Thứ Sáu, 30 tháng 8, 2024
Người khuyết tật
Anh ta năm nay chưa đến tuổi bốn mươi mà tóc đã bạc gần hết. Xưa kia, có người nước Sở bên Tàu vì lo việc báo thù, trằn trọc cả đêm không ngủ nên sáng ra đầu đã bạc trắng. Bắc thì không phải thế. Anh ta chả phải thù hằn ai, nếu có thù thì Bắc thù mình, thù thân phận nghèo khó của mình. Anh ta đã ao ước, đã cố suy nghĩ mọi cách để có, để được sống trong cảnh giàu sang. Nhưng chỉ suy nghĩ suông, loanh quanh hết ngày này qua tháng nọ mà không cố gắng làm việc, không có phương cách cụ thể nào thì chỉ là ảo vọng. Có lẽ Bắc mong rằng ngủ một đêm sáng ra sẽ lên đời. Suy nghĩ quá nhiều nên anh ta bạc đầu chăng?
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
"Bên bờ sông gió hát" giọng điệu chan chứa yêu thương của Nguyễn Hồng
"Bên bờ sông gió hát" giọng điệu chan chứa yêu thương của Nguyễn Hồng Tình cờ tôi gặp tập truyện ngắn Bên bờ sông gió hát của Ng...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét