Leonardo de Vinci
Leonardo di ser Piero da Vinci (phát âm tiếng Ý: [leoˈnardo da ˈvintʃi] phát âm (trợ giúp thông tin);
phiên âm tiếng Việt phổ biến
là Lê-ô-na đờ Vanh-xi theo cách đọc của tiếng
Pháp) (sinh ngày 15
tháng 4 năm 1452 - tại Anchiano, Ý, mất
ngày 2 tháng 5 năm 1519 tại Amboise, Pháp)
là một họa sĩ, nhà điêu khắc, kiến trúc sư, nhạc
sĩ, bác sĩ, kỹ
sư, nhà giải phẫu, nhà
phát minh và triết học tự nhiên.
Ông được coi là một thiên tài toàn năng người Ý. Tên gọi của
thành phố Vinci là nơi sinh của ông, nằm trong lãnh thổ của tỉnh Firenze, cách thành phố Firenze 30 km
về phía Tây gần Empoli, cũng là họ của ông. Người ta gọi ông ngắn gọn là
Leonardo vì "da Vinci" có nghĩa là "đến từ Vinci", không phải
là họ thật của ông. Tên khai sinh là Leonardo di ser Piero da Vinci có
nghĩa là "Leonardo, con của Ser Piero, đến từ Vinci". Ông là tác giả
của những bức hoạ nổi tiếng như bức Mona
Lisa, bức Bữa ăn tối cuối cùng.
Ông là người có những ý tưởng vượt trước thời đại của mình, đặc
biệt là khái niệm về máy bay trực thăng, xe
tăng, dù nhảy, sự sử dụng hội tụ năng lượng mặt trời, máy
tính, sơ thảo lý thuyết kiến tạo địa hình, tàu đáy kép, cùng nhiều
sáng chế khác. Một vài thiết kế của ông đã được thực hiện và khả thi trong lúc
ông còn sống. Ứng dụng khoa học trong chế biến kim loại và trong kỹ
thuật ở thời đại Phục
Hưng còn đang ở trong thời kỳ trứng nước. Thêm vào đó, ông có
đóng góp rất lớn vào kiến thức và sự hiểu biết trong giải phẫu học, thiên văn học, xây dựng dân dụng, quang
học và nghiên cứu về thủy lực. Những sản phẩm lưu lại
trong cuộc đời ông chỉ còn lại vài bức hoạ, cùng với một vài quyển sổ nháp tay
(rơi vãi trong nhiều bộ sưu tập khác nhau các sáng tác của ông), bên trong chứa
đựng các ký họa, minh họa về khoa học và bút ký.
Cuộc đời
Thời thơ ấu, 1452-1466:
Căn nhà của Leonardo thuở nhỏ tại Anchiano
Bức họa sớm nhất của Leonardo, Thung lũng Arno (1473), Uffizi
Leonardo sinh ngày 15 tháng 4 năm 1452 (lịch cũ), "lúc 3
giờ khi màn đêm buông xuống" [nb 1] ở
thị trấn Vinci vùng Tuscan, thuộc thung lũng hạ lưu sông Arno vùng lãnh thổ thuộc
quyền cai trị của Medici - cộng hòa Florence.[2] Leonardo
là người con ngoài giá thú của công chứng viên Ser
Piero (lúc bấy giờ 25 tuổi) và người con gái nông dân 22 tuổi
Catarina.[1] [3] [nb 2] Leonardo
không có họ trong ngữ cảnh hiện đại, "da Vinci" chỉ đơn giản là
"từ Vinci": tên khai sinh đầy đủ của ông là "Lionardo di ser
Piero da Vinci", nghĩa là "Leonardo, (con trai) của (Mes) Ser Piero đến
từ Vinci".[2]
Quan hệ của Catarina với Ser Piero dường như chấm dứt ngay
sau khi bà sinh người con trai. Sau đó ít lâu bà kết hôn với người chủ một lò gốm,
Accattabriga di Píaero del Vacca da Vinci, và có thêm 5 người con. Sau khi chia
tay với Catarina, Ser Piero nhận nuôi dưỡng Leonardo. Ông kết hôn 4 lần, có
thêm 9 người con trai và 2 người con gái với hai người vợ cuối của ông. Ser
Piero là công chứng viên của nhiều gia đình danh tiếng trong thành phố và là
người thành công trong nghề nghiệp. Thân chủ của ông bao gồm không những gia
đình Medici mà
còn gồm cả chính phủ thành phố (signoria) hay hội đồng quốc gia.
Làm trong xưởng vẽ Verrocchio, 1466-76:
Leonardo lớn lên trong gia đình của cha ông và sống phần lớn
thời gian thời thiếu niên tại thành phố Firenze.
Trong số những đam mê của ông, Leonardo yêu thích nhất là âm nhạc, vẽ và tạo
hình. Ser Piero đã chọn Andrea del Verrocchio làm
thầy của Leonardo khi Verrochio nhận ra tài năng về nghệ thuật của Leonardo.
Mặc dầu không phải là một tài năng phát minh hay sáng tạo lớn
trong nghệ thuật đương thời ở Firenze nhưng Verocchio cũng là một nghệ nhân
hàng đầu trong nghề kim hoàn, điêu khắc và trong hội họa. Đặc biệt ông là một
người thầy tài năng. Leonardo làm việc nhiều năm (khoảng 1470-1477) trong
xưởng vẽ của ông cùng với Lorenzo di Credi và Pietro
Perugino.
Năm 1476 ông bị buộc tội cùng với 3 người đàn ông
khác đã có quan hệ tình dục với một người đàn ông làm mẫu 17 tuổi, Jacopo
Saltarelli, là một người đàn ông mại
dâm được nhiều người biết. Sau 2 tháng trong tù ông được tuyên
bố vô tội vì không có người làm chứng.
Chẳng bao lâu ông đã học hết tất cả những gì Verrocchio có thể
dạy hay là còn nhiều hơn thế nữa, nếu như có thể tin vào những câu chuyện thường
được kể lại về các hình ảnh hay tượng được cho là do những người học trò của
Verrocchio sáng tác. Giorgio Vasari, kiến trúc sư, họa sĩ và cũng
là một nhà tiên phong trong số những người biên niên sử nghệ thuật cùng thời với
Leonardo cũng đã tường thuật tương tự.
Một trong những bức tranh đầu tiên
của Leonardo: Thánh mẫu
Benois (1478)
Bức tranh Rửa tội Christi do Verrocchio phác thảo
cho các nhà tu của Vallombrosa hiện có thể được xem tại Viện hàn lâm Firenze.
Theo Vasari thì thiên thần quỳ bên trái là do Leonardo thêm vào. Khi Verrocchio
nhìn thấy, ông đã nhận ra được tính nghệ thuật hơn hẳn so với phần còn lại của
chính tác phẩm của ông và người ta kể rằng từ đấy ông tuyên bố vĩnh viễn từ bỏ
hội họa. Bức tranh được vẽ nguyên thủy bằng màu keo (tempera) này đã bị vẽ dầu
chồng lên nhiều lần nên việc kết luận có sơ sở hiện nay là rất khó khăn. Một số
ý kiến đáng tin cậy thiên về việc công nhận không những có bàn tay của Leonardo
trên khuôn mặt của thiên thần mà còn trong nhiều phần về y phục và phong cảnh
phía sau mang tính đặc trưng và có thể nhận thấy được trong các tác phẩm khác của
ông. Tác phẩm này được hoàn thành vào khoảng năm 1475, khi
Leonardo 23 tuổi.
Vào khoảng năm 1472 tên
của ông có trong danh sách của phường hội họa sĩ thành phố Firenze. Ông sống và
làm việc tại đây thêm 10 hay 11 năm và cho đến năm 1477 vẫn
còn được gọi là học trò của Verrocchio. Thế nhưng trong năm này dường như ông
đã được Lorenzo de Medici nâng đỡ
và làm việc như là một nghệ sĩ độc lập dưới sự bảo trợ của Lorenzo de Medici từ 1482 cho
đến 1483.
Thông qua lời giới thiệu của Lorenzo de Medici cho công tước Ludovico Sforza (1452-1508,
cầm quyền tại Milano từ 1494-1499), người muốn đặt một tượng đài kỵ sĩ tôn
vinh Francesco I Sforza (1450-1466),
người khởi đầu cho triều đại Sforza tại Milano thay
cho triều đại Visconti (1281-1447), Leonardo rời Firenze đến Milano vào khoảng
năm 1483.
Milano:
Milano:
Bằng chứng đầu tiên được ghi lại cho thời gian làm việc của
Leonardo tại Milano được
xác định là năm 1487.
Một vài nhà viết tiểu sử phỏng đoán là thời gian từ 1483 đến
1487 hay ít nhất là một phần của thời gian này được dùng cho những chuyến đi du
lịch phương Đông, thế nhưng từ tất cả những người cùng thời với Leonardo đều
không để lại một dấu vết nào về chuyến đi của Leonardo về phương Đông.
Trong những năm đầu tiên sau khi tiếm quyền, Ludovico bị tấn
công dữ dội, đặc biệt là từ những người theo phái của chị dâu của ông, Bona của Savoie,
mẹ của công tước trẻ tuổi Gian Galeazzo Sforza (1476-1494),
người cầm quyền chính thống và cũng là cháu của vị công tước này. Để chống lại
những tấn công này, Ludovico đã dùng hằng loạt thi sĩ và nghệ sĩ thông qua các
diễn văn công cộng, kịch nghệ, hình ảnh và khẩu hiệu để ca ngợi sự sáng suốt và
tính tốt đẹp của sự giám hộ đồng thời truyền bá tính xấu xa của những người chống
lại ông. Các ghi chép và dự án trong những bản viết tay của Leonardo là bằng chứng
cho thấy ông cũng thuộc về số người nghệ sĩ này. Nhiều bức vẽ phác thảo như vậy
hiện nay đang nằm trong Christ Church tại Oxford,
một bức phác thảo vẽ một nữ phù
thủy có sừng hay nữ quỷ đang xua chó tấn công Milano. Bức phác
thảo này gần như chắc chắn ám chỉ việc người của nữ công tước Bona ám sát
Ludovico không thành vào năm 1484.
Dịch
hạch tại Milano trong thời gian 1484-1485 là
dịp cho Leonardo trình nhiều dự án của ông lên Ludovico nhằm chia lại thành phố
và tái xây dựng theo các nguyên tắc vệ sinh tốt hơn. Thời gian 1485-1486 dường
như cũng là thời gian khởi đầu cho kế hoạch làm đẹp và củng cố pháo đài của
ông, mặc dầu không được toại nguyện. Sau đó là các kế hoạch và mô hình của ông
trong dịp thi đua được công bố giữa các kiến trúc sư người Ý và người Đức để
hoàn thành nhà thờ lớn của Milano. Văn kiện trả tiền cho ông vẫn còn tồn tại nằm
trong khoảng thời gian từ tháng 8 năm 1487 đến
tháng 5 năm 1490.
Cuối cùng thì không một dự án nào được tiến hành.
Bức tượng kỵ sĩ cao 7 mét, nhiệm vụ
chính của Leonardo khi đến Milano được hoàn thành vào cuối năm 1493, vào
lúc người do hoàng đế Maximilian I cử
đến hộ tống cô dâu Bianca Maria Sforza về
làm lễ cưới. Theo tường thuật thời bấy giờ thì đây là một công trình vĩ đại,
nhưng các tường thuật này lại thiếu chính xác đến mức không thể kết luận được
là tượng đài này phù hợp với phác thảo nào trong số nhiều bản vẽ phác thảo còn
tồn tại cho đến ngày nay.
Trong khoảng thời gian từ 1495 đến 1497 Leonardo
vẽ một trong những bức tranh nổi tiếng nhất của ông, bức bích họa Bữa ăn tối cuối cùng trong
nhà thờ Santa Maria delle Grazie, theo yêu cầu của Ludovico Sforza. Năm 1980 nhà
thờ cùng với bức tranh đã được UNESCO công
nhận là di sản văn hóa thế giới.
Vua Louis XII của Pháp, sau khi
chiếm được Milano, đã đích thân đến tận nhà thờ để chiêm ngưỡng bức tranh và đã
hỏi là có thể tháo gỡ ra khỏi tường nhằm mang về Pháp.
Hai tháng sau khi vua Louis XII chiếm Milano, trong tháng 12 năm 1499,
Leonardo cùng người bạn là Luca
Pacioli rời thành phố Milano.
Mona Lisa
Leonardo và Luca Pacioli dừng chân tại Mantua, nơi
Leonardo được nữ công tước Isabella Gonzage tiếp đón nồng hậu. Khi nghe tin
Ludovico kết cuộc đã bị lật đổ, hai người bạn từ bỏ kế hoạch trở về Milano và
tiếp tục đi đến Firenze, thành phố đang bị sức ép từ nhiều vấn đề nội bộ và từ
cuộc chiến tranh chống lại Pisa không có kết quả. Tại đây Leonardo nhận vẽ
một bức tranh thờ cho nhà thờ Annunziata. Filippino Lippi,
người thật ra đã nhận lời yêu cầu vẽ, đã nhường lại cho Leonardo. Mãi đến tháng
4 năm 1501 Leonardo
mới hoàn thành bản phác thảo trên giấy. Mặc dù nhận được nhiều lời khen ngợi
cho bản vẽ trên giấy, Leonardo đã không hoàn thành bức tranh này và các tu sĩ
Annunziata cuối cùng lại phải chuyển lời yêu cầu đến Filippino Lippi.
Trong mùa
xuân năm 1502 ông bất ngờ về làm việc cho công tước Cesare Borgia.
Trong khoảng thời gian từ tháng 5 năm 1502 cho đến tháng 3 năm 1503 Leonardo,
với tư cách là kỹ sư quân sự có quyền cao nhất, đã đi du hành qua một phần lớn
miền trung nước Ý. Hai tháng sau khi Vito Luzza, một người dưới quyền của
Cesare và là bạn của Leonardo, bị Cesare giết chết, Leonardo trở về Firenze.
Ông đã để lại rất nhiều ghi chú và bản vẽ có ghi ngày tháng cũng như 6 tấm bản
đồ lớn do ông tự vẽ bao gồm các vùng đất Maremma, Toscana và Umbria.
Trở về Firenze, ông được ủy nhiệm vẽ một bức bích họa trang
trí cho một trong những bức tường của đại sảnh nhà hội đồng thành phố. Michelangelo được
trao nhiệm vụ vẽ một bức bích họa khác cũng trong cùng căn phòng. Ông hoàn
thành phác thảo trên giấy trong vòng 2 năm (1504-1505) nhưng
do có nhiều khó khăn về kĩ thuật trong lúc vẽ trên tường nên bức bích họa không
được hoàn thành.
Trong thời gian này (1503-1506), theo một số nguồn khác
là 1510-1515,
Leonardo hoàn thành bức họa Mona
Lisa (hay còn gọi là La Gioconda) mà theo Vasari thì đây
là bức chân dung của Lisa del Giocondo, vợ của một người buôn bán tơ lụa tại
Firenze. Lúc đương thời Leonardo đã không thể rời bức tranh, ông mang bức họa
này đi theo trên khắp các chặn đường đời sau đó. Sau khi Leonardo qua đời, vua François I của Pháp đã
mua bức tranh này với giá là 4.000 đồng Florin vàng.
Người ta nói là cho đến ngày nay chưa có ai có thể sao chép lại được nụ cười
trong bức tranh này.
Milano:
Trong mùa xuân 1506,
Leonardo chấp nhận lời mời khẩn thiết của Charles d'Amboise,
thống đốc vùng Lombardia của vua Pháp,
trở về lại Milano. Vua Pháp Louis XII gửi tin yêu cầu Leonardo hãy đợi ông đến
Milano vì ông đã xem được một bức tranh Đức Mẹ nhỏ của Leonardo ở Pháp và hy vọng
sẽ nhận được từ Leonardo các tác phẩm như vậy và ngoài ra có thể là một bức
chân dung.
Hình vẽ của Leonardo: Một bào thai
trong tử cung, khoảng
1510-1512
Tháng 9 cùng năm ông phải trở về Firenze vì việc riêng tư
không vui. Cha Leonardo qua đời vào năm 1504 dường như không để lại di chúc.
Sau đó Leonardo đã có tranh tụng với 7 người em trai cùng cha khác mẹ về việc
thừa kế gia tài của cha ông và sau đó là của một người chú bác. Việc kiện tụng
kéo dài nhiều năm và bắt buộc Leonardo phải nhiều lần tạm ngưng công việc ở
Milano để về Firenze, mặc dù đã có nhiều thư của Charles d'Ambois, vua Louis
XII, của những người thân quen và đỡ đầu có thế lực khác để thúc đẩy sớm kết
thúc việc kiện tụng này. Trong một bức thư gửi Charles d'Amboise vào năm 1511,
Leonardo đã nhắc đến việc kiện tụng sẽ sắp chấm dứt và viết về hai bức tranh Đức
Mẹ mà ông sẽ mang về Milano. Người ta tin rằng một trong 2 bức tranh đó là bức Madonna
Litta mà hiện nay một bản sao được trưng bày trong Viện bảo tàng Hermitage (Cung điện mùa Đông).
Vào tháng 5 năm 1507 vua
Louis XII đến Milano và Leonardo chính thức chuyển sang phục vụ cho Louis XII với
chức danh là họa sĩ triều đình và kĩ sư. Theo những ghi chép còn tồn tại, trong
thời gian 7 năm Leonardo ở tại Milano (1506-1513) ông làm việc rất ít trong
lãnh vực hội họa và kiến trúc. Ông đã cùng nghiên cứu về giải phẫu học với giáo
sư Marcantonio della Torre.
Bức chân dung tự họa bằng phấn đỏ hiện đang ở trong Biblioteca Reale tại Torino có
thể được vẽ vào khoảng thời gian này khi ông gần 60 tuổi.
Florence:
Tháng 6 năm 1512 triều đại Sforza trở lại nắm quyền lực ở
Milano với công tước đầu tiên - Maximilian Sforza (1512-1515). Chỉ trong vòng
vài tháng sau đó Leonardo và các học trò của ông rời Milano đi đến Florence phục
vụ cho gia đình Medici. Nhờ ảnh hưởng của Giuliano de Medici (1453-1478), một
người bạn của Leonardo và là người em trai trẻ tuổi nhất của giáo
hoàng, Leonardo được cư ngụ trong Tòa
thánh Vatican và có một xưởng vẽ riêng. Theo các nguồn tài liệu
đáng tin cậy còn tồn tại trong thời gian này Leonardo chỉ vẽ hai bức tranh
panel nhỏ cho một viên chức trong tòa thánh. Qua nhiều công trình nghiên cứu về
giải phẫu học Leonardo đã khám phá ra chứng xơ cứng động mạch ở người già. Thế
nhưng các ghi chép của ông về đề tài này chưa từng được công bố và đã mất tích
hằng trăm năm trước khi tái xuất hiện. Sau khi ở tại Roma gần 2 năm Leonardo chấp
nhận lời mời của vua François I của Pháp đi đến
nước Pháp.
Pháp:
Trong thời gian hơn 2 năm còn lại của cuộc đời Leonardo sống
trong lâu đài Clos Lucé gần Amboise. Ông đã vẽ nhiều bức
tranh như Leda và thiên nga (hiện
chỉ còn lại bản sao), phiên bản thứ hai của bức tranh Đức
mẹ đồng trinh trong hang đá. Leonardo mất ngày 2
tháng 5 năm 1519.
Trong suốt cuộc đời của Leonardo, tài năng sáng tạo đặc biệt
của ông và cũng như tất cả các khía cạnh khác của cuộc sống của ông, luôn thu
hút sự tò mò của người khác [4].
Một trong những khía cạnh của ông là tôn trọng cuộc sống, thể hiện bằng việc ăn
chay trường trên cơ sở đạo đức Kitô
giáo và thói quen của ông, theo Vasari, mua lồng chim và thả
chúng tự do [5] [6]
Leonardo đã có nhiều bạn bè là người nổi tiếng trong các lĩnh
vực của họ hoặc có ý nghĩa lịch sử, bao gồm các nhà toán học Luca
Pacioli, mà ông đã cộng tác trong một cuốn sách trong thời 1490,
cũng như Franchinus Gaffurius và Isabella d'Este.
Leonardo không có quan hệ gần gũi với phụ nữ, ngoại trừ tình bạn của ông với
hai chị em nhà Este, Beatrice và Isabella [7].
Ông đã vẽ một bức chân dung của cô trên cuộc hành trình xuyên qua Mantua, bây
giờ bức tranh này bị thất lạc.
Ngoài tình bạn, Leonardo giữ bí mật cuộc sống riêng tư của
mình. Cuộc sống tình dục của ông đã là chủ đề bị phân tích, châm biếm, và đầu
cơ. Xu hướng này bắt đầu vào giữa thế kỷ 16 và đã được hồi sinh trong thế kỷ 19
và 20, đáng chú ý nhất qua Sigmund
Freud [8].
Mối quan hệ thân mật nhất của ông có lẽ với các học trò của mình Salai và
Melzi. Melzi, khi viết thư để thông báo cho anh em của Leonardo về cái chết của
ông, đã mô tả cảm xúc của Leonardo cho học sinh của mình là cả hai yêu thương
và đam mê. Nó đã được khẳng định từ thế kỷ 16 rằng các mối quan hệ này có thể
có tính chất tình dục hoặc khiêu dâm. Hồ sơ của tòa án năm 1476, khi ông được
24 tuổi, cho thấy Leonardo và ba người đàn ông trẻ khác bị buộc tội trong một sự
cố liên quan đến một mại dâm nam nổi tiếng, nhưng nghi vấn buộc tội đã bị bác bỏ
vì thiếu bằng chứng [9].
Kể từ đó ngày càng có nhiều giả thuyết viết về khuynh hướng đồng tính luyến ái
giả định và vai trò của nó trong nghệ thuật của ông, đặc biệt là trong một số bản
vẽ khiêu dâm.
Một số tác phẩm:
Người Vitruvius (1490)
Báo tin mừng (1475-1480)
Thánh mẫu Benois (1478-1480)
Đức
mẹ đồng trinh trong hang đá (1483-86)
Người đàn bà và con chồn (1488-90)
Chân dung một nhạc sĩ (khoảng
1490)
Madonna Litta (1490-1491)
Bữa ăn tối cuối cùng (1498)
Mona Lisa (1503-1505/1507)
Leda và thiên nga (1508)
St. John the Baptist (khoảng
1514)
Salvator Mundi (không chắc
chắn) (Khoảng năm 1500)
Một số điều thú vị về đại danh họa:
Leonardo là người thuận cả hai tay trái và phải, trong cuốn sổ
tay của mình ông luôn viết ngược nghĩa là sử dụng tay trái viết từ phải qua
trái, người ta muốn đọc thì phải sử dụng gương để phản chiếu lại theo chiều thuận,
ông làm vậy có thể là do ông không muốn người khác đọc được những gì trong sổ
tay.
Lá thư ông gửi cho quan nhiếp chính Ludovico Sforza thành
Milan là một lá thư xin việc đáng chú ý nhất mọi thời đại, nhưng theo Vasari sự
nhã nhặn và đầy lôi cuốn cùng với tài năng của một nhạc sĩ và người tổ chức tiệc
tùng mới là yếu tố giúp ông được nhận.
Trong cuộc đời hiếm người công nhận tài năng của đại danh họa
như đã nói ở trên đến cuối đời khi về dưới trướng của François I của Pháp, ông mới
được nhà vua của Pháp công nhận tài năng của mình và dành hàng giờ để tranh luận
cùng đại danh họa.
Chú thích:
Ngày
sinh của ông được ghi trong nhật ký của ông nội ông Ser Antonio, được Angela
Ottino della Chiesa trích dẫn trong Leonardo da Vinci, và Reynal &
Co., Leonardo da Vinci (William Morrow and Company, 1956): "Cháu
nội của tôi sinh ngày 15 tháng 4, thứ Bảy, 3 giờ khi màn đêm buông xuống".
Ngày trên được ghi nhận trong lịch Julius; đó là vào thời kỳ Florentine và
hoàng hôn lúc 6:40 chiều, 3 giờ sau khi mặt trời lặn thì vào khoảng 9:40 tối
nhưng theo cách tính hiện đại thì vẫn còn ngày 14 tháng 4. Chuyển sang lịch mới
thì cộng thêm 9 ngày; vì vậy Leonardo sinh ngày 23 tháng 4 theo lịch hiện đại.[1]
It
has been suggested that Caterina may have been a slave from the Middle East
"or at least, from the Mediterranean". According to Alessandro
Vezzosi, head of the Leonardo Museum in Vinci, there is evidence that Piero
owned a Middle Eastern slave called Caterina. That Leonardo had Middle Eastern
blood is claimed to be supported by the reconstruction of a fingerprint as
reported by Falconi, Marta (ngày 12 tháng 12 năm 2006) [ngày 1 tháng 12
năm 2006]. “Experts
Reconstruct Leonardo Fingerprint”. Washington Post. Associated Press.
Truy cập ngày 6 tháng 5 năm 2013... The evidence, as stated in the article, is
that 60% of people of Middle Eastern origin share the pattern of whirls found
on the reconstructed fingerprint. The article also states that the claim is
refuted by Simon Cole, associate professor of criminology, law and society at
the University of California at Irvine: "You can't predict one person's
race from these kinds of incidences, especially if looking at only one
finger".









Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét