỵt,
khó hiểu, bốn chiếc lọ gốm xanh đậy kín nắp và một con mèo mun ăn nhiều nhưng gầy
gò giơ xương.
Tôi dẫn hai đứa bé vào phòng ông, lặng yên xem ông vẽ. Ông hỏi: "Mẹ chúng
nó đâu". "Đi làm rồi ạ". Ông gật gù: "Một người đàn bà tốt".
"Cháu cũng nghĩ thế". Tôi ru hai đứa ngủ. Ngồi hết giờ này đến giờ
khác xem ông phết lên toile những mảnh màu đỏ ối hoặc tăm tối mà sau cùng được
chú thích bằng một dòng chữ nhỏ. "Ký ức chiến tranh" nghiêng ngả như
những bóng người lội dưới bom. Cho đến khi chị Nhân về, tôi mới lồm cồm bỏ
lên lầu.
Chị Nhân vẫn chơi với anh Hiền, dù đôi khi lương tâm cắn rứt, hạnh phúc lung
lay khổ sở. Tôi nhắc khéo: "Coi chừng ba mẹ biết". Chị bĩu môi:
"Ba mẹ vô tư lắm, không biết đâu". Chị treo áo vào tủ: "Sau này
có con chị sẽ quan tâm đến nó, nhưng theo cách khác" "Là sao?"
Chị nhún vai bất cần và lơ mơ ngủ mất .Tôi nằm mãi mà không ngủ được. Không hiểu
sao giờ này mẹ con cô Diệu đã ngủ chưa. Ông hoạ sĩ đáng mến đang làm gì bên bốn
chiếc lọ màu ngọc bích đậy kín bưng. Họ đang làm gì khi đêm chậm rãi trôi qua.
Cơm dọn ra mà không ai ăn nổi. Hôm nay ba mẹ từ nhà dì về, mặt mày hớt hải. Vừa
bước vào nhà ba đã hỏi chị Nhân về chưa. Tôi lắc đầu: "Chị Nhân chiều nay
đi ăn cơm với bạn bè". Ông nghiến răng: "Với thằng Hiền phải
không?". Tôi hốt hoảng: "Con không biết". "Thế mà tao biết.
Hai đứa chúng nó đi trước mắt tao tình tứ lắm". Mẹ rụt rè: "Thì khoan
đã. Ông cứ nhặng xị cả lên con nó sợ". Ba vò đầu bứt tóc: "Lửa cháy đến
nơi mà còn bảo khoan. Làm sao tôi khoan được".
Châu
Giang
Châu
Giang


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét