Chủ Nhật, 6 tháng 2, 2022
Mùa thu không lá vàng 1
Chương 1
– Dạo này anh bận thật mà. Với lại, anh muốn có sự nghiệp cần
phải phấn đấu chứ. Em vừa nói anh năm nay đã hai mươi bảy tuổi, sắp già rồi.
– Bộ em nói ai cũng phải lòng được anh sao? Anh yêu có một
mình em thôi cưng ạ.
– Cho nên em định qua mặt tôi. Bây giờ tôi mới hiểu hai chữ
tình bạn, tình yêu. Bạn tôi và người yêu của tôi, hai người bỉ ổi như nhau.
Cô vụt xô Trinh Tường ra, đi nhanh vào toilet, không thấy đôi
mày khẽ cau lại của người mình yêu. Tuy nhiên đôi môi anh nở nụ cười và nắm tay
vung lên đấm vào không khí. Anh đã thành công. Nhất định trên con đường của anh
đi, từ nay không có Tú Như.
Tú Như gật đầu nhưng những bước chân của cô chông chênh bồng
bềnh như đi trên mớ bông gòn. Đầu cô phải tựa vào Hoàn Vũ, phó thác hết cho
anh.
Được vé máy bay. Hoàn Vũ ra đến Hà Nội lúc mười giờ sáng ngày
hôm sau.
Chộp xấp tiền, Tú Như ném bừa ra cửa. Cô xô hắt Trinh Tường,
đóng mạnh cửa lại rồi ngã ngồi trên nền gạch mà khóc. Tại sao Trinh Tường nỡ
chà đạp lên tình yêu của cô dành cho anh vậy? Thuở nào yêu nhau tha thiết mặn nồng,
sao bây giờ quay mặt tàn nhẫn như thế kia?
– Em cần phải đau lòng mới quên được con người bội bạc đó. Em
sẽ không sao đâu. Năm nay em cũng hai mươi lăm rồi, anh tưởng em còn nhỏ dại
hay sao.
Không thể tưởng tượng Trinh Tường có thể trâng tráo đến như vậy.
Anh ta tỏ ra bản lãnh chứ không hề run sợ chút nào. Anh ta cố tình hạ thấp cô
xuống như một thứ gái chuyên đi làm tiền. Từ chủ động, Tú Như uất ức đến run cả
tay chân, không nói được thành lời. Cô cứ mở to mắt nghẹn ngào nhìn Trinh Tường,
người đàn ông mà cô từng yêu là một tên sở khanh tàn nhẫn. Anh ta không ngần ngại
chà đạp cô một cách không thương tiếc, cô còn có thể yêu một kẻ như vậy sao? Hết
rồi, tình cảm của cô dành cho anh ta bị anh đánh cho tan nát.
Tú Như thẫn thờ. Đúng rồi, nơi này không có chỗ của cô, tất cả
đều xa lạ và Trinh Tường cũng không còn là của cô nữa, anh đã thuộc về một người
con gái khác, họ sắp cưới nhau và là của nhau. Còn cô, chỉ là một kẻ sống bên
ngoài cuộc đời của anh, như một bông hoa tô điểm cho thêm lãng mạn trong một đoạn
đời nào đó, rồi anh sẵn sàng vất bỏ cô như bỏ một thứ không cần thiết.
Trinh Tường vẫn lầm lì. Đây là cách anh dùng để đối phó với
Thiên Mỹ, mỗi khi anh không vừa ý, mặc cho Thiên Mỹ năn nỉ ỉ ôi. Thiên Mỹ cũng
chợt nhận ra tình yêu chỉ đẹp thuở ban đầu, khi đã là vợ chồng, chỉ có cô là
chìu chuộng anh, còn anh thì dễ dàng nổi giận cáu gắt mỗi khi về nhà và không
hài lòng ở cô điều gì.
– Không được! Phải uống! Thuốc này bổ máu cho em ăn nhiều ngủ
nhiều và khi đi sinh không đau. Giỏi đi em!
Thiên Mỹ nhìn Trinh Tường, lòng cô đầy phiền muộn. Ngay ngày
đầu tiên đưa cô về nhà anh, Trinh Tường đã bỏ cô mà đi. Anh đi đâu, có phải anh
đi gặp cô gái ấy? Nước mắt Thiên Mỹ dâng lên. Giá như ở nhà cô, cô sẽ không ngần
ngại dựng Trinh Tường dậy, bắt anh phải trả lời cô, anh đi đâu buổi tối nay. Cô
không tin gặp bạn bè Trinh Tường lại uống rượu say đến như vậy.
– Anh nói với tôi những điều đó làm gì. Bây giờ anh đã có vợ
và tôi đã có chồng, tốt nhất anh nên đi đi.
– Anh sẽ đi. Em là vợ anh nếu em thấy theo anh cực khổ thì em
cứ ở lại. Em có biết là những món ăn Bắc, anh đã cố thích nghi mà ăn không được.
Trong lúc anh thích ăn mắm lóc, em lại chịu không nổi mùi mắm. Món ăn nào em
cũng bỏ rau thì là, cái mùi rau chết tiệt ấy, anh vừa nghe đã buồn nôn.
Tú Như khép mắt lại, ân tình anh dành cho cô đầy quá, bao giờ
cô mới trả được món nợ ân tình cho anh đây? Anh lo cho cô từ cái áo, cái khăn
và cả quần áo cho con, tỉ mỉ từng chút mắt, một điều mà mãi mãi và không bao giờ
Trinh Tường cho cô. Vậy mà sao cô không thể nào quên được con người đó, một con
người phản bội cho cô nỗi đau và nước mắt. Lần cuối cùng, anh ta còn tìm đến
nói là vẫn còn yêu cô. Yêu mà bỏ rơi cô và đi cưới vợ. Anh đã hối hận, một sự
ăn năn muộn màng.
Đúng, anh là người có lỗi. Lúc đeo đuổi theo mục đích danh vọng
của mình, anh chà đạp lên tình cảm của Tú Như, bây giờ cô lạnh lùng xua đuổi
anh là lẽ tự nhiên thôi. Nhưng nếu bỏa đừng buồn, đừng đau lòng khi bị xua đuổi,
có lẽ không thể nào. Trinh Tường lầm lũi đi, anh không thể Tú Như đang nhìn
theo.
– Anh biết lỗi của anh không đáng cho em tha thứ, nhưng thật
tình anh muốn nhìn mặt con một chút thôi. Nó quá xinh, em nghĩ xem nhìn thấy
con người ta xinh, mình còn xúc động muốn ôm vào lòng, huống chi nó là con của
mình. Chỉ vì tham vọng mà anh đánh mất hạnh phúc của mình, để rồi mãi mãi không
tìm thấy hạnh phúc.
Tú Như đi vào, cô mỉm cười chào các đồng nghiệp của mình. Buổi
tiệc rượu được khai mạc, tiếng vỗ tay ồn ào. Mọi người đồng nâng ly lên chúc mừng
đôi vợ chồng mới cưới.
Tú Như nức nở. Lời thú nhận yêu thương muộn màng, khi cả hai
đều có một con đường, một bổn phận để đi. Tú Như đau khổ khép mắt lại:
Định bước vào phòng làm việc của Tú Như. Hoàn Vũ đứng lại vì
tiếng xì xào bàn tán... “Nghe nói đám cưới có cả kỹ sư Trinh Tường, ông ta là bạn
của chú rể”. Bây giờ Hoàn Vũ hiểu vì sao Tú Như giật mình, vì sao cô từ chối nụ
hôn của anh. Có ai đó như bóp mạnh tim Hoàn Vũ lại. Anh quay ra vừa chạm vào Tú
Như, cô ngạc nhiên:
Bé Thắng reo lên, nó cười toe, hai chân chạy nhanh ra đón Tú
Như. Tú Như bồng con lên, cô hôn con để che giấu đều giả dối và bối rối của
mình. Hơn tám giờ đêm, cô mới về nhà. Thả con xuống, Tú Như ngập ngừng ngồi xuống
ghế:
Hai tai Hoàn Vũ ù ù, anh máy móc gật đầu. Bé Thắng giống ai.
Và ông cậu ở Hà Nội đi với Tú Như. Cô đang lừa dối anh.
– Cậu đợi Tú Như phải không? Cô ấy sẽ không gặp cậu đâu và về
ngã sau rồi. Trinh Tường! Cậu còn muốn gì nữa khi cậu đã có vợ và Tú Như đã có
chồng?
– Hay là em muốn Trinh Tường thăm bé Thắng? Nếu là ý em anh
không hẹp hòi đâu.
Điện thoại reo, Trinh Tường lấy máy ra xem. Vẫn là của Thiên
Mỹ gọi cho anh, cô hết nhắn tin rồi gọi. Phiền quá, Trinh Tường để nó ra xa, mặc
cho nó reo. Anh chụp lon bia, ngửa cổ uống ừng ực. Rượu tràn ra hai bên mép và
ướt cả vào cổ áo của Trinh Tường.
– Anh làm gì mà chán đời dữ vậy? Suốt ngày cứ đi uống rượu.
Em không hiểu anh ra làm sao nữa. Hay là đưa số điện thoại của chị Thiên Mỹ cho
em, em bảo chị ấy vào đây lo cho anh, chồng đâu phải vợ đó chứ.
– Cho nên bây giờ anh mới khổ nè. Cô ấy sinh cho anh một đứa
con rất giống anh, anh đang ân hận vì đã bỏ Tú Như.
– Cậu lại nghe anh Trinh Tường nói gì nữa à? Chuyện hồi xưa của
mình và anh ấy, mình không muốn nhớ đến nữa.
Tú Như dụi mặt vào lưng áo Hoàn Vũ, cô liên tưởng đến Trinh
Tường nằm trong bệnh viện hiu hắt. Sao anh khờ đến như vậy, uống rượu say cho
đi ngã cầu thang lầu. Tiếc nuối như vậy đó, sao ngày xưa anh bỏ cô không chút
tiếc thương vậy?
– Tại sao lại ra nông nổi này hả anh? Em nào có đáng gì đâu để
anh như thế này?
– Đừng tàn nhẫn với anh quá Như ạ. Em biết là anh đau khổ vì
sự cự tuyệt của em, anh đi uống rượu và té ngã. Phải chi anh chết cho xong, sống
mà mất em, anh đau khổ. Nhưng thôi, em đã nói giữa hai chúng ta không có sự nối
tiếp nào, vậy chẳng thà anh là một phế nhân đi cho xong.
Trinh Tường tham lam ôm Tú Như vào mình, anh hôn lên môi cô,
Tú Như vội tránh ra, nhưng vòng tay anh cứ giữ chặt lấy cô. Giữa lúc đó cánh cửa
bị đẩy mạnh vào...Thiên Mỹ, cô đứng chết điếng nhìn cảnh tượng trước mặt mình.
Cô vượt đường xa đi vào tìm anh, vậy mà cảnh tượng trước mắt khiến cô tan nát
lòng.
– Nó biết bò và lần bàn ghế đi. Anh biết nghĩ đến con rồi
sao?
Tú Như thở hắt ra. Cô buông Trinh Tường đi lại ghế ngồi,
nhưng nhanh hơn anh nắm tay cô lại ôm vào lòng và hôn cô. Tú Như giận dữ xô mạnh
Trinh Tường ra, cái xô mạnh làm Trinh Tường mất điểm tựa, anh ngã lăn trên nền
gạch và nằm im luôn. Sau phút giận dữ, Tú Như hoảng sợ sụp xuống, cô ôm lấy
Trinh Tường:
– Tú Như...Trinh Tường cướp lời Tú Như bằng nụ hôn. Lần này
Tú Như không chống lại mà cô để cho Trinh Tường hôn mình, nụ hôn dài và cháy bỏng
khát khao. Toàn thân Tú Như run lên trong cảm xúc, một cảm xúc chưa bao giờ có
với Hoàn Vũ. Bàn tay anh đặt lên hàng cúc của Tú Như lần mở từ lúc nào cô cũng
không hay, cho đến khi chiếc áo trong cùng bị rơi xuống, Tú Như yếu ớt chống lại.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Trương Thị Thương Huyền và Kết tinh từ tình yêu biển đảo
Trương Thị Thương Huyền và Kết tinh từ tình yêu biển đảo Những năm gần đây, đề tài biển đảo trong VHNT nở rộ. Tình yêu biển đảo được các v...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét