Hồi ký Phạm Duy: Thời Thơ ấu - Vào đời
Tập 1 - Phần 2
Chương tám
Hội ca cầm chúc cậu mợ được giầu sang
Giầu sang phú quý, trên ô tô dưới thời ca nô
Nằm giường lèo đắp chăn nệm gấm
Đi giầy Gia Định, ngồi ghế phụng loan
Cậu bịt răng vàng, trên đầu mợ xịt dầu thơm dầu thơm
Điệu Hành Vân
Bên cạnh những truyền thống lâu đời - có cái bị tiêu vong,
có cái còn tồn tại - và trong tất cả những cái mới vừa tới với thời đại... cái
hay nhất đối với tôi là sự chuyển mình của âm nhạc Việt Nam từ Cổ Nhạc qua Tân
Nhạc.
Vào những năm đầu của thập niên 30, tôi mới là cậu bé đang bước
vào tuổi lên mười. Không như những thiếu nhi, thiếu niên trong các thập niên
sau này, sẽ có hàng chục hay hàng trăm bài hát cho tuổi của các em, lúc đó, tôi
không có tới dăm ba bài ca để hát một mình, hát chung với bạn bè hay là hát biểu
diễn cho ai nghe cả.
Âm nhạc cổ truyền như Hát Trống Quân, Hát Cò Lả, Hát Quan Họ...
hoàn toàn vắng mặt tại các thành phố. Ngay cả trong các vùng thôn quê là nơi xuất
xứ của các loại dân ca đó, người dân Việt Nam sống dưới chế độ thực dân Pháp
cũng không còn hết lòng ca hát trong các vụ hát hội, hát đám nữa. Những điệu
dân ca mà tôi được nghe họa hoằn trong những ngày lễ, như lễ 14 Juillet do người
Pháp tổ chức tại chính quốc và tại các thuộc địa để ăn mừng ngày phá ngục
Bastille chẳng hạn... là loại hát xẩm, hát trên vĩa hè hay trên bãi đất trống
trước cửa nhà tôi.
Nếu tôi có được nuôi dưỡng thêm bằng âm nhạc vào lúc đó thì
cũng chỉ là đi coi Hát Chèo Văn Minh của cụ Nguyễn Đình Nghị tai rạp Sán Nhiên
Đài hay coi Tuồng Cải Lương của Trần Phềnh (hơi khác với Cải Lương Nam Kỳ) tại
rạp Quảng Lạc. Hoặc là nghe những bài ca Huế của bà Ấm Chung là người mẹ tôi
nuôi ở trong nhà để dạy cho hai chị tôi đánh đàn tranh.
Cũng còn là những bản Hát Bộ Miền Trung của một ông lái buôn
nước mắm, mỗi khi từ Nghệ An chở nước mắm ra bán tại ngoài Bắc thì đến ngủ ở
nhà tôi và được mẹ tôi coi như em nuôi, tôi phải gọi là Cậu. Cậu Xuân hay đùa
nghịch này là người dạy cho tôi cái tính hài hước. Hơn thế nữa, đây là lúc tôi
hay bịa ra những chuyện hát tuồng, vẽ mặt bôi râu, căng một cái màn đỏ ở trên
giường rồi đứng làm trò cho cả gia đình coi.
Ngoài loại nhạc Việt Nam cổ truyền ra, tôi cũng được nghe nhạc
Pháp với loại ca khúc thịnh hành (chanson à la mode), nghe thì thích đấy, nhưng
chưa lấy gì làm say mê cho lắm. Cậu bé lên mười ở trong một thành phố Việt Nam,
vào những năm 1931,1932... nếu muốn có cái gì mới để hát thì không có thể làm
khác hơn là bắt chước người lớn hát những bài như:
Tôi chờ cô tối qua
Suốt canh chầy chẳng thấy cô ra.
Chờ bấy lâu mới biết cô là
Cô là người tôi hằng mơ mến yêu...
Đó là một điệu hát cổ mà ai cũng biết: điệu Bình Bán, bây giờ
được dùng để làm bài hát ve gái.
Trong những năm đầu của thập niên 30, vì chưa có ai dám nghĩ
đến chuyện sáng tác ca khúc mới với cả nhạc điệu với lời ca cho nên người ta chỉ
dám dùng các điệu đã quen biết để làm lời ca mới phù hợp với nhu cầu của mình.
Một số điệu Tầu đã từng được thu dụng trên sân khấu Việt Nam cũng được người ta
soạn lời ca mới để hát chơi. Hát tán gái bằng điệu Mãi Tạp Hóa:
Mình ơi có đi bờ hồ
Cùng ta chén kem kẹo dừa
Cứ đi, cứ đi mình nhé
Trong túi có vài Rồng Xanh
(Rồng Xanh là giấy bạc 5 đồng có hình con rồng)
Mình ơi! Tôi xin một điều
Cùng nhau thề thót cũng liều
Xin mình chớ nên từ chối
Đôi chúng mình có thiếu cái chi...
Hồi đó, kéo nhau đi ăn kem ở bờ hồ Hoàn Kiếm là một cái thú
cho mọi lứa tuổi, Trẻ con chỉ được ăn kem thường, nhưng người lớn thường ra đây
để được ăn "kem sờ", nghĩa là vừa ăn kem vừa sờ mó các cô bưng kem vừa
trẻ, vừa đẹp.
Các điệu Tầu được dùng để làm những bài hát mới và cũng để chế
diễu Hoa Kiều luôn. Đó là mấy câu hát theo điệu Bài Tạ:
Bên Tầu ngộ ở bên Tầu
Bên Tầu ngộ mới qua đây
Qua Nam Việt bán buôn làm giầu
Mới đến ngộ có cái đòn gánh
Mới đến ngộ bán chè khô
Chè lỗ ngộ bán mì khô
Bán không được kéo nhau về Tầu...
Tuy nhiên, điệu nhạc Tầu hay điệu nhạc Việt Nam cổ truyền, vốn
nằm trong nét nhạc ngũ cung (pentatonic) quá quen thuộc, dẫu có hát lên với lời
ca mới, vẫn chưa thỏa mãn được nhu cầu cần thay đổi một không khí âm nhạc của
tuổi trẻ hồi đầu thập niên 30. Cái mới lúc đó, đối với chúng tôi là những bài
hát Tây Phương, được phổ biến tại Việt Nam dưới hình thức đĩa hát loại 78
tours, hoặc được phô diễn trên màn ảnh chiếu phim nói (cinéma parlant).
Tóm tắt lại, trong thời gian sống dưới chế độ thực dân Pháp,
lũ thiếu nhi hay thiếu niên chúng tôi, cũng như một số những người lớn, đã chỉ
làm một công việc rất dễ dãi là: hoặc dùng nhạc điệu cổ Việt Nam để soạn lời ca
mới, có khi là lời ca tiếng Pháp, với mục đích khêu gợi tinh thần yêu nước; hoặc
dùng những nhạc điệu Tầu để soạn những bài hát chơi. Sự chắp vá này chỉ nói lên
nhu cầu có cái mới trong ca hát và chỉ được coi như đang trong giai đoạn sửa soạn
để có một loại ca nhạc nào đó, khác với nhạc cổ truyền, nhạc dân ca đã có từ
lâu và đang suy tàn.
Người đầu tiên biết sử dụng điệu hát Tây và phổ biến trong
công chúng Việt Nam là nghệ sĩ Huỳnh Thủ Trung tức Tư Chơi. Ông là người sáng tạo
ra hình thức tiểu ca kịch (opérette) theo kiểu Âu Tây mà ông đặt tên là
"hoạt kê hài hước" (opérette comique) trên sân khấu các đoàn hát Cải
Lương Trần Đắt và PHƯỚC CƯƠNG vào khoảng 1933-1934.
Sân khấu Cải Lương lúc đó đã có hai loại tuồng gọi là Tuồng Tầu
với tích truyện cổ, diễn viên mặc quần áo giống như các nhân vật của sân khấu
Trung Quốc và Tuồng Tây với tích truyện tân thời diễn viên mặc quốc phục và âu
phục. Tuồng Cải Lương có phần âm nhạc thoát thai từ loại Nhạc Tài Tử đặc biệt của
miền Nam với giàn nhạc đệm là các thứ nhạc cụ dân tộc, có thêm một giàn nhạc
Tây Phương ở dưới đất, giữa quan khách và sân khấu, diễn tấu những bài bản Tây
Phương trước giờ mở màn hay vào giờ nghỉ (entracte).
Ngay từ khi xẩy ra Thế Chiến I, một bài hát rất phổ thông
trong binh lính Pháp là bài Madelon cũng đã được giới Cải Lương Nam Kỳ thu dụng
để toàn ban ra hát chào khán giả, lẽ dĩ nhiên là hát với tiếng Việt:
Xin chào đồng bào và xin chúc quý quan an vui...
Trên sân khấu các đoàn Trần Đắt và PHƯỚC CƯƠNG, ngoài việc
soạn ra những tích tuồng mới phản ảnh xã hội Việt Nam vào lúc đó, phần nhiều là
hài kịch nghệ sĩ Tư Chơi còn muốn cải cách cả phần âm nhạc. Ông không muốn dùng
các bài bản có tính chất cổ truyền trong opérette của ông nữa. Nhạc Tây Phương
qua những bài hát theo thời (chansons à la mode) đã bắt đầu thịnh hành trong xã
hội đô thị Việt Nam. Những bài hát Pháp như J'ai Deux Amours, Ma Tonkiki Ma
Tonkinoise đã được nhiều người biết đến. Bài J'ai Deux Amours do nữ ca sĩ Mỹ
đen Joséphine Baker hát:
J'ai deux amours
Mon pays et Paris
Par eux toujours
Mon coeur est ravi...
Bài này làm cho những thanh niên thèm đã từng đi Tây như tôi,
lại càng thèm biết thủ đô Paris hơn nữa. Nhưng nó được nghệ sĩ Tư Chơi đưa ngay
lên sân khấu với lời ca của nghệ sĩ Nguyễn Thành Châu tức Năm Châu, nội dung xã
hội:
Buồn thay nghề hát
Trong xứ ta nhiều gương xấu
Tìm bạn đồng tâm
Đâu thấy ai? Nào đâu?
Lập tức báo Phong Hoá có câu hát giễu cợt theo điệu J'ai Deux
Amours đó:
Giò này giò nóng
Ai muốn mua thì xin cứ
Bỏ một hào ra
Ai muốn mua, thì mua...
Một xu hướng đi tìm không khí mới cho âm nhạc Việt Nam đã thực
sự ra đời khi nghệ sĩ Tư Chơi khẳng định đường lối soạn nhạc của ông. Ông soạn
một số bài hát mà ông gọi đích danh là bài ta theo điệu Tây. Hoặc ông dùng
nguyên vẹn những điệu Tây, chẳng hạn điệu Hoài Tình của ông, rất phổ biến trong
giới Cải Lương, có thể khởi sự từ bài Tabou, bài này, theo tôi, cũng còn là bài
đẻ ra nhiều bản đầu tay của một số mầm non nhạc sĩ vào hồi Tân Nhạc mới được
thành lập.
Cùng một lúc với việc anh Tư Chơi tung ra trên sân khấu loại
hát anh gọi là bài ta theo điệu Tây, thì trong giới yêu nhạc, với đa số là nam
nữ trong tuổi thanh xuân, cũng có phong trào chuyển ngữ các bài hát Tây do các
ca sĩ thời thượng như Tino Rossi, Rina Ketty, Albert Préjean, Georges Milton...
hát vào đĩa hát 78 tours.
Các nghệ sĩ sân khấu Việt Nam trẻ, đẹp, hát hay như Ái Liên,
Kim Thoa, lại được hãng BéKa, một chi nhánh của hãng Pathé bên Pháp mướn để thu
thanh các bài ta theo điệu Tây vào dĩa hát. Suốt mấy năm liền, từ 1935 cho tới
1938, rất nhiều các bài hát của Pháp như Marinella, C'est A° Capri, Tant Qu'il
Y Aura Des E³toiles, Un Jour Loin De Toi, Celle Que J'aime E³perdument, Les
Gars De La Marine, L'oncle De Pékin, Guitare D'amour, Créola, Signorina,
Colombella... và của Mỹ như Good Bye Hawaii, South Of The Border... đã được phổ
biến mạnh mẽ với lời ca tiếng Việt, soạn bởi một nhà báo trẻ tên là Mai Lâm.
Trong mấy chục bài ta theo điệu Tây của hồi giữa thập niên
30, tôi chỉ còn nhớ lõm bõm vài bài, chẳng hạn bài hát theo điệu C'est A'
Capri:
C'est à Capri que je l'ai rencontrée
Je fus charmé encore plus que surpris.
De mille fleurs elle était entourée
Au milieu d'un jardin de Capri
Tout comme dans un poème
Me voyant elle me sourit
Je lui ai dit: je vous aime.
C'était au pays de Capri...
Ngày đua xe hoa năm đã qua bao tình sâu xa
Còn như in sâu trong trí tôi bao ngày vui qua.
Người mà tôi yêu, tôi đắm say, tôi hằng mơ
Đến với tôi, trong ngày vui, trong hội hoa.
Ngày nay anh tới đây, đợi chờ nắng
Mà sao em nỡ sao, em biệt bóng?
Lòng anh ôi chứa chan mối tình ái
Lời thề nguyền non nước em đành sai...
Vào đầu thập niên 30, mỗi lần các gánh hát Cải Lương ở trong
Nam ra Bắc trình diễn thì các minh tinh như các đào Năm Phỉ, Phùng Há, Kim Thoa
các kép Năm Châu, Bẩy Nhiêu, Tư Chơi ngụ tại Hotel Đồng Lợi (?) ở đường Bờ Hồ,
ngay gần nhà tôi. Tôi tò mò tới đứng ngoài cửa khách sạn, ngó qua cửa kính nhòm
vào phòng ăn, thấy sao họ có thể đẹp đẽ sang trọng như người ngoại quốc thế
kia? Tôi không thể ngờ rằng có ngày tôi đứng chung trên một sân khấu với Tư
Chơi hay Năm Châu tại Saigon trong thời gian trước và sau cuộc Cách Mạng-Kháng
Chiến.
Làm sao mà chúng tôi không thích những bài ta theo điệu Tây
cho được? Trước hết, những bài mà tôi vừa dẫn kể ở trên, không những rất hay về
ý nghĩa (lúc đó chúng tôi cũng đã giỏi tiếng Pháp lắm rồi) lại còn được những
giọng hát ngọt lịm của Tino Rossi, lanh lảnh của Rina Ketty, hài hước của
Georges Milton hay bình dị của Albert Préjean... làm tăng giá trị. Rồi bây giờ
lại còn được Mai Lâm soạn những lời ca rất phù hợp với tuổi mơ mộng của chúng
tôi. Đã có những hội "A Tino" được thành lập. Một thanh niên có giọng
hát tốt, sau này là một nhạc sĩ được nhiều người biết tới, nhạc sĩ Canh Thân, bắt
đầu cuộc đời ca hát của anh bằng cái tên Tino Thân.
Hồi đó, tuổi trẻ Việt Nam có những ngày rất vui khi có tổ chức
chợ phiên (kermesse) và những cuộc diễn hành xe hoa (corseau fleuri). Những đôi
lứa yêu nhau là nhờ ở những ngày đua xe hoa với bao tình sâu xa... như lời ca của
bài C'est A° Capri kể trên. Trai gái gặp nhau ở chợ phiên hay tại cuộc thi xe
hoa là ném confetti vào mặt nhau. Có anh đùa nhả, ném cả bụi đường vào mặt người
đẹp rồi được nghe chửi thậm tệ. Trong chợ phiên, tôi được coi cuộc thi đánh
yoyo, một trò chơi hiện nay vẫn còn thịnh hành ở Hoa Kỳ. Tôi còn nhớ tên tay vô
địch yoyo ở Hà Nội lúc đó là Kính tức Kính "què".
Cuộc thi hoa hậu đầu tiên ở Việt Nam đã diễn ra trong lần tổ
chức kermesse ở "u Trĩ Viên và người được giải là một thiếu nữ nổi tiếng của
Hà Thành, với bộ y phục người Thái làm tăng thêm vẻ đẹp của thân hình kiều diễm.
Đó là nữ cầu thủ trong đội hockey mà tôi đã nói ở Chương Bẩy và là bà thân sinh
của ca sĩ Khánh Ly sau này. Hoa hậu đầu tiên của Việt Nam tên là Tân, người mà
chúng tôi thèm rỏ dãi khi đi bơi và nhìn thấy thân hình của hoa hậu trong bộ đồ
tắm không hở hang như bây giờ ở hồ Quảng Bá lúc đó là nơi gặp gỡ của những
thanh niên nam nữ Hà Nội, mệnh danh là những "tài hoa son trẻ" của thời
đại.
Nói tiếp về những bài ta theo điệu Tây trong những năm 30,
tôi thấy đủ mọi loại ca khúc thịnh hành của Pháp được hát lên với lời Việt:
CREOLA
Phút mơ màng!
Gần bên em khác chi Thiên Đàng
Và Trời sao chứa muôn kho tàng
Đôi mắt em bừng sáng chào Xuân sang.
UN JOUR LOIN DE TOI
Un jour loin de toi est un jour sans bonheur
dịch là:
Một ngày xa mặt em là một ngày anh buồn tênh.
hay là:
Xa em trong một khắc, tầy ba thu đau xa cách.
Ngoài những bài mơ mộng một cách rất ngây thơ như vậy, cũng
có những bài vui và hơi tục tĩu:
CELLE QUE J'AIME EPERDUMENT
Trông thấy có, có cô con gái
Đi qua phố vén chân lên đái...
Tục tĩu hạng nhất là một bài ta theo điệu tây hát với nhạc điệu
của Les Trois Petits Cochons, bài hát nòng cốt trong một cuốn phim hoạt họa đầu
tiên của Walt Disney:
LES TROIS PETIT COCHONS
Il y avait trois petits cochons
A la queue en tire bouchon
Qui lorsqu'on parlait du méchant loup
Ne s'affolaient pas du tout...
Lời Việt rất tục:
Có ba nàng tè bằng cái nong
Cái lông tè ngoằn ngoèo uốn cong
Ai nói đến cái sợi lông tè
Thì ba nàng vùng vằng khiếp kinh...
Thành công nhất tại Bắc Hà trong việc phổ biến những bài ta
theo điệu tây là cô Ái Liên, người có giọng hát trong như tiếng hạc bay qua.
Đĩa hát BéKa thu giọng cô hát với phần nhạc đệm của Charles Thu (tức nhạc sĩ Võ
Đức Thu). Cùng với chồng là Hà Quang Định, cô thành lập một đoàn Cải Lương ở Hải
Phòng. Có Canh Thân tức Tino Thân, cậu của A³i Liên hát Tân Nhạc. Cùng với tôi,
Tino Thân là người đầu tiên hát nhạc cải cách trên sân khấu.
Trong làng nghệ sĩ Cải Lương Bắc Hà, các cô Ái Liên và Kim
Chung là những người có gia đình êm ấm. Ngược lại, người chị của Ái Liên là
Lan Phương - cũng là nghệ sĩ sân khấu - gặp nhiều điều không may trong đời
tình ái. Lan Phương lấy phải một anh chồng thuộc hạng du đãng tên Móng (cũng có
thời sống chung với một nghệ sĩ khác là Bích Hợp) và thường bị anh ta đánh đập
một cách dã man. Tôi là người đem tới cho nàng một chút an ủi khi tôi bước vào
thế giới Cải Lương và sau khi nàng không còn ở chung với người bạn trai thứ hai
tên Lý. Lan Phương có đôi mắt xanh thẫm lúc nào cũng như long lanh giọt lệ,
ngay cả lúc đang nở một nụ cười như hoa giữa đôi má lúm đồng tiền. Trong số các
bà mà tôi hân hạnh gặp, nàng là người độc nhất muốn tìm vui trong men rượu, có
lẽ để quên đi những sầu muộn chăng? Về sau Lan Phương tìm được hạnh phúc bên cạnh
một phóng viên nhiếp ảnh.
Chương chín
Đêm đêm người mở lòng ra
Ru ta trong cõi mơ hồ...
Mộng Du
Tôi bắt đầu biết yêu từ năm 12 tuổi khi chơi với hai đứa trẻ
Pháp lai mồ côi là Pierre và Emilienne Ducret, nhà ở phố Bờ Hồ, ngay trước mặt
phố Hàng Dầu. Một ngày nào đó, không hề đòi hỏi, tự nhiên tôi được con nhỏ
Emilenne ôm tôi thật chặt, không hôn vào má nữa mà hôn hẳn vào môi và đó là
"nụ hôn đầu" thực sự trong đời tôi. Lúc đó tôi cũng đã được những thằng
bạn ở trong khu phố gán tôi vào với con Nguyệt và con Riệu nhưng hai con nhỏ
này đã nhát như cáy lại còn hay làm bộ, có bao giờ tôi nắm được tay chúng đâu,
nói gì đến chuyện ôm hôn. Còn Emilienne có máu Pháp nên bạo dạn hơn nhiều. Nó
cũng xinh đẹp và nở nang hơn con Nguyệt và con Riệu. Nó còn có một mùi da thịt
mà có thể hai con nhỏ kia không có. Điều này còn được xác định rõ ràng hơn khi
tôi đã trưởng thành và được gần nhiều người tình, tôi thấy rằng bao giờ người
đàn bà Âu Mỹ cũng "có mùi" hơn người đàn bà A' Đông. Hình như những
giống dân ăn thịt thường có mùi hăng nồng hơn những giống dân ăn rau.
Vì yêu cô bé có cái tên "em mi liên" này, đồng thời
tôi đang rất mê trò xiếc, với cái thói thích có nhiều tên, tôi bèn tự gọi mình
là Emecirque nghĩa là "em mê xiếc". Tôi mê xiếc nên có lần bỏ nhà đi
theo anh làm trò quỷ thuật. Bây giờ mê "em mi liên" rồi thì sau khi
quen nhau ít lâu, gia đình Ducret dọn nhà lên tận Ngũ Xã, tôi cũng chịu khó cuốc
bộ đi tìm Emilienne. Tới khi bà mẹ không đủ tiền để nuôi con và gửi Emilienne
vào Viện Mồ Côi ở đường Chanieaulme (Chợ Hôm) tôi cũng mò tới đó để chỉ đứng
thơ thẩn ở ngoài cổng sắt ngó vào trong sân, thấy lao xao một bầy con gái lai
Pháp, rồi lủi thủi đi về... Cho tới khi tôi 14 tuổi và gia đình tôi dọn tít lên
phố Blockauss Nord ở tận phía Bắc của thành phố Hà Nội thì tôi không còn cách
nào để đi xuống Viện Mồ Côi đó được nữa, từ đó, tôi tạm quên Emilienne Ducret.
Tôi đi khá nhanh vào cõi tình như vậy có lẽ là nhờ ở những tiểu
thuyết rất lãng mạn của thời đó như Tuyết Hồng Lệ Sử, (Từ Trẩm Á, truyện tầu dịch)
Tố Tâm (Hoàng Ngọc Phách). Lúc đó, tôi cũng đã đọc những truyện kiếm hiệp Tầu
hay những truyện trong loại sách hồng - livres roses - của Pháp hoặc đã được
nghe mẹ hát ngâm truyện Kiều, truyện Tần Cung Oán... nhưng những loại sách, loại
truyện đó không làm tôi rung động nhiều.
Riêng với truyện Kiều thì chỉ vào lúc tôi 14 tuổi, anh Khiêm
đã trở về nước và dạy học ở Lycée Albert Sarraut, có lần không nhớ tôi phạm phải
một lỗi lầm gì mà bị ông thạc sĩ đang cộng tác với các ông Bùi Kỷ và Trần Trọng
Kim viết cuốn Văn Phạm Việt Nam phạt tôi bằng cách bắt ngồi đếm xem ở trong
truyện Kiều, cụ Nguyễn Du đã dùng bao nhiêu chữ "thì" và bao nhiêu chữ
"mà"? Tôi phải cám ơn cái lối trừng phạt này nhờ đó tôi thuộc Kiều
hơn các trẻ khác. Và tôi thấm ngay được nỗi buồn lâng lâng của Nàng Kiều và của
Nguyễn Du:
Buồn trông cửa bể chiều hôm
Thuyền ai thấp thoáng cánh buồm xa xa.
Buồn trông ngọn nước mới sa
Hoa trôi man mác biết là về đâu?
Buồn trông ngọn cỏ rầu rầu
Chân mây mặt nước một mầu xanh xanh...
Truyện tình Kim Trọng, Thúy Kiều của hai thế kỷ trước nhẹ
nhàng như một áng mây. Còn truyện tình Tuyết Hồng Lệ Sử của Tầu và truyện Tố
Tâm, Mồ Cô Phượng của xã hội Việt Nam thời bấy giờ lâm ly hơn nhiều. Ngoài ra,
trong lĩnh vực văn học, đây là những tiểu thuyết dài được viết ra với một nghệ
thuật mới mẻ và hấp dẫn hơn những đoản thiên tiểu thuyết trước đây của nhà văn
Nguyễn Bá Học hay của Phạm Duy Tốn, bố tôi.
Tuy những truyện tình này cũng na ná như những truyện Pháp mà
chúng tôi đã đọc qua như Paul et Virginie, La Dame Au Camélias nhưng truyện Việt
Nam làm tôi rung động vì trong Tố Tâm hay Mồ Cô Phượng có những câu thơ sót
thương người con gái "lụy tình mệnh bạc", được viết ra bằng tiếng Việt:
Cô ơi cô đẹp nhất đời
Mà cô mệnh bạc, thợ Trời cũng thua.
Hơn nữa, qua một câu truyện tình lãng mạn là Tố Tâm, Hoàng Ngọc
Phách đưa ra một mối sầu xen lẫn mối hờn vong quốc của thời đại. Những người
trí thức thời đó, lớp thì chống Pháp rồi bị giết hoặc bị tù đầy, lớp thì hợp
tác với Pháp vì danh vì lợi, lớp thì tranh đấu ôn hòa bằng những hoạt động văn
hóa, sự kiện này cho ta thấy có nhiều dị biệt trong tâm hồn kẻ sĩ thời bấy giờ.
Một cuốn tiểu thuyết bi tình như Tố Tâm trong đó có yêu đương
tràn trề, có thất vọng não nề và có chết chóc thảm thương như vậy có thể được
coi như một liều thuốc ngọt hay một liều thuốc đắng cho những ai đang thấy trong
lòng có sự thổn thức, khóc than cho nước non và cho ngay cả chính mình nữa. Mối
tình của Đạm Thủy và Tố Tâm trong cuốn tiểu thuyết này làm cho người đọc bị mê
hoặc đến độ có những thanh niên bắt chước người trong truyện, ra vườn Bách Thú
đào đất để chôn những bông hoa tàn rồi còn làm những bài thơ và những câu đối để
khóc hoa. Hai bài ca cải cách đầu tiên ra đời mấy năm sau đó - năm 1938 -
cũng vẫn còn nói tới kiếp hoa sớm nở tối tàn. Đó là hai bài Bông Cúc Nở và Một
Kiếp Hoa của Nguyễn Văn Tuyên và Nguyễn Văn Cổn.
Tuy hãy còn bé, tôi cũng bắt chước người lớn thổn thức khóc
than cho mối tình Đạm Thủy Tố Tâm và chít khăn tang cho những bông hoa tàn úa
như có lần tôi cũng ra đào đất chôn hoa ở bờ Hồ Hoàn Kiếm. Đúng vào lúc tôi
đang sửa soạn bước vào đời, tâm hồn của tôi bị ngay cái bệnh thời đại ảnh hưởng
nặng nề.
Để chống lại tác hại của sự lãng mạn đó, cuốn tiểu thuyết Quả
Dưa Đỏ của Nguyễn Trọng Thuật ra đời ngay sau khi có Tố Tâm. Nó cũng mang tinh
thần phiêu lưu như các truyện Gulliver hay Robinson Crusoe mà chúng tôi đã biết,
nhưng câu truyện An Tiêm bị đầy ra đảo khơi có vẻ muốn gói ghém tinh thần quốc
gia qua những câu thơ có ngụ ý về thời thế. Câu truyện cũng như bài thơ đã ám ảnh
chúng tôi:
Nhớ con chim quốc đêm hè
Non sông hiu quạnh ai nghe mà gào?
Có ai ngờ được rằng hơn một nửa thế kỷ sau, tôi cũng phải sống
một đời lưu đầy gần giống như đời của chàng An Tiêm trong cuốn Quả Dưa Đỏ để
cũng nhắc tới con chim quốc qua một Tổ Khúc nhan đề Bầy Chim Bỏ Xứ.
Biết yêu từ khi 12 tuổi. Đọc truyện tình, nghe truyện tình từ
khi mới thông chữ quốc ngữ. Nhưng dục tính trong tôi thì được khêu gợi sớm hơn
nhiều, ngay từ khi tôi mới lên 7 lên 8, đêm nằm ngủ với một bà bạn của mẹ, dám
đưa tay sờ lên bụng bà ta rồi nhận được cái tát tai nổ đom đóm mắt. Lớn hơn
chút nữa là túm năm tụm ba với mấy thằng quỷ sứ, rủ nhau đi nhìn trộm đàn bà hở
hang trong phòng tắm. Do đó, 50 năm sau, tôi có một bài tục ca nhan đề Nhìn
L... Khi tôi lên 9 hay lên 10 thì có một thiếu nữ hàng xóm kéo tôi vào nhà, đẩy
tôi lên giường và cho tôi ngửi mùi vị thơm nồng của đàn bà vào cái tuổi tôi
chưa biết khoái lạc là gì cả. Không biết phải làm gì, hoàn toàn bị người nữ điều
khiển nhưng tôi sớm thấy được sự bốc cháy của một người có cái vỏ rất e lệ và lạnh
lùng trong đời sống hàng ngày. Tuy còn bé, tôi thấy được sự mù lòa của con người
khi dục tính nổi dậy. Người thiếu nữ hơn tuổi đó đã không còn nhìn thấy gì nữa
khi nắm đầu thằng bé và đưa nó vào những cơn khoái lạc của riêng mình. Thấy được
sự gia tăng của lạc thú trong những cuộc tình cấm đoán và vụng trộm.
Được một người đàn bà cho biết mùi vị của tình yêu rất sớm,
dù lúc đó tôi chưa biết khoái cảm của đàn ông ra sao, nhưng tới khi tôi 16 tuổi
và được một thằng bạn học cùng trường Thăng Long (tên là Biểu) dắt đi nếm mùi
đàn bà thực sự thì... tôi thất vọng!
Trước hết, cái ngõ Hàng Mành (ở chợ Hàng Da đi vào) lầy lội
quá! Phải vén một cái mành mành lớn để bước vào căn nhà chật hẹp và hôi hám
này. Ngoài đường nhìn vào thì không thấy gì, nhưng ở trong nhà nhìn qua mành
mành là thấy người ta đi qua đi lại ngoài ngõ. Mụ Tú Bà vợ Tây bị chồng sa thải - hay chồng đã về nước - có cái nhìn soi mói làm cho mấy anh học trò vốn đã xấu
hổ vì chuyện đi chơi, bây giờ còn tái mặt thêm. Giá "một chuyến đi"
là một đồng bạc Đông Dương, so với chầu hát cô đầu ở Ngã Tư Sở là ba đồng thì
hơi đắt đó! Biết là đắt mà không dám mặc cả. Mặc cả thì bớt được năm hào. Xong
giá cả rồi, lại vén thêm một cái mành mành nhỏ nữa để đi vào động hoa... vàng.
Người gái giang hồ nằm im như tượng gỗ, chàng kỵ mã thấp thỏm trước cuộc viễn
du không bờ bến, không khí căng thẳng như chiếc lò so... rồi than ôi, vừa nhảy
lên yên thì ngã ngựa ngay!
Sinh ra và lớn lên trong một nước bị trị và trong một xã hội
hãy còn khép kín, nhất là còn nghiêm khắc trước vấn đề tình yêu và về tính dục,
tôi được biết những bài học về tình ngay từ khi hãy còn thơ. Rồi tiếp tục đi
trên con đường tình của mình, có khi bình yên, có khi bão tố, tôi thấy rằng ai
cũng có thể mê muội vì tình. Trước khi gặp người tình, đời chúng ta bình yên lắm.
Sau khi gặp tình, tất cả có thể thay đổi. Tình làm ta quay cuồng như con diều
trong cơn bão tố. Ta vui mừng hay buồn tủi, hy vọng hay tuyệt vọng, nhìn đời đẹp
hay xấu tất cả tùy thuộc người tình.
Biết như vậy nhưng tôi sớm thấy một điều là đàn ông rất cần
đàn bà. Hình như lúc nào đàn ông cũng nhớ cái xương sườn của mình nên suốt đời
chạy đi tìm nó. Ngoài tình mẹ thiêng liêng, tôi mà không có người nữ quanh năm
thì tôi sống không nổi. Tình bao giờ và ở đâu cũng thật là oái oăm. Tại xã hội
Tây Phương, người ta cứ việc tự do luyến ái đến cùng cực nhưng ai lâm vào cảnh
đa thê là gặp chuyện rắc rối ngay. Tại Hà Nội vào những năm tôi còn bé, người
ta che dấu những chuyện tình "bê bối" nhưng ai cũng có thể có năm thê
bẩy thiếp. Bạn của bố tôi, các ông Nguyễn Văn Vĩnh, Bùi Kỷ và Trần Trọng Kim đều
có hai bà để đi vào cuộc tình. Bố tôi mà sống lâu thì chắc cũng "phải"
có hai vợ.
Người ta thường cho rằng "tình là dây oan",
"cái tình là cái tội". Riêng tôi trộm nghĩ: Tình là của trời ban cho,
tội là do con người buộc vào nhau. Tâm hồn tôi vốn đã rất nhạy cảm từ khi tôi
còn bé. Tôi có thể khóc được khi một người hát xẩm tới trước cửa nhà hát cho
tôi nghe câu truyện người ăn mày mù lòa bị mất chiếc gậy hay khi tôi đọc một cuốn
tiểu thuyết ái tình lâm ly. Tôi sôi nổi và muốn vùng lên khi nghe một câu chuyện
phiêu lưu mạo hiểm hay trước một tiếng gọi ái quốc nào đó. Sau này, khi đã trưởng
thành thì cảm xúc của tôi lại càng bén nhạy đến đỗi, tới phòng triển lãm coi một
bức tranh đẹp, đôi khi tóc gáy của tôi có thể dựng đứng lên. Bức tranh mà còn
làm tôi xúc động như thế thì huống chi là những giai nhân đa tình đa cảm. Tôi
đã dễ dàng cùng họ bay lên đỉnh cao hay rơi xuống vực sâu của cuộc tình và cuộc
đời. Tôi chấp nhận hết. Tôi không bao giờ tự than thân trách phận hay giải
thích phân trần với bất cứ ai về những chuyện rất con người này cùng với tất cả
những hệ lụy của nó.
Hơn nữa, tôi còn muốn tri ân tất cả những người tình của tôi
vì họ đã làm nhựa sống trong tôi nhảy vọt lên, tuy chỉ trong khoảnh khắc nhưng
cũng có đủ khoái cảm để tôi sáng tác những bài tình ca dâng hiến cho đời. Với ước
mong rằng, có những bản tình ca này để nghe hay để hát, nhiều người cảm thấy đời
mình vui hơn, cuộc tình của mình đẹp hơn.
Chương mười
Tôi đi từ Ải Nam Quan
Sau vài ngàn năm lẻ e é...
CON ĐƯỜNG CÁI QUAN
Kể từ khi người anh cả của tôi là Phạm Duy Khiêm - người Việt
Nam đầu tiên đậu thạc sĩ - trở về nước để trở thành một giáo sư dạy tiếng Pháp
cho học trò Pháp ở Lycée Albert Sarraut thì mẹ tôi, chị Chinh, anh Nhượng và
tôi đã có một mức sống cao hơn trước. Chị lớn của tôi đã lấy chồng và ra ở
riêng. Ngày cưới chị, tôi hãnh diện vì đám cưới của chị mình tối tân hơn những
đám cưới khác. Đón dâu trong đám cưới thời đó thường là bằng những chiếc xe
kéo. Sang trọng hơn nữa thì rước dâu bằng năm bẩy chiếc xe "song mã".
Tham Tá Đinh Mạnh Triết tới đón chị tôi về làm vợ bằng 12 chiếc xe ô tô, có cả
xe Hoa Kỳ mui trần! Oai không?
Tục lệ trong đám cưới vẫn còn được giữ, cô dâu phải cầm quạt
che mặt bước qua cái hoả lò than nóng rực để lửa đốt hết tà ma đã đi theo cô từ
dọc đường và chú rể phải lễ mẹ vợ đàng hoàng. Không giống như đám cưới của nhà
báo Như Phong, vì không chịu lạy bố mẹ vợ nên phải hủy bỏ đám cưới, nhà trai bẽ
bàng kéo nhau ra về. Lại là một cuộc cải cách phong hoá có đụng chạm. Kể ra việc
quỳ lạy bố mẹ vợ có thể làm cho con người văn minh bị mất "nhân vị"
quá. Nhưng nếu bỏ tục lệ cũ thì phải có nghi thức mới chứ? Đã từ lâu, tôi thấy
đám cưới của người Việt không còn chú trọng nhiều tới lễ nghi nữa, đám cưới mà
cứ như là buổi đại nhạc hội hay là đêm dạ vũ vậy.
Căn nhà lụp sụp ở phố Hàng Dầu bán cho một người trong họ,
sau này, tiếc quá, sẽ bị phá đi để ở đó xây lên một ngôi nhà mới. Mẹ con chúng
tôi theo anh Khiêm tới ở căn nhà hai tầng lầu ở phố Lò Đúc rồi ít lâu sau lại dọn
lên phố Blockauss Nord, cách khu Ngũ Xã khoảng 200 thước. Người làm trong nhà,
ngoài vú già và một chị sen đã có thêm một anh bếp biết nấu cơm Tây cho anh
Khiêm ăn. Lại còn có thêm một anh phu xe lực lưỡng để hàng ngày kéo xe đưa anh
Khiêm đi dạy học. Chiếc xe kéo ở Hà Nội cũng đang trên đà tiến bộ. Hai bánh xe
bằng gỗ của chiếc xe kéo mà mẹ con tôi thuê để đi lễ ngày nào bây giờ đã được
thay bằng bánh cao su. Do đó chiếc "xe tay" được đổi tên là "xe
cao su". Xe do hãng OMIC làm ra nên xe có thêm một cái tên nữa là xe
"ô mích". Anh Nhượng đã có xe đạp để đi học. Tôi không có xe nên thường
lấy trộm xe để đi chơi và thường được ăn những cái đá đít của người anh yêu
quý.
Khi ở phố Lò Đúc, bạn hàng xóm của tôi là Đĩnh và Kiện, những
người con của nhà khảo cổ Trần Văn Giáp và Đoàn Bính cháu họ của Đoàn Thêm.
Đĩnh và Kiện có cô em gái rất tinh nghịch. Chúng tôi hay chơi đi trốn và tôi đã
khởi sự "bê bối" với cái trò ôm hôn rất bừa bãi của tôi rồi. Đoàn
Bính, Đĩnh, Kiện và cô em là những khán giả có "may mắn" được coi tài
đóng đinh lỗ mũi và tài làm trò quỷ thuật tôi học được từ ông Hai Tây và anh
làm xiếc rong hồi trước.
Phố Lò Đúc sạch sẽ khang trang hơn phố Hàng Dầu. Vắng vẻ hơn
vì không phải là khu buôn bán. Kỷ niệm đáng nhớ là một hôm mưa bão dữ dội, tôi
và anh Nhượng ngồi trong xe kéo, đi từ phố Lò Đúc xuống tận rạp Philharmonique ở
Bờ Hồ để coi phim hoạt họa Blanche Neige Et Les Sept Nains. Thế mới thấy cinéma
có khả năng quyến rũ ghê gớm! Coi phim cũng thích nhưng không quyến rũ bằng
nghe bài nhạc với câu hát hứa hẹn: Un jour mon prince viendra (Một ngày kia
hoàng tử sẽ tới với em). Thì ra cái nọc nhạc sĩ đã nằm trong tôi từ đó.
Dọn lên phố Blocklauss Nord (Châu Long), tôi được sống trong
căn nhà hai tầng, có cổng sắt, có vườn hoa nhưng buồn ơi là buồn! Con đường thì
vắng bóng người qua lại. Căn nhà thì kín cổng cao tường. Tôi không có bạn bè
hàng xóm nào giống như những ngày ở phố Hàng Dầu, phố Lò Đúc. Phải đi bắt bạn ở
Ngũ Xã.
Tôi vẫn được ngủ chung với mẹ ở dưới nhà trong khi các anh chị
chiếm ba phòng trên gác. Tôi thấy được nỗi buồn của mẹ khi suốt ngày ngồi phá
trận một mình vì không phải lo ngược xuôi buôn bán, không có bạn bè tới đánh
bài, không có những buổi đi lễ thường xuyên như trước nữa. Có người con cả làm
chủ gia đình rồi, mẹ tôi không còn đóng vai chủ động và đang chuẩn bị trở thành
một chiếc bóng không mầu rồi! Có lẽ vì vậy mà mẹ tôi lúc đó vẫn ôm ấp tôi như một
đứa bé con dù tôi đã 14, 15 tuổi. Tôi hay được ngồi dưới đất để nhổ tóc sâu cho
mẹ. Chao ôi, mùi tóc mẹ bốc lên sao mà ngọt ngào đến thế. Hoặc ngồi đọc tiểu
thuyết cho mẹ nghe và nhìn mẹ lim dim ngủ.
Đây cũng là lúc người anh khó tính hay đánh đập tôi. Bà mẹ
nào mà chẳng yêu con út hơn. Tôi bắt gặp những ánh mắt buồn của mẹ những khi mẹ
chứng kiến cảnh tôi bị ăn đòn. Các con tôi - làm sao tránh đươc - khi chúng
nó đánh nhau, không bao giờ chúng nó hiểu được vì sao tôi lại buồn hơn những
người cha khác trong cùng hoàn cảnh. Bạn nhạc yêu mến của tôi bây giờ hiểu được
tại sao đoạn SÔNG MẸ trong Trường Ca MẸ VIỆT NAM lại cảm động hơn những đoạn
khác...
Căn nhà ở phố Châu Long này có một garage bỏ trống. Tại đây,
tôi đã lắp được cái máy radio chạy bằng galène. Không dám khoe khoang, khi còn
bé, tôi thích đọc sách báo Pháp, đặc biệt những sách báo về kỹ thuật và khoa học
như Sciences et Vie hay là Système D (D = débrouillard). Tôi cũng là thằng bé rất
khéo tay. Lúc đó, anh Khiêm mang về nhiều hộp Meccano của Pháp trong đó có những
thanh sắt rời dùng để lắp (bằng con ốc) thành những phi cơ, xe tăng, cây cầu
v.v... Khó đến đâu, tôi cũng đều lắp đúng như tranh kiểu mẫu. Rồi sau này tôi
còn được học hơn một năm ở Trường Kỹ Nghệ Thực Hành nữa. Bây giờ, dù đã luống
tuổi, tôi vẫn còn mê say học hỏi về ngành computer là vì ngay từ khi hãy còn
thơ, tôi đã thích khoa học và kỹ thuật rồi.
Đường nhà tôi ở cũng chỉ cách khu Ngũ Xã khoảng 200 thước.
Đây là nơi chuyên môn đúc đồ đồng nằm trên một eo đất rộng nhô ra hồ Trúc Bạch.
Hà Nội là thành phố có khá nhiều hồ. Bên kia hồ Trúc Bạch là hồ Tây. Ngăn đôi
hai hồ này là đường Cổ Ngư, con đường của những tình nhân ở Hà Nội. Hồ Tây rất
rộng, gặp ngày gió lớn thì có sóng to. Anh Khiêm chơi thuyền buồm ở đây có lần
bị lật thuyền suýt chết. Hồ Trúc Bạch và hồ Tây không làm tôi quên được hồ
Gươm. Kể cả hai hồ Thiền Cuông và hồ Bẩy Mẫu ở phía Nam thành phố mà tôi cũng
không xa lạ gì.
Vốn đã thích những điều nhà trường chưa dạy, sau khi học lóm
về máy radio, nay vào chơi khu Ngũ Xã, tôi hấp thụ thêm bài học về nghề đúc kim
khí. Dùng đất trộn với tro để làm khuôn ra sao? Đun đồng nóng tới độ nào? Đổ
xong đồng vào khuôn thì bao giờ đập khuôn ra? Nhìn thấy ánh mắt rạng rỡ của anh
thợ đúc khi đập khuôn để thấy tác phẩm của mình. Làm quen với anh thiếu niên
cùng tuổi, tên là Thụ, mặt mũi đen sì giống như những bức tượng mà anh phụ giúp
gia đình để đúc nên.
Ra Ngũ Xã cũng là để đứng trước căn nhà mầu đỏ, bâng khuâng
nhớ tới Emilienne Ducret. Nhưng bây giờ không có em bé lai Pháp để yêu mến thì
tôi làm quen với người khác vậy. Tôi bắt bạn với hai chị em mồ côi cha mẹ, rất
nghèo, sống trong một túp lều ở bên bờ hồ Trúc Bạch, hằng ngày cong lưng mò tôm
bắt cá trong cái hồ đầy bùn này để đem ra chợ bán. Tôi thường đem cơm nguội ở
nhà tới cái lều nhỏ cho hai chị em ăn. Tôi không hiểu rõ lúc đó tôi yêu cô gái
mò tôm này hay tôi chỉ thương xót hai chị em nghèo khổ mà thôi! Đó là một thứ
tình cảm lẫn lộn mà về sau tôi luôn luôn vướng phải trước nhiều cuộc tình. Tình
yêu hay chỉ là tình thương?
Tôi cứ mải mê với trò chơi kỹ thuật khoa học và với chuyện
tình lãng mạn như vậy cho nên rất xao lãng việc học. Dù có ông anh là giáo sư
nhưng tôi không được ông trực tiếp dạy dỗ một lần nào cả! Vả lại từ khi lên 6
tuổi cho tới bấy giờ, tôi là một đứa bé không thích bị lùa vào kỷ luật. Nếu ông
ấy có dạy tôi học và khép tôi vào kỷ luật, tôi cũng vùng ra khỏi kỷ luật mà
thôi!
Sau khi đậu xong bằng Tiểu Học ở Trường Nguyễn Du, tôi chuẩn
bị bước vào Trung Học. Nhưng tôi thi trượt vào trường Bưởi, hỏng thi cũng vì
không làm đúng bài luận văn bằng tiếng Pháp. Trong kỳ thi này, thí sinh phải viết
bài về đề tài con đường sắt xuyên Việt vừa mới được hoàn thành, tầu hỏa đã bắt
đầu đi được từ Bắc vào Nam và phải nói tới sự ích lợi của những chuyến tầu
trans-indochinois đó. Đề tài này không có gì là khó, nhưng lúc đó tôi rất lười
học. Thành thử viết một bài dự thi rất lạc đề! Ngay sau đó, tôi cố gắng - một
cách khổ sở - học tiếng Pháp hơn trước và phải mất mấy chục năm sau tôi mới trả
được mối hận trans-indochinois bằng bản trường ca Con Đường Cái Quan.
Thời đó, những ai thi trượt vào trường Bưởi thì được gia đình
cho đi học tại trường Trung Học Thăng Long. Hằng ngày tôi đi học bằng xe điện
và có cái thú nhảy xe điện của lớp trẻ Hà Nội thời đó. Luôn luôn nhảy xuống đường
trước khi xe điện ngừng. Luôn luôn chờ xe điện chuyển bánh rồi mới nhảy lên xe.
Mỗi ngày, chiếc xe điện già nua lọc cọc đưa tôi từ Quan Thánh xuống Hàng Cót
(Rue Takou) - con phố có nhà hộ sinh nơi tôi sinh ra - rồi tôi đi bộ qua đường
Hàng Da, Hàng Giầy để tới nhà trường nằm tại Ngõ Trạm (Henri D'Orléans). Trước
mặt trường là cầu xe lửa với những chuyến tầu đông đặc hành khách. Dưới gầm cầu
là nơi trú ngụ của những kẻ không nhà.
Vào thời điểm 1935-36 này, trường Thăng Long là cái ổ của những
nhà giáo muốn làm Cách Mạng. Thầy dạy của tôi là Võ Nguyên Giáp, Trần Văn
Tuyên, Phan Anh, Khuất Duy Tiến... Thầy Giáp dạy Sử Địa và gieo tinh thần yêu
nước vào đầu học sinh. Thầy Tuyên dạy Pháp Văn và tôi đã được thầy phê: Petit
élève intelligent et travailleur, pourrait réussir en francais (Học sinh nhỏ tuổi
thông minh và cần mẫn, có thể thành công trong Pháp Văn). Đó cũng nhờ anh
Khiêm, khi ở Pháp về thì trong nhà có một thư viện khá lớn. Tôi tha hồ đọc sách
Pháp Văn, mỗi lần làm bài lại "thuổng" văn của các tác giả mà mình đã
đọc. Đây cũng là lúc tôi ham đọc sách, đã khởi sự mê thích những kịch bản rất lẳng
lơ của Marivaux như Les Jeux De l'Amour Et Du Hasard...
Bạn học cùng lớp và thân nhất của tôi ở trường Thăng Long là
Nguyễn Hiến, hiền lành, chững chạc, cuối tuần tôi thường tới nhà nó ở đường
Chanìeaulme, gần Chợ Hôm để nói chuyện trai gái rồi hai thằng đi bộ ra ngoại ô
gần hồ Thiền Cuông để hưởng cái thú... (xin lỗi) ỉa đồng. Có khi cao hứng còn dắt
nhau đi đồng gần hồ Bẩy Mẫu nữa cơ! Về sau Hiến nối nghề cha, khi di cư vào Nam
làm họa viên cho Sở Lục Lộ. Mỗi lần sửa nhà, tôi lại nhờ Hiến vẽ kiểu.
Thằng bạn ngỗ nghịch nhất, trải đời nhất và to con nhất lớp
là Nguyễn Văn Biểu, người gốc Quảng Yên. Chúng tôi phục thằng này sát đất mỗi
khi nó đặt một miếng kẹo vừng trên mặt bàn học rồi lấy tay cầm cái bảo vật cứng
cáp của nó để đập vỡ tan miếng kẹo! Do đó nó có thêm danh xưng là thằng "Cả
Bật". Chính thằng này đem tôi và thằng Hiến đi phá tân trong ngõ Hàng
Mành. Khi có cuộc kháng chiến Nam Bộ, Biểu là người tiên phong đi vào Nam và chết
trận ở trong đó.
Ngồi sau tôi hai hàng ghế là sinh viên Bùi Đình Diệm (tức Bùi
Đình Dậu), thi sĩ Quang Dũng trong tương lai. Dậu cũng to con nhưng ngoan và hiền
hơn Biểu. Vào đầu giờ học, khi sinh viên vào lớp mà thầy chưa tới thì cả lớp
"làm loạn" với những mảnh giấy vo tròn dùng làm đạn để ném nhau thì Dậu
tức Quang Dũng không bao giờ tham dự cuộc chơi.
Bước vào Trung Học là coi như mình đã khởi sự ra khỏi thời
thơ ấu rồi. Chúng tôi không nhìn đời bằng đôi mắt thần tiên nữa. Bây giờ trước
mắt tôi là cuộc đời thực tế và phũ phàng. Thực tế là tôi đang sống trong một nước
bị trị. Tình yêu nước vẫn bàng bạc trong tâm hồn. Trái tim vẫn rung động trước
cảnh khốn khó của người dân. Nhưng phải có hoàn cảnh thời thế tới với tôi, nếu
không tâm hồn và trái tim tôi sẽ chỉ thấp thỏm mà vẫn cứ ngủ yên.
Lúc này, tại Pháp có sự thay đổi trong bộ mặt chính trị. Một
chính phủ mới mẻ được thành lập với thành phần đa số là người trong Mặt Trận
Bình Dân (Front Populaire). Nước Pháp đã có một chính sách dễ dãi nào đó đối với
các thuộc địa. Tại Việt Nam các phong trào đấu tranh bị kìm hãm sau vụ khởi
nghĩa của Việt Nam Quốc Dân Đảng, vụ khởi loạn tại Nghệ An... bây giờ được cơ hội
tốt để hoạt động trở lại. Và hoạt động công khai, qua báo chí, qua hình thức hội
đoàn.
Nhóm Việt Nam Phục Quốc do Cường Để (cư ngụ tại Nhật) làm chủ
tịch, có đảng viên là Vũ Đình Dy chủ trương tờ Effort Indochinois. Báo Le Cygne
(Bạch Nga) của Nguyễn Vỹ có bài đả kích chính sách thuộc địa Pháp. Báo Le
Travail tuyên truyền chủ nghĩa Cộng Sản có bài của Võ Nguyên Giáp, người đóng
vai chính trong báo En Avant cùng với Đặng Xuân Khu. Ông này (về sau mang tên
là Trường Chinh) vào làm tổng thư ký trong Hội Truyền Bá Quốc Ngữ. Hội này chống
nạn mù chữ nhưng đồng thời là cơ quan bí mật của Đảng Cộng Sản Đông Dương.
Những hoạt động báo chí và hội đoàn này là yếu tố chuẩn bị
cho toàn dân Việt Nam ra thoát ách thực dân, sau khi Pháp bị Nhật lật và Nhật bị
thua trận trong Thế Chiến II, tất cả đẩy đưa tới ngày Cách Mạng Tháng Tám năm
1945.
Đây là thời Tự Lực Văn Đoàn đã phát triển và cung cấp cho độc
giả những sách báo phổ biến rất nhiều tư tưởng mới đóng khung trong hai quan điểm
là duy tân và cấp tiến. Người quản lý của tờ Phong Hóa là Phạm Hữu Ninh, người
sáng lập ra trường Thăng Long và là anh họ của tôi. Thế là mỗi tuần vào ngày
báo ra, tan học xong, trước khi về nhà, tôi tới gặp anh Ninh để xin báo và có
cái thú là đọc báo trước tất cả mọi người. Những nhân vật điển hình mà tờ Phong
Hóa tạo ra như Bang Bạnh, Lý Toét, Xã Xệ... đã cho tôi thấy báo này muốn đả phá
một thứ xã hội cũ được coi như hủ lậu, lạc hậu. Nhóm Tự Lực Văn Đoàn còn đưa ra
ý niệm về tự do cá nhân, chống lại luân lý gia đình chuyên chế.
Và rõ ràng càng đọc tờ Phong Hóa mà hậu thân của nó là tờ
Ngày Nay, cũng như đọc tiểu thuyết của nhà xuất bản Đời Nay (cũng của nhóm Tự Lực)
tôi càng nhìn ra quan niệm mới về xã hội nhân sinh và những mục tiêu chính trị
của Nguyễn Tường Tam và các đồng chí. Kéo người dân nghèo ở thành phố ra khỏi
chốn bùn lầy nước đọng, xóm hẹp phố buồn qua việc vận động xây những nhà được gọi
là Nhà Ánh Sáng là một ưu điểm của báo Phong Hóa. Rồi có luôn việc cải tiến lối
ăn mặc của các bà các cô qua loại áo "Lemur" do họa sĩ Cát Tường vẽ
kiểu. So sánh với áo dài cổ điển của thời đó thì kiểu áo bồng vai, thắt eo được
coi là tiến bộ. Chẳng cần phải đợi tới thời bà Ngô Đình Nhu, lúc này đã có kiểu
áo dài hở cổ rồi. Bây giờ không có ai phản đối sự cải cách nữa, tất cả các bà,
các cô đều chạy theo phong trào này. Ngay cả đôi bàn chân phụ nữ hồi đó cũng được
chú ý với loại guốc có gót cao gọi là guốc phi mã. Thiếu nữ Hà Thành khởi sự uốn
tóc quăn sau khi đã cạo răng.
Nhưng bắt đầu từ lúc tôi đi vào Trung Học cho tới khi trở
thành một thanh niên 17 tuổi đời, không phải chỉ có Nhất Linh, Khái Hưng, Thế Lữ,
Trọng Lang trong Tự Lực Văn Đoàn ảnh hưởng đến tâm hồn tôi. Những tác phẩm của
các nhà văn độc lập như Nguyễn Tuân, Nguyễn Công Hoan, Tam Lang Vũ Đình Chí, Vũ
Trọng Phụng cũng được tôi ngấu nghiến đọc. Là con một nhà văn xã hội, tôi
nghiêng về những sách nói tới sự khốn khổ của con người như Tôi Kéo Xe, Kép Tư
Bền, Hà Nội Lầm Than... Tôi còn quá nhiều tưởng tượng đến đỗi hình dung những
nhà cách mạng đương thời như Nguyễn Hải Thần, Nguyễn A³i Quốc mà tôi không hề
biết mặt, qua nhân vật Hải Vân trong cuốn Giông Tố của Vũ Trọng Phụng. Chỉ có một
điều làm tôi bất bình là tại sao trong làng văn lại có những câu thơ than vãn của
Nguyễn Vỹ:
Nhà văn An Nam khổ như chó
Mỗi lần cầm bút nói văn chương
Nhìn đàn chó đói gậm trơ xương
Và nhìn chúng mình hì hục viết
Suốt mấy năm giời kiết vẫn kiết...
Và tại sao giấc mộng của nhà văn Vũ Trọng Phụng lại chỉ là được
ăn một miếng bít tết?
Bất bình trước cảnh bất công xã hội, cũng như mọi người, tôi
"đổ tội" cho thực dân Pháp đã gây nên cảnh đó. Nhưng khi bước vào đời
nghệ sĩ và dù thực dân đã "cút" (sic) đi rồi, tôi thấy văn nghệ sĩ Việt
Nam vẫn chưa ra thoát cảnh nghèo. Theo truyền thống Việt Nam, thường thường kẻ
sĩ đều nghèo nhưng bao giờ cũng trong sạch. Do đó có nhiều người còn cho rằng
nghệ sĩ phải nghèo mới sáng tác được! Tôi chỉ đồng ý về sự trong sạch rất cần
thiết cho bất cứ ai sống trong xã hội, không cứ gì kẻ sĩ. Nhưng tôi nhất định
không bao giờ chịu sống một đời "hàn sĩ" như bố mình hay sống với những
lời than vãn của các vị đàn anh Nguyễn Vỹ và Vũ Trọng Phụng. Người nghệ sĩ phải
có địa vị cao trong xã hội. Nếu không được sướng như tiên thì cũng không thể khổ
như chó.
Mười một
Ai đưa ta tới chốn này
Bên kia Tòa Án, bên này Sainte Marie...
Ca Dao của học sinh
Trường Kỹ Nghệ Thực Hành Hà Nội
Đời tôi đang êm ả trôi bên mẹ hiền, hằng ngày nhảy xe điện đi
học trường Thăng Long hoặc thơ thẩn đi chơi trong khu Ngũ Xã. Bỗng nhiên một
hôm, anh Khiêm phán:
- Không cho thằng này đi học chữ nữa!
Cho tới năm 1974, một năm trước khi anh tôi qua đời, tôi
không hiểu vì sao người anh lại ghét mình. Lúc còn bé, nếu tôi nhớ không lầm,
tôi chỉ được đùa chơi với anh Khiêm có hai lần. Sau khi bố tôi chết, anh ấy vào
sống nội trú trong trường, cuối tuần mới về nhà. Lối đùa chơi với hai em nhỏ của
anh rất khác thường. Anh nắm hai tay một thằng em, nhấc bổng lên rồi quật xuống
đất như người ta làm xiếc vậy. Hai anh em tôi không bị gãy tay hay gãy cẳng cũng
là chuyện lạ.
Khi tôi lên 7 thì anh Khiêm được một học bổng đi Tâỵ Trong bẩy
năm, tôi không hề biết gì thêm về người anh lớn. Qua thư từ hiếm hoi gửi về cho
mẹ, không thấy anh ấy nhắc nhở gì đến lũ em. Lúc anh Khiêm từ Pháp về, tôi đã
thành một đứa em 14 tuổi, cái tuổi đang biến hình từ thiếu nhi qua thiếu niên
mà nếu người lớn có độ lượng thì sẽ phải nương tay dẫn dắt. Anh Nhượng tính
tình yếu mềm lại mắc bệnh thương hàn ngày còn bé, thoát chết nhưng bị méo miệng
nên mang nhiều mặc cảm và rất dễ dạy. Tôi được mẹ và vú nuông chiều từ bé nên bướng
bỉnh, nhất là trong tuổi dậy thì này. Trước lối đối xử thiếu thân tình của người
anh, nhiều khi tôi ỳ ra, không bao giờ tỏ ra mình có lỗi, dù có lỗi hẳn hoi.
Nhưng chưa chắc tôi đã là thằng em hư hỏng và phạm nhiều lầm
lỗi. Tôi còn nhớ trong ba năm sống chung với nhau, tối thiểu có hai lần anh tôi
phạt tôi một cách vô lý. Tôi khởi sự thích đàn ca từ khi anh tôi đi vắng. Người
chị lớn lấy chồng khá giả tặng cho em út một đàn mandolinẹ Tôi đã vê được những
bản nhạc ngắn hay nhất của Ý Đại Lợi như Martha, Back To Sorriento... Bây giờ
sống chung với người anh, tôi không được đánh đàn. Muốn đàn ca, phải chờ khi
anh ấy vắng nhà. Có lần quá cao hứng nên không đề cao cảnh giác, người anh chợt
về, giật cái đàn mandoline vứt xuống đất và thân tặng nhạc sĩ mầm non một trận
đòn. Một lần khác, vào mùa hè, tôi đang nằm trên nền nhà đá hoa để hưởng cái
mát dịu, anh Khiêm ở đâu về, sồng sộc tới chỗ tôi nằm, nắm cổ lôi dậy, phạt tôi
quỳ trước sự ngạc nhiên của mẹ tôi: Ai cho mày nằm dưới đất? Quỳ xuống đó!
Trong mấy chục năm xa nhà, nhiều khi được sống trong khung cảnh
gia đình êm ấm của người khác rồi chạnh lòng nhớ tới hoàn cảnh mình, tôi không
hiểu tại sao giữa chúng tôi không có tình huynh đệ? Thứ tình anh em mà tôi thấy
tuyệt đẹp trong cuốn Quốc Văn Giáo Khoa Thư?
Tôi buồn vô hạn vì cũng như mọi người, tôi vinh dự có người
anh học giỏi, người Việt Nam đầu tiên đậu bằng thạc sĩ, nhà văn Việt Nam viết
văn Pháp hay hơn người Pháp, người Việt Nam quân tử muốn trả ơn nước Pháp đã
đào tạo ra mình nên đầu quân làm binh nhì cho Pháp trong Thế Chiến Hai, bất chấp
lời dị nghị.
Tôi buồn rồi tôi hờn giận, đổ lỗi cho người anh là ích kỷ,
khó tính, vụng về trong cách đối xử với mọi người, bắt đầu từ người trong gia
đình. Một người tự cao tự đại, rất ít bạn, không có người tình và đang bất mãn
vì những chuyện gì đó rồi có bao nhiêu tức giận đổ vào đầu thằng em út. Ít ra
tôi cũng có thể chứng minh anh tôi là người rất nghiệt ngã đối với những người
đi thi Tú Tài trong thời kỳ đó. Giám khảo chấm thi khó tính đến đâu cũng chỉ
phê điểm zéro là cùng, nhưng anh tôi "giận" thí sinh Việt Nam yếu kém
Pháp ngữ đến độ phê điểm... dưới zéro! Một người "khó" đến độ về sau
này khi bạn đồng học là Léopold Senghor, Tổng Thống nước Sénégal đồng thời là
thi sĩ làm thơ tiếng Pháp nổi danh, gửi tặng một tập thơ thì anh tôi gửi trả lại
với những dòng chữ phê bình bằng mực đỏ của một nhà giáo!
Cũng có thể một người cầu toàn trách bị như anh tôi, không bằng
lòng với chuyện tôi thi trượt vào trường công và phải đi học trường tư, trước
viễn ảnh phải nuôi tôi ăn học cho tới khi cũng giật bằng thạc sĩ - vị chi là
10 năm - vì phải trả nợ cho bố nên anh tôi không dư tiền để nuôi các em ăn học
thành tài. Điều này đúng vì anh Nhượng cũng không được theo đuổi việc học mà phải
thi ngay vào trường Sư Phạm để trở thành một giáo viên vô danh trong khi -
theo tôi - anh ta là người học chăm, học giỏi còn hơn cả anh Khiêm nữa! Nếu
không soạn ra dăm ba bài hát thì chẳng ai biết Phạm Duy Nhượng là ai. Ở trường
Thăng Long, tôi đâu có thua kém ai trong việc học hành? Đứng thứ nhì trong lớp,
nếu tôi được tiếp tục đi học, tôi cũng đậu bằng thạc sĩ cho mà coi!
Nhưng đùng một cái, tôi được người anh cho biết: "Mày phải
học nghề để tự nuôi thân!" Anh Khiêm liên lạc với Giám Đốc người Pháp của
Trường Bách Nghệ để gửi tôi vào học với tư cách học viên nội trú. Rồi không hiểu
vì sao anh còn phạt (?) tôi bằng cách xin với nhà trường không cho tôi về nhà
vào những ngày chủ nhật (consigné à la demande de la famille). Tôi không được
tiếp tục học chữ, bị bắt buộc phải học nghề rồi còn bị "cấm túc"
trong trường, điều này làm cho mẹ tôi buồn - tôi nhớ mãi tiếng chép miệng thở
dài của mẹ - nhưng cũng còn những điều khác làm cho mẹ tôi buồn rồi, chẳng hạn
mẹ tôi không được đánh bài hay đi lễ như lúc trước, mẹ tôi muốn có cháu nội
nhưng người con cả nhất định không lấy vợ. Mẹ tôi buồn nhưng không nói ra, tôi
biết chắc như vậy!
Chỉ tới khi anh Khiêm tự tử chết tại Pháp vào đầu năm 1975
thì tôi mới ngộ ra anh tôi là một người cô đơn tới cùng cực. Suốt đời, đem tính
tình vô cùng nghiêm khắc ra để đối xử với tất cả mọi người, không trừ một ai, kể
cả với mẹ. Khó khăn ngay với chính mình nữa. Cuối cùng thất vọng, tự sát!
Một năm trước khi anh tôi qua đời, lần đầu tiên sau mấy chục
năm cách biệt, chúng tôi trao đổi thư từ với nhau. Trong một bức thư, anh tôi viết
rằng đã biết chán đời từ khi còn trẻ. Và đằng sau bộ mặt "đóng kịch"
với đời là một sự chán ngán vô biên. Anh nói anh là một người (nguyên văn)
"nihilist". Tới khi đó, tôi mới nguôi lòng oán hận người mà tôi cho
là ác nghiệt, vô tình vô nghĩa và vô trách nhiệm. Và bắt đầu thương người anh
ruột đang sống cô đơn tại một trại nhỏ ở miền quê nước Pháp. Bắt đầu biết ơn
người mà tôi luôn luôn tự hứa sẽ phải nổi tiếng hơn, giầu có hơn, thành công
hơn trong cả hai địa hạt gia đình và xã hội. Nếu không có người anh nghiêm khắc
mà tôi nhìn như đối tượng để vượt qua, chưa chắn tôi đã hoàn thành đời tôi như
thế này.
Tôi bỗng nhớ tới sự mê say của anh Khiêm khi anh diễn thuyết
nhiều lần về cuốn phim BACK STREET trong đó một sự việc cỏn con (bị kẹt xe gì
đó) làm cho một đôi tình nhân bị lỡ hẹn khiến cho cuộc đời của họ đổ vỡ hoàn
toàn. Anh Khiêm cũng là người để lỡ một cái hẹn lớn trong khi tôi có may mắn tới
đúng giờ hẹn của lịch sử để không phải thắc mắc gì khi cùng toàn dân vùng lên
đánh đuổi thực dân. Tôi thấy được thảm kịch của người anh ruột. Vì huyết thống,
chắc chắn anh tôi cũng thừa hưởng phần nào sự "bất đắc chí" của bố.
Nhưng từ khi bước vào trường học cho tới khi đỗ đạt, phải nói rõ là chính nước
Pháp nuôi anh thành tài. Trở về nước, anh là người thành công trong xã hội,
nhưng khi đất nước đi tới chỗ rẽ của lịch sử thì trong anh có một cuộc giằng co
dữ tợn. Yêu nước vô cùng nên viết LEGENDES DES TERRES SEREINES, LA JEUNE FEMME
DE NAM XƯƠNG (°). Nhưng liệu có thể dứt được ân tình đối với nước Pháp như đôi
tình nhân dị chủng đối với nhau trong cuốn NAM ET SYLVIE (°°)? Có thấy Pháp là
kẻ thù của dân tộc không? Có thấy được thầm ước của nhân dân không? Sau này,
anh nhận chức Cao Ủy trong Liên Bang Đông Dương của Pháp nên không cộng tác với
một tổ chức yêu nước nào, đó là sự lỡ hẹn chua sót chăng? Không cộng tác với Bảo
Đại nhưng làm Đại Sứ cho Chính Phủ Ngô Đình Diệm (để sẽ bị "cám ơn" một
cách tồi tệ) có phải là một sự đúng hẹn bẽ bàng không? Chỉ biết khi tôi còn ở với
anh, tôi thấy anh đau đớn lắm. Đau đớn bao nhiêu thì nổi sùng bấy nhiêu. Chỉ tội
nghiệp cho thằng em thiếu tình cha đang chờ đợi thứ tình đó nơi người "quyền
huynh thế phụ" nhưng chỉ nhận được giận dữ hơn là yêu thương! Tôi cũng đau
đớn lắm, nhưng tôi không thể có một phản ứng nào khác hơn là lẳng lặng xa dần
người anh. Cũng như về sau này, khi không chịu nổi sự bó buộc của một thế lực
nào đó thì tôi lẳng lặng ra đi. Lúc đó tôi lớn tuổi rồi, tôi không hờn giận,
không mặc cảm, tôi chỉ thương thôi! Thương những người làm tôi buồn khổ như đã
thương anh mình.
Mùa Thu 1937. Tôi bước vào tuổi 16, cái tuổi nên thơ nhất của
một đời. Đang là thư sinh mơ mộng, vì ý muốn tốt đẹp của người anh lớn, tôi được
bước ngay vào cuộc đời. Cậu thiếu niên xưa nay chỉ quen sống dưới nách mẹ nay
chuẩn bị bước vào tập thể công nhân rồi. Trong buổi nhập học đầu tiên, với bộ quần
áo mầu xanh của thợ thuyền còn mới toanh, tôi tung tăng chạy đi chạy lại trong
đám đông học sinh vừa Việt, vừa Pháp còn trẻ măng, trong lòng hớn hở hơn bao giờ
hết. Số học sinh lên tới 300 người. Sau khi ồn ào đi tìm nơi học của mình ghi
trên bảng danh sách treo trên tường, toàn thể học sinh được tập trung tại sân vận
động để đứng nghe những lời khuyến dụ của viên Giám Đốc tên là Camboulive. Rồi
chia nhau vào các xưởng máy mà mình đã ghi tên học.
Ngôi trường mang tên Kỹ Nghệ Thực Hành, Ecole Pratiques
D'Industrie viết tắt là E.P.I. nằm ở góc hai đường Hàng Kèn và Tràng Thi, gần
trường Sainte Marie và Tòa Án. Do đó chúng tôi có câu ca dao (!):
Ai đưa ta tới chốn này
Bên kia Tòa Án bên này Săng Tan.
Cạnh Tòa Án là ngôi nhà tù nổi tiếng mang tên Nhà Hỏa Lò hay
Nhà "Săng Tan" (Maison Centrale) dùng để nhốt tù và sau này còn được
gọi là Khách Sạn "Hanoi Hilton" dùng để nhốt lính Mỹ. Nhà trường - đồng
thời cũng là nhà hoả lò của tôi - có hai cổng ra vào, mỗi cổng ở vào một phố kể
trên. Trong trường có cái sân rộng, quanh năm có bóng mát vì những cây cao lớn.
Bao quanh cái sân là những lớp học, cơ xưởng và những gian phòng nội trú của học
sinh. Sân vận động có đầy đủ dụng cụ thể thao. Ngay nơi cổng ra vào có một dẫy
nhà là nơi ở của gia đình Thầy Thăng, thầy dậy về điện và là một trong mấy kiểm
soát viên mà chúng tôi gọi là "sú ba giăng" (surveillant). Những ngày
bị giam lỏng trong trường, tôi không biết làm gì hơn là vào chơi nhà Thầy
Thăng.
Trường Kỹ Nghệ Thực Hành không dạy đủ trăm thứ nghề cho xứng
với cái tên "bách nghệ" nhưng cũng dạy cho học sinh vừa học vừa thực
tập một số nghề có trình độ kỹ thuật cao hơn những công nghệ đã có tại Việt
Nam. Trở về lập thuyết của Hoàng Văn Chí cho rằng người Việt mình chỉ có ba cấp
Sĩ Công Nông mà không có Thương rồi nhìn vào cấp Công thì ta thấy công nghệ nước
ta vào đầu thế kỷ cũng chỉ có tính cách thủ công nghiệp. So với những nước Anh,
Pháp, Đức đã tiến tới thời đại kỹ nghệ thì công nghệ tại Việt Nam còn quá lạc hậụ
Không những không phát triển nghề mình, nhà công nghệ Việt Nam lại còn hay dấu
nghề nữa. Một bài học trong Quốc Văn Giáo Khoa Thư lớp Dự Bị cho ta thấy:
Ở Đông Pháp có nhiều công nghệ. Nghề làm đồ đồng, đồ gỗ, đồ
thêu, đồ cẩn, đồ sơn và nghề dệt các thứ tơ lụa...) Nghề làm nồi, làm bát, làm
chiếu, làm mật, làm đường. Nhưng xưa nay, các công nghệ của ta có thói lạ, là
nhiều nơi có nghề gì riêng thì cố giữ không cho nghề ấy lọt ra ngoài. Mỗi nghề lại
thờ một ông thánh sư là người đã sáng lập ra nghề ấy. Ở chỗ thành thị cũng vậy,
ai làm nghề gì và buôn bán thứ gì thường ở chung với nhau một phố như phố hàng
sắt, hàng đồng, hàng giấy, hàng lọng...
Trường Kỹ Nghệ Thực Hành Hà Nội chỉ dạy có hai ngành là ngành
gỗ và ngành sắt. Học về gỗ thì học liền tù tì trong 4 năm. Học về sắt thì học từ
các môn căn bản như thợ nguội (ajusteur), thợ tiện (tourneur), thợ rèn
(forgeron). Học sinh chúng tôi ở trường này có thể được coi như một trong những
lớp thợ căn bản đầu tiên để thành lập một nền kỹ nghệ quốc gia nếu nước nhà có
tự do độc lập, có những nhà lãnh đạo tài giỏi, có thời gian, có vốn liếng để
phát triển nền kinh tế từ nông nghiệp qua công nghiệp như nước Nhật Bản chẳng hạn.
Tôi là học sinh trong ban sắt. Học xong nghề thợ nguội, thợ
tiện, thợ rèn là có thể đi làm tại những công xưởng chuyên môn chế biến máy móc
sản xuất kỹ nghệ (machine outils). Ngoài những buổi thực tập tại cơ xưởng chúng
tôi phải đem giấy bút vào lớp để học vẽ đồ bản kỹ nghệ (dessin industriel).
So với Giám Đốc Camboulive to cao, đẹp trai và rất mê gái,
viên xếp xưởng lớp tôi là Besanìon, một người Pháp "nhà quê" béo lùn,
có bộ râu con bọ nằm dưới mũi lõ, rất ác nghiệt và thích bợp tai học sinh. Thầy Ý dạy về xe hơi hiền lành nhưng thầy Vận - một ông surveillant khác - ác
không thua gì chef d'atelier Besanìon. Trong số các thầy, có một người bị học
sinh khinh thầm vì bị mang tiếng là "thả cỏ", nghĩa là đem vợ nộp cho
Giám Đốc Camboulive.
Trong năm đầu, suốt ngày tôi đứng trước cái kẹp lớn (étau)
dùng giũa và đục bằng thép để học cách đẽo sắt, mài sắt. Đồng thời tôi cũng học
cách tiện sắt bằng những chiếc máy tối tân, so với máy tiện gỗ đạp bằng chân ở
các cửa hàng nơi phố Hàng Hành. Rồi ra lò rèn dùng búa lớn hay búa nhỏ để biến
những thỏi sắt nung thành những dụng cụ kỹ nghệ. Trước đây tôi say mê đứng coi
người ta đúc đồ đồng ở Ngũ Xã, bây giờ tôi được nhúng tay vào công việc sản xuất
đồ sắt. Đang là một cậu bé con không có nhiều đồ chơi như con nhà giầu, bỗng
nhiên tôi nhảy vào một cơ xưởng vĩ đại và có trong tay những thứ đồ chơi khổng
lồ. Đây là lúc cơ thể của tôi được cơ hội nở nang, óc sáng tạo trong tôi được dịp
nẩy nở. Tôi không còn ngồi tẩn mẩn lắp những thanh sắt của thứ đồ chơi hiệu
Meccano theo mẫu tranh vẽ nữa. Tôi đang học cách tạo ra những đồ vật của một thời
đại văn minh. Tôi có cảm giác như mình đang từ thời đại đồ đá, đồ tre, đồ đồng
tiến qua thời đại đồ sắt.
Học sinh nào cũng có một con số trước tịch (numéro
ma-tricule). Tôi mang số 300. Anh bạn có tên vần C và ngồi cạnh tôi là Phó Thịnh
Cường mang số 301. Anh này là học sinh giỏi nhất lớp nhưng về sau lại làm nghề
khác. Tới khi di cư qua Mỹ cùng với một triệu người Việt Nam, anh lại quay về với
cái sở học cũ của mình. Anh đang là một hoạ viên làm việc cho một xưởng kỹ nghệ
nào đó tại vùng Maryland, USẠ
Có khá nhiều học sinh người Pháp 100% hay Pháp lai, có lẽ là
con nhà nghèo (hay vì học chữ dốt) nên bị cha mẹ bắt đi học nghề, như Paul
Bonduel, Eugène Dugon, Pierre Phương... Lũ bạn Pháp này hay gọi tôi là
"grande mère" (bà nội) vì tôi thích lên mặt dạy dỗ chúng nó.
Các học sinh Việt phần nhiều là từ các tỉnh nhỏ lên Hà Nội để
theo học về kỹ nghệ. Một số những nhà lãnh đạo ở Việt Nam hiện nay là cựu học
sinh của hai trường Kỹ Nghệ Hà Nội và Hải Phòng. Trong số đó có Vũ Văn Đôn - em Cục Trưởng Quân Y Vũ Văn Cẩn - đã từng làm Cục Phó của Cục Quân Nhụ Tôi còn
biết có hai người cựu học viên trường Kỹ Nghệ đã hoạt động tích cực cho Cách Mạng
và Kháng Chiến. Một là Tư Râu, người cầm súng áp đảo mọi người trong ngày biểu
tình 17 tháng 8 năm 45 của công chức Hà Nội, bị Pháp cán chết bằng xe hơi trong
thời kỳ tranh tối tranh sáng, khi điệp viên Pháp biết anh này là đảng viên gộc
của Đảng Cộng Sản. Người thứ hai là Vị Hải, biệt danh là Hải Lợn, chỉ huy cán bộ
du kích Thủ Đô, trong những năm 1946-1950, đã làm mưa làm gió trong nội thành với
những vụ đặt mìn ở Phi Trường Bạch Mai, ám sát người Pháp và "Việt
Gian".
Tập sự làm công nhân, chúng tôi tập sự đấu tranh luôn. Đã xẩy
ra vụ phản đối nhà thầu nấu cơm quá tệ. Biểu tình công khai sẽ bị Giám Đốc trừng
trị, vì nhà thầu đút lót tiền cho Camboulive rồị Bèn bảo nhau mỗi bữa, dù đã ăn
no, mỗi học sinh ăn thêm 3 bát cơm đầỵ Hơn 100 ký túc viên nhân với 3 bát cơm
trong một bữa. Nhà thầu phải luôn luôn túc trực để nấu thêm cơm. Cuối cùng thấy
sẽ lỗ vốn to nên đầu hàng học sinh. Từ đó, bữa cơm có thức ăn ngon và đầy đủ
hơn trước.
Hà Nội lúc đó có hai anh em Marcel ở phố Hàng Bạc nổi tiếng
là đại du đãng. Chỉ có học sinh trường Bách Nghệ này mới trị được họ vì chúng
tôi vác búa đi đánh nhau với một nhóm anh chị chỉ có "quả đấm sắt"
(poing américain) trong tay thì họ thua là cái chắc! Nhóm anh chị này không trọng
luật giang hồ tí nào cả, vì họ vác đơn đi kiện chúng tôi.
Cũng xin thưa là dù bị cấm túc nhưng thỉnh thoảng tôi cũng được
về nhà vào một ngày chủ nhật hay trong dịp Tết hoặc trong một cơn hứng của anh
tôi. Hoặc có khi tôi liều mạng trèo tường "vượt ngục" về thăm mẹ.
Ngoài ra, nhà trường hay tổ chức những buổi đi picnic ở Chùa Hương hay Chùa Trầm
và bao giờ tôi cũng vui gấp đôi bè bạn vì tôi là kẻ thiếu tự do hơn mọi người. Hơn nữa, tôi còn được mấy thằng bạn Tây lai hay rủ đi camping ở những nơi thật
xa như Lạng Sơn chẳng hạn. Tuy không là hướng đạo sinh tôi cũng được hưởng cái
thú cắm trại nơi rừng rú hoang vu tĩnh mịch...
Tôi bị trói cẳng trong trường vào những ngày chủ nhật cũng là
cái haỵ Đó là những chủ nhật buồn giống như trong bài hát Sombre Dimanche mà
tôi đã biết. Ngày thường với tiếng máy chạy ồn ào, tiếng học trò cười nói xôn
xao, trường tôi vui nhộn bao nhiêu thì vào ngày chủ nhật trường tôi vắng vẻ, trống
trải bấy nhiêu. Sân trường có đầy cây sấu, ve sầu thi nhau ca hát trên cây, tiếng
ve đâu lấp nổi cõi lòng buồn bã của tôị Ngồi trong phòng ngủ hoang lạnh, nhìn
qua cửa sổ thấy lá me rơi lả tả trên phố vắng, thấy bóng nữ sinh ở hai trường
Sainte Marie và Gia Long cưỡi xe đạp vụt qua, tôi buồn quá. Nhưng đó cũng là
cái hay! Nỗi sầu mà tôi có được để trong tương lai giãi bày qua những ca khúc
có thể do ở những ngày chủ nhật buồn này.
Nỗi sầu trong ngày cấm túc cũng không chỉ do ve sầu hát hay
lá me rơi bồi đắp cho tôi. Trong những ngày chủ nhật đó, tôi có nhiều thời giờ để
đọc sách. Đây là lúc tôi bị Nàng Thơ xâm chiếm tâm hồn. Dòng thơ mới ra đời
trong khoảng 1932-34 với những bài như Tình Già của Phan Khôi:
Hai mươi bốn năm xưa
Một đêm vừa gió lại vừa mưa
Dưới ngọn đèn mờ
Hai cái đầu xanh cùng nhau than thở
Ôi! Đôi ta, tình thương nhau thì vẫn nặng
Mà lấy nhau hẳn là không đặng.
Hoặc như thơ Bạch Nga của Nguyễn Vỹ:
Sương rơi
Nặng trĩu
Trên cành
Dương liễu
Nhưng hơi
Gió bấc
Thổi vào...
... đã tới thời kỳ phát triển.
Những câu thơ của lớp thi sĩ mới:
Tiếng địch thổi đâu đây
Cớ sao mà réo rắt
Lơ lửng cao đưa tận lưng trời xanh ngắt...
(Thế Lữ)
Lắng nghe tiếng hát chị đò đưa
Tiếng hát lẳng lơ đưa
Làm xao động những làn da mát rợi
Tiếng hát lẳng lơ
Một đoàn gái tơ
Nằm mơ trên bờ cỏ mởn...
(Lưu Trọng Lư)
Tôi đã yêu từ khi chưa có tuổi
Lúc chưa sinh vơ vẩn giữa luân hồi
Tôi sẽ yêu khi đã hết tuổi rồi
Không xương vóc chỉ huyền hồ bóng dáng...
(Xuân Diệu)
Ôi nắng vàng sao mà nhớ nhung
Có ai đàn lẻ để tơ chùng
Có ai tiễn biệt nơi xa ấy
Xui bước chân đây cũng ngại ngùng...
(Huy Cận)
.... đã đi vào hồn tôi để tôi sẽ viết ra những bài ca nhắc nhở
lại những gì mà các vị đàn anh đã nói lên qua những dòng thơ mới. Tôi lại cần phải
cám ơn những ngày bị giữ lại trong một nột trú tuyệt vời này.
Chú thích:
(°) Truyện Trương Chi-Mỵ Nương, Thiếu Phụ Nam Xương v.v... viết
bằng Pháp Văn của Phạm Duy Khiêm.
(°°) Truyện tình giữa Nam, anh sinh viên người Việt và cô đầm
Sylvie
Mười hai
Đêm nay Thu sang cùng heo may
Đêm nay sương lam mờ chân mây...
Đặng Thế Phong
Học chưa hết một niên khóa, tôi bị đuổi ra khỏi trường Kỹ Nghệ
Thực Hành vì tôi phạm kỷ luật hơi nhiều: đánh nhau, bị cấm túc mà trốn ra khỏi
trường. Tội nặng nhất là có một hôm, phạm một lỗi lầm nào đó nhưng không chịu
được cái bợp tai của Besanìon, tôi chửi nhau với "xếp xưởng"! Lại còn
giơ búa định đánh nó nữa. Tôi bị đuổi ra khỏi trường ngay lập tức. Sợ ông anh
quá, tôi không dám về nhà, đáp xe hàng về Trạm Chôi ở với gia đình vú...
... Sau vài ba tuần trốn mặt ông anh, tôi lò mò về nhà và bị
đuổi ngay xuống garage ở. Thế là sau khi đã bị coi như đứa bé rắn đầu ương ngạnh,
với sự bị đuổi ra khỏi trường Kỹ Nghệ, tôi trở thành mục tiêu của sự dè bỉu nơi
hai người anh ruột và anh rể. Một buổi tối nào đó, trong bữa cơm, không nhớ một
trong hai người anh nói một điều gì quá đáng, tôi đập cửa ra đi. Đúng như lời mỉa
mai của người anh rể, thường cho tôi là một kẻ "sansfoutiste", tôi
"đếch cần" tới sự vồn vã thương yêu hay sự che chở nâng đỡ của người
lớn nữa rồi!
Tới ở chung với một gia đình quen rồi sau vài tuần lễ, tôi
xin được việc làm ở hiệu sửa radio Nguyễn Đình Thụ tại phố Hàng Gai. Trước đây,
dù mới ngoài 16 tuổi, tôi cũng có đôi chút kiến thức về radio và đã tự tay lắp
được một máy radio nhỏ nghe bằng galène rồi, do đó tôi rất thích thú trong công
việc mới mẻ này. Các máy radio của thời điện tử sơ khai còn dùng các bóng đèn
và những mạch dẫn điện theo kiểu hétérodyne. Nếu so sánh với những
"chips" điện tử bây giờ thì có thể nói rằng tôi đã đi vào điện tử
ngay từ thời kỳ hồng hoang của nó. Làm thợ phụ, lương lậu không nhiều nhưng tôi
rất vui vì kiếm ra những đồng lương đầu tiên trong đời mình.
Hiệu sửa radio Nguyễn Đình Thụ ở ngay đầu Hàng Gai, tôi có dịp
chứng kiến lối sống của lớp trẻ Hà Nội vào cuối thập niên 30 này. Hà Nội có nhiều
nơi rất vui nhưng khu vực ngã tư của các phố Hàng Gai, Hàng Đào, Cầu Gỗ, Bờ Hồ
mới là đích thực là nơi để nam thanh nữ tú đi lượn phố. Các cô thì đi "xé
vải" (mua đồ) hay đi "rửa mắt" (window shopping). Các cậu thì phần
nhiều chỉ đi nhìn gái đẹp.
Ngay từ khi còn bé, tôi đã quen thuộc với hai phố Hàng Gai và
phố Hàng Đường. Tôi thường tới nhà cậu Trưởng, em ruột của mẹ tôi ở phố Hàng
Gai để nằm trong lòng cậu, tẩn mẩn nghịch những cái tượng nhỏ - tượng thú vật -
đặt trên khay bàn đèn thuốc phiện của cậu.
Gia Đình Bác Hai ở phố Hàng Đường thì có tới ba hay bốn cửa
hàng nằm chen chúc với các cửa hàng khác trên con đường thương mại sầm uất nhất
Hà Nội. Đi từ phố Hàng Đào qua Hàng Ngang, Hàng Đường lên tới Chợ Đồng Xuân,
tôi cứ bị thu hút bởi những bảng hiệu mang hình thù con hươu, con voi, con bò,
con ngựa. Có cả hình con tê giác và con lạc đà nữa. Đa số là cửa hàng bán vải.
Người Ấn Độ chiếm một số lớn cửa hàng bán vải ngoại quốc như vải của Pháp
và Anh Cát Lợi. Một trong các cửa hàng của gia đình bác tôi cũng bán vải, ngoài
những đồ nội hoá tốt như lụa Hà Đông, the La Cả, đũi Vân Xa, lãnh Bưởi, còn bán
cả gấm Thượng Hải nữa.
Tại phố Hàng Gai vào năm 1938 đó, cậu thanh niên sửa radio 17
tuổi này, trong giờ nghỉ hay trong ngày nghỉ, rất thích đi lượn trong các phố
chung quanh, phố nào cũng nối vào Ngã Tư Bờ Hồ, không phải để bị mê hoặc bởi những
con vật gần với tuổi thơ mà bởi các thiếu nữ ngồi trong các quầy hàng. Lúc đó
tôi chỉ âm thầm đi chơi một mình vì chưa có đủ tiền để sắm đồ ăn diện đúng mốt
đi lượn phố.
Lượn phố Hàng Đào là để đi qua cửa hàng bán tơ lụa Đàm Nguyên
Sinh, nhìn cô con gái của chủ tiệm, có đôi mắt trầm mặc như hồ thu. Lượn phố
Hàng Bông là để ngắm con gái nhà Mỹ Ký, cha mẹ bán đồ vàng giả, nhưng trên thân
hình của cô không có cái gì là giả tạo cả! Cũng ở Hàng Bông này, chúng tôi
chiêm ngưỡng bốn mỹ nữ nổi danh của Hà Nội lúc bấy giờ là Kiều Dinh, Kiều Vinh,
Kiều Hinh và Kiều Hương. Bốn tiểu thư này là những con gái của một ông dân biểu
thành phố, đồng thời cũng là trưởng ty của một R.O. (Régie Opium), người nào
cũng đẹp một cách rất lộng lẫy. Trong bốn cô, hai cô sau này trở thành những
nghệ sĩ ngâm thơ rất hay và mang những cái tên cũng rất đẹp là Giáng Kiều,
Giáng Hương.
Đi lượn phố, thanh niên Hà Nội phải đội mũ lệch mới là oai.
Mũ phải là mũ Fléchet, Mossant mua tại hiệu Trần Văn Sửu. Đa số đã vận âu phục
và kiểu áo vai long đình làm cho chúng tôi có vẻ vai to ngực nở trong khi thân
hình có khi chỉ là bụng ỏng đít teo mà thôi! Đi giầy hiệu Bata ngoại quốc hay
giầy nội hóa hiệu Vạn Toàn nhưng phải là giầy "đơ cu lơ" (deux
couleurs = hai mầu) mũi vuông, mũi mỏ vịt hay mũi nhọn. Có anh còn "văn
minh" đến độ mặc cả kiểu quần golf, tay cầm ba-toong đi trên hè phố nữa.
Người ta đã hết gán danh từ "vui vẻ trẻ trung" cho
đám thanh niên này rồi. Bây giờ họ được gọi là "công tử bột", có lẽ
trong họ có anh cũng đánh phấn như đàn bà. Đám này còn muốn được gọi thêm là
"Công Tử Càn Long" vì bị ảnh hưởng truyện Càn Long Du Giang Nam của Tầu,
nghĩa là thứ công tử càn quấy, anh hùng. Và khi các công tử Càn Long này tán
gái hay viết thư tình thì đều gọi các cô là "ái nương". Rồi cũng giống
như cha mẹ mình, nếu có bắt nhân tình được với ai thì đố công tử nào dám nắm
tay cô gái đi ngoài phố.
Các cô gái Hà Nội lúc bấy giờ đã thích mặc áo Lemur hở cổ.
Tóc có đường ngôi rẽ nghiêng hay đã được uốn quăn. Tuy nhiên, thiếu nữ Hà Nội
"chậm tiến" hơn thanh niên trong phạm vi cải cách y phục. Đa số các
cô vẫn còn ăn vận theo lối xưa, nghĩa là vẫn giữ được cái đẹp nề nếp, không lố
lăng như con trai. Vào mùa lạnh, các cô mặc áo nhung trên đầu phủ cái khăn rua
đen, trông mặn mà như các "madonna" của tranh cổ điển Ý Đại Lợi.
Lúc này có một thiếu nữ tên là Hồ Thị Mịch mới khoảng 16 tuổi,
đạp xe đạp từ Saigon ra Hà Nội. Ai cũng phục cô con gái nhỏ tuổi mà có can đảm
dùng xe đạp để vượt hai ngàn cây số trên con đường cái quan có những cái đèo
cao vút như Đèo Ngang, Đèo Cả... Ít người biết được rằng có một hãng Việt-Hoa
làm nghề nhập cảng xe đạp ở Saigon đã thuê cô Mịch làm chuyện "phiêu
lưu" này, coi như để quảng cáo cho một vụ buôn bán nhiều hơn là để cổ võ
tinh thần thể thao trong nữ giới. Trên con đường thuộc địa số một, cô Mịch ngồi
trên xe ô tô nhiều hơn là đạp xe đạp. Chỉ khi gần tới một tỉnh lỵ cô mới xuống
xe hơi để làm "nữ anh hùng xe máy", phóng xe như bay qua đám người được
tập trung hai bên đường đón tiếp cô.
Thanh niên thời nào có tiếng lóng của thời đó. Ngôn ngữ của
thanh niên hồi cuối thập niên 30 cũng khá ngộ nghĩnh.
° Chê bai thằng bạn làm những chuyện thối thì chúng tôi bảo:
"Mày lọ lắm!" Danh từ "lọ" xuất xứ từ giai thoại này: Ông
vua đùa nghịch của Việt Nam là Trạng Quỳnh phê bình ai đó bằng hai chữ "đại
phong". Giải thích ra thì biết: "đại phong" là gió lớn,
"gió lớn" thì đổ chùa, "đổ chùa" thì tượng lo, "tượng
lo" nói lái là... "lọ tương". Nghĩa là thằng đó thối như cái lọ
đựng tương để lâu ngày! Danh từ "lọ"dần dần trở thành "lựa"
và cũng mang ý nghĩa "không thơm và không đẹp".
° Chim gái thì có chữ "điểu" lấy ra từ chữ nho.
° Khen người đẹp trai sang trọng, có danh từ "bô" =
beau, và "kẻng" = american, áp dụng cả tiếng Pháp lẫn tiếng Mỹ.
° Đi mua ái tình thì có khẩu hiệu "đỉnh đi em". Giấy
bạc 5 đồng Đông Dương có hình con công thì giấy 100 đồng có hình cái đỉnh.
"Đỉnh đi em" nghĩa là: Em mà "đi" với anh thì anh tặng
100$. (100 $ thì chỉ con nhà giầu mới trả nổi!!!).
° Không hiểu vì sao cái "của qúy" của phụ nữ lại được
gọi là "đĩa"?
Thời đó, tên nghệ sĩ cũng bị chọc ghẹo: Thi sĩ Xuân Diệu vốn
là công chức Nhà Đoan nên được gọi là "Xuân Rượu Lậu". Kịch tác gia
Đoàn Phú Tứ không thành công trên sân khấu được gọi là "Đoàn Foutue",
nghĩa là hỏng béng. Đào hát Phùng Há nổi danh được gọi là "Phùng Mồm Há Miệng",
so với Hít Le là "hít cái le" (tục quá nhỉ?)
Dưới thời Pháp thuộc, việc hội họp đông đảo giữa người Việt
là điều bị cấm đoán vì thực dân cho rằng gặp nhau như vậy là để làm "hội
kín" hay để biểu tình chống Pháp. Muốn gặp nhau, người ta tìm đến những hội
hè. Cuối thập niên 30, tại Hà Nội và Hải Phòng có phong trào đi trẩy hội. Có ba
nơi để thu hút chúng tôi: hội Chùa Hương, hội Đền Hùng và hội Đền Vạn Kiếp. Nếu
chỉ có mục đích đi ngắm cảnh thì kéo nhau đi trẩy hội chùa Hương. Một bài thơ của
Nguyễn Nhược Pháp do Trần Văn Khê phổ nhạc nói lên được tất cả cái đẹp của việc
đi chơi chùa Hương:
Hôm nay đi Chùa Hương
Hoa cỏ mờ hơi sương
Cùng thầy me em dậy
Em vấn đầu soi gương
Khăn nhỏ đuôi gà cao
Em đeo dải yếm đào
Quần lĩnh áo the mới
Tay cầm nón quai thao...
Tỏ lòng yêu nước thì đi trẩy hội Đền Hùng. Hội Hướng Đạo đứng
ra để tổ chức việc đi thăm viếng nơi thờ phụng các bậc tiên tổ của dòng giống
Việt Nam. Các nhạc sĩ mầm non như Thẩm Oánh, Hoàng Qúy và Lê Thương đã có những
ca khúc về việc đi thăm đền tổ:
Bốn nghìn năm văn hiến
Nước Nam oai hùng
Là nhờ công đức Hùng Vương...
(Thẩm Oánh)
Và nếu muốn thoả lòng mê tín thì rủ nhau đi trẩy hội Đền Vạn
Kiếp để coi cảnh các ông đồng, bà cốt, trên những con thuyền xanh xanh đỏ đỏ,
làm phép bắt ma, bắt tà. Sự mê tín không chỉ có ở vùng quê. Ơ' ngay thành đô,
người ta cũng rất mê bói toán. Nghề xem bói và coi chỉ tay đã văn minh hơn xưa
vì bây giờ có "Giáo Sư Chiêm Tinh Học" là Khánh Sơn ra đời, quảng cáo
rất mạnh trên báo chí. Giáo sư bói toán này có người cháu ruột là ca sĩ Đức Quỳnh,
chủ nhân sau này của một phòng trà ở Saigon và là người đào tạo ra nhiều ca sĩ
như Thanh Thúy, Lệ Thanh vân vân...
Năm 1938, đối với tôi, là một năm rất quan trọng vì là năm
khai sinh ra loại "nhạc cải cách". Sau một thời gian tung hoành của
những bài ta theo điệu Tây do Huỳnh Thủ Trung tức Tư Chơi khởi xướng và các ca
sĩ Kim Thoa, Ái Liên cổ võ, bây giờ là lúc các thanh niên yêu nhạc muốn có những
bài hát hoàn toàn Việt Nam, không còn phải vay mượn nhạc điệu Tầu hay nhạc điệu
Tây nữa.
Một thanh niên gốc Huế có giọng hát hay tên là Nguyễn Văn
Tuyên, tòng sự tại một công sở Pháp ở Saigon và đang ngụ ở Thị Nghè, đã thử soạn
ra mấy bài hát mới được bạn bè rất hoan nghênh. Anh Tuyên này được một công chức
kiêm thi sĩ làm việc cho Đài Phát thanh RADIO INDOCHINE là Nguyễn Văn Cổn hết
lòng giúp đỡ. Ông này đưa thơ của mình cho Nguyễn Văn Tuyên phổ nhạc và soạn luôn
lời ca cho những bản nhạc không lời của Nguyễn Văn Tuyên. Hơn thế nữa, Nguyễn
Văn Cổn còn giới thiệu Nguyễn Văn Tuyên với Thống Đốc Nam Kỳ hồi đó là Rivoalen
và xin được trợ cấp để - theo tin báo chí lúc đó - Nguyễn Văn Tuyên đi diễn
thuyết về âm nhạc cải cách tại các thành phố lớn như Huế, Hải Phòng, Hà Nội.
Chính Nguyễn Văn Cổn là người đặt tên cho loại nhạc mới là âm nhạc cải cách
(musique renovée) (°)
Tháng 3 năm 1938, Nguyễn Văn Tuyên tới Hội TRÍ TRI ở Hà Nội
và Hội TRÍ TRI ở Hải Phòng sau khi đã dừng chân tại Huế để làm công việc ông gọi
là vận động cho âm nhạc cải cách. Hai bài được hát lên trong buổi vận động này
là: Bông Cúc Vàng và Một Kiếp Hoa.
Theo lời nhạc sĩ Lê Thương thuật lại trong một bài viết:
''... buổi hát ở Hà Nội không thành công vì... cử toạ đông đảo, quá ồn ào, làm
mất trật tự. Giọng Huế của ông hơi khó nghe... Còn có cả sự phản ứng của nhiều
thanh niên Bắc Hà cho rằng việc hô hào của ông là thừa, vì loại nhạc mà ông gọi
là "cải cách"đó, ở ngoài Bắc đã có rồi''. Lê Thương viết tiếp: ''Buổi
trình diễn ở Hải Phòng thành công hơn, nhưng chỉ có 20 người tới nghe. Ông
Tuyên còn trình bày một lần nữa tại rạp chiếu bóng Palace nhân kỳ hội của Trường
nữ học HOÀI ĐỨC...''
Nguyễn Văn Tuyên có thể không thành công trong những buổi vận
động cho âm nhạc cải cách ở Bắc Việt vì giọng nói khó nghe hay vì hai bài hát
không được hấp dẫn cho lắm, nhưng hành động của ông thì, theo tôi, không thể gọi
là thừa được. Bởi vì trước khi ông công khai ra mắt công chúng tại các thành phố
lớn ở ba miền Trung Nam Bắc, chưa có một cá nhân nào, một nhóm nhạc sĩ nào gây
được sự chú ý của mọi người về sáng kiến của họ trong phạm vi âm nhạc mới, khả
dĩ có thể thay thế được cái phong trào gọi là bài ta theo điệu Tây. Bấy giờ việc
làm của Nguyễn Văn Tuyên được báo chí tường thuật kỹ càng rồi được mọi người
bàn ra tán vào, người khen kẻ chê ầm ỹ cả lên. Tuần báo có thế lực nhất lúc đó
là tờ NGÀY NAY thì hết lòng ủng hộ, cho đăng tải bài hát của Nguyễn Văn Tuyên
trong số 122 ra ngày 7-8-1938.
Đây là lúc tôi đã mê hát và thích nghe nhạc lắm rồi! Anh
Khiêm đem ở Tây về rất nhiều đĩa hát và tôi thường lấy trộm để nghe.Tôi đã thuộc
lòng những bản nhạc cổ điển như Sérénade của Schubert, E³légie của Massenet và
những "aria" trong các opéra như Le Barbier De Séville của Mozart hay
La Norma của Bellini. Tôi cũng hay nghịch ngợm với các điệu hát cổ điển này bằng
cách thay đổi âm thể (mode) của bài hát. Ví dụ bài Sérénade của Schubert là
trong âm thể "minơ", tôi thử hát với âm thể "majơ" để thấy
sự khác biệt của tình cảm khi bị chuyển thể. Và sau khi đã hơi quen thuộc với
âm nhạc, lẽ dĩ nhiên tôi hoan nghênh công việc vận động cho âm nhạc cải cách của
Nguyễn Văn Tuyên và Nguyễn Văn Cổn.
Trước khi có cái gọi là biến cố tháng ba 1938 gây ra bởi Nguyễn
Văn Tuyên, tôi hay tới một tiệm bán đàn ngay cạnh nơi tôi sửa radio ở phố Hàng
Gai để ngắm nghía các thứ đàn và để nhìn nhạc sĩ chủ nhân đang dạy học trò đánh
đàn guitare hawaienne ngay sau quầy hàng. Đó là nhạc sĩ Dương Thiệu Tước. Anh
nhạc sĩ trẻ trung và đẹp trai này chưa bằng lòng với bộ mặt tròn trĩnh, trắng
trẻo của mình nên thỉnh thoảng còn đánh phấn và bôi son nữa. Các cô gái Hà Nội
rất mê chàng nhạc sĩ công tử bột và dòng dõi của Dương Khuê này.
Lúc đó Dương Thiệu Tước đã nổi danh ở Hà Nội là người đánh đàn
ghi ta hạ uy di rất giỏi. Cùng với Thẩm Oánh, Vũ Khánh, anh thành lập một ban
nhạc lấy tên là MYOSOTIS (Hoa Lưu Ly). Trong sinh hoạt hằng tuần với các bạn nhạc
sĩ tài tử của mình, ngoài những bài nhạc cải cách ra, Dương Thiệu Tước còn sáng
tác những bài mang những đầu đề bằng tiếng Pháp, như Joie d'Aimer (Thú Yêu
Đương) Souvenance (Hồi Niệm) Ton Doux Sourire (Nụ Cười Êm Ái Của Em). Lời ca của
những bài này là do Thẩm Bích (anh ruột của Thẩm Oánh) soạn ra, lẽ dĩ nhiên bằng
tiếng Pháp.
Thấy Nguyễn Văn Tuyên tung hoành như vậy, cùng với Dương Thiệu
Tước, các nhạc sĩ trẻ của Hà Nội lúc đó là Thẩm Oánh, Văn Chung, Lê Yên... bèn
tung ra những nhạc phẩm hoàn toàn Việt Nam mà họ đã soạn trước khi Nguyễn Văn
Tuyên ra Bắc nhưng họ hãy còn e dè chưa dám đem ra trước công chúng.
Chỉ trong một thời gian rất ngắn, tôi đã được hát những bài
như Hồ Xuân của Thẩm Oánh, Tâm Hồn Anh Tìm Em của Dương Thiệu Tước, Bóng Ai Qua
Thềm của Văn Chung... Nhưng phải thú nhận rằng tôi chỉ bị rung động mạnh mẽ bởi
một bài hát tới ngày nay đã trở thành cổ điển của nhạc cải cách là bài Con Thuyền
Không Bến của Đặng Thế Phong, con người tài hoa mệnh yểu, quê quán ở thành phố
Nam Định bé nhỏ và lặng lẽ.
Cũng như con thuyền của Đặng Thế Phong, rồi đây tôi cũng
không tìm ra một cái bến nào để cắm neo cả. Cuối cùng có lẽ sẽ đành chết già ở
một nơi thị trấn giữa đàng nào đó mà thôi!
Chú thích:
(°) Vào mùa Thu 1982, tôi ngồi uống cà phê với Thạc Sĩ Nguyễn
Văn Cổn tai một quán nhỏ trong khu Latin Paris, ôn lại những ngày cũ và được
nghe ông đọc vài bài thơ về thời thế... Tôi ngỏ ý rất tiếc cho một nước Việt
Nam chưa bao giờ được "an vi" để có cơ hội cho tất cả những người
trong Làng Âm Nhạc họp nhau lại, viết cho thật kỹ càng một Bộ Nhạc Sử trong đó
Nguyễn Văn Cổn phải có một chỗ ngồi xứng đáng.
Mười ba
Biệt Ly! Nhớ nhung từ đây
Chiếc lá rơi theo heo may
Người về có hay...
Dzoãn Mẫn
Bây giờ là năm 1939. Nhạc Cải Cách (hay là Tân Nhạc Việt Nam)
đã bắt đầu đi vào thời kỳ thành lập với những nhạc phẩm rất hay như Khúc Yêu
Đương (Thẩm Oánh), Trên Thuyền Hoa (Văn Chung), Thuyền Mơ (Dương Thiệu Tước),
Cô Lái Thuyền Mơ (Dzoãn Mẫn)... Tôi say mê ngồi chép ra và hát lên những bài
hát rất lãng mạn này nhưng không bao giờ tôi dám nghĩ rằng nay mai mình sẽ sống
bằng cái gọi là nhạc cải cách hay là tân nhạc cả.
Lúc này, hình như ai cũng thèm sống cuộc đời sông nước cho
nên các vị tiền phong trong âm nhạc cải cách toàn nói tới những con thuyền.
Nhưng những thuyền tình này đều không đến nỗi tuyệt vọng như con thuyền của Đặng
Thế Phong, vì đã có bờ bến là tình yêu:
Ngọn trào đưa sóng, thuyền tới nơi đâu
Chiếc thuyền tình xa chìm nổi.
Thuyền ơi! Hãy ghé vô bờ
Để ta đỡ phải mong chờ...
(KHÚC YÊU ĐƯƠNG - Thẩm Oánh)
Dừng chèo lại đây cô lái thuyền ơi!
Dừng chèo lại đây giây phút ngừng trôi
Chiều nay tôi đến bến sông xa vắng
Bờ sông xa vắng khách riêng mình tôi...
(CÔ LÁI THUYÊN MƠ - Dzoãn Mẫn)
Cho tôi viết ra đây một câu kệch cỡm: Các vị nhạc sĩ Việt Nam
của năm 1939 đã nhìn thấy cái ngày mà tất cả dân Việt Nam đều muốn trở thành
"thuyền nhân" chăng?
Hàng ngày tôi vẫn tiếp tục đạp xe tới phố Hàng Gai để vào ngồi
trong tiệm sửa radio Nguyễn Đình Thụ hay để lang thang dạo chơi những phố chung
quanh. Tới phố Hàng Bông là thấy ở bên này phố có người thợ ngồi bật bông bằng
một dụng cụ giống như cái đàn bầu hay cái cung bắn tên thật lớn. Ông ta đặt dụng
cụ độc đáo đó vào một đống bông rồi cầm thanh gỗ đánh vào cái dây thì dây rung
lên rất là mạnh mẽ làm cho đống bông tung lên bời bời. Bên kia phố, đối diện với
ông bật bông là một bà ngồi giã thịt làm giò làm chả. Hai bên thi nhau phát ra
những âm thanh bùng bùng và chát chát, khi to khi nhỏ, khi đầy khi vơi, làm
thành một bản hòa tấu nghe đầy ắp "tinh thần dân tộc" (!)
Rồi la cà tới phố Cầu Gỗ, bước vào cửa hàng bán sách báo
Pháp, lục coi những truyện vui bằng tranh vẽ, làm quen với Mickey, Félix Le
Chat... Hồi đó, có hoạ sĩ Mạnh Quỳnh là người tiên phong trong việc vẽ truyện bằng
tranh dành cho thiếu nhi Việt Nam. Hay vào phố Hàng Bạc mua bánh đậu xanh ngon
nhất Hà Nội của cô Tý Rỗ. Cô Tý mặt rỗ là bạn gái của chị tôi nên nhiều khi cô
bán một gói, cô cho thêm một gói. Thú ghê!
Một hôm, đang làm việc tại hiệu sửa radio ở phố Hàng Gai thì
ông chủ tới bá vai nói:
-- Cậu có muốn đi Moncay, làm việc với ông bạn của tôi là
Hoàng văn Liễn không? Ông ta cần một người đã biết qua về nghề rèn, nghề sắt để
làm việc trong Nhà Máy Điện.
Bỗng nhiên được đi xa như vậy, tôi vội vàng nhận lời ngay. Tại
thành phố rất êm ả là Hà Nội này, vào thời kỳ Thế Chiến 2 chưa bùng nổ, đời sống
của tôi quá ư bình thường trong khi tôi đang bước vào tuổi thèm phiêu lưu, thèm
cái mới cái lạ. Tôi trở về nhà để chào tạm biệt mẹ...
... Một buổi sáng tinh mơ của mùa Đông, mình mặc bộ âu phục bằng
nỉ xanh do anh rể mới cho, đầu đội mũ nồi đen bằng dạ, tay xách valy nhỏ, tôi
leo lên chiếc xe kéo đưa tôi ra Ga Hàng Cỏ để đáp tầu đi Hải Phòng. Từ hải cảng
này, tôi sẽ lên tầu thủy đi Tiên Yên rồi chuyển sang ca nô vào tỉnh Moncay. Đây
là lần đầu tiên tôi làm một chuyến đi xa với nhiều chặng đường như vậy. Từ bé tới
giờ tôi có may mắn được đi "du lịch" luôn luôn. Khi thì về quê thăm
vú ở ngôi làng cách Hà Nội khoảng 20 cây số. Lần bỏ nhà đi theo anh chàng làm
trò quỷ thuật, tôi đã xuống tới Nam Định. Rồi được đi Bắc Ninh thăm Cô Án, được
đi Suốt Rút, Núi Chẹ hay đi Chùa Hương, đi Đền Sòng Phố Cát với mẹ... Dù đã đập
cửa ra đi tự lập thân, nhưng tôi vẫn còn ở trong thành phố, thỉnh thoảng gặp lại
mẹ và người trong họ. Bây giờ coi như tôi sẽ thoát ly hẳn gia đình để đi sống ở
một nơi thật là xa lơ xa lắc. Ra tận biên giới! Trong mười năm trời sắp tới,
tôi sẽ là một kẻ tứ cố vô thân cho tới khi tôi lập gia đình vào năm 1949.
Bỡ ngỡ trong nhà ga chính của Hà Nội, tôi đưa tay giữ chặt
cái túi bên trong của áo veston.
-- Con phải coi chừng nhé! Nhà ga Hàng Cỏ nổi tiếng là có nhiều
kẻ cắp đó...
Sáng nay trước khi tôi leo lên xe kéo, mẹ tôi đã dặn dò và
dúi cho một ít tiền. Vì đã lớn rồi, tôi không khóc khi chia tay mẹ nhưng bây giờ
ngồi trong toa xe hoả, tôi mới thấy buồn. Nỗi buồn cũng vừa phải vì tôi đang
thèm đi. Xe hoả chuyển bánh rời nhà ga. Chạy trên đường sắt cao hơn mặt phố, tầu
đi qua một Hà Nội chưa tỉnh ngủ. Những làn khói xanh bé bỏng toả lên từ những
mái nhà cổ. Chưa bao giờ lên cao để nhìn thủ đô, bây giờ tôi thấy thành phố là
bức tranh nổi làm bằng sành. Tầu chạy tới cầu Doumer (về sau được gọi là cầu
Long Biên). Lúc còn ít tuổi, mẹ cho đi thăm Cô Án ở Bắc Ninh, tôi còn quá bé để
rung động với cái sườn sắt trên này hay với dòng nước dưới kia. Bây giờ, khi tầu
vượt qua cầu thì tôi tiếc là chưa được sống với con sông lịch sử này. Khi nhìn
nhận Hồ Gươm là giọt lệ, tôi chỉ coi sông Hồng là sức mạnh của thành đô, nhất
là vào mùa nước lớn. Không yêu nó như Văn Cao để soạn câu hát:
Nhị Hà còn kia! Nhị Hà còn đó!
Lũ quân chàng Tôn sập cầu trôi đầy sông...
Trên chuyến tầu thoát ly này, tôi chỉ kịp đưa mắt chào những
cánh bèo và khúc củi rừng đang trôi vội vã dưới sông.
Ra khỏi Gia Lâm, tầu vun vút đi trong vùng quê ướt át. Vào giữa
mùa lạnh, tôi thấy đồng quê xanh tươi hẳn lên như muốn vươn mình để chống lại mùa
Đông chết chóc. Tầu lắc lư làm tôi ngây ngất. Những cột giây điện vụt ngang làm
tôi chóng mặt. Tiếng còi tầu rú lên khi trèo qua đường cái làm tim tôi phập phồng.
Qua cửa sổ, tôi thoáng nhìn bóng người dắt trâu đứng kiên nhẫn sau những thanh
chắn bằng tre. Tôi thấy cái thú giang hồ đang xâm chiếm tôi! Tôi bỗng chẳng còn
biết sợ một chuyến đi rất dài tới một nơi rất xa lạ nữa.
Trong chuyến đi xa đầu tiên này cũng như trong những chuyến
đi sâu vào quê hương hay đi rộng ra thế giới trong tương lai, lắm lúc tôi thắc
mắc vì không thấy trong nước ta có những công trình xây đắp vĩ đại như di tích
Angkor, Kim Tự Tháp hay đền đài La Mã, Hy Lạp... Nhưng rồi tôi thấy tinh thần
Việt Nam không cần phải được thể hiện qua những đền đài miếu mạo to lớn. Trong
suốt dọc đường lịch sử, người Việt Nam lúc nào cũng phải gồng mình lên để giữ
nước, dựng nước, lúc nào cũng nghèo khó từ vua tới dân nên không có ai nghĩ tới
chuyện xây đắp những công trình kiến trúc lớn lao. Tổ tiên ta chỉ cần biểu
dương tinh thần dân tộc qua những đồ mỹ nghệ, qua những câu ca dao, qua tình
đoàn kết và sự thương yêu nhau, rất bé bỏng, rất vừa phải, rất phù hợp với một
dân tộc luôn luôn biết tự sỉ. Không huênh hoang tự đắc nên không phô trương
bằng những công trình kiến trúc to lớn. Vua chúa thương dân, không bắt dân phải
nai lưng làm công việc suy tôn người lãnh đạo nên nước ta không có nô lệ. Dân
cũng không ưa những ông vua thích khoe khoang. Chỉ có nhà Nguyễn là có dăm ba đền
đài thành quách và nhất là có nhiều lăng, nhưng khi vua Tự Đức đặt tên lăng là
Vạn Niên thì có câu thơ chỉ trích:
Vạn Niên là vạn niên nào?
Thành xây xương lính hào đào máu dân...
Lịch sử còn cho ta thấy rằng để có được một Vạn Lý Trường
Thành, một Angkor, một Kim Tự Tháp, người dân Trung Quốc, Kmer, Ai Cập đã phải
hi sinh ra sao? Hơn nữa, mỗi khi một đền đài lăng tẩm vĩ đại của nước nào được
xây cất xong là thấy ngay sự tàn lụi của dân tộc của nước đó. Người Việt Nam
đừng quên bài học này!
Tới Hải Phòng, vì không quen ai, tôi ra thẳng bến tầu. Lần đầu
tiên tôi thấy một cửa bể. Nhìn cái gì cũng thấy thú, từ cái cần trục tới con tầu
sắt han rỉ, từ nhà máy có tiếng còi gọi sáng tới cửa kho chật chội hàng hóa. Bến
tầu nhộn nhịp với đám công nhân hùng hục khuân vác. Người bán quà rong đem tới
rổ xôi lúa hay gánh bún chả, cất tiếng rao hàng lanh lảnh. Hành khách hối hả
chen nhau lên tầu. Tôi nhìn thấy biển ở xa xa. Gió thổi vào môi thấy mặn mùi muối.
Tôi nghe tiếng chim biển vỗ cánh...
Tới giờ nhổ neo, tầu Bạch Thái Bưởi kéo còi rồi từ từ ra khỏi
bến. Hải Phòng khuất dần trong sương mù. Buồn lâng lâng. Rồi con tàu trôi vào
vùng nước rộng. Sóng biển bạc đầu nhô lên rồi nhào xuống. Bọt sóng lăn tăn
chung quanh con tầu. Tuy đã được xuống Hải Phòng lúc 14 tuổi để đón anh Khiêm từ
Pháp trở về, đây là lần đầu tiên tôi gặp biển và còn được đi trên biển nữa. Rất
lãng mạn, tôi muốn trở thành tình nhân của biển ngay. Bài Viễn Du ra đời 15 năm
sau với câu hát Ra khơi biết mặt trùng dương khởi sự từ giây phút này.
Rồi tầu chạy tới vịnh Hạ Long. Tầu đi qua những cái động mang
tên "Động Kỳ Quan" (Grotte Des Merveilles), "Động Ngạc
Nhiên" (Grotte De La Surprise)... và làm tôi rạo rực vì được đi qua một cảnh
trí mình chỉ biết qua sách vở. Rồi tự đắc vì thấy mình là "khách giang hồ"
(!) thực thụ, đến độ không thấy đói trong khi mọi người chung quanh mở khăn gói
lấy đồ ăn và nói chuyện om xòm. Đa số hành khách là người Tầu đi buôn bán giữa
Hải Phòng và Moncay. Chuyến đi mà tôi muốn là trên một "con tầu không bến"
chỉ mất hơn nửa ngày đã tới bến.
Tới Tiên Yên nhưng tầu không vào được bến vì nước cạn. Tầu
buông neo ở cách bờ biển khoảng 50 thước. Hành khách nhanh nhẹn nhảy xuống nước,
lội vào bờ. Trời đã gần tối, phải nghỉ lại Tiên Yên một đêm. Trong quán trọ,
tôi nghe người ta kể chuyện hải tặc tới cướp của giết người tại đây. Lũ giặc biển
là người Tầu (gọi là Tầu Ô) từ vùng biển Trung Hoa rất gần với Tiên Yên, thường
kéo buồm sang đây để ăn cướp. Nghe vậy thì tôi rất sợ hãi. Có người nói:
"Ngày mai, chiếc ca nô chạy đi Moncay sẽ có lính khố xanh đi hộ tống".
Thế là tôi yên chí.
Khi ca nô tới Moncay, không có ai đón tôi cả. Tôi hỏi thăm đường
về nhà ông chủ Nhà Máy Đèn. Nhà ông nằm ngay cạnh cây cầu biên giới, trên mảnh
đất đối diện với tỉnh Đông Hưng bên Tầu. Gặp ông chủ mới, tôi có cảm tình ngay.
Ông Hoàng Văn Liễn, tốt nghiệp kỹ sư điện ở Pháp về, không phải
là một người cao lớn nhưng trông ông rất lực lưỡng. Vẻ mặt hiền từ, giọng nói
thân mật. Bà Liễn rất đẹp và là bà giáo của trường công lập trong tỉnh Moncay.
Ông bà có hai đứa con nhỏ rất xinh. Anh ruột của ông Liễn là Chánh Án Hoàng
Văn Châu sau này sẽ lấy chị ruột của tôi ở bên Pháp. Lúc đó cả hai người đã luống
tuổi và đều tục huyền, tái giá sau khi goá vợ, goá chồng. Sau khi đã trình diện
ông chủ, tôi được đưa tới nơi ở trọ đã định trước là nhà ông Đỗ Tử Côn, thư ký
nhà máy điện.
Thành phố Moncay nằm trên một con đường dài có nhiều con dốc.
Diện tích thành phố có lẽ không ngoài mười cây số vuông. Nhà cửa kiểu cổ quét
vôi trắng toát nằm dưới ven đường. Trên sườn đồi là những lò gốm của người Tầu.
Tất cả bát đĩa nằm trong bếp núc của người dân Bắc Việt đều được sản xuất ở
đây. Lò gốm làm việc suốt ngày đêm. Những đêm buồn, tôi chỉ cần ra cửa sổ ngước
mắt nhìn lên đồi, ngắm những ngọn lửa sáng rực trên các lò gốm là thấy ấm lòng
ngay.
Nơi tôi ở trọ nằm trên con đường chính của thị xã, gần Nhà
Máy Điện. Ông bà Đỗ Tử Côn và các con nhỏ chiếm một gian phòng rộng ở trên gác.
Một gia đình người Tầu, chủ nhân của căn phố, ở dưới nhà. Giang sơn của tôi là
một cái giường kê không xa giường ông bà Côn là mấy. Trong thời gian sáu tháng ở
trọ tại đây, suốt ngày đêm tôi được nghe bà Côn đay nghiến chồng về tội ăn
chơi, nhất là tội bao gái người Tầu.
Ông Đỗ Tử Côn, người Thanh Hoá, đeo kính cận thị, mặt mũi nhẵn
nhụi, áo quần bảnh bao, bề ngoài trông rất hiền lành nho nhã nhưng bên trong là
một tay ăn chơi khủng khiếp. Ông vốn là bạn của Nguyễn Tuân trong thời trai trẻ
mà! Trong những ngày ở gần ông, tôi được nghe ông nói nhiều chuyện về văn
chương và về các nhà văn mà ông quen biết như Đồ Phồn, Nguyễn Tuân, Đàm Quang
Thiện... Trước đây ông cũng là một nhà văn, nhà báo nhưng không nổi danh vì
không bao giờ ông được ở tại Hà Nội để hành nghề văn sĩ.
Ngoài chuyện giảng văn ra, ông Côn còn huấn luyện tôi rất kỹ
càng trong lối sống hành lạc. Đi đánh bạc, đi hút thuốc phiện, đi chơi gái...
đi đâu ông cũng dắt tôi đi theo, khi thì đi qua Đông Hưng ở bên kia biên giới,
khi thì đi chơi ngay trong vùng ngoại ô tỉnh Moncay. Rất có thể ngoài tôi ra, tại
nơi tỉnh lỵ biên phòng nhỏ bé này, ông không có ai là bạn cả nên đành chấp nhận
tôi là "đồng chí". Trong túi ông lúc nào cũng có một cái vòng nhỏ có
gai bằng cao su dùng để trợ dâm (giống như cái mắt dê mà tôi biết sau này). Ông
bảo tôi rằng người Tầu gọi nó là cái lục quốc phong tướng, tức là có tới sáu quốc
gia phong nó làm tướng quân! Chẳng trách ông có người tình là một thiếu nữ người
Tầu rất trẻ. Trong bức ảnh ông cho tôi coi, tôi thấy cô Tầu này rất đẹp và có
đôi mắt rất dâm.
Ông Côn dẫn tôi tới gặp ông Cai là người chỉ huy trực tiếp của
tôi tại nhà máy đèn với những lời ân cần gửi gấm. Mới nhận việc thì tôi làm thợ
rèn. Sau một thời gian tôi được đổi qua việc coi lò than trong nhà máy điện.
Làm thợ rèn thì dễ, vì tôi đã quen cầm búa tạ để vung đôi tay
đập xuống những thỏi sắt nung khi đi học ở trường Kỹ Nghệ. Coi lò than và làm
ca đêm, từ 11 giờ tới 4 giờ sáng, thì hơi mệt vì phải thức đêm để luôn luôn xúc
than đổ vào lò. Lò này nung nóng nước trong nồi xúp-de (chaudière) để làm ra
hơi chuyển động máy biến điện. Việc này rất quan trọng vì nếu không đun đủ lửa
để nung sức nóng thì máy ngưng chạy và cả thành phố sẽ mất điện ngay. Không chú
ý tới nút an toàn và đốt nhiều than quá thì làm nổ nồi xúp-de, coi như mình sẽ
là người đi đứt trước tiên. Vì cả hai công việc này đều giúp tôi được hít rất
nhiều thán khí (Co2) cho nên sau năm tháng làm việc tại đây, tôi bị bệnh nám phổi
và phải vào nằm điều trị tại nhà thương Moncay. Sau khi khỏi bệnh, vết sẹo ở
trong phổi còn hành hạ tôi mấy chục năm sau mới hết.
Tuy nhiên, trong việc coi lò than tôi rất vui vì có anh bạn
cùng ca với tôi luôn luôn hát những câu Vọng Cổ rất mùi mẫn. Anh ta là một kép
hát đã giải nghệ để đi làm thợ. Trong đêm khuya khoắt, hai anh công nhân mình mẩy
đen sì vì bụi than, mồ hôi ròng ròng vì sức nóng của lửa, giữa tiếng máy chạy
sè sè... ngồi nói chuyện hát Cải Lương mà quên cả mệt.
Khi làm việc tại lò rèn, tôi làm quen với một nữ công nhân
tên là Tỵ - cháu của ông Cai - rồi trở thành người tình của nàng. Người tình
công nhân này (cũng giống nàng Nụ ở Yên Thế mà tôi gặp sau này) khoẻ mạnh cả
tâm hồn lẫn thể xác, ngoài mặt thì có vẻ nhu mì nhưng khi yêu nhau thì nàng là
hỏa diệm sơn! Tôi còn nhớ ngày chúng tôi yêu nhau thực sự là vào một buổi chiều
chủ nhật, sau buổi văn nghệ tài tử ở trong tỉnh, có tôi và cô nữ công nhân tham
gia. Sau buổi diễn người tình kéo tôi về nhà để ân ái. Lúc đó tôi là một anh thợ
trẻ khỏe mạnh như hùm cho nên tôi chẳng cần đến cái "lục quốc phong tướng"
của ông Côn để thỏa mãn người nữ công nhân đẹp đẽ và mặn mà này. Làm tình xong
là hộc tốc chạy ra nhà máy điện để làm việc dù hôm ấy là ngày chủ nhật.
Ngoài Nhà Máy Điện ra, ông Hoàng Văn Liễn còn là chủ nhân của
một rạp ciné chuyên chiếu phim Tầu, nằm ngay cạnh bờ con sông nhỏ chia đôi hai
nước Việt-Hoa. Những lúc không bận việc tại lò rèn hay tại nhà phát điện, tôi
được ông chủ phái tới kiểm soát vé tại rạp ciné. Tha hồ mà coi phim Tầu. Coi đến
phát ngấy. Tại rạp ciné tôi có một người Tầu tên là Ả Cẩu (Anh Chín) để sai vặt.
Tuổi Ả Cẩu đã ngoài ba mươi nhưng anh ta bé choắt như thằng bé lên mười. Anh
Chín người Tầu này nghiện thuốc phiện từ lúc lên năm, lên sáu cho nên không lớn
lên được. Nhờ được thấy trước mắt kết quả tai hại của thuốc phiện cho nên tôi
đã không mắc nghiện dù tôi có rất nhiều dịp để tới gần Ả Phù Dung. Tôi thường
sai anh Tầu nghiện này đi đánh đề hộ tôi, sau khi tôi nằm mơ thấy những con vật
để chọn số đề. Chẳng bao giờ tôi trúng đề cả cho nên dù sòng bạc ở ngay trước mặt
rạp ciné, ít khi tôi lai vãng tới nơi đổ bác này. Nếu có tới là chỉ để thưởng
thức không khí nhộn nhịp của sòng bạc, có những cô gái Tầu cất tiếng kêu
"Hối! Hối! " nghe như tiếng gọi của ái... tiền!
Trong thời gian ở Moncay, tôi rất mãn nguyện trong đời sống của
mình. Khi còn tập việc tại tiệm sửa radio Nguyễn Đình Thụ ở phố Hàng Gai Hà Nội,
lương lậu của tôi cũng chẳng là bao, thỉnh thoảng còn xin tiền mẹ. Về tinh thần
cũng vậy, tôi phải dựa vào tình yêu của mẹ để sống. Bây giờ, tại Moncay, tôi là
một công nhân thực thụ, hoàn toàn tự lập trong mọi phương diện. Có việc để làm,
có tiền để tiêu, có ông bà chủ đối đãi tử tế, có người bạn hơn tuổi để học hỏi
việc ăn chơi, có người tình để yêu, nhất là chẳng có ai để mà thù ghét cả! Tuyệt
vời! Tôi chẳng thấy mình cô đơn lúc nào cả, ngay cả trong thời gian nằm trong
nhà thương vì một bệnh khá nặng là bệnh đau phổi. Tôi có người tình tới chăm
sóc luôn luôn nên tôi chóng khỏi bệnh.
Ngoài người tình công nhân ra, tôi có thêm một mối tình câm với
cô con gái của ông chủ nhà người Tầu. Gọi là tình câm vì tôi không nói giỏi tiếng
Tầu. Tiếng Tầu của tôi chỉ đủ dùng mỗi khi tôi qua Đông Hưng để ăn tỉm xắm (điểm
tâm) vào những ngày chủ nhật mà thôi. Người dân Moncay đi qua chơi ở Đông Hưng
chẳng cần phải giấy thông hành gì cả. Tôi qua nước Tầu còn quá dễ vì lính gác ở
đầu cầu bên kia thường qua Moncay coi ciné và biết tôi là người xé vé. Nhiều
khi tôi còn cho họ vào coi ciné không mất tiền nữa. Giá lúc đó tôi làm nghề
buôn thuốc phiện lậu thì thật là dễ dàng. Và tôi đã giầu to rồi.
Qua Đông Hưng ăn sáng nhưng thỉnh thoảng tôi cũng đi sâu vào
nội địa để thấy đời sống cơ cực của nông dân Trung Hoa. Cũng nghèo đói và ngu
muội như bất cứ nông dân nào phải sống dưới ách phong kiến hay thực dân. Tôi nhớ
tới cái nghèo của dân vùng Trạm Chôi, Sơn Tây, quê hương của vú tôi. Dân có
nghèo khổ nhưng không bao giờ dã man. Tại vùng Đông Hưng này, người Tầu (và kể
cả người Nùng ở phía bên Moncay, Hải Ninh nữa) có cái tục giết con gái và bán vợ.
Trung Quốc đang là cái mồi béo của Nhật Bản. Chiến tranh đã tới
nước của những ông con Trời rồi. Lấy biến cố Lư Cầu Kiều làm cái cớ trong mưu đồ
bá chủ vùng Đông Nam Á, Nhật Bản đã đem quân xâm lăng Trung Quốc từ năm 1937.
Quân Đội Nhật đã chiếm Quảng Châu trong năm 1938 và vừa mới chiếm xong đảo Hải
Nam trong năm 1939. Nhưng cũng chẳng cần phải có chiến tranh, ngay trong thời
bình đời sống của người dân quê ở nước Tầu cũng đã gặp nhiều khó khăn rồi. Sống
dưới ách đế quốc Nhật Bản, chắc họ còn gặp khó khăn gấp bội, cho nên khi Mao Trạch
Đông xuất hiện với chính sách lấy nông dân làm giai cấp chủ lực của cuộc cách mạng
vô sản thì dân quê ở Trung Quốc đi theo họ Mao ngay.
Vào năm 1939, tình hình chính trị ở Việt Nam có vẻ lắng dịu.
Hầu hết các người chống Pháp thuộc phe tả như Tạ Thu Thâu, Dương Bạch Mai, Trần
Văn Giầu bị bắt giam sau khi cuộc nổi loạn ở Nam Kỳ bị thất bại. Ở ngoài Bắc,
dựa vào thời kỳ nước Pháp có chính phủ thuộc phe Mặt Trận Bình Dân (Front
Populaire) khiến cho thực dân Pháp ở Việt Nam phải nới lỏng báo chí, lãnh tụ
Nguyễn Tường Tam đã bầy tỏ được những tư tưởng quốc gia của mình và tạo được một
mặt trận hợp pháp có danh xưng Mặt Trận Dân Chủ Đông Dương. Nhưng vào năm 1939,
sau khi Mặt Trận Bình Dân hết cầm quyền tại Pháp, chính quyền thuộc địa ra sắc
lệnh nghiêm cấm mọi tổ chức chính trị và thẳng tay đàn áp những người chống đối.
Đa số những người làm Cách Mạng của cả hai phe tả và hữu đã phải rút qua Trung
Hoa để lánh nạn.
Vì nhóm Cường Để có lãnh tụ sống lâu năm ở Nhật Bản và vì thấy
Quân Đội Nhật đang nhòm ngó Đông Dương nên Pháp thực dân nương tay không khủng
bố nhóm này. Giáo Phái Cao Đài ở trong Nam cũng được đối xử như vậy. Tuy nhiên
hai tổ chức thân Nhật này không có quần chúng để làm nổi công cuộc lật đổ người
Pháp. Chỉ có Việt Nam Quốc Dân Đảng là vẫn còn uy tín lớn trong dân chúng nhưng
Đảng này chưa tái lập được lực lượng kể từ ngày anh hùng Nguyễn Thái Học lên đoạn
đầu đài. Đảng Cộng Sản Đông Dương rút hẳn vào bóng tối, chỉ chăm chú vào việc tổ
chức các tiểu tổ trong giới thợ thuyền và nông dân ở nhiều nơi trong nước.
Vào mùa Thu năm 1939, Hitler xua quân chiếm Ba Lan. Đệ Nhị Thế
Chiến khởi sự khi các nước Đồng Minh ở Âu Châu khai chiến với Đức Quốc. Đối với
tôi, tình hình chính trị trong nước hay cuộc đại chiến vừa xẩy ra trên thế giới
cũng chẳng được tôi chú ý. Vả lại sống tại tỉnh lỵ nhỏ bé và xa xôi này, tôi
không biết gì ngoài công ăn việc làm, đó là chưa kể việc ăn việc chơi của tôi nữa.
Tôi làm gì có máy radio để nghe hay có báo chí để đọc những tin tức trong hay
ngoài nước? Ngay ông Côn là người đã trưởng thành về mọi phương diện văn hóa hay chính trị trong cả hai lĩnh vực quốc gia và quốc tế mà cũng mù tịt về mọi
việc xẩy ra bên ngoài cái tỉnh biên giới xa vắng này. Đại chiến cứ việc tiếp diễn
với sự thắng lợi của Đức Quốc Xã. "Mẫu Quốc Pháp" kêu gọi con dân các
nước thuộc địa đóng góp vào việc chống "Đức tặc" giống như đã kêu gọi
trong thời Đệ Nhất Thế Chiến. Tôi ở Moncay xa xôi nên chẳng nghe thấy gì cả!
Cách Moncay không xa là bãi biển Trà Cổ, nơi nghỉ mát của các
viên chức người Pháp và là nơi dân nhà giầu ở tỉnh lỵ hay đi chơi vào ngày cuối
tuần. Thỉnh thoảng tôi cũng cùng người tình công nhân dạo chơi trên bãi biển.
Bây giờ ngồi nhớ lại thì thấy, so với những bãi biển khác ven
Việt Nam mà tôi đã đặt chân lên, Trà Cổ là một bãi biển hoang vắng và lạnh lẽo.
Biển không xanh bằng biển Nha Trang, cát trên bãi không trắng bằng cát Quy
Nhơn, du khách không đông như ở Đồ Sơn hay Sầm Sơn, dân làm nghề cá không nhiều
như ở Phan Rang, Phan Thiết... Nhưng không sao, hai người tình công nhân này chỉ
mong có một bãi biển vắng để tự tình. Chẳng cần bãi biển phải nguy nga hay
tráng lệ. Dù đã có người dọa rằng: "Này, bãi biển Trà Cổ có nhiều ma lắm
đó!"
Đời sống của tôi ở Moncay bình thản trôi đi với quá nhiều hạnh
phúc. Lúc giã từ gia đình và tuổi thơ để khởi sự bước vào cuộc đời thực tế tôi
cứ tưởng rằng cuộc phiêu lưu này sẽ vô cùng vất vả. Ai ngờ cuộc sống cũng không
có gì là đáng sợ! Tay làm hàm nhai, phương ngôn Việt Nam đã nói vậy, chỉ những
người lười biếng buông đôi tay ra là mới bị đói thôi.
Bỗng nhiên một hôm, vào giữa tháng 5 năm 1940, khi đi làm về,
tôi thấy có thư của Phó Thịnh Cường, anh bạn học ngồi cùng bàn, làm cùng xưởng,
ngủ cùng buồng với tôi ở Trường Kỹ Nghệ Thực Hành. Thư viết: "... Cậu có
muốn đi Tây làm thợ không nghề (ONS = ouvrier non spécialisé) trong Quân Đội
Pháp hay không? Nếu muốn thì về Hà Nội làm giấy đăng lính. Nhiều thằng đang học
trường E.P.I. (Ecole Pratiques D'Industrie) đã lên tầu đi Pháp rồi. Còn rất nhiều
chuyến đi nữa. Muốn đi thì phải về ngay..." Trời ơi! ĐI PHÁP Á? Cái mộng
của bất cứ một thanh niên nào trong lứa tuổi tôi. Đây là cơ hội bằng vàng. Trăm
năm một thuở. Sẽ được trả thù dân tộc đấy nhé! (Dưới thời Pháp thuộc, cậu
trai Việt Nam nào cũng muốn được ngủ với đầm để trả cái thù làm dân nô lệ) Đầu
quân làm lính thợ thì đâu có phải ra bãi chiến trường? Vả lại nếu có chết vì
súng đạn thì cũng chẳng sao. Mấy khi được xuất ngoại một cách dễ dàng như thế
này nhỉ?
Tôi vội vàng đi gặp ông chủ Hoàng Văn Liễn để xin thôi việc.
Ông Liễn đã từng đi du học bên Pháp nên khi nghe tôi ngỏ ý muốn trở về Hà Nội để
đăng lính đi Pháp thì không những ông không ngăn cản mà ông còn bắt tôi ngồi
chơi để nghe ông kể chuyện những ngày ông sống ở Paris. Ông cho tôi biết trước
những mánh khóe vặt để bắt tình với các cô đầm, để đi ăn tiệm, đi coi opéra hay
để đi coi thắng cảnh theo lối rẻ tiền...
Từ giã gia đình ông bà Đỗ Tử Côn và tỉnh lỵ biên giới này, một
ngày cuối tháng 5 năm 1940, tôi lên ca nô đi Tiên Yên, từ đó lại có con tầu Bạch
Thái Bưởi đưa tôi tới Hải Phòng để đáp xe lửa về Hà Nội.
Mười bốn
Nhớ tới câu thương yêu người
Một ngày tuổi mới hai mươi...
KHÚC HÁT THANH XUÂN
Bước vào tuổi 19, tôi đã ra khỏi vòng cương toả của gia đình
để bước hẳn vào đời sống thực tế tại một tỉnh biên giới xa xôi hẻo lánh và tôi
cũng tìm thấy thú vui trong sự phiêu bạt (!) đầu tiên của đời mình.
Được sống trong một khung cảnh mới lạ hợp với sự hiếu kỳ của
một thanh niên vừa lớn lên, được khoác bộ áo công nhân chỉ thấy
"thơm" mùi mồ hôi và thán khí, nhất là tự thấy mình đã nuôi được mình
rồi, không phải sống nương nhờ ai hay sống dưới quyền độc đoán của ai nữa -
ông chủ hay ông Cai đều là những người dễ thương - thật là khoan khoái! Có tiền
(dù chẳng là bao), có bạn, có người tình, có những ngày đêm không trống rỗng.
Yêu con người, yêu cảnh vật, yêu cuộc sống, thật là hạnh phúc! Tôi còn muốn gì
hơn?
Vậy mà sau nửa năm sống với cuộc phiêu lưu đã trở thành rất
bình thường, bây giờ, trước việc Hitler xua quân chiếm Âu Châu (cũng chẳng biết
ông Hitler này là ai cả!) tôi bằng lòng bỏ hết tất cả những hạnh phúc vừa kể để
đánh đổi lấy một cuộc phiêu lưu khác, to lớn hơn và chắc chắn kỳ thú hơn.
Bây giờ nhìn lại dĩ vãng và với nhãn quan chính trị mới thấy
rằng lúc đó mình chẳng có một lập trường hay lý tưởng nào cả! Bỏ Moncay về Hà Nội
để đầu quân làm lính thợ ONS là một hành động vô ý thức. Đúng là hành động lạc
loài của con thuyền không bến. Hay của con bướm mùa Xuân. Lớn lên trong sự ghét
Tây nhưng không dám chống Tây. Biết hận thù thực dân Pháp nhưng lại đăng lính
cho Pháp. Dù trong thâm tâm, tôi muốn đi Pháp không phải vì quá yêu "mẫu
quốc" (sic) mà chỉ vì thích thay đổi, thích giang hồ, thích xuất ngoại và - cứ nói thật đi - thích ngủ với đầm! Nhưng mộng đi Tây tan tành như xác pháo
vì vừa về tới Hà Nội, chưa kịp tới phòng tuyển mộ lính ONS thì Pháp thua trận
vào tháng 6 năm 1940. Một lô bạn bè của tôi, đa số là cựu học sinh Trường Kỹ
Nghệ Thực Hành, đã mặc quân phục và xuống tầu ở Hải Phòng rồi, bây giờ đang lóp
ngóp quay về Hà Nội.
Tôi về ở với mẹ trong một tháng trời. Lúc này gia đình tôi đã
dọn tới đường Đỗ Hữu Vị, không xa căn nhà đường Châu Long là mấy. Anh Khiêm vắng
nhà vì con người "quân tử" chịu ơn quốc gia đã nuôi mình ăn học thành
tài nên đăng lính đi cứu nước Pháp chưa về. Việc này làm cho nhiều người chê
trách anh Khiêm, nhưng tôi rất phục thái độ "thấy đúng là làm" của
anh, bất cần dư luận. Tôi được sống những ngày êm ả bên mẹ. Nhưng tôi quá nhàn
rỗi, cả ngày không biết làm gì ngoài việc đi chơi phố. Đã có một số tiền dành dụm
khá lớn gửi mẹ, tôi bèn quyết định đi học. Đi học gì bây giờ?
Một hôm, tôi đi coi triển lãm tranh. Tôi sực nhớ tới những
tranh tôi vẽ lúc còn bé, phỏng theo tranh Đông Hồ với cô gái hứng dừa hay đám
cưới chuột. Hoặc vẽ hình Mickey phỏng theo truyện bằng tranh của báo Pháp. Rồi
khi lớn lên và đọc báo Phong Hoá, thấy tranh minh họa cho tiểu thuyết của hoạ
sĩ Nguyễn Gia Trí vẽ theo lối tranh gỗ rất đẹp thì tôi cắt ra và dán vào album.
Tôi còn cao hứng vẽ truyền thần ông Cả Bịp, Cậu Xuân hay Bà Ám Chung nữa.
Người trong tranh trông cũng khá giống người mẫu. Mẹ tôi khen con trai út là có
hoa tay (!). Nguyên cái truyện Tú Uyên với người đẹp trong tranh bước ra cũng đủ
làm tôi mê hội hoạ rồi! Tôi cũng nhớ tới lời nhận xét cách đây mấy năm của người
anh rể họ xa là Đỗ Mộng Ngọc tức họa sĩ Côn Sinh. Khi coi các "tác phẩm"
của tôi, anh Ngọc khuyên:
- Chú Cẩn có vocation về vẽ đó! Nên đi học beaux arts.
Thế là tôi quyết định ghi tên vào học Trường Cao Đẳng Mỹ Thuật
Đông Dương (Ecole Des Beaux Arts). Rồi với sự đồng ý của mẹ, tôi xách va ly tới
trọ nhà bà vợ thứ của ông Bùi Kỷ tại khu chợ Hôm. Nói là trọ nhưng trong thực tế,
tôi được bà Bùi cho ăn ở không phải trả tiền. Hoặc là giữa mẹ tôi và bà có sự
chơi họ hay góp tiền làm ăn gì đó, hoặc là giá sinh hoạt lúc bấy giờ tại Hà Nội
cũng chẳng đắt đỏ gì cho lắm, tôi được bà Bùi Kỷ nuôi ăn nuôi ở để hằng ngày
đáp xe điện đi học tại trường Mỹ Thuật. Tội nghiệp bà Bùi chỉ có một người con
trai - hình như con nuôi - tên là Cương (đồng tên với thằng em sữa của tôi)
thì cậu con lại bị bệnh polio từ khi còn nhỏ, suốt ngày nằm liệt trên giường.
Bà Bùi cho tôi ở với bà cũng là để cho Cương đỡ cô đơn vì có một người anh hay
một người bạn tới ở chung. Mỗi khi tôi đi học về là Cương léo nhéo nói chuyện với
tôi không ngưng nghỉ. Và toàn nói chuyện yêu đời. Qua thân xác im lìm và đôi mắt
sáng của Cương, tôi thấy được hình ảnh thảm thê của sự bất lực và thấy được sự
ham sống vô cùng của con người khi bị lâm vào cảnh tê liệt.
Trường Cao Đẳng Mỹ Thuật nằm tại góc hai con đường Reinach và
Hàng Lọng. Người có công thành lập ngôi trường đào tạo hoạ sĩ Việt Nam là
Victor Tardieu. Dù tranh sơn dầu (peinture à huiles) là môn học chính nhưng ông
Tardieu - với sự thôi thúc của giáo sư Inguimberty - lại khuyến khích học trò
học về tranh mộc bản, tranh lụa và tranh sơn mài là những nghệ thuật tạo hình
có tính chất hoàn toàn Việt Nam. Giám Đốc của trường lúc đó là Everist
Jonchère. Tất cả sinh viên khi nhập học đều phải qua một lớp dự bị (cours
préparatoire) rồi tùy theo tài năng mà trở thành sinh viên chính thức. Có những
anh học tới 7 năm trong lớp dự bị.
Gọi là sinh viên trường Mỹ Thuật cho oai, chứ thật ra chúng
tôi là một lũ thanh niên "thừa giấy vẽ voi". Buổi sáng tất cả chăm
chú ngồi vẽ người mẫu khoả thân, gọi là học "dessin académique". Buổi
chiều học cách trộn mầu, gọi là học "décoration". Có thầy Nam Sơn để
râu dài dạy dessin, lúc nào thầy cũng khoe mình học vẽ ở Paris, nhà mình trên
đường Bonaparte, tranh mình vẽ là Le Portrait De Ma Mère (Chân Dung Mẹ). Có
điêu khắc gia Georges Khánh, người Việt lai Pháp dạy anatomie. Vợ thầy Khánh đẹp
như tiên. Khi học cách dùng mầu thì thầy dạy của chúng tôi là Tô Ngọc Vân.
Trong mấy ông thầy, tôi phục thầy Vân nhất. Đứng gần thầy, tôi cứ tưởng tượng
thầy là nhân vật trong cuốn tiểu thuyết ĐẸP của Khái Hưng dù vóc dáng của thầy
thấp lùn, đôi mắt của thầy lồi ra và thầy rất hà tiện trong lời ăn tiếng nói.
Đi học vẽ tại Trường Cao Đẳng Mỹ Thuật Hà Nội, thật là quá
vui đối với tôi lúc đó. Một chân trời mới mở ra cho tôi thênh thang đi vào. Tôi
khởi sự học hỏi về Cái Đẹp. Trước hết học cái đẹp trên thân thể con người là vẽ
tranh lõa thể. Vẽ tranh lõa thể là một điều mới mẻ đối với người Việt. Dù biết
rằng mình đang bắt chước Âu Châu, từ sau thế kỷ 18, 19, coi thân thể con người
không còn là điều nhơ nhuốc nữa, nhưng lần đầu tiên bước vào phòng vẽ thì tôi
thấy ngượng. Người mẫu với đôi vai tròn trịa, với bụng lẳn vú căng thì rất thản
nhiên vì nàng quen cởi quần cởi áo trước lũ học trò được xếp vào hạng thứ ba
sau ma và quỷ: nhất quỷ nhì ma thứ ba học trò. Thích nhất là sau khi vẽ xong bằng
bút than toàn thể thân hình người mẫu rồi lấy ngón tay di trên mặt tranh để làm
nổi lên những bắp thịt. Tôi có cảm giác như đang mơn man làn da thịt của một mỹ
nhân.
Có những buổi đi xuống Văn Miếu dùng nhọ nồi trộn với dầu lạc
để in lại trên giấy bản những dòng chữ nho và những "hoa văn", khắc
trên các bia lớn từ hàng trăm năm trước. Hiểu được cái đẹp cổ kính. Có thêm cơ
hội gặp lại dĩ vãng vàng son của dân tộc một cách kỹ lưỡng hơn. Cũng ở đây, học
phác hoạ (croquis), học đường vẽ trong kiến trúc (relevé architectural).
Khi được vào với tranh dầu thì tôi say sưa với sự trộn mầu.
Vì rất ưa thích mầu xanh nên trong bất cứ bức tranh nào, tôi cũng đều dùng tối
đa mầu xanh. Thầy Tô Ngọc Vân là người đã từng làm cho tôi kính phục khi tôi được
coi tranh triển lãm của thầy. Là người đầu tiên dùng hội hoạ mới để xưng tụng
người đàn bà Việt Nam với những bức tranh mỹ nữ có hình, có dáng, có khối hẳn
hòi chứ không phải là mỹ nữ được vẽ phóng trong công thức (stylisé) như tranh cổ
truyền. Chỉ cần thấy bố cục (composition) của tranh Tô Ngọc Vân cũng đủ làm
xiêu lòng người coi tranh. Thầy dùng mầu sắc hết sức táo bạo, so với thời đó.
Nhưng thầy đã dạy cho tôi thấy cái quan trọng trong tranh sơn dầu không phải chỉ
ở mầu sắc. Phải làm sao cho thấy được ánh sáng nổi bật trên nền ngũ sắc đó. Phải
rồi, coi tranh Renoir hay tranh Gauguin, tôi chỉ nhìn thấy nắng. Không thấy gì
hơn là nắng! Tuy nhiên nắng ở trời Âu mà tôi thấy trong tranh của các hoạ sư đó
chỉ là nắng phản chiếu (lumière réflective), còn nắng trong tranh sơn dầu Việt
Nam (như tranh của Tô Ngọc Vân chẳng hạn) là nắng trực tiếp (lumière directe).
Hãy coi lại bức tranh người đàn bà trước bụi chuối của thầy Vân: người đẹp có
hình có khối, ánh sáng chói chan, bức tranh không gợi dâm mà chỉ gợi tình. Tuyệt
vời!
Các bạn cùng lớp với tôi là Võ Lăng, Đinh Minh, Mai Văn Hiến,
Bùi Xuân Phái, Phan Kế An, Quang Phòng, Phan Tại, Nguyễn Thanh Đức, Tạ Thúc
Bình, Trần Phúc Duyên... Có hai cô đầm trẻ là Hortense và Josette cũng vào học
chung một lớp với chúng tôi. Josette là con gái của Công Sứ Bắc Kỳ Delsalle. Võ
Lăng người Huế là anh chàng có may mắn "chớp" được cô đầm xinh này.
Võ Lăng còn có thêm nhiều sự may mắn trong các điạ hạt khác,
chẳng hạn trong điạ hạt chính trị. Là em ruột của Võ Văn Hải, chánh văn phòng
sau này của Tổng Thống Ngô Đình Diệm, sau khi tốt nghiệp trường Mỹ Thuật, hoạ
sĩ Võ Lăng phải trốn qua Hồng Kông vì chống đối Việt Minh và bị ruồng bắt vào
năm 1946. Tại Hồng Kông, Võ Lăng làm nghề vẽ truyền thần cho các nhà giầu Trung
Hoa để sinh sống. Ơ± đây anh trở thành người quen của ông Bảo Đại trong thời
gian Cựu Hoàng vừa bỏ Việt Minh ra đi.
Rồi Võ Lăng qua Pháp sống trong vài năm. Tới khi có giải pháp
Ngô Đình Diệm thì anh là người tích cực nhất trong việc vận động cho ông Ngô về
nước làm Thủ Tướng. Anh đi gặp Bảo Đại ở Cannes và Thượng Nghị Sĩ Mansfield ở Mỹ
để vận động cho ông Ngô về nước chấp chánh. Về sau chính trị gia Hoa Kỳ này là
khách mua nhiều tranh nhất của Võ Lăng.
Khi ông Ngô Đình Diệm nắm chính quyền thì Võ Lăng là một nhân
viên quyết định nhiều việc quan trọng trong toà Đại Sứ Lưu Động của ông Ngô
Đình Luyện, trụ sở đặt ở Avenue Kléber Paris. Lúc đó (1954-55), tôi đang đi học
tại Institut De Musicologie, hằng ngày tôi tới chơi với nhóm Ngô Đình Luyện nhiều
hơn là tới gặp ông anh Phạm Duy Khiêm đang làm Đại Sứ Việt Nam tại Pháp.
Trên đời này khó có nhiều người thực hiện được giấc mơ chính
trị của mình thì Võ Lăng là người đã thành công trong ý đồ đi vào chính quyền.
Tôi biết rõ cái quyền của Võ Lăng mạnh mẽ như thế nào. Bác Sĩ Thú Y Phạm Văn
Huyến có trở thành người phụ trách việc đưa một triệu người Bắc di cư vào Nam
trong năm 1954 là do Võ Lăng đề nghị với ông Diệm. Võ Lăng có biết Phạm Văn Huyến
là ai đâu? Chính tôi là người mách tên ông Huyến khi anh ta hỏi tôi rằng:
"Ai làm được việc này?" Tôi quen ông Huyến khi ông này sản xuất thuốc
bổ bằng máu bò ở Khu IV và có tặng tôi vài ba lọ thuốc. Bèn tiến cử ông thân
sinh của bà Ngô Bá Thành làm Tổng Ủy Viên phụ trách việc di cư của một triệu
người miền Bắc sau Hội Nghị Genève. Giá lúc đó tôi xin làm việc đó thì Võ Lăng
cũng đồng ý ngay!
Ông Ngô Đình Diệm đã khuất bóng cùng với chế độ của ông nhưng
Võ Lăng vẫn sống phây phây tại Pháp, tiếp tục vẽ tranh và còn sản xuất cả phim
nữa. Một trong những phim của anh ta là phim Trương Chi Mỵ Nương. Về già, Võ
Lăng vẫn thành công - thành công nhũn nhặn vẫn là thành công - trong nghề vẽ
của mình. Tranh của Võ Lăng, đẹp như tranh Renoir, được bày bán trong khoảng
hơn 1000 phòng tranh trên thế giới. Những bạn khác của tôi ở trường Mỹ Thuật
cũng thành công nhưng sự thành công của họ không hơn Võ Lăng nhiều lắm, nếu xét
về sự bán tranh.
Đinh Minh có một thời rất vinh quang tại miền Nam nhưng bây
giờ tôi không nghe thấy ai nói tới anh ta cả. Mai Văn Hiến, Bùi Xuân Phái, Phan
Kế An đều trở thành những hoạ sĩ nổi danh ở miền Bắc. Tôi đều gặp lại họ trong
thời gian kháng chiến và được coi nhiều tranh của họ. Tuyệt đẹp!
Bùi Xuân Phái mới qua đời gần đây nhưng những tranh anh vẽ cảnh
phố cổ ở Hà Nội thì chắc chắn sẽ sống tới nghìn thu. Trước đây tôi chỉ thấy
tranh mộc bản (estampes) và tranh kháng chiến của Phái. Tôi đã quên mất cảm
giác khi coi tranh phố cổ của Phái thì vào năm 1985, anh bạn Ngô Văn Tao ở
Montréal có lòng yêu tặng tôi một hoạ phẩm về phố của Phái. Nhìn trong bức
tranh nhỏ chưa đầy một thước vuông vẽ bằng nét dao (chứ không phải bằng cây cọ)
của Phái, tôi thấy sừng sững một ngõ hẻm Hà Nội với những ngôi nhà cũ kỹ, tường
tróc vôi, mái siêu vẹo... Và tôi rưng rưng nước mắt. Đây! Hà Nội của tôi đây,
chẳng cần biết đó là phố nào, số nhà bao nhiêu, phố đang nghĩ gì, phố đang chờ
ai? Rồi ngẫu nhiên tôi lại được đọc một mẩu thơ của Văn Cao viết vào năm 1967,
mới in ra trong năm 1988 tại Saigon, với ý nghĩ giống tôi như đúc, bài thơ nhan
đề Phố Phái:
Không người ở,
Không số nhà,
Không tên phố
Tôi gửi bài thơ về Phố Phái
Người đưa thư sẽ tìm đến phố anh...
Thật là tiếc cho Bùi Xuân Phái! Nếu anh được ở một nơi như
Paris thì chưa chắc tranh của anh đã thua tranh của Utrillo, Matisse,
Cézanne... Tranh của anh có thể được bầy trong những Bảo Tàng Viện quốc tế.
Học trước chúng tôi vài năm là Tạ Tỵ, Phạm Văn Đôn, Trần Văn
Lắm, Nguyễn Thị Kim... Hai chàng sinh viên họa sĩ Đôn và Lắm đánh nhau dữ dội ở
trong lớp để tranh giành người đẹp Nguyễn Thị Kim. Phạm Văn Đôn ăn đòn nặng của
Trần Văn Lắm nhưng lại chiếm được trái tim của nữ hoạ sĩ kiêm nữ điêu khắc gia.
Đôi vợ chồng này về sau thành ra có tí ti liên hệ gia đình với tôi: vợ tôi,
Thái Hằng, là em họ gần của Đôn và Kim.
Tạ Tỵ vẽ dessin hoặc vẽ tranh sơn dầu theo lối cổ điển hay ấn
tượng (impressionisme) rất thành công nhưng anh lại chọn con đường lập thể
(cubisme) của Picasso. Ngoài Tạ Tỵ ra, tôi không thấy có hoạ sĩ Việt Nam nào
dám đi vào loại tranh đó cả. Tạ Tỵ còn đi xa hơn nữa khi anh đi vào loại tranh
vị lai (futurisme).
Trong thời gian học trường Mỹ Thuật, tôi vẽ thì ít mà ca hát
thì nhiều. Lúc đó, tôi chưa sáng tác mà chỉ soạn lời ca tiếng Việt cho những
bài nhạc ngoại quốc mà tôi thích. Chẳng hạn bài valse rất quen biết của Strauss
đã được người Mỹ (hay người Anh) soạn lời ca, nhan đề One Day:
One day when we were young
One wonderful morning in May
You told me you love me...
Tôi đã luôn luôn hát bài này trong lớp. Sau 49 năm, gặp nhau ở
Paris năm ngoái, Võ Lăng còn nhắc tới bài hát:
Ngày ấy khi Xuân ra đời
Một trời bình minh có lũ chim vui.
Có lứa đôi, yêu nhau rồi
Hẹn rằng còn mãi không nguôi...
Rồi nắm tay cùng nói vui
Những câu êm êm không rời vai.
Rồi lả lơi, hình dáng ai
Khuất xa biến vào nẻo khơi.
Từ đó khi xuân tái hồi
Cho bùi ngùi thương nhớ tới xa xôi.
Nhớ tới câu thương yêu người
Một ngày tuổi mới đôi mươi.
Cũng như tôi, trong tương lai, có vài anh bạn không tiếp tục
làm hoạ sĩ. Phan Tại trở thành đạo diễn kịch. Nguyễn Thanh Đức làm việc xuất nhập
cảng tại Liên Xô. Trần Phúc Duyên (làm gì?) ở Thụy Sĩ... Họ là những học trò
ngoan của nhà trường và hết thảy đều sẽ tốt nghiệp. Còn tôi thì hát nhiều hơn vẽ
và sẽ bỏ trường Mỹ Thuật sau một niên khóa. Tôi lại còn thích thể thao hơn cả hội
hoạ và âm nhạc. Có nhiều ngày tôi bỏ học để đi tập điền kinh tại sân vận động
SEPTO.
Pháp thua trận ở chính quốc, nhưng vẫn duy trì được quyền lực
tại các thuộc địa. Chính Phủ Pétain cử Phó Đô Đốc Decoux qua Đông Dương giữ chức
vụ Toàn Quyền. Đây là lúc Pháp có hai công tác quan trọng. Một là suy tôn Thống
Chế Pétain, bắt toàn dân thuộc điạ hát bài Maréchal Nous Voilà. Hai là giao cho
Đại tá Thủy Quân Ducoroy tổ chức Phong Trào Thể Dục và Thể Thao để thu hút
thanh niên nam nữ. Một trường đào tạo huấn luyện viên thể thao-thể dục được mở
ra ở Phan Thiết. Tốt nghiệp trường này ra, huấn luyện viên được cử đi khắp mọi
nơi trong nước để nắm thanh niên và được ăn lương rất cao. Một số thanh niên Hà
Nội đã xung phong vào học trường này.
Tôi thích điền kinh từ lâu. Là con người háo thắng, tôi thích
chạy nhanh hay nhảy cao hơn người khác. Vào tuổi 19, lại đúng vào thời gian các
môn thể dục, thể thao được khuyến khích, tôi mon men tới sân vận động SEPTO để
cũng mặc áo maillot quần đùi, chân mang giầy đinh để tập chạy đua 100 thước và
tập nhảy cao.
Lúc đó tôi thuộc hạng junior và rất phục anh Thành, hạng
senior trong môn nhảy cao. Anh này là vô địch Bắc Kỳ với thành tích nhảy qua 1
thước 68. (Bây giờ lực sĩ quốc tế nhảy qua 2 thước như chơi). Anh dạy tôi nhảy
theo kiểu nghiêng (à la Horrine) nghĩa là chạy nhanh tới mục tiêu, tung mạnh một
chân lên cao rồi theo đà ưỡn mình oằn qua sà ngang. Sau một thời gian, trong một
cuộc thi, tôi đã chiếm được giải nhất với cái mề đay nhỏ bằng bạc.
Đây là lúc tôi vớ được cuốn sách của Bác Sĩ Victor Pauchet,
trong đó có đoạn dạy thở. Bác sĩ này cho rằng con người thường chỉ biết dùng một
nửa trên của hai lá phổi để thở. Ai cũng nghĩ rằng khi hít hơi thở vào thì phải
thót bụng lại. Không phải thế. Ngược lại thì đúng hơn. Muốn hít dưỡng khí cho
thật đầy buồng phổi, ta phải làm sao cho bụng phềnh lên. Rồi khi thở ra thì phải
thắt bụng lại. Tôi đã thử làm như Bác sĩ Victor Pauchet viết trong cuốn sách.
Tôi còn tập cách làm sao cho có một hơi thở thật dài. Bác sĩ bảo: Đi bộ, từ từ
hít hơi vào phổi trong 10 bước đi - Giữ hơi trong phổi trong 10 bước đi - Thở
hơi ra từ từ trong 10 bước đi... Việc tập thở này giúp tôi có một hơi dài để
hát hay hơn trước. Người ta cứ cho rằng hát hay là do ở những dây cuống họng tốt,
nhưng nếu không có làn hơi phong phú để "chỉ huy" những dây đó thì
không thể hát hay được. Victor Pauchet còn dạy tôi về auto suggestion (tự kỷ ám
thị). Bác sĩ cho ai cũng có thể tự chữa bệnh được. Chẳng hạn nếu tôi bị nhức đầu
nhưng tôi cứ lẩm nhẩm trong bụng (hay trong miệng) rằng tôi không nhức đầu nữa
thì bệnh nhức đầu của tôi sẽ tiêu tan ngay. Hay là nếu đi trong đêm vắng mà miệng
cứ la to: "Ta không sợ ma! Ta không sợ ma!" Thì chẳng có con ma nào
dám đến để bắt hồn ta (trừ ma femme). Trong xã hội Việt Nam thời đó, người đàn
bà có mang thường hay mua tranh ảnh vẽ trẻ con đẹp để treo trong nhà, cho rằng
hằng ngày ám ảnh bởi cái nhìn (ám thị) trẻ con bụ bẫm thì sẽ đẻ con xinh đẹp.
Trong đời tôi, những khi tôi lâm vào cảnh khó khăn, tôi thường tự cứu mình bằng
lối tự kỷ ám thị như vậy.
Quay về với hội họa. Tại sao tôi không chung tình với hội họa mà chỉ thích hát hay tập thể thao? A, có gì lạ đâu! Tuy thích vẽ nhưng tôi
không tin tưởng vào nghề vẽ. Nó không hợp với tính tôi, vốn là một người ồn ào,
bắng nhắng. Hình như họa sĩ là hạng người ít nói nhất trong đám thích ăn to nói
lớn là giới văn nghệ sĩ. Bùi Xuân Phái hiền như bụt. Mai Văn Hiến, Phan Kế An
là những quỷ sứ ở trong trường nhưng khi trở thành hoạ sĩ thì làm việc rất âm
thầm, dùng mầu sắc nói hộ mình chứ không oang oang như kẻ sử dụng âm thanh là
tôi!
Mới gặp nhau đây ở Paris, Võ Lăng nói:
- Mày vẽ được, tại sao không tiếp tục vẽ?
- Chao ôi! Suốt một đời, tao phải làm nghề nhạc sĩ để sống
và ngoài nghề này ra, tao không biết làm gì hơn là đem lời ca tiếng hát để đánh
đổi lấy miếng cơm manh áo. Đôi khi tao cũng muốn quay về với cây cọ, với mầu sắc
nhưng tao quá bận bịu nên không muốn kiêm thêm một thứ gì khác ngoài âm nhạc
ra. Phải sống thêm một đời người nữa, chưa chắc tao đã làm hết được những việc
tao muốn làm trong âm nhạc. Do đó tao không dám "nghèo mà ham" đâu!
Tôi đành phụ bạc với Nàng Mỹ Thuật vậy! Chỉ xin được tôn thờ
Nàng, mỗi khi có dịp qua Paris là tôi lang thang cả ngày trong Musée Du Louvre
hay trong khu Montparnasse. Văn Cao mới là giỏi: nhạc sĩ kiêm thi sĩ - kiêm hoạ
sĩ - kiêm chiến sĩ... Xin hoan nghênh bạn! Tuy nhiên tôi xin cám ơn những ngày
được học hỏi Cái Đẹp tại trường Cao Đẳng Mỹ Thuật Hà Nội. Trong nhiều bài hát của
tôi, ngoài căn bản là thi ca và âm nhạc, có nhiều khi hội hoạ len lỏi vào. Người
đã nói hộ tôi điều này là nhà văn Xuân Vũ, tôi biết ơn anh!
Mùa Thu 1941. Tôi đã xấp xỉ 20 tuổi. Bàn tay công nhân được
làm quen với búa với xẻng nay đã được dùng để cầm bút pha mầu. Anh thanh niên
"được" đi đầy ra biên giới hẻo lánh xa xôi khi trở về thành đô ấm
cúng thì có thêm biết bao nhiêu là bạn mới. Hà Nội cũng được tôi, trưởng thành
hơn, khám phá thêm. Bây giờ là lúc tôi biết thưởng thức các món ăn mà từ Thạch
Lam, Nguyễn Tuân cho tới Vũ Bằng... ai cũng ca tụng một cách thần sầu. Tuy
nhiên, ăn chả cá mà không có mùa lạnh và mưa phùn Hà Nội thì đâu có thể ngon
như mình xưng tụng. Cá dùng để làm chả cho ta ăn ở quán Lã Vọng phải là cá đặt
mua ở ngã ba Sông Đà, nghe không? Quan trọng hơn nữa là cung cách tiếp khách của
ông chủ hay bà chủ. Bánh tôm à? Tại sao phải là bánh tôm Cổ Ngư hay bánh tôm hồ
Trúc Bạch? Thưa rằng thực khách phải ngồi xổm bên bờ hồ thì ăn bánh tôm mới
ngon, tôi nghĩ vậy... Thôi, tôi không dám nhớ lại món ăn Hà Nội nữa, vì viết tới
đoạn hồi ký này thì nước dãi ứa ra đầy miệng tôi, xin cho tôi thông qua để đi tới
những ký ức khác.
Bây giờ đã tới lúc tôi không còn được ở Hà Nội để đi học và để
đi ăn quà nữa rồi. Thật là lạ lùng, anh Khiêm từ Pháp về, trả nhà thuê cho chủ
nhà rồi tới ở chung với người chị tôi tại đường Carreau, đùn trách nhiệm nuôi mẹ
cho anh Nhượng (lúc này đã tốt nghiệp trường Sư Phạm và được bổ làm giáo học ở
Hưng Yên). Đã tiêu hết số tiền để dành, không có ai tiếp tế để đi học vẽ nữa,
tôi bèn thu xếp hành lý đi về Hưng Yên với mẹ.
Mùa Đông 1989 Phạm Duy
Mùa Đông 1989
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét