Anh gan se ruột thắt Sao ai nỡ dày vò Đến nhàu nát hồn thơ?. Nhớ dạo ấy Hoàng Hưng ỳ ạch thúc con Ngựa biển [1] vào
đời ngỡ như mặt mình. Được một lúc thì anh ngớ ra, thấy như không phải – Thế là
anh trốn biệt. Đến sáu năm, anh lại tự giới thiệu, Hoàng Hưng đây Người đi
tìm mặt [2]. Vì cái tên cuốn sách như một lời mời gọi, vẻ như e lệ, ngỡ ngàng và
trăn trở, ngơ ngác, tôi bỗng hoá người đi tìm – theo anh và cùng anh. Có lẽ anh
vẫn ngờ ngợ, chả biết cái mặt mình nó nấp ở chỗ nào trong cuộc sống vô cùng rắc
rối và lắm mặt này, nhưng có lẽ tôi, khi đọc đi đọc lại năm bảy lần cuốn sách
vuông mỏng mảnh y hệt cái mỏng mảnh của mỗi kiếp lụỵ, nặng nợ – càng nặng nợ
hơn so với người bình thường khác vì chót đa mang cái nghiệp thơ vốn dĩ chẳng mấy
khi xuôn xẻ – thì, chợt tôi thấy hoá ra mình với anh ta là đồng bệnh. Xưa, người
ta nói đồng bệnh tương liên, bây giờ trước những trang thơ quằn quại này, tôi
xin nói: “đồng bệnh tương… tầm!” Không phải “tầm chương trích cú” mà đúng là tầm…
tìm dung nhan, hay tìm chân dung thì phải. Vì lẽ đó, trong nội dung bài viết
này, tôi không đụng đến những bài gọi là “thể nghiệm” của một nhà thơ đang băn
khoăn nhiều về thi pháp. Tôi chỉ nói về “nỗi niềm thơ” của Hoàng Hưng mà thôi. Khổ! Con người ấy rời ghế nhà trường, bước vào đời đã tự nguyện
chấp nhận sóng gió cơ mà, ừ, thì đấy, cứ tung lên quật xuống đi! Chấp nhận rồi
mà nào được yên thân làm một chiếc lá rách! Thà làm một anh kí phán “sớm vác ô
đi tối vác về” có tí đồng lương nuôi vợ nuôi con! Nếu thế thì đã đi một nhẽ. Khốn
khổ! Lại đeo đẳng cái nghiệp thơ quái ác, anh ta cứ phải tìm đến những bậc cha
anh từ bao nhiêu thế kỉ, từ tám chín phương trời. Chịu khó học, để rồi trăn trở
với châu ngọc bọc trong chắt lọc tinh hoa cười khóc, niềm yêu thương đùm bọc từ
ngàn hương hoa ngát đến chân tơ kẽ tóc của thi ca mới ân cần quyến rũ làm sao!
Không thể, sau mỗi lần vấp ngã, mỗi trận đòn đau mà dứt được nghiệp dĩ! Phải viết
để phơi gan, giãi óc trước cuộc đời mà anh yêu, lắm phen yêu đến cuồng nộ khi
chẳng may cái mình yêu lại trở mặt phũ phàng với mình. Quá yêu nên mới mải mê tìm – tìm một hình thù giải đáp. Trước
cái vô cùng của vũ trụ, cái cực nhục của mỗi kiếp người, anh cứ hỏi, hỏi từ quá
vãng đến mai sau, từ sợi cỏ may đến cái nền đá trắng lạnh, nào, mình là ai đây,
là thế nào đây ? Cuộc sống trong muôn mặt của nó đến từ đâu, sẽ đi đến đâu? Chẳng có một lời giải đáp. Cả đến Chúa trời cũng im như không
có Chúa Không có Chúa cho người xưng tội Chỉ chờ xem trừng phạt lúc nào? Gần anh nhất, thương anh nhất chỉ có vợ, là Em. Đọc thật chuẩn
là Em Mờ, dẫu thương anh, Em cũng mịt mờ trước số phận: Em linh cảm suốt một đời dằn dọc Em bận tâm giải nghiệm những chiêm bao Thế thì còn ai nữa? Có khi Hưng đành thôi, phó mặc trời đất,
hơi đâu mà luẩn quẩn – Thà cứ xếp bằng như Đức Phật ngồi tù. Nói thế chứ, làm sao thoát được những cơn đau quái ác vì còn
phải sống, còn phải, lúc cần, quăng hết bản thân mình, để nuôi dưỡng những bản
thể khác mà anh yêu lắm. Nhưng: Kiếp này anh lại vụng Có còn kiếp khác không em Hưng thương người Em Mờ ấy quá, lắm lúc không biết đến thân
mình nữa: Tay quờ sang Em Ngày buồn ăn cả vào đêm Em ngồi như núi lặng im mà buồn Cái kiếp Hưng nó nặng nghiệp oan gia. Chỉ mong nói ra được.
Như con chó đen trong đêm gừ gừ, âm ấm sùng sục cái Nỗi ngứa ngáy tiền kiếp Phát điên vì không nói được Có một thời, không biết Hưng ở cõi nào về với gia đình, mà đến
nỗi… vợ khóc một đêm, con lạ một ngày, đến nỗi… bước vào cửa người quen tái mặt,
thậm chí giật mình… một cái vỗ vai. Xa nữa, có một thời… Dạo ấy, Hưng còn trẻ lắm mà: Một trăm bạc
rượu tới Thiên đường – Tới thiên đường mà sao dễ thế, và rẻ thế! Anh mới tuổi
ba mươi bỗng có một đêm, trên thiên đường ấy, anh đã “mất tân vì cô điếm ế”. Đời sống đã làm anh hoá đá, nhưng vì anh còn là một đấng người,
lại thêm: đấng–người–thơ, nên dù hoá đá thì vẫn biết rùng mình vì một hạt mưa. Anh đã sống một thời gì mà: … gần đất xa trời Ngủ là xum họp với người cõi âm Tỉnh ra là chết âm thầm Cái kiếp hoàn toàn bất hạnh. Chả biết từ đâu, bất hạnh cứ dội
xuống như mưa đá. Nhưng, tôi biết nếu không có phương tiện nói ra – nói ra được
là nguôi được – thì sao đây ? Điên ư ? Hay phá phách đời mình ư ? May
cho Hưng là còn có Thơ để giải oan khiên u uất của mình lên trang giấy ấm áp
tình Người. Người viết hoa, mà anh tin và gửi gắm nhiều hi vọng. Thế thì tại sao có đôi ba người nào đấy cứ tỏ ra bực bội khó
chịu khi Hưng tự bộc bạch? Phải thiết tha với cuộc sống lắm, tôi nhấn mạnh: cuộc
sống của dân tộc, của nước Việt Nam yêu quý – mới biết kêu lên để tồn tại, để
làm việc gì đấy hữu ích cho đất nước. Nếu không thì tự cho mình một viên đạn
vào đầu lại dễ. Sống được, thật khó. Hưng đã can đảm chấp nhận và kêu lên nỗi
đau của chính mình – có thể là của vợ con mình, kêu giùm người khác nữa. Thiết
nghĩ đó cũng là cái quyền sống sơ đẳng của một con người. Dẫu ghét anh ta đến mấy,
ta cũng nên thừa nhận cho anh Hoàng Hưng cái quyền nhỏ nhoi và đau đớn ấy chứ? Phải nói, từ Ngựa biển đến giờ, tôi cũng được đọc
ít nhiều tập thơ của các bạn ít tuổi hơn, cách mình một hoặc hai ba thế hệ – đến
Người đi tìm mặt thì, với số lượng quá ít ỏi nước mắt, (tuổi già giọt lệ như
sương ấy mà) tôi đã khóc được đôi lần. Khóc được thì nhẹ người. Vì cũng đã lâu,
đến tập thơ này, tôi bắt gặp nhiều câu thật hay, thật hiện đại mà vẫn bình dị
trong truyền thống cảm nghĩ Việt Nam. Hình tượng: Chiếc phi cơ ra đi trong đêm
rồi người thơ hỏi vào không trung: Biết về đâu mà rơi cứ làm tôi se lòng thắt ruột. Khổ! Ấy vậy đấy! Số phận một
con người trước vô cùng trời đất và sâu thẳm lòng người. Ngày ấy mắt em xanh Yêu anh mắt em bạc vì nước mắt Những câu thơ đơn côi, không ra khỏi lòng tôi được nữa Cái mùi mồ hôi nước hoa Đêm nhiều hang ổ mà ta một mình Tôi đã ứa nước mắt, do một câu thơ Hoàng Hưng hay đến sững sờ,
đến ngơ ngác: Anh đánh mất mùi anh trên những sàn đá lạ Chỉ còn mưa mùi nước mắt đêm Chẳng biết cái gì đã thúc đẩy anh vào một cái rãnh chật, cạn
nước chỉ còn bùn. Anh quẫy cựa. Anh sã cánh, tơi tả hết lông cánh như bị nhốt
trong cái lồng bê tông vài mét khối. Anh thấm thía nông nỗi ấy đến Ba năm còn nhớ một con thạch thùng Mười năm còn quen ngồi một mình trong tối Một tập thơ căng mọng sự thật. Mỗi chữ mỗi dòng đều
từ sự thật mà ứa ra, bật ra, bung ra. Những con chữ vỡ, nổ. Để, thật
ra, qua tập thơ này, Hoàng Hưng đã tìm thấy mặt mình tuy anh không dám nhận,
không phải vì khiêm tốn, mà anh rất thật lòng, cảm thấy mình chưa vẽ được trọn
vẹn chân dung mình, anh thú nhận: Quên ngay từng bước vừa đi Không biết chỗ bàn chân đặt tới Vì Hưng này không đếm sang đến B. Từ A anh đi quanh quẩn mãi
chỉ tìm thấy A rồi lại trở về A. Như toán học thì người ta viết A, A’ rồi A”.
Hoàng Hưng là thi sĩ tìm nỗi Đau, ta viết tắt là Đ; anh chỉ tìm thấy Đ và anh lại
luẩn quẩn phát hiện ra nỗi đau tiền kiếp. Như Đ, Đ’ rồi lại đến Đ”. Đó là nỗi trằn trọc, băn khoăn, day dứt vào nửa cuối thế kỷ
XX mà sau hai cuộc tổng chiến khủng khiếp, tưởng là sau những Postdam, những
Nuremberg, Paris, những Genève…sẽ yên ổn cả hoá ra… Chao ôi ! Thơ đi tìm mặt Thơ đây Khiếp thay mặt đất! Khổ thay mặt mình! Một cuộc tìm kiếm cũng bất tận. Kết thúc sẽ là hư vô. Anh biết
trước như vậy, nhưng anh vẫn muốn xông vào hư vô nữa mà tìm. Có nhà thơ đã nói: Tôi bắt đầu đi, nghĩa là tôi đã đến Nhưng “đến” để rồi làm gì? Có lẽ rất ít thi sĩ nào trên quả đất
này lại “dừng” để hưởng thụ cái thành đạt – dẫu rằng lớn lao – của một tập thơ,
kể cả một đời thơ. Ngay từ lúc sống, có lúc anh ta đã muốn đi vào cái chết để
tìm xem phía sau cái chết là gì nữa cơ! Tôi mong các bạn, trước những trang viết bằng máu và nước mắt,
hãy mở tấm lòng độ lượng vị tha. “La douleur fait les grands poètes” (Nỗi đau làm nên những thi sĩ lớn) Alfred de Musset Không thông cảm mà cứ đọc, trước hết là thấy thơ quái gì mà
khó hiểu thế. Đã không chịu hiểu thì liền kết tội nó là “đánh đố” thậm chí là xấu
nữa, (tuy mấy năm gần đây quả thật cũng xuất hiện lác đác một số bài thơ vô cảm,
vô nghĩa, viết bằng lối làm xiếc chữ nhưng độc giả vẫn cần bình tĩnh xem xét và
phân biệt thực hư) trong khi nó đang ngửa mặt chờ những tia mắt yêu thương đấy.
Đôi khi cũng có vài ba nhà thơ sống ung dung, xe ngựa, lâu đài sênh sang, gặp
toàn may mắn. Nhưng cũng chính vì thế mà mất Thơ. Còn phần lớn đều phải chịu những
nỗi đời đau khổ, thậm chí oan khiên. Nếu có phải nói lên một cái gì đó thì người
thi sĩ chỉ chống đỡ với nỗi đau đang cắn xé mình và chống trả cái ác đang còn
làm khổ mình và khổ cả thiên hạ. Còn thì người thơ, anh ta (hay chị ta) toàn là
người lành, người hiền nhất dưới gầm trời này. Nếu có nổi lên một hình bóng nào
của anh (hay chị) ta thì cũng bất quá là: Cái quay búng sẵn trên trời Mờ mờ nhân ảnh như người đi đêm Nguyễn Gia Thiều Tôi mong – và điều này, từ khi văn nghệ bước vào cuộc Đổi Mới
đất nước, tôi mong ngày càng có nhiều bạn cảm thông được với mỗi chữ tâm huyết
của người thơ, chia sẻ với anh ấy (hoặc chị ấy) những lo toan, ưu phiền, những
quằn quại trong cơn đau sáng tạo, cơn đau của người mẹ sinh nở và cùng ghé vai
gánh đỡ người thơ cái nghiệp quá nặng để rồi có thể cùng anh ấy hay chị ấy đi
tìm mặt mình, bộ mặt ấy là cái gì đây, là thế nào đây, sẽ ra sao đây trong cõi
nhân gian còn đầy rắc rối, đầy hiểm hóc và đầy bí ẩn? Hoàng Hưng đã đi tới một tính cách rõ rệt trong thơ. Nỗi quằn
quại của đời anh, ngòi bút anh đang nói với chúng ta đôi điều mới lạ về số phận
con người. Anh còn phải tiếp tục đi nữa, hoàn chỉnh nhân cách thi sĩ, nhìn thẳng
vào số phận nghiệt ngã của mình và có thể của nhiều người khác nữa. Anh còn đi
kể cả có lúc: … Quên ngay từng bước vừa đi Không biết chỗ bàn chân đặt tới. Chú thích: [1] Tập thơ của Hoàng Hưng, NXB Trẻ, 1988 [2] Tập thơ của Hoàng Hưng, NXB Văn hóa Thông tin, 1993 Hà Nội, 25/4/1994 Hoàng Cầm Nguồn: Văn Nghệ Theo https://vanhocsaigon.com/
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét