Thứ Ba, 22 tháng 2, 2022
Một giấc mơ hoang
Chương 1
Tâm mím môi không nói. Cô ngồi vào bàn ăn và... chao
ôi... cơm và lạp xưởng với chả lụa, nước tương.
Dứt lời, Duy trở ra ngoài với ông Trần. Tâm bắt đầu thử đồ mới
treo trong tủ. Chao ôi, những đồ này của cô hết sao? Tâm mặc vào chắc có lẻ quê
mùa lắm. Tuy vậy, cô vẩn thử hết bộ này sang bộ khác rồi tự soi gương. Có vài
chiếc áo đầm, Tâm mặc vào cảm thấy đôi chân mình.....như 2 cây tăm. Phải mà ba
má thấy được chắc sẽ cười 1 trận quá. Cuối cùng cô chọn áo sơ mi trắng và quần
tây đen. Bộ này vừa giống cô, lại vừa kính đáo.
Riêng đối với Tâm, sau bao ngày sống chung với Duy, cô bổng
dưng mê’n anh 1 ca’ch lạ lùng. Khi ở gần anh, cô co’ cảm gia’c là lạ kho’ tả.
Tâm bă‘t đầu thâ’y nhơ’ anh từng giờ và cảm thâ’y buồn sao, khi anh bận việc
không về nhà dùng cơm trưa được vơ’i cả nhà. Rồi tô’i đê’n, cô lại nằm đọc
sa’ch, chờ Duy làm việc trong phòng sa’ch xong thì cô mơ’i co’ thể yên giâ’c
khi co’ anh bên cạnh. Ddôi lu’c, cô cũng mong sao hai người là một cặp vợ chồng
âu yê’m như mọi người hằng tưởng. Nhưng cô hiểu được rằng Duy chỉ đa’m cươ’i
vơ’i cô là vì ba anh muô’n anh làm theo. Anh đã giu’p cô và gia đình cô qua’
nhiều. Tâm không thể i’ch kỷ giữ anh bên mình và bă‘t anh phải rời xa cuộc
sô’ng độc thân tự tại của anh trươ’c đây mãi. Vì thê’, Tâm cô’ gă‘ng học anh
văn và học hỏi ca’c thư’ kha’c để giu’p cô sau này vơ’i lô’i sô’ng một mình.
Giọng ông Trần ồn ồn. “Ba định tháng sau sẽ về Việt Nam.
Nhưng con không cần vì bất hòa với thằng Duy mà về chung với ba. Dù sao bên đây
con cũng có tương lai tốt hơn là về bển.” Bưng ly trà đưa ba chồng, Băng Tâm
nói: “Trời trở lạnh rồi, ba uống ly trà cho ấm. Mím môi cô nói tiếp. “Thật ra tụi
con rất có lổi đã dấu ba và ba má con từ lâu nay. Con quyết định về Việt Nam lại
vì con muốn có thể chăm sóc cho ba má con. Bên đây trời lạnh lúc mùa đông, con
cũng không chịu nổi. Lúc đó có bệnh hoạn cũng không ai lo. Cười sảng khoái, ông
Trần gật gù. “Ừ, con này mày giống ba. Nếu con đã quyết định thế thì thôi được,
cha con mình về. Dù gì ba cũng có lỗi với anh chị xui. Ba cũng muốn đích thân dẫn
con về hơn là để con đi một mình.” “Dạ". Ông Trần gật đầu. “Được rồi,
con đi làm gì làm đi. Ba coi tivi, khi nào dọn cơm rồi gọi ba vậy.” Tâm mỉm cười
ngoan ngoãn. “Dạ, vậy con đi xuống bếp.” Tâm vừa cất bước định đi thì ông Trần
kêu lại. “Còn nữa... Tâm ngạc nhiên nhìn ông. “Dạ, ba gọi con?“Tuy là hai đứa
không duyên không nợ nhưng ba lúc nào cũng sẽ coi con như là con dâu ngoan của
ba. Ba hy vọng là con không gì thằng Duy mà quên luôn ba. Như hiểu ý ba chồng,
Tâm vui vẻ. “Con hiểu được. Con cũng xem ba như là ba của con vậy.“Ờ, nghe được
con nói vậy, ba rất vui. “Vậy con đi làm công việc.Ông Trần hài lòng. “Ừ. Tâm
đi xuống bếp, ông Trần ngồi xem tivi. Không ai hay Duy đứng sau cánh cửa đã
nghe hết mọi chuyện và mới hay rằng Tâm sẽ theo ba mình về Việt Nam khi ông về
đấy luôn để sống. Sau ngày hai đứa âm thầm chia tay là Duy ít khi về nhà. Anh
lúc nào cũng bận rộn công việc. Thế cũng tốt, khỏi gặp mặt sớm chiều cho vừa
lòng nhau. Tối đến, khi Duy ôm mền gối ra phòng sách thì Tâm mạnh dạn lên tiếng.
“Em sẽ về Việt Nam với ba. Em không định sẽ ở lại đây và dọn ra riêng. Một mình
nơi xứ lạ này chắc không thích hợp cho em. Giọng Duy thật bình thường. “Vậy
cũng tốt. Anh sẽ lo mọi việc để em có thể ký giấy cho sớm. Run run, giọng Tâm
hơi khác đi. “Dạ được. Duy nói thật nhanh. “Ngủ ngon. “Anh ngủ ngon. Nhưng Duy
đã khép cửa phòng và chắc hẳn không nghe được cô nói gì. Lòng Tâm buồn rười rượi.
Cô định nói ý định về Việt Nam để xem phản ứng của Duy thế nào. Vậy mà... anh ấy
vẩn thản nhiên như không có gì xảy ra. Thì ra mình không chiếm địa vị nào trong
lòng Duy cả, Tâm chợt hiểu. Tâm ôm tấm chăn nức nở, chẳng tìm ra được lý do vì
sao cô khóc.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Tô Hoài - Vẽ lên hoài niệm
Tô Hoài - Vẽ lên hoài niệm Những chuyện đời tư sôi nổi, cảm động, thiết tha và gần gũi phần nào cho thấy sự chuyển đổi theo chiều hướng nh...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét