Cuộc viếng thăm một chiều mưa
Cánh cửa mở hé đủ để tôi nhìn thấy một người đang đứng ngoài.
Một người phụ nữ nhỏ nhắn, phục sức đơn giản: áo bà ba màu hường lợt, quần vải
đen dài sát gót chân, cắt kiểu mộc mạc do thợ nhà quê nào đó. Đôi mắt cô rụt rè
nhìn tôi. Đôi mắt nhiều tròng đen, thăm thẳm, rất quen, dường như đã gây cho
tôi ấn tượng sâu đậm lúc nào đó.
Tôi không chuẩn bị cho cuộc tiếp xúc bất ngờ này. Vợ con tôi
đi về thăm ngoại, tôi cũng đang chuẩn bị đi công việc.
Bên ngoài trời đang mưa. Hơi lạnh của cơn mưa làm cô gái run rẩy
trong bộ quần áo ướt phong phanh. Tôi quay lại nhìn căn nhà trống rỗng thoáng
ngại ngần. Nhưng rồi tôi mở rộng cửa:
- Cô tìm tôi phải không? Mời cô vô.
Cô gái lúng túng tìm chỗ đặt chiếc túi. Một cánh tay cô buông
thõng yếu ớt, cánh tay kia kéo lê cái xách nặng đặt lên mặt ghế. Tôi vẫn đứng
nhìn cô trân trân. Bỗng như một tia chớp lóe giữa đêm tối đen đặc, tôi bước gần
sát cô:
- Lan phải không?
Cô ngẩng lên như bị điện giật. Trong một thoáng, khuôn mặt
đang ủ dột của cô sáng bừng lên, hai giọt nước mắt lăn trên đôi gò má gầy hóp.
- Anh Tư vẫn còn nhớ em?
Tôi cúi gục đầu hổ thẹn. Vẻ vui mừng của Lan càng hiện rõ bao
nhiêu tôi càng thấy hổ thẹn bấy nhiêu.
*
Chiếc xuồng rời bỏ con kênh lớn rẽ vào một con rạch nhỏ quanh
co ăn sâu vào cánh đồng. Đây là một trong vô vàn đường nước giữa đồng không
mông quạnh, trải dài từ bờ con kênh lớn ra đến biên giới. Đêm nay con rạch nhỏ
gần như khô cạn đó là đường dẫn đến trạm quân y dã chiến, hy vọng sống còn của
tôi.
Tôi tỉnh dậy lần thứ hai chợt có cảm giác âm ấm phủ lên mặt.
Có một bàn tay mềm dịu nâng đầu tôi đặt lên một vòng khăn xếp còn hơi ấm. Phía
trên sao trời lồng lộng, trước mặt hình dáng thon thả của người con gái trẻ
trung trong bộ bà ba đen thoảng mùi dầu tràm thanh khiết.
Cảm giác cuối cùng khi tôi gục xuống trong trận công đồn là
như có một mẻ lửa than nóng bỏng đỏ rực bỗng nhiên chụp xuống người tôi. Tôi chỉ
nhớ có thế.
Cô gái bỏ dầm vớ lấy sào chống, chiếc xuồng lướt nặng nhọc giữa
hai bờ rạch càng lúc càng hẹp lại, những bụi cỏ nồm mọc chĩa ra xù xì ướt đẫm
sương đêm chọc vào mặt tôi không làm gì chống đỡ được. Cảm giác bất lực càng
làm tôi thêm bứt rứt. Thêm với vẻ lặng lẽ âm thầm của cô gái cùng với những cú
xóc đau điếng mỗi khi xuồng chạm vào mũi đất. Người tôi nóng bừng bừng, cơn
khát càng tăng lên dữ dội. Máu trong người tôi như đang tiếp tục rỉ ra khô cạn.
- Nước!
Tôi la lên, giọng nghẹn như bị ai chận ngang trên ngực. Chiếc
xuồng ngừng đột ngột. Tôi lại hét, lần này giọng khản đặc:
- Nước! Cho tôi uống nước!
Cô gái thoáng do dự. Tôi nghe tiếng nút bình toong vặn khẽ rồi
tiếng nước chảy ri rỉ. Cô đưa chiếc nắp bình đến sát miệng tôi, tôi mút lấy mút
để chút nước mát rượi, ngon lành đó. Nhưng ngay khi vừa uống xong, cơn khát lại
càng bùng lên gấp bội. Tôi mấp máy môi, thất vọng nhìn cô van vỉ:
- Nước! Cho tôi nước!
- Anh không uống được nhiều… Bác sĩ dặn…
Cô không nói được hết câu, có cái gì đó điên khùng khiến tôi
có một sức mạnh làm nên hành động thô bạo. Chân phải tôi bỗng co lên được, tôi
nghiến răng dang chân đạp thẳng vào ngực cô đang ngồi ở cạnh xuồng, ngang tầm
chân tôi, cô gái không kịp chống đỡ buông chiếc bình toong chưa kịp vặn nắp, nước
trong bình tuôn ra òng ọc, cô chới với ngã ngửa rớt xuống nước chìm lỉm.
Một lúc thật lâu, tôi mới nghe tiếng nước động. Cô run rẩy
leo lên mũi xuồng, người ướt sũng, lạnh cóng, cô ngồi khóc.
Lòng tôi tê tái. Cơn khát tan biến. Tôi muốn nói lời xin lỗi
nhưng không sao mở miệng được.
Trời đã quá khuya. Gió đông lao xao lạnh buốt. Sao cày đã trở
hướng. Có tiếng bìm bịp kêu, ngoài sông nước đã lớn.
Cô gái đã thôi khóc bước xuống kênh, khoát nước rửa mặt.
Trăng lên, cánh đồng hửng sáng. Tôi len lén nhìn mặt cô, khuôn mặt trông
nghiêng chiếc mũi thanh tú đôi môi hé mở. Cô bước tới sửa lại xếp khăn lót đầu
của tôi vừa bị xô lệch, tránh không nhìn tôi. Có lẽ cô còn giận tôi lắm! Tôi
đáng tội lắm !
Chiếc xuồng lại lúc lắc đi. Cô gái đã bước xuống nước đẩy xuồng,
lội trong nước xồn xộn, thỉnh thoảng đập muỗi xoành xoạch. Tôi nằm im lìm trong
tấm vải mủ cô phủ lên che muỗi cho tôi, dán mình xuống sát đáy xuồng, bứt rứt lắng
nghe hơi thở nặng nề ngắt quãng của cô. Lòng tôi đau xót !
Chúng tôi đi gần hết đêm, đến quân y trời đã rạng. Những ngày
sau hỏi thăm bác sĩ tôi được biết cô đã lại ra đi. Ngày tôi ra viện, một tin
làm tôi bàng hoàng. Trong đêm ấy, khi bị tôi đạp ngã xuống, cô đập tay vào một
gốc cây nằm chìm dưới lòng kênh, một cánh tay cô đã bị liệt.
*
Cô gái ấy giờ đây đang đứng trước mặt tôi, nhờ tôi ký vào lá
đơn giới thiệu xin được cấp đất làm ruộng. Tôi ký vào phía dưới lá đơn, ghi kỹ
càng chữ họ tên tôi, gấp lại đút vào phong bì đưa cho Lan.
- Em đến tìm tôi chỉ có vậy thôi sao?
Lan ngồi nép mình trên ghế, lặng lẽ gật đầu. Tôi nói:
- Em cần nhiều đất làm chi? Vùng đó còn hoang hóa, phải bỏ sức
ra nhiều lắm! Tay chân em như vậy, làm sao làm nhiều được?
Lan cười buồn:
- Không làm được cũng phải làm anh ạ! Làm để sống! Má em bịnh
hoài. Em còn phải nuôi đứa cháu. Chị em mất, anh ấy đã đi bước nữa.
Lan ngừng lại một lát để nén xúc động rồi kể chuyện:
- Sau hôm ấy em còn bị thương hai lần nữa. Một lần trực thăng
bắn lúc em đang điều chiến thương trên đồng. Đạn xuyên qua đùi. Một lần em bị
miểng vào đầu trong lúc chúng ném bom hủy trận địa. Lần sau này em bị mất trí một
thời gian phải bỏ nghề.
Bàn tay Lan run run vuốt ve chiếc tay ghế, những ngón tay nhỏ
nhắn, trắng xanh, ốm yếu, tôi bỗng thấy cay cay mắt.
- Em về địa phương. Gia đình em nghèo lắm! Ba em mất hồi em
còn nhỏ, hai má con sống hẩm hiu, cắt mướn, cấy mướn sống qua ngày. Trước kia
còn có người mướn, bây giờ ruộng mỗi người một lõm, muốn tìm chỗ làm mướn cũng
không phải dễ. Hai má con em được các anh cho hơn công đất, tiền ra quân em sửa
lại cái chòi má đang ở đã gần sập. Mấy năm nay nhờ miếng ruộng đó má con em
xoay sở sống đắp đổi.
Tôi muốn hỏi Lan sao không xây dựng gia đình, nhưng tôi đã kịp
dừng lại. Nhưng dường như Lan hiểu:
- Em không thể lấy chồng. Tật nguyền như em còn ai muốn lấy nữa,
anh!
Tôi bước ra hiên ngôi nhà lạnh vắng. Chiều mưa, con đường chạy
dài qua trước nhà quạnh quẽ lạ thường. Bóng nhỏ bé, gầy guộc của Lan đã đi xa.
Mỗi bước đi, người Lan lại lệch về bên phải, cánh tay buông thõng quờ quạng làm
một cử chỉ vô nghĩa nào đó vào khoảng không trống rỗng. Tôi đưa tay ôm ngực.
Như bỗng có ai đó đâm một nhát dao nhọn hoắt vào giữa tim tôi.
3/12/2005 Nguyễn Xuân An
3/12/2005
.jpg)
.jpg)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét