Phiêu du một cõi đi về,
Đã 7 năm trôi qua kể từ ngày người nhạc sỹ họ
Trịnh tài hoa "về với đất muôn đời". Có điều, những ca từ, giai điệu
của ông vẫn ngân nga, ám ảnh, dường sẽ "ru mãi ngàn năm" bao trái tim
nơi này...
Một cõi đi về có lẽ là ca khúc nhạc Trịnh mà
tôi yêu thích nhất. Mỗi khi câu hát đầu tiên chầm chậm vang lên: Bao nhiêu
năm rồi còn mãi ra đi/ Đi đâu loanh quanh cho đời mỏi mệt…”, trái tim tôi lại
dâng đầy một ám ảnh kì lạ.
Chút gì đó gần gũi, lại như xa xăm, chút gì đó
thoáng qua, mà như lắng đọng lại, lại chút gì đó đớn đau…Cảm giác như thấy mình
đang chạm tay vào bản ngã cô đơn, chạm tay vào những dự cảm vô hình đâu đây.
Đôi lần, tôi thử viết ra những xúc cảm ấy để
suy nghĩ, để chiêm nghiệm, để thấu hiểu nhưng dường như ngòi bút không đuổi
theo được trái tim đang phiêu du cùng những câu ca ám ảnh đó. Có chút gì đó như
bị bóp nghẹt lại…giống như ánh trăng hiển hiện đấy, mà xa xôi diệu vợi vô ngần!.
Bao nhiêu năm rồi còn mãi ra đi,
đi đâu loanh quanh cho đời mỏi mệt...
Một cõi đi về - tôi cảm nhận bằng sự trải nghiệm non nớt của một con bé mới
bước qua tuổi hai mươi – cái độ tuổi có lẽ chưa đi qua đủ đắng cay cũng như hạnh
phúc. Nhưng đâu có gì là tận cùng của cuộc đời này, khi âm nhạc đã xóa nhòa khoảng
cách giữa những tâm hồn, những trái tim?
|
Bao nhiêu năm rồi còn mãi ra đi
Đi đâu loanh quanh cho đời mỏi mệt
Trên hai vai ta đôi vầng nhật nguyệt
Rọi suốt trăm năm một cõi đi về
Đi đâu loanh quanh cho đời mỏi mệt
Trên hai vai ta đôi vầng nhật nguyệt
Rọi suốt trăm năm một cõi đi về
Lời nào của cây lời nào cỏ lạ
Một chiều ngồi say một đời thật nhẹ ngày qua
Vừa tàn mùa xuân rồi tàn mùa hạ
Một ngày đầu thu nghe chân ngựa về chốn xa
Một chiều ngồi say một đời thật nhẹ ngày qua
Vừa tàn mùa xuân rồi tàn mùa hạ
Một ngày đầu thu nghe chân ngựa về chốn xa
Mây che trên đầu và nắng trên vai
Đôi chân ta đi sông còn ở lại
con tinh yêu thương vô tình chợt gọi
Lại thấy trong ta hiện bóng con người
Đôi chân ta đi sông còn ở lại
con tinh yêu thương vô tình chợt gọi
Lại thấy trong ta hiện bóng con người
Nghe mưa nơi này lại nhớ mưa xa
Mưa bay trong ta bay từng hạt nhỏ
Trăm năm vô biên chưa từng hội ngộ
Chẳng biết nơi nao là chốn quê nhà
Mưa bay trong ta bay từng hạt nhỏ
Trăm năm vô biên chưa từng hội ngộ
Chẳng biết nơi nao là chốn quê nhà
Một cõi đi về đưa bước tim ta tìm miền đất
những ngày tháng cũ, của những mây, những nắng, những xuân, những hạ ngày xưa.
Bước chân của quá khứ vang vọng trong tiềm thức nghe như giọt nước mưa đậu trên
mái hiên, rơi nặng và vỡ nhoà trên nền sân thoáng những bóng hình, những nụ cười,
tiếng khóc, những ngọn cỏ úa tàn.
Nguồn: xihalife.com
Ta đang nơi miền kí ức mênh mang hay giữa hiện tại hư ảo? Trên con đường phiêu
lãng vô cùng, thoáng nào đó con tim ta bỗng chợt dừng lại vì một xúc cảm xa
xôi, ngơ ngác kiếm tìm một ánh mắt dĩ vãng thân thương, một nụ cười cố nhân…
Nhưng dường như vẫn thế, cuộc đời này vốn dĩ là
một cuộc hành trình vô cùng…Ta biết nơi đâu là bến đỗ cuối cùng, bến đỗ vĩnh hằng?
Chỉ thoáng qua một giấc chiêm bao, khi tỉnh dậy soi gương đã thấy tóc đã bạc
màu năm tháng.
Ta là ai? Là quá khứ? Là thực tại? Là tương lai
bí ẩn? Ta là con người đã khóc ướt nhòa, cười điên dại trong ánh hoàng hôn năm ấy,
khi màu tóc vẫn còn xanh? Hay là ta đang đứng đây, lặng yên bình thản giữa muôn
trùng những hạnh phúc, những nỗi đắng cay, những tận cùng xúc cảm ta đã bước
qua trong “một cõi đi về” ấy?
Ta đã dấn bước tới bao hi vọng, bao ước mơ, để
cuối cùng nghỉ chân lại bên một nấm mộ xanh. Yên lặng. Vĩnh viễn. Và bí ẩn…?
Đường chạy vòng quanh một vòng tiều tuỵ
Một bờ cỏ non một bờ mộng mị ngày xưa
Từng lời tà dương là lời mộ địa
Từng lời bể sông nghe ra từ độ suối khe
Một bờ cỏ non một bờ mộng mị ngày xưa
Từng lời tà dương là lời mộ địa
Từng lời bể sông nghe ra từ độ suối khe
Trong khi ta về lại nhớ ta đi
Đi lên non cao đi về biển rộng
Đôi tay nhân gian chưa từng độ lượng
Ngọn gió hoang vu thổi suốt xuân thì…
Đi lên non cao đi về biển rộng
Đôi tay nhân gian chưa từng độ lượng
Ngọn gió hoang vu thổi suốt xuân thì…
Trong khoảnh khắc duy nhất này,
hãy cứ cất tiếng ca vô tư tự tại...
Ta đã khóc với cái cô đơn vô cùng của Trần Tử Ngang: “Tiền bất kiến cố nhân/ Hậu
bất kiến lai giả/ Niệm thiên địa chi du du/ Độc thương nhiên nhi lệ hạ” (Ai người
trước đã qua/ Ai người sau chưa đẻ/ Nghĩ trời đất vô cùng/ Một mình tuôn giọt lệ)
Nhưng rút cuộc thì đâu có “cái chết đầu tiên”,
“và có đâu bao giờ? Đâu có cái chết sau cùng?”. Ta biết rằng cuộc đời này “trôi
qua tay nhẹ như một vạt áo lụa” (Pautopxki) vậy ngay trong khoảnh khắc này, cớ
gì không cất lên tiếng ca vô tư tự tại: “Con chim ở đậu cành tre/ Con cá ở trọ
trong khe nước nguồn/ Cành tre.. í..a../ Dòng sông…í…a…/ Tôi nay ở trọ trần
gian/ Trăm năm về chốn xa xăm cuối trời”
Trịnh Công Sơn đã hát ru cuộc đời trong suốt “một
cõi đi về” như vậy. Khúc ru tự tại, bình tâm trước những vô thường của cuộc đời.
Triết lí về nhân sinh, về cuộc đời dường như sắc sắc không không ẩn hiện trong
từng ca từ, từng giai điệu ấy vang động trong tâm hồn ta sự đồng cảm sâu sắc.
Khi mỗi khúc ca của Trịnh vang lên, có phải bước chân khẽ khàng nào đó đang đi
ngang qua tim ta? Và bỗng cất lên khúc ru dịu dàng, ngân nga…
Người nhạc sỹ họ Trịnh tài hoa đã phiêu du tới “một
cõi đi về” khác. Nhưng những câu ca mà ông vẫn “ru mãi ngàn năm” những
trái tim nơi này…
Ngọc Huyền





Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét