Vậy là đã gần tròn năm mươi năm. Thời gian chưa đủ dài
để xóa nhòa ký ức nhưng cũng đủ phủ dày lên lớp bụi đời người. Như một kỷ niệm
đẹp - tình yêu đầu đời của thời thơ trẻ. Tôi đã trân quí, nâng niu suốt ngần ấy
thời gian. Giờ như một thước phim tua nhanh lại, đứt đoạn, nhập nhòa như sương
khói. Tôi sắp gặp lại nàng! Chúng tôi hẹn gặp nhau ở quán café đầu đường,
cách nhà không xa. Suốt buổi sáng hôm ấy tôi cứ đi ra đi vào mong cho chóng đến
chiều. Tôi chưa thể gọi là ông già nhưng tất nhiên không còn trẻ nữa, thế mà
hôm ấy hồn tôi cứ lâng lâng rạo rực, cứ bay bổng chơi vơi như một người trai trẻ.
Tôi đang trở về miền ký ức, trở về ngày xưa với những hẹn hò, với những yêu
thương hờn trách... Tôi đến quán sớm hơn ba mươi phút. Chiều nay
Chúa nhật nên khách khá đông. Tôi chọn góc khuất gần hòn non bộ, nơi kín đáo
nhưng lại nhìn bao quát được khách ra vào quán. Tôi nhắn tin cho nàng là sẽ đến
điểm hẹn đúng giờ và tắt nguồn điện thoại để tạo sự nhận diện bất ngờ. Người ta
thường bảo: “Tình đầu khó quên”, tôi và nàng cũng đều nghĩ thế. Bằng chứng là
ngần ấy thời gian tôi vẫn nhớ nàng, nhớ trong màn sương hư ảo, vẫn nhớ cô bé có
đôi bím tóc trên đầu nhún nhảy theo từng bước chân chim, vẫn nhớ... Dẫu rằng cả
hai đã có gia đình, cuộc sống gia đình của mỗi người đều ấm êm, hạnh phúc. Ngày ấy chúng tôi yêu nhau tinh khôi như nắng sớm,
nhẹ êm như sương mai. Tôi hơn nàng hai lớp, nhà ở cùng con phố nhỏ, tình yêu cứ
lớn dần trong tâm hồn ngây thơ non trẻ. Thế rồi chiến tranh xảy ra, người đi kẻ
ở, sự chia ly của đôi chim vừa rời tổ, nỗi nhớ nhung xé nát trái tim non và những
ảnh hình thơ mộng ấy cứ quấn lấy nhau, cứ đậm nét trong nhau suốt một thời gian
dài. Rồi dòng chảy cứ thế trôi xuôi, mang theo cuộc tình đi về hai ngã, Tôi rời
phố thị nơi có quá nhiều kỷ niệm, rời xa khung trời yêu thương của một thời mơ
mộng. Những ký ức đã bụi phủ rêu mờ, xanh xao nỗi nhớ, theo thời gian trôi nổi
đã nằm im, lặng chìm trong tiềm thức. Rồi một sáng mai yên bình tôi nhận được
tin nàng trở về, thăm lại quê hương sau bao năm xa xứ. Cuộc gặp hôm nay trong sự
rạo rực của thời trai trẻ, háo hức tìm lại một thời áo lụa trắng bay. Tôi đảo mắt nhìn quanh, quán rộng và người ra vô
thường xuyên. Bàn góc trái gần cửa ra vào có một phụ nữ đứng tuổi và anh thanh
niên ngồi, bên hòn non bộ cách bàn tôi không xa có hai phụ nữ cũng cỡ tuổi tôi,
có vẻ tất cả không phải là nàng, còn lại đa số là bàn đông người hoặc lớp trẻ
ngồi. Đến giờ hẹn, tôi căng mắt nhìn ra cửa, tâm trạng thật khó tả, hồi hộp đến
lạ. Cứ có người vào là tim tôi đập loạn xạ. Không phải tình xưa làm choáng ngợp
hồn tôi, không phải trái tim tôi đã in đậm bóng dáng nàng mà không ai thay thế,
cũng chẳng phải tôi phai mờ hạnh phúc gia đình mà tôi đang có. Có chăng chỉ là
gợi nhớ lại một thời thật đẹp của mối tình đầu, có chăng là sống lại những phút
giây mà ngày xưa đã đánh mất. Đang nghĩ ngợi mông lung thì một bóng người đi
vào. Tôi ngồi bất động. Vâng! Tôi ngồi cứng đơ trên ghế như thế. Một người phụ nữ đứng tuổi, sang trọng đi vào, kín đáo đưa mắt
nhìn khắp quán rồi đến bàn có treo bức tranh vẽ khổ to “Thiếu nữ bên hoa huệ”.
Đúng là nàng rồi. Vẫn con người ấy, phong thái ấy, linh cảm cho tôi biết thế.
Nơi tôi ngồi đến bàn nàng khá xa nhưng cũng đủ để có thể nhìn rõ mọi vật. Nàng
không thay đổi gì nhiều dẫu đã gần nửa thế kỷ. Tôi đứng lên định sang nhưng chẳng
hiểu sao cứ ngần ngừ và rồi quyết định ngồi xuống không đến với nàng. Chuyện gì
đã làm tôi thay đổi quyết định? Chuyện gì đã làm cho tôi đang háo hức lại lịm tắt
như vậy? Không biết! Quả thật tôi không biết tại sao lại cư xử với nhau như thế,
với mối tình đầu mà xưa tôi hằng nhung nhớ, hằng nâng niu với vầng sáng của mối
tình tuyệt đẹp thời học trò. Thời yêu đương nằm trong những bài thơ gửi cho
nhau để sâu trong trang sách. Thật tình, hồn tôi không dững dưng đến thế, cũng
chẳng ngại ngần gì khi gặp lại nàng, nếu không muốn nói là tôi mong đến ngay với
nàng. Đến để hít thở, để sống lại, để tìm lại cái không gian diễm tuyệt mà tôi
và nàng đã để vuột khỏi tầm tay ngày ấy. Sau giây phút choáng ngợp với biết bao
kỷ niệm ùa về, tôi lặng thinh và bình tỉnh trở lại. Thôi, chuyện gì đã qua hãy
để nó trôi đi, như dòng sông muôn đời vẫn chảy, đừng khơi lại, khuấy đục lên
làm gì. Tôi lặng lẽ rời khỏi quán café. Trời vừa nhá
nhem, ánh đèn đường trải vàng những ngọn cây, trải vàng lên từng mảng tối con
đường. Ký ức thật đẹp nhưng hãy để nó ngủ yên. Tôi tự nhủ lòng và thả bước về
cuối con đường. Phạm Tú Uyên Theo http://vietnamthuquan.eu/
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét