Thứ Tư, 23 tháng 2, 2022
Truyện không tên
Chị Sợi cho rằng tất cả mọi người trong ngõ ánh Hồng đều biết
rõ công việc của chị. Chị chấp nhận điều ấy. Với chị đó cũng là một nghề, một
nghề như những nghề khác dù nó bị mọi người khinh bỉ. Dào ôi. Ai khinh thì cứ
việc. Chị có cần người ta trọng đâu. Chị cần tiền. Để nuôi bà mẹ già nằm liệt
sáu bảy năm nay. Để có cái và vào miệng. Để có tí phấn son bôi lên mặt, giấu đi
làn da đen đủi nhăn nheo, cặp môi tái nhợt của mình. Để có thể mua một bộ cánh
mới khi bộ cánh chị mặc trên người đã mòn, sờn, bạc, khiến chẳng còn ai muốn
nhìn chị.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Thiếu Lâm - Võ Đang, ai mới là đệ nhất làng võ Trung Hoa?
Thiếu Lâm - Võ Đang, ai mới là đệ nhất làng võ Trung Hoa? Cố văn hào Kim Dung không ít lần khơi gợi lên một cuộc so sánh kinh điển trong l...
-
Tản mạn về những yếu tố tình dục trong văn học Việt Nam Nghĩ đến tình dục, hay quan hệ tình dục (tiếng Anh: sexual intercourse), còn gọi là ...
-
Một chút tình thu (Mùa Thu trong thi ca VN) Tôi có điều may mắn là trong mười năm làm giáo sư trung học (1958-1968), dạy môn văn ch...
-
Chopin - Linh hồn của Piano Bệnh dịch tả lại hoành hành ở Paris, những người học trò cuối cùng của Chopin lần lượt rời Paris. Chopin đ...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét