Vấn đề con người trong
tư
tưởng của Ngô Thì Nhậm
Ngô Thì Nhậm (1746 –
1803) được ví như cây đại thụ tỏa bóng lớn trong suốt chiều dài lịch sử Việt
Nam với những đóng góp quan trọng trong thế kỷ XVIII – XIX. Ông không chỉ là một
nhà tư tưởng triết học, chính trị mà còn là nhà quân sự đại tài của dân tộc Việt
Nam.
Sống trong thời đại lịch
sử – xã hội đầy biến động, Ngô Thì Nhậm đã nỗ lực phục vụ triều đại Tây Sơn hướng
đến độc lập dân tộc và toàn vẹn lãnh thổ quốc gia. Chính vì thế, nhân cách, tài
năng và những đóng góp của Ngô Thì Nhậm đã ảnh hưởng tích cực tới tình hình
chính trị – xã hội đương thời và được lịch sử ghi nhận.
Vấn đề con người trong tư
tưởng của Ngô Thì Nhậm thể hiện tầm khái quát sắc sảo từ những lý luận truyền
thống cũng như dựa trên thực tiễn phong phú đương thời. Vận dụng tư tưởng này sẽ
góp phần củng cố những quan điểm của chủ trương, chính sách của Đảng và Nhà nước
trong sự nghiệp xây dựng con người mới ở Việt Nam hiện nay.
1. Đặt vấn đề
Trong suốt chiều dài lịch
sử tư tưởng triết học Việt Nam, vấn đề con người được rất nhiều nhà tư tưởng
quan tâm, trong đó Ngô Thì Nhậm với tư tưởng đề cao con người ở những quan điểm
trọng dân, thương dân, cùng với đó là lý luận về nguồn gốc con người, vai trò của
điều kiện kinh tế – xã hội và giáo dục đối với sự hình thành bản tính con người.
Nhận thức được quy luật của
sự phát triển xã hội, ông đã đưa ra quan điểm giáo dục con người, đạo làm người
và chính sách trọng dụng nhân tài chính là nền tảng của công cuộc dựng nước. Đứng
trên bình diện nghiên cứu triết học, vấn đề con người trong tư tưởng của Ngô
Thì Nhậm có ý nghĩa nhất định đối với sự nghiệp xây dựng và phát triển con người
ở Việt Nam trong giai đoạn hiện nay.
2. Nội dung cơ bản vấn đề
con người trong tư tưởng của Ngô Thì Nhậm
Tuy rằng chưa được tiếp
thu các lý luận tiến bộ về con người nhưng với tài trí hơn người, trong hoàn cảnh
điều kiện kinh tế, chính trị, văn hóa, xã hội Việt Nam thế kỷ XVIII – XIX, Ngô
Thì Nhậm đã thấu hiểu rất rõ về cuộc đời nhiễu nhương, đồng cảm với những thân
phận và bản chất con người đương thời. Cùng với truyền thống yêu nước của dân tộc,
truyền thống khoa cử của gia đình chính là một trong những yếu tố quan trọng
tác động trực tiếp đến quan điểm về vấn đề con người trong tư tưởng của Ngô Thì
Nhậm. Đồng thời, việc tiếp thu tư tưởng tam giáo đồng nguyên có ảnh hưởng lớn đến
nhận thức, phẩm chất và cách đối nhân xử thế của Ngô Thì Nhậm trong suốt con đường
quan lộ của ông.
Ngô Thì Nhậm hay Ngô Thời
Nhiệm (1746 – 1803) là một tu sĩ Phật giáo, danh sĩ, nhà văn đời Hậu Lê và Tây
Sơn, có công lớn trong việc giúp triều Tây Sơn đánh lui quân Thanh. Tượng thờ
Ngô Thì Nhậm trong Điện thờ Tây Sơn tam kiệt (Bảo tàng Quang Trung, Bình Định)
Các tác phẩm mà Ngô Thì
Nhậm để lại cho đời phần lớn đề cập đến những vấn đề liên quan đến chính trị,
xã hội, tư tưởng, văn hóa và đạo đức mà không bàn đến vấn đề con người, nhưng vấn
đề con người là chủ đề xuyên suốt trong toàn bộ các tác phẩm của ông. Bằng tài
năng, tâm huyết, ông đã để lại cho đời tư tưởng triết học mang tính thực tiễn
sâu sắc, nổi bật là tư tưởng bàn về vấn đề con người thông qua lý giải về nguồn
gốc, bản tính, vai trò và vị trí con người, để từ đó đưa ra phương pháp giáo dục
và đạo làm người để xây dựng nhân tài cống hiến cho quê hương, đất nước.
Một là, về nguồn gốc và bản
tính con người.
Xuất phát từ quan điểm
trong Kinh Dịch: “Trời và người cùng chung một lý” (“lý” ở đây được hiểu như là
quy luật vận hành tự nhiên của trời đất và muôn vật). Ngô Thì Nhậm đã nhận định
khí chính là cái gốc của vạn vật, nhờ có lý mà khí mới chuyển hóa thành sự vật
phong phú, đa dạng khác nhau. Sự xuất hiện của con người là do khí trời sinh
ra, hình thể con người chính là hình và khí tạo nên. Ngô Thì Nhậm chịu ảnh hưởng
sâu sắc từ Phật giáo thiền tông trong lý giải về lẽ sinh diệt của con người.
Mọi sự vật sinh ra, đặt ở
vị trí nào, trong hoàn cảnh nào đều thuộc về cái lý sẵn có và bị cái lý chi phối.
Khi nội tâm con người thông suốt, sáng rõ tự nhiên sẽ nhận thức được quy luật
sinh, diệt là một quy luật tất yếu. Ngô Thì Nhậm bàn sâu đến của cấu tạo con
người là sự kết hợp giữa phần nguyên tinh tức “tinh thần” và phần nguyên khí tức
“thể xác”, thân thể rồi sẽ biến mất nhưng tinh thần ẩn bên trong thân thể sẽ
không mất đi, nó tồn tại vĩnh viễn, vì vậy nên giữ gìn tinh thần minh thanh khiết.
Ngô Thì Nhậm nhận thấy do điều kiện ăn ở khác nhau mà trông mỗi người khác
nhau, quan hệ xã hội cũng khác nhau nên ứng xử cũng khác nhau.
Ngô Thì Nhậm cho rằng bản
tính của con người bao gồm “thiên tính” và “nhân tính”. Thiên tính là bản chất
của mỗi người, mọi sự đều do tạo hóa sắp đặt, “tạo hóa sinh ra ta”1.
Cuộc đời của mỗi người thành hay bại, sướng hay khổ là điềm của trời ban, là do
cái đức của tạo hóa, cái thiên mệnh của mỗi người, dựa vào phước đức của tổ
tiên. Chịu ảnh hưởng sâu sắc từ giáo lý Phật giáo thiền tông, ông quan niệm bản
tính con người không nằm ngoài chữ “dục”. Bản tính dục là ngọn nguồn của khổ
đau.
Ngô Thì Nhậm chủ trương
xóa mọi dục vọng để tâm tuyệt đối trong sáng và thân an nhàn, bằng cách con người
phải từ bỏ dục vọng (diệt dục), mà trước tiên là trong ý nghĩ của chính mình.
Nhân tính là cái riêng của mỗi người, nhân tính sẽ thay đổi bởi yếu tố môi trường
do đó, nhân tính phải được mài dũa bởi giáo dục. Cũng như Khổng Tử, Ngô Thì Nhậm
đồng tình “nhân chi sơ, tính bổn thiện”, con người sinh ra đều sẽ có bản tính
thiện, nhưng bản tính thiện ấy có thay đổi hay không thay đổi phụ thuộc vào
hoàn cảnh sống. Vậy nên, cần có một xã hội tốt đẹp và những mối quan hệ lành mạnh
để tạo nên những con người tốt đẹp. Ông nhấn mạnh dùng “đạo lý” để chế ngự con
người, dùng “lẽ phải” để thu phục lòng người. Giáo dục là cách giúp cho bản chất
con người trở nên gần nhau, làm cho quan hệ xã hội trở nên hài hòa.
Hai là, về vai trò và vị
trí con người.
Con người trong tư tưởng
của Ngô Thì Nhậm chính là Nhân dân. Trong giai đoạn thế kỷ XVIII nhiễu nhương,
biến đổi khôn lường, tỏ lòng thương xót cảnh điêu linh của người dân, ông dâng
nhiều kế sách hay trong đạo trị nước, sử dụng hiền tài, an dân, bảo vệ đất nước…
Theo Ngô Thì Nhậm: “Phàm những việc quan trọng liên quan đến gốc của nền chính
trị và tính mạng của dân, sai một ly đi một dặm”2. Từ tình cảm
thương dân, lo cho Nhân dân, các kế sách của ông luôn hướng đến vì cuộc sống tốt
đẹp của người dân. Tuy nhiên, trước những u nhọt khó xóa bỏ được trong lòng xã
hội phong kiến Đại Việt, những mẫu thuẫn nội bộ của các tầng lớp, các phe phái
tranh giành quyền lực và tình trạng bóc lột người dân thì các kế sách của ông
cũng không thể thay đổi được chế độ phong kiến đương thời. Lòng thương dân như
con của Ngô Thì Nhậm như ánh đèn lóe sáng trong đêm tối, sớm vụt tắt bởi sự kiềm
kẹp của chế độ phong kiến chuyên quyền. Sở dĩ thiên hạ loạn lạc đều là do con
người mà ra, trong đó lòng dân là chìa khóa then chốt xây dựng đất nước vững bền,
do đó, Ngô Thì Nhậm đề cao tinh thần trung quân ái quốc, trách nhiệm sĩ phu trước
thời cuộc, có thái độ đưa xã tắc từ loạn lạc sang ổn định. Ngô Thì Nhậm chủ
trương giáo dục quan lại, hướng họ tới hình mẫu vị quan vừa có tài năng, vừa có
đức hạnh.
Đạo trị nước chỉ thực hiện
tốt khi có được lòng dân, không thể điều hành đất nước chỉ bằng những bộ luật
hà khắc như phái pháp gia đưa ra, dễ đánh mất lòng dân. Tuy vậy, cũng không thể
điều hành đất nước chỉ bằng đức trị của Khổng Tử, dễ làm thiên hạ rối loạn khó
quản lý, người dân khinh thường luật pháp, quan lại không sợ uy quyền của vua
mà tự ý làm càn. Vì thế, ông cho rằng phải “làm cho dân dần đến điều nhân, cọ
sát với điều nghĩa, khiến dân trở thành lương thiện mà không tự biết, như thế
“nắm giữ đất nước” (trì quốc). Dạy bảo bằng chính sự, nhất tề bằng hình phạt,
khiến dân sợ luật pháp mà không dám phạm, như thế gọi là “điều hành đất nước”
(trị quốc). Điều hành (trị) chỉ là điều hành cái bên ngoài, không điều hành thì
loạn, đó là cái điều hành của bậc bá đạo. Nắm giữ (trì) đất nước là phải nắm giữ
cái cán, làm cho dân tự nhiên hướng thiện, không làm điều gì trái phép, đó là
công lao của bậc thế giả”3. Ngô Thì Nhậm chủ trương phải biết kết hợp
pháp trị và đức trị trong việc điều hành và xây dựng đất nước, vừa nhu vừa
cương thì thiên hạ mới ổn định. Ông coi kinh tế là nền tảng của sự phát triển,
kinh tế khủng hoảng thì lòng dân không yên, bỏ đi tứ xứ tìm nơi để sống do vậy
phát triển kinh tế là vấn đề quan trọng. Ông kêu gọi triều đình trọng dụng nhân
tài, thay đám quan lại thiếu tài, thiếu đức bằng những người có tài năng, đức hạnh
thì đất nước sẽ phồn thịnh.
Thứ ba, về đạo làm người.
Chịu ảnh hưởng tư tưởng
Nho gia nên Ngô Thì Nhậm cho rằng cốt lõi của đạo làm người là “tu thân, tề
gia, trị quốc, bình thiên hạ” phải đúng với những cương thường đạo lý. Theo
ông, đạo làm người trong mối quan hệ với non sông, xã tắc phải đề cao chữ
trung, ngụ ý làm người là phải trung thành với đất nước, với vua; cần phải sống
đúng mực, sống đúng với cương thường đạo lý, không trái với lương tâm. “Đem
trung hiếu làm khuôn phép cho gia đình, nghiệp lớn rực rỡ; Yên vui kéo dài niềm
phúc lộc, điềm tốt trùng trùng”4. Vai trò con người là phải làm được
nghiệp lớn, đó là phò vua, giúp nước, làm tốt sẽ tích đức cho bản thân và thế hệ
con cháu, gia đình và dòng họ được hưởng tiếng thơm muôn đời. Con người phải sống
vì chữ nhân, là người trọng nghĩa tình mới là bậc quân tử. Đạo làm người trong
mối quan hệ với gia đình được thể hiện qua các mối quan hệ như: mối quan hệ giữa
cha mẹ và con cái, theo tư tưởng chính danh của Nho gia, là cha thì phải đúng
là cha, là con thì phải đúng là con, cha phải mẫu mực, hiền từ, luôn có tinh thần
tu dưỡng đạo đức, nhân cách để làm gương cho con. Công đức của ông cha là cốt ở
đức hạnh tốt để lại cho con cháu về sau. Về phận làm con phải hiếu kính với cha
mẹ, “hiếu” là tiêu chí đứng đầu để đánh giá phẩm chất đạo đức con người. Trong
quan hệ vợ chồng, đạo vợ chồng là đầu mối của nhân luân, dựng được nền móng thì
gốc rễ mới bền chặt. Chồng là cương lĩnh của vợ, có toàn quyền quyết định, còn
vợ có nghĩa vụ phải theo chồng, tức là hoàn toàn phụ thuộc. Tiếp thu tư tưởng
Nho giáo, Ngô Thì Nhậm đưa ra trách nhiệm của vợ và chồng, không đơn giản là mối
quan hệ giữa hai người mà còn ảnh hưởng đến cả tình cảm và trách nhiệm xã hội.
Trong quan hệ anh em, tình cảm anh em phải dựa trên lòng trung hậu. Quan hệ anh
em là một mối quan hệ “giềng mối” của xã hội và truyền thống của gia đình giữ
gìn được hay không phụ thuộc vào mối quan hệ anh em.
Thứ tư, về giáo dục con
người.
Bàn về vai trò của giáo dục
con người, Ngô Thì Nhậm nhận định con người chỉ có thể nhận thức được vai trò
cá nhân trong xã hội khi được giáo dục đầy đủ về hai mặt tài trí và đức hạnh.
Giáo dục chính là điều kiện cần thiết để con người lĩnh hội được những giá trị
đích thực của cuộc sống. Bàn về mục đích của giáo dục con người, Ngô Thì Nhậm
nhấn mạnh giáo dục là đào tạo những người có tài và đức hạnh phục vụ đất nước.
Ông đưa ra cách khích lệ người học bằng vật chất (cấp bổng lộc) và lợi ích tinh
thần (sự hiển vinh bản thân và gia đình), người học phải được chăm lo ổn định về
mặt kinh tế, từ đó mới ra sức học tập phục vụ lợi ích quốc gia. Giáo dục và học
hỏi chính là một trong những phương pháp quan trọng, “muốn kiến quốc phải coi dạy
học làm đầu, muốn đất nước được trị bình phải tuyển chọn nhân tài làm gốc”5.
Bàn về phương pháp giáo dục con người, Ngô Thì Nhậm nhận định nền giáo dục của
một triều đại không chỉ giáo dục văn mà phải giáo dục cả hạnh, biểu dương những
người có đức hạnh tốt và phế truất những người kiêu bạc, chọn lọc kỹ những viên
quan giảng dạy ở Quốc học để làm gương cho học trò noi theo. Thực trạng suy
thoái của xã hội đương thời là do việc học không được chú trọng, các khoa thi bỏ
dần, người thi cử không nhận thức được vai trò và sứ mệnh của bản thân nên đã
gây ra tình trạng lập danh không đúng người làm cho hiền tài của triều đình suy
kiệt. Ông chủ trương chọn người ưu tú nhắc người, biết mình, tình nguyện tham
gia phép thi “tứ trường”, củng cố và khích lệ tinh thần dân tộc, sự cộng tác của
các sĩ phu đã mang tài, đức ra giúp nước.
3. Đặc điểm của vấn đề
con người trong tư tưởng Ngô Thì Nhậm
Thứ nhất, vấn đề con người
trong tư tưởng của Ngô Thì Nhậm là sự kế thừa và tiếp biến tư tưởng về con người
trong các học thuyết Nho giáo, Phật giáo, Đạo giáo trên nền tảng các giá trị
văn hóa truyền thống của dân tộc.
Ngô Thì Nhậm chịu ảnh hưởng
của Nho giáo với các phạm trù lý – khí, tư tưởng thiên mệnh, trung dung, tam
cương ngũ thường, trung quân ái quốc,… những tư tưởng của ông được khai phóng,
mang nhiều nội dung vượt lên trên khuôn khổ Nho giáo. Về Phật giáo, ông chịu ảnh
hưởng từ tư tưởng vô ngã, vô thường, nhân quả, nghiệp báo và triết lý nhân sinh
từ, bi, hỷ, xả, phương pháp tu tập, thiền định,… Đây là những nội dung gần gũi,
phù hợp với triết lý nhân sinh, cũng như phong tục tập quán của người Việt Nam.
Về Đạo giáo, Ngô Thì Nhậm chịu ảnh hưởng trong quan niệm thanh tịnh, vô vi, tư
tưởng này phù hợp với tinh thần sống thuận theo lẽ tự nhiên của người Việt Nam.
Trên con đường quan lộ, ông đã cống hiến sức lực, tài trí và tấm lòng nhiệt
thành với người dân, quê hương, đất nước, không màng danh lợi, vinh hoa, phú
quý. Vấn đề con người trong tư tưởng của Ngô Thì Nhậm ra đời, một mặt góp phần
thống nhất các hệ thống tư tưởng trong xã hội, mặt khác thể hiện tinh thần trọng
dân, yêu dân, đề cao tinh thần độc lập dân tộc bảo vệ lợi ích của triều đại Tây
Sơn và giải quyết những mâu thuẫn nảy sinh trong xã hội đương thời.
Thứ hai, vấn đề con người
trong tư tưởng của Ngô Thì Nhậm mang tính nhân văn sâu sắc với những luận điểm
đề cao con người, vị trí, vai trò con người và chủ trương giáo dục con người,
xây dựng những giá trị tốt đẹp trong các mối quan hệ xã hội.
Ngô Thì Nhậm đề cao tinh
thần trung quân ái quốc, trách nhiệm của sĩ phu trước thời cuộc, có thái độ đưa
xã tắc từ loạn lạc sang ổn định. Ngô Thì Nhậm coi người dân là trung tâm của sự
phát triển đất nước, muốn dựng nước trước hết phải có lòng dân, muốn trị nước
phải kết hợp đức trị và pháp trị, vừa rắn vừa mềm mới được lòng dân. Bên cạnh
đó, muốn đất nước phát triển cần phải chú trọng kinh tế, phải biết trọng dụng
nhân tài. Ngô Thì Nhậm đã có những nhận định đúng đắn, hợp với quy luật phát
triển của xã hội khi xác định được vai trò cơ bản của con người trong các mối
quan hệ giữa người với người, giữa cá nhân với cộng đồng, mối quan hệ cha mẹ và
con cái, chồng vợ, anh em, định hướng xây dựng cuộc sống bình yên cho nhân dân.
Thứ ba, về vấn đề con người
trong tư tưởng của Ngô Thì Nhậm phản ánh và chịu sự quy định của điều kiện lịch
sử – xã hội đương thời.
Vấn đề con người trong tư
tưởng của Ngô Thì Nhậm dù có những điểm tiến bộ, tích cực, đáp ứng yêu cầu của
lịch sử nhưng vẫn còn những hạn chế nhất định, do chịu sự quy định của chế độ
chính trị – xã hội và giai tầng ông xuất thân. Bàn về nguồn gốc con người, Ngô
Thì Nhậm đã kế thừa phạm trù lý trong tư tưởng của Tống Nho để giải thích về
nguồn gốc con người nên cái lý của ông cứng nhắc, cực đoan, đây là một điểm hạn
chế mang tính lịch sử – xã hội. Về bản tính con người, mặc dù tính thiện do trời
phú (thiên tính) hoặc thừa nhận tính tự nhiên theo nghĩa bản năng ham muốn của
con người (nhân dục) nhưng lại chưa khẳng định bản tính con người là sản phẩm
do thời đại họ đang sống quy định. Ngô Thì Nhậm đã dành rất nhiều luận giải sâu
sắc về vai trò và trách nhiệm của con người trong các mối quan hệ giữa người với
người, giữa cá nhân với cộng đồng, giữa người thống trị và người bị trị, mối
quan hệ của các thành viên trong gia đình nhưng ông lại chưa nhìn thấy được
tính chất của các mối quan hệ này đều không tránh khỏi sự bất bình đẳng. Tư tưởng
giáo dục con người chưa vượt ra khỏi đường lối giáo dục theo tinh thần Nho giáo
phong kiến bởi nội dung giáo dục vẫn còn thiên về đạo làm người, coi trọng nền
đạo đức xã hội xưa cũ.
4. Ý nghĩa lịch sử của vấn
đề con người trong tư tưởng Ngô Thì Nhậm
(1) Ý nghĩa lý luận.
Thứ nhất, vấn đề con người
trong tư tưởng Ngô Thì Nhậm góp phần làm sâu sắc và phong phú hơn lý luận về
con người trong lịch sử tư tưởng Việt Nam.
Ngô Thì Nhậm vận dụng tư
tưởng trong Kinh Dịch để khẳng định con người sinh ra bởi cái tinh túy của tự
nhiên đó là lý và nhờ có khí nên hình dáng con người mới được hoàn thiện. Quan
điểm sống- chết theo Ngô Thì Nhậm là quy luật tự nhiên, con người cần phải sống
xứng đáng với bổn phận của mình. Ngô Thì Nhậm tiếp cận bản tính con người dựa
trên thiên tính tự nhiên (do trời phú), cốt lõi là ham muốn về nhu cầu vật chất
và nhu cầu sinh lý của mỗi người, khẳng định bản tính con người không trường tồn
bất biến, luôn thay đổi dựa vào hoàn cảnh sống và các mối quan hệ xã hội khác
nhau. Ngô Thì Nhậm nhận thấy sự hưng thịnh của một triều đại dựa vào cuộc sống ấm
no hạnh phúc, sự êm ấm và thuận hòa trong các mối quan hệ giữa người với người,
giữa cá nhân với tập thể, giữa tầng lớp thống trị với các giai tầng bị trị, bản
chất các mối quan hệ cơ bản của con người như trong gia đình và xã hội,… Ngô
Thì Nhậm chủ trương kết hợp giáo dục với đạo trị nước, đề cao tinh thần trung
quân ái quốc, trách nhiệm của sĩ phu trước thời cuộc, trọng dụng hiền tài trong
công cuộc kiến thiết đất nước.
Thứ hai, vấn đề con người
trong tư tưởng của Ngô Thì Nhậm với những kiến giải sâu sắc đã đóng góp thêm một
cái nhìn mới mẻ, tích cực về con người, được các nhà tư tưởng về sau nghiên cứu
và phát triển ở một tầm cao mới.
Ngô Thì Nhậm đặt con người
vào các mối quan hệ cụ thể để nhận định vai trò, trách nhiệm và bổn phận con
người, từ đó đưa ra phương pháp rèn luyện bản tính theo chiều hướng tốt đẹp.
Ông khẳng định điều kiện kinh tế và giáo dục ảnh hưởng sâu sắc đến hình thành
và thay đổi bản tính con người. Nhận thức được tính quy luật trong sự phát triển
của xã hội, Ngô Thì Nhậm đưa ra những tư tưởng mang tính chiến lược về giáo dục
và trọng dụng nhân tài, lấy con người làm trung tâm, coi đạo làm người làm nền
tảng của xã hội. Tư tưởng giáo dục của Ngô Thì Nhậm có ý nghĩa to lớn đối với
xã hội đương thời, góp phần làm phong phú hơn nhận thức về con người ở giai đoạn
sau. Con người không còn nhỏ bé, là vật trao đổi giữa các bậc vua chúa mà hiện
thân của họ là cứu cánh cho sự hưng thịnh của quốc gia dân tộc.
(2) Ý nghĩa thực tiễn.
Trước hết, vấn đề con người
trong tư tưởng của Ngô Thì Nhậm với tính nhân văn sâu sắc giúp định hướng cho
ông trong cuộc đời hoạt động chính trị và đóng góp sức mình cho sự nghiệp bảo vệ
đất nước.
Ngô Thì Nhậm tiếp thu tư
tưởng “thời” trong Kinh Dịch, về mặt nhân cách ông noi theo Khổng Tử, về mặt
kinh nghiệm cá nhân Ngô Thì Nhậm đã trải qua khủng hoảng nhân sinh (vụ án năm
Canh Tý), chính vì thế ông đã lựa chọn chữ “thời” để làm tiền đề cống hiến phần
đời còn lại bên cạnh vua Quang Trung, chăm lo đời sống cho Nhân dân, phụng sự
vương triều Tây Sơn. Trong thời gian ở ẩn, Ngô Thì Nhậm vẫn một lòng kiên định
với hệ tư tưởng Nho giáo, lấy tư tưởng Nho giáo làm ý thức hệ định hướng tư tưởng
của bản thân. Ngô Thì Nhậm dùng trí thông minh, tài thao lược để nắm bắt tình
hình lịch sử, quy luật tất yếu của cuộc sống, cách nhận định tình hình chính trị,
thao lược trong quân sự kết hợp với ngòi bút sắc bén, ông đã viết nên các bài
phú, bài chiếu thay vua Quang Trung điều hành chính trị vương triều. Vận dụng
thời, thế và lòng dân vào “nước cờ Tam Điệp” – một cống hiến to lớn của Ngô Thì
Nhậm giúp vua Quang Trung hành quân thần tốc từ Phú Xuân ra Thăng Long đánh tan
bọn quân Thanh xâm lược vào mùng 5 tết Kỷ Dậu (1798). Cái gốc trong tư tưởng của
Ngô Thì Nhậm xuyên suốt trong cuộc đời ông là Nhân dân và đất nước. Ông nhận thức
được vai trò của quần chúng nhân dân trong lịch sử, chỉ có Nhân dân mới có thể
thực hiện được nhiệm vụ lịch sử đã giao, là lực lượng chính yếu trong cuộc đấu
tranh chống lại kẻ thù xâm lược, đòi lại công lý. Việc lựa chọn phò tá vua
Quang Trung là lựa chọn thời, thế và lòng dân trong cuộc đời hoạt động chính trị
của mình, đây là một lựa chọn đúng đắn và mang tính thời đại.
Thứ hai, vấn đề con người
trong tư tưởng của Ngô Thì Nhậm đóng góp vào những chủ trương, giải pháp hiện
thực, đáp ứng nhu cầu thực tiễn chính trị – xã hội đương thời.
Ngô Thì Nhậm khẳng định nội
dung cốt lõi giáo dục là thúc đẩy ý chí học tập, tu dưỡng đạo đức cá nhân để
làm tròn vai trò và trách nhiệm của con người trong công cuộc bảo vệ, xây dựng
và phát triển đất nước. Ông đã tinh tế, thấu hiểu được những thiếu sót trong
giáo dục của xã hội đương thời, làmột trong những nguyên nhân dẫn đến tình trạng
nghèo nàn của xã hội, tạo cơ hội cho ý đồ của kẻ thù xâm lược. Dưới nhãn quan
nhạy bén của một nhà tư tưởng, chính trị, quân sự đại tài, ông đã nhận thức được
những mối quan hệ gắn kết giữa giáo dục với pháp luật và chính trị, giáo dục là
đạo trị nước. Chính sách trọng dân của Ngô Thì Nhậm góp phần giải quyết những bức
xúc trong lòng dân tộc, Nhân dân ta dần có niềm tin vào triều đại Tây Sơn, vào
sự lãnh đạo tài tình của vua Quang Trung đã góp phần giữ vững nền chính trị Tây
Sơn thái hòa.
Thứ ba, vấn đề con người
trong tư tưởng của Ngô Thì Nhậm góp phần củng cố cho những chủ trương, chính
sách của Đảng và Nhà nước trong việc xây dựng, phát triển con người ở Việt Nam
hiện nay.
Thực tiễn đổi mới ở Việt Nam đã chứng minh không phải bộ máy hay khâu nào khác trong hệ thống chính trị mà chính là con người với phẩm chất và năng lực nhất định đã trở thành nhân tố quyết định trong công cuộc đổi mới đất nước. Văn kiện Đại hội XIII, Đảng Cộng sản Việt Nam nhấn mạnh: “Phát huy tối đa nhân tố con người, coi con người là trung tâm, chủ thể, nguồn lực quan trọng nhất và mục tiêu của sự phát triển; lấy giá trị văn hóa, con người Việt Nam là nền tảng, sức mạnh nội sinh quan trọng bảo đảm sự phát triển bền vững”6. Trong sự nghiệp lãnh đạo cách mạng, Đảng Cộng sản Việt Nam luôn hướng đến mục tiêu vì con người và phát huy con người, mọi việc đều phải lấy dân làm gốc, chăm lo đời sống người dân đầy đủ về mặt vật chất và tinh thần, động viên Nhân dân thực hiện giáo dục và bồi dưỡng nhân tài. Trong quá trình hội nhập kinh tế quốc tế, con người được xem là nhân tố quyết định những cơ hội và vượt qua những thách thức, khó khăn đặt ra đối với đất nước. Với thắng lợi của các cuộc cách mạng trong lịch sử dân tộc cũng như sự nghiệp xây dựng và đổi mới đất nước hiện nay, vai trò nhân tố con người và vai trò giáo dục là chìa khóa then chốt quyết định sự thịnh vượng của quốc gia dân tộc.
5. Kết luận:
Ngô Thì Nhậm dành cả cuộc đời để suy ngẫm về con người và thế sự, ví như trong cách lý giải về nguồn gốc, vai trò và vị trí con người, bản tính con người, sự sống và cái chết đều phải tuân theo quy luật tự nhiên, nhu cầu sống, nhu cầu tâm lý của con người, từ đó đưa ra phương pháp giáo dục để rèn luyện bản tính theo chiều hướng tích cực hơn. Xét trong điều kiện lịch sử – xã hội cụ thể, cách tiếp cận của Ngô Thì Nhậm về vấn đề con người mang tính tiến bộ. Quan điểm về con người trong tư tưởng của Ngô Thì Nhậm đã góp phần đề xuất những chủ trương, biện pháp giải quyết những vấn đề thực tiễn xã hội đương thời đặt ra, phát huy những giá trị đạo đức trong các mối quan hệ cơ bản của con người, củng cố cho những chủ trương, chính sách của Đảng, Nhà nước Việt Nam trong nhiệm vụ xây dựng con người mới hiện nay.
Chú thích:
1.
Lâm Giang (2005). Ngô Thì Nhậm toàn tập. Tập 3. H. NXB Khoa học xã hội, tr.
225.
2.
Nguyễn Lộc (1986). Văn học Tây Sơn. NXB Nghĩa Bình, tr. 31.
3.
Lâm Giang (2005). Ngô Thì Nhậm toàn tập. Tập 5. H. NXB Khoa học xã hội, tr.
299-300.
4, 5.
Lâm Giang (2005). Ngô Thì Nhậm toàn tập. Tập 2. H. NXB Khoa học xã hội, tr.
468, 621.
6.
Đảng Cộng sản Việt Nam (2021). Văn kiện Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ
XIII. Tập I. H. NXB Chính trị quốc gia Sự thật, tr. 215 – 216
Tài liệu tham khảo:
1. Phát huy giá trị tư tưởng Hồ Chí Minh về đại đoàn kết dân tộc trong sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc Việt Nam xã hội chủ nghĩa. https://www.quanlynhanuoc.vn/.
2. Tư tưởng dân chủ thời kỳ phong kiến Việt Nam và sự vận dụng hiện nay.https://www.quanlynhanuoc.vn/.
3. Vận dụng sáng tạo tư tưởng
“trọng dân” của Chủ tịch Hồ Chí Minh trong xây dựng và hoàn thiện hệ thống pháp
luật Việt Nam xã hội chủ nghĩa.
https://www.quanlynhanuoc.vn/.
22/7/2025
Nguyễn Thanh Ngân Hạ
Nguồn: Tạp chí Quản lý Nhà nước
Theo https://vanhocsaigon.com/

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét