Sân ga ồn ào người đi lại, đầu máy phì phà thở khói. Những kiện
hàng, những chiếc va ly cuối cùng đã được khiêng lên toa. Tất cả báo hiệu con
tàu sắp khởi hành. Linh và Nghĩa đứng tránh vào một chỗ khuất, quay lưng lại lối
cửa vào, cốt không cho ai nhận ra họ. Nghĩa mặc đồ đen, Linh mặc trắng. Đôi bạn
giống nhau ở phục sức đơn giản của buổi tiễn đưa bịn rịn và ngậm ngùi. Con tàu
kia lát nữa sẽ vượt đèo Hải Vân, qua Nha Trang, Phan Thiết, lăn trên đường sắt
thăm thẳm, xuyên qua rừng, lượn vòng theo men biển, đưa Nghĩa vào Sàigòn. Chuyến
đi vừa là một thoát ly một trốn tránh, vừa mang cái ý nghĩa bàng hoàng của một
cuộc phiên lưu. Tất cả đều do Linh. Đều do sự sắp đặt và khuyến khích của Linh.
Nhiều lần Linh tự hỏi và thấy nàng thật đã vô cùng liều lĩnh trong việc thu xếp
điều kiện cho bạn thoát ly khỏi thành phố Huế. Thoát ly vĩnh viễn. Đi lần này
là chặt cầu với gia đình, đoạn tuyệt với quá khứ, chỉ có đi tới mà không có trở
lại. Nghĩa biết như vậy. Giúp Nghĩa, Linh cũng biết như vậy. Nhưng Linh không đừng
được. Có một sức mạnh nào đó thúc đẩy Linh gia nhập vào giòng sống liều lĩnh của
Nghĩa, sự liều lĩnh bất ngờ tạo cho Linh một trạng thái tâm hồn kỳ thú chưa đến
với đời nàng bao giờ. Nửa tháng trước ngày Nghĩa vĩnh viễn giã từ Huế và tuổi trẻ
và mùa xuân để ném mình vào sự va chạm tàn nhẫn với định mệnh, đôi bạn ngày nào
cũng gặp nhau. Điều làm cho Linh ngạc nhiên với chính nàng nhất là không hiểu
vì đâu, nàng không thấy cái việc Nghĩa yêu một người đàn ông đến có thai với
người đàn ông đó là hư hỏng và xấu xa nữa. Trái lại, nhiều phút của những buổi
chiều Huế phiền muộn đẩy thật xa suy nghĩ và tưởng tưởng của nàng trôi vút vào
một cuộc phiêu lưu bỡ ngỡ, Linh lại như cảm thấy nàng thua bạn ở một điểm nào,
Nghĩa đã hơn nàng ở một điểm nào. Hơn ở chỗ Nghĩa đã có một tình yêu, và như vậy
Nghĩa đã có kỷ niệm và quá khứ. "Mình thì chẳng có gì hết. Mình vẫn chỉ là
một đứa con nít". Linh buồn rầu tự nhủ thầm. Con người thiết tha muốn yêu
muốn biết muốn sống ở Linh đã thức dậy. Kỷ niệm ấu thơ không phải là kỷ niệm
làm chìm đắm được tâm tưởng, làm bàng hoàng được trí nhớ. Linh muốn hơn. Muốn
có những kỷ niệm dữ dội, đến có thể mê đắm nồng nàn, đến có thể lãng quên được
chung quanh, đánh nhoà được hiện tại. Linh muốn có một quá khứ, một quá khứ
trong đó nàng không chỉ lớn lên như cây cỏ lớn theo mưa nắng, mà trong đó nàng
sống hẳn hoi, toàn vẹn một cuộc đời. Một cuộc đời có nhớ thương và khổ đau. Có
mơ mộng và có cả thất vọng. Có những phút vui như ôm cả đất trời vào lòng mà
hát. Có những phút buồn như tạo vật đã tan nát chung quanh, như Nghĩa đã sống. Nghĩ thế, cho nên, trong những phút bàn tính, người có thái độ
dứt khoát không phải là Nghĩa mà là Linh. - Em sợ lắm chi. Linh à! - Chị sợ gì? - Bỏ đi rồi đời em không biết sẽ xoay vần ra sao? - Nghĩa không có lưa chọn nào kh'ac mà. - Em biết. Gia đình thế, bà con thế thì quả tình em không còn
sự lưa chọn nào kh'ac thật. Nhưng em sợ. Sợ quá chừng. Sợ đến muốn chết quách
đi cho xong đời. Nghĩa nói và Nghĩa khóc. Linh gắt: - Bây giờ có phải là lúc chị khóc đâu. Phải can đảm lên chứ. Nghĩa mở lớn đôi mắt nhìn Linh. Nếu không phải là bạn thân, nếu
không hiểu bạn, Nghĩa có thể nghĩ rằng Linh ở ngoài cuộc và Linh đang tàn ác đẩy
nàng đến chỗ chết. Nhưng thân nhau, Nghĩa không một phút nào nghi ngờ lòng tốt
của người bạn gái duy nhất, người bạn gái đó đang tìm cho nàng một cửa ngõ để
thoát ly. - Bây giờ Nghĩa vào thẳng Sàigòn. Nghĩa thở dài: - Mình cũng nghĩ thế. Trốn vào Đà Nẵng gần quá mà trốn cũng
chẳng được. Còn tai tiếng hơn là ở lại đây nữa. Nhưng Sàigòn xa quá. Mình sợ sợ
thế nào ấy. Vả lại mình chẳng quen ai ở trong ấy, Linh ạ! Biết làm thế nào? Linh cắn môi suy nghĩ. Nàng chợt nghĩ đến Phụng. Chưa chắc Phụng
đã ưa Nghĩa, chưa chắc Phụng đã có đủ khoan dung để xót thương hơn là khinh bỉ
Nghĩa. Nhưng Phụng đã sống ở một thành phố lớn. Ít nhất Phụng cũng không đến nỗi
nào, nhất là lại được Linh khẩn khoản giới thiệu và nhờ giúp. Thế là, ngay lúc đó, ở nhà Nghĩa, Linh đã bắt Nghĩa đóng cửa
buồng lại, lấy giấy bút đem lại cho nàng. Suốt một tiếng đồng hồ, torng một nhiệt
tình sôi nổi, Linh đã viết cho Phụng một lá thư bốn trang, kể hết câu chuyện đã
xẩy đến cho Nghĩa. Cuối thư, Linh nhờ Phụng thu xếp cho Nghĩa chỗ ăn ở cho đến
khi sanh nở, và khi Nghĩa đã mẹ tron` con vuông, tìm kiếm cho Nghĩa một việc
làm. Viết xong lá thư, dán phong bì, trao cho Nghĩa, Linh cười: - Mình bảo Nghĩa là bạn thân nhất. Thế nào chi. Phụng cũng
giúp đỡ. Nghĩa cứ vững tâm. Ngẫm nghĩ rồi Linh bật cười thành tiếng: - Chị Phụng xem thư chắc sẽ ngạc nhiên lắm đấy. Ồ, cho chị ấy
ngạc nhiên một mẻ cũng chưa chết ai. Ở Huế, không tiêu pha gì, tiền bố mẹ cho cất đi, Linh đưa hết
cho Nghĩa. Phút cầm lấy tiền của bạn. Nghĩa rưng rưng nhìn Linh và xúc động
quá, Nghĩa lại khóc. - Em khốn nạn quá đi. Đến với Lịch chẳng suy nghĩ gì, đến
nông nỗi này, có đưá con gái nào ngu dại như em không chứ? Bây giờ phải trả giá
bằng mọi ê chề đau đớn, thật đáng kiếp cho em. - Chưa chắc Lịch đã xấu. Nghĩa giật mình đánh thót: - Không xấu? Bộ Linh sử sự như thế là tốt với em lắm sao? Linh không chịu bỏ sự nhận định của nàng về Lịch, tuy nàng
không có đủ bằng chứng để biện hộ cho Lịch. - Mình đoán Lịch cũng sợ dự luận, sợ tai tiếng như Nghĩa sợ vậy.
Thiếu can đảm thì đành rồi. Nhưng đểu giả vô lương tâm đến tận cùng thì mình
tin Lịch chưa đến nỗi như thế đâu. Nhưng thôi, hãy gác chuyện Lịch lại. Việc xảy
ra đã xẩy ra rồi, than van lắm cũng vô ích. Hãy nghĩ đến Nghĩa. Đến đứa con sau
này của Nghĩa. Rồi sau hẵng hay. Linh không quên dặn Nghĩa phải tìm cách báo tin cho nàng sự
thể thế nào, ngay khi Nghĩa vào tới Sàigòn. Mọi việc thế là tạm coi như xong
xuôi. Nghĩa bỏ nhà trốn đi cũng dễ dàng. Bố me. Nghĩa chỉ tính đến việc ngăn cản
Nghĩa không được "theo trai" ở Huế, mà không thể nào nghĩ rằng Nghĩa
có đủ can đảm bỏ nhà trốn đi. Thế là, họ đã đứng đó với nhau trên cái điểm khởi hành của một
chuyến đi quyết liệt. Hai chị em nắm chặt lấy tay nhau, cùng nước mắt chạy
quanh. Phút tiễn đưa nay, tin`h bằng hữa sáng loà trong tâm hồn họ như một báu
vật cực kỳ thiêng liêng và cao quý. Nghĩa nghẹn ngào ôm chặt lấy Linh, nói qua nước mắt: - Linh tốt với mình quá. Mình không biết nói thế nào... Linh cố cầm nước mắt mỉm cười: - Em phải là mẹ đỡ đầu đứa nhỏ đấy nhé! - Nhất định thế rồi. Liệu chúng mình có hy vọng gặp nhau ở
trong ấy không? - Em sẽ cố tìm cách vào chơi trong ấy ít lâu. Tiếng còi tàu hú lên, báo hiệu khởi hành. Mặt Nghĩa nhợt nhạt.
Nghĩa nhìn lùi trở lại như muốn thu lấy hình ảnh thành phố Huế một lần cuối
cùng. Nghĩa cắn chặt vành môi đến chảy máu. Nàng sắp oà khóc, Linh ghé vội vào
tai Nghĩa n'oi thầm: - Chết đừng khóc, người ta nhìn thấy thì nguy. Miệng nói, Linh dìu Nghĩa lại cửa toa. Nàng trao chiếc kính
dâm trong tay cho Nghĩa. Hiểu ý Linh muốn cho mình khỏi bị ai nhận ra, Nghĩa đeo
ngay cái kính lên mắt. Con tàu chuyển động. Những vòng sắt quay từ từ. Đôi bạn
ôm lấy nhau thật chặt. Chương 12 Từ nhà ga đi ra, Linh lững thững đi bộ dưới bóng cây. Nàng đi
trở lại với thành phố Huế, nhưng tâm tưởng nàng thì đang theo dõi con tầu đang
chở Nghĩa, con tầu đó mồi phút một đưa Nghĩa xa Huế thêm mãi. "Con tầu là hình ảnh một đời người" Linh tự nhủ thầm
và thấy yêu thích sự so sánh nàng vừa khám phá thấy. Những đoạn đường bỏ lại
như tháng năm trôi ngược về sau lưng. Mỗi đoạn đường đều có những bất ngờ kỳ
thú của nó. Nghĩa đang ở đầu phút đó này? Trên một đỉnh đeò cheo leo, con tầu
như một con rắn đen thở khói uốn khúc giữa vùng xanh lam mênh mông của rừng, dưới
thấp là biển, biển muôn trùng với những gợn sóng trắng xoá? Con tầu đang đưa
Nghĩa qua một thôn xóm, hay một thị trấn? Nghĩa đang làm gì? Linh tưởng tượng
ra khuôn mặt người bạn, một tưởng tượng đầy thương yêu cảm động: Nghĩa ngồi sát
cửa toa, nhìn ra ngoài, Nghĩa đã thôi khóc nhưng khuôn mặt đã lau nước mắt ấy
còn phảng phất những ngấn buồn thầm, đôi mắt Nghĩa mơ màng, Nghĩa nghĩ đến cái
bào thai trong bụng, Nghĩa trốn đi là để sửa soạn đời sống sau này cho đứa nhỏ,
cho nên lòng Nghĩa tối tăm nỗi đau của người tình bị hắt hủi còn sáng bừng niềm
kiêu hãnh của người mẹ tương lai. Tự nhiên, cái ý tưởng thua Nghĩa ở một điểm nào đó lại trở về
với Linh, nàng thấy là vô lý, nhưng nàng không rũ bỏ được. Nghĩa đã sống. Một đời
sống có quá khứ và kỷ niệm co' tình yêu và đau khổ. Có những phút thiên đường.
Có những giờ địa ngục. Có những cái thấp nặng choáng váng lẫn những cái cao vút
phơi phới. Như thế mới là sống. Linh đưa mắt nhìn ra chung quanh. Thành phố Huế thiêm thiếp
trong nghỉ ngơi và bất động. Không khí lắng đọng, bao trùm lên những con đường
này, những mái nhà, những hàng cây này. Huế yên tĩnh có phải là Huế thư thái
hay đó chỉ là một trạng thái nghẹn ngào chưá dấu những vùng vẫy âm thầm chưa có
dịp bùng lên? Tuổi nhỏ rồi tuổi thiếu nữ. Hình ảnh một đời người chỉ là mùa nắng
này qua mùa mưa kia tới, những buổi sáng tiếp đến những buổi chiều mãi mãi? Sự
trống vắng trải đâỳ trong tâm hồn Linh, một sự trống vắng thảm thương như muốn
kêu thét lên trong đầu óc. Thốt nhiên, cái nhìn của Linh nhoà đi. Mắt nàng, đôi
mắt thật đẹp thật buồn đã nhoà lệ. Linh cũng không biết nàng khóc cho đời nàng
buồn bã đã chán ngấy sự lưu đầy êm ái hay nàng khóc thương cho Nghĩa đang vật
vã trong tấn thảm kịch lớn nhất của người đàn bà. Sự suy nghĩ đưa những bước chân Linh đi, Linh vượt qua cầu
Trường Tiền về tới đường Trần Hưng Đạo lúc nào không hay. - Linh. Tiếng một người bạn gái gọi giật giọng ở sau lưng khiến Linh
giật mình quay lại. Người vưà gọi nàng là Hồng. Hồng con nhà giầu, học cùng lớp
với Linh. - Đi đâu thế? - Đưa tiễn một người bạn. Tiễn... Một suýt nữa Linh nói đến tên Nghĩa. Thật may nàng giữ lại kịp.
Linh đưa tya lên bưng lấy miệng, sợ hãi. - Tiễn ai? - À, một người... một bạn trai, Hồng không biết đâu. Muốn đánh lạc sự ngờ vực của Hồng. Linh vội vã đổi "người
bạn gái" định nói thành "người bạn trai" khiến Hồng tròn mắt, ngắm
Linh bằng một cái nhìn dò xét: - A, ghê nhỉ? Thế mà mình không biết Linh có bạn trai đấy nhế.Bạn
gì. Người yêu phải không? Người mới đưa tiễn chứ. Thảo nào trông mặt Linh buồn
như đưa đám. Hồng nắm chặt lấy tay Linh, thân mật: - Kể cho mình nghe đi. Linh trót nói dối, nói dối một cách cực kỳ nguy hiểm và có hại
cho nàng, nhưng không hiểu sao, nàng nhìn Hồng ngạc nhiên và nàng lại cảm thấy
thích thú về sự bịa đặt ấy. Hồng được tiếng là người nhiều chuyện nhất trong lớp.
Thích đặt điều, thích dèm pha, nói xấu và lên mặt luân lý đạo đức nhất. - Bí mật. Kể thế nào được. Thôi mình có việc phải đi, để lúc
khác gặp nhau nhé. Linh bỏ Hồng đứng sững, bước nhanh sang hè đường bên kia. Đi
một quãng rồi Linh mới chậm bước lại. Nàng vừa nghĩ, vừa hơi lo lại vừa buồn cười.
Chỉ một lời nói dối, Linh đã bị Hồng liệt nàng vào loại con gái nào rồi, Linh
biết chắc chắn như vậy. Chẳng cần phải chờ đợi lâu làm gì, chỉ lát nữa, chỉ
ngày mai thôi, Hồng sẽ đi kể chuyện cùng khắp là Linh có nhân tình, và Hồng sẽ
thêu dệt đủ đdiều bằng thứ tưởng tượng ác độc và xấu xa của Hồng. Rồi bạn hữa
nàng, và những người quen thuộc của nàng ở Huế sẽ vì lời đồn đại từ Hồng phóng
đi mà nhìn nàng bằng một con mắt khác. Một con mắt riễu cợt và xem thường. Điều làm cho Linh ngạc nhiên là ý tưởng đó về dư luận trước
đây làm cho nàng khiếp sợ, bây giờ với sự thoát ly của Nghĩa, chỉ còn làm cho
nàng e dè băn khoăn đôi chút mà thôi. Qua rạp chiếu bóng Tân Tân, Linh đưa mắt nhìn lên. Tấm hình
quảng cáo vẽ một cặp tình nhân đang đắm đuối hôn nhau. Cái hôn nồng nàn như
không còn biết trời đất, chung quanh sã hội, là gì nữa. "Những người yêu
nhau chỉ có mình họ ở trên đời". Câu văn này Linh đọc thấy ở đâu không nhớ
nữa, nhưng tấm hình quảng cáo trước mắt làm nàng chợt nhớ đến một cuốn phim đã
xem. Xem với Phụng ở Sàigòn. Chuyện kể một người đàn ông đứng tuổi, yêu mê người
nữ thư ký riêng của mình. Kim Novak, cô đào mà Linh yêu thích nhất - Linh có một
tấm hình Kim Novak treo ở đầu giường - thủ vai người nữ thư ký kiều diễm ấy.
Ông chủ đạo mạo, đã đứng tuổi, sợ điều tiếng và dư luận nên chỉ dám yêu vụng trộm,
với những buổi hẹn hò trong bóng tối, luôn luôn phải đánh lạc đường theo dõi của
kẻ khác bằng những địa điểm tình tực khác nhau. Lối yêu vụng trộm, ngó trước
nhìn sau ấy thật là thảm thương. Đau đớn nhiều hơn là sung sướng. Nhưng rồi người đàn ông đứng tuổi ấy chợt thấy mình lầm khi
nghe thấy một lời nói của một người bạn cùng tuổi: - Anh yêu ư! Thì yêu đi, đừng đắn đo, đừng sợ hãi và hãy gạt
ra ngoài dư luận. Xem gương tôi đây này. Có vợ, có con, nhưng tôi không có tình
yêu và tôi là người đàn ông đáng thương nhất trái đất. Tàn cuộc đời rồi, tôi mới
chợt khám phá thấy tôi chẳng sống được gì. Sống cũng như chết. Sống chỉ là chết
mà thôi. Anh hãy coi đời tôi như một lầm lẫn lớn và đừng nên lầm như tôi đã lầm. Cảnh tượng vui ấm cuối cùng của cuốn phim là nửa đêm người
đàn ông đã ném dư luận vào sọt rác và đường hoàng đến với người yêu. Họ ôm lấy
nhau, và tự đó, họ dám sống đời họ, hông bao giờ phải chạy trốn, phải lén lút
và phải khiếp hãi nữa. Câu chuyện trên màn ảnh Linh vưà nhớ lại và nàng lắc đầu mỉm
cười buồn bã. Vòm trời cổ kính của Huế, dư luận vẫn ngự trị như một bức thành
kiên cố. Dư luận đó là một tấm lưới vô hình buông kín xuống đời nàng
là hình ảnh của một vòm trời Huế Linh vưà ngẩng đầu lên để thấy nó thấp, nặng
và u uất lạ thường. Nàng sống trong cái lưới vô hình đó. Cảm giác về một lưu
đày êm ái nàng yên ổn chấp nhận từ tuổi thơ trở lại với Linh. Nhưng lần này lưu
đày không êm ái nữa. Và lòng nàng cũng không còn là sự chấp nhận yên ổn vô điều
kiện như trước đây. Bỗng mưa bất chợt đổ xuống. Hè đường Trần Hưng Đạo trắng xoá.
Những bóng người lướt thướt tìm ẩn trú dưới trận mưa bất chợt. Linh bươc' vội
lên một bờ thềm. Nàng gạt những hạt nước mưa đọng trên mái tóc, yên lặng nhìn
quanh. Và, nàng trông thấy người đàn ông, người đàn ông đã ngã đè
vào người nàng ở hàng lanh toà án Sàigòn.Cái cảm giác ở Linh lúc đó, sau này nhớ
lại, nàng không phân biệt được là sự ngạc nhiên hay niềm vui mừng nữa. Chỉ biết
rằng nếu ngạc nhiên thì ngạc nhiên đến cực điểm, nếu vui mừng thì vui mừng đến
hoảng hốt. Linh ngây dại cả người. Phản ứng bất thần ở nàng là lùi lại một bước
như muốn lánh mặt, muốn chạy trốn, rồi lại bước tới một bước như muốn đội mưa
chạy tới người đàn ông lững thững đi dưới màn mưa kia. Phủ bước trên vỉa hè, cổ áo mưa kéo cao, ngẩng cao nhìn trời
như chàng đang mải miết xem mưa từ trên cao bay xuống. Chàng đút hai tay vào
túi áo, khói thuốc ở trên miệng chàng lay tạt trong hơi mưa, khuôn mặt mờ
thoáng ẩn hiện nhưng Linh trông thấy, rõ ràng từng nét và nàng nhận được ra
chàng tưc' khắc, như nàng thầm mong đợi được gặp chàng. Thực ra, Phủ rất dễ nhận
thấy. Chàng đi dưới mưa như không một người đàn ông Huế nào đi dưới mưa như thế.
Chàng đút hai tay vào túi quần như không một người đàn ông Huế nào đút hai tay
vào túi quần như thế. Chàng cao và gầy khác hẳn đám thanh niên Huế nhỏ nhắn, ở
chàng sự ngạo nghễ của dáng điệu, sự cách biệt con người chàng đi trên hè đường
vừa có một cái gì thật đáng ghét lại có một cái gì thật dễ thương. Phủ có nhận ra mình? Tại sao chàng ở đây? Những câu hỏi cuống
quýt dồn đổ trong đầu Linh trong khoảng khắc ngắn ngủi Phủ đi tới. Linh tê liệt
toàn thân khi Phủ chỉ còn cách nàng một thước. Miệng hơi mỉm cười, cái nhìn lơ
đãng chạm nhẹ vào khuôn mặt nóng bừng của Linh, Phủ đi ngang, rồi Phủ đi qua. Đi được bốn năm bước gì đó, Phủ chợt đứng lại. Chàng cúi đầu
xuống. Nhu ngẫm nghĩ. Như đang lục tìm trí nhớ. Phải, Phủ đáng lục tìm trí nhớ.
Người thiếu nữ mắc đồ trắng đơn giản, đứng trú mưa trên vỉa hè, vừa gợi cho
chàng nhớ đến một khuôn mặt nào quen quen. Phút giấy này thật hết sức ngộ
nghĩnh. Phủ đứng lại, ngập ngừng, cúi đầu, Linh nhìn theo không biết nàng phải
làm gì, mưa phùn vẫn bay giữa họ, và Huế thản nhiên ở chung quanh. Tuy mơ hồ
chưa nhận được ra ai, Phủ cũng trở gót quay lại. Chàng đã đến trước mặt Linh.
Đuôi mắt nhíu lại, cái nhìn thăm thẳm soi chiếu làm Linh rùng mình. Bỗng, ngay trong giây phút đó, một đoàn trẻ nhỏ từ phiá sau
lưng Phủ đội mưa chạy tơí. Chúng vừa cười vưà sô chen nhau mà chạy tơí. Một đứa
nhỏ sô mạnh vào Phủ đẩy chàng sang một bên. Phủ vấp vào bực thềm, ngã luôn vào
Linh, kéo nàng cùng ngã ngồi xuống. "Một cặp mắt mở lớn ở gần, thật gần,
long lanh. Một hàng mi daì khẽ chớp vì kinh ngạc. Một mùi hương phảng phất toát
ra từ mái tóc một muì hương tinh khiết lạ thường". Cái ngã bất thần đã làm
Phủ nhận ra Linh. Chàng vội vã đỡ Linh đứng dậy. Hai người bối rối nhìn nhau rồi
Phủ bật cười lớn làm Linh cũng mỉm cười theo. Trong khi họ ngã, một vệt nước bẩn
đã làm hoen ố một bên tà áo của Linh. Phủ rút vội khăn mù xoa ra lau sạch chỗ bẩn
đó, và Linh liều lĩnh đứng im trước cái cử chỉ âu yếm, thân mật. Bàn tay Phủ chạm
nhẹ vào đùi nàng. Linh ngây ngất nhắm mắt lại. Nàng không còn nghĩ nàng đang đứng
trên con đường Trần Hưng Đạo của Huế nữa, nàng không còn sợ những cặp mắt đang
tò mò ngắm nhìn nàng và người đàn ông lạ mắt đến Huế, nàng sống hoàn toàn với cảm
giác đó, cảm giác đã đến với nàng ở hành lang toà án Sàigòn một buổi sáng nào
mà nàng chưa quên. Tiếng nói của Phủ làm Linh mở mắt. Chàng nói lẫn trong tiếng
cười đầm ấm, nghịch ngợm: - Tôi đã nhận ra cô. Linh mỉm cười hỏi bằng một giọng nghịch ngợm: - Tôi là ai? - Người thiếu nữ tôi đã làm ngã đến hai lần. - Có lẽ rồi lần sau, ông gặp tôi, ông cũng làm tôi ngã như thế. Phủ cười, nhìn thẳng vào mắt Linh: - Có lẽ. Nhưng tôi không cố tình. Lần trước tôi đã xin lỗi.
Cô có vui lòng tha lỗi cho tôi lần này nữa không? - Không. - Tại sao? - Để ông lại cứ xô tôi ngã hoài hay sao? Ngã đau lắm, ông có
biết không? Phủ gật đầu: - Biết. Và tôi đã thành thực xin lỗi. Tôi cũng bị sô ngã nhiều
lần, nhưng không được ai xin lỗi bao giờ. - Ông mạnh khỏe thế kia, ai xô vào ông, ai có thể làm ông ngã
được. - Chíng tôi xô tôi ngã. - Chính ông? - Suốt đời, tôi thường như thế. Tự mình xô đẩy mình ngã xuống
và bì thế người đời tàn ác đã xô thếm cho tôi ngã xuống đau hơn. Lần tôi gặp cô
ở toà án, hai tay mang còng như một thằng ăn trộm là lần tôi tự đẩy tôi ngã xuống
đó. Tôi ngã liên miên, tôi ngã không ngừng, cô biết không? Linh gật đầu: - Không, nhưng tôi có nghe người ta nói. - Người đời không tha tôi, tôi tầm thường vô cùng nhưng người
ta vẫn nói đến tôi nhiều quá. Thật là một khổ tâm. - Ông nổi tiếng quá mà. - Xấu xa, tai tiếng, mà cô cũng gọi là nổi tiếng ư? Linh nhìn Phủ, khuôn mặt nàng dịu dàng tươi vui. Nàng nói thành
thực: - Tôi không dám nghĩ như ông nghĩ. Tôi không dám phán đoán
ông, tôi không dám phán đoán ai bao giờ. Câu noí của Linh đem lại cho Phủ một ngạc nhiên vui thú.
Chàng nhìn người thiếu nữ Huế và thấy nàng có những điểm khác người. Rồi Phủ chợt
nhớ ra là trời đang mưa, và chàng vơí Linh đang đứng trên một hè đường ở Huế. - Chết tôi thật vô ý quá, bắt cô phải đứng nói chuyện dưới trời
mưa như thế nàng. Cô làm ơn chỉ cho tôi một tiệm nước yên tĩnh và kín đáo nào ở
gần đây và nếu cô vui lòng cho phép tôi được mời cô tới đó? Linh chớp mắt mỉm cười: - Ông mời tôi đến một tiệm nước không sợ làm tôi mang tiếng
hay sao? - Chỉ có thế mà đã mang tiếng? - Chưa đến thế mà đã mang tiếng rồi. Ông nhớ Huế không phải
là Sàigòn. - Nếu thế thì đứng đây còn dễ mang tiếng hơn nhữa. Phủ hất hàm về những cặp mắt đang ngó họ ở chung quanh: - Hàng nghìn cặp mắt đang nhìn cô và tôi như họ đang xem một
tấn kịch. Tôi muốn nói chuyện với cô nhiều hơn nữa, xin lỗi cô nhiều hơn nữa.
Chúng ta đi đi thôi. Linh cắn môi suy nghĩ một giây. Nàng chỉ suy nghĩ một giây
thôi. Sự liều lĩnh ở thái độ của nàng nếu có một lý do nào giải thích được thì
chỉ là nàng chợt nẩy ra cái ý muốn trêu ghẹo, thách thức những cặp mắt đang ngó
nhìn nàng và Phủ, những cặp mắt đó biểu lộ hết sự nhỏ nhen tầm thường của dư luận. "Rồi người ta sẽ đồn ầm lên đây. Rồi chứ còn sẽ gì nữa.
Nhưng mình không cần, mình không cần" Linh nhủ thầm, và nàng thấy nàng lắc
đầu như xua đuổi một thoáng do dự cuối cùng, và nói với Phủ: - Ở đầu phố có một tiệm nước nhìn ra sông Hương. Yên tĩnh lắm. - Thế thì tuyệt. Hai người sánh vai nhau đi trên hè phố. Nhìn thấy mái tóc Linh vương đầu những hạt mưa trời, Phủ định
ngợi khen là những hạt nước mưa đậu trên tóc Linh đẹp như những hạt kim cương,
nhưng chàng thấy lời ngợi khen tầm thường này đã dùng cho quá nhiều người nên lại
thôi. Phủ làm một cử chỉ thân mật khác. Chàng tháo vội chiếc áo mưa đang mặt
trên người âu yếm khoác lên vai Linh - Cô mặc kẻo ướt. Hơi ấm của chiếc áo, phảng phất như có cả hơi người, hơi thở
của Phủ trùm lên thân thể Linh như một sự xâm chiếm, nồng nàng và trọn vẹn.
Nàng đỏ bừng mặt. Nhưng Linh để nguyên chiếc áo trên người không trả lại. Sự liều
lĩnh bắt đầu. Quán nước là một căn buồng chạy dài tới sát chân quầy cuối
đáy, nơi có một cánh cửa mở vào khoảng sân bên trong. Một người con gái sau quầy
đang cắm cúi xem tiểu thuyết. Cô ta ngửng lên và vội vã cất cuốn sách vào ngăn
quầy khi thấy Linh và Phủ bước vào. Người con gái ngoái cổ vào nhà trong gọi. Một
người bồi bàn đã đứng tuổi, chậm chạp đi ra. Quán lạnh lẽo. Lũ bàn ghế chỏng
chơ, chứng tỏ sự tiêu điều của một nơi chốn ít người lui tới. Phủ nhắc chiếc áo mưa trên vai Linh, treo lên cái giá gỗ và
quay lại, chàng kéo ghế cho Linh ngồi xuống. Phủ ngồi trên ghế đôí diện, nhìn
qua vai Linh ra giòng sông Hương xa xa. Như làm cho sự cách biệt với chung quanh của hai người được
hoàn toàn hơn, mưa bất chợt ào ào đổ xuống. Thấy Phủ nhìn đăm đăm qua bờ vai
nàng ra phía ngoài cửa hàng, Linh quay trở lại. Hai người cùng ngắm nhìn mưa
bay trắng xoá. Mặt đường Trần Hưng Đạo lúc đó chỉ còn là một vùng âm thanh rào
rào không dứt. Cây cầu Tràng Tiền lướt thướt. Giòng sông Hương hai bờ mù mịt.
Phủ nói nhỏ: - Mùa mưa dầm bắt đầu. Linh quay trở lại. Nàng mỉm cười: - Vâng, mùa mưa dầm ở Huế đã bắt đầu. - Cô dùng gì? Phủ hỏi và gọi nước cho hai người. Người bồi bàn đứng tuổi
quay vào nhà trong. Cô gái sau quầy lại cắm cuối xem tiểu thuyết. Phủ nhìn
Linh, nhìn cặp môi nàng mở hé cho thấy hàm răng trắng bóng, nhìn những sợi tóc
loà xo`a trên gò má để trần không trang điểm, chợt nhớ đến cái dáng ngồi khép
nép của Linh, với đôi mắt khiếp hãi mở lớn khi chàng bị đánh trộm vào gáy ngã xấp
vào nàng ở hành lang toà án. - Tôi làm ngã cô đã hai lần mà điều kỳ cục là tôi vẫn chưa được
biết cô là ai? - Ông biết tôi rồi đó. Một thiếu nữ Huế luôn luôn bị người ta
xô ngã. - Tôi không chỉ muốn biết có thế. Tôi còn muốn biết nhiều hơn
nữa. Bạn hữu của cô gọi cô bằng gì? - Linh. - Linh. Một cái tên thật đẹp. - Tôi biết bạn hữa ông kêu ông gì rồi. Phủ. Một cái tên chưa
có người nào có bao giờ. Cả hai cùng mỉm cười: - Lúc tôi nhìn thấy cô đứng một mình trên thềm cửa tiệm, cô
có biết là tôi đã vận dụng hết trí nhớ để cố đóan ra cô là ai mà không được
không? - Sao ông đi thẳng còn quay lại. - Tôi cũng không biết nữa. Nhiều khi người ta làm những cử chỉ
tự nhiên như thế. Cũng may có em nhỏ xô tôi ngã vào cô mới chợt làm tôi nhớ lại.
Mai tôi phải đi tìm chú nhỏ ấy để cám ơn mới được. - Tôi thì phải đi kiếm em nhỏ ấy để hỏi tội mới được. Thốt nhiên, nét mặt đang tươi cười của Linh nghiêm trang hẳng
lại. Sự gặp gỡ bất ngờ trên hè phố, sự nhận ra nhau còn bất ngờ hơn vì cái xô
ngã ngộ nghĩnh, tất cả gây cho Linh một cảm giác vui thú liều lĩnh khiến nàng
đi theo Phủ không nghĩ ngợi và còn muốn "biễu diễn" cho mọi người
chung quanh biết nữa. Và Linh sợ. - Chết. Tôi phải về. Như đoán thấy được tâm trạng biến chuyển dồn dập trong Linh,
Phủ dịu dàng hỏi: - Dư luận ở đây ghê gớm lắm phải không. Tôi xin lỗi nhé. Linh gượng cười, nói đùa: - Anh xin lỗi rồi mà! Trong lúc bối rối, Linh buộc miệng gọi Phủ bằng anh. Nàng đưa
tay lên miệng như muốn giữ tiếng "anh" thân mật đó lại. - Xin lỗi lần này không phải vì xô Linh ngã mà vì đã làm Linh
sợ. Tôi thân mật và tự nhiên quá. Tôi cứ tưởng tôi đang ở Sàigòn Huế không phải
là Sàigòn. Linh có thể về được, tôi không dám giữ đâu, tôi không bao giờ muốn
Linh phải mang tiếng. Linh cắn môi, đưa mắt nhìn Phủ. Lời nói của Phủ tuy ôn tồn mà
Linh cảm thấy như ẩn dấu một riễu cợt thầm kín. Nàng đã muốn đứng dậy ra về thế
rồi nàng lại quyết định ở lại. Trời đất như cũng muốn Linh đừng bỏ đi. Mưa bất
chợt lớn. Tiếng mưa ào ạt vây bọc Linh và Phủ trong trận mưa dữ dội chưa từng
thấy. Những khung cửa trắng xoá. Trên đầu hai người, bát ngát một giòng âm
tranh dồn đổ không ngừng. Phủ và Linh cùng im lặng một lát. Và cùng lắng nhe theo tiếng
mưa rơi. Sự im lặng này là một cơ hô.i cho Phủ được ngắm Linh kỹ hơn. Trong
lòng Phủ là một sự ngạc nhiên kỳ thú. Lần trước ở toà án Sàigòn, ở quán nước đường
Tự do, nhan sắc thuỳ mị và kín đáo của Linh như lạc lõng giữa những màu sắc và
hình thể chói loà của Sàigòn, chính Phủ cũng không chú ý lắm đến những nét đẹp
đơn giản đó của người thiếu nữ trầm lặng. Nhưng bây giờ ngƯời thiếu nữ ngồi trước
mặt chàng, sau nàng là một nền mưa đổ nhoà nhạt và Phủ thấy Linh đẹp lạ thường. Phủ đặt tay lên bàn. Chàng nhìn thẳng vào mặt Linh. Cái nhìn
thẳng thắn không dấu diếm. Đôi mắt chàng như một ve vuốt vô hình êm ái đi từ
mái tóc dịu dàng thả xuống bờ vai, đóng khung lấy khuôn mặt ở đó là một vầng phẳng
và sáng như nhìn thấu được vùng tâm hồn thuần khiết bên trong, ở đó là một gò
mũi thẳng, cánh muĩ xinh nhỏ, là một cái miê.ng kín đáo, vành môi trầm lặng mà
đam mê, ở đó là một đôi mắt Phủ muốn uống như một giòng suối, một hàng mi daì
nhu những cánh bướm xao động chấp chới. Rồi cái nhìn của Phủ chuyển dần xuống mặt
đường cằm nhọn, một làn da cổ che dấu nửa vời trong tóc, Phủ đoán thấy ấm và
thơm. Cái nhìn của Phủ không vô lễ, không sỗ sàng, nhưng nồng nàn
vô cùng tận. Linh thẹn, nóng bừng cả mặt. Nhưng nàng ngồi yên không quay đi, chịu
đựng cái nhìn của Phủ như một nụ hôn bao trùm kín khắp mặt muĩ nàng, cái nhìn vừa
như tảng nắng ấm áp vừa như một bóng rợp dịu mát mà nàng muốn được tắm gội
trong đó thật lâu, thật lâu. - Đẹp. Tiếng nói của Phủ, tiếng ngợi khen ngắn, vang lên, âm thanh dội
vào hồn Linh bát ngát. Linh mở mắt thật lớn, mà có cảm tưởng như mắt nàng chừng lim
dim khép kín lại. Thần trí nàng tỉnh táo vô cùng mà lòng nàng chừng như ngây ngất,
muốn buông trôi, muốn ngủ thiếp, muốn được cuộn tròn trong một che chở thương
yêu nào đó là hai cánh tay kia của Phủ đặt trên mặt bàn. Bàn tay Phủ cứng cáp,
cương quyết, cái ấn tượng cùng của một bản chất vững vàng. Linh tưởng tượng
cánh tay ấy vòng lấy lưng nàng, những ngón tay ấy lùa vào mái tóc nàng, Phủ sẽ
ôm chặt lấy nàng, ngay trong quán nước này, ngay trước mặt cô nữ thu ngân kia,
chàng sẽ hôn nàng trong tiếng mưa dào dạt, và khi đó nàng sẽ phản ứng như thế
nào? Chắc chắn nàng sẽ cưỡng chống lại. Nhưng sự cưỡng chống chỉ là một phản ứng
tự nhiên của người thiếu nữ khi bị tình yêu đột ngột chiếm đoạt. Sự cưỡng chống
sẽ ngắn ngủi. Linh sẽ nhắm mắt và nàng sẽ hông Phủ, đáp lại cái hôn của chàng.
Nàng sẽ không biết gì nữa,chung quanh chỉ còn là một khoảng trống, chẳng còn là
gì. Không, Huế không còn nữa, bà con thân thuộc, những cặp mắ kẻ khác, thứ dự
luận rắn độc, những lời nhỏ to xì xào, tất cả đều tan biến, đều không có, chỉ
còn nàng và Phủ, chỉ còn hai người hôn nhau đắm đuối trong mưa bay, mưa hát,
mưa tạo thành sự cách biệt thần tiên, mưa vây nàng và Phủ trong cái thế giới mịt
mùng trắng xoá, chung quanh mưa dềnh lên thành đại dương, chỗ nàng đứng với Phủ
sẽ chỉ là một hòn đảo thiên đường, chỉ còn là tình yêu, chỉ có tình yêu và hai
người trong cuộc phiên lưu liều lĩnh. Linh rùng mình. Trong tưởng tượng của nàng. Phủ đã hôn nàng
xong, nàng đáp lại cái hôn của Phủ cũng đã xong, và hai người vừa rời nhau ra. Bên kia bàn, Phủ vẫn ngồi yên trong dáng điệu cụ Nụ cười vẫn ở
đó trong đáy cùng vòng mắt trầm lặng của chàng: - Anh ra Huế từ bao giờ? - Mới được ít ngày. Linh ngẫm nghĩ: - Anh định ở chơi đây lâu không? - Tôi định ở đây mãi mãi. Phủ cười thành tiếng vì câu nói đùa bất chợt. Linh cũng cười.
Nàng không còn nghĩ đến chuyện phải ra khỏi cửa tiệm để tránh tai tiếng nữa.
Phút này nàng không sợ, không sợ tai tiếng. Nàng chỉ muốn ở lại để nói chuyện với
Phủ, ngồi ở cái bàn này, với Phủ. - Huế buồn chết. Phủ nhìn mưa đổ bên ngoài: - Có lẽ thế. Nhưng vui, Huế không còn là Huế nữa. Chàng im lặng một lát như tìm kiếm một hình ảnh diễn tả một
khám phá mới về Huế: - Thiếu cái đẹp dịu dàng buồn phủ lên đất trời Huế như một
màn sương mỏng, Huế chỉ còn là sự trơ trẽn tầm thường. Linh chớp mắt. Nàng nghĩ thầm: đầu óc Phủ thật khác người, và
nàng yêu sự khác người đó. - Huế có nhiều cái đẹp lắm, cô có biết không? - Nhiều người nói như vậy nhưng tôi chẳng thấy Huế đẹp ở đâu
hết. - Nhiều chứ. Lăng tẩm chẳng hạn. Tôi yêu cái đẹp hoà đối và cổ
kính của lăng Tự Đức. Những bức tường đá cũ, những con đường phơi dãi dưới bao
nhiêu mùa mưa nắng, ở đó sự sạch sẽ và yên tĩnh chính là sự lắng đọng cao qúy
và kiêu hãnh của thời gian bât' tận trước cái hữu hạn của đời người. Đứng trong
vùng lăng tẩm cô tịch ấy, người ta bắt gặp những sự thực lớn và sâu về cuộc đời,
về sự sống, về cái chết. Đẹp ở chỗ đó, ở chỗ từ cái đẹp của kiến trúc đã phảng
phất cái không khí nghìn đời nó làm cho người ta bâng khuâng. - Anh còn yêu thích vẻ đẹp nào của Huế nữa không? - Có. Linh Mụ chẳng hạn. Không có gì vĩ đại, đồ sộ làm kinh
ngạc, nhưng ngôi chùa đứng đó trong một địa hình thật đẹp. Không có cái đẹp
riêng biê.t nào. Nhưng con sông phía dưới, con đường lượn vòng ở lưng chừng,
cái bến đá, cái tháp đóng kín, và những con đường rêu, những thửa vườn lá rụng,
tất cả đã tạo được cho Linh Mụ một vẻ đẹp riêng. Đến lăng Tự Đức hay đến viếng
Linh Mụ, người ta đang ồn ào thoắt muốn yên lặng, đang bận tâm chợt thấy lòng
thư thái hơn. Tôi cho đó chính là linh hồn của Huế. Linh hồn của một nơi chốn
lý tưởng cho suy nghĩ và nghỉ ngơi. Linh cười tinh quái: - Anh nói chuyện làm như là Huế đã đổi thay được con người
anh rồi vậy. Phủ nghiêm trang gật đầu: - Cô nói có một phần sự thực trong đó. Mệt mõi, chán nản, tôi
muốn tìm một chỗ trú ẩn vào đó trong một thời gian. Cho mình quên được thiên hạ,
thiên hạ bỏ quên được mình. Tôi nghĩ tôi đã tìm được vùng ẩn trú ở đây. Tâm hồn
tôi những ngày mới đây, đến Huế, chợt lắng dịu lại, và sự lắng dịu này là tốt
và cần thiết cho tôi lắm. Người ta được thả buông vào sự lười biếng rất thú vị.
Mỗi buổi sáng thức dậy để thấy mình có cả một thời gain dài rộng trước mặt, muốn
dùng làm gì cũng được, đó là một trạng thái tâm hồn tôi không sao tìm được với
buổi sáng thức dậy ở Sàigòn. Con mắt Phủ mơ màng nhìn ra trời mưa. Chàng cảm thấy mát mẻ
tâm hồn, như đang đứng tắm gội dưới trời mưa lớn. Linh và Phủ cùng ngó nên hai cái nhìn bắt gặp nhau. Phủ nói
liền: - Nhưng Huế còn nhiều cái đẹp khác nữa. Không đợi Linh hỏi là cái đẹp gì, Phủ nói ngay: - Tôi muốn nói đến ngườ Huế. Người Huế đẹp lắm. Như cô chẳng
hạn. Cô rất đẹp. Chỉ là một câu khen ngợi tầm thường, đối với Linh không mới lạ,
nàng đã nghe nhiều người khen nàng như vậy, nhưng không hiểu sao chỉ khi Phủ
khen, nàng mới có cảm giác là nàng đẹp thực sự, nàng đẹp bởi nàng vừa được một
người đàn ông như Phủ khen đẹp, nàng chỉ đẹp từ câu khen của Phủ mà thôi. Linh muốn ra về trong cảm giá cực k`y sướng đó. Ngồi như thế
này với Phủ là liều lĩnh quá rồi. Vả lại, nhìn ra ngoài, mưa cũng đã ngớt. Tiếng
mưa dịu hẳn cho những kèn xe, tiếng bánh xe lắn trên mặt đường nghe thấy rõ
hơn. - Cô đi đâu bây giờ? - Tôi về nhà. - Nhà cô ở đâu? - Dạ, bên kia cầu Gia Hội. - Tôi đưa cô về nếu cô cho phép. Phủ nói và đẩy ghế đứng lên. Linh ngăn lại: - Thôi, anh để cho Linh về một mình. Không phải là Linh không
muốn đâu, nhưng anh để Linh về một mình là hơn. Linh nói mau câu nói liều lĩnh mà nàng ngượng thẹn: - Thiếu gì dịp khác gặp anh. - Tùy cô. Nhưng cô cho tôi được biết địa chỉ để lúc nào còn lại
thăm cô chứ. Linh đắn đo, ngập ngừng. Để Phủ lại thăm nàng ở nhà riêng, rồi
thầy me, các em và hàng xóm láng giềng sẽ nghĩ sao? Như hiểu ngay được sự bôí
rôí của Linh Phủ mỉm cười: - Tôi hỏi điạ chỉ không phải là sẽ lại thăm cô ngay đâu, cô đừng
ngại. Tôi chỉ đến nếu cô cho phép. Linh thấy nàng - và nàng không hiểu sao nàng lại làm như vậy,
thành thực không hiểu - cho Phủ điạ chỉ và nói với Phủ: - Anh có rảnh mời anh cứ lại chơi. Chỉ sợ anh chê nhà Linh
nghèo thôi. Phủ ngồi xuống để cho Linh đi ra. Ra đến cửa Linh quay lại.
Nàng đứng nghiêng nghiêng trên thềm, nhìn trở lại Phủ mỉm cười và khẽ gật đầu
chào. Phủ mỉm cười đáp lại. Chàng nhìn theo Linh cúi đầu bước ra
ngoài vùng mưa lác đác. Rồi tà áo Linh mất đi. Phủ ngồi yên. Chàng gõ gõ tay
làm nhịp trên mặt bàn, ngước mắt nhìn lên, mơ màng. Chàng nghĩ đến Linh. Trái với
những trường hợp gặp gỡ về trước, những lần đó trong đầu óc Phủ bao giờ cũng
thành hình tức khắc một kế hoạch chinh phục, lần này Phủ chỉ thấy đến với chàng
một cảm giác ngọt ngào. Một lát sau, Phủ trả tiền, đứng dậy đi ra. Mặt đường quang
đãng. Vòm trời Huế vẫn đầy đặc hơi nước. Nhưng mưa đã tạnh hẳn, trong chốc lát. Chương 13 Vấn đứng đã lâu. Hắn phải tựa lưng vào thân cây cho đỡ mõi vì
đầu gối hắn đã bắt đầu nặng chĩu xuống và lòng bàn chân cắn cắn như có một đàn
kiến bò. Vấn tựa đầu vào lớp vỏ cầu sù sì, vuốt tóc, nhìn lên trời. Đó là một bầu
trời thấp, xám ngắt, bầu trời của Huế trong mùa mưa dầm đã bắt đầu. Từng tảng mây nặng nề chuyển qua, chân mây đầy ắp hơi nước.
Phiá bên kia con sông Hương, chân trời mịt mùng như có một trận mưa lớn đang đổ
xuống ở đó. Vấn nghĩ đã đến lúc hắn phải trở vễ, hắn không thể chờ rình mãi như
thế này. Mày là thằng hèn, Vấn tự nhủ thầm. Đã hàng mấy trăm lần, hắn tự nhủ thầm
như thế, nhưng rồi hắn vẫn đứng đó, thân thể như chôn chặt xuống đất bằng một
niềm tức giận bừng bừng dồn nén đến váng vất khó chịu. Từ sau gốc cây, Vấn có
thể quan sát được toàn thể khu chùa Linh Mụ, từ phiá dưới những bực đá đi lên đến
những lối đi chạy vào thật sâu thật xa khoảng vườn rêu phong um tùm sau chùa. Linh Mụ như mọi buổi sáng, như bao giờ, như mãi mãi, là một
thế giới yên tĩnh xanh ngắt và cổ kính. Cây tháp vươn lên nên trời, chứa dấu
trong nó sự lạnh lẽo vô cùng bên trên. Con đường phía dưới chạy qua không một
bóng người, một tiếng xe. Con sông Hương nhìn lên, lạnh và thản nhiên. Tưởng
như nghe thấy trên những phiến lá trên đầu, tiếng một giọt nước vừa nhỏ xuống.
Trận mưa đầy trời nhưng chưa đổ. Và Vấn đứng ở đó, trong sự chờ rình kéo dài.
Mày là một thằng hèn. Vấn lại tự nhủ thầm. Cuối cùng hắn nhìn ngó chung quanh rồi
thận trọng trong từng bước một, bước ra khỏi gốc cây. Ra tới con đường giữa, hắn
bỗng bước thật nhanh, gần như chạy, và chỉ đứng lại khi đã ẩn mình vào một hàng
cột. Hàng cột này chạy dọc theo chùa, dẫn những bước chân Vấn vào khu vực sau
chùa. Linh đứng đối diện với Phủ, nàng quay lưng lại, một nửa thân
hình mảnh dẻ khuất sau những tàn lá thấp thoáng. Lưng nàng tựa nhẹ vào thân
cây, một cánh tay vươn cao lên đầu víu một đầu cành thấp cho cong xuống. Phủ
nhìn Linh và chàng chợt nghĩ đến một người thiếu nữ nào đó trong một chuyện ngắn
của Thạch Lam. Người thiếu nữ đứng trong một căn vườn mùa thu, đôi mắt nàng
trong suốt và thăm thẳm như lòng giếng, nàng là hiên thân của sự hồn hậu dịu
dàng, nàng là hình ảnh của cái đẹp thuần khiết, nàng là sự thơ ngây vô tội,
nàng là tình yêu người ta chỉ nhìn thấy, chỉ bắt gặp một lần trong đời, tình
yêu đó thơm mát như mưa nắng mùa xuân, nó làm êm ả tâm hồn và ngọt ngào cảm
súc. Tình yêu đó Phủ thấy bay nhẹ vào hồn chàng như một cánh bướm mỏng, cánh bướm
bay tới đâu, gió bão tắt đi, cánh bướm bay tới đâu ánh sáng hiện hình, thứ ánh
sáng làm cho Phủ muốn ngủ, vừa quên đi vừa muốn nhớ lại, thứ ánh sáng làm cho
người ta rưng rưng bở cuộc đời quá đẹp và rất đỗi mong manh, làm nghẹn ngào bởi
sự hiếm quý vô ngần gần như hoang đường hư ảo. Phút này, Phủ chợt nghĩ đến đời mình. Qua cái đẹp của Linh,
chàng muốn nâng niu trên mười ngón tay thành kính, chàng muốn đặt lên cho ngự
trong hồn, tình yêu đến với Phủ như một ơn thánh sủng rớt xuống số kiếp một con
người hèn mọn, tình yêu là sự ban phát và chàng là kẻ chịu ơn. Phút này, thật
là lạ lùng, thật là bất ngờ và khó hiểu, nhưng Phủ đã nép ý nghĩ thật sâu vào
phần đời chàng trong quá khứ, ý nghĩ duyệt lại từng chặng đường, chiếu sáng cho
Phủ một sự thực. Ý nghĩ đó là một sự đổi khác. Phủ bỡ ngỡ với chính con người
chàng, con người đang đứng với Linh, với người thiếu nữ trong truyện ngắn của
Thạch Lam trong vùng rêu phong yên tĩnh của ngôi chùa Linh Mụ. - Anh và em yêu nhau bao giờ? - Em không biết. - Linh không biết thế nào? - Không biết anh và em yêu nhau từ bao giờ. Phủ tủm tỉm cười. Chàng đút hai tay vào túi quần, quay lại,
cúi đầu đi mấy bước xa Linh. Đột nhiên chàng ngửng đầu, xoay người nhìn trở lại.
Hai người chợt thấy họ đứng cách xa nhau, nhưng cùng đứng yên, vì họ cảm thấy ở
xa nhau thêm mấy bước, vẫn là thật gần và như vậy họ còn được nhìn thấy nhau rõ
hơn nữa. Cái nhìn chuyển vào đáy mắt, chuyển thật sâu vào đáy mắt. Hình ảnh yêu
dấu đầy, toàn vẹn, dễ chịu lạ thường. Như thế một lát. Linh tựa hẳn lưng vào
thân cây, nàng thả tay xuống sát người, nàng đứng yên, lặng lẽ nhìn Phủ từ từ
trở lại. Linh nhìn từng bước đi chậm, khoan thai của Phủ. Người đàn ông nàng
yêu - tiềm thức nàng nhớ thương, vô thức nàng đợi chờ, - chàng đó, chàng là cơn
bão lốc vần vụ trong đáy cùng thần trí nàng, đang từ từ lại gần. Linh bất giác
ngả người về phía sau, vỏ cây sù sì đâm vào da thịt nàng đau nhói, nhưng nàng
không hề muốn chạy trốn, nàng không hề hoảng sợ, nàng biết Phủ sẽ hôn nàng,
ngay bây giờ, nhưng nàng không hoảng hốt đâu, cả cuộc đời thiếu nữ của nàng,
trái lại, chỉ còn là xự mở ngỏ kỳ thú, sự vươn tới một rung động ngây ngất chưa
từng cảm thấy bao giờ. Phủ đặt tay vào thân cây, một chút trên vai Linh. Linh lắc đầu,
những sợi tóc loà xoà bay về sau gáy, khuôn mặt Linh hiện ra, nàng thở dịu
dàng, và nàng đợi chờ. Nghe thấy tiếng Phủ thì thầm bên tai: - Linh à! - Dạ Linh cúi xuống, mắt nàng đậu xuống vai Phủ, tiếng cười của
chàng nhỏ, như âm thanh róc rách của một ngọn suối chảy trong kẽ đá. - Linh à! Chúng mình yêu nhau từ bao giờ? - Em không biết mà anh. - Anh biết. - Bao giờ anh? - Từ lúc em ngã vào anh ở hành lang toà án. Chúng mình yêu
nhau từ và bằng cái ngã em ngã vào anh. Định mệnh xô ngã em vào anh đó. Phủ cười khúc khích trong tóc Linh. Nàng cảm thấy hơi thở của
chàng hôn trên gò má: - Lúc đó anh bị xích tay nên định mệnh xô ngã em vào anh và
anh không chạy trốn được. Bây giờ cũng thế, anh cũng bị xích tay rồi. Em là định
mệnh của anh nên em xích chặt tay anh và Huế là vòm trời tù đày êm ái. Linh hơi đẩy Phủ ra một chút: - Em không thích anh cười thế đâu. - Tại sao? - Anh cười như thế là anh riễu cợt em. Em yêu anh thành thật,
anh đừng riễu cợt em. - Anh vui thì anh cười đó. Ít khi anh vui nên ít khi anh cười
lắm. Vui lạ thường ở anh mới dồn đầy thành được một tiếng cười. Anh cũng yêu em
thành thực, anh không riễu cợt em đâu. - Có. Cười như thế là riễu cợt. - Nếu quả đúng là riễu cợt là anh riễu cợt đời sống, riễu cợt
dư luận. Anh muốn em và anh chúng mình cùng ném vào mặt đời sống vào mặt dư luận
tiếng cười riễu cợt ấy. Cười rồi chúng ta bỏ đi, bỏ đi thật xa, và đời sống mất
chúng ta và dư luận không làm gì được chúng ta nữa. - Đi thật xa? - Phải. Đi thật xa. Đi thật xa vào thiên đường bé nhỏ nhưng
kiêu hãnh của chúng mình. Lời nói chủa chàng chạy lang thang, chạy vui thú trong rừng
tóc của nàng. Lời nói như một con mãnh thú hiền lành, và bằng hữu, chuyên chở với
nó ánh sáng và màu xanh qua muôn gốc cây thơm là rừng tóc của nàng. Linh cảm thấy
một đôi mắt, một sóng mũi, một cặp môi và một giòng thở thầm thì lời nói vùi thật
sâu vào rừng tóc của nàng bằng một sự đè nặng và len lén làm nàng ngây ngất.
Giòng âu yếm đó vừa thở vừa hôn, giòng ánh sáng đó chiếu sâu vào những chân
tóc, Linh cảm thấy cặp môi của Phủ, cái miệng của chàng, khuôn mặt chàng, tất cả
chàng, và nàng đứng đó, sau lưng nàng là gốc cây, phiá trước nàng là hai cánh
tay của Phủ, và thân thể chàng vây kín. Bằng một cựa mình liều lĩnh, Linh nghiêng mặt đi, mái tóc
nàng rời xa vùng âu yếm cho miệng nàng chợt gần, thật gần sự nàng đang liều
lĩnh tìm kiếm. Định mệnh đã xô ngã em vào anh. Vâng ạ! Và định mệnh cũng xô ngã
anh vào em và chúng mình cũng không đứng dậy được phải không anh? Chúng mình cười
lớn riễu cợt đời sống, riễu cợt dư luận, rồi chúng mình sánh vai nhau đi về
thiên đường, đi về cái thiên đường bẻ nhỏ nhưng kiêu hãnh vô ngần, sống, và chết
với nhau trong thiên đường ấy... Qua hàng mi dài vút của nàng, tầm mắt Linh đụng vào một hình
thể yêu dấu ở gần. Tất cả bát ngát lớn lên. Đôi mắt Phủ cũng là đôi mắt nàng
long lanh vô bờ khoảng trũng bên sóng mũi cao của chàng như một thung lũng ngon
chạy dọc theo một triền núi đẹp, miệng nàng mở hé, môi hồng sắc máu rung động,
Linh thấy nở lên như một đài hoa hàm răng chàng óng ánh. Rồi tất cả bặt đi và bị
nuốt chửng. Linh không nhìn thấy gì nữa. Cái hôn bắt đầu và nàng đã nhắm mắt.
Trong một khoảng khắc thần tiên, trời đất tối đen như đêm, nàng nồng nàn hôn trả
Phủ, hai người nồng nàn hôn nhau, mọi lời nói mọi ý nghĩ bị ngăn chặn lại, và
trong hoà hợp truyền thấm mê đắm, trong cái hôn trao gửi khít khao kỳ diệu,
Linh sống một cảm giác tột đỉnh bàng hoàng. Những hoa sao nhẩy muá trong đầu
nàng. Trong đầu nàng như có bóng Ngự Bình nghiêng xuống, giòng Hương giang chảy
qua, nó chảy trong một đêm ngà ngọc, kín kín, thầm thầm, nó chảy trong cái
thiên đường bé nhỏ kiêu hãnh, những lớp sóng nghiêng vươn vút tới trời, loãng dần
tới vực, những lớp sóng đỡ nàng lênh đênh thành một vòng hoa, những lớp sóng
bao trùm nàng cho cả một rừng tóc lướt thướt chết đuối, trong đầu nàng có sự im
lặng thành kính say say lả lả, có tiếng chim hót vui như tiếng hót ánh sáng ở một
cửa rừng, có sự thức tỉnh sáng suốt và trong vắt của cả một đời ngườimà cái hôn
đầu là tấm gương lớn cho nàng soi ngắm hình thù của rung động, lại có sự mê thiếp
sượng sần tối tăm như nàng sắp ngã, đang ngất, nàng đang bị giết chết, giết chết
bằng cái chết của men, của đường, của mật nấu cất ngất ngư trong nắng. Từ miệng
nàng tới tóc, bốc thoát ra một nghìn chân tóc. Từ miệng nàng tới cổ họng xuống
thân thể nhẹ bổng và tay chân hững hỡ không biết đặt vào đâu là sự truyền lan cực
kỳ mãnh liệt của một cảm giác xa lạ, cảm giác đó như một trái chín nàng vừa rướn
người hái xuống, cắn đầy miệng, ngửa cổ nuốt đầy cuống họng, nàng thở không được
nữa, nàng không muốn thở mà, nàng sống không được nữa, em muốn chết mà, cái chết
nghẹt thở trong hôn anh, em muốn nhìn niềm vui lạ thường oà sáng trong em, giữa
anh và em. Và Linh lim dim mở mắt nhìn nàng đang hôn. Cái nhìn e dè không rõ
như có mưa dầm làm mờ mờ cảnh trí hư ảo, nàng chỉ nhìn thấy những sợi mi của
nàng, những sợi mi dài đang ngây ngất chết, đang mê mải ngắm nhìn nàng và Phủ
hôn nhau. Thân thể Linh chết sững chợt rung động vận chuyển trùng trùng
điệp điệp thành bão táp sô cuốn mải miết, cơn bão điên cuồng nâng bổng cánh tay
Linh lên, cho ôm lấy bờ vai cúi thấp và đè nặng mãi xuống, những ngón tay của
Linh chạy lạc lõng thất đảm trên một đường gáy không rời bỏ, nàng lại không
nhìn thấy gì nữa, một thoáng trời cao trên đầu qua một thoáng cây lá động ảnh ở
gần mất hút, nàng vội vã giam kín lạc thú trong nhắm mắt tối đen, chung quanh lại
mất, cuộc đời lại xa, cái thiên đường bé nhỏ nhưng kiêu hãnh là căn buồng nàng
đã đóng kín mọi cánh cửa, đẩy lui mọi ánh sáng tò mò nhìn ngắm, cái hôn bây giờ
dò dẫm tìm kiếm cho nhau trong một ấn tượng chăn gối lơi lã thì thầm không đoán
thấy vị trí. Cảm thấy, thật xa, ở dưới đất, ở dưới chân một bước nhích và một
bước nhích theo nhưng cái hôn ở thật gần, trên này thì miên tục, im lặng, trùm
đầy và bất động. Huế nhìn họ hôn nhau, Huế nhìn người đàn ông từ đâu đâu lạc tới,
y đáp xuống phi trường Phú Bài, y đứng bây giờ với người thiếu nữ Huế dưới gốc
cây trong vườn chùa Linh Mụ, muà mưa dầm đã bắt đầu, Huế của lăng tẩm nghìn đời,
của thành quách cổ cũ, của mè sửng, của nón bài thơ, của giòng sông thơ, của ngọn
núi mộng, của dư luận dỏng tai dương mắt lảng vảng trên cầu Tràng Tiền, Huế của
sự chấp nhận trầm lặng và chối từ bão táp. Huế đó, Huế ghê gớm, Huế không tha
thứ tội lỗi bao giờ, Huế của đạo đức vòi vọi và luân lý cao đẹp, nhưng Huế
không làm gì được, và Huế ngẩn ngơ, Huế đứng lại, Huế bấm tay nhau, Huế vây
quanh, và Huế không biết phải làm gì trước họ hôn nhau, Linh và Phủ hôn nhau,
thanh khiết, thần thánh, ưng thuận và vô tận. Hôn một lần đầu nhưng tận cùng và
toàn vẹn hôn. Hôn bỡ ngỡ, bất ngờ, nhưng trao gởi, tin tưởng và yên tâm lạ thường. Huế bất lực nhìn Linh yêu, Huế gỗ đá và lạnh lùng nhìn, nhưng
Linh thì Linh ngẩn ngơ, bàng hoàng, ngây ngất nhìn nàng hôn như sự nổi loạn đầu
đời liều lĩnh và kỳ thú đối với Huế. Với Huế sau, với chính nàng trước đã. Cái hôn đánh dấu sự nổi
loạn bản thân bằng cái dấu chàm thắm tươi rờ rỡ, đỏ hồng của va chạm dịu dàng
và rung động vũ bão. Linh hôn người nàng yêu, Linh hôn chàng hoàng tử đời nàng
từ ngàn dậm, nàng đang bị giam cầm trên lầu cao lạnh lùng gió thổi, nàng phiền
muộn trong chín tầng lãnh cung âm thầm, chợt đâu trong đêm hè cơn gió mát ấy bỗng
thoảng qua như hơi thở người tình cúi xuống phả vào giấc ngủ, chợt đâu trong tối
đen, giòng ánh sáng ấy bỗng chảy vào, như tình yêu là một đoá mặt trời. Lửa và
ánh sáng nghìn cũ làm sống trái đất ngu ngơ câm nín bây giờ là lửa và nụ hôn là
ánh sáng làm sống lên, làm ngoi lên, làm nở ra Linh, từng cánh run rẩy, từng
đài bỡ ngỡ, Linh nở lên thành hin`h hài mới, Linh ngoi lên thành vóc dáng mới,
trước tấm gương mà Linh nhìn ngắm nàng bằng ôm ghì, bằng nhắm mắt, bằng nhận được
tận cùng và đáp lại trọn vẹn, để thấy rằng nàng đang được đời sống đích thực thụ
thai, nàng đang được tình yêu đích thực khai sinh. Linh muốn nói thật nhỏ, bằng cái tiếng nói mê sảng thì thầm lạc
gịong: "Tôi có thực" Linh muốn thét thật lớn, cho tiếng thét đánh vỡ
tan tành những thành trì vô hình của Huế: "Tôi đã là tôi", Linh muốn
truyền âm thanh qua miệng chàng, tới tâm hồn chàng: "Vì anh đó mà em có,
vì anh đó mà em đã là em" Nhưng Linh không nói, không thét được, vì nàng
đang hôn. Cái hôn bất tận, kéo nàng ngã vào vùng phiên lưu quay cuồng của
cảm giác vừa tiếp nhận, vừa kháp phá. Caí hôn dẫn đi. Trên những cánh đồng cỏ
muà xuân, cỏ thơm nõn như chuốt lọc ánh sáng, cỏ mềm mại như son hồng của Linh
chạy mải miết, cánh đồng muà xuân chấp chới muôn ngàn màu sắc, của bướm, của
sương đang tan của nắng đang dấy, của suối chảy róc rách thành sông vỗ hiền
hoà, của chân trời cao mênh mông với đất dưới này đước nối liền bằng thân thể
nàng vươn lên thành chiếc cầu vòng bẩy sắc kỳ diệu, cánh đồng muà xuân là một hội
vui vĩ đại hân hoan, Linh muôn' tham lam ôm đầy tay, uống đầy hồn, nàng chỉ có một
nhưng nàng muốn muôn nghìn, nàng đòi tình yêu cho nàng một đôi cánh, tình yêu
cho nàng liền, nàng đòi tình yêu đi vào đôi chân cuống quýt của nàng đôi hài bảy
dậm, tình yêu cũng cho nàng liền, thế là Linh bay đi, bay tới đâu cũng gặp nàng
đang ra đời, đang lớn, đang yêu và đang sung sướng. Cái hôn dẫn Linh đi. Trên những con đường tình tự. Những khoảng
tối ẩn ẩn hiện hiện có lợi cho những cặp tình nhân, những khoảng tối làm cho những
mái tóc được kề liền, những bờ vai được tựa vào những bờ vai, những ngón tay bỗng
đan thêm một vòng khăng khít. Con đường nhỏ, biệt lập với đời sống, chỉ những kẻ
yêu nhau được phép đi vào, Đất thật mềm, lá thật xanh, yên lặng thật đầy, cái đẹp
lắng đọng và lớn, Vừa đi Linh vừa biết, bằng những khám phá kỳ ảo. Biết thân thể
không phải chỉ là cái bất động của hình hài trống không, mà thân thể chỉ là giới
hạn chưá đựng những cảm giác phá vỡ nó như một nhà ngục. Biết cuộc đời không phải
là cái thản nhiên tháng tháng cái dửng dưng ngày ngày, nhạt nhạt đời đời kiếp
kiếp và cuộc đời làm bằng những đỉnh ngọn núi cái vút choáng váng, những vực thẳm
hun hút ghê hồn, nhưng người ta không có quyền sợ, người ta sống nghĩa là người
ta dám. Trong mơ màng ngây ngất, chợt một cái gì được dịu dàng rời
xa. Linh tựa hẳn đầu vào thân cây, nàng vẫn nhắm mắt, sự kỳ thú kéo dài, Phủ và
nàng đã thôi hôn nhau, nhưng Linh không chịu mở mắt và môi nàng còn là một vết
thương mê mẩn chưa bình phục. Linh tựa đầu vào thân cây như thế không biết bao
lâu. Nàng buông thả cho cảm giác trôi đi. Phút này, trong ý muốn kéo dài trạng
thái mộng, chưa muốn trở về với cái thực chung quanh. Linh chỉ muốn được tựa đầu
vào vai Phủ mà ngủ. Tiếng Phủ đầm ấm: - Em nghĩ gì Linh? Đôi môi mở hé, cặp mắt lim dim, mái tóc loà xoà, Linh lắc đầu
mỉm cười: - Em không nghĩ gì, em không muốn nghĩ gì hết. Phủ nắm lấy tay Linh khẽ kéo nàng đi. Theo đà tay Phủ, Linh rời
khỏi thân cây, ra khỏi vùng bóng lá. Hai người bước mấy bước bên nhau. Những bước
chân lững thững, thư thái. Những bước chân lang thang của những người yêu nhau.
Họ cùng đi sâu vào tận cuối vườn. Lá rụng đầy trên mặt đất, dệt thành một mặt
thảm lạo xạo dưới bước chân đặt lên. Gió thổi lùa trong những chùm lá nghiêng
ngả. Linh để yên bàn tay nhỏ nhắn của nàng trong bàn tay cứng cáp của Phủ. Nàng
sống một cảm giác thu nhỏ và được che chở. Đến một phiến đá nằm nghiêng trên mặt đất, Phủ và Linh cùng
ngồi xuống. - Chúng mình yêu nhau từ bao giờ? Linh bật cười vì thấy Phủ hỏi câu này đã là lần thứ ba. Nhưng
lần này nàng âu yếm ngó Phủ và trả lời: - Từ năm ngày rồi anh ạ! - Có ai biết chúng mình yêu nhau không? Linh ngẫm nghĩ: - Em mong là không. - Tại sao em lại nói thế. Tại sao em lại mong là không? - Không thì hơn. Hơn cho em. Anh không cần, nhưng với em, giữ
kín đáo vẫn là hơn. Em đã nói chuyện cho anh nghe những lần trước rồi. Anh còn
la. Gì dư luận ở đây nữa. Người con gái yêu một người đàn ông dù là tình yêu ấy
trong sạch và chân thành đến đâu cũng bi. Coi là hư hỏng, phóng đãng. Tình yêu
giữa một người con gái và người con trai ở Huế chỉ được dư luận chấp nhận khi
đã được gia đình ưng thuận. Phủ hỏi: - Nếu gia đình không ưng thuận? - Thì tình yêu đó không thành được. - Khó thật đấy nhỉ. - Vâng, khó lắm anh ạ! Câu chuyện về dư luận ngững lại ở đó. Phủ và Linh cùng muốn đẩy
ngay giòng ý nghĩ sang một hướng khác, phút này ho. Không muốn mất vui đi. Năm
ngày quen nhau. Năm ngày từ buổi sáng mưa phùn tình cờ gặp nhau trên hè đường
Trần Hưng Đạo đến buổi tư. Tình này và cái hôn thứ nhất, Linh đã đi thật xa vào
cái thế giới kỳ la. Với nàng viết là ngần nào của tình yêu. Nàng linh cảm tình yêu đó như một con đường chạy men theo một
bờ vực thẳm, một con đường đầy những nguy hiểm đang đợi chờ nàng, nhưng chính
sư. Hiểm nguy đó có một cái gì thật quyến rũ khiến nàng dấn thân vào không đắn
đo suy nghĩ. - Anh liều thật. - Liều? - Lại còn không liều? Em cho anh địa chỉ, chứ em chưa bảo anh
đến chơi thế mà hôm sau anh đến ngay. - Tại vì anh muốn đến. Như thế là liều sao? Đến thăm em có gì
bậy ba. Đâu mà không dám làm. Anh như thế đó. Định làm gì, muốn làm gì, là phải
làm bằng được. - Có bao giờ anh muốn làm gì mà không làm không? - Có. Trước kia. Nhưng anh đã tư. Thề nguyền với mình là
không bao giờ rơi ngã vào lầm lẫn ấy nữa. Linh biết không, muốn làm một điều
gì, nhất là điều đó vô hại và không xấu xa mà không dám làm, như thế là lầm lỗi
lớn lao nhất của đời người. Không dám sống rồi người ta sẽ hối hận mãi mãi, về
sự hèn nhát của mình. Anh nói hèn nhát. Vì anh coi đó là sự hèn nhát... Linh cắt ngang lời Phủ: - Anh à! Thế mà có bao nhiêu điều em muốn mà em không dám làm
đấy. Em hèn nhát quá phải không anh. Phủ gật đầu. Chàng nghiêm trang và thẳng thắn nói: - Phải. Như thế là hèn nhát với chính mình. Linh tựa đầu vào vai Phủ: - Em sẽ cố gắng không bao giờ hèn nhát nữa. Nhưng em sợ, em sợ
lắm. Em chỉ là một người đàn bà. Bây giờ, có anh ở bên cạnh em không sợ, nhưng
lúc không có anh, sự sợ hãi lại xâm chiếm lấy em, em vui lắm, nhưng đêm hôm
qua, em đã khóc đấy, anh có biết không? Phủ cúi xuống, hôn nhẹ vào khoảng trũng của ánh mắt mơ màng
buồn. - Anh cũng sợ. Cuộc đời có nhiều đe doạ, nhiều trở lực làm
chúng ta thất đảm, muốn đầu hàng, muốn chạy trốn. Sức mạnh kỳ diệu nhất để chống
trả lại sự khiếp đảm ấy là tình yêu. Một người, đứng lẻ loi một mình, yếu đuối
và mong manh biết chừng nào. Nhưng hai người, nếu cùng nhận chia xẻ định mệnh
và số kiếp nhau và trung thành với sự cam kết ấy thì hai người đó và tình yêu của
họ tạo thành một thế giới không có gì lay chuyển và phá vỡ được. Anh yêu em, em
đừng sợ. Phải cố gắng khắc phục mọi thứ sợ hãi tước đọat của chúng ta cái quyền
được sống được làm chủ đời mình. Linh, có nghe thấy anh nói gì không? - Dạ - Anh có cảm tưởng vòm trời này, xã hội này, cái chung quanh
này, cả đến đất trời thơ mộng này, hình như đã từ bao lâu là những mắt lưới vô
hình đan lấy nhau, úp chụp xuống đời sống của em không cho vùng quẫy, không cho
lên tiếng. Phải nhớ định mệnh trong đầu óc, em không làm điều gì bậy bạ và tội
lỗi hết. Tình yêu là hiện tượng cao qúy nhất của tâm hồn người. - Dạ Phủ mỉm cười nhìn người yêu, nghĩ thầm: "Cái tiếng dạ của
người thiếu nữ Huế sao mà dễ thương lạ lùng". Chàng thấy lòng lắng dịu xuống.
Chàng có cảm tưởng Linh và chàng đang ở một nơi nào thật xa nơi chốn chàng muốn
quên, chàng đang dẫn Linh vào một cuộc phiêulưu và chàng muốn cả hai cũng không
bao giờ bận tâm nữa đến chuyện trở về. Trên đầu họ, vòm trời Huế thấp dần, thấp dần. Những giải mây
không chuyển đi nữa mà đọng lại, hoà vào nhau thành một nền trời sám ngắt. Trận
mưa chưa đổ nhưng đã treo nặng trên đầu họ. - Mưa đến nơi anh ạ! Linh nhìn lên, và nắm chặt lấy tay Phủ. - Anh đưa em về. Hai người nắm chặt lấy nhau, dìu nhau đứng dậy. Phủ ôm chặt lấy
Linh. Cái hôn tạm biệt ngắn ngủi vội vã nhưng nồng nàng không kém gì cái hôn
trước. Linh gục đầu vào vai Phủ, nói nhỏ: - Em không muốn về. Em chỉ muốn ở đây mãi với anh. - Chúng mình sẽ gặp lại nhau. - Vâng. Chúng mình sẽ gặp lại nhaụ Phủ lấy áo mưa khoác lên người cho Linh. Nàng khép chặt hai
tà áo vào người, cảm thấy ấm áp lạ thường. Họ nhìn lại nơi chốn tình tự một lần
nữa. Linh Mụ vẫn vắng ngắt. Căn chùa yên tĩnh trong một vùng lá rụng và rêu phủ.
Linh yên tâm, ngẩng đầu lên cười với Phủ. - Chưa một cặp mắt thù oán nào nhìn thấy chúng mình đâý chứ? - Anh sợ có người nhìn sao? Phủ bật cười lớn: - Sợ? Chàng trầm giọng: - Anh sợ là sợ cho em. anh muốn giữ cho em, giữ riêng lúc
này. Sẽ đến một lúc nào em không phải sợ,và anh cũng không phải giữ cho em nữa. Lời nói mơ hồ, không rõ ý nghĩa nhưng cũng làm Linh sung sướng.
Nàng không biết Phủ định gì về tình yêu của nàng và Phủ trong ngày tới, nàng
không biết được những gì đang đơị chờ nàng, nhưng phút này, có người yêu bên cạnh,
được yêu, được che chở và Linh sống toàn vẹn với hạnh phúc. Nàng không muốn đòi
hỏi gì khác. Họ đặt trở lại những bước chân trên con đường xanh thẫm màu
rêu óng mướt. Cái tháp cao ngất bỏ lại, rồi những vì tường rồi những thềm đá.
Con sông dưới kia hiện ra, con sông Hương lững lờ lượn đi bằng một nhịp chuyển
vần thầm lặng và mềm mại. Con sông Hương đẹp. Như lòng Linh tươi sáng. Bàn tay
nàng vẫn nằm gọn trong tay Phủ. Em không sợ nữa đâu anh! Em yêu anh. Và mặc Huế,
nếu Huế thù ghét tình yêu của chúng ta. Chờ cho Linh và Phủ đi khuất xuống những bực đá. Vấn mới từ từ
ra khỏi chỗ ẩn nấp. Hắn đứng ngẩn người, nhìn ra phía cửa chùa. Trong Vấn là sự
kinh ngạc vô bờ bến. Hắn đã nhìn thấy Linh và Phủ hôn nhau, Linh và Phủ ngồi với
nhau dưới gốc cây. Hắn đã nghe thấy tiếng cười khúc khích của hai người dưới
bóng lá. Hắn lại còn tưởng như nghe thấy cái hôn đắm đuối đến bất tận của họ Hắn
kinh ngạc vì hắn vừa khám phá thấy con người mới ở Linh mà trước đây hăn không
ngờ tới bao giờ. Chính sự bất ngờ này làm hắn căm tức nhất. Bởi vì con người đó
- con người đam mê, cuồng nhiệt, tình tứ - hắn chưa từng sống với lần nào. Vấn
lẩm bẩm: - Hừ, thế mà cứ tưởng nó đứng đắn lắm. Cơn mưa bất chợt đổ xuống, khi Vấn từ chùa Linh Mụ đi ra. Hắn
tìm chỗ trú nhưng không kịp đành để mặc cho mưa đổ suống đầu xuống cổ. Một
thoáng, tóc tai mặt mũi hắn đã ướt sũng. Hắn đội mưa, lầm lũi bước đi, trong đầu
óc bừng bừng một ý định trả thù hèn mạt. Phải phá vỡ mối tình giữa Linh và Phủ.
Nhưng bằng cách nào? Đó là tất cả vấn đễ mà Vấn loay hoay tìm kiếm. Cuối cùng hắn
cũng không tìm được cách nào hơn là nói toang cho dư luận biết về mối tình bí mật
của Linh. Chương 14 Bà Phán Thi đứng quay lưng lại, nói với Linh đứng ở sau lưng: - Con về gặp bà, nhớ thưa với bà tuần sau thầy mẹ sẽ về thăm
bà. Con đi ngay đi kẻo muộn. Linh đi tới đặt tay lên vai mẹ, cười: - Từ sáng đến giờ, mẹ gịuc con mấy lần rồi. Còn sớm quá mà.
Lát nữa con đi cũng được. Bà Phán Thi quay lại, nói như gắt: - Ô hay! Mẹ bảo con đi ngay, sao cứ để phải giục như thế! Trước đôi mắt mở lớn vì ngạc nhiên của Linh, bà Phán Thi dịu
giọng xuống, cho con gái khỏi nghi ngờ: - Bà đau, chắc đang mong thầy mẹ hay các con về thăm lắm. Đi
sớm về sớm có hơn không? Về chiều, dễ gặp mưa ở dọc đường lắm. - Con đi ngay bây giờ đây. Trở vào buồng, ngồi trước gương, vừa chải đầu Linh vừa suy
nghĩ. Nàng thấy thái độ của mẹ có một cái gì khác thường. Cái việc bà Phán đột
ngột bảo nàng về thăm bà ngoại bên thôn Vĩ Dạ, hình như có một dụng ý nào đó mà
nàng không đoán được. Bà ngoại nàng đau thật, nhưng theo như đứa em gái sang
cho biết, bà ngoại đã khỏi được mấy ngày nay rồi mà! Tại sao còn phải về thăm?
Và tại sao phải về thăm ngay như thế? Từ thuở nhỏ, không bao giờ Linh dám trái lời mẹ. Nàng hiền hậu,
nàng là một đứa con hiếu thảo và ngoan ngoãn, hai mẹ con thương yêu nhau và điều
làm Linh sợ hãi nhất là ở đời nàng làm một điều gì có thể làm mẹ đau buồn. Nhưng sáng nay, trời đẹp quá, giữa mùa mưa dầm mà có được một
buổi sáng đẹp trời như thế này, gặp Phủ, đi chơi với chàng, vui thích biết bao
nhiêu. "Ác thật" Linh nhủ thầm, và nhìn khuôn mặt nàng trong bóng
gương. Mấy tuần lễ đến với Linh như một đảo lộn lớn lao trong tâm hồn, và hình
dáng nàng dường như cũng có một đổi thay kỳ diệu. Lần thứ nhất, tự nhìn ngắm,
Linh thấy mình xinh đẹp. Nàng chưa từng bận tâm đến nhan sắc của mình, bây giờ
nàng chợt khám phá thấy con người mình, khám phá thấy luôn nàng đẹp, nàng khả
ái và dễ thương. Chợt nhớ lại câu nói của Phủ: - Tấm gương làm cho người đàn bà nhìn thấy mình đẹp hơn cả là
đôi mắt của người yêu. Linh đã nhìn vào đôi mắt Phủ. Nàng yêu tất cả ở chàng. Mái
tóc chàng như có mưa gió và sương nắng thổi lùa, đẹp một vẻ đẹp hoang vu và gió
bão. Vầng trán của chàng, một vầng trán phẳng và rộng, trên đó những nét năn
như những dấu vết cuộc sống mà chàng tiếp nhận thoải mái và coi thường. Cái miệng
chàng, vành môi hơi trễ như lúc nào cũng thấp thoáng một nụ cười riễu cợt. Linh
yêu, yêu tất cả. Nhưng nàng yêu nhất là đôi mắt. Nàng cảm thấy đôi mắt ấy là cả
một thế giới. Nhiều lúc thản nhiên đến độc ác, lạnh lùng đến rùng mình và cách
biệt đến sợ hãi. Nhưng khi đôi mắt yêu dấu ấy đậu xuống nàng, đó là cái nhìn của
nắng muà xuân vờn trên một đài hoa làm run rẩy, của nắng muà hè làm cho mê thiếp,
của nắng mu`a thu làm say người như men, như rượu, của nắng muà đông khi vừa hiển
hiện, chợt tưởng như mùa xuân đã đâu đó trở về. Đôi mắt Phủ sâu, u uẩn buồn, phảng
phất tâm hồn chàng trong đó, Linh thấy đẹp vô cùng, một nét đẹp mà nàng không
tài nào diễn tả được nhưng lúc nào cũng bắt nàng phải nghĩ tới và nhớ đến. "Thế mà hôm nay, mẹ mình bắt mình về Vĩ Dạ thăm bà ngoại,
và mình không được nhìn thấy đôi mắt ấy". Linh nghĩ, và nàng chải vội tóc
đứng lên. Giây phút đó, Linh không ngờ một thử thách ghê gớm sắp đến với
nàng, đẩy nàng phải đứng trước một lưa chọn quyết liệt. Bà Phán Thi nhìn đồng hồ, thấy Linh đã đi được chừng nửa giờ
đồng hồ. Căn nhà yên tĩnh. Tiếng chuông thong thả buông từng giọt, gió chạy
trên thảm cỏ ngoài vườn, nắng rất đẹp nhưng là thứ nắng mong manh cho đoán thấy
trận mưa đã rập rình đâu đó. Bà Phán Thi nhìn ra cổng, và bà đợi chờ, Chàng trẻ tuổi có
dám đến gặp bà? Có hiểu bà cho mời đến để làm gì? Y có dám đến? Bấy nhiêu câu hỏi
được đặt ra trong đầu óc người mẹ, nhưng bà Phán Thi không có thời giờ suy nghĩ
nữa. Bà nghiêm mặt ngồi thẳng người lên. Một chiếc xe xích lô vừa đậu lại ngoài đường. Một chàng trẻ
tuổi từ trên xe bước xuống. Hắn đó. Hắn là gã đàn ông đã quyến rũ con gái bà,
gã đàn ông lạ mặt một buổi nào đã đến giữa cái thành phố trầm lặng này, gã đàn
ông từng làm không biết bao nhiêu điều xấu xa và tai tiếng. Không thể để gã tai
tiếng cho gia đình bà được. Không thể để gã quyến rũ con gái bà như thế được.
Phải có một thái độ quyết liệt. Trả tiền xe xong, Phủ rút lửa, châm một điếu thuốc. Những lúc
bối rối hay phân vân, Phủ thường có thói quen châm một điếu thuốc như thế, cử
chỉ đốt thuốc đối với chàng là một khoảng khắc định thần quý báu, hút một hơi
thuốc thật dài, cúi đầu xuống, khi ngửng lên thở khói ra, ở nhiều trường hợp,
chỉ trong một hơi thuốc mà chàng đã tìm thấy lối thoát, lối giải quyết cho hơn
một vấn đề khó khăn. Nhưng lần này, không hiểu sao, vừa đốt cháy xong điếu thuốc,
chàng cau mặt vất ngay nó xuống mặt cỏ. Phủ không thấy có lý do gì phải bối rối,
phải hoảng hốt cả. Chàng bình tĩnh bước qua một thềm cổng và khoan thai đi lên
hàng hiên. Thấy mẹ Linh ngồi đó, Phủ cúi đầu chào cùng một lúc bà Phán Thi lên
tiếng: - Mời ông vào. Thấy Phủ bước vào nhưng vẫn đứng yên, bà Phán Thi chỉ tay: - Ông ngồi chơi, ông ngồi xuống đó. Yên lặng một lát. Bà Phán Thi ngắm nhìn Phủ từ đầu đến chân. Phủ ngồi yên để mặc cho cái nhìn của người mẹ đo lường nhân
cách. Chàng đưa mắt tìm kiếm. Không thấy Linh đâu, Phủ mới yên tâm. Chàng thành
thực không muốn Linh biết chàng đến. - Ông đã nhận được thư tôi? - Dạ, đã nhận được. - Cám ơn ông đã tới. Lại yên lặng một lát. Phủ đánh diêm châm thuốc lá. Lần nay,
không phải để trấn tĩnh. Mà chỉ vì chàng muốn hút thuốc là và không biết nói gì
hơn là đợi chờ bà Phán Thi muốn nói với chàng những điều gì. Tất nhiên là không
tốt đẹp gì. Phủ cũng không ngạc nhiên khi nhận được thư ngắn nguỉ của bà Phán,
chiều qua khi chàng đưa mấy đứa cháu đi chơi vừa về đến nhà. Lá thư do Dụ giao
cho chàng - Ông có biết tôi mời ông đến đây làm gì không? Phủ nhìn thẳng vào mặt người mẹ, chàng bình tĩnh chịu đựng
cái nhìn nghiêm khắc không lảng tránh. - Cháu cũng hơi đoán được ý định của cụ. Nhưng xin cụ cho biết
thẳng. Lời nói thẳng vẫn là lời nói đáng nghe nhất. Bà Phán Thi giật mình. Bà không ngờ người đàn ông lại có thể
trả lời bà một cách đường hoàng và dõng dạc như thế. Hơi bối rối một chút bà
Phán Thi đằng hắng nói tiếp: - Ông vừa nói: lời nói thẳng vẫn là lời nói đáng nghe nhất.
Đúng lắm. Vậy tôi xin hỏi thẳng. Ông có quen biết cháu... Linh, con gái tôi? - Dạ, có. - Quen từ khi con gái tôi vào thăm chị nó ở Sàigòn? Sự gợi lại của bà Phán Thi làm Phủ mỉm cười vui thú. Chàng vừa
nhớ lại, thêm một lân` nữa, trường hợp ngộ nghĩnh đã ném chàng ngã vào Linh ở
hành lang toà án. - Cũng không hẳn như thế! Cụ có thể coi như cháu chỉ quen
Linh ở Huế. - Coi như thế cũng được. Bây giờ tôi yêu cầu ông một điều. - Xin cụ cứ nói. - Đừng bao giờ ông tìm gặp con gái tôi nữa. Xin ông để cho
con gái tôi yên. Phủ trừng mắt nhìn người đàn bà ngồi trước mặt mà lời nói thiếu
lễ độ đã làm chàng tức giận. Bằng cách nghĩ thầm: Đây là một người mẹ, và người
mẹ nào cũng có quyền được vô lý và bất công nếu vô lý và bất công ấy được đọc bởi
tình yêu con. - Nhận được thư cụ, và trước khi đến đây, cháu đã đoán trước
được đôi phần những điều cụ định nói. Không ngờ cụ nói thẳng và rõ như thế. Có
lẽ... - Có lẽ thế nào? Bà Phán Thi cướp lời. - Có lẽ cụ hiểu lầm cháu là hạng người không đứng đắn. Bà Phán Thi bật lên một tiếng mai mỉa: - Ở Huế chúng tôi cũng có báo đọc, và chúng tôi đọc báo rất kỹ.
Ông nhớ cho như thế. Phủ đã biết bà Phán Thi định ám chỉ đã biết rõ những vụ tai
tiếng xấu xa ở Sàigòn của chàng trước đây qua những bài báo. Chàng thấy mình nhỏ
nhen nhưng không đừng được mà không trả đũa lại. - Điều này cháu biết lắm. Ở Huế, nhiều người rỗi rãi quá
không biết làm gì nên đọc báo cả ngày và biết nhiều chuyện lắm. Ý cụ muốn nói
cháu cho một quá khứ hư hỏng, và cháu không có quyền quen biết những thiếu nữ
con nhà gia giáo? Đã nói thì không lùi được nữa, bà Phán Thi gật đầu: - Phải. Phút này, Phủ có hàng trăm điều muốn nói cho người mẹ đeo nặng
hàng mớ thành kiến lỗi thời này hiểu thế nào là quá khứ của một đời người, quá
khứ không thể là phản chiếu của hiện tại, và xét đoán con người qua quá khứ của
họ là một xét đoán cạn hẹp, thiếu độ lượng và dễ đưa đến những lầm lẫn đáng tiếc.
Ấy thế mà Phủ cúi đầu xuống và ngồi yên. Chàng chợt cảm thấy mỏi mệt lạ thường.
Trước xã hội, trước kẻ khác, là mẹ người yêu lúc đó. lại nổi giận trong tâm hồn
Phủ cái ý muốn xa lánh, quay mặt đi, như chàng đã xa lánh Sàigòn để tìm ẩn náu ở
Huế. Biết đâu bà Phán Thi không có lý, như tất cả những người mẹ bao giờ cũng
có lý? Chàng nghĩ chàng đã đem lại cho Linh một tình yêu cao qúy, nhưng tình
yêu bây giờ có đưa đến hạnh phúc mai sau? Câu hỏi được đặt ra như một sự thực
bàng hoàng mà Linh và chàng đều chưa bao giờ nghĩ tới. Phủ thong thả đứng dậy đi mấy bước vô định trên nền đá hoa.
Cuối cùng chàng dừng lại trước khung cửa nhìn xuống khu vườn nhỏ. Thiếu Linh tất
cả đều trở nên xa lạ đối với chàng. Người đàn bà hẹp lượng ngồi sau lưng mà Phủ
cảm thấy như cái nhìn soi mói vẫn không thôi lặng lẽ theo dõi, lũ đồ đạc xếp đặt
ngăn nắp chung quanh thảm cỏ và những hàng cây dưới kia, những bức tường trần
trụi cửa căn buồng này, tất cả thuộc vào một thế giới tĩnh tại và sự hiện hữu của
chàng chỉ là một khuấy động vô lý. Anh không đem lại cho em điều người ta phải đem lại cho người
yêu là hạnh phúc. Không có hạnh phúc, tình yêu không phải là tình yêu. Đó chỉ
là một trận tình như một buổi nắng, một cơn mưa, thứ thời tiết thất thường của
một đời người, cuộc phiên lưu chốc lát của một đời người, anh không thể đẩy em
vào cuộc phiên lưu đó, bơỉ vì em sẽ mất nhiều hơn là nhận được, bởi vì em sẽ đi
và không thể trở về, khi đó tình yêu chỉ còn là một tấn thảm kịch nhiều màn của
tan vỡ và hối hận, của nụ cười em hôm nay thành gịot lệ ngày mai, của cái đẹp
biến thành tội lỗi, xã hội nay không có chỗ cho những người chúng ta yêu nhau.
Chúng ta không có đủ vũ khí để đánh thắng cái xã hội này, nơi hàng nghìn sự thật
đã dựng thành trở lực, nơi thành kiến, dư luận mãi mãi là những kẻ thù không
tha thứ cho kẻ nào dám coi thường nó. Anh coi thường nó, nhưng em không thể coi
thường. Cuối cùng là chúng ta chỉ được đến với nhau trong cái trạm gặp gỡ chốc
lát của hai ngã đường riêng biệt. Khi Phủ quay trở lại đứng trước mặt bà Phán Thi chàng cũng
không hiểu sự ưng thuận của chàng là một thái độ can đảm hay hèn nhát. Mà chỉ
thấy như thế là hay hơn. Không thể khác. Cho cả chàng và Linh. - Cụ đã được toại nguyện. - Nghĩa là... - Không bao giờ cháu tìm gặp Linh nữa. Phủ cười: - Thành phố Huế nhỏ quá, không tìm rồi cũng gặp. Vậy cháu sẽ
đi khỏi nơi này, như thế cho cụ được hoàn toàn yên tâm. Trước khi đi ra. Phủ hỏi người mẹ: - Cụ có cho Linh biết chuyện này không? - Không, tôi không muốn cho nó biết. Phủ ngẫm nghĩ và gật đầu: - Như thế là hơn. Phủ cúi đầu chào bà Phán Thi, đi nhanh ra ngoài. Chương 15 Phủ chọn lúc uống cà phê sau bữa cơm để bảo cho Dụ biết ý định
chàng là sẽ đáp xe lửa trở về Sàigòn ngày mai. Hai vợ chồng Dụ đưa mắt nhìn
nhau, cả hai đều không dấu được ngạc nhiên, vì trước đó họ không hề thấy Phủ đá
động đến chuyện từ giã Huế. Dụ mỉm cười: - Thế mà cứ tưởng anh sẽ ăn đời ở kiếp với Huế. Phủ cũng cười: - Tôi không ăn đời ở kiếp được với ai hết. Với Huế cũng vậy. Rồi Phủ lảng sang chuyện khác. Ăn cơm xong, Phủ định sang
ngay buồng riêng nhưng không được. Thằng Vy, nghe thấy bác Phủ của nó sắp về
Sàigòn không ở Huế với nó, cứ bíu chặt lấy Phủ, bố mẹ nó mắng, doạ thế nào cũng
không chịu buông. Phủ ôm thằng nhỏ lên lòng. Chàng vuốt ve những sợi tóc mềm mại
của nó và chàng cũng thấy cảm động. Phủ chợt nhớ đến lời những bạn chàng ở
Sàigòn nói về chàng, những người bạn thân thiết lâu ngày nhất, tự hào là hiểu
chàng hơn hết, ai nấy đều cho Phủ là một con người lạnh lùng, hạn chế tình cảm
không cho biểu lộ ra ngoài, rồi chính sự hạn chế đó lâu dần thành một hủy diệt
vô hình không cho tình cảm nẩy nở bình thường và tốt đẹp nữa. Nhưng nọ đều lầm,
Phủ biết chắc chắn như vậy. Chàng cho là tình cảm phải có đối tượng thích ứng mới
phát hiện ra được. Những nỗi niềm vui buồn, hờn giận ở chàng khác người khác là
ở chỗ kín đáo, trang trọng mà không bất chợt, không ồn ào, chứ không phải là
không có. Mấy tuần lễ ở Huế, giữa Phủ và đứa con nhỏ của bạn đã là sợi
giây tình cảm càng ngày càng thắm thiết bền chặt. Chàng không thể rời đứa nhỏ.
Như chàng không nỡ rời Linh mà phải rời. Ôm thằng Vy trong lòng, Phủ chợt nhớ đến
hiện tượng đó. Mình không được quyền sống theo ý mình nữa Đã đến lúc quá khứ bắt
hiện tại phải trả nợ rồi. Một vốn thành bao nhiêu lời đây? Câu hỏi gieo một nỗi
buồn vô cùng tận vào đáy cùng tâm tư phiền muộn của Phủ. Chàng nghĩ cuộc đời đã
ở xa. Đâu đó. Lãng đãng. Thấp thoáng. Hình ảnh cuộc đời ấy chỉ còn là một mặt
phẳng lặng lờ và phiền muộn như giấc ngủ, trên đó Phủ buông thân thể trôi theo
giòng tháng ngày. - Bác về Sàigòn cháu có nhớ bác không? - Nhớ - Cháu nhớ viết thư cho bác nghe! - Nhớ - Nhớ không được bắt nạt em và tối phải đi ngủ sớm nghe
không? Thằng Vy vùi đầu vào ngực Phủ, gật đầu lia lịa và nói một
tràng dài "Nhớ. Nhớ" khiến Phủ bật cười. Chàng biết chàng sẽ chẳng
bao giờ trở lại Huế hoặc có trở lại cũng còn lâu lắm, nhưng không hiểu tại sao
chàng vẫn còn muốn nói dối thằng Vy: - Bác về rồi bác sẽ lại ra Huế ngay với Vy. Thằng nhỏ mừng rỡ vùng đứng lên. Nó qùy gối ngon lành trên
đùi Phủ, hỏi sốt sắng: - Thật nghe bác. - Thật - Bác đừng nói dối cháu nghe bác. - Nghe. Dụ gắt con: - Vy, không được hỗn với bác. Anh chiều nó quá. Cháu sinh hư
thì nguy lắm đấy. - Không, cháu ngoan lắm. Đôi mắt Phủ mơ màng. Nói chuyện với thằng Vy mà Phủ có cảm tưởng
chàng đang nói chuyện với Linh, những lời nói của chàng đều gửi cho Linh. Phủ
cúi xuống hôn lên mái tóc thằng nhỏ, để thì thầm với người yêu trong tưởng tượng:
Anh đang nói với em đó. Vĩnh biệt, em yêu dấu! - Thôi, cháu cho bác đi thu xếp va ly. Phủ đẩy nhẹ thằng Vy ra, cúi đầu đi sang buồng riêng. Đêm xuống dần. Một đêm của Huế, lướt thướt, ướt át trong mùa
mưa dầm. Phủ đầu trần đi bộ một mình dưới trời mưa. Chàng keó cao cổ áo cho
chùm kín gáy hai tay thọc sâu vào túi áo đi mưa, chàng cúi đầu xuống và chàng
chậm chạp bước đi trên lề đường. Hai bên, những dẫy nhà hoặc tối om hoặc chỉ le lói một thứ
ánh sáng mong manh và khuya khoắt. Đêm xuống, đời sống khép kín của Huế rút lui
thật sâu và thật xa sau những cánh cổng, những khoảng vườn và những cánh cửa đã
cài then kia. Điểm lửa của điếu thuốc lá trên môi Phủ vừa bị mưa làm cho tắt ngấm.
Điếu thuốc ướt đẫm, như mặt mũi, như mái tóc chàng. Phủ nhổ điếu thuốc, và bước lên cầu Tràng Tiền. Từ bên khu
Thàn Nội, chàng đang vượt qua con sông Hương để sang phía bên kia của thành phố
Huế chìm đắm trong mưa bay và bóng tối. Mặt sông tối hút không nhìn thấy. Những giòng mưa bay qua
vùng ánh sáng vàng đục của cây cầu trắng toát rơi xuống lòng sông như rơi xuống
một vực thẳm không cùng. Lần gặp nhau hai hôm trước, Linh đã tả cho chàng nghe cái đẹp
huyền ảo của giòng sông Hương giữa mùa trăng sáng. Trăng dát vàng trên mặt nước
xanh, tự đó bay lên tiếng hò mái đẩy, trên đó là những bóng thuyền dài vút như
lời than, bóng thuyền trên sông Hương, tiếng hát trên sông Hương dưới ánh trăng
là tất cả cái đẹp buồn dịu dàng và ngây ngất nhớ của Huế. Khi đó, nghe người yêu kể chuyện trăng sáng trên sông Hương,
Phủ đã mỉm cười bảo Linh: - Cứ nghe em tả đã thấy đẹp. Tiếc rằng anh đến Huế đúng vào
mùa mưa dầm nên chưa được nhìn thấy tận mắt cái đẹp đó. - Hết mùa mưa rồi anh sẽ thấy. - Ừ, hết muà mưa rồi anh sẽ thấy. Phủ bật cười thành tiếng và nói tiếp: - Hết mùa mưa. Chúng mình nói chuyện với nhau cứ y như là anh
sẽ vĩnh viễn ở lại với Huế không bằng. Linh, chân thực và thơ ngây: - Chẳng đúng như thế sao? Anh sẽ còn ở lại đây lâu với em chứ? - Lẽ cố nhiên là anh muốn ở lại. Nhưng ai biết trước được những
bất ngờ xẩy đến trong ngày mại Người ta không bao giờ có thể biết được ngày mai
như thế nào. Phủ nhìn Linh, tưởng tượng đến khuôn mặt người yêu dưới ánh
trăng. Khuôn mặt đẹp dịu dàng hẳn là còn đẹp muôn phân dưới ánh trăng xanh dịu
dàng. Phủ bảo Linh như thế và nàng đã đỏ mặt vì sung sướng. Rồi chợt nghĩ đến
câu nói cỦa nàng về tương lai là hiện tượng của đời sống không ai đoán trước được
như thế nào. Phủ đã hỏi Linh: - Em à? - Dạ - Nếu ngày mai, vì một chuyện bất ngờ nào đó anh bỏ Huế, bỏ
đi không bao giờ trở lại, em sẽ có thái độ gì? Linh cười: - Anh bắt em trả lời? - Không bắt. Nhưng muốn. - Được. Nhưng em hỏi lại anh đã. Anh bỏ đi có cho em biết trước
không? - Nếu anh cho em biết? Linh nũng nịu nắm lấy tay Phủ: - Em sẽ khóc. Nước mắt em sẽ nhiều hơn là nước của suốt một
mùa mưa dầm ở Huế, em sẽ cầu xin anh đừng bỏ em tội nghiệp, anh phải ở lại với
em, và anh sẽ không thể đi được nữa. Phủ thở dài gật đầu: - Anh không thể đi được thật. Nhưng nếu anh lặng lẽ bỏ đi xa
mà không cho biết? Phủ giật mình khi thấy Linh thản nhiên trả lời không nghĩ ngợi: - Thì ngày nào em biết em sẽ tự tử ngay trong ngày hôm đó. - Em nói đùa hay em nói thật đấy? Linh cười ròn rã: - Em nói đùa. Nhưng anh cứ thử bỏ đi như thế xem rồi anh sẽ
biết là đuà hay thật. Mẩu đối thoại hai ngày trước trở lại trong đầu óc Phủ và
chàng đã đi qua hết cầu Tràng Tiền lúc nào không hay. Mưa không lớn nhưng vẫn
âm thầm rả rích trong bóng tối. Con đường thẳng tắp dưới bóng cây hiện ra, và
Phủ thấy chàng đang đi về phía nhà Linh. Chàng đứng lại, tự hỏi chàng đã hứa với
người mẹ là không bao giờ gặp Linh nữa, vậy chàng còn đi vào con đường này làm
gì? Nghĩ thế mà rồi chân chàng lại đều nhịp bước. Phủ muốn nhìn thấy Linh. Nhìn
thấy, một lần cuối cùng. Khung cửa sổ như cái khung của một tấm hình mà Phủ đang chụp,
đang thu vào kỷ niệm chàng. Phủ đứng nép mình sau một gốc cây, lặng lẽ nhìn
sang. Chàng chờ đợi dễ đến mười phút mới thấy Linh hiện ra trong khung cửa ấy.
Linh hiện ra rồi mất đi. Phủ lại chờ. Linh lại đi qua khung cửa rồi lại đi mất
đi. Hai ba lần như thế. Cuối cùng Phủ vui mừng thấy Linh ngồi xuống ghế. Nàng
ngồi hướng ra đường, trên tay cầm một cuốn sách và chăm chú đọc. "Em đọc
sách, tối nào em cũng đọc sách trước khi đi ngủ. Nhưng từ giờ, em đọc sách chỉ
là để được nghĩ đến anh". Thêm một câu nói của người yêu vừa nhớ lại và Phủ
thấy hồi hộp trong lòng vì mến thương và cảm động lẫn lộn. Tối nay Linh mặc một
cái áo ngủ màu thẫm, bên ngoài là một chiếc áo len trắng làm nổi bật mái tóc thả
dài xuống hai vai. Phủ yên lặng ngắm Linh từ sau gốc cây bên này đường. Chàng muốn
vượt con đường đi sang. Chàng muốn gõ thật mạnh, gõ liên hồi, gõ cuống quýt vào
cánh cửa đóng kín kia. Chàng muốn vừa gõ vừa gọi tên Linh, gọi thật lớn cho
nàng nghe thấy, cho cả thành phố Huế nghe thấy, chàng muốn rũ bỏ lời chàng đã hứa
với người mẹ. Sự ước muốn của chàng bừng bừng mãnh liệt. Chàng bước một bước ra
khỏi gốc cây. Nhưng rồi chàng lùi trở lại, lùi trở lại chỗ cũ. Một sức mạnh thứ
hai, mãnh liệt hơn ước muốn của chàng đã kìm chân Phủ đứng lại. Quá khứ lại hiện
ra. Một quá khứ đầy tai tiếng xấu xa, đầy những điều mà dư luận nơi người yêu
đang sống và gia đình của người yêu không thể chấp nhận và tha thứ. Khung cửa sổ có ánh đèn sáng dịu dàng và bên trong, Linh ngồi
đọc sách, phút này Phủ nhìn thấy như hình ảnh của một thế giới khác biệt ở rất
xa cái thế giới đầy bất trắc và gió bão là cuộc đời chàng. Chàng đứng ở ngoài.
Chung quanh chàng là bóng tối, mưa bay, sự giãi dầu của gió và sương mù, sự lạnh
lẽo của đêm, sự sào sạc của lá, âm thầm của cỏ, heo hút của con đường, mênh
mông của vòm trời, thế giới đời chàng trước sau là cái ấn tượng đó của một cuộc
hành trình không dừng chân, ở ngoài mọi trạm nghỉ. Linh không thể có mặt trong
vùng gió bão ấy. Nàng ngồi kia, nàng ngồi ở trong kia, ở thật xa chàng, lùi khuất
sau những cánh cửa, nơi Phủ không bao giờ hòa mình vào được, và phút này Phủ mới
khám phá thấy là chàng tuy ở gần mà kỳ thực là giữa chàng và Linh, cái hố cách
biệt vẫn thăm thẳm và những trở lực thì trùng trùng điệp điệp. Phủ soay người lại tựa lưng vào một gốc cây "Vĩnh biệt.
Vĩnh biệt em yêu dấu". Phủ thì thầm rất nhẹ trong bóng tối. Tiếng nói thoảng
như hơi sương của chàng lan đi, lẫn vào tiếng thở dài của một đêm Huế lạnh và
buồn. Vậy là chàng lại bỏ đi, cái bóng tối âm thầm vĩnh viễn là bạn của những
hè đường có ánh đèn khuya khoắt soi nghiêng, những dấu chân lẻ loi lại vang động
trong im lặng, bỏ đi như trước, như đã bao nhiêu lần bỏ đi như sẽ đến rồi sẽ bỏ
đi mãi mãi. Trong Phủ là một cảm gíac ngậm ngùi và nhẫn nhục. Chàng tưởng,
với Linh, đã nổ lên một va chạm dữ dội và bàng hoàng làm đảo lộn được giòng chảy
của định mệnh. Nhưng chàng đã tưởng lẫm. Chợt nhớ lại câu hát của một bài hát
nào: "Cuộc đời như mưa bão Tình người như tơ liễu" Tình yêu: Một cái bình pha lê mong manh trong lòng tay tàn baọ
của cuộc đời, cái bình rơi vỡ làm tan tành từ va chạm thứ nhất. Phủ biết rằng
thân thế chàng và quá khứ chàng không thể là những bảo đảm ngăn chặn và che chở
được cho tình chàng và Linh. Thôi thế cũng xong. Một cái gì vừa rơi bỏ Phủ khiến chàng có cảm tưởng về một mất
mát to lớn đang diễn ra trong tâm thể. Phủ thở dài, đi ra khỏi gốc cây quay đầu
nhìn trở lại. Căn nhà bây giờ hoàn toàn im lặng và tối tăm. Ánh đèn đã tắt,
khung cửa đã đóng. Linh không còn ở đó, khuôn mặt nàng như một ngọn hải đăng,
mà con tầu say là Phủ nhìn thấy thật ở xa trong mù sương, ngọn hải đăng bây giờ
đã biến mất trong sương mù. Phủ đút hai tay vào túi quần, đi trở lại con phố nhỏ. Thấp
thoáng trong bóng tối những bờ cỏ ướt đẫm, Phả lên một thứ hương đêm lạnh buốt. Ánh đèn vàng đục như những con mắt bệnh, nhìn xuống Phủ bằng
cái nhìn của Huế đối với người lạ mặt, một cái nhìn nghi ngờ, và dửng dưng. Phủ
đứng lại rất lâu trên cây cầu vắt qua lòng sông nhỏ. Chàng nghiêng người nhìn xuống lòng nước âm thầm phía dưới,
con sông đêm nay là con đường của một biên giới ngăn chia chàng và cái thế giới
vừa bỏ lại như một thiên đường nhỏ, trong đó sống một người thiếu nữ, mà định mệnh
không thể hoà hợp làm một với định mệnh của chàng. Tiếng gõ cửa rất nhẹ, cũng làm Dụ thức giấc ngay. Thực ra, Dụ
chỉ nằm nhắm mắt trong bóng tối mà không ngủ. Dụ chờ Phủ về. Phủ báo tin sáng
mai trở về Sàigòn, và báo tin một cách đột ngột, thái độ khác thường ở Phủ đã
kích thích trí tò mò của Dụ. Buổi tối khi Phủ đi Dụ cũng ra phố. Gặp một vài
người bạn, gợi chuyện và tìm hiểu. Dụ đã tìm ra được tên một người thiếu nữ:
Linh. Ở Huế đã nhiều năm, tuy đã có vợ con và sống một cuộc sống
cách biệt, đứng đắn, nhưng vì Huế nhỏ chật, dư luận đồn đại và phóng lớn bất cứ
một câu chuyện gì, nên chuyện Linh đi chơi với một người đàn ông, Dụ cũng được
nghe bạn hữu kể lại và dễ dàng đoán ra người lạ mặt đó không phải là ai xa lạ
mà là Phủ. Về nhà, Dụ cười, bảo vợ, trước khi đi ngủ: - Anh Phủ đúng là có số đào hoa. Đi đến đâu có chuyện với đàn
bà đến đó. - Ai thế anh? Vợ Dụ hỏi - Cô Linh - Cô Linh con bà Phán Thi? Vợ Dụ kêu lên: - Thật ư? Sao anh biết? - Huế nhỏ như cái miệng chén. Chuyện gì mà không biết. Dụ ngẫm nghĩ: - Anh Phủ tự nhiên trở về Sàigòn, anh đang tìm hiểu tại sao,
bây giờ anh nghĩ anh đã biết được tại sao rồi. Vợ Dụ nói: - Ở mãi đây buồn chết. Một người như anh Phủ ở mãi Huế sao được.
Anh ấy chán Huế thì anh ấy về chứ còn tại sao nữa. Dụ cười, lắc đầu: - Không phải. Thôi em đi ngủ đi. Để lát nữa anh hỏi anh Phủ
xem anh đoán có đúng không? Phủ đánh diêm châm một điếu thuốc, thở khói ra, mơ màng, và
quay lại Dụ, chàng mỉm cười buồn bã: - Câu chuyện như thế đó. Người ta có thể nhìn nó bằng hai
khía cạnh. Coi như một chuyện tầm thường, vụn vặn, không có gì đáng quan tâm
cũng được. Và coi đó là một chuyện quan trọng cho một đời người cũng được. Cái
đó tùy thuộc ở một quan niệm sống, về người khác, về tình yêu. Dụ nhìn Phủ chăm chú, cố đoán tâm trạng thầm kín của Phủ qua
nét mặt Phủ tranh tối tranh sáng dưới ánh đèn. - Anh coi như thế nào? Phủ nhìn lên: - Coi cái gì? - Chuyện đó. Chuyện giữa anh và Linh. - Tôi không biết. Thành thực như thế. Lắm lúc, tôi không hiểu
tôi muốn gì nữa. Nghĩa là phải sống như thế nào. Nữa đời người, càng sống càng
thấy như bóng tối dầy đặc hơn trước mặt, hoang mang nhiều hơn trong hồn, mệt mõi
nhiều hơn trong máu trong tim. Mọi gía trị, mọi nguyên tắc đều như nhất loạt sụp
đổ, đưa con người tôi vào xâu một tâm trạng thỏa hiệp và chịu thua vô điều kiện.
Tôi nghĩ Linh dẫu sao cũng chỉ là một người đàn bà. Một người đàn bà Huế, sống
trong cái xã hội đầy thành kiến của Huế, nơi dư luận và một thực trạng không
bao giờ có thể xem thường và vượt qua. Cho nên sớm muộn rồi tôi và Linh cũng phải
xa nhau. Thà bỏ đi lúc tình còn đẹp. Chẳng còn gì nhưng cũng còn được với nhau
ít nhiều kỷ niệm đáng ghi nhớ. Dụ cau mặt: - Một người như anh mà chịu bằng lòng với những kỷ niệm ư? - Không bằng lòng cũng không được. Tình yêu chỉ có thể đứng vững
nếu ở hai phía đều có sự quyết tâm đến tận cùng. Quyết tâm dù là thế nào. Quyết
tâm vô điều kiện. - Nghĩa là? - Nghĩa là người ta phải tuyệt đối tin tưởng ở nhau, đương đầu
với du luận, với chung quanh, không xao xuyến và không lay chuyển. - Anh bỏ đi vì anh nghĩ sự quyết tâm đó không thể có được ở cả
hai phía. - Không hẳn thế. Nhưng cũng có thể cho là như thế. - Vậy anh không quyết tâm hay Linh? - Không biết, và tôi cũng không muốn biết. Nhưng tôi đã hứa với
người mẹ. Ngày mai tôi về Sàigòn rồi. Thôi, cũng cho là xong đi. Dụ lắc đầu: - Như thế không được. - Nếu Dụ là tôi, Dụ cũng sẽ bỏ đi như thế. Phủ như chợt nhớ ra điều gì: - Tôi có một việc muốn nhờ Dụ. Tôi đã định im lặng bỏ đi.
Nhưng nghĩ như thế cũng không được. Tôi muốn viết cho Linh một lá thư. Cắt
nghĩa cho Linh hiểu. Nếu Dụ có thể chuyển giao dùm tôi lá thư ấy. - Được chứ! anh viết đi. Tôi sẽ chuyển đến tận tay cô Linh. Phủ nhìn Dụ, nghiêm trang: - Nhưng Dụ phải hứa với tôi một điều. Là không được chuyển
thư ngay ngày mai. Mai tôi đi rồi! Hãy để tôi đi được một vài ngày Dụ hãy chuyển. - Tại sao lại như thế? - Tôi muốn thế. Viết thư cho Linh để nàng khỏi hiểu lẫm, chứ
không phải để Linh giữ tôi ở lại, Dụ làm đúng hộ như tôi yêu cầu. Khi nào tôi
đã lên tàu, thư mới được đến tay Linh, nhớ chứ! Dụ cười: - Nhớ. Anh viết thư đi. - Tốt lắm. Phủ đứng dậy, đi vào buồng riêng. Chàng đóng cửa lại, thay quần
áo, đến ngồi trước bàn viết. Trong ban đêm yên tĩnh của Huế, trong tiếng mưa
lào rào dịu nhẹ như một cung đàn trầm, trong ngậm ngùi dịu dàng của tâm hồn, và
bâng khuâng lả lả của trí nhớ, trước hình ảnh Linh và chàng thấy như đang lùi dần
vào quá khứ, hình ảnh bây giơ` chập chờn trên một biển sương mù, Phủ nói chuyện
với Linh, bằng những hàng chữ, một lần cuối cùng, tron đêm cuối cùng của chàng ở
Huế. Phủ xin lỗi vì sự bỏ đi đột ngột. Chàng giữ đúng lời hứa với
bà Phán Thi, là không đem chuyện mẹ nàng yêu cầu chàng như thế nào kể lại cho
Linh biết. Cuối thư, Phủ chỉ giải thích vói Linh mơ hồ như thế này: Nếu có
một lúc nào đó, anh buồn rầu khám phá thấy anh và em, chúng ta không thể ăn đời
ở kiếp được với nhau, mỗi chúng đi một con đường riêng, loại đàn ông như anh
không thể yêu một người thiếu nữ như em được, chúng mình lầm tưởng một chuyện
là thật, là đứng đắn nhưng chuyện đó kỳ thực chỉ là một trò đuà, anh không yêu
em đâu và em cũng chẳng yêu anh, chúng mình cùng đóng kịch với tình cảm của
chính mình, thì lúc đó là đêm nay, khi anh ngồi viết cho em những giòng chữ
này, trước khi anh trở về Sàigòn và không bao giờ gặp em nữa. Hãy coi những lần
gặp gỡ, những cử chỉ ân ái, những lời anh nói với em, là của một tấn kịch, và
đã đến lúc tấn kịch hạ màn rồi. Anh không yêu cầu em quên anh làm gì, vì chúng
mình chẳng có gì với nhau đáng nhớ và đáng giữ. Ngay bây giờ, anh đã và anh
đang quên em rồi đó. Anh đã nghĩ đến những người đàn bà khác. Huế và em chỉ còn là một kỷ niệm. Không hơn không kém. Huế và
em chỉ là những trạm nghỉ của một cuộc phiên lưu. Sự thực là như vậy đó. Em thất
vọng và anh khốn nạn lắm phải không? Anh đi rồi, anh không cần em nghĩ về anh
như thế nào nữa nên anh nói ra ở đây cho em, ít nhất cũnh một lần về con người
thật của anh, dẫu sự thực có làm cho em đau đớn. Đau đớn. Nhưng em không chết
đâu. Em sẽ quên anh, em sẽ quên anh, em sẽ lấy chồng đẻ con như hàng trăm nghìn
người đàn bà khác, sống một cuộc đời bình thản và hợp lý. Không ai chêt' cả.
Tình yêu bình thường. Chúng mình cũng vậy. Vĩnh biệt Linh. Khi em nhận được thư
này, anh đã đi xa, anh đã ở thật xa ngoài cuộc đời em. Vĩnh biệt. Phủ gấp lá thư cho vào phong bì, dán lại. Khi chàng đề tên
Linh trên mặt phong bì, thốt nhiên tay chàng run run, như ngòi bút không phải
đang viết trên mặt giấy và đang rạch sâu vào trái tim chàng và làm cho đau đớn. Phủ thở dài ngả người trên thành ghế. Chàng nhìn ngó trân
trân vào chiếc phong bì sáng sớm mai chàng sẽ trao cho Dụ và phút này chàng mới
thấy mất Linh là một mất mát thật đau đớn. Lần đầu tiên trong đời, Phủ không được
sống theo ý muốn của mình. Và điều kỳ là: lúc chàng cảm thấy cuộc đời đáng sống
nhất là lúc chàng không được sống ấy. Phủ gục đầu xuống. Thốt nhiên không kìm
giữ được, vai Phủ rung lên. Chàng bàng hoàng cả người. Ánh đèn trước mặt chàng
nhoà đi. Và trong lòng chàng, cùng với trận mưa đêm tầm tã bên ngoài, cũng vừa
có một trận mưa buồn đổ xuống. Chương Kết Trời im sững, đầy vẻ doạ nạt, rồi mưa ào ạt đổ xuống như một
giòng thác giận dữ. Từ chiếc xe cyclo kín bưng, Phủ xách va ly hấp tấp bước ra.
Chàng cúi đầu chạy mấy bước thật nhanh. Vậy mà, ẩn được vào mái hiên nhà ga,
mái tóc Phủ đã ướt đẫm. Phủ rút mù xao lau mặt, nghiêng đầu nhìn lên vòm trời
Huế trắng xoá mưa bay. Phủ không muốn nghĩ ngợi gì thêm nữa về Huế ngoài một
ghi nhớ: Chàng đến Huế khi muà mưa dầm, chàng giã từ Huế, mùa mưa dầm vẫn chưa
dứt. Phủ thở dài, ném theo tiếng thở dài ấy nỗi vương vấn cuối cùng về Huế còn
giữ trong rung động, ném nó vào một vùng đất trời gió mưa mịt mùng chàng bỏ lại,
đoạn, Phủ xốc cao cổ áo choàng, cúi xuống xách va ly, nhanh nhẹn đi vào sân ga. Trên đường sắt, con tàu nằm dài như một thân thể phiền muộn.
Đầu máy rung rung thở ra những hơi khói trắng. Phủ nhìn đồng hồ. Còn nữa giờ nữa
tàu mới khởi hàng. Chàng tìm một chỗ khuất, đặt va ly xuống, ngồi lên, châm một
điếu thuốc hút, và chàng chờ đợi. Điếu thuốc đốt lên phút lên đường. Trận mưa đổ
xuống. Con tàu kia trên con đường sắt, ấn tượng của chuyển dịch dai thẳm. Và hồn
Phủ bay đi. Hồn chàng đang theo mưa bay đi, bay thật sâu vào quãng đời cũ, bay
thật hết về qua những chuyến đi miên man, bất tận của một phần đời lang thang
phiêu bạt vừa hiện về trong trí nhớ chàng như một cơn chiêm bao kéo dài ở một
triền thung lũng quá khứ, bên kia, bên kia sương mù, và mưa phùn, bên kia những
chân trời, bên kia đêm dài và bên kia bóng tối. Phần đời cũ là tuổi trẻ của Phủ
đó, tuổi trẻ với những hành động điên cuồng,và liều lĩnh, với những đam mê
không đắn đo cân nhắc, những cuộc tình mê đắm thần trí và sượng sần thân thể, tất
cả nhịp sống hốt hoảng như để trả lời cho một khát khao siêu hình không bao giờ
thỏa mãn, và Phủ lăn mình vào một cơn lốc cuốn hút chàng đi, ở chàng không có
những thắc mắc về mai sau, về đời người, chỉ là một bản năng mở ngỏ đến tận
cùng cảm gíac. Bao nhiêu năm chàng sống như thế, tuổi trẻ là hành lý. Bao nhiêu
năm chàng đi như thế, đi theo sức sô đẩy ma quái của tâm hồn. Nhiều lần, vào những
thời kỳ phiền muộn và mệt mõi, chàng muốn ngừng lại. Hạ cánh buồm phiên lưu,
ghé vào một bến đậu. Xây dựng bên trên mái đầu gió bão một mái nhà ấm, trải rộng
dưới chân giang hồ một cái gì, bất cứ một cái gì kìm giữ được chàng lại, để
chàng thôi đi, thôi sống nhịp sống cũ, ra khỏi vùng gió bão, tìm vào một nơi chốn
bình yên và đứng lại Mỗi lần cố gắng, là một lần thất bại. Không có một yếu tố mới
mẻ nào đến với chàng, tại sao lại thấy cần thiết tìm đến một đổi thay? Nhớ lại
lần đi theo một người đàn bà đẹp sang tận đất Lào, khi trở về, mẹ chàng đã tạ
thế, sự hối hận dầy vò tâm trí Phủ, chàng thôi đi được ít lâu. Nhưng chỉ được một
ít lâu mà thôi. Sau đó, cái chết cuả mẹ thọat đầu là một sự hối hận, về sau lại
như một sức mạnh đẩy chàng ngã sâu thêm nữa vào chuyển dịch. Riêng lần này, Phủ
thầm hy vọng chàng đổi thay được cuộc đời. Thay đổi được cuộc đời chàng, chỉ có
tình yêu, mối tình yêu lớn, thứ tình yêu đảo lộn định mệnh, cháy bùng như một
ngọn lửa hoá thân. Phủ tưởng chàng đã bắt gặp được tình yêu ấy, nhờ đó, chàng sẽ
thôi sống cho chàng, để sống cho một người.Hy vọng cuối cùng tưởng đã nằm trong
tầm tay, hy vọng cuối cùng chỉ là một ảo tưởng qua những ngón tay thoát đi như
một cánh khói. Phủ ném mạnh điếu thuốc lá, đứng dậy. Phút này tâm trí chàng
đã thấp thoáng những hình ảnh cũ. Những đêm của hộp đêm, hè đường, trong cơn
say, màu rượu sóng sánh trong đáy ly chuếnh choáng, những chiếc cầu thang lượn
vòng dẫn lên những nơi có đàn bà, âm nhạc và những chuỗi cười thê lương vang động
trong đêm khuya rạc rời và chán chường. Bước từng bước một trên sân ga mưa bay
mà Phủ cứ cảm tưởng như đang bước dần về, bước trở lại với những ngày tháng cũ. Năm phút sau, chàng đã ngồi yên trong một đáy toa. Mưa chợt
ngớt đi, rồi mưa lại ào ào. Mưa như một điệu ca trầm và buồn trên những mái toa
tầu, mưa vây lấy Phủ, mưa đưa chàng lên đươ`ng. Nhìn xuống, sân ga Huế đã thưa
vắng dần dần. Phủ nghĩ chắc chàng là người cuối cùng lên tàu, và chắc tàu cũng
sắp chạy. Phủ đặt va ly ở bên cạnh ty tay lên, chàng ngả đầu vào thành ghế,
khép kín cổ áo và nhắm mắt lại Tiếng còi hú lên một hồi dài, nhiều hồi dài. Phủ vẫn nhắm
nghiền mắt Lòng chàng thoáng một chút vương vương ngậm ngùi. Chàng nói thầm
trong đầu: Vĩnh biệt Huế. Bỗng một tiếng người kêu lớn ở dưới sân ga: "Cô kia đi
đâu" làm Phủ mở mắt Nếu có những lúc người ta tưởng sự thật là chiêm bao, lẫn
chiêm bao cùng sự thật, con mắt nhìn thấy những hình ảnh cụ thể mà tưởng là ảo
gíac mong manh, và sự bàng hoàng bởi không chờ đợi và không hy vọng làm tê liệt
moị phản ứng, làm sửng sờ moị cử chỉ, thì cái trạng thái ngẩn ngơ lạ lùng này
đã đến với Phủ. Bằng cái chàng vừa thoáng thấy ngoài khung kính mờ hơi nước đọng,
dưới sân ga. Linh không nghe thấy tiếng người kêu nàng đứng lại, nàng
không nghe thấy gì hết, ngoài tiếng còi kêu dài, báo hiệu con tàu sắp lăn bánh,
ngoài tiếng trái tim nàng đập mạnh trong ngực như muốn vỡ tung ra vì hồi hộp. Linh chạy dọc theo con tàu, mái tóc nàng bay ngược theo chiều
gió thổi mạnh, tà áo lụa trắng phần phật cuốn lấy bước chân Linh cuống quýt,
khuôn mặt nàng căng thẳng sự sống để trần dưới mưa, nước mắt Linh ràn rụa cùng
với nước mưa trời, Linh chạy trong dòng đau đớn muôn hàng lướt thướt, Linh chạy
trong miệng son hé mở, đôi mắt kinh hoàng, thần kinh bốc cháy. Lòng nàng như tê
đi, nàng sống một trạng thái tuyệt vọng cực điểm đến kêu thét lên thành tiếng.
Nhưng khi đến cửa ga, còn nhìn thấy con tầu đứng đó, dưới màn mưa ào ào nặng hạt,
Linh biết cuộc đời nàng còn hy vọng, nhưng hy vọng đó chỉ còn thu vào một số giây
phút quyết liệt và ngắn nguỉ vô ngần. Qua khung cửa kính một toa tầu, đôi mắt mở lớn đến đứt kẻ vì
tìm kiếm của Linh chợt nhìn thấy một khuôn mặt nghiêng nghiêng, đang cúi xuống
như ngủ. Phủ, Phủ kià. Chàng ngồi đó. Chàng, ánh sáng của đời nàng, đóa mặt trời
chiếu soi vào cuộc sống tối tăm phiền muộn của nàng, người yêu dấu đời đời kiếp
kiếp của nàng, còn ngồi đó. Sự vui mừng thảng thốt của Linh thật là vô bờ bến.
Linh quay phắt lại, chạy bay lên cửa toa. Gía lúc đó có rừng dài cản lối, có
núi cao án ngữ, có giòng sông băng qua thành sự cách trở đôi bờ, có mặt biển
dàn ra thành sự chia lìa bốn hướng, những bước chân có tình yêu sô đẩy của Linh
cũng vượt băng qua. Thoang thoáng chung quanh Linh, suốt hai bên hành lang con
tầu, là những con mắt kinh ngạc. Nhưng Linh không thèm chú ý tới, nàng bước qua
những tiếng càu nhàu, những lời bực tức. Nàng chen lấn tất cả, xô ngã tất cả mà
bước đi. Đến trước cửa toa, Linh đứng lại. Phủ ngồi đó, chàng nhìn
nàng ngạc nhiên và chưa kịp đứng dậy Linh đã chạy xô vào. Một người ngồi ở cửa
toa duỗi chân chắn lối mà Linh không hay. Nàng thấy dưới chân bỗng có sự chắn
vướng mạnh mẽ. Nhưng Linh không gượng được. Đà chạy ném bắn người nàng về phía
trước. Linh kêu lên một tiếng khẽ trong cổ họng và thấy nàng ngã lao vào Phủ vừa
đứng lên, đà ngã kéo luôn Phủ ngã xuống. "Một đôi mắt yêu dấu mở lớn, ở gần thật gần ; nhìn thấy
mênh mông như một vòm trời long lanh và sâu thẳm. Tôi không thể bỏ được vòm trời
ấy, đó là quê hương đời tôi, nơi tôi là người và tìm thấy mình trong tình yêu đón
đợi. Một mái tóc loà xoà, ở gần, thật gần, nhìn thấy như một cánh rừng yêu dấu:
Tôi không thể đánh mất được cánh rừng này, nơi hạnh phúc sẽ giam cầm tôi, nhưng
tôi ưng thuận bằng tất cả sức mạnh sự giam cầm ấy. Một hơi thở, tôi đã từng uống
bằng những cái hôn dài, một vòng tay tôi đã từng được ôm chặt, để thấy mình được
nhỏ lại trong che chở và yêu thương, cảm tạ Trời Phật, cảm tạ Thượng Đế cho con
tàu chưa chạy, cho tôi đến kịp, cho chàng còn đó, cho tôi nắm giữ được, khi tưởng
rằng đã mất, hy vọng đầu tiên và cuối cùng của đời tôi". Linh ngã xuống và thấy nàng nằm gọn như thế, trong cánh tay
Phủ. Tiếng chàng đẫm ấm rót thành một giòng mật vào tai, rất nhỏ, rất thầm, như
một tiếng cười dịu dàng: - Em lại ngã vào anh, thấy chưa? Linh vùi đầu vào vai Phủ. Nàng gật và nàng dàn dụa nước mắt. - Em ngã vao anh lần này là lần thứ ba, nhớ không Linh? Linh vùi đầu vào vai Phủ sâu hơn. Nàng gật và nàng nức nở
khóc. - Lần đầu ở một hàng lang Toà án. Lần thứ nhìn ở một hè đường.
Lần thứ ba trên một toa tàu sắp khởi hành. Ba lần ngã vào nhau như thế này, người
ta cười cho đấy, biết không? Linh cảm thấy một bàn tay vuốt nhẹ lên mái tóc nàng. Và tiếng
chàng: - Nhìn xem, người ta đang cười chúng mình. Nhưng Linh lắc đầu, nàng vẫn khóc, nàng muốn được khóc nức nở
như thế này mãi trên vai chàng, ai cười cũng mặc, nàng không cần, không sợ nữa.
Không bao giờ nữa đâu, chắc chắn như thế, em không bao giờ chịu để cho anh đi,
em không hiểu tại sao anh lại viết thư cho em những giòng vĩnh biệt, nhưng em sẽ
đi theo anh đến cuối đời, và anh không bao giờ bỏ đi được nữa. - Đừng khóc nữa, em. Nhưng Linh khóc. Nàng sung sướng và nàng phải khóc, phải
khóc. Linh nằm im để cho Phủ từ từ dìu nàng ngồi thẳng dậy. Bỗng nhiên, trong tiếng mưa ào ào dội vào khung kính một hồi
còi vang lên, hồi còi bay lên thật cao trong mưa. Linh nín khóc, lắng nghe còi
tàu và tiếng bánh khởi sự lăn đi, chậm chạp từng vòng trên đường sắt. - Tàu đi rồi Những bánh sắt dưới chân lăn mau hơn. Con tàu bắt đầu lắc lư
cái nhịp điệu của đường trường. Linh soay người, nằm nghiêng, mái tóc nàng loà
xoa` trên vai Phủ, và nàng nhìn ra thành phố Huế. Vĩnh biệt tuổi nhỏ. Vĩnh biệt
quá khứ. Linh không muốn nhìn thấy Huế nữa. Nàng nhắm nghiền đôi mắt lại, để
cho những gịot lệ cuối cùng lặng lẽ trào ra. Nàng cảm thấy sự rung chuyển dữ dội
của con tàu đang gia tăng tốc lực, nàng ôm lấy Phủ. Thật chặt. Như cầu cứu, như
ẩn trốn, và trong khoảng khắc đó, tât' cả Huế đã bị ném trả típ tắp về phía sau
của con tàu lao đi trong mưa. - Đến đâu rồi anh? - Chân đèo Hải Vân - Bây giờ đến đâu rồi anh? - Qua đèo Hải Vân. - Đừng bao giờ anh viết cho em những lá thư như thế nữa, nghe
anh. Phủ cúi xuống. Chàng kéo áo choàng đắp lên vai cho người yêu,
và Linh ấm áp cưạ mình dưới làn vải áo. - Em có lạnh không? - Lạnh, nhưng anh đắp áo lên cho em, anh ôm lấy em, và em
không lạnh nữa. - Vì yêu em mà anh bỏ đi như thế đấy, em có biết không? - Không biết. Phủ cười: - Em trốn đi theo một người đầy những tai tiếng xấu xa như
anh thế này, em không sợ dư luận sao! - Không sợ. Sợ. Nhưng em không sợ nữa. - Không sợ gia đình? - Có. Nhưng sợ mất anh hơn. Anh ơi! - Gì thế em? - Nói cho em biết đi. Nói ngay cho em biết. - Nói gì? - Nói anh không coi em như một trò đùa. Nói anh sẽ không bao
giờ tàn nhẫn với em, đừng tàn nhẫn với em tội nghiệp. Phủ cúi xuống gần hơn. Chàng không trả lời mà hôn Linh. Cái
hôn dài, nồng nàn, bằn bặt không biết qua bao nhiêu dặm đường. Bên ngoài, vùng
trời mưa dầm của Huế đã bỏ lại thật xa, sau lưng đèo Hải Vân, và con tàu lao xuống
một vùng đồng bằng phẳng tắp. - Ngày mai, chúng mình ở Sàigòn. - Dạ. Linh nói thầm như hơi thở. Nàng ngước mắt lên nhìn khuôn mặt người yêu. Hàng mi dài và
cong vút động đậy như một cánh bướm mỏng. Còn tàu lao đi. Linh nằm thật yên.
Tay nàng tim` kiếm tay Phủ dưới làn áo. Và nắm chặt lấy. Trời sáng trong và con
tàu lao đi. Sáu tháng sau ngày Linh bỏ nhà trốn đi với người yêu vào
Sàigòn, một buổi chiều đi làm về, Dụ nhận được một lá thư của Phủ. Chàng vừa đọc
vừa tủm tỉm cười: Tôi để tội cho cậu đấy nhé. Ai cho phép cậu được trao cái thư
sớm hơn 24 giờ đồng hồ? Ai cho cậu cái quyền được can thiệp vào cuộc đời người
khác? Cậu có biết rằng đời tôi đã thay đổi lớn lao và ghê gớm như thế nào về
cái hành động tự ý của cậu không? Ngày nào ra Huế rồi biết tay tôi. Sẽ ném cậu
xuống sông Hương cho xác nổi lên dưới chân núi Ngự. Dụ cười thành tiếng khi đọc đến một đọan khác, ở cuối trang
nét chữ mềm mại, không phải nét chữ của Phủ: Anh Dụ, Cảm tạ anh đã không giữ lại cái thư cho đến lúc một chuyến
tàu chở một người đi rồi mới trao lại cho em. Cảm tạ anh đã không nghe lời anh
Phủ dặn. Anh ấy doạ ném anh xuống sông Hương ư? Sông Hương nhỏ hẹp lắm, không
chết đuối được đâu anh đừng sợ. Anh là ân nhân của em đó, anh Dụ. Em đã đọc
thư. Bây giờ thì anh thấy rồi, em đã nghe theo lời khuyên của anh và không bao
giờ hối hận. Dụ gập lá thư cất vào túi áo, nhìn ra Huế vàng thẫm dưới nắng
chiều. Chàng nghĩ đến Linh, đến Phủ, đến những người yêu nhau, đến dư luận, đến
sự màu nhiệm cuối cùng sáng loá của một tình yêu, và chàng nói: - Mùa mưa dầm đã hết.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét