Thứ Ba, 13 tháng 8, 2019

Tập truyện Thế Lữ 2

Tập truyện Thế Lữ 2
Chương 11
M.H: Mai Hương
Bảy giờ rưỡi tối, trời mưa nặng hạt, gió lạnh thổi từng cơn vội vã trên nhưng vầng cây thưa thớt hai bên đường Phố Huế, về phía quá chợ Hôm, vẻ tấp nập kém hẳn mọi khi, những chiếc xe tay, giương mui, áo tơi, cánh gà che kín hấp tấp qua lại trên đường nhựa đen nhoáng.
Một chiếc xe kiểu mới, đến đỗ trước cổng nhà số 99. Từ trên xe một người Pháp thấp bé nhảy xuống vừa càu nhàu vừa quăng tiền giả người phu xe.
- Sứ đồ (ông cho tôi một hào, ông đi lâu quá).
Người Pháp trừng mắt, toan sừng sộ, nhưng sau cũng móc túi lấy thêm tiền vất vào tay người phu xe rồi quay vào cổng bấm chuông. Chưa thấy người nào ra, ông lại bấm nữa miệng lẩm bẩm mấy câu tỏ vẻ nóng ruột, rồi một lát tự tiện bước vào. Đến cửa thì vừa gặp một người thiếu niên ở trong nhà chạy ra.
Người Pháp hất hàm hỏi một câu tiếng Pháp:
- Đây là nhà cô "Ly Chuya Loan" phải không?
- Phải, ông hỏi có việc gì?
- Việc cần.
Rồi không đợi mời, người ấy bước vào trong phòng khách,không bỏ mũ, không bỏ áo đi mưa, đôi mắt sâu đưa nhìn khắp phòng; mẩu thuốc lá ở miệng chạy từ mép bên này sang mép bên kia, hình như sợ làm sém mất bộ râu rậm rì và hung hungđỏ
- Cô Ly Chuya Loan... Không có nhà?
Giọng nói ồm ồm, khê nằng nặc, lại thêm vẻ ngạo mạn ,sống sượng của người ấy, khiến người thiếu niên cau này không đáp. Người Pháp lại hỏi, đôi mắt quằm quặm nhìn tận mặt người thiếu niên:
- Kìa, tôi hỏi, sao anh không trả lời tôi? Cô Ly Chuya Loan có nhà không?
- Có nhà, nhưng cô Loan cũng như tôi không quen tiếp những người vô lễ. Ông là ai? Vào đây hỏi có việc gì? Tôi tưởng sự đường đột của ông vừa rồi không phải cử chỉ của một người lịch sự.
Vẻ nhã nhặn của người thiếu niên dần dần đổi ra vẻ kiêu hãnh, và lời nói cũng dần dần thêm giọng ôn tồn. Người Pháp chỉ mỉm cười, rồi vỗ vai người thiếu niên:
- Ông là người Việt Nam khá đấy... Nhưng hơi nóng tính.Tôi tuy thiếu lịch sự, nhưng là người rất tử tế với ông. Tôi chính là người đã được hân hạnh nói chuyện với ông lúc ba giờ chiều, mà nếu ông bảo cho tôi biết rằng đứa đầy tớ tên là Hồng, tức Đan, hiện giờ không có nhà thì ông biết tôi là ai...
Rồi người Pháp nói tiếp luôn:
- Thằng Đan ông sai nó đi đâu?
Người thiếu niên kinh ngạc vô cùng, vì câu vừa rồi hỏI bằng tiếng Việt Nam, mà lại là thứ tiếng Việt Nam rất sõi...
- Ồ! Thế ra ông là...
Người Pháp gật đầu:
- Vâng, tôi chính là Lê Phong...
- Nhưng sao ông lại ăn mặc thế này?
- Ăn mặc cũng chưa đủ. Phải đổi dạng, đổi nét mặt, đổi cả tiếng nói nữa. Tôi cần phải làm thế dể cho người ta không nhận được
- Ông đổi dạng khéo lắm. Giá không nghe tiếng ông nói, thì tôi không thể nào biết được... Tiếng ông nói cũng "Tây" đặc?. Nhưng ông đến đây mà phải đổi dạng, hẳn có việc gì quan trọng.
- Vâng, nhưng ta nói tiếng Pháp tiện hơn.
Rồi đổi tiếng, Lê Phong hỏi luôn:
- Thằng Đan, thằng đầy tớ của ông không có nhà ư?
- Không. Tôi vừa sai nó đi mua thêm mấy số báo hằng ngày.
- Phiền nhỉ?
- Sao lại phiền?
- Vì tôi không muốn cho nó ra khỏi nhà này lúc nào. Nhưng thôi, không sao. Từ chiều có ai đến hỏi nó không?
- Chỉ có một lần, một người đứng chờ ngoài cổng, thấy nó ra chưa kịp hỏi câu nào đã đi ngay.
- Người thế nào?
- Một người ăn mặc thợ thuyền...
- Quần áo xanh bạc, đội mũ "cát két", đeo kính đen phảI không?
- Vâng. Lại có râu mép nữa. Nhưng sao ông biết?
- Vì người ấy là tôi đấy. Tôi định lại hỏi thêm nó mấy điều nữa, nhưng xem ra nó dè dặt. Và chừng như đã sinh nghi. Cái mưu giả làm đồng đảng chỉ dùng được một lần thôi. Cũng vì thế, tôi không muốn nó thấy tôi vào đây tối hôm nay.
Lê Phong bỗng ngừng lại, nghe ngóng: bên ngoài có người mở cổng đi vào sân trong.
- Có lẽ nó đã về. Ông gọi ngay nó lên đây... Mà này, cô Loan đâu?
- Chị tôi ở trên gác.
- Được. Để lát nữa, tôi sẽ nói chuyện với cô ấy, thằng Đan vào ông cứ coi tôi là người của sở mật thám.
Tên đầy tớ vào, Lê Phong khoanh tay ngồi hút thuốc lá, lim dim mắt nhìn nó và hỏi người thiếu niên:
- Ông chỉ sai nó đi mua báo thôi chứ?
- Vâng.
- Nó đi có lâu không?
- Lâu, chừng nửa giờ.
- Vậy mà hiệu bán báo ở gần đây, ở ngay phố này...
Lúc đó, tên đầy tớ đã đặt mấy số báo xuống, nhìn Lê Phong trong hình dáng người Pháp một cách gớm sợ, rồi toan quay đi.
Nhưng Lê Phong vội đưa tay ra, lờ lợ giọng như một người Tây nói tiếng Nam trọ trẹ:
- Ê mày! Đứng lại!
Rồi ngồi thẳng dậy, anh quắc mắt nhìn thẳng vào tên đầy tớ hỏi:
- Anh mua báo ở hiệu nào?
Thì tên Đan luống cuống thưa:
- Bẩm... ở hiệu... Nam Minh...
- Công! Anh công mua ở hiệu Nam Minh. Anh đi xa, đi xa nữa, mà anh đi bằng xe đạp, cái xe đạp ấy, anh thuê ở một hiệu gần đây.

Tên Đan tái mặt đi, anh vẫn trọ trẹ nói bằng cái giọng mũi mà anh bắt chước rất đúng:
- Anh đi bằng xe đạp, lên bờ hồ, qua hàng Bè, qua hàng Bạc, rẽ đến phố Mã Mây, anh đến phố Mã Mây làm gì, nói!
Vẻ sợ hãi càng rõ rệt trên mặt tên đầy tớ. Nỏ không đáp và lấm lét nhìn chỗ khác để tránh đôi mắt của Lê Phong. Lê Phong thì nắm lấy hai thành ghế, bộ điệu ghê gớm như một người sắp túm lấy nó đánh, anh dẫm chân xuống, quát:
- Kìa? Sao mày không trả lời? Mày đến Mã Mây làm gì?. Mày đi đâu, đến đâu? Không nói. Mày không nói thì tao nói mày vào một cái boát (boite) một tiệm hút thuốc phiện. Phải rồi!. Mày vào đấy, báo tin cho những thằng ăn cướp, mà tên mày, tao biết, nghề mày, tao biết, tao theo mày đấy. Ô! Voyon?
Thoắt một cái, tên đầy tớ vòng chạy ra cửa nhưng liền ngã vấp xuống đất, một tay bị vặn ra sau gáy, lưng bị đè dưới đầu gối Lê Phong.
- Im! Nằm im, mày giẫy thì tao bẻ gãy tay tức khắc. Chạy thế nào được thoát, vì không có lúc nào tao không dò xét từng cử chỉ của mày.
Rồi Lê Phong cúi xuống, xách cổ lôi nốt nó lên và cười:
- Quá tay tý nữa thì cậu Đan nhà tôi đã hóa ra thằng què.
- Thế nào? Đan vẫn chưa nhận ra ư? Lê Phong đây mà...
Tên đầy tớ giật mình, bất giác hỏi:
- Lê Phong ?
- Chứ ai? Cái người đỏng đảng với mày lúc chiều ấy thôi...Khốn nạn! Đi ăn cướp mà ngu xuẩn đến thế. Vừa rồi mày đến tiệm Mã Mây nói chuyện với tụi mày, mới biết là mắc mưu Lê Phong... Nhưng biết khí muộn một chút, chỉ đáng khen mày còn có gan lại dám về đây. Thế ra mày cũng là một tay cần cho bọn kia lắm nhỉ.
Thằng Đan để cho Lê Phong trói lại, không nói không rằng, không có một cử chỉ nào tỏ ra muốn phản kháng. Lê Phong trói xong quay lại bảo người thiếu niên:
- Tôi giao cho ông coi tên này, ông phải cẩn thận đừng để nó trốn thoát, không cần hỏi han gì nó, vì tôi đã biết cả. Bây giờ tôi cần nói chuyện với cô Tuyết Loan một lúc, nói chuyện trên gác càng hay. Dưới này, ông không nên có cử chỉ gì khác lạ, nếu có khách, ông tiếp rất chóng, nhưng rất bình tĩnh, làm như không xảy ra chuyện gì. ông hiểu không
- Tôi hiểu.
- Bây giờ ông lên nói cho cô Tuyết Loan biết tôi muốn thưa chuyện. Nói cả việc cải trang của tôi cho cô khỏi kinh ngạc. Trong lúc ấy thì tôi "gói ghém" tên này cho ông đỡ lo.
Người thiếu niên mở cửa sau lên gác rồi, Lê Phong mới lôi thằng nhỏ lại gần, dỗ:
- Một là mày rũ tù, hai là mày không việc gì hết, tao sẽ nhận cho mày không có tội gì. Nhưng mày phải nói, phải nói thực các điều mày biết nghe không? Mày sợ gì? Bây giờ mày không nói thì rồi thế nào mày cũng phải nói, có người bắt mày nói, mà không được tử tế như tao đâu?
Tên đầy tớ vẫn im.
- Tao biết mày chẳng qua cũng chỉ a dua, thấy được nhiều tiền thì theo, chứ thực ra, mày cũng không dám làm những việc ám muội ấy, phải không?
- Thế nào, nói đi. Tao bắt được mày, thì tao cũng tha được mày, nói mau. Đan! Bọn chúng bây hiện có bao nhiêu đứa?.
Thấy nó vẫn chưa chịu nói, Lê Phong phải cố nén giận:
- Mày dại lắm, bây giờ thì còn mong gì nữa? Mày chỉ còn một cách để gỡ tội, mà cách ấy đã ở trong tay tao... Đây tao cho mày vài phút, mày nghĩ ngay xem, quá hai phút, thì dù mày muốn cũng không được, mày hối cũng không kịp nữa.
Ngừng một lúc rồi anh lại giục:
- Thế nào. Đan? Nói đi, hai phút rồi.
Đan nhìn anh bằng đôi mắt tức giận, nhưng sợ hãi, Lê Phong phải hỏi han, ba lượt nữa nó mới chịu hé răng:
- Ông biết cả rồi, ông đã theo tôi thì việc gì còn bắt tôi phải khai ra nữa...
- Tao không theo mày...
- Thế sao ông biết tôi đi xe đạp đến Mã Mây
- Tao không theo cũng như tao theo. Vì tao trông mày tao cũng đủ đoán được, dấu quần mày có vết dầu xe ở ống quần bên phải. Mày đi mua báo mà đi mất ba mươi phút... Còn nhiều dấu hiệu khác nữa. ... Đấy mày xem, những điều tao chưa biết ngay, thì rồi thế nào tao cũng biết được... Thế nào nào, nói đi...
Rồi Lê Phong nghĩ thầm:
"Mà quái, sao bây giờ..."
Bỗng nhìn thang gác có tiếng chạy rầm rầm. Lê Phong chưa hiểu chuyện gì thì cánh cửa trong bật mở ra, người thiếu niên mặt biến hẳn sắc, chạy vội vào:
- Ông Lê Phong! ông Lê Phong!
- Gì? Sao?
- Chị Loan tôi...
- Cô Loan làm sao?
-Chị Loan tôi không có trên gác.
- Cô Loan không có trên gác?
- Vâng. Mà chị tôi không có việc phải đi đâu hết... Mà nếu có đi đâu thì thế nào cũng phải cho tôi biết chứ...
Rồi người thiếu niên nói một câu kỳ dị khiến Lê Phong giật mình đến thót một cái.
- Có lẽ chị tôi bị chúng bắt rồi?
Lê Phong liền đâm bổ lên thang đưa mắt nhìn khắp các phòng vắng người, thì một mảnh giấy nhỏ vẫn quen trông thấy nhiều lần làm anh nghiến răng lại, ni lên một tiếng căm tức:
- Mai Hương? Lại thủ đoạn của Mai Hương rồi! Trời ơi! Mà nó vào lúc nào? Nó lên gác lúc nào? Nó làm thế nào bắt được cô Tuyết Loan?
Rỗi anh giẫm chân xuống, khẽ kêu lên một câu rất chua xót:
- Mà... không biết chúng nó có khỏi hại cô Tuyết Loan ngay đêm nay không? Lê Phong ơi, nếu mày để cho một mạng người nữa bị hại, thì mày là một đồ vứt đi. Lê Phong à...
Trên mảnh giấy mà anh chắc có những lời làm cho anh thêm bực tức, thêm hổ thẹn, Lê Phong chỉ thấy có hai chữ viết rất lớn: M.H.
- Ồ! Nó còn dám ký tên vào tội ác? Con nữ tặc táo tợn đến thế là cùng!
Chương 12
Lý Tuyết Loan
Người thiếu niên em cô Tuyết Loan lúc đó cũng vừa chạy lên tới gác. Lê Phong quay lại chau mày hỏi:
- Sao ông không ở dưới giữ thằng Hồng?
Người thiếu niên thưa:
- Trói kỹ thế thì sợ gì?
- Không, ông xuống ngay đi, bọn đồng đảng của nó quỷ quyệt lắm.
Chàng ta trở xuống thì Lê Phong đứng lại nhìn khắp phòng trên gác một lượt nữa, rồi xuống theo.
Anh gọi người thiếu niên:
- Ông Phương?
- Tôi đây.
- Nhà này có cổng sau không?
- Không.
- Nhưng bức tường vây chung quanh sân sau có cao không?
- Cao. Mà lại có mảnh chai gắn trên...
Lê Phong ngó ra lấy đèn bấm chiếu khắp bốn bề rồi nói:
- Không thể nào qua tường được, vậy muốn thoát ra đây thì phải xuống thang, rẽ ra cái ngõ cuối cạnh nhà này để qua đằng cổng trước. Cô Loan quyết nhiên bị bắt ra lối ấy, mà ra lốI ấy thì...
Anh liền chạy vụt ra cổng cất tiếng gọi:
- Cao su!
Nhưng anh kinh ngạc vì không thấy tiếng thưa tuy bờ hè bên kia vẫn có chiếc xe tay đang gác đó.

Nhảy mấy bước qua đường, đến tận bên cái xe bỏ không, anh trông đó trông đây để tìm người phu xe, nhưng không thấy bóng nó đâu hết.
Còn đang ngơ ngác, bỗng người phu xe ở đâu chạy về bước vào nâng vội càng xe ghếch lên lề đường ra ý mời. Lê Phong không nói gì, nhảy lên xe, thì tên phu xe yên lặng cắm đầu kéo.
Chạy được chừng hai chục thước, đến một chỗ vắng và tối, xe bỗng đứng lại ghé vào cạnh đường.
Lê Phong không xuống. Anh hé cánh áo tơi ra hỏi:
- Gì đấy?
Thì tên xe đáp:
- Hai người con gái ở đây ra mà cậu không biết ư?
- Biết rồi, nhưng sao mày không báo hiệu ngay?
- Con có thổi còi mà cậu không nghe thấy, và sợ nó nghi, nên con phải thôi không thổi nữa. Hai người ấy là cô Loan với một người con không biết mặt.
Lê Phong hỏi dồn:
- Cô Loan? Mày nhận chính cô Loan chứ?
- Vâng, vì lúc chiều cậu sai con cầm thư đưa cho cô ta, con đã có ý nhìn kỹ.
- Thế bây giờ cô Loan đâu?
- Cô ta đi với người lạ mặt đến gần chợ Hôm thì rẽ sang tay trái. Còn người lạ mặt thì con thấy vừa vào đây xong.
Vừa nói, người phu xe vừa chỉ vào một cửa hàng. Rồi lạI tiếp:
- Người lạ mặt này chắc là Mai Hương.
- Mày chắc không?
- Chắc.
- Mày có biết mặt cô Mai Hương đâu?
- Nhưng con biết mặt cô Loan, mà người ấy không phải là cô Loan, thì chỉ là cô Mai Hương mà cậu nói đến lúc này.
Lê Phong gật đấu:
- Được thế mày chắc chưa ra khỏi nhà này chứ?
- Vâng, cậu ở đây rình lát nữa chắc gặp. Mà kìa, hình như cô ấy đã ra. Chính phải rồi.
Lê Phong đã xuống xe nhìn theo ngón tay người phu xe trỏ. Anh vẫn giữ nguyên bộ râu với cái dáng điệu của người Pháp, và muốn cho mấy người vội vã đang qua đó khỏi ngờ, anh giả tảng móc túi lấy tiền trả tiền xe.
Lúc đó, xế đường bên kia, một người thiếu nữ ở một cửa hàng đang lững thững bước ra rồi rẽ về tay trái, đi về phía trại lính khố xanh, trông ngang, trông ngửa như có ý tìm tòi.
Lê Phong kéo mũ xuống tận mặt, bẻ cổ áo đi mưa lên, rồi chạy sang rảo cẳn
g bước theo. Anh nhất quyết lần này dẫu sao cũng không để cho cô kia thoát khỏi tay mình. Anh nghĩ thầm:
- Dù phải dùng đến những cách đáo để nhất ta cũng dùng...
Lúc thấy người thiêu nữ vẫy xe, anh liền đi vượt lên, và lúc cô toan bước lên cái xe tay kéo anh vừa rồi, thì Lê Phong ngoắt quay lại gọi:
- Hãy gượm! Lê Phong vẫn đợi Mai Hương ở đây!
Lê Phong bất giác kêu lên một tiếng:
Vì dưới ánh đèn sáng bên đường, người thiếu nữ ấy,không phải là Mai Hương mà chính là cô Lý Tuyết Loan. Phải,chính cô Loan mà anh đã biết mặt trong những bức ảnh chụp treo ở nhà cô! Lê Phong bực dọc hỏi người phu xe:
- Thế nào, Biên? Sao mày quáng đến thế? Đây là cô Loan,chớ có phải Mai Hương đâu.
Người phu xe cãi:
- Không, cô Loan là người lúc nãy kia... Còn cô này...
- Cô này! Cô này không phải là cô Loan? Trời ơi! Thế lúc nãy mày đưa thư của tao cho ai?
- Cho cô lúc nãy!
- Cô nào?
- Cô đi với cô này lúc nãy.
Lê Phong dậm chân xuống đất:
- Khốn nạn? Mày có được việc gì đâu! Mày lại để cho con Mai Hương nó lừa rồi?
Trong lúc ấy thì người thiếu nữ không hiểu ra sao, hết nhìn cái người Tây nói sõi tiếng Việt Nam và tự xưng là Lê Phong ấy rồi lại nhìn tên phu xe. Lê Phong thấy thế vội xin lỗI và nói:
- Thưa cô, thằng đầy tớ nhà tôi vô ý quá. Lúc chiều tôi sai nó cầm giấy mời cô đến nhà báo hỏi cô mấy điều quan trọng...
Người thiếu nữ chừng như chợt hiểu:
- Thế ra ông là Lê Phong thực?
Lê Phong đứng tránh vào bờ hè một nhà đóng kín cửa. Chỗ ấy tối và lúc đó ít người đi qua: Anh ra hiệu mời cô Loan cùng đứng vào đó và hạ thấp tiếng nói:
- Vâng. Tôi cải dạng để cho kẻ thù cô khỏi nghi ngờ.
Tuyết Loan nhìn kỹ Lê Phong. Đôi mắt thông minh của cô lộ vẻ khen phục. Một lát cô chau mày hỏi:
- Mà bức thư ông cho tìm tôi đáng lẽ tôi phải nhận được từ chiều phải không?
- Vâng, từ chiều. Tôi mời cô đến nói về một việc cần, có liên quan đến vụ bác sĩ Đoàn. Tôi lấy làm lạ rằng sao cô không đến... Thì ra bức thư vào tay kẻ khác, mà kẻ ấy lại là ngườI đáng sợ nhất... Vừa rồi có một người con gái vào nhà cô rủ cô đi có phải không?
- Vâng. Nhưng cô ấy thì tôi tưởng ông cũng quen, vì cô ta đưa mảnh thư này đến cho tôi, nói rằng chính ông nhờ cô ta đưa đến.
Lê Phong cầm lấy bức thư đọc:
"Mời cô đến ngay tòa soạn báo "Thời Thế có việc cần lắm. Tôi đã đến nhà định thưa chuyện, nhưng cô đi vắng. Xin cô đến ngay."
Lê Phong
Rồi anh nói:
- Vâng chính thư này tôi viết. Nhưng không hiểu vì sao lạI lọt được vào tay Mai Hương...
- Mai Hương nào, thưa ông?
- Mai Hương tức là người thiếu nữ đi với cô vừa rồi. Thì ra... Ồ! Thì ra việc gì của tôi. Người ấy cũng biết trước được cả!
- Tôi cũng sơ ý, khi trao bức thư cho thằng Biên nhà tôi cầm đến, không dặn nó cẩn thận hơn chút nữa. Vả lại, có ai ngờ đâu?
Lê Phong ngẫm nghĩ một lát, rồi bỗng hỏi:
- Cô ta đến nhà cô, lên thẳng gác sao?
- Vâng.
- Và đưa giấy này cho cô?
- Cô ta lại nói rằng chính tôi trao cho cô ta mời cô đến tòa soạn ngay bây giờ.
- Vâng, cô ta giục tôi phải đi ngay, vì là việc rất quan trọng. Chúng tôi đi đến đường lớn rẽ ra phố Laveran, thì cô ta nói có việc phải qua đó, dặn tôi đợi ở đây năm phút. Tôi vào nhà ngườI quen đợi mãi, sốt ruột định đến tòa báo một mình thì lại gặp ông đây...
Lê Phong thoạt tiên nghĩ ngay đến một mưu kế hiểm độc của Mai Hương. Anh đoán chắc Mai Hương định lừa Lý Tuyết Loan đến "Thời Thế" để đi báo cho bọn đồng đảng tìm bắt cóc lấy. Nhưng anh chợt nghĩ đến một ý, và hỏi người thiếu nữ:
- Người con gái kia biết chắc rằng cô đến ngay báo "ThờI Thế" chứ? Liệu cô ta có sợ cô trở về không?

- Thế nghĩa là thế nào, thưa ông?
- Nghĩa là...
Bỗng anh ngừng lại quắc mắt nói rất mau như người tức giận:
- Nhưng thôi, tôi hiểu rồi, cô phải về ngay bây giờ, về nhà cô ngay với tôi... Nhà cô đang có việc biến lớn
Rồi không để người thiếu nữ hỏi, anh gọi xe, mời cô lên,còn anh cũng nhảy lên chiếc xe của thằng Biên và giục:
- Chạy mau, việc gấp lắm, gấp lắm.
Đến nhà số 99, anh nhảy xuống trước, qua nhà dưới, thấy tên Đan vẫn bị trói và người em trai cô vẫn ngồi canh giữ, anh liền chạy lên gác trống ngực đánh rất mạnh, vì anh biết rằng thế nào cũng thấy những việc khác thường.
Lên tới nơi, anh thấy phòng ngoài vắng không, phòng trong cũng vắng không, nhưng khi qua gian phòng học nhỏ ở bên, anh nhìn dán về một phía tường là chỗ những giấy má, sách vở xếp bừa bộn trong nhưng ngăn tủ dài. Một hồi lâu Lê Phong lẩm bẩm nói:
- Ta biết mà? Chính là mưu mẹo của Mai Hương? Trời ơi, ta có một địch thủ giảo quyệt biết chừng nào? Bao giờ nó cũng lừa được ta, mà bao giờ ta biết ra cũng đã quá muộn?
Chương 13
Năm bộ sách quý
Cô Lý Tuyết Loan nữa phút sau cũng lên tới gác.
Lúc cô vào buồng học (một gian phòng xinh xắn ở ngay cạnh hai gian rộng lớn ăn thông nhau) thì thấy Lê Phong đứng trước một cái bàn giấy con, nét mặt đăm đăm, đôi mắt cau có, đang cúi đầu suy nghĩ và hình như không để ý gì đến cô. Người thiếu nữ lo ngại nhìn anh, chú ý đến vẻ yên lặng của anh hơn là đến đôi lông mày quá rậm với bộ râu Tây giả dán rất khéo ở trên mép.
Có lẽ cô nghĩ đến những trường hợp kỳ dị vừa rồi, có lẽ cô nghĩ đến câu nói kỳ dị của Lê Phong lúc bảo cô rằng: nhà cô đang có biến lớn. 
Việc biến lớn ấy là việc gì?. Có phải việc bắt tên đầy tớ mà cô thấy bị trói dưới nhà không?. Nếu chỉ có thế thì sao lúc ở ngoài đường Lê Phong lại có cử chỉ hấp tấp đến thế.
Không, hẳn có việc gì khác lạ. Mà theo cô xét thì lúc đó thực không có điều gì khác xảy ra hết. Cả nhà đều có vẽ yên tĩnh, và vần có thứ tự như thường… Tuy vậy, cái dáng lo âu của Lê Phong hẳn có một duyên cớ quan trọng nào đây?
Tuyết Loan lưỡng lự muốn hỏi Lê Phong một câu, nhưng xem ra hình như anh không biết có ai ở trong này, cho đến lúc cô lại gần anh, kéo ghế mời anh ngồi, Lê Phong cũng không nhúc nhích. Cứ thế cho đến hai, ba phút.
Sau cùng, Lê Phong thở dài.Anh thong thả ngồi xuống, chống khủyu tay lên bàn, rồi như nói một mình:
- Việc nghiêm trọng đến thế thực không ngờ! Một là kẻ gian đã chiếm được thứ của quý mà chúng vẫn tìm, nếu thế thì chúng đã trốn tránh ngay rồi: hai là chúng chưa chiếm được, nếu chưa thì còn có nhiều chuyện lạ, còn nhiều hành động táo tợn của chúng, mà chỉ nội đêm nay thôi.
Tuyết Loan còn đang ngạc nhiên, thì Lê Phong đã quay lại hỏi:
- Cô Tuyết Loan, mời cô ngồi đó và xin trả lời tôi từng điều một, lời khai của cô sẽ giúp tôi nhiều việc có ích lắm.
Rồi, như một dự thẩm ra án, anh trịnh trọng hỏi Tuyết Loan:
- Bác sĩ Trần Thế Đoàn hồi chưa là lưu học sinh, vẫn ở trong buồng học này phải không?
Tuyết Loan đáp:
- Vâng, buồng này anh Đoàn dùng để vừa học vừa làm một công việc riêng.
- Đó là việc gì, xin cứ nói thực ra, vì chỉ riêng cô với bác sĩ biết. Chính bác sĩ Đoàn cũng đã địng đem việc ấy ra nói riêng với tôi, và định hỏi ý kiến tôi nữa, nhưng không ngờ lại xảy ra cái án mạng sáng ngày.
"Cái án mạng ở trường Cao đẳng, trong việc riêng của bác sĩ, bọn hung thủ là những tay ghê gớm, giảo quyệt không thể lường được... Chúng không những là kẻ hại một người thân nhất của cô. CHúng còn định hại cô nữa! Thế thì tôi không nên giấu cô một câu gì..."
Lời nói của Lê Phong rất thành thực giọng nói có một sức xúi giục lạ thường. Tuyết Loan lưỡng lự một lát, rồi tỏ ra vẻ quả quyết.Hình như lúc đó cô căm tức bọn hung thủ hơn là lo sợ cho tính mệnh cô.
Lê Phong xem đồng hồ đeo tay, rồi nhìn thẳng vào mặt thiếu nữ, khuôn mặt trái xoan, trên đó cũng có những nét êm đềm, điều hòa, ít thắm tươi, của một nhan sắc điềm đạm.
Lê Phong lấy sẳn bút giấy để biên chép những điều đáng nhớ, người thiếu nữ se sẽ nói bằng một thứ giọng thấp và buồn:
- Thưa ông, tôi cũng không còn nhẽ nào giấu ông nữa, vì bây giờ thực tôi không còn tâm trí nào tưởng đến cái việc đã hại mất người tôi quý mến nhất đời. Xin ông cho phép tôi kể rành mạch ông nghe, mong rằng do những điều tôi kể ra, ông có thể tìm bắt đưọc những quân gian ác mà anh Đoàn tôi biết là vẫn quanh quất ở bên mình.
- Ông Đoàn biết?
- Vân, vì xem vẻ lo âu của Đoàn sáng ngày nay, trước khi đi dự lễ phát bằng, thấy anh bối rồi đọc một bức thư gửi đế, tôi căn vặn hỏi thì anh chỉ nói: "Em Loan ơi, anh có những kẻ thù, kẻ ghen ghét nó thấy kết quả rực rỡ của anh mà căm tức, có lẽ chúng còn tìm cácg hãm hãi anh nữa...". Trước tôi còn tưởng anh Đoàn nói đến những kẻ tình địch với anh trong việc học, sau mới biết là những bọn gian ác ghê gớm hơn thế. Tôi biết được cũng do bức thư anh vô ý bỏ quên ở nhà.
- Bức thư ấy nói những gì?
- Bức thư nặc danh, trong toàn những lời đe dọa, đại khái nói: "Đoàn phải bỏ việc khảo cứu năm pho sách chữ nho mà anh mua được ba năm về trước, phải bỏ hết các điều dự định, nếu không thì sẽ bị hại".
- Bức thư đâu?
- Tôi đưa cho ông chánh mật thám mất rồi. Lúc chiều ra sở tôi đã khai hết sự thật.
- Ông T. Phụng có ngỏ ý kiến riêng về việc này không?
- Không. Ông chỉ dặn tôi phải giữ kín đừng nói việc đó ra cho ai và nhất là... Nhất là đừng nói với ông?
Lê Phong mĩm cười:
- Hay! Ông T. PHụng thông minh thực. Ông biết thế nào tôi cũng tìm cô để hỏi. Nhưng điều ông không ngờ đến, là việc này, tôi đã biết nhiều sự rất lạ lùng. Vâng, xin cô chú ý nghe tôi nói... Cái cớ chủ động trong vụ ám sát này, chỉ là ở trong năm pho sách chữ nho mà cô vừa cho tôi biết, năm pho sách cổ, cái giá trị về y học có lẽ không có mấy, nhưng đó là một thứ sách quý vô song. Năm pho sách ấy, một hôm tình cờ ông Đoàn mua được của một người Thổ trong một kỳ nghĩ mát ở SaPa cách đây ba năm. Người Thổ này tên là Nùng Da, nhà nghèo, cả gia tài chỉ có những gươm cổ, sách cổ của một người quan tàu ngày xưa để lại. Câu chuyên lôi thôi lắm, tôi cũng sợ bị sự tình cờ, trong việc đi làm phóng sự miền thượng du nên biết được. Nùng Da, có thuật qua cho tôi biết về việc bán năm bộ sách cho người ở Hà Nội lên chơi đó và có khoe với tôi rằng bộ sách thuốc hắn không dùng làm gì được, mà người mua lại trả hắn một giá rất cao. Từ hồi ấy, tôi để tâm ngay, tin rằng trong sách hẳn có ẩn những điều bí mật , thí dụ như có những dấu hiệu, hoặc những kiểu, những chữ sắp đặt một cách không khéo, chỉ vẽ cách tìm một kho của chôn giấu trên miền thượng du... "Nhưng điều chú ý của tôi dần dần cũng phai lạt và quên hẳn đi. Đến nay, biết được người có năm bộ sách kia chính là bác sĩ tôi mới lại nhớ ra, thì bác sĩ Đoàn đã bị hại. Đó là những điều quan hệ đến vụ án mạng này, để sau này tôi tìm thấy những pho sách kia, tôi sẽ xem xét cẩn thận hơn..."
Lý Tuyết Loan vội hỏi Lê Phong:
- Nhưng thưa ông sao vừa rồi ông nói rằng ông sẽ tìm ra năm pho sách kia?. Năm pho sách vẫn ỏ trong phòng này, vẫn xếp ở ngăn tủ kia...
Vừa nói người thiếu nữ vừa trỏ vào cái tủ sách trước mặt.
Lê Phong quay lại lắc đầu nói:
- Không, mất rồi!

- Mất rồi? Ô hay, có đâu, vẫn dựng kia thôi, ông cứ với tay ra cũng lấy được.
Lê Phong lắc đầu:
- Phải, với tay lấy thì được, nhưng chỉ lấy được năm quyển giấy trắng, năm quyển sách chỉ lấy được năm bộ thực, có cái bìa ngoài! Thưa cô Tuyết Loan, kẻ gian đã có thì giờ đánh tráo của giả lấy của thực. Cái mục đích của chúng chỉ ở năm pho sách đó, chúng định hại cô cũng chỉ cốt thế, nay chúng đã chiếm được là xong của chúng, nếu không, cô đã bị hại từ lúc nãy rồi!
Cô Tuyết Loan chỉ ngạc nhiên khi nghe Lê Phong nói dứt câu.Cô chạy đến ngăn sách lấy những cuốn sách chữ nho cũ xuống xem, thì quả như lời đoán của Lê Phong; trong sách chỉ toàn giấy trắng.
Nhưng Lê Phong mỗi lúc một thêm kinh ngạc, vì ngoài sự thản nhiên bình tỉnh, cô Lý Tuyết Loan không tỏ ra vẻ phàn nàn hay tiếc những của quý đã mất. Cô thản nhiên đặt những pho sách xuống, rồi lẳng lặng nhìn Lê Phong.
Một lát cô mới nói:
- Thưa ông, năm bộ sách của anh Đoàn vẫn còn ở nhà.
Lê Phong càng ngạc nhiên:
- Sao? Cô bảo sao? Vẫn còn ở nhà?
- Vâng.
- Thế ra chúng chưa lấy năm bộ để ở ngoài tủ này sao?
- Chúng lấy rồi!
- Lấy rồi?
- Vâng. Nhưng không phải là những bộ sách đáng cho ông lo ngại đến.
- Tôi không hiểu, xin cô nói rõ.
- Những bộ sách chúng lấy mất cũng là những bộ sách giả. Tuy bề ngoài và cả chữ trong sách nữa, đều giống in như năm bộ "sách thực" mà anh Đoàn mua được, nhưng trong sách chỉ khác đôi chút, là những điểm câu, những nét thừa là những dấu hiệu bí mật mà anh Đoàn và tôi đã tìm ra...
- Cả cô cũng tìm ra.
- Vâng. Chúng tôi đã dụng công tìm xét trong hai năm nay.
- Mà kết quả...
- Kết quả phi thường! Đem ghép những chữ rải rác trong các trang của năm pho sách lại chúng tạo thành một bản di chúc dặn chỗ tìm đến một kho vàng bạc, châu báu của người Tàu... Một kho của quý vô cùng...
- Những pho sách ấy ở đâu?
Lý Tuyết Loan đáp:
- Ở trước mặt ông.
- Trước mặt tôi.
- Vâng.
Lê Phong chỉ thấy những số báo để ngổn ngang bề bộn trên bàn giấy. Đó là những tờ báo quốc ngữ hoặc chữ Pháp xuất bản ở Hà Nội nhưng anh chú ý thấy ngày xuất bản đã xa hẳn, trong đó có cả một tờ đình bản đã trên một năm.
- Thưa ông (lời Tuyết Loan) cả năm pho sách chúng tôi phải tháo ra đế giấu như thế mới không lo mất. Đó là mưu kế của anh Đoàn. Vì anh vẫn bảo tôi rằng những của này không phải chỉ mình chúng tôi để tâm đến mà thôi...
"... Ngoài chúng tôi ra, còn có kẻ muốn chiếm đoạt lấy cho bằng được... Còn mưu đóng năm bộ sách giả, bìa, giấy, chữ giống in năm pho sách chính, cũng là công nghiệp của anh Đoàn. Không ngờ cái mưu ấy chỉ giữ sách lại, còn chính tính mệnh mình thì..."
Người thiếu nữ cố nén sự cảm động, quay mặt nhìn đi chỗ khác.
Lê Phong chợt lo sợ đứng phắt dậy:
- Cô Tuyết Loan! Cô Tuyết Loan!
Tuyết Loan nhìn Lê Phong ra ý hỏi...
Lê Phong lo âu đáp:
- Nếu thế thì tính mệnh cô không được yên hẳn. Phải, tôi thấy rõ rồi, tôi thấy rõ cái nguy hại sắp tới. Bọn gian đồ thế nào cũng biết chúng bị lừa, thế nào cũng hiểu rằng những pho sách thực hiện còn trong tay cô... Vậy thì chúng cũng chưa chịu bỏ.
Rồi lấy mũ đội, anh giục tôi xuống nhà dưới, vừa xuống vừa lẩm bẩm:
- Cái dây tôi đã tìm gỡ ra gần hết. Phải, nội đêm nay, nội đêm nay thôi.
Anh gọi em của Tuyết Loan:
- Ông Phương, ông nghe tôi dặn đây, cả cô Tuyết Loan cũng nghe tôi: các cửa ngõ, các lối ra vào nhà này ông phải tự tay đi đóng kín cả lại! Rồi ngồi yên trong nhà đợi cho tới lúc tôi về. Ngoài tôi ra, nhất thiết không được cho ai vào, ai cũng không được vào, ông nghe chưa?
- Vâng.
- Được rồi. Bây giờ tôi có việc quan trọng phải đi ngay. Lúc về tôi sẽ có hiệu riêng.
Lê Phong ghé tai hạ thấp tiếng như nói thầm chỉ để hai người nghe thấy rồi lại tiếp:
- Ông với cô Tuyết Loan nhớ lấy nhé.
- Vâng.
- Nếu tôi đoán không lầm, chỉ nội đêm nay thôi.
Rồi quay ra, chạy ra đường, nhảy lên cái xe của thằng Biên vẫn chờ, kéo đến hàng Bườm, nhưng lúc đến quá chợ Hôm, thì anh nên gót giày xuống sàn xe bảo đứng lại, anh nhảy xuống bảo:
- Thôi, để tao gọi xe khác, chốc nữa mày đến tiệm thuốc phiện Mã Mây đón tao... Phải theo đúng những lời tao dặn ở nhà, nghe không?. Chỉ một đêm nay thôi.
"Nội đêm nay, một là cả tao lẫn cô Tuyết Loan bị giết ngay, hai là... Cả bọn hung thủ đều bị bắt".
Chương 14
Trá hình
Đến phố hàng Buồm, Lê Phong xuống xe vào một hiệu cao lâu lớn.
Anh lên thẳng trên gác, mũ chụp thấp, cổ áo đi mưa bẻ cao, cái "phu la" quấn che hẳn nửa mặt dưới, nên người hầu sáng chạy đến chả biết anh là Tây hay Việt Nam.
Lê Phong bước vào một căn buồng ăn nhỏ, thứ buồng riêng, kín đáo, đứng thành hàng ở hai bên lối đi, anh dặn:
- Trứng lập là, bít tết, rau, rồi cà phê. Vội lắm, trong mười phút có xong được không?
- Được. Nhưng trứng làm mấy quả?
- Sáu quả, mau lên...
Người hầu sáng đi rồi, anh đến ngay trước cái gương to treo phía tường trong, bỏ mũ, bỏ "phu la" rút đôi lông mày với bộ râu tây giả, nhả hai miếng bông gòn, anh nhét vào mồm trước để độn cho đầy hai má, lấy ra bộ ria khác thay, ngắn và đen hơn, dán lên hai bên mép đoạn lim dim mắt đeo thêm đôi kính trắng thu cả những thứ vừa nhả ra nhét gọn vào hai túi cùng với chiếc mũ dạ ướt. Rồi sau cùng, Lê Phong cởi cái áo đi mưa.

Bằng ấy công việc chỉ trong ba, bốn phút là xong. Ngắm lại trong gương thì anh đã thành một người khác hẳn. Mặt xương xương, da mái mái, đôi mắt hấp háy như người cận thị, lại thêm cái áo phủ (trench coal) màu tro nhạt mặc trong cái áo đi mưa lúc nãy, anh gật gù nghĩ bụng:
- Thế này thì đến thánh cũng không nhận được Lê Phong, vì ta cần phải ẩn hình, để cho thành rối mắt, bọn quỷ quyệt kia không thể nhận ra được...
Lúc người hầu sáng bưng đồ ăn bước vào thì thấy anh đương hí hoáy viết lên cuốn sổ con, hắn ta hơi ngạc nhiên nhưng lẳng lặng đặt đĩa trứng với đĩa thịt lên bàn, rồi ra. Lê Phong gọi lại:
- Này, cho anh hai hào: nhưng anh phải giúp tôi việc này.
- Anh có thể ra phố mấy phút được không?
- Được.
- Anh cầm hộ tôi mảnh giấy này đến phố hàng Bún, đến số nhà 45 bis, nhà rất lớn, có cái biển đề hai chữ «Thời Thế»... Anh biết quốc ngữ chứ?
- Biết.
- Anh bấm chuông rồi đưa giấy này cho người cầm vào. Tiền xe đây.
Mảnh giấy của Lê Phong là bức thư viết bằng thứ tiếng riêng, chỉ có một người trong nhà báo hiểu. Ngời đó là Văn Bình.
Văn Bình đọc xong lời dặn của Lê Phong, lập tức bảo người đánh xe hơi, còn mình thì chạy sang "Studio" phòng ảnh, gọi:
- Anh L, xuống nhà in bảo một số thợ in phải đến đây từ năm giờ sáng mai để làm việc. Mai báo ra sớm, anh Minh ở lại buồng ảnh, anh Lạc không được rời téléphone, anh Ban, anh sang với tôi ở luôn đây, sắp máy ảnh, đèn magnésium, đợi lát nữa đi lấy tin cần.
- Ở đâu?
- Chưa nhất định. Nhưng tin đặc biệt! Ta sẽ chụp được cả những hình ảnh đặc biệt...
-... Đêm nay Lê Phong có cách bắt được bọn giết bác sĩ Đoàn. À quên? Một anh bảo xếp ngay mấy hàng này ở khuôn đầu: "Vụ án mạng hôm qua. Cuộc săn bắt hung thủ, chữ Capitales 86 chạy dài cả trang báo.
Lúc đó "Thời Thể" hoạt động một cách vui vẻ sung sướng.Khắp cả phòng tòa soạn, những tay trợ bút lanh lợi đương chăm chỉ tường thuật những công việc kỳ dị mà nhà phóng viên trẻ tuổi đã làm khoảng từ chín giờ sáng đến bây giờ, một cử chỉ của Lê Phong, một lời dự đoán của Lê Phong, hoặc một mưu cơ nào của anh trong lúc điều tra vụ này, anh đều có một cách riêng truyền tin cho nhà báo biết tức khắc.
Cắt đặt xong đâu đó, Văn Bình bảo mấy người phóng viên chụp ảnh cứ ở tòa soạn đợi, rồi xuống xe hơi đi liền. Lúc tới hiệu cao lâu hàng Buồm, Văn Bình chạy lên buồng trên gác thì tên hầu sáng bảo Lê Phong đã xuống dưới nhà và đang đợi mình trong lúc uống cà phê.
Văn Bình xuống nhà, đưa mắt nhìn các bàn, nhưng không thấy Lê Phong đâu hết. Anh nghi hoặc, đến một bàn gần cửa là chỗ khách ăn vắng nhất, ngồi xem xét lại lần nữa, nhng vẫn không thấy Lê Phong.
Trong đám khách đang kẻ ăn, người uống. Văn Bình thấy một người thiếu niên hao hao giống Lê Phong, đã toan đi lại gần xem, nhân thể tìm kỹ một lượt. Bỗng có tiếng thìa gõ vào chén từng năm tiếng một, khiến Văn Bình quay nhìn sang cái bàn kế gần đấy, một người mặc áo tăng - cốt màu tro, ria mép đen, kính trắng gọng đồi mồi, đầu đội mũ Mossant mềm, đang hút thuốc lá trước chén cà phê uống cạn.
Tay người ấy vẫn gõ nhịp năm lên cạnh chén rồi gõ nhịp ba, rồi nhịp ba xen với nhịp năm.
Văn Bình lẩm bẩm:
- Thôi đích rồi?
Và lại gần người kia, nhng người kia vẫn thản nhiên trông khói bay, Văn Bình do dự một lát, rồi bật cười gọi:
- Lê Phong?
Thì người kia quắc mắt nhìn anh một cách lạ thường,nhng vẫn không nói gì, vẫn ngồi yên. Văn Bình phải dằn lòng về chỗ cũ ngồi đợi. Tuy người ấy có vẻ lơ đãng và tuy đôi mắt lim dim hấp háy kia như không chú ý đến vật gì hết, nhưng Văn Bình cũng biết rằng hắn ta không bỏ sót một cử chỉ nào của những khách ngồi trong hàng.
Lúc một người trẻ tuổi đứng lên ra ngoài, người đeo kính trắng mới đứng lên, nhưng không ra theo. Hắn đến gần, sẽ vỗ lên vai Văn Bình và nói:
- Văn Bình?
Văn Bình vui vẻ quay lại cười và khen:
- Ồ! Lê Phong! Anh trá hình thực là...
Nhưng Lê Phong vội ngắt lời, giọng nói hơi xẵng:
- Anh thực là vô ý tứ.
Văn Bình hỏi:
- Sao?
- Anh làm như đây là cái buồng kín không bằng.Tại làm sao tôi phải cải dạng chứ?Thế mà anh chực đọc tên tôi ra cho chúng nó ngờ!
- Chúng nó? Ai?
- Cái thằng vừa qua đây!
- Sao? Nó là người thế nào?
- Tay chúa trùm trong vụ án mạng!
Rồi thấp tiếng xuống anh nói tiếp:
- Phải! Tay thủ phạm chính! Một mình nó gây ra các việc đấy anh nghe chưa? Trông người lịch sự đẹp trai lại có vẻ học thức lắm, thông minh lắm. Nhng lai lịch của nó tôi biết cả rồi. Anh về, mở tủ "tài liệu" của tôi ở tòa soạn ra mà lục xem, ngăn chữ D, tập số XII, chính nó đấy.
- Ồ? Thế ra nó đi Tây về?
- Ừ? Một du học sinh. Nhưng du học sinh có nhiều hạng!. Bây giờ thì nó khó thoát tay tôi lắm... Tôi biết nó sẽ đi đâu, sẽ làm gì đêm nay. Ồ! Mà nó giỏi không biết ngần nào! Một tay đại bợm tối tân, làm việc có óc khoa học...
- Thế sao anh không bắt ngay lấy?
- Vô ích. Không có bằng cớ. Bây giờ hơi cử động khác là nó biến ngay, mà dẫu có bắt ngay được, nó cũng sẽ là người vô tội trước pháp luật. Nó với con Mai Hương là một cặp xảo trá ghê gớm, nhưng nó ghê gớm hơn, vì con Mai Hương tôi còn thấy được vài lần, còn để cho biết hành động nhiều lần: thằng này thì... đến bây giờ tôi mới trông thấy lần thứ nhất.
Lê Phong cau mày, mắt tư lự sau hai mắt kính.
- Duy có điều này tôi chưa thấy rõ được là con ấy với thằng ấy, hai đứa có liên lạc gì với nhau...
- Chúng nó cũng là quân gian đồ cả, chứ gì.
- Đã đành, nhng tôi vẫn thấy còn nhiều điều bí ẩn; còn những việc quái lạ; việc giao tiếp của tôi vẫn có vẻ thụ động... vẫn như dựa theo vào trường hợp , dựa theo một cách mơ hố vào các trường hợp.
Lê Phong thở dài, nhìn đồng hồ:
- Các việc lạ, các việc quan trọng dần dần kế tiếp nhau nhanh chóng quá; những mưu cơ của tôi cũng phải theo nó mà sắp đặt nên không thể hoàn hảo được cho tôi vừa lòng...

Cho nên đến đêm nay, chỉ trong nội đêm nay, đáng lẽ tôi phải tin chắc chắn rằng sẽ bắt đợc hung thủ như mọi lần khác, thì tôi lại ngờ vực; lại phải nói bướng, lại không biết rằng kẻ vào tròng là bọn kia hay chính là tôi...
Mắt anh trông xuống, luôn luôn nhìn cái đồng hồ đeo tay,lời nói buồn rầu, vì là những lời thú thực sự thất bại của anh.
Lần đầu tiên Văn Bình thấy vẻ chán nản trên mặt Lê Phong và thấy người con trai ấy không tự tin ở sức mình.
- Trời ơi? Trời ơi! (Lê Phong nghiến răng lại nói) Trời ơi!. Thì giờ sao đi chậm lạ thường thế này...
Rồi Lê Phong lẩm bẩm như nói một mình, Văn Bình không nghe rõ câu nào, chợt hỏi:
- Bây giờ mấy giờ?.
- Mười giờ hơn.
- Anh quên cơm chiều?
- Quên. Nhưng vừa nghĩ ra. Phải ăn mới có đủ sức để mà bắt hùm, hay để... hùm bắt.
Mặt Lê Phong lại tươi cười và mất hết những nét buồn bực căm giận lúc trước. Anh vừa lấy thuốc lá mời bạn vừa nói:
- Phải. Nguy hiểm lắm, Văn Bình ạ... Chốc nữa tôi sẽ lén vào sào huyệt của chúng đây... Tôi sẽ thấy được đông đủ các mặt gian ác... Mà chỉ một mình tôi xông pha mới không hỏng việc và có làm sao chỉ một mình tôi chịu thôi... Nhng không hề gì. Tôi quyết rằng phần thắng sẽ về ta, phải không. Tôi đã sắp đặt mọi việc rồi, cái bẫy cái lưới của tôi đã đặt rồi... Tuy không được hoàn hảo nhưng cũng không đến nỗi tồi lắm.
Lê Phong gõ điếu thuốc lá xuống bàn, mắt lơ đãng nhìn đi, miệng mím lại nửa như cười, nửa như nhăn:
- Mai Hương, ừ, Mai Hương là người thế nào, sao tôi vẫn chưa phân biệt được rõ rệt hành vi của con quái ác này? Tại sao? Bao nhiêu việc, bao nhiêu người trong tấn kịch này đều lạ lùng, đều khác mọi lúc thường... cho cả đến tôi nữa.
- Tôi có giúp được anh việc gì bây giờ không?
Lê Phong không trả lời, điếu thuốc đã ngậm lên miệng nhưng chưa châm.
Một lát anh mới se sẽ hỏi:
- Anh đã làm đủ các điều tôi dặn rồi chứ?
- Rồi.
- Anh cũng nhớ cái kế hoạch tôi tính rồi.
- Nhớ.
- Được. Thế là đủ lắm...
- Tôi còn phải làm những gì khác nữa?
- Chốc nữa về tòa báo, không cần nói trước những việc chưa xảy đến nhé?
- Thế nghĩa là...
- Nghĩa là việc này quan trọng không thể nói chắc trước được.
- Tuy thế, tôi vẫn tin tài của anh.
- Cám ơn... Nhng tôi lần này không dám nói quyết một điều gì bởi...
Lê Phong đánh diêm, đưa lửa lên châm thuốc, nhng anh không hút vội, cái diêm cháy gần hết, đầu thuốc lá đã đen xám, mà Lê Phong vẫn ngậm im bên khóe mép, mắt liếc ra phía cửa, không nói, không nhúc nhích...
- Lê Phong, gì thế, anh?
Lê Phong vội giữ tay Văn Bình lại; buông luôn que diêm xuống, mắt không rời phía cửa, hỏi rất khẽ:
- Ô tô anh đỗ đâu?
- Bên kia đường, kế đây là nhà...
- Thế ư? ôi quên không dặn anh đỗ xa hơn...
- Sao?
- Không. Im.
Mặt Lê Phong vẫn nhìn mãi ra đờng, rồi bỗng nói rất nhanh:
- Anh ra ngay? Lên mô tô ngay; mau lên, đứng để cho nó nghi có tôi ở đây! Đi!
- Nhưng
- Nhưng gì nữa. Đi mau lên, "nó" nhận ra ô tô rồi! Đi đi!
Rồi Lê Phong ngồi xuống bên bàn, điềm nhiên ăn. Trong lúc đó thì Văn Bình kinh ngạc bước ra và thấy bóng một người thiếu nữ thong thả bước vào cửa hiệu.
- Con hổ cái (Lê Phong vừa nhai bánh vừa lẩm bẩm), con hổ cái giỏi thực? Nếu ta không muốn bắt mày ngay trong tổ thì bây giờ mày còn chạy lối nào...
Mai Hương (vì người thiếu nữ ấy chính là Mai Hương) lững thững bước vào đưa cặp mắt đen láy nhìn mọi người và hình như không biết có Lê Phong ngồi đó.
Cô ta đứng lại một lát rồi đi thẳng lên phía gác, lúc qua ghế Lê Phong ngồi, cô ta đứng lại toan quay gót, rồi không biết ngẫm nghĩ thế nào, ngồi xuống bên cái bàn Lê Phong ngồi lúc nãy nghĩa là ở ngay bên cạnh bàn Lê Phong hiện đang ngồi.
Anh phải lấy hết nghị lực mới ép mình không nhảy lên để nắm lấy cô ta: trống ngực anh đập rất dữ.
Lê Phong ngả người trên ghế, khuỷu tay chống xuống bàn và tay kề lên má để che một phía mặt, cổ bành ra mồm hơi né, để cái môi dưới trề xuống và đôi mắt cố làm cho ra vẻ cận thị hơn lên.
Anh có cái cảm giác như Mai Hương nghe thấy trống ngực mình, rồi như đoán biết được cái bác trưởng giả ngô nghê kia là chính mình, chính Lê Phong.
Lê Phong nghĩ bụng thế, nhưng vẫn ngồi đó xem Mai Hương sẽ giở trò trống gì. Sau thấy người thiếu nữ nhìn ngang và trông rõ mặt anh mà vẻ mặt bình thường, anh mới dám tin rằng nó vẫn chưa nhận ra được.
Bây giờ Lê Phong mới chậm chạp đứng dậy, thong thả bước ra bàn tính tiến trả tiền, vừa thong thả bước lên một cái xe vừa hất tay xua đuổi lũ ăn mày đứng chực ở cửa. Nhưng xe vừa chạy được mươi bước về phía đường Phúc Kiến, anh đã đòi xuống, trả vội mấy xu rồi trở gót đi ngược lên...
Anh đứng len vào một hàng tạp hóa nhỏ kế cửa hiệu cao lâu như người ẩn mưa, vì trời vẫn mưa nặng hạt, vừa giơ tay xem lại giờ, thì đã thấy Mai Hương, mình mặc áo tơi cao su màu sẫm, bước ra đi về phía Mã Mây.
Lê Phong đi theo liền, nhng có ý để người thiếu nữ cách mình hai chục bước.
Người thiếu nữ đi nhanh, nhưng anh cũng không mất hút.
Qua một tiệm nhảy, cô ta ghé vào đó chừng ba, bốn phút, lúc trở ra mang một bọc vuông to ở một tay:
- Năm bộ sách của bác sĩ Đoàn! Nhng sao nó lại giữ ở đây.Được rồi ta sẽ biết.
Ngời thiếu nữ lại đi trước, và anh ta lại vừa ẩn vừa theo sau.

Đến một căn nhà cửa mở hé, Mai Hơng lại rẽ vào. Lê Phong mỗi lúc một lấy làm lạ thêm, nhng anh vẫn yên lặng đứng rình gần đấy và để ý nhớ số nhà vừa rồi. Lần này cũng như lần trước, ngời thiếu nữ không ở lâu, lúc cô ta bước ra, bao giờ cũng trông trước trông sau nhưng tất nhiên Lê Phong không để cho cô ta biết anh vẫn theo đuổi.
Qua phố hàng Buồm đến phố Mã Mây, qua một tiệm nhảy thưa người, qua một vài tiệm hút ở cách nhau không xa. Rồi đến một cái cổng lớn ở một đoạn đường vắng tanh và om tối.
Người thiếu nữ đứng lại trước cổng, nhìn quanh quất và nghe ngóng đến hơn một phút rồi mới thoăn thoắt bước vào.
Lê Phong cười gằn sau một cái cây to:
- Hổ cái vào hang!
Và đứng rốn lại để dán lại bộ ria mép.
Anh vừa dè giữ bước lại phía cổng được mấy bước, bỗng nhảy lùi lại đứng nấp ở chỗ cũ: sau hàng rào sắt, anh thoáng thấy một bóng đen ở trong nhà đi ra. Cái bóng đen ấy là Mai Hương. Lê Phong cố nép mình sau cái cây, vì thấy cô ta bước về phía mình, nhưng còn cách xa. Mai Hương đã gọi xe nhảy lên.
Lê Phong nghe có tiếng bảo phu xe:
- Hàng Điếu.
Anh phải chạy đến bốn chục thước mới gặp được cái xe nữa, vừa lên anh đã giục chạy và mắt không rời cái xe bọn kia trước mặt. Lê Phong nghĩ thầm:
- Quái lạ! Lần này sao nó cũng lại ra, mà lúc ra mình không thấy mang cái gói xách kia... có lẽ nó đã để cả ở trong tiệm cho bọn đồng đảng... Được lắm. Ta không thể để cô em trốn thoát được nữa. Cái lưới của Lê Phong đầy mắt lắm, bền chặt lắm... Ta đã thất bại nhiều lần vì tay cô em thực... Nhưng, nhưng lần này...
Đến phố hàng Điếu.
Lê Phong vội bảo xe đứng lại, dặn phu xe lững thững đi bước một làm như kéo xe không. Trên kia, người thiếu nữ vừa xuống xe và chạy tọt vào một căn nhà đèn thắp sáng trưng:
- Lại một tiệm nhảy nữa? Quái, nó vào làm gì đấy!
Đợi đến năm phút chưa thấy người thiếu nữ ra, anh đã sinh nghi, rồi mỗi lúc một thêm sốt ruột.
Lê Phong liền bảo xe dừng lại, bước xuống trả tiền, rồi không dự bị, chạy sấn vào.
Trong tiệm, từng cặp trai gái đang nhảy theo điệu "fox" nhịp nhàng. Lúc thấy người thiếu nữ đang ngồi ở phía trong, anh liền sấn lại gần, nhất định lần này sẽ không để lỡ cơ hội.
Bỗng nhiên Lê Phong đứng sững lại kinh ngạc, người thiếu nữ vừa ngẩng lên, Lê Phong hai mắt trợn trừng, chỉ kêu lên được một tiếng "Ồ" trong đó như chứa chất không biết bao nhiêu sự tức giận.
- Thôi ta đã bị nó lừa rồi!
Nói đoạn, Lê Phong hầm hầm chạy đến trước mặt người thiếu nữ lúc ấy giương đôi mắt mệt nhọc nhìn anh.
Cô ta chả hiểu ra sao, thì anh đã hỏi:
- Cô ở tiệm hút Mã Mây về phải không?
Người thiếu nữ đáp:
- Phải. Thế sao?
- Cô gặp một người con gái ở đó?
- Phải...
- Người ấy quen cô?
- Không.
Lê Phong quắc mắt nhìn:
- Không quen! Không quen sao cô lại đánh tháo cho nó?
- Ô hay! Ông này hỏi mới lạ! Tôi đánh tháo cho ai mới được chứ.
- Cho Mai Hương? Con Mai Hương không trút cái áo đi mưa này để cô mặc là gì? Cô có nhận là đã giúp Mai Hương trốn thoát tay tôi không?
- Ồ! Mai Hương nào!
Lê Phong tức lắm, bộ điệu hung hăng như người sắp làm dữ, khiến cho mấy cặp đang nhảy phải bỏ dở bài khiêu vũ dồn đến vây chung quanh cô.
Họ chắc sẽ xảy ra một chuyện kịch liệt nh họ thường gặp ở đây.
Người thiếu nữ cũng ra ý bực dọc. Bộ mặt gầy gò, đầy những phấn, của một thứ nhan sắc tàn héo, có một vẻ lờ đờ chán nản, tỏ ra cô ta là một hạng người nghiện hút và sống trong những thú vui hại người.
Lê Phong toan kéo cô ta đứng dậy và chực sừng sộ hỏi nữa,thì một người đàn ông trẻ tuổi, chững chạc trong bộ áo smoking tiến đến và hỏi anh bằng một câu tiếng Tây:
- Vous désirez? Monsieur, (ngài muốn hỏi gì?)
- Tôi muốn hỏi cô này một việc cần. Cô này vừa ở tiệm hút Mã Mây ra và đã làm tôi lầm với một người tôi đang theo bắt.
Lê Phong chợt nghĩ ra một ý và chợt hiểu rằng cử chỉ mình hơi đường đột, nên dịu lời hỏi ngời con gái:
- Tôi cần phải hỏi cô để tránh cho cô một việc lôi thôi với sở mật thám. Vậy cô nên nói rõ cho tôi biết Mai Hương, người con gái lúc nãy, có thực quen với cô không?
Nghe đến hai tiếng "mật thám", ngời con gái có vẻ hơi lo, thấy Lê Phong nhắc lại câu hỏi vừa rồi, nên vội vàng đáp:
- Không? Tôi không quen. Lúc nãy, ở tiệm Mã Mây bước xuống thì gặp một người đi vào trong sân. Chỗ ấy tối, tôi không nhận được là ai.
- Đàn ông hay đàn bà?
- Đàn bà. Con gái thì đúng hơn. Cô ta thấy tôi, lên tiếng hỏi: "Tuyết đấy phải không" Tôi bảo: "Không, Nga đây."
- À! Nga đấy à? Đi đâu?" Tôi nói là đến đây thì cô ta mừng rỡ, bảo: "Chị đến bar cho em gửi áo này nhé, chốc nữa tình nhân của em nó có lại thì chị đua nó mang về nhà cho em. Ngoài ấy mưa, cho chị mượn mặc nhân thể". Tôi tưởng cô ta cũng là người quen, nên hỏi tình nhân cô ta là ai, thì cô ta đáp:
"Một người đeo kính trắng, mặc áo tăng cốt, râu mép lún phún, và tên là Lê Phong?
- Là Lê Phong!
Lê Phong giật mình nhắc lại câu đó, và trong lúc mọi người lấy làm lạ nhìn anh, thì anh chỉ lẩm bẩm nói:
- Ồ! Con giặc cái! Con giặc cái! Nó đáo để thực? Thật ra nó biết mình thế nào cũng mắc mưu...
Rồi không nói gì thêm: anh tức khắc chạy ra, lên xe, giục xe chạy mau về Mã Mây, và lẩm bẩm luôn mồm:
- Con bé tinh quái đến thế là cùng! Ồ! Thế ra trong lúc nó lừa cho ta đuổi một người vu vơ, thì nó có đủ thì giờ báo cho đồng đảng nó biết... Và lại cười ta nữa! Cười ta là thằng ngốc. Ồ! Lê Phong! Mi thực là...

Anh tìm hết các tiếng không hay để tự mắng. Đến phố Mã Mây anh bảo xe ngừng, rồi xuống cắm đầu chạy như thằng điên về phía tiệm thuốc phiện.
Chương 15
Mắc bẩy
Gần đến cái cổng mà nửa giờ trước Lê Phong đứng, anh đi chậm lại. Mưa vẫn rơi dưới bầu trời tối, dòng nước trắng bay vắt chung quanh anh, ánh vào một ngọn đèn điện bên đường.
Mười một giờ điểm ở đồng hồ một nhà gần đó. Phố vắng tanh, không một bóng người nào qua lại. Trong lòng Lê Phong thấy hồi hộp, cái thứ cảm giác nồng nàn của tâm hồn khi người ta sắp thấy một việc quan trọng, sắp vào một nơi đầy gian nguy.
Anh đứng sau gốc cây to ở đường bên này, nhìn sang cái cổng lớn, cửa sắt hé mở, đang yên lặng trong bóng tối và dưới mưa âm thầm... Sau cổng, một cái cửa đóng, bên trong không có một tia sáng. Trên gác, các cửa sổ cũng đóng, và hình như cũng không thắp đèn.
Lê Phong đứng một hồi lâu, không chờ đợi gì, vì anh biết rằng sẽ không gặp một người nào trong những giây phút sắp tới.
Lúc ấy, anh thấy anh oai vệ và quan trọng như người mang cái trách nhiệm lớn và sắp sửa hành động những việc phi thường.
Anh nhân tính lại cái mưu cơ anh sắp đặt tuy vội, nhưng cũng khá chu đáo. Lê Phong tự nghĩ:
- Cái bẫy cạm đều sẵn sàng cả, bốn mặt lưới vây, chỉ đợi hiệu lệnh của ta là dồn lại mà chụp lấy cả bọn, Mai Hương dọn tinh khôn đến mấy cũng khó lòng thoát khỏi tay ta.
Anh đưa mắt, lắng tai nghe ngóng một lát nữa rồi xem đông hồ:
- 11 giờ 10. Được lắm! Muốn bắt hùm phải vào tận hang hùm. Ta vào một nơi chưa để gót tới bao giờ, nhưng sự nguy hiểm càng to, ta càng được thấy cái thú của sự chiến đấu...
Nhẹ nhàng, Lê Phong, đẩy cổng bước vào. Qua một cái sân hẹp, anh đến trước cửa. Cửa chỉ khép, đa đầu vào, anh thấy một lối đi bên tường dẫn tới cái sân rộng và ớt, lấp lánh dưới một ngọn đèn mờ. Bên trái lối đi là những căn buồng bóng ván lên tới trần, kín mít và tối om. Lắng tai nghe không thấy gì bên trong, hình như một nơi bỏ không, không bao giờ có người ở. Lê Phong xem xét kỹ lưỡng biết rằng cửa buồng nào cũng khóa,anh mới bước thẳng vào sân trong, một cái cầu thang bằng gạch, áp tường sân trong là lối lên gác trên. Anh trông trước trông sau không thấy gì khả nghi nên thản nhiên lên, định bụng rằng nếu trong tiệm không ai chú ý đến anh và nếu người ta tưởng anh cũng như mọi người đến hút ở đây, thì anh để ý dò xét thêm, cho cẩn thận, bằng nếu gặp điều gì khác, thì một tiếng còi thổi, anh sẽ có người đến trợ lực, và lúc đó, mười phần chắc tám, anh sẽ bắt được bọn gian.
Trên gác, cũng như dưới nhà, cũng có nhưng buồng ván liên tiếp nhau. Buồng nào cũng có một tấm màn vải dầy kéo che kín. Lê Phong đứng ở bậc cửa một lát thì có người chạy ra như đợi anh sai bảo. Người đó là tên bồi tiêm của nhà này.
- Còn buồng nào không, (Lời Lê Phong hỏi).
- Thưa ngài còn nhiều. Ngài cần buồng nào?
Lê Phong lẳng lặng nhìn tên bồi ra ý lưỡng lự, rối thấp tiếng nói:
- Buồng nào cũng được... cần nhất phải để tôi một mình tôi tiêm lấy.
- Ngài xơi bao nhiêu?
Lê Phong bắt chước điệu bộ một người khách quen, không nói, chỉ giơ hai ngón tay lên, rối thong thả bước vào.
Những hơi thuốc phiện nồng nặc đưa ra, trong cái không khí nặng nề và ấm áp.
Lê Phong thấy khó chịu, huyết mạch như lợm tởm, nhưng ngoài mặt vẫn cố giữ vẻ tự nhiên. Đến trước một buồng có tiếng xì xào nói chuyện anh đứng lại, ghé nhòm vào chỗ màn mở hé...
Lê Phong cắn lấy môi để nén sự cảm động. Tuy anh vẫn đến những cảnh tượng ấy nhưng anh không khỏi thấy hồi hộp một cách dị thường.
Trong buồng, quanh ngọn dèn dầu lạc, ba người ngả nghiêng nằm. Trong số đó, anh nhận rõ hai người lạ mặt gặp ở trường Cao đẳng với người trẻ tuổi anh mới thấy ở hiệu cao lâu hàng Buồm.
Anh nghĩ bụng:
- Quái, thế con Mai Hương đâu? Sao bây giờ chưa có ở đây?
Rồi lại lẳng lặng cúi nhìn nữa.
Mặt người nào cũng có vẻ trầm ngâm, tư lự song không ra ý nghi ngờ gì.
Anh liền rón rén đi vào gian buồng áp bên, thì người bồi cũng vừa đem thuốc phiện tới.
- Ngài cần dùng đến điếu?
Lê Phong nằm ngả lên chiếc giường thấp lắc đầu nói khẽ:
- Không, mặc tôi, anh cứ để cả đấy.
Lúc ngọn đèn dầu lạc đã thắp, và lúc tên bồi đã ra khỏi, Lê Phong liền đứng thẳng dậy, đến áp tai vào ván gỗ nghe xem bọn bên kia nói những gì.
Trong tiếng tẩu vo vo, Lê Phong chỉ phân biệt được những lời nói rất nhỏ của người trẻ tuổi, và thỉnh thoảng thấy tiếng ầm ừ của hai người đàn ông.
Bỗng anh nín hơi. Tiếng sột soạt quần áo cho anh đoán rằng một người đang trở dậy. Mấy tiếng khạc nhổ, mấy tiếng tiêm móc chạm nhau. Rồi lại im. Một lát, tiếng vo vo lại đều đều kéo.
Hết sức cẩn thận nhẹ nhàng, Lê Phong đứng lên ra ngoài, qua trước buồng của bọn kia, lần sang cái buồng thứ ba ở phía tay phải. Chỗ đó tối mù mịt, anh phải đưa tay rờ mãi mới gặp được cái giường kê áp tường trong. Lê Phong ngồi xuống, gõ một ngón tay xuống sàn gác, gõ rất nhẹ. Từng ba tiếng gõ nhịp ba cũng chậm và cũng nhỏ như thế đáp lại. Anh liền hỏi, như người nói thầm:
- Biên vẫn ở đây?
- Vâng.
- Có đứa nào khác nữa không?
- Không.
- Lại gần đây.
- Con vẫn ở bên cậu.
- Đâu?
- Dưới gầm giường.
- Thế nào, mày đã làm cẩn thận các điều tao dặn chứ.
- Cẩn thận.
- Mày dặn họ hễ nghe tiếng còi thì ồ cả vào tức khắc đấy chứ?
- Vâng, cậu nói khẽ chứ
- Chúng nó nghe được sao?
- Được
- Mày cũng đã dặn kỹ họ phải nhận là người của sở mật thám đấy chứ?
- Vâng. Mà họ đóng vai ấy khéo lắm, cậu không lo.
- Càng hay. Chốc nữa ô tô của ông Văn Bình phải đón ta ở đây. Ta sẽ đưa cả mấy tên hung thủ trao cho sở mật thám.
- Nhưng sao cậu không báo ngay mật thám?

- Vì một lẽ riêng, nhng này Biên, chúng nó bên kia hình như rục rịch sắp đi.
- Vâng. Chúng định đến nhà cô Loan bắt cô ngay bây giờ...
- Vậy ta còn đợi gì? Thôi ra đi, Biên... Biên... Biên? Kìa sao tao gọi không thưa . . .
- Dạ.
- Sao để tao gọi mãi?
- Con... con... con... còn...
Lê Phong hơi lấy làm lạ vì câu trả lời của tên đầy tớ, anh hỏi:
- Mày ở đâu thế?
- Ở đây! ở đây!
- Mà lạ, sao mày nói tiếng khác đi thế.
- Cậu thấy khác à?
- Ừ tại sao thế?
Thì nghe một câu trả lời rất dị thường:
- Vì... con không phải là thằng Biên!
Lê Phong liền đứng phắt lên. Anh hiểu ngay câu trả lời ghê gớm ấy. Anh vừa toan thò tay vào túi lấy ra một vật thì đèn điện bỗng bật sáng. Người mà anh tưởng là thằng Biên đã đứng sững trước mặt, tay giơ một con dao sáng nhoáng và cười gằn:
- Lê Phong. Bây giờ anh mới biết tay chúng ta.
Ngay lúc ấy, ba tên hung thủ ở phòng bên cũng vừa sang.
Lê Phong chưa kịp cử động đã bị chúng bẻ ngoắt tay ra đằng sau và trói gọn ngay lại.
- Chưa biết ngay nhưng rồi thế nào cũng chết.
Lê Phong lại quát lên mấy tiếng nữa và lúc anh nhận thấy tên Biên mà anh sai đến đây từ trước, đang bị trói gô ở một góc,mồm bị nhét đấy những giẻ, và đang giãy giụa nhìn anh.
Người tuổi trẻ bật cười:
- Cả thầy lẫn trò... Ồ! Tôi cứ tưởng Lê Phong giỏi lắm cơ đấy! Anh khó chịu? Anh muốn có người lại cứu? Vô ích, những tay mật thám giả hiệu của anh cũng bị ta bắt cả rồi. Mà cũng không khó nhọc đâu. Chỉ mưu mẹo một chút là được.
Lê Phong biết cái tình thế lúc ấy không hay gì cho anh lúc này cả nên đành im. Mấy con dao trần sáng loáng ở tay kẻ thù báo cho anh biết rằng anh khôn hồn thì đừng tìm cách chống cự.
Lê Phong thấy lòng cay đắng chua xót không biết chừng nào. Cái số của anh trong việc này là bị thất bại. Bao nhiêu mưu cơ, bao nhiêu công sức với bao nhiêu tài xét đoán của anh, mọi lần giúp anh toàn thắng, thì lần này lại như quay lại phản anh.
Tuy vậy, Lê Phong vẫn điềm nhiên, và theo cái tâm lý kỳ dị của một tính tình phi thường, anh lại thầm phục bọn kẻ thù là khôn đến tột bực.
Lê Phong đăm đăm nhìn bọn gian phi không chớp mắt.
Yên lặng đến hai, ba phút, sau cùng Lê Phong nói lên trước:
- Bây giờ chúng mày định làm gì tao.
Ngời trẻ tuổi gật đầu:
- Câu hỏi biết điều đấy? Như thế dễ nghe hơn là những tiếng quát to vô ích, vì anh quát cũng không ăn thua gì.
"Trong này, ngoài những người tay chân của anh mà ta đã bắt trói một nơi, chỉ toàn là người bọn ta cả, cứu viện bên ngoài cũng vô ích. Chốc nữa, những phóng viên của báo anh có đến, ta cũng có cách tuyệt diệu để họ đi tìm thấy anh ở dưới âm ty..."
Rồi hắn cười, tiếng cười tự phụ và độc ác:
- Hì! Anh tính, đương đầu tới nhà trinh thám Lê Phong, ít ra cũng phải có những phương pháp tối tân chứ.
Lê Phong nhắc lại câu hỏi:
- Được thế bây giờ chúng mày định làm gì tao?
- Có hai việc cũng quan trọng như nhau. Một là tôi xin tự giới thiệu tôi với anh...
- Vô ích? Tao biết rồi. Mày là một tên đại gian đại ác, mang bộ áo với nét mặt ngời lương thiện, người học thức, ngời nhã nhặn, tử tế nữa. Lai lịch của mày tao đã có thì giờ xem xét cả...
Mày là...
Ngời trẻ tuổi ngắt lời:
- Thôi, đủ rồi. Anh thực xứng đáng là một người phóng viên làm hết bổn phận. Nhưng tôi chỉ tiếc cái nghiệp làm báo của anh đến đây là hết, vì...
Trong mắt hắn, những tia sáng nham hiểm như thoảng qua, Lê Phong thấy ghê rợn chạy khắp mình khi nhận ra thấy một cái máy ảnh rất nhỏ hắn cầm trong tay và đang cẩn thận vặn cái "khuy" bấm.
- Cái máy ảnh? (Lê Phong nghĩ bụng thế). Phải, chính cái máy ảnh tối tân này là thứ khí giới nó dùng để giết bác sĩ Đoàn đây.
Thấy Lê Phong chăm chú nhìn, hắn liền giơ máy ảnh gần mặt Lê Phong, đầu gật gù ra vẻ tự đắc:
- Anh thấy vật này hay lắm phải không? Một kỳ công sáng tác của tôi đấy? Rồi anh sẽ biết hiệu lực của nó? Phải, nó tài tình lắm, nó đã giúp tôi được việc lớn... cái kim tiêm bé nhỏ trong này đựng một thứ thuốc độc tự tay tôi chế ra... và chính anh cũng đã biết qua cái sức giết ngời nhanh chóng... Bây giờ... Hì... Hì... bây giờ muốn cho anh biết rõ hơn nữa... Tôi cũng xin đem thí nghiệm nó trên người anh...
Rồi hắn lại cười, nhắm máy ảnh vào giữa ngực Lê Phong.
Anh bất giác quay đi, cứng đờ người ra, cam tâm đợi đến cái giây phút ghê gớm...
Những phút đợi chờ ấy Lê Phong thấy lâu dài lạ thường.
Anh vẫn quay mặt đi. Toàn thân cứng ra. Tư tưởng thần trí cùng các thớ thịt, các mạch máu trong khoảnh khắc như ngừng hẳn sự sinh hoạt.
Và đó là lúc anh chờ đợi cái chết kỳ quái, mau lẹ và ghê gớm nhất đời.
Thứ khí giới sẽ giết anh cũng như đã giết bác sĩ Đoàn, anh đã hiểu rõ cái sức thần hiệu phi thường của nó. Anh biết rằng tính mệnh mình bị cầm lỏng trong tay kẻ thù, trong lòng chua xót không biết chừng nào, nhng anh không nhúc nhích. Lê Phong chỉ đem hết sự kiêu hãnh, hết can đảm của tâm hồn ra để đương đầu với kẻ thù và lặng lẽ nhận lấy cái số phận của người thất bại.
Một phút sau, rồi một phút nữa qua...
Anh thấy rõ rệt một thứ cảm giác rùng rợn chạy khắp mình, làm se các chân lông lại.
Người trẻ tuổi nhất trong bốn tên gọi gian ác vẫn đứng yên đó, và hình như đang tò mò, đang chăm chú, để xoi mói, để bắt chợt trên mắt anh nhưng nổi đau khổ ở trong lòng, Lê Phong vẫn cố thản nhiên, cố cưỡng lại với cái bản năng của mình.
Chương 16
Những phút cuối cùng của Lê Phong
Bỗng thấy tiếng cười làm Lê Phong quay nhìn lại. Người trẻ tuổi, bộ mặt độc ác, vừa nhoẻn miệng một cách khả ái vừa hỏi Lê Phong:
- Thế nào, ông Lê Phong, nhà thám tử đại tài, ông không quát nữa đi? Thế ra trước sự chết người ta không được hùng hổ lắm nhỉ.
Lê Phong không thèm đáp, đôi mắt lạnh lùng nhìn thẳng vào mặt hắn, mặt không biến sắc, và tuy bị trói ngồi ở một mép phản gỗ, anh cũng không tỏ ra một dáng gì là khiếp nhược.
Ngực anh ưỡn lên ngạo nghễ, như khiêu khích kẻ thù.
Người trẻ tuổi cười gằn:
- Hừ! Ông Lê Phong định trêu tức tôi, định đáp lại tôi bằng cái yên lặng khinh bỉ. Nhưng nhờ trời, tôi được cái không nóng tính làm việc gì cũng có phương pháp, có thì giờ hẳn hoi.
"Bây giờ, trong lúc ông còn ở dương gian, tôi còn muốn cho ông mến cái tài hành động của tôi... không ít ra cũng phải biết tôi có những thủ đoạn gì... để khỏi ân hận rằng không có người địch thủ xứng đáng... "
Rồi hắn lại cười, ngồi xuống phản bên cạnh Lê Phong, xem đồng hồ tay, lấy thuốc ra hút, ngoảnh nhìn mọi người sắp nói một câu chuyện bình thường và thân mật.

- Ông Lê Phong ạ, mỗi người chúng ta có một tính xấu nhỏ. Cái tính xấu nhỏ của tôi cũng tương tự như lòng tự ái của tác giả một quyển sách, nghĩa là tôi muốn cho người khác, thí dụ như ông chẳng hạn, hiểu cái đẹp của sự nghiệp mình...
Vụ án mạng Trần Thế Đoàn, thưa ông, cũng là một tác phẩm có giá trị đấy. Tác giả, Nghĩa là người chủ động vụ án mạng, chính là Lương Hữu, chính là người có cái hân hạnh được hầu nghe, chuyện ông đây... Vậy trước khi đưa ông đi sang thế giới khác, tôi xin ông hãy lắng tai mà nghe.
Lê Phong vô tình chú ý. Anh quên cả cái thế nguy hiểm cho mình lúc đó, đôi mắt long lanh tỏ ra vẻ muốn hiểu, muốn biết. Thấy thế người trẻ tuổi cười, gật đầu:
- Ông quả là một nhà nghệ sĩ, tôi rất vui lòng rằng câu chuyện của tôi không bị ông bỏ ngoài tai. Vả lại, ông có đủ các nhẽ để biết cho tường tận... Trước hết tôi tưởng nên nói để ông rõ nguyên ủy việc hành động này phần nhiều nhờ vì nghệ thuật...
Bỗng Lê Phong cười gằn:
- Phải, nghệ thuật sát nhân, nghệ thuật ăn cướp.
Lương Hữu thản nhiên đáp:
- Giết người, ăn cướp! Cũng là nghệ thuật chứ sao?
Lê Phong thấy chướng tai, thấy những lời sống sượng kia nói ra một cách bình tĩnh ghê gớm, thì cơn giận lại đùng đùng chực nổi, anh cố nén mới khỏi để lộ ra nét mặt.
Lương Hữu lại tiếp luôn:
- Chứ không ư? Nếu không có những phương pháp nghệ thuật tuyệt xão, tuyệt mỹ thì khi nào việc này nhanh chóng được đến thế? Ông tính, giữa trường đại học, trước bao nhiêu là con mắt, ấy thế mà chỉ thoáng một cái, một người chết ngay tại trận, chết một cách quyền bí lặng lẽ, không ai ngờ vì không ai hiểu, cả đén những tay thành thạo của sở Liêm phóng cũng vậy :chỉ trừ ra có ông... Phải chỉ có Lê Phong! Lê Phong biết trước việc của chúng tôi, nhưng biết trước cũng vô ích. Vì lúc ấy nhà phóng viên đại tài có ngờ đâu đến cái vật nhỏ mọn này.
Nói đoạn, hắn đưa cái máy ảnh vẫn cầm ở tay lại gần cho Lê Phong xem, và làm như một người giảng bài, hắn vưà chỉ vào các bộ phận vừa nói:
- Một vật rất nhỏ mọn, không có dáng chi hết, hay chỉ có dáng hiền lành của một cái máy ảnh thôi. Ấy thế mà công dụng của nó lớn lắm kia đấy. Ông xem, cũng ống objectif cũng khuy vặn mise au point để ngắm, cũng khuy bấm déclencheur, cũng cái kính viseur...
"Một công trình sáng tác có một không hai mà tôi đã khổ tâm lắm mới nghĩ ra được... Ông xem cuộc du học của tôi trong mấy năm ở bên Pháp có phải là vô ích đâu...
"Nếu ông Lê Phong của tôi cũng đã khảo cứu về máy móc, ông sẽ phải nhận đấy là một chứng cớ của một thứ thông minh sáng tác, nhưng tôi, tôi chỉ xin nói đến cái thông minh hoạt động trong vụ ám sát khó khăn này.
"Việc cốt yếu của chúng tôi là phải giết một người, một người có danh tiếng nhất nước Nam, phải giết ngay, nếu để chậm mấy giờ là mọi việc lớn hỏng cả. Thế mà người ấy không ở chỗ vắng, không có một cái gì ra khỏi Hà Nội, để chúng tôi có thể lừa bắt được, như đã lừa bắt được ông Lê Phong... Lúc người ấy cần phải chết lại là lúc khó giết nhất.
"Vậy làm thế nào?
Ngừng lại một lát để châm điếu thuốc thứ hai, rồi hắn lại tiếp:
- Trả lời được câu hỏi đó, chúng tôi đã có cái máy ảnh...
"Vậy cùng với đám công chúng, sáng hôm nay, tôi cầm cái máy ảnh vào dự lễ phát bằng. Được lắm. Nhà thiếu niên y khoa bác sĩ ngồi kia, ở trước mặt và cách chúng tôi chừng hơn hai chục thước. Tôi cũng làm như một người chơi máy ảnh thực thụ, vặn objectif là một thứ miệng súng lục trong cái máy ảnh của tôi... cái ống objectif ấy sẽ không thu hình người tôi ngắm, nhưng sẽ phát ra một thứ đạn riêng ở ngăn buồng tối. Thứ "đạn" ấy là một thứ kim tiêm chế theo một kiểu thích hợp, trong lòng tiêm có một thứ thuốc độc mau nhậy một cách không ngờ. Cái kính viseur dùng trong các máy thường, để cho đúng chỗ chụ thì ở máy này dùng để nhắm đúng cái điểm nào trên người ông mà kim sẽ bắn tới. Còn cái vặn mise au point là thứ không có ích chỉ để đấy làm vì...
"Thực là một thứ súng lục tối tân, có phải không ông? Nhưng thứ súng lục này có thể mang vào các nơi mà người dùng nó không bao giờ bị ai ngờ vực gì... Tôi có thể giết người ở giữa đám đông người cũng dễ như những hung thủ tầm thường giết người ở chỗ vắng...
"Vâng tôi chỉ có việc ngồi trên cái ghế trong trường Cao đẳng, ngắm trước người tôi sẽ giết và đợi dịp và đợi dịp... Dịp ấy là lúc có những luồng chớp magnésium của những người thợ ảnh trong nghề. Tôi chỉ giơ máy lên một cách tự nhiên, tôi nhắm rồi tôi bấm déclencheur, rồi ung dung ngồi xem kết quả".
Hắn cười lên mấy tiếng khẽ:
- Kết quả thật nhanh chóng. Đoàn bị giết ngay lập tức, không kịp cử động, không tỏ một dấu gì là đau đớn, đến nỗi không ai ngờ đến án mạng, không ai dám bảo là Trần Thế Đoàn bị giết, trừ có ông Lê Phong...
"Bài tường thuật của ông trong số báo "Thời Thế" ra chiêu hôm nay, xin thú thật rằng đã làm tôi bất mãn nhiều lắm, bởi vì những điều nhận xét của ông rất đúng và cuộc điều tra mà ông hứa sẽ theo đuổi, thế nào cũng sẽ trở ngại cho công việc riêng tôi. Đối với một tay phóng viên thường, thì có lẽ một bài công kích khéo viết của tôi cũng đủ lấy lại dư luận ngay, nhưng tôi đã có nhiều lần biết tiếng ông, và phục tài ông nữa. Tôi biết rằng nếu tôi để ông yên, thì trái lại, ông không khi nào để tôi yên. Ngay từ số báo hôm nay, tôi đã thấy rõ sự quả quyết của ông và đã lo rằng việc của tôi có lẽ bại lộ mất...
"Bởi vậy, muốn cho việc trước và những việc quan trọng của tôi sau này được hoàn hảo như ý tôi đã định, tôi phải mời ông đến đây..."
Rồi hắn nhìn Lê Phong bằng đôi mắt lạ lùng nữa như dò xét, nữa như chế giễu:
"Hừ! Tôi mời ông đến đây- mời bằng một cách riêng của tôi - Không phải là để có ý dụ dỗ ông đâu, vì tôi biết lương tâm nhà nghề là một điều ông trọng hơn cả tính mệnh  Tôi mời ông đến, chỉ có một chủ ý, một chủ ý tha thiết... là...
Đôi mắt hắn bỗng như sáng lên bởi cái ý nghĩa nham hiểm. Hắn giơ cái "máy ảnh" lên, rồi lại tiếp:
"Là... như tôi đã nói, để thí nghiệm, để ông được biết cái hiệu lực thứ thuốc độc tôi chế ra dùng trong vụ này... Ồ! Ông Lê Phong không lo, vì ông sẽ không đau đớn lâu, có lẽ chỉ trong mấy giây đồng hồ thôi, vì cái kim tiêm bắn ra, máu chỉ thông chuyển độ hai giây là quả tim ông ngừng đập... Bây giờ là mười hai giờ mười phút, nghĩa là còn mười phút nữa, tôi sẽ ở nhà cô Loan, tôi tiếc là phải vĩnh biệt ông ngay, giá còn thì giờ thì tất tôi không bỏ phí một dịp tốt được hầu chuyện ông...
"Nào bây giờ là lúc quan trọng, ta phải đưa người này sang đời khác, anh em đứng đó cho lễ phép để chào ông Lê Phong".
Nói đoạn Lương Hữu cũng đứng lên, trong lúc ba tên kia vây chung quanh anh, lột vẻ mặt sung sướng như sắp được thấy một trò vui mắt.
Lê Phong lúc đó mới chợt tỉnh lại. Anh mới hiểu lại cái chủ ý của bọn gian ác và lấy làm lạ rằng sao mình đã thản nhiên từ trước đến giờ.
Tuy anh vẫn không lộ ra vẻ khổ sở tuyệt vọng, song trong lòng không khỏi có những tình cảm bi đát não nùng.
Có ngờ đâu cái kết quả công lao khó nhọc của anh lại thảm khốc đến bực này, anh biết rằng không có một phương kế gì làm cho bọn người không có chút lương tâm kia ngừng tay lại nữa.
Cái máy ảnh vẫn giơ trước mặt anh.
Lê Phong nín thở vì trông thấy ngón tay trỏ của Lương Hữu đã cẩn thận đã đặt vào khuy bấm và lựa cho ống ảnh trỏ vào quả tim anh. Sự yên lặng ghê gớm như đè nén không khí xuống. Sự yên lặng nặng nề, nghiêm trọng, khiến cho cả mấy tên gian ác cũng như lo sợ và thầm mong cho việc kết liễu nhanh hơn lên...
Lương Hữu thì vẻ mặt trầm ngâm, lại hình như lấy làm khoan khoái được thấy kẻ thù bị khốn trong tay mình. Hình như nó thấy cái "hấp hối" của Lê Phong càng kéo dài ra nó càng vui thích... Rồi chợt nghĩ ra một kế, hắn bật cười bảo một tên đồng đảng:
- Lấy diêm.
Tên đồng đảng lấy một bao diêm cầm ở tay.

- Đánh lên!
Tên kia theo đúng như lời.
- Cầm ngang que diêm để giữ cho nó cháy đến hết. Que diêm ấy tức là những phút chót cuối cùng của Lê Phong đấy... Kìa, nó đang cháy, nó cháy mãi, đến lúc nó tắt thì một cái bấm máy, một tiếng "tách" thế là hết đời nhà phóng viên...
Lê Phong, như trong giấc mơ, nhìn ngọn lửa kia như nhìn thấy cái chết của mình.
Que diêm ngắn dần, trước còn một nữa rồi còn đến phần ba, rồi sau chỉ còn một điểm sáng rất nhỏ, rất yếu, chỉ chực tắt... Rồi sau cùng, tắt hẳn.
Ngón tay trên khuy máy vừa bấm xuống được chừng non nữa phút, thì Lê Phong, mặt tái mét, ngã rũ xuống đầu gục bên chân phản, hai mắt nhắm nghiền.
- Thế là xong!
Đó là lời của Lương Hữu  nói lên trước hết.
- Bây giờ đến nhà con Loan. Trước ba giờ đêm nay, mọi việc phải xong cả.
Giọng nói nghe quả quyết lạnh lùng như một câu truyền lệnh. Mấy tên đồng đảng rấp nghe theo. Chúng không nói nửa lời, đưa mắt nhìn cái thây chết một lần cuối cùng, rồi yên lặng ra đi. Lương Hữu thong thả bước ra sau điềm nhiên như người ra khỏi hàng cao lâu, một mẫu thuốc lá vẫn phí phèo cháy ở một bên mép.
Chương 17
Thế rồi...
Đến đây, người thuật chuyện cần phải nói ngay để độc giả biết rằng lúc đó Lê Phong thấy mình chết thực.
Anh tin rằng anh sẽ chết, và sau thấy cái kim tiêm xuyên qua mấy lần áo đâm chói lên ngực anh, anh liền tự bảo mình rằng:
- Thôi thế là xong chuyện.
Rồi mắt hoa lên, dần dần tối sẫm lại. Đầu thấy nặng một cách dữ dội. Toàn thân bải hoải, bủn rủn yếu đuối không biết chừng nào. Lê Phong cố chống cưỡng cái sức tối tăm, cái sức ghê gớm mà anh gọi là sự chết, cố sống thêm lấy một giây phút nào nữa, nhưng không thêm được. Không đau đớn, Lê Phong ngã gục xuống, đầu đâm chúi xuống sàn gác và từ đó nằm yên như khúc cây.
Bởi thế, cách đó chừng mười phút sau Lê Phong mở mắt ra, ngơ ngác nhìn chung quanh ra vẻ kinh ngạc lắm.
Anh chớp mắt luôn mấy cái, bụng bảo dạ:
- Quái, mình chưa chết hay sao?
Rồi lại nghĩ:
- Rõ ràng cái kim đã phạm tới mình... Mà rõ ràng mình thấy  mình không sống nữa... Thế mà...
Anh cựa mình mấy cái, chân tay bị trói chặt, dây thừng ăn lẳn vào da thịt anh, Lê Phong càng cựa càng thây đau nên nằm yên nghe ngóng huyết mạch hơi thông trong người...
Anh lẩm bẩm nói thế, rồi bật cười ngoái cổ trông lại vì anh vừa thấy tiếng động ở phía tường trong. Lê Phong hỏi:
- Biên?
Và phải nhắc lại câu hỏi lần thứ hai, mới có tiếng se sẽ đáp:
- Dạ.
- Thế nào, mày có lê lại đây được không?
- Con bị trói chặt quá... Cố mãi mới lôi được cái giẻ chúng nhét vào miệng... Mà, cậu không việc gì cả. Con đã tưởng cậu...
- Tưởng tao chết rồi, chứ gì? Tao cũng tưởng thế. Đến bây giờ mới thực biết là chưa chết...
Rồi Lê Phong cất tiếng cười to làm như việc vừa rồi là đáng tức cười lắm.
- Chết  Sao cậu cười to thế? Nó biết thì sao?
- Ai?
- Bọn du côn ở tiệm này...
- Không sợ.
- Sao không sợ?
- Vì không còn một móng nào ở đây hết, chúng giết xong phải giải tán, Tất nhiên phải bỏ chỗ sào huyệt này... Kể ra thì bọn chúng cũng khôn ngoan lắm. Công việc làm cũng chu đáo như một bài tính. . Nếu không vì một sự tình cờ mà đến tao cũng chưa hiểu được thì cậu mày chết thực rồi chứ không còn nói chuyện với mày bây giờ đưọc đâu...
Anh lại cười hai mắt vui vẻ nhìn Biên.
Cả thầy trò vẫn bị trói nằm cách xa nhau.
Nhưng xem ra Lê Phong không lấy làm khó chịu.
Biên hỏi:
- Nhưng sao lúc nãy cậu lại ngã gục xuống thế?. Cậu làm con lo quá...
- Tao cũng không hiểu nữa. Có lẽ cái chết  tao trông thấy gần quá, tao tin rằng thế nào cũng chết nên... "tự kỷ ám thị"
- Tự kỷ ám thị!
- Ừ, mày không biết được điều bí mật ấy. Nhưng không hế gì. Có lẽ vì tinh thần tao hoạt động dữ quá tỏ ra mình can đảm trước cái chết, nên đến phút cuối cùng, tao ngất đi...
Rồi Lê Phong lại vui vẻ nói rất nhiều, nói những câu lý luận viễn vông không ăn nhập với tình thế lúc đó. Biên đã tưởng anh ta hóa điên, như người thường hóa điên qua những trường hợp kinh hoàng như thế. Nhưng khi Biên chú ý thì biết Lê Phong tuy miệng vẫn nói mà như đang thầm tính một việc gì.
Một lát, Lê Phong reo lên một tiếng to và nói:
- Được rồi!
Biên trông lại thì đã thấy Lê Phong đứng thẳng lên, bao nhiêu mối dây trói chân tay anh, anh đã cởi ra được hết. Lê Phong cười bảo đầy tớ:
- Phải thú thực rằng bọn gian ác kia trói người cẩn thận lắm. Cũng là một nghệ thuật đấy. Nhưng may phép gỡ trói của tao cũng là một khoa học khá thần tình.
Rồi anh lấy gân tay làm mấy cái cử động thể thao, nắn các bắp thịt mình, ra vẻ đắc ý:
- Vẫn khỏe mạnh, vẫn rắn rỏi... Có lẽ (Anh giơ cái kim tiêm mà anh rút mà anh rút ở phía ngực soi lên ánh sáng) có lẽ thứ thuốc độc trong này đối với máu người khác thì nguy hiểm, mà đối với Lê Phong có lẽ là thứ thuốc bổ cũng nên.
Anh xoay cái kim tiêm đủ các chiều. Lúc soi dọc, lúc xem ngang, như người nhà nghề đang xem viên ngọc quý.
Đôi mắt tươi sáng của anh trước còn lóng lánh, sau im lặng mơ màng, rồi sau cùng đấm hẳn vào trong những hình ảnh xa xôi. Anh lẩm bẩm như tự nói cho mình nghe:
- Phải rồi. Chính cái kim này, chính cái kim tiêm này, ta bắt được trong trường Cao đẳng... Rồi sau lại chính cái kim tiêm này lọt vào tay Mai Hương... Ồ lạ lùng! Lạ lùng không biết ngần nào... Có thể thế được không?. Ta có thể tin những điều vô lý như thế được không?. Mai Hương?. Phải, Mai Hương đã xếp đặt những việc này, bao nhiêu trường hợp, bao nhieu mưu cơ... Phải, tất cả mọi điều kỳ dị, đều một tay người con gái ấy gây nên cả...
Anh im lặng ngồi xuống phản gỗ, trầm ngâm theo đuổi những ý tưởng đang sôi nổi trong trí anh... Trong bốn, năm phút đồng hồ, anh hình như quên cả sự thực.
Thốt nhiên anh quay lại gọi:
- Biên!
- Dạ.
- Đi.
- Đi đâu kia?
- Đến chợ Hôm. Mau lên... Lúc này mới  là lúc kịch liệt...
- Mau lên, ra theo tao...
- Nhưng...
- Còn nhưng cái gì nữa?
- Nhưng con bị trói thế này thì dậy thế nào được...
- Ừ nhỉ, tao quên hẳn đi mất... Vì Biên ạ, vừa rồi, tao đoán thấy nhiều việc lạ lắm, lạ quá, trí tao nhu bị kích thích dữ dội! Tao thích quá.
Vừa nói, anh vừa cẩn thận cởi trói cho Biên:

- Tao sung sướng quá... Tao mới tìm ra một bộ mặt khác của Mai Hưong Thế nào tao cũng sẽ biết nó là ai, là thứ người như thế nào... Phải, Mai Hương lần này thì quyết không khỏi tay ta, nếu không...
Mặt Lê Phong có vẻ cương quyết lạ thường. Anh giơ tay lên nói một cách trịnh trọng:
- Nếu không, ta không còn mặt mũi nào mà sống nữa.
Cởi xong trói cho tên đầy tớ, Lê Phong đở nó đứng dậy và hỏi:
- Bọn kia đâu?
- Bọn nào?
- Mấy người "mật thám"giả!
- Con chắc cũng bị trói như con.
- Nhưng ở đâu? Ở buồng nào? Phải đi cởi trói cho họ chứ.
Không đợi Biên đáp, anh chạy ngay sang một buồng gần đó, vì anh vừa nghe thấy mấy tiếng động khe khẻ đưa sang.
Trong buồng tối om, Lê Phong vừa sờ tay lên tường để tìm khuy đèn điện vừa nghe ngóng.
Bỗng anh chạm phải một vật, không! Một người, một người hình như vẫn đứng nép đó và có ý tránh anh. Lê Phong vội lùi ngay lại, thì lúc ấy tay anh ta gặp cái khuy đèn. Lê Phong sắp vặn lên thì bỗng có tiếng nói:
- Đừng vặn, vô ích.
Lê Phong kinh ngạc, ngừng tay lại, vì tiếng đó anh nhận rõ ra tiếng đàn bà...
- Vô ích (tiếng kia lại tiếp luôn). Đèn điện hỏng rồi, mà anh thì phải đứng im... nếu không ta đã có phép.
Giọng nói nghe có vẻ quả quyết lạ, Lê Phong bỗng nghĩ được một kế.
Anh buông tay xuống, nín thở, hết sức nhẹ nhàng đi lần đến chỗ có tiếng nói vừa rồi... Rồi, thóat một cái, anh nhảy sấn lại ôm choàng lấy người kia. Nhưng bỗng đèn điện bật sáng lên, người kia đã lên mất tự bao giờ, còn anh thì hụt chân đang ngã soài trên sàn gác.
- Biên, mà vừa vào đay chứ?
Lê Phong vừa ngồi đây vừa hỏi thế. Biên đáp:
- Vâng?
- Thế ra đèn không hỏng?
- Hỏng thì đã không sáng được.
Nhưng đến cái cửa ngoài cùng, chỗ ra cầu thang, Lê Phong không thể tiến được nữa! Cánh cửa ấy khóa lại ở phía ngoài, Lê Phong hầm hầm chạy vào hỏi Biên:
- Lúc nãy vào buồng này, mày không thấy ai?
- Không, vì trong này tối.
- Mày cũng không nghe thấy gì?
- Có. Nhưng con tưởng là tiếng cậu gọi con sang!
Lê Phong toan nổi giận nhưng lại trấn tĩnh được ngay. Anh nhận ra mấy người tay chân của anh đang nằm chúi ở một xó buồng và người nào cũng bị trói kỹ.
- Tao chưa chết là công việc chưa đến nỗi hỏng, mày cởi trói cho bọn này, còn tao, tao tìm cách phá cái cửa ngoài kia, con Mai Hương nó vừa khóa lại.
- Mai Hương? Thế ra cậu gặp Mai Hương trong này?
- Chứ còn ai nữa. Thôi, mau lên.
Lê Phong lại chạy ra. Nhưng lúc ra đến cửa cầu thang anh kinh ngạc không biết ngần nào, vì cái cửa ấy lúc đó đã mở toang và bên ngoài anh thấy tiếng người ồn ào đang trèo lên bực gạch.
Chương 18
Những câu chuyện lạ lùng của Lê Phong
Lê Phong lùi lại mười bước, nép vào một chỗ, bụng bảo dạ:
- Có lẽ chúng nó lại trở về chắc?
Và toan tìm cách báo cho thằng Biên và bọn tay chân của anh biết mà đề phòng.
Nhưng ngay lúc ấy, một bóng người dưới cầu thang nhô lên đi thẳng vào: theo sau, còn một người nữa, tay cầm một cái máy ảnh nhỏ.
Lê Phong nhận được rõ mặt liền chạy ngay ra:
- Văn Bình?
Văn Bình và người kia reo lên:
- Anh Lê Phong! Lê Phong. Chúng tôi tưởng anh bị hại rồi?
Lê Phong cười:
- Tôi cũng vậy. Nhưng thế nào? Sao bây giờ anh mới đến đây
- Vì chúng tôi đợi ở nhà cô Tuyết Loan... Bọn hung thủ đã bị bắt cả rồi!
Lê Phong không tỏ vẻ ngạc nhiên chỉ hỏi:
- Bị bắt cả rồi? Bị bắt ở nhà cô Loan?
- Ừ.
- Thế là cái kế hoạch của tôi hỏng phần thứ nhất, nhưng lại được phần thứ hai... Nhưng sao anh lại không đến đây lúc 12 giờ như lời tôi hẹn?
- Kìa, anh gọi điện thoại bảo đừng đến nữa kia mà!
Lúc đó, Lê Phong mới lấy làm lạ:
- Tôi, tôi gọi điện thoại cho anh?
- Ừ, anh lại dặn đi dặn lại rằng chớ có đến đây nữa, mặc anh chống cự với bọn chúng, vì đến thì thế nào cũng bị chúng bắt.
Lê Phong cau mày gắt:
- Quái lạ!... Phải, anh đến đây thì có lẽ bị bọn chúng bắt thực, nhưng tôi có đánh điện thoại cho anh bao giờ đâu?
- Ồ! thế là nghĩa lý gì?
Lê Phong cũng nhắc lại:
- Ừ! Nghĩa lý gì?
- Nhưng dẫu sao, bọn hung thủ hiện đã sa lưới cả. Ông T. Phụng đã trói cả tụi và đang làm biên bản... ông dặn tôi đến đây tìm thấy anh thì mời anh đến phố chợ Hôm ngay.
- Để làm gì?
- Để đối chứng...
Lê Phong cười gằn:
- Hừ? Đến lúc này mà ông T. Phụng vẫn còn chưa chịu tội hẳn. Ông vẫn ra vẻ một viên chức "nhà nước" làm việc theo ý mình. Ông bắt được hung thủ là theo những điều chỉ dẫn của tôi mà ông vẫn làm như không theo ai cả... Nhưng không hề gì. Đó là lòng tự ái của nhà nghề, việc quan hệ nhất đã xong, là hung thủ đã bị bắt...
Lúc đó thằng Biên và mấy người chân tay đã gỡ xong trói đi ra, Lê Phong cười:
- Giá tôi chu đáo hơn chút nữa thì chúng đã bị bắt ngay ở đây, không đợi đến ông T. Phụng nữa...
Chợt anh sực nghĩ ra một việc:
- Văn Bình!
- Gì?
- Anh lên đây lúc này có gặp ai xuống không ?
- Không. Sao?
- Thế cửa gác ai mở?
- Cửa này ấy à? Vẫn mở...
Lê Phong nắm cánh tay Bình:
- Hừ! Vẫn mở... Thế ra... ồ, thế ra nó khóa lại, rồi lại chính nó mở.
- Nó là ai?
- Mai Hương? Mai Hương chứ còn ai! Mai Hương vẫn còn ở ngoài vòng? Chỉ còn có nó ở ngoài vòng thôi: nó vẫn còn trêu chọc tôi! Mà có lẽ nó còn nhiều thủ đoạn quỷ quyệt nữa. Người con gái kỳ dị này chưa bị bắt là tôi chưa có thể gọi là thắng trận được! Không! Bây giờ cả bọn gian ác bị bắt, còn nghĩa lý gì nữa, vì chúng để cho người ta tóm cổ được những thằng khốn nạn tầm thường khác, nhưng còn Mai Hương…
Anh bỗng ngừng bặt, cắn lấy môi, hai mắt nhìn xuống đất,phía cửa một căn phòng. Dưới mép tấm màn dầy buông trước phòng, anh thấy hai vật đen loáng, làm anh rợn người lên... Nhận kỹ thì thấy đó là một đôi giày, một đôi giầy đàn bà chỉ lộ ra ngoài một nửa trước. Sự cảm động làm cho anh nghẹn thở...
Lê Phong biết rằng đôi giày kia là giầy của một người đứng nấp sau bức màn để nghe trộm, mà người nghe trộm ấy, anh cũng biết chắc là Mai Hương... Con người táo tợn đến thế là cùng!
Lê Phong đưa mắt nhìn thoáng một cái để liệu trước tình thế.
Trong cùng lối đi là cái cửa sổ gác, có chấn song sắt.Ngoài này thì anh, Văn Bình với bọn thằng Biên?. Dẫu có cách, người thiếu nữ cũng không trốn đâu cho thoát.
Nghĩ thế, anh loền thong thả tiến lên hai bước dõng dạc gọi:
- Mời cô Mai Hương ra ngoài này!
Đôi mũi giầy đứng yên, Lê Phong lại nói thêm:
- Xin cô đừng phiền chúng tôi phải sấn đến bắt nữa, mời cô ra.
Đôi giầy vẫn không nhúc nhích, Lê Phong cười nhạt:
- Được lắm... Tôi muốn mời mọc cô tử tế, cô lại không muốn... Có lẽ cô ưa mạo hiểm hơn...
Rồi quay lại bảo mọi người:

- Hai anh đứng chắn lối ra... Hai anh nữa vào bật đèn trong buồng này, còn thằng Biên thì theo tôi vào "đón" cô Mai Hương... Nào xông vào đi!
Không ngờ, theo lệnh anh, khi ai nấy đã sẵn sàng, Lê Phong hốt nhiên hầm hầm quay bước đi, miệng lẩm bẩm mấy câu tiếng Tây:
 - "C est ridicule! C est ridicule? (Rô lố! Rõ lố chưa?
Khiến cho mọi người kinh dị không hiểu ra sao cả.
Văn Bình chạy theo hỏi:
- Cái gì thế
Lê Phong gắt:
- Lố bịch chứ sao?
- Ô hay? Nhưng thế nào? Thế còn... (Văn Bình đưa mắt về đôi giày nói khẽ) còn Mai Hương?
Lê Phong lườm Văn Bình, tức run cả người lên, đứng lại nói được có một câu:
- Chẳng có Mai Hương nào hết?
Rồi cắm đầu đi ra bực thang xuống gác.
Trên này, Biên kéo vội tấm màn lớn ra xem lại thì trong phòng om tối, không có một bóng người nào thực, mà đôi giày trông thấy lúc trước (một thứ giày đàn bà kiểu tối tân, gót cao, mũi nhọn), vẫn đứng nguyên chỗ cũ, nhưng lại là đôi giày không.
Lê Phong bực dọc xuống nhà, ra khỏi cổng và đến đứng đợi bọn kia bên chiếc xe hơi mà Văn Bình đem tới lúc nãy. Anh có vẻ suy nghĩ lung lắm và hình như căm giận hết thảy mọi người.
Nhưng năm phút sau, khi Văn Bình đến gần Lê Phong thì anh đã tươi cười quay lại nói:
- Xin thú thực tôi chưa thấy người con gái nào tinh quái, ranh mãnh đến thế... Cả một bọn đàn ông trai tráng, mà nó coi như một đứa trẻ con...
Rồi làm như quên các việc khó chịu vừa rồi, Lê phong giơ tay xem đồng hồ:
- Ba giờ kém hai mươi. Thôi bây giờ về thì vừa... Không còn việc gì hết.
Văn Bình kinh ngạc:
- Thế nào? Về à?
- Về chứ còn ở đây làm chi nữa: "con chim xanh bay về tổ rồi".
- Thế nghĩa là thế nào?
Lê Phong đủng đỉnh nói:
- Thế, nghĩa là thế.
- Kìa, lúc này không phải lúc nói giỡn! Thế còn bọn hung
- Bọn hung thủ? Thì chúng nó bị bắt cả rồi chứ sao. Bị ông T. Phụng bắt ở nhà cô Loan phải không?
- Phải rồi, nhưng...
- Nhưng nếu tôi không lầm, thì chúng... không còn mống nào ở đó hết.
Văn Bình sửng sốt:
- Hừ! Cái gì? Anh nói cái gì?
- Tôi nói câu tôi vừa nói.
- Ồ! thế ra Mai Hương gạt chúng mình ở đây để đánh tháo cho bọn kia rồi sao?
Lê Phong bật cười:
- Không.
- Thế sao... anh bảo không còn ai ở nhà cô Loan nữa.
- Thế nghĩa là ông T. Phụng dẫn chúng về sở mật thám rồi chứ gì?
Văn Bình trách:
- Thế mà cứ nói đùa mãi...
Lê Phong nghiêm mặt lại một cách khôi hài:
- Không, tôi không ưa nói đùa đến thế đâu...
- Vả lại.
Lê Phong lại bật cười rồi hỏi sang chuyện khác:
- À này, lúc nãy tôi nói đúng chứ?
- Đúng cái gì?
- Mai Hương chỉ để lại đôi giầy của cô?
- Ừ
- Mà, trong đôi giày còn có mảnh giấy nào giữ riêng cho tôi
không?
- Không, không ai để ý.
- Thử tìm xem, đôi giầy đâu? Có đem xuống không?
Biên đưa đôi giày cao gót ra, Văn Bình đưa ngón tay vào thì quả nhiên có một mảnh danh thiếp giắt trong đó. Trên danh thiếp, Bình đọc thấy mấy hàng chữ in lớn mới:
Henriette Mai Hương
144, Duvillier Hanoi
Lê Phong vẫn giữ vẻ khôi hài lúc nãy, bảo:
- Lật đằng sau xem có gì không?
- Có
- Đọc xem.
Văn Bình đọc:
"M. H. thành thực mừng ông Lê Phong đã thoát nạn,khuyên ông nên về nghĩ, trấn tĩnh lại tinh thần và kính tặng đôi giày này gọi là chút kỹ niệm tinh quái của một ngườii thiếu nữ tinh quái.
Trái với điều Văn Bình tưởng, Lê Phong không lấy những điều giễu cợt trên đây làm tức bực lại tỏ ra ý vui thích, cất tiếng cười lớn làm vang động cả quãng đường vắng vẻ bấy giờ.
- Văn Bình! Tiếng cười là một của báu trên đời. Nó làm tiêu tan biết bao nhiêu nỗi ưu phiền, nó là cơn gió thổi tan đám mây, nó là ánh nắng tươi trên vườn xuân, nó là biểu hiệu của sự vui sống ở trần gian... Không? Tôi không thể nào không cười được.
Rồi, như người hóa dại, anh lên trên xe hơi, giục mấy người lên theo, dận máy cho xe chạy và lại khanh khách cười, khiến cho Văn Bình ngẩn người ra chẳng biết tại sao Lê Phong lại lạ lùng đến thế.
Nhưng sự kinh ngạc của Văn Bình lại tăng lên gấp bội khi thấy sau tràng cười điên cuồng đó, Lê Phong lại im lặng, đôi mắt mở lớn trông thẳng, và cho xe chạy hết phố này sang phố khác, mà chạy rất nhanh.
- Kìa đi đâu thế này
Lê Phong không trả lời, mở thêm tốc lực.
- Lê Phong! Đi đâu bây giờ?
Anh vẫn không đáp.
- Kìa sao đi đâu anh không bảo? Mà sao lại cho chạy nhanh thế?
Lê Phong không thèm nghe chi hết, cứ mỗi lúc một mở thêm tốc lực, mắt đăm đăm như để tâm trí tận đâu đâu.
Sau cùng, anh hãm xe, quay đầu hỏi Văn Bình một câu rất
kỳ quái:
- Anh có thể đi chơi ô- tô với tôi từ giờ đến sáng mai không?
- Thế nào anh có đi được không. Nếu không tôi đi một mình vậy.
- Nhưng đi đâu mới được chứ?
- Đi chơi mà.
- Đi chơi?
- Ừ! chỉ đi chơi thôi. Nếu không, anh xuống.
- Tôi thực không hiểu sao cử chỉ của anh lúc này lại lạ thế,có lẽ anh hóa điên...
Lê Phong nghiêm trang trả lời:
- Anh không hiểu, mặc anh, nhưng tôi không điên. Thế nào, đi hay xuống
- Ồ? Thế còn bọn hung thủ?
- Bọn hung thủ bị bắt rồi chứ sao?
- Thế còn anh?
- Tôi thì không phải đeo đuổi chúng nó nữa.

- Nhưng...
- Chẳng có nhưng gì hết. Bọn hung thủ bị bắt, và đã bị giải về sở mật thám rồi. Vì bọn hung thủ bị bắt nên báo "Thời Thế" sẽ được một bài tường thuật nhanh nhất, ngộ nhất, tường tận nhất, thế là công việc của tôi xong.
Văn Bình càng kinh dị hơn:
- Ồ! nhưng mà...
Lê Phong có vẻ cáu:
- Còn gì nữa? Thế các anh lúc nãy không ở nhà cô Loan sao?
- Sao lại không?
- Các anh đã chứng kiến rõ lúc chúng bị bắt chứ?
- Rõ.
- Phóng viên chụp ảnh cũng có đấy như lời tôi dặn chứ?
- Có
- Mà có chụp được cả ảnh chứ?
- Chụp được.
Lê Phong nhún vai:
- Thế thì anh còn muốn gì? Tôi đã lừa cho chúng vào tròng là công việc của tôi kết liễu rồi... Hay anh muốn cho tôi được thưởng mề đay? Cám ơn, tôi xin nhường chiến công và mề đay cho ông chánh mật thám... văn Bình thấy Lê Phong cứ nói vẩn vơ mãi cũng đâm gắt:
- Anh thực không đứng đắn tí nào cả?
- Sao vậy?
- Một vụ án mạng nghiêm trọng đến như thế mà anh là người hoạt động nhất trong cuộc săn bắt chúng, bao nhiêu việc bí mật anh khám phá ra được...
Lê Phong vội ngắt:
- Ừ, thế rồi sao nữa? Ồ, Văn Bình! Văn Bình! Nhưng việc đó bây giờ không quan hệ gì lắm. Tôi tưởng nên xếp một nơi đã,rồi tôi dẫn anh về nhà báo, thúc mọi người làm việc để mai báo kịp ra sớm, còn tôi...
Lê Phong ngửa mặt nhìn trời:
- Còn tôi... tôi đi chơi... đi tìm gặp nhiều việc quan trọng gấp năm gấp mười thế, mà bí mật cũng gấp năm gấp mười vụ án mạng bí mật... Tôi đi... đi... tìm... cô Mai Hương?
Lúc đó Văn Bình chợt hiểu ra rằng giọng nói của Lê Phong tuy bỡn cợt, nhưng có ẩn một vẻ chân thật ở trong, Văn Bình biết rằng anh mới tìm ra một điều khác thường, vừa vụt qua trí anh, nên mới có những cử chỉ ấy.
Văn Bình để cho Lê Phong đưa đến tòa báo «Thời Thế» rồi xuống cùng với người phóng viên phụ.
Lê Phong chỉ dặn qua máy câu:
- Bài tường thuật các anh viết. Còn bài điều tra thì tôi viết rồi. ở ngăn kéo ấy. Đến mai ông T. Phụng có cho người hỏi gì thêm thì bảo tôi đi vắng, ông cứ mua báo «Thời Thế» mà đọc...
- Bây giờ thì... chào các anh.
- Thế còn Mai Hương
- Mai Hương là một con chim xanh, là một sự bí mật thứ hai, là một người tôi đi tìm bây giờ đây. Nhưng về Mai Hương, các anh không cần nói đến vội.
Nói rồi, Lê Phong mở máy cho xe chạy liền.
Chương 19
Con chim xanh
Xe hơi băng băng chạy trên con đường nhựa bóng loáng. Qua hàng Bún, rẽ lên đường Quan Thánh rẽ sang hàng Cót, hàng Bông, cửa Nam qua ga rồi cứ thế chạy thẳng mãi, mỗi lúc Lê Phong mỗi mở thêm tốc lực như người đi đâu có việc rất cần.
Thực ra thì Lê Phong không nhất định đi đâu, và cũng không có việc gì khẩn cấp. Đó chỉ là một phép lạ lùng anh dùng để bắt trí phải suy nghĩ mau chóng, cái cảm giác được đưa đi rất nhanh trong không khí, cùng những tiếng máy chạy, tiếng gió vun vút bên tai, làm kích động tinh thần xét đoán của anh.
Khi có thì giờ trầm ngâm về một vấn đề gì, Lê Phong ngồi nhà, khóa kín cửa lại, suốt ngày không nhúc nhích và không nói nửa lời Khi cần phải nghĩ mau, nghĩ gấp, thì anh giục giã trí thông minh của anh bằng cách ngồi nghĩ trên xe hơi chạy nhanh. Bộ máy suy tưởng của anh sẽ theo sức nhanh của xe hơi mà hoạt động.
Ta hẹn cho ta từ bây giờ đến bảy giờ sáng, sự bí mật này phải cắt nghĩa ra.
Sự "bí mật này" không phải là vụ án mạng trường Đại học nữa. Vì hung thủ hiện đã bị bắt, và bao nhiêu đầu mối tự nhiên gỡ tung ra, bây giờ thì những ẩn tình rắc rối, những thủ đoạn giảo quyệt, cho đến lai lịch bọn thủ phạm, nguyên ủy vụ ám sát anh đều thấy cả, mà thấy một cách rất rõ ràng.
Cả câu chuyện kỳ bí rắc rối kia, bây giờ khi ôn lại, anh chỉ thấy thu nhỏ trong khuôn khổ của một việc rất thường đăng trên báo, việc đó tóm tắt như sau này:
- Người sinh viên trường thuốc Trần Thế Đoàn, cách đây ba năm, nhân một cuộc nghỉ mát trên Sa pa, tình cờ mua được của một người Thổ ở đó năm bộ sách thuốc. Đoàn đem về, chủ ý tra cứu về y học cổ, và tưởng năm bộ cách kia chỉ có giá trì của một mớ tài liệu thôi. Không ngờ đọc kỹ, Đoàn mới tìm ra được một điều khác lạ?. Sách ấy là một thứ sách viết, cũng chia ra từng mục, từng tiết nói về y lý, được tính ra linh thể, bệnh căn như mọi sách khảo cứu về môn học này; nhưng trong các đoạn văn, thỉnh thoảng lại có một chữ viết thiếu nét, hoặc một lối chấm câu đánh lạc chỗ, hoặc một chữ lối viết khác những chữ thường,Đoàn đánh dấu lấy các chữ lạ ấy, chép riêng ra một chỗ rồi ghép từng câu, từng đoạn thành một bản di chúc chỉ dẫn lối chôn một kho của rất lớn ở vùng thượng du. Công việc ấy mất hơn hai năm trời. Đoàn định thi y khoa bác sĩ xong sẽ đem bộ sách ấy và cách tìm kho của, nói cho chính phủ biết; nếu kết quả đúng như lời trong tờ di chúc thì một nửa phần của kia thuộc về chính phủ, còn một nửa thuộc về tay Đoàn. Cái mộng tưởng sang du học các nước, mở viện khảo cứu, nghĩa là cái hy vọng tha thiết nhất trong đời một người ham học, lúc đó sẽ thành sự thực. Dè đâu việc người Thổ bán năm pho sách lại có một người khác biết, người ấy là Lương Hữu, một du học sinh ở Pháp về. Lương Hữu lên đó hỏi và cũng đoán biết cái giá trị phi thường của năm pho sách kia, liền xui giục người Thổ Nùng Du đòi lại, viện lẽ rằng đó là của báu của nhà Nùng Du; nhưng Đoàn không chịu. Vì thế, chúng mới tính cách đe dọa Đoàn, Lương Hữu là một người rất khôn khéo, hắn quen một nơi chỉ làm việc trong bóng tối. Đoàn vẫn cương quyết và hết sức đề phòng. Cho đến ngày Đoàn thi xong, bọn kia biết là nếu không chiếm đoạt ngay, thì cái di chúc trong năm pho sách sẽ công bố lên và lúc đó sẽ vĩnh viễn thuộc về Đoàn và chính phủ. Cái óc khôn ngoan, giảo quyệt của Lương Hữu bỗng nảy ra một kế. Hắn bàn với bọn kia rằng chỉ còn cách trừ ngay Đoàn đi mà không để cho ai ngờ đến án mạng. Cái công việc khó khăn ấy không phải bất cứ người nào cũng làm nổi; Lương Hữu bèn nhận lấy, nghĩ được một phương pháp thần diệu rồi chính hắn đã lẻn vào trường Cao đẳng và chính hắn dùng cái máy ảnh bắn kim tiêm thuốc độc, giết Đoàn một cách rất nhẹ nhàng yên lặng giữa lúc phát bằng.
Giết xong Đoàn, là xong một phấn thứ nhất trong kế hoạch của chúng. Chủ Du tức là Nùng Du và Lương Hữu cùng với mấy tên đồng đảng nữa định bắt cóc Lý Tuyết Loan để tra khảo lấy năm bộ sách mà chúng biết rằng hiện ở trong tay cô. Mưu kế chúng đã sắp đặt sẵn sàng và việc bắt cóc của chúng sẽ êm ái như việc giết Đoàn, vì có tên Đan làm tay trong cho chúng. Những việc ngấm ngầm đó, sau này chúng biết sẽ vỡ lở ra, nhưng chúng lại biết rằng đến lúc khám phá ra thì chúng đã chiếm được kho của và sẽ có cách tẩu tán được. Chúng cứ việc ung dung mà hành động theo phương lược rất chắc chắn của Lương Hữu và quyết thế nào việc cũng thành. Không ngờ có Lê Phong đó, Lê Phong đoán được cái chết của bác sĩ Đoàn,
tố cáo những mưu kế của chúng trên mặt báo, tuy Lê Phong chưa biết rõ ngay sào huyệt của chúng, và trong bài tường thuật, Lê Phong chưa biết thủ phạm là ai, song cuộc điều tra của anh có thể hại chúng được. Đối với Lê Phong, Lương Hữu chỉ có một cách là trừ người phóng viên chướng ngại ấy đi.
Trong lúc tính việc vội vàng, Lê Phong không biết rằng chúng vẫn đề phòng và vẫn có ý đợi anh trong tiệm hút Mã Mây là nơi chúng tạm dùng làm sào huyệt. Vì thế mà cả bọn người của anh phái đến trước đều bị chúng bắt và rồi anh cũng suýt bị hại, nếu không nhờ ở một sự tình cờ... Sự tình cờ đó là một điều bí mật mà anh chưa thể hiểu rõ được.
Tại sao cái kim tiêm trong máy ảnh của Lương Hữu lại không có thuốc độc? Tại sao một người tính việc chu đáo như Lương Hữu lại có thể sơ suất đến thế Và tại sao Mai Hương, người thiếu nữ kỳ dị, đã biết anh thoát khỏi cái nạn ghê gớm mà không tìm cách gì đối phó với anh? Tại sao? Tại sao trong bọn gian ác kia mọi người đã bị bắt cả, Mai Hương vẫn ở ngoài vòng, vẫn hành động một cách táo tợn và tinh quái hình như không sợ ai và tin rằng không ai làm gì được?
Bao nhiêu câu đó cùng hỗn độn trong trí Lê Phong, mà câu hỏi quan hệ nhất, khó giải nhất là Mai Hương là người thế nào? Những việc khác, những kế hoạch hành động của hung thủ và bao nhiêu trường hợp ky dị gây nên bởi bọn Lương Hữu, đến bây giừ Lê Phong không thấy quan trọng gì nữa. Lê Phong coi như một việc rất thường, rất giản dị, như một bài tính đã có sẵn lối giải. Anh không thấy cái thú như mọi lần khi trí thông minh của mình đã khám phá ra một việc lạ... Không, cả vụ án mạng trường Cao đẳng, đến bây giờ thực không có nghĩa lý gì, nếu so sánh với điều bí mật dầy độc nhất là: Mai Hương? Mai Hương với cái dáng yêu kiều, với bao vẻ tinh nhanh, với bao cử chỉ lạ lùng đã làm cho anh chú ý, anh ngạc nhiên ngay từ phút thứ nhất gặp ở trường Cao đẳng.

Lê Phong không thể nào không thấy cái liên lạc của cô ta trong vụ này được. Mà điều lạ nhất là trong vụ này, anh chỉ gặp có cô lúc nào cũng chỉ thấy cô hiện ra, hoặc để lừa anh, hoặc để trêu chọc.
Cái luận lý riêng của anh; cái trực giác của tinh thần anh lúc đó hình như vẫn không muốn nhận rằng Mai Hương là một "con giặc cái". Mai Hương không phải là kẻ phạm tội ác, không thể là người nham hiểm được. Thế mà bao nhiêu trường hợp đều như cãi lại anh một cách hùng hồn. Anh ôn lại các việc xảy ra: bức thư đe dọa anh, cuộc săn đuổi theo vết dầu xe hơi, cái tin dữ nghe ở máy nói, cái bóng áo hồng anh thoáng thấy lúc tìm được tang vật giết người trong giảng đường trường Đại học, rồi lúc diện kiến, là lúc Mai Hương khôn khéo nhất, táo tợn nhất, vì cô tự mình đến bịa ra một câu chuyện sợ hãi và giả vờ ngất lịm người trong tay anh... Mỗi lúc, người thiếu nữ một lạ lùng thêm hơn lên, mỗi lúc anh mỗi thấy khó hiểu... Lê Phong tự nghĩ:
- Từ xưa tới nay, việc gì ta xét cũng ra, cả đến việc ám sát Trần Thế Đoàn ta cũng không coi vào đâu, duy chỉ có người thiếu nữ này, thực là một việc khó khăn, một điều phi thường như một sự màu nhiệm... Mai Hương! Mai Hương là người thế nào?
Anh bất giác lại nhớ đến những phút rất êm đềm lòng anh như thổn thức, như hương chiều về cái tình cảm kỳ dị nó xui khiến anh thầm mến, thầm phục người thiếu nữ tinh quái kia... Anh nhớ lúc anh ôm cô ta trong tay và ghé xuống gần tai cô hỏi bằng những lời dịu dàng:
- Mai Hương! Em là ai? Mà khó hiểu thế)
Rồi anh cũng lẩm bẩm nhắc lại câu nói đó:
- Phải Mai Hương sao mà khó hiểu thế. Lê Phong nhớ lại rất rành mạch rằng trong nhưng phút say sưa đó, Mai Hương chỉ là một bực nhan sắc đằm thắm, yếu đuối, phó thác toàn thân cho sự bao dung của anh... Rồi đến lúc cô mở mắt ra trông anh, tuy lộ vẻ trách móc, ngạc nhiên, nhưng Lê Phong cũng thấy cả vẻ tin cẩn sung sướng...
Lê Phong vừa mở hết chữ cho xe chạy thẳng vừa âm thầm để cho những điều ký ức ấy ru lòng. Anh những muốn nhớ đến những việc khác nữa, anh quên rằng người thiếu nữ kia mấy phút sau đã lừa anh và còn lừa anh mãi mãi, cho đến vừa rồi, cô ta cũng còn tìm cách giễu cợt anh bằng những lời mỉa mai.
Lê Phong mỉm cười lấy đôi giày ra xem, và đọc lại mảnh danh thiếp:
"M.H. thành thực mừng ông Lê Phong đã thoát nạn... và kính tặng ông đôi giày này, gọi là chút kỷ niệm tinh quái của một người thiếu nữ tinh quái
Lê Phong nói tiếp:
- Người thiếu nữ tình quái và... rất có duyên.
Lúc đó, mặt trời đã mọc lâu, ánh sáng tươi cười chiếu xuống cảnh vật tươi cười... Lê Phong xem đồng hồ tay rồi quay xe trở về, trong lòng khoan khoái, nhẹ nhàng, những điều bí mật về Mai Hương đến lúc đó vẫn chưa khám phá được.
- Hình như đã có lời tiền định cho ta rằng, trong việc này Mai Hương là con chim xanh muốn để cho người ta trông thấy lúc nào nên lúc ấy... khó lòng mà đuổi bắt được, dầu người đuổi bắt là Lê Phong... Chính Mai Hương đã chẳng báo trước cho ta biết rằng ta không thể tìm được thấy cô, không bao giờ gặp được cô trừ ra khi cô cố ý để cho người ta tìm thấy. Nhưng không hề gì. Bây giờ chỉ còn hai ta, cô em không trước thì sau, thế nào ta cũng dò ra được tung tích.
Đến Hà Nội, Lê Phong vào một phòng cắt tóc để cạo mặt và trút nốt những dấu vết cải trang, đoạn vào một hiệu cà phê ăn điểm tâm, nhân tiện đánh điện thoại về «Thời Thế» dặn dò mấy điều. Sau cùng anh lên xe hơi đi về phố hàng Đẫy.
Đến hàng Đẫy, theo địa chỉ ở tấm danh thiếp của Mai Hương, Lê Phong đỗ xe trước một nhà Tây lớn số 144 bis, nhưng đó lại là nhà một hạ sĩ quan Pháp. Lê Phong hỏi thì người bồi ở đó trả lời chủ hắn mới dọn đến được hơn một tháng nay.
Lê Phong hỏi mấy nhà gần, mới biết lối năm tháng trước, hai cha con một người Sài Gòn có ở phố này, nhưng bây giờ đi dọn đi nơi khác. Lê Phong hỏi dọn đi đâu thì không ai biết hết. Anh tự nghĩ:
- Người Sài Gòn kia tức là người cha đỡ đầu cho Mai Hương, nhưng ta cũng ngốc, đi tin ở một địa chỉ vu vơ ở tấm danh thiếp kia thì có gì là chắc chắn? Tìm, ta phải cố gắng tìm!
Rồi suốt từ bảy giờ đến chín giờ sáng hôm đó, anh phóng xe hơi đi khắp Hà Nội, hỏi trường trung học Albert Sarraut là chỗ cô ta học ngày trước, hỏi nhưng người quen thuộc, anh lại tìm cách hỏi cả sở bưu điện xem người giữ việc thư tín có biết địa chỉ của Mai Hương không. Nhưng vô ích, Mai Hương quả như lời anh nói, là một con chim xanh, một con chim xanh bí mật không biết đã bay đi tận phương nào?
Lê Phong đành hoãn cuộc săn đuổi lại. Anh tự nhủ rằng trời đất này cũng không đủ rộng để anh mất tăm vết giai nhân. Thế nào rồi cũng có một ngày kia anh gặp cô, và thế nào rồi những sự kỳ dị cô mang theo, anh cũng sẽ hiểu được hết.
Tuy thế, Lê Phong cũng không khỏi bất mãn? Trong trí lại nảy ra một vài điều ngờ vực vừa làm cho anh khó chịu hơn lên. Anh thong thả rẽ xe về phía gian nhà riêng của anh thuê ở phố Huế, tâm trí mỗi lúc một thêm phiền muộn và nét mặt anh muốn cho tươi tỉnh, mỗi lúc một thêm rõ những nét băn khoăn.
Lê Phong để xe trước nhà, khóa máy lại; uể oải bước vào cổng, uể oải lên gác, uể oải lấy chìa khóa mở cửa rồi uể oải bước vào căn phòng lạnh lẽo hình như sẵn sàng để đón tiếp sự thất vọng của anh, căn phòng này chia ra làm hai phần: trong là chỗ làm việc.
Bỗng nhiên anh đứng lặng người ra! Một cảnh tượng cực kỳ quái lạ hiện ở trước mặt anh, Lê Phong không ngờ, nên không tin rằng đó là sự thực được.
Sau bàn giấy của Lê Phong, một người con gái đang ngồi đọc một cuốn sách. Cô ta đọc ra chiều chăm chú lắm; đến nỗi tiếng động khi mở cửa và tiếng kêu ngạc nhiên của Lê Phong cũng không làm cô ta ngửng đầu lại.
Chương 20
Mai Hương và Lê Phong
Mai Hương? Ồ! Mai Hương vào đây!
Lê Phong nhắc lại câu đó hai, ba lần, người thiếu nữ mới hé miệng cười trông lên. Rồi một lát mới nói:
- Vâng, Mai Hương đợi ông ở đây đã lâu!
Lê Phong vẫn như người trong giấc mộng:
- Cô vào đây? Cô vào được đây à?
Thì Mai Hương lại mỉm cười:
- Vâng. Chứng cớ rất rõ ràng? Tôi ngồi đây tức là tôi đã vào đây, có gì lạ.
- Nhưng cô vào lối nào mới được chủ?
- Thế ông vào lối nào?
- Còn lối nào... cửa tôi khóa kia mà!
Mai Hương cất tiếng cười:
- Cửa khóa thì mở bằng chìa.
- Mà chìa khóa...
- Chìa khóa đây, chẳng biết có phải sự tinh cờ hay không,mà tôi cũng đặt thợ đánh cho một cái chìa khóa giống cái của ông như đúc.
Lê Phong thấy những câu trả lời ranh mãnh với dáng ngạo nghễ của cô từ trước. Anh chau mày lại hỏi nữa:
- Nhưng sao cô được lẻn vào nhà tôi? Cô vào đây có ý gì?
Mai Hương thong thả đáp:
- Trước hết, hai tiếng "lẻn vào" ông dùng không được đúng lắm vì tôi có lẻn đâu. Tôi mở cửa, tôi vào. Rồi tôi ngồi đây đợi ông, có thế thôi.
Lê Phong đã thấy khó chịu:
- Nhưng sao cô lại vào nhà tôi?
Vì tôi muốn giữ lời hứa với ông.
- Cô hứa gì với tôi?
- Ông chóng quên thực. Tôi hứa rằng nếu tôi không muốn cho ông tìm được tôi, thì ông không thể tìm được tôi. Trái lại cũng thế, nay tôi muốn ông gặp tôi thì ông cũng đã gặp.
Lê Phong càng thấy bực tức toan gắt, thì cô ta lại tiếp:
- Gớm! Làm gì mà ông Lê Phong đã chực nổi giận. Ông không thể chịu được sự vui vẻ của một người con gái ư?
Rồi, vẫn giữ vẻ khoan thai nhẹ nhàng, cô gấp cuốn sách lại nhìn thẳng vào Lê Phong:
- Mời ông ngồi xuống đi. Lần này thì tôi không dám "đóng kịch" nữa, và đến đây để nói với ông mấy câu chuyện rất bình thường.... về cái án mạng trường Cao đẳng. Vâng, vụ án mạng ấy đã kết liễu. Hung thủ bị bắt cả. Sự bí mật đã ra ngoài ánh sáng. Nhưng còn một sự bí mật nữa (hẳn ông cũng đang nghĩ thế) còn một sự bí mật khó giải nữa, là tôi. Vậy tôi xin nói ngay để ông biết cho rằng tôi không bí mật nữa. Cái con bé đáo để, cái con bé ranh mãnh, tinh quái, cái con nữ tặc giảo quyệt, thưa ông Lê Phong, thực ra chỉ là một người bạn của ông, chỉ là một người đã giúp ông thôi.
Lê Phong cười nhạt:
- Hữ? Cô giúp tôi!
- Vâng
- Mà về những việc gì? Ngay từ hôm cái án mạng xảy ra...
Mai Hương vội nói:
- Ngay từ hôm? Hôm nào? án mạng trường đại học mới xảy ra hôm qua... Đấy, ông xem, đến ông còn tưởng là xảy ra đã lâu rỏi, và vô tình không tin rằng bao nhiêu trường hợp có thể dồn dập một cách nhanh chóng đến thế... Mà chính vì thế, nên tôi mới tìm hết cách để giục giã ông làm việc cho mau chóng hơn lên...
Lê Phong chau mày:
- Cô giục tôi?
- "Giục giã" có lẽ chỉ là một cách nói vì thực ra thì tôi đã được quen ông đâu, nhưng tôi đã có những cách riêng của tôi. Tôi biết rằng ông là người làm báo có tài, một nhà báo có tài trinh thám nữa, nhưng tôi lại biết rằng khi ông theo đuổi một việc ông chú trọng đến báo ông hơn là đến số mệnh của một người bị nạn, một việc ám sát đối với ông chỉ là một cái tin hay đặc biệt, có thế thôi. Ông dò xét, ông phán đoán, ông khám phá được những việc bí mật nhất, thế là việc của ông có kết quả rồi, báo của ông có tài liệu rồi; còn ngoài ra, một tính mạng nữa có bị nguy hiểm hay không, ông không cần để ý đến lắm. Tôi không trách ông, nhưng tôi tưởng người ta có thể vừa là phóng viên vừa là người trừ kẻ gian ác được...
Ngừng một lát, Mai Hương lại tiếp:

- "Khi thấy ông nói chuyện với bác sĩ Trần Thế Đoàn sáng hôm qua, tôi đã biết ngay là sắp có sự lạ. Tôi chợt nhớ đến một việc tình cờ tôi gặp ở nhà dây thép mấy hôm trước, sự tình cờ ấy là một bức điện tín đánh cho một người tên là Nùng Du ở một làng Thổ trên Sa pa. Xin thú thực rằng tính tôi rất tò mò mà thử công việc tôi cho là thích nhất là nghe đánh điện tín. Tôi cứ nghe cũng đủ đoán ra những chữ đánh theo lối morse vì ngày trước tôi có dịp nghe quen... Bức điện tin có mấy lời này:
- Xuân sẽ cùng hạ tuyển thủ gặp đoàn sinh giảng giữa đường.
Lúc đó thì bức điện tín tôi coi là bức diện thường nói chuyện thể thao, hay về một việc gì tương tự như thế. Duy chỉ hơi lấy làm lạ rằng sao những chuyện ấy lại đánh điện lên cho một người Thổ và sao ý nghĩa lại quá mập mờ...
Song việc đó tôi quên đi. Sáng hôm qua thấy vẻ lo sợ của Trần Thế Đoàn và lại nghe lỏm được những mẩu chuyện của ông với bác sĩ nên tôi bất giác nghĩ ngay đến những tiếng Đoàn, tiếng giảng và tiếng đường trong bức điện tín. Không cần phải tính kỹ tôi cũng nhận ra đó là một bức thư vắn tắt; cứ việc bỏ cách một chữ đọc một chữ là thấy ngay cái câu ghê gớm! Sẽ hạ thủ Đoàn giảng đường.
"Tuy nó là một sự bí mật quá ngây thơ và rất dễ thấy,nhưng tới lúc đó như thấy cái khiếu trong trí tôi nổi lên, tôi tự bảo tôi rằng dịp may đấy, chẳng khác gì một nhà phóng viên gặp một truyện kịch liệt. Cái khiếu đó - cái thị hiếu kỳ quặc của thứ óc rắc rối của tôi. - Thưa ông Lê Phong, là sự ưa chuyện mạo hiểm và bí mật. Rồi từ đó bắt đầu nảy ra những tia sáng,tôi phác hẳn ra một thiền truyện kỳ dị, một truyện kỳ dị mà có thực và sẽ xảy ra...
"Tôi liền viết mảnh giấy đe dọa ông để cho ông vừa kinh ngạc vừa bị kích thích và chú ý đến việc này một cách nhiệt thành hơn. (Lúc ấy là lúc ông đã biết những điều lo sợ của bác sĩ Đoàn rồi, mà ông chưa chịu đi tìm cách che chở cho Đoàn ngay, ông còn mải viết bài tường thuật).
"Tôi cố ý làm thế nào cho ông vì lời đe dọa mà hoạt động ngay, đừng chờ đợi những việc sắp đến nữa. Không dè việc sắp đến lại đến một cách bất ngờ quá. Đoàn bị giết mà không ai thấy hung thủ đâu, đến ông và tôi là người đã biết trước rồi mà cũng không thể đoán được cách giết người quỷ quyệt ấy. Tôi nghĩ mãi, hết sức dò xét và cũng hết sức điều tra như ông, song không thể nào biết một mảy may vì về phương pháp hành động của hung thủ.
"Vâng tôi cũng điều tra kỹ lưỡng như ông có lẽ lại nhanh hơn ông nữa, vì tôi là đàn bà, lại được cái khéo bắt chước và đóng kịch" cũng khá, nên chả có đâu là tôi không bước đến. Ở tiệm nhảy tôi là gái nhảy, ở tiệm hút tôi là người đàn bà nghiện, ở ngoài đường tôi là một người nửa đứng đắn nửa giang hồ; ở đâu cũng chẳng có ai ngờ chi hết.
"Vì thế mà tôi đò được chỗ hẹn hò của người thổ Nùng Du với tên ba Cụt và nhân thế mà biết tiệm hút Mã Mây chính là sào huyệt tạm thời của chúng. Giá tôi "chì" một chút nữa có lẽ tôi là tình nhân của Lương Hữu cũng nên.
"Trong lúc ấy thì ông vẫn ngờ tôi và chỉ theo đuổi có riêng tôi ông cho tôi là con nữ tặc nguy hiểm nhất. Tôi coi là một cái hội ngộ và nhân lợi dụng ngay sự ngờ vực ấy tôi tìm cách để ông cứ theo đuổi tôi mãi đi... vẽ lên ông sự nghi ngờ đó không có hại mà chỉ tiện việc cho tôi, ông sẽ vì tôi mà tìm ra sào huyệt hung thủ, mà tìm ra một cách rất mau chóng, chứ không thong thả theo cái bước đi thong thả của phương pháp ông vẫn dùng xưa nay".
Mai Hương cười bằng cả miệng cười xinh đẹp của cô. Lê Phong ngồi đối diện, tuy bộ mặt vẫn giữ vè nghiêm nghị, nhưng trong mắt anh lại có những tia sáng rất vui vẻ dịu dàng... Mai Hương nhìn anh một cách ranh mãnh rồi lại tiếp:
- Tôi thấy việc mạo hiểm của tôi vui như một tấn kịch vui,nhất là tự biết rằng chính mình đã làm cho ông Lê Phong theo được ý muốn của mình. Cử chỉ của tôi tức là những liều thuốc kích thích đó. Bức thư đầu ở trường Cao đẳng, rồi bức thứ hai viết trên đường Cống Vọng trong cuộc "săn đuổi bằng ô tô" rồi cái tin ghê gớm tôi báo cho ông bằng điện thoại, rồi lúc giáp mặt ở gô đa.... Toàn là những việc đáng cho ông thù tôi, nhưng cũng toàn là những việc tôi cố ý gây nên cả, nhưng tôi không lấy thế làm ngại, có lẽ lại thích nữa, vì nếu tôi không lầm, ông tuy thù nhưng không ghét, vẫn dành riêng cho con bé tinh quái một phần nhỏ trong cảm tình của ông...
Lê Phong hơi đỏ mặt và bất giác mỉm cười, nhìn Mai Hương một hồi lâu, trách:
- Ồ! ra thế kia đấy! Nhưng giá cô cứ cho tôi biết chủ ý ngay có hơn không. Việc gì lại để tôi cứ ngờ vực mãi.
- Thế thì đã chả nên chuyện. Vả lại ồng có để cho tôi ngỏ ý gì với ông đâu. Vả lại nữa, tôi còn có một lẽ riêng, sau này sẽ nói cho ông biết. Vâng, một lẽ rất tha thiết, táo bạo nữa...
Lê Phong ngẫm nghĩ một lát rồi gật đầu:
- Tôi hiểu rỏi.
- Ông hiểu gì? Không? Cái lẽ đó, ông không thể đoán được đâu cũng như ông không ngờ được rằng tôi chỉ vụng một chút nữa, là đã làm hại ông rồi. Nhưng may tôi không đến nỗi vụng lắm...
- Cô làm hại tôi?
- Vâng. Ông có nhớ tại sao ông biết tiệm hút phố Mã Mây không? Ông có nhớ lúc chiều hôm qua, tôi vâo nhà báo "Thời Thế" ăn trộm cái kim tiêm của ông không? Rồi sau khi tôi ra, ông có nhớ đến mảnh giấy còn trong phong bì không. Mảnh giấy ấy tôi dùng để chế riễu ông và cũng để ông ngờ rằng tôi vô ý nữa... cái vô ý đó là những chữ hằn lên mặt giấy, những chữ vạch bằng một vật nhọn để ông tưởng rằng tôi vô tình để vết lại đó khi viết lên mảnh giấy khác. Vậy những chữ ấy là những chữ gì?
- R.v. fumerie Mã Mây...
Mai Hương gật đầu:
- Rendez- vous fumerie Mã Mây: hẹn nhau ở tiệm hút Mã Mây? Rõ ràng lắm. Ông tưởng đó là những câu ghi chép hay một mảnh giấy truyền lệnh của tôi cho bọn đồng đảng của tôi phải không? Ông tưởng thế nên ông mới đến tiệm hút Mã Mây định bắt cả tôi lẫn chúng... Mà vì thế nên chính ông đã sa vào lưới của Lương Hữu. Nhưng khi bị bắt, ông không ngờ rằng từ trước tôi đánh tráo cái kim tiêm của Lương Hữu mà hắn không biết. Nếu không thì ông đã bị giết thực rồi... Đánh tráo bằng cách nào? Làm thế nào tôi gần gũi được bọn gian ác kia để làm việc nguy hiểm đó? Kể ra đây thì câu chuyện khí dài quá. Tôi phải sắp đặt mưu mẹo: thực là cả một thiên mạo hiểm tiểu thuyết, nhưng để thong thả sẽ có ngày kia tôi xin thuật lại tường tận ông nghe. Bây giờ chỉ cần nói để ông biết một điều lạ trong sự thành công vừa rồi... ông nên nhận rằng tôi cũng có một phần công vào đấy...
- Một phần công thôi. Không? Cô có công nhiều lắm...
- Nội bao nhiêu việc ấy tôi làm chỉ do một chủ ý, một nguyện vọng thôi...
Lê Phong chợt ngắt lời:
- Nhưng cô chưa nói tại sao cô lữa cho tôi theo đuổi cô đến Mã Mây, nên mới trốn vào đó để tôi theo và cũng vì tình cờ nên mới gặp người con gái ở đó đi ra. Cô này sau tôi mới biết tí nữa bị tôi ngờ oan!
Lê Phong cười, tiếp:
- Thế ra trong việc này, ngờ vực là một điều tôi không thể nào tránh được...
Rồi yên lặng một lát, Lê Phong lại hỏi:
- Bây giờ thì tôi có thể nói tại sao cô theo đuổi việc này một cách khác thường như thế? Cô có biết bác sĩ Đoàn không?
- Biết nhưng không quen.
- Còn cô Loan?
- Cô Loan tôi cũng chỉ gặp có một bận. Nói mấy câu chuyện với cô là tôi hiểu được cái cớ chủ động vụ ám sát: đó là năm cuốn sách thuốc mua ở Sa pa. Tôi tìm cách ăn trộm về, để xem có điều gì lạ không, nhưng cũng để ông ngờ thêm tôi một lần nữa. Không ngờ năm cuốn sách đó là năm cuốn sách giả, không có giá trị gì... còn như ông muốn biết tại sao tôi lại dở những trò kỳ quặc kia ra. Tôi xin trả lời: tôi làm thế chỉ vì... nhưng ông thử đoán hộ xem...
Lê Phong không trả lời.
Mai Hương lại tiếp:
- Chỉ vì... như tôi đã nói... tôi muốn cho ông làm việc mau chóng hơn chút nữa. Một vụ âm mưu chu đáo như thế, nếu không tìm cách khám phá cho mau, thì còn tai hại nhiều nữa, mà có lẽ khi biết ra các đầu mối, thủ phạm đã tẩu thoát từ lâu rồi. Ông xem... bao nhiêu trường hợp rắc rối, thế mà chỉ trong không đầy một ngày, ông đã có thể khiến cho cả bọn gian đồ sa vào lưới pháp luật...

"Nhưng... nhưng đó chỉ là một cớ phụ, cái cớ chính của tôi là một điều mong mỏi rất tha thiết... Tôi muốn ông chú ý đến tôi, đến nhưng điều tạm gọi là khó khăn nguy hiểm mà một người thiếu nữ có thể làm được..."
Lê Phong lắc đầu lấy làm lạ nhìn người thiếu nữ, ra ý cố hiểu lời cô ta nói. Nhưng Mai Hương vẫn tươi cười một cách rất tự nhiên. Cô lại tiếp:
- Đó là một cách biểu diễn, một cách trổ tài mà tôi có, và đó cũng là một cách làm một bài thi... một bài thi không có đầu đề.
- "Thôi tôi cứ nói trắng ngay rằng tôi muốn ông nhận cho tôi có đủ sự tinh thông đủ trí xét đoán... Và có can đảm để có thể làm một người... cộng tác với ông.
Đến chỗ này, Mai Hương đưa mắt nhìn Lê Phong một cách e dè và như để dò ý. Sau cùng cô hạ thấp tiếng xuống nói:
- Vâng, một người cộng tác... nghĩa là người... cùng theo đuổi một công việc với ông... Thưa ông Lê Phong, tôi... tôi muốn là nữ phóng viên cho báo «Thời Thế».
Nói được câu đó, Mai Hương liền im bặt, ngượng nghịu và lo lắng như người học trò không thuộc bài, vẻ lanh lẹ của cô đi đâu mất hết, cô đợi mãi Lê Phong mới thèm hỏi:
- Thế nào? Cô muốn làm nữ phóng viên?
Giọng nói của Lê Phong hình như không được tử tế lắm.
- Tôi hỏi cô: những việc cô làm trong vụ này chỉ cốt để cho  tôi chú ý đến cô ư. Chỉ cốt cho tôi nhận cô làm nữ phóng viên cho "Thời Thế".
Người thiếu nữ se sẽ gật và se sẽ thưa:
- Vâng...
- Cô thích làm báo đến thế kia ư?
- Vâng, thưa ông, làm báo, làm phóng viên đó là cái nguyện vọng của tôi, của một tâm hồn ưa mạo hiểm. Bao lâu nay tôi hằng mơ ước rằng sẽ có một ngày kia được đeo máy ảnh lên vai, mang cuốn sổ dưới tay và đi hết chỗ này đến chỗ khác, khi phỏng vấn, khi làm phóng sự, khi theo những việc lạ các nơi xa lạ. Thí dụ như điều tra về các điều thầm kín, về các xứ Mường Mán hay dò theo dấu vết của những người buôn lậu,người thám hiểm hay tìm vàng. Rồi...
Giọng nói của cô mỗi lúc một thêm hăng hái, đôi má ửng đỏ đôi mắt lóng lánh khiến cho cô lại đẹp hơn lên...
"Rồi khi nào gặp một cái án mạng ly kỳ như vụ án mạng Trần Thế Đoàn chẳng hạn, tôi sẽ được hợp lực với ông Lê Phong. Mai Hương sẽ cùng với ông Lê Phong cùng điều tra,cùng khám phá, rồi cùng viết bài tường thuật trên báo "Thời Thế" và dưới nhưng bài đó sẽ ký... Lê Phong và... Mai Hương...
Lê Phong đứng lên cười, rồi bước lại gần cô. Anh nhìn cô một cách tò mò, lắc đầu và nói:
- Không! Phải ký Mai Hương và Lê Phong mới được: vì đối với người đàn bà, tôi rất có lễ phép, nhất là khi người ấy thông minh như cô.
Mai Hương không thể nén được nỗi vui sướng. Cô reo lên:
- Ô! Thế ra ông nhận rồi, ông nhận cho tôi làm nữ trợ bút.
Lê Phong gật...
- Làm nữ phóng viên cho  "Thời Thế"? Lê Phong gật.
- Và cộng tác với ông?
Lê Phong lại gật.
Thế thì còn gì hơn nữa... Này, ngay từ hôm nay ông với tôi sẽ giúp cô Lý Tuyết Loan tìm sự bí mật trong năm cuốn sách của bác sĩ Đoàn, sẽ cùng đi tìm kho của ở thượng du... và sẽ đăng cái việc ly kỳ ấy lên báo...
Lê Phong gật nhưng anh mỉm cười ý nhị và nói:
- Trong lúc chưa tìm được kho của, tôi đã tìm được một thứ của báu cũng quan trọng như thế... có lẽ lại hơn thế... tức là cô Mai Hương...
Mai Hương cúi đầu mỉm cười, nhưng đôi mắt đưa lên nhìn Lê Phong, có vẻ tình tứ và... ranh mãnh.

Thế Lữ
Theo http://butsen.net/

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Tô Hoài - Vẽ lên hoài niệm

Tô Hoài - Vẽ lên hoài niệm Những chuyện đời tư sôi nổi, cảm động, thiết tha và gần gũi phần nào cho thấy sự chuyển đổi theo chiều hướng nh...