Con chim xanh tình ái của Hoàng Guitar đã phá cái lồng tre
yêu đương của nó, bay vuột và sống thảnh thơi trong chiếc lồng son đầy hoa của
cuộc đời. Không, của ông quản lý phòng trà “Con Ve”. Hoàng Guitar tìm Chiêu Ly.
Chẳng bao giờ gặp nàng nữa. Nó nhủ thế. Nó nhất định nó sẽ không tìm cách gặp
Chiêu Ly dù hôm nay thất cơ lỡ vận hay ngày mai có công ăn việc làm đàng hoàng.
Hoàng Guitar xua đuổi ngay ý nghĩa Chiêu Ly phản bội ra khỏi đầu óc nó. Không
ai phản bội ai cả. Cuộc đời đã phản bội chúng ta. Em yêu dấu, mãi mãi, anh hút
thuốc lá, đứng trong sân chờ em đến như em hứa, song em không đến. Em quay về với
mộng ước của em. Và mặc anh tìm tương lai, trong tuyệt vọng, ê chề. Anh đã bị
khử trừ khỏi đời em, anh không hy vọng về “gần em cùng đếm: này trăng, này sao
chi nhé em” và nhìn “trăng sao dâng ý thơ, mây bay khắp trời, thuyền tình lung
linh trong khói sương lam”. Đường về, với anh, quả thật là xa, xa như đôi lòng
hai người yêu nhau xa nhau. Anh cũng không dám mơ ước “đường đời anh muốn em
còn mơ”. Trọn đời anh, anh hứa rằng, luôn luôn, “xin gió biếc ca ngợi màu suối
tóc” của em.
Vĩnh biệt êm ái, vĩnh biệt luyến thương, người yêu dấu!
Hoàng Guitar rót rượu đầy ly. Nó uống rượu mạnh một tuần nay.
Hoàng Guitar lẩm bẩm “Nhớ ngày nào khi tôi ra đi, nước mắt em tôi đẫm ướt trên
mi. Chia ly còn nhớ câu thơ...” Nó nâng ly rượu nuốc ừng ực. Thuốc lá đen, rượu
mạnh, giám thị Hai, những lời khuyến khích và sự bó cẳng. Đó là cuộc sống hiện
tại của Hoàng Guitar. Nó thản nhiên chấp nhận định mệnh, oán hận một chút rồi
nguôi ngay. Tâm sự nó tương tự anh chàng nông dân Moritz trong tiểu thuyết “La
ving cinquinème heure” của Gheorghiu. Vẽ vời hạnh phúc thật đơn giản, hạnh phúc
tới chưa kịp hưởng nó đã xa mình, xa mãi mãi. Hoàng Guitar bỗng hoảng sợ mười mấy
năm sống trong địa ngục trần gian của anh chàng nông dân Moritz. Qua bao nhiêu
trại tù, qua bao nhiêu tra tấn, “bị” nhận bao nhiêu giòng giống, đến ngày gặp vợ
con lại phải tình nguyện chống Cộng Sản, cùng vợ con phải “cười đi, cười đi, cười
đi” dưới ống kính của lính giải phóng Mỹ! Cười trong đau thương phẫn nộ. Để hy
vọng được yên thân.
- Chú vui lên chứ, buồn mãi làm gì?
- Anh muốn em vui như thế nào?
- Chú sáng tác nhạc, anh hy vọng nỗi buồn của chú sẽ tiêu
tan. Công việc, chỉ có công việc làm ta ham sống.
- Em không sáng tác nhạc nữa.
- Chú thối chí rồi à?
- Không tìm ra người hát nhạc của em.
Sợ Giám thị Hai cho mình tự kiêu, tự đại, Hoàng Guitar giải
thích:
- Những bản nhạc em đã sáng tác trong tù nó chưa ra cái gì cả.
Nó cũng lẫn lộn vào những bản nhạc thời trang hiện nay thôi. Em muốn nói những
bản nhạc em sẽ sáng tác. Bây giờ em bỏ ý định làm nhạc, người hy vọng hát nổi
nhạc của em thì đã chết rồi.
- Chú vẫn tiếc con Chiêu Ly?
- Van anh đừng nguyền rủa nàng.
- Những bản nhạc cũ của chú đâu?
- Em đốt cả.
- Tại sao chú không gửi đài phát thanh trình bày giùm.
Hoàng Guitar không muốn lý luận nhiều với giám thị Hai, một
người thương nó song không hiểu nổi nghệ thuật. Nó vờ thở dài:
- Tiếc thật, em đã đốt thành tro.
Giám thị Hai càu nhàu:
- Chú điên khùng. Đài nó hát là chú nổi tiếng liền.
Hoàng Guitar nốc rượu:
- Em quên mất.
Giám thị Hai khích lệ:
- Chú cố nhờ ghi chép lại đi, anh sẽ đem lên đài nhờ vả người
ta.
Hoàng Guitar đáp cho xong chuyện:
- Vâng, em sẽ cố nhờ. À, thưa anh, em muốn nói với anh chuyện
này.
- Quan trọng không?
- Không.
- Nói đi.
- Em ở đây với anh chị lâu quá rồi. Em chán làm kiếp tầm gửi,
em ngượng lắm. Em chắc sóng gió đã chê em, em xin phép anh chị cho em đi nơi
khác.
- Chú tính đi đâu?
- Em chưa biết?
- Rồi chú làm gì?
- Tạm thời em mở lớp dạy đàn để sống qua ngày chờ công việc
thích đáng hơn.
- Chú rời anh là lại khổ sở. Nhưng làm sao giữ nổi chú.
Hoàng Guitar rót thêm rượu. Giám thị Hai lắc đầu:
- Chú uống nhiều quá! Chú còn nhớ đêm qua anh em mình bị đánh
gục chứ?
- Em nhớ.
Hoàng Guitar rót rượu từ cái ly vào chai. Nó rót không rớt một
giọt.
- Anh không tin em à?
- Tôi tin chú. Bao giờ chú đi?
- Chiều mai.
Giám thị Hai không hỏi thêm. Ông ta sửa soạn quần áo đi vào
khám. Một mình Hoàng Guitar ngồi hút thuốc lá. Đã quá hai giờ rồi, nó vẫn chưa
ngừng uống và hút. Hoàng Guitar nhớ lời tiếc nuối đời mình của anh chàng nông
dân Moritz. Phải chi, đêm Hoàng Guitar bỏ nhà ra đi, trời mưa lớn, thì nó đã
không đi được, thì nó đã không lại bị trải qua năm tháng tủi cực, phẫn nộ.
Người ta đã phẫn nộ giùm nó. Còn Hoàng Guitar, nó biết nghiến
răng cắn nát sự phẫn nộ. “Tôi nín, tôi nín, tôi nín”. Hoàng Guitar không hy vọng
nghe bố nói “Tao có nghe người ta hát nhạc của mày” nữa. Nhưng nó vẫn muốn nhìn
những giọt nước mắt mừng rỡ của mẹ nó.
CHƯƠNG 19
Hội ghẻ bảo đàn em:
- Tao nghe nói anh Hoàng Guitar rời “ấp” rồi, không hiểu tại
sao ảnh không ghé đây? Báo chí đăng tin nữa chứ. Đ.m., chúng nó “vồ” hoài mà
toàn “vồ” trật lất. Ông anh cứ nhất quyết làm lại cuộc đời lương thiện mới rầu
thúi ruột! Tao chờ ảnh để làm ăn lớn. Đ.m., ăn cắp là ăn cắp, đ. ăn cắp mướn. Chúng
mày chia nhau đi tìm ảnh cho tao. Có đứa nào chưa biết mặt ảnh không?
- Em.
- Em.
- Thì làm việc khác. Tao phải cho mỗi thằng ít tiền, cấm tụi
bay tiêu nhảm. Anh Hoàng Guitar đang đói rách, gặp ảnh, tụi bay đưa tiền để ảnh
xài. Đừng bảo tiền của tao, tụi bay gom góp biếu ảnh, ảnh sẽ trở về với tao. Ảnh
mà về, cả tao lẫn chúng mày sẽ giầu lớn.
Cái viễn ảnh “giầu lớn” làm đàn em Hội ghẻ hăng say. Chúng nó
tản mạn khắp ngả, tìm Hoàng Guitar. Thường thường chúng la cà ở các xì nách ba,
các quán cà phê. Riêng Hội ghẻ thì ngày ngày đón chờ ở cổng khám Chí Hòa xem có
“hội viên” 2C2 nào ra không. Nó gặp giám thị Hai nhưng không dám hỏi, mà tìm
cách lỉnh đi. Do đó, Hội ghẻ đã mất nhiều công.
Hội ghẻ và đàn em tìm kiếm Hoàng Guitar ròng rã một tháng. Nó
không thể ngờ Hoàng Guitar dan díu với Chiêu Ly nên đã bỏ sót phòng trà “Con
Ve”. Thành ra, chuyện Hiếu sẹo hạ nhục đàn anh của nó, nó không hề biết. Buổi
sáng đi kiếm đàn anh, buổi tối đi... ăn cắp mướn, Hội ghẻ tin tưởng rằng Hoàng
Guitar sẽ xiêu lòng. “Miễn là gặp ảnh, bằng giá nào cũng tìm ra ảnh”.
Một bữa sáng thứ Sáu, hai thằng tù đầu tóc lởm chởm lếch thếch
trở ra đời sống bên ngoài. Chúng không có hành lý. Vào tay không thì ra tay
không. Dẫu có, tù giang hồ cũng để lại cái gì mình có cho anh em. Chúng chỉ cần
mang theo một tờ giấy phóng thích. Nhìn qua hai thằng tù, Hội ghẻ đã thừa biết
chúng thuộc loại tù... giang hồ. Nó vẫn ngồi yên trong quán cà phê quay mặt ra
đường. Và đôi mắt không rời hai thằng tù. Bỗng Hội ghẻ mừng rỡ. Hai thằng tù đến
gần. Nó hét lớn:
- Huân con.
Hai thằng tù vừa rời khám, ngạc nhiên. Hội ghẻ đứng dậy:
- Phương công tử!
Huân con và Phương công tử nhìn vào quán. Hội ghẻ đã bước khỏi
cửa:
- Tao đây mà, Hội ghẻ đây mà, người giết vua phòng 2C2 đoạt
chuỗi răng tù con so và giải phóng 2C2.
Ba đứa ôm lấy nhau tay bắt mặt mừng. Hội ghẻ mời hai bạn vào
bàn của mình:
- Uống đi tụi bay!
- La de.
- Tao ly cam tươi!
Hội ghẻ vỗ vai Phương công tử:
- Mày lúc nào cũng công tử, tù mà đòi cam tươi...
Nó nói:
- Tao chờ chúng mày ròng rã cả tháng. Anh Hoàng Guitar bị “vồ”
chuyến chót có ở 2C2 không?
- Có.
- Ảnh ra rồi hả?
- Ừ.
- Lại biệt tăm. Ảnh không tìm tao. Tao không biết ảnh đi đâu,
cho đàn em đi kiếm ảnh cùng chỗ, vẫn không gặp.
Phương công tử nhếch mép cười:
- Mày đã đến nhà thờ hay chùa chưa?
Hội ghẻ tròn xoe mắt:
- Đ.m., mày nói chơi hay nói thiệt đó?
- Nói thật mà. Ảnh tu. Ảnh làm lại cuộc đời, bộ ảnh không nói
với mày sao?
Hội ghẻ ngẩn người, chửi thề:
- Mẹ kiếp, ông lại cứ bắt đàn em kiếm ảnh ở những chỗ ăn
chơi. Lần sau này, ảnh có tâm sự gì không?
Huân con đáp:
- Anh ấy buồn hiu như bị ái tình đá.
Hội ghẻ xoa tay:
- Tao giờ kiếm ăn được. Chẳng nói dối gì tụi bay, tao “ăn cắp
mướn” đồ Mẽo cho một tổ chức ăn cắp hách lắm. Khỏi lo bị “vồ”, bị “vồ” tổ chức
nó xoay ra ngay. Nếu tụi bay chưa có chỗ ở thì về với tao.
Huân con hưởng ứng liền:
- Nhất mày rồi. Nhưng tại sao lại phải “ăn cắp mướn”?
Hội ghẻ nốc cạn ly la de:
- Vì tao ít mưu mẹo. Muốn ăn cắp một mình để giầu sụ, cần anh
Hoàng Guitar. Ảnh cứ lơ cái giấc mộng giầu sụ rồi bỏ nghề ăn cắp của tao.
Phương công tử liếm mép:
- Mày muốn Hoàng Guitar về với mày không?
Hội ghẻ sáng rực đôi mắt:
- Khỏi nói.
- Tao có cách.
- Cách gì?
- Rồi tao nói sau. Bây giờ mày đưa tao về nhà mày đi. Gia
đình tao từ tao, người yêu tao bỏ tao đi lấy chồng rồi. Tao chán hết, muốn về với
mày nhậu la de tối ngày cho đỡ buồn.
Hội ghẻ trả tiền chủ quán. Ba đứa thả bộ một quãng dài mới gặp
một chiếc tắc xi. Chúng nó về đường Nguyễn Thông nối dài. Hội ghẻ nóng lòng gặp
Hoàng Guitar. Nó gặng hỏi cái “cách” của Phương công tử.
Nhưng gã du đãng công tử tắm gội, thay quần áo mới xong, đã nằm
dài trên giường đệm “mút” ngủ một giấc thoải mái. Huân con uống thêm một hộp
bia “Black lable” say mèm nằm co quắp trên ghế bố. Hội ghẻ hơi khó chịu. Chợt
nó nghĩ đến Phương công tử, người mà Hoàng Guitar quý mến nhất trong toàn anh
em 2C2. Nó vuốt tóc khoan khoái:
- Hay là Phương công tử có thể thay thế anh ấy?
Hội ghẻ kiên nhẫn chờ. Đến trưa, Phương công tử thức. Huân
con thì vẫn ngáy khò khò. Hội ghẻ đã sai đàn em tới nhà hàng “Bảy Hổ” mua gà
đút lò và bò nướng chanh về thiết đãi bọn giang hồ. Mùi thơm của gà bắt Phương
công tử thèm nhỏ nước miếng. Mấy năm nay nó mới được ngửi mùi thịt... ngoài đời.
Phương công tử hít hà:
- Tao phải làm một paths Scotch soda, có không Hội ghẻ?
- Cả thùng.
- Black label chứ?
- Nhãn đen thui.
- Mày sành điệu đấy. Whisky Mẽo chua hơn nước gạo lâu ngày,
cho tao, tao chỉ biết rửa chân. Chỉ cần tiền Mẽo sài là tốt, còn cái gì của Mẽo
cũng vất đi cho chó gặm.
Hội ghẻ búng ngón tay. Tên đàn em chạy vô, lễ phép:
- Anh sai em?
Hội ghẻ gật đầu. Và nói:
- Đem vài chai Johnnie Walker vào đây cho tao.
Tên đàn em chạy ra. Chưa đầy hai phút, nó đã khệ nệ bê vào bốn
chai rượu. Hội ghẻ khoái chí hỏi Phương công tử:
- Mày “hạ” nổi bốn chai không?
- Chưa biết.
- À, tao quên mày chuyên hút thuốc lá “Con Mèo”. Ông có hàng
trăm lon.
Hội ghẻ lại sai đàn em mang “dâng” Phương công tử hàng chục
lon thuốc lá “Con Mèo”.
Phương công tử khen ngợi:
- Mày khá... hóm hỉnh đó. Ăn cắp đồ Mẽo mà chơi toàn đồ Ăng
lê.
- Ông có hàng kết “Chambagne”.
- Của Mẽo à?
- Của Tây. Toàn “cordon rouge”.
Phương công tử dục:
- Khui rượu gấp!
Đàn em Hội ghẻ đã sửa soạn xong ly, muỗng và đá. Chúng rót rượu
bồ đà và xô đa. Phương công tử xé con gà đút lò ra làm bốn miếng. Nó cầm đùi,
nhai ngồm ngoàm và nốc rượu ừng ực. Phương công tử tinh nghịch, nó để miếng
phao câu lên mũi Huân con. Thằng này cựa quậy và mở mắt. Nó chồm dậy ăn uống. Hội
ghẻ được dịp khoe khoang đời sống thừa thãi tiện nghi của nó và giới thiệu
Phương công tử, Huân con với đàn em:
- Rất tiếc thiếu anh Hoàng Guitar.
Phương công tử hỏi:
- Mày giầu rồi, muốn giầu thêm à?
Hội ghẻ đáp:
- Ừ, muốn giầu thêm để mua cái vi-la. Tao chán sống cảnh chui
rúc trong xó này. Mẹ kiếp, xóm này luôn luôn bị ruồng bỏ.
Ba tay giang hồ đánh đổ hết một chai whisky. Khi cả ba cùng
ngà ngà say, Phương công tử gạ gẫm:
- Có “đồ tráng miệng” không?
- Có.
- Thơm chứ?
- Thơm, nhưng tao sợ nó coi mày là hạng đàn em như nó đã coi
rẻ tao.
- Con nào vậy?
- Trước nó là nhân tình của đàn anh Du chột tao. Sau đó, nó
“mết” anh Hoàng Guitar. Ngoài ra, nó chê hết. Tao có bổn phận phải lo cho nó mà
không ăn giải gì.
- Để tao thử coi.
- Ông sẽ phục mày sát đất.
- Cho gọi nó đi.
- Sức mấy. Mày chịu khó mò tới. Tên nó là Riri Huệ.
- Riri Huệ, tên thơm quá. Tao sẽ mò tới.
Huân con đưa tay chùi mép:
- Còn tao?
Hội ghẻ cười:
- Mày nằm yên đây, sẽ có đồ “tráng miệng” cho mày.
Huân con đùa:
- Ông chỉ cần đồ... “bình dân” thôi.
Hội ghẻ vỗ đùi đét một cái:
- Sẽ có đồ “bình dân” cho mày.
Huân con thấy cần phải khen Hội ghẻ vài lời vì nó đã đối đãi
quá hậu:
- Mày cha thật!
Phương công tử lè khè:
- Dẫn tao đi gặp Riri, Hội ghẻ!
Hội ghẻ phá ra cười:
- Đừng ham con ơi, nó từ giã xóm này rồi.
Phương công tử cũng cười. Ba thằng du đãng ôm nhau cười rũ rượi.
Rồi rượu ngấm vào tim chúng. Không đứa nào ăn “tráng miệng” nữa. Lát sau, chúng
đã nằm dưới sàn nhà, đứa nọ gác lên đùi đứa kia, ngáy khò khò như ba đống thịt
biết cử động.
CHƯƠNG 20
Hoàng Guitar thuê một căn gác nhỏ ở ngoại ô miệt Đakao. Giám
thị Hai đã hốt non một bát họ để cấp vốn cho một thanh niên mà ông yêu thích.
Món tiền không to tát gì nhưng nó thấm thía với Hoàng Guitar. Nó đã trả tiền
nhà ba tháng, mua bốn cây đàn lục huyền cầm Y Pha Nho, kẻ một cái biển “Lớp nhạc
Thiên Hoàng: Chuyên dạy lục huyền cầm Y Pha Nho và Hạ Uy Di, tuyển giọng hát để
trở thành ca sĩ”.
Muốn khỏi lo âu, Hoàng Guitar tìm một quán cơm gần đó, đóng
luôn ba tháng tiền cơm. Thế là hết món tiền giúp vốn của giám thị Hai. Hoàng
Guitar tự hứa: ba tháng không một chút hy vọng, nó sẽ bỏ đàn, kiếm nghề khác.
Làm cu li cho sở Mỹ chẳng hạn.
Những ngày đầu buồn tẻ và dài lê thê. Hoàng Guitar nằm lì
trên gác. Chán nằm, nó dậy chơi đàn, hút thuốc lá. Chưa bao giờ Hoàng Guitar thấy
bản “Sérénade” của Shubert não ruột như bây giờ. Mỗi nốt nhạc là một giọt buồn
nhỏ xuống tâm hồn nó. Hoàng Guitar dậy hứng sáng tác.
Song, khi cầm bút, nhìn những khuông nhạc, Hoàng Guitar mệt mỏi,
chán nản. Nó không thể sáng tác nổi. Con chim xanh tình ái đã bay tới, đậu trên
cành cây tâm tưởng và mổ hết những nốt nhạc rồi biến mất. Em yêu dấu, có khi
nào em có buồn như anh? Thôi em đừng buồn em nhé! Hãy cất tiếng hát trong vút
lên trời xanh vì tin rằng vẫn còn anh van xin gió biếc ca ngợi màu suối tóc em
vẫn còn anh mong mỏi những giây phút sầu đau nhất của anh, em hát câu chiều mơ.
Gần một tháng “khai trương” lớp nhạc của Hoàng Guitar đã có học
trò. Đó là mấy cậu nhỏ mới lớn, chỉ thích học đánh đàn điện để vài tháng sau
thành lập ban kích động nhạc. Hoàng Guitar bằng lòng dạy. Dần dần, có thêm vài
thiếu nữ tới ghi tên học hát để dự thi ca sĩ ở rạp Quốc Thanh. Hoàng Guitar muốn
đập đàn giải nghệ. Nhưng nó chưa nỡ vì còn yêu Chiêu Ly. Lúc đó là lúc Hoàng
Guitar quên đàn nhạc không sót thương.
Lớp nhạc đủ nuôi sống Hoàng Guitar. Đêm đêm, nó vùi đầu đọc
sách. Đọc những cuốn sách khó nhất, để ngủ cho dễ, khỏi cần uống thuốc an thần.
Trong những giấc mơ ngắn, Hoàng Guitar luôn luôn thấy hình ảnh mẹ nó với những
giọt nước mắt. Hoàng Guitar lại muốn về bên mẹ. Về vinh quang, về có nghề nghiệp
đàng hoàng. Rồi nó mơ thấy cả Diễm Hương xanh xao vì chờ mong nó.
Hoàng Guitar nao nao tâm hồn. Gần như đến hoàng hôn của đời
nó, nó mới biết còn nhiều người chờ mong nó. Hoàng Guitar không quên người cảnh
sát ân nhân ba năm về trước và câu chuyện LÀM NGƯỜI của gã tướng cướp Rory
Calhoun. Bây giờ, ân nhân của nó ở đâu? Giám thị Hai bảo ông bị dời ra mãi tận
Bến Hải. Hoàng Guitar đau buồn nghĩ rằng ân nhân của nó thất vọng vì nó. Nó
chưa làm được gì. Nó chưa làm được gì cho riêng nó. Thì đã rơi xuống thảm cỏ
xanh tươi của tình ái. Không phải là vực thẳm, không phải là phòng tạm giữ
nhưng thảm cỏ xanh tươi ấy, nói theo văn hào C.V. Gheorghiu, chỉ những tên “nô
lệ kỹ thuật”, những tên “ủy viên”, những thứ người máy không trái tim, bị ném
xuống, mới vùng dậy thoát ra một cách dễ dàng. Và chẳng hề biết chuyện lạ trên
thảm cỏ tình ái.
Thảm cỏ tình ái hay những lò nguyên tử cũng giống nhau. Thế
thôi. Chỉ những ai thật sự là người, bị rơi xuống thảm cỏ thần ấy là khó khăn
giã từ. Hương cỏ làm ngây ngất. Ôi tình yêu, làm sao mà giải nghĩa nổi! Máy móc
nào đã phân chất nổi, kỹ thuật nào đã khám phá nổi. Nghìn năm sau hay nghìn trước,
kẻ dám nói định nghĩa tình yêu vẫn là trái tim của những ai sắp yêu, đang yêu,
đã yêu, được yêu và bị người yêu ruồng rẫy. Hoàng Guitar đã yêu, được yêu rồi bị
ruồng rẫy. Nó khó lòng thoát khỏi thảm cỏ xanh của tình ái. Làm sao quên được
Chiêu Ly?
“Nếu tôi quên được tình nghĩa của đôi ta, quên chú thì đâu đến
nỗi”. Anh chàng Ngọc đã nói với chú tiểu Lan như thế trong “Hồn bướm mơ tiên”.
Em yêu dấu.
Anh không thể quên em. Nếu anh quên em, anh sẽ chỉ thấy anh
là hiện thân của máy móc. Anh vẫn là một du đãng khốn nạn. Anh không bao giờ muốn
cuộc đời gọi anh là du đãng. Anh muốn vươn lên, muốn quên hận thù. Yêu em, anh
đã quên hết những tháng ngày tội lỗi, quên hết những trận đòn thù, đòn tra tấn,
quên hết những oan nghiệt đổ xuống đầu anh. Yêu em, anh muốn được trở về mái
nhà cũ, nhìn những giọt nước mắt mừng rỡ của mẹ anh. Em đã yêu anh, đã dạy anh
biết yêu, biết sung sướng vì yêu và đau khổ vì yêu. Anh không thể quên em dù em
đã quên anh, đã không yêu anh. Em cứ tin anh thế, em yêu dấu nhé!
Hoàng Guitar sống âm thầm trên căn gác nhỏ với nhạc buồn và vết
thương tình yêu. Vết thương không bắt nó phát sốt mà chỉ dệt ra muôn vàn giấc
mơ khiến nó mất ăn mất ngủ. Nhưng rồi Hoàng Guitar cũng nguội dần.
Con-chó-Chiêu-Ly ngoan ngoãn ngủ trong cũi-tim-Hoàng-Guitar, nó không vùng vẫy,
không sủa. Hoàng Guitar đi tìm hình ảnh của Chiêu Ly. Đi tìm tình yêu Chiêu Ly ở
Diễm Hương. Tất cả con gái trên đời này sẽ là Chiêu Ly. Và yêu một người nào
khác tức là Chiêu Ly. Hoàng Guitar nhất định nghĩ thế. Và nó đi tìm Diễm Hương.
Nàng không có gì thay đổi. Buổi tối hôm ấy, thành phố tắt điện.
Những ngọn nến làm cho khung cảnh cũ mờ ảo và làm cho những vì sao trên trời
sáng tỏ. Trời cuối đông hơi lạnh. Nàng mặc thêm chiếc áo len mỏng. Để đêm về đỡ
rét. Hoàng Guitar thấy nàng vẫn đeo kính đen. Nàng nhìn thấy gì nhỉ? Nàng đã
nhìn thấy nó. Diễm Hương rời “két” đi tới bàn Hoàng Guitar. Nàng tự nhiên:
- Anh không mời tôi ngồi?
Hoàng Guitar đáp:
- Tôi không dám.
Nàng mỉm cười:
- Thì tôi xin lỗi anh, ngồi liền kẻo mỏi chân.
- Vâng, cô Hương, cô Diễm Hương cứ ngồi.
- Anh không mời tôi uống cam tươi?
- Có chứ, để cám ơn cô đã làm chứng đúng cho tôi. Tôi hỏi cô
Diễm Hương một câu nhé?
Nàng gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn:
- Không phải là ca dao hay thơ Nguyễn Bính chứ?
- Không.
- Vậy anh hỏi đi.
Hoàng Guitar nhìn Diễm Hương:
- Tại sao cô đeo kính tối ngày vậy?
Nàng thẹn thùng:
- Mắt tôi kém.
- Tôi không tin đâu.
- Vậy thì tại tôi không muốn nhìn khung cảnh này.
Hoàng Guitar gật đầu:
- Nhiều đứa nhìn cô lắm phải không?
Diễm Hương cắn môi:
- Tôi chả nhìn thấy gì hết!
Hoàng Guitar nâng ly bia mời mọc:
- Cô dùng nước cam đi cô Hương.
Nàng vất cái ống hút:
- Tôi đã bỏ kính khi nhìn anh ở quận cảnh sát.
Hoàng Guitar suýt bị sặc. Nó đặt ly bia xuống bàn, cảm động:
- Tôi định hỏi cô câu ấy. Giá cô không nói ngay, tôi sẽ bảo
cô nói dối tôi, vì mắt cô đâu có kém. Mắt cô đẹp lắm. Cô Hương này...
- Tôi nghe anh đây.
- Cô đã biết tôi là du đãng. Và hôm nay chắc cô còn biết tôi
là Hoàng Guitar. Nhưng cô có biết vì sao tôi để bọn “Chemises noires” đánh tôi
tàn nhẫn không?
- Tôi biết.
- Cô biết vì sao người ta không để tôi sống yên thân không?
- Tôi chịu.
- Bây giờ, cô đã biết tôi là Hoàng Guitar, cô có hiểu tại sao
tôi lỡ hẹn với cô không?
- Tôi hiểu.
- Và nếu tôi mời cô đêm nay, cô có nhận lời không?
Diễm Hương phân vân một lát. Rồi nói:
- Tối nay tôi có giờ học.
- Mai cô có giờ học không?
- Bây giờ, tối nào tôi cũng có giờ học.
Hoàng Guitar lấy que diêm. Nó châm vào tim đèn cầy đang cháy.
Một tiếng xèo. Và ánh lửa tỏa ra vùng nhỏ đủ để Hoàng Guitar nhìn rõ khuôn mặt
Diễm Hương:
- Cô giận tôi?
- Không.
- Cô đừng giận tôi nữa, cô Hương ạ! Kể ra, không còn gì buồn
hơn lỡ hẹn. Người chờ và người-đến-không-đến đều đáng buồn cả, như trường hợp
chúng ta. Cô đã biết một phần nào về đời tôi, tôi không muốn giấu cô. Buổi
sáng, tôi bị bọn “Chemises noires” đánh, tôi vừa ở tù ra sau ba năm chịu đựng
khổ sở thì ngay đêm đó, tôi lại bị thộp vì người ta nghi tôi ăn trộm. Rồi tôi lại
rời khám, tìm tới cô ngay. Tôi quên hết đau khổ trên đời khi ngồi nói chuyện với
cô và được cô hứa hẹn. Đêm ấy tôi đi xin việc. Tôi chơi đàn ở vũ trường. Người
ta hắt hủi tôi. Tôi đã nghĩ nhiều về cô và tôi để cô giận tôi.
Diễm Hương chưa nói gì. Thì đèn đường đã rực sáng. Và đèn
trong quán cũng rực sáng. Những ngọn nến trở nên vô duyên. Diễm Hương ngó Hoàng
Guitar. Nàng thổi tắt ngọn nến:
- Tôi không giận anh đâu.
- Cám ơn cô. Có dịp nào, tôi sẽ kể chuyện đời tôi cho cô
nghe. Tôi là con ngựa hoang đang tìm vết để trở về tầu ngựa cũ. Tôi không quên
đường nhưng con đường xưa họ cấm con ngựa hoang đi. Tôi sẽ cố gắng, tôi sẽ phấn
đấu tới cùng để về tầu ngựa cũ. Cô Hương biết không?
- Biết gì ạ?
- Tôi còn gia đình. Cha tôi khó tính, mẹ tôi dễ tha thứ. Tôi
biết mẹ tôi sẽ khóc khi thấy tôi “thành thân” trở về. Tôi thì tôi muốn nhìn những
giọt nước mắt của mẹ tôi.
Hoàng Guitar ngó đồng hồ trên tường:
- Tới giờ cô đi học rồi đó.
Diễm Hương lắc đầu:
- Muộn rồi anh ạ!
Hoàng Guitar ngạc nhiên:
- Chết chửa, tôi làm trễ buổi học của cô.
Diễm Hương chớp mắt:
- Vâng, anh làm trễ buổi học của Hương, nhưng anh đến đúng giờ
với cuộc đời Hương.
- Cô hết giận tôi thật chứ?
- Vâng.
- Thế nghĩa là cô đã giận tôi?
- Vâng.
- Tại sao cô giận tôi?
- Anh biết rồi, bắt Hương nói làm gì nữa.
Hoàng Guitar mỉm cười. Hơn một tháng nay nó mới có nụ cười
không gượng gạo:
- Bây giờ, tôi mời cô đi được chưa?
- Được, anh ạ! Nhưng đi đâu?
- Ra bờ sông, tôi chọn cho cô một vì sao.
- Để làm chi?
- Để đêm đêm tôi nhìn vì sao đó mà nhớ cô.
Diễm Hương ngoan ngoãn đứng dậy. Nàng đi về chỗ của nàng, thu
xếp sổ sách chờ giao lại cho cô thu ngân viên khác. Hoàng Guitar trả tiền nước.
Một lúc sau, Hoàng Guitar chở Diễm Hương trên chiếc xe Veslo solex của nàng.
Không bị bọn “Chemises noires” ngăn cản. Hoàng Guitar hồi hộp. Nó chỉ sợ những
kẻ muốn gây sự với nó. Một mình nó, nó có đủ can đảm “nín”. Đi cùng người đẹp
mà bị át giọng, không biết nó còn bình tĩnh nghĩ đến những giọt nước mắt của mẹ
nó không. Hoàng Guitar ngoái cổ về đằng sau:
- Cô Hương...
Diễm Hương đang vịn tay vào yên xe, bỗng quàng tay ngang bụng
Hoàng Guitar. Con ngựa hoang ấm hẳn lòng trên đường đêm lạnh gió.
- Hương này...
- Dạ.
- Tại sao bọn “Chemises noires” không đến “trồng cây si” em nữa?
- Thưa anh, chúng nó sợ.
- Sợ ai?
- Sợ anh đi “tầm sư học võ” đã xuống núi.
Nàng nhớ hết những gì Hoàng Guitar đã nói cho nàng nghe. Con
ngựa hoang muốn hí lên một tiếng vui mừng:
- Em nói dối.
- Thật mà.
- Nói thật đi!
- Thật thế đó.
- Vậy nói dối đi!
- Cảnh sát bắt chúng nó khá đông, nên chúng nó không dám xuất
hiện nữa.
Hai người đã ra tới bờ sông. Họ ngồi trên trước ghế đá nhìn
lên bầu trời đầy sao. Gió thổi lành lạnh. Cả trời sao đã thu vào bốn con mắt
hai người yêu nhau.
CHƯƠNG 21
Chúng hái ra bạc. Chưa bao giờ nghề ăn cắp được mùa như bây giờ.
Nhưng Hội ghẻ vẫn muốn có Hoàng Guitar. Nó thèm lái cả chiếc xe vận tải đầy nhóc
tủ lạnh, máy lạnh hay máy vô tuyến truyền hình vào một cái vi-la quen thuộc nọ,
bán ngay lấy tiền luôn và đút hết vào túi. Chứ không muốn “áp tải” đồ ăn cắp để
lĩnh lương còm và mót những bông lúa còn sót lại qua lưỡi hái của người thợ gặt.
Phương công tử, Huân con không giúp ích gì cho Hội ghẻ cả. Huân con đã xuống nước,
nhập vào hàng ngũ đàn em Hội ghẻ, đi “làm việc” như đàn em Hội ghẻ. Chỉ Phương
công tử là vẫn được Hội ghẻ nể vì, đối xử đàng hoàng.
Đàn em Hội ghẻ chưa tìm ra tung tích Hoàng Guitar. Một hôm,
Phương công tử bảo Hội ghẻ:
- Tao có cách làm anh ấy về với mày chứ không có cách gì
khác. Hễ tìm ra ảnh tao cam đoan ảnh phải về với mày.
- Làm sao tìm được ảnh?
- Hồi ở “ấp”, ảnh nói ảnh sẽ mở lớp dạy đàn nếu các vũ trường
chê ảnh. Vậy mày cho tụi nó đi cùng các lớp dạy đàn xem sao.
- Mẹ kiếp tìm cả đời à?
- Hay là...
- Là gì?
- Mày đăng báo tìm ảnh.
- Sức mấy ảnh tới.
- Tao có cách.
- Cách gì?
- Mày cho tụi nó ra ngồi ở tiệm phở ngoài lộ chờ ảnh đến.
- Bao giờ ảnh tới?
- Vài hôm nữa, nhưng bắt đầu từ mai, bảo tụi nó chờ ảnh.
- Mày nói như bố con chó xồm!
- Tao cá với mày đấy.
- Thôi cha, nói đi coi nào...
- Tao cho đăng khắp báo cần tìm một nhạc sĩ biết chơi lục huyền
cầm và hát cho một giàn nhạc ở vũ trường, thế nào Hoàng Guitar cũng tìm đến.
- Bọn khác nó đến thì sao?
- Thì mình bảo “tiếc quá bạn đến chậm”.
Hội ghẻ hớn hở:
- Cách của mày hay đó.
Phương công tử lắc đầu:
- Chưa hết đâu. Cha nội đến, mình ngỏ ý của mình, cha nội sẽ
từ chối. Vậy thì phải cho đứa theo dõi cha nội xem cha nội đang làm nghề ngỗng
gì. Cứ biết chỗ ở của cha nội là tao “bứng” cha nội về đây làm quân sư cho mày.
Hội ghẻ đưa tay, Phương công tử bắt thật chặt:
- Mày nuôi ông mập ú, chẳng lẽ ông không nghĩ cách giúp mày.
Hội ghẻ gật gù:
- Mày điệu lắm, tao chịu mày. Đăng báo cần nhiều tiền không?
- Vài “ghim” thôi.
Hội ghẻ nhếch mép cười:
- Ông đưa mày đủ một “bó”. Xong chưa?
Phương công tử vuốt tóc:
- Xong rồi.
Hội ghẻ đưa tiền cho Phương công tử:
- Ông “khoán” cho mày đấy. Mày cứ việc sai phái đàn em của
tao. Thằng nào nhí nhố quất bỏ mẹ nó đi.
Hội ghẻ đi làm. Phương công tử xách xe Honda lên Sài Gòn. Nó
viết hàng chục cái “tếch” gửi đăng vào mục rao vặt của mười tờ báo lớn, mỗi từ
hai ba kỳ.
Hôm sau, Phương công tử đích thân ra tiệm phở cuối đường Nguyễn
Thông, nơi nó mượn địa chỉ đăng báo chờ Hoàng Guitar. Nó không quên lôi hai tên
đàn em của Hội ghẻ, bắt ngồi riêng bàn theo “kế hoạch” của nó, nếu Hoàng Guitar
khăng khăng “làm lại cuộc đời”. Chủ tiệm phở vốn sợ hãi bọn Du chột từ xưa, bằng
lòng cho Phương công tử mượn địa chỉ. Phương công tử cũng nói rõ mục đích của
nó nên chủ tiệm phở không lo ngại gì cả.
Ngày đầu, chẳng có ai tới hỏi. Ngày thứ hai, một vài thanh
niên đến xin việc, Phương công tử tiếp đón rất niềm nở và cuối cùng tỏ ý tiếc rẻ
“bạn đến hơi muộn, chỗ đó tôi đã nhận người rồi”. Sáng ngày thứ ba, Phương công
tử bắt đầu thất vọng. Hội ghẻ sốt ruột đâm ra chế nhạo Phương công tử. Nó nín lặng.
Nhưng buổi chiều cuối cùng của “rao vặt”, Hoàng Guitar lò dò tới. Phương công tử
mừng rỡ. Nó chạy ra nắm tay kéo Hoàng Guitar vào bàn của nó. Hoàng Guitar ngạc
nhiên một lát, rồi hỏi:
- Cậu muốn gặp tôi hả?
Phương công tử cười xòa:
- Anh tài thật!
- Ra lâu chưa?
- Lâu rồi, tìm anh mỏi cẳng quá, đành xoay tiền đăng báo “nhử”
anh.
- Tôi khen cậu đó.
- Mong anh tha lỗi.
- Tôi bị ăn thịt thỏ. Nếu không phải là cậu, chả biết tôi phải
đối xử ra sao.
Phương công tử liếm mép:
- Anh nín tất cả mà...
Hoàng Guitar hất hàm:
- Làm gì?
Phương công tử chán nản:
- Sa đọa.
- Thay đổi à?
- Bố từ, người yêu bỏ đi lấy chồng, còn quái gì nữa mà không
thay đổi.
- Làm gì?
- Tôi nương náu tạm dưới “trướng” của đàn em của anh.
- Cậu ở với Hội ghẻ?
- Nó mời tôi.
- Đi ăn cắp mướn lần nào chưa?
- Chưa, chỉ hưởng đồ ăn cắp thôi. Huân con làm cho Hội ghẻ.
Còn anh ở đâu?
- Tôi không có chỗ nhất định, nay đây mai đó.
- Anh làm gì?
- Lăng nhăng.
Phương công tử im lặng, Hoàng Guitar mỉa mai:
- Cậu thay đổi nhiều đấy nhé!
Phương công tử buồn buồn:
- Tôi không hy vọng tới giòng sông Nhẫn Nhục của anh nữa, tôi
không muốn cố gắng đau khổ. Vì chính anh, anh cũng không thể sung sướng, dẫu
anh có dầm mình dưới giòng sông Nhẫn Nhục của anh.
Hoàng Guitar vỗ vai Phương công tử:
- Cậu không mời tôi uống gì à?
- Tôi không có tiền. Nếu anh cần uống, tôi sẽ mời anh bằng tiền
Hội ghẻ.
Hoàng Guitar mím môi:
- Cậu kiếm tôi cho Hội ghẻ?
Phương công tử thản nhiên:
- Đúng thế. Nó muốn mời anh về để phụng dưỡng anh.
Hoàng Guitar cười nhạt:
- Nó muốn tôi giúp nó ăn cắp lớn.
Phương công tử xua tay:
- Anh đừng dùng hai tiếng “ăn cắp”. Cõi đời ta đang sống, tất
cả đều đang ăn cắp. Kẻ nào chê ăn cắp, kẻ đó sẽ bị kết tội.
Hoàng Guitar nhìn thẳng vào mặt Phương công tử:
- Tôi đã lầm.
Phương công tử hỏi:
- Anh lầm cái gì?
- Lầm về cậu. Hồi còn trong “ấp”, cậu khá lắm, cậu có dáng dấp
hào hoa, công tử. Không ngờ cậu dễ bị hoàn cảnh chi phối quá.
- Tôi mất cả, chẳng còn gì để hào hoa nữa. Nhưng tôi sợ cho
anh. Anh không ăn trộm, không bắt cóc con nít, anh thật sự muốn sống lương thiện
mà vẫn bị kết tội ăn trộm, bắt cóc con nít. Những thằng khác ăn cắp công khai,
ăn cắp lớn mà có ai kết tội nó đâu? Như vậy hào hoa phong nhã ở cái xã hội này
là ngu xuẩn. Tôi tự chửi tôi thế ngay khi còn ở ấp. Đấy rồi anh xem, hễ Sài Gòn
xảy ra những vụ bắt cóc, người ta sẽ không quên anh đâu.
Hoàng Guitar lắc đầu:
- Còn gì nữa?
Phương công tử thở dài:
- Không còn gì nữa. Tôi nghĩ, sống trong xã hội hiện tại, muốn
có cơm ăn áo mặc lại không mang tiếng bất lương, chỉ có cách ăn cắp với tinh thần
một trăm lẻ tám vị anh hùng Lương Sơn Bạc.
- Thì cậu cứ việc theo Hội ghẻ.
- Tôi không theo Hội ghẻ, tôi biết cách ăn cắp đồ Mỹ mà.
Phương công tử nghiến răng:
- Anh Hoàng Guitar.
Hoàng Guitar xua tay:
- Hoàng thôi.
- Vâng, anh Hoàng.
- Cậu sắp “khuyên” tôi điều gì?
- Hội ghẻ nó không muốn ăn cắp. Không ai muốn ăn cắp cả. Nó
ngỏ ý với tôi một cách thành thật rằng nó thiết tha vài chuyến làm ăn lớn để có
tiền tậu nhà ngoài lộ, khỏi bị bố ráp là nó sẽ giải nghệ. Anh về giúp nó, mộng
nó sẽ thành. Anh từ chối, không những Hội ghẻ mà hàng trăm đàn em của nó suốt đời
đi ăn cắp vặt, lông bông, không biết tương lai là gì. Anh nghĩ coi, anh làm lại
cuộc đời anh, để hàng trăm cuộc đời khác lở loét thì xã hội vẫn thối tha. Tôi
nghĩ anh không đến nỗi ích kỷ cho lắm...
Hoàng Guitar ngắt lời Phương công tử:
- Cậu nói hay đấy. Chỉ tiếc, không bao giờ tôi là đàn anh của
bọn Hội ghẻ nữa. Không bao giờ, cậu nhớ chưa?
Phương công tử cười khinh bạc:
- Anh đừng nên nói “không bao giờ”. Anh không cần giúp nó, nó
phẫn chí nó làm bậy rồi khai anh xúi dục, lúc đó, anh sẽ hối hận.
Hoàng Guitar cắn môi:
- Tôi thách các cậu.
- Khỏi cần thách. Việc nó sẽ xảy ra. Hội ghẻ nó có tha thiết
sự nghiệp như anh đâu. Anh hiểu chưa?
- Tôi sẽ giết nó.
- Thì anh lại vào “ấp”. Rồi ngày ra, soi gương thấy mình quá
già, không thể làm đời mình được. Rồi buông xuôi đôi tay. Thế là hết.
Phương công tử tấn công thêm:
- Và ích gì? Thời buổi này muốn làm gì cũng phải có nhiều tiền
đã. Tôi với anh chạy đua xem đứa nào sớm tới giòng sông Nhẫn Nhục của anh.
Hoàng Guitar tức giận:
- Tao không thèm đua đòi với mày.
Phương công tử bĩu môi:
- Thì kệ anh. Nhưng Hội ghẻ ngày ngày không đợi anh, anh đến
sớm thì mộng nó thành sớm. Anh đến để đánh đập chửi bới nó, nó vẫn hả hê vì tin
chắc đàn anh không bỏ rơi đi làm lại cuộc đời riêng của mình.
Hoàng Guitar mở căng mắt:
- Mày về bảo với thằng Hội ghẻ là để tao yên nếu nó muốn sống.
Phương công tử chưa tha Hoàng Guitar:
- Nó không muốn sống đâu.
Hoàng Guitar lớn tiếng:
- Thì kệ cha nó.
- Nó không để anh yên.
- Tao chờ nó phá tao.
- Nó ngán gì anh. Một du đãng quên anh em là một du đãng hết
xài, không đáng để ai nể nang cả.
- Mày chửi tao?
- Anh hiểu sao cũng được.
Hoàng Guitar tái mặt. Nó nắm chặt hai bàn tay. Hai trái đấm
muốn phóng thẳng vào mặt kẻ đối diện. Song trái tim con ngựa hoang dục nó lên
tiếng:
- Tao nín.
Phương công tử cười đểu:
- Tôi biết trước vậy. Anh sẽ nín tất cả. Nín để được tiếng chịu
nhẫn nhục. Khổ nỗi, thiên hạ cứ cho anh là hèn!
Hoàng Guitar gầm lên:
- Câm mồm mày đi!
Phương công tử nháy ông chủ tiệm phở. Quán lúc đó không có
khách.
- Anh là cái thớ gì mà cấm tôi. Anh thử giở tài nghệ của anh
coi.
Hoàng Guitar xòe hai bàn tay, giọng nó lạc hẳn:
- Tao nín, tao nín.
Nó lầm lủi bước khỏi tiệm phở. Phương công tử thua nó một ván
cờ đầu. Nó ngoắc tay. Hai thằng du đãng đàn em đi theo Hoàng Guitar. Phương
công tử nhìn, nhún vai:
- Anh ấy sắp tới giòng sông Nhẫn Nhục, nhưng nào có tìm thấy
lý tưởng sống.
CHƯƠNG 22
Như vậy đó, anh không giấu diếm em một điều gì. Em về suy nghĩ
thật lâu rồi trả lời anh. Em cứ hẹn nhưng em không trở lại, anh chẳng bao giờ
trách móc em cả.
Tiếng nói của Hoàng Guitar buồn buồn cơ hồ những nốt đàn trầm,
Diễm Hương ngồi chiếc ghế đẩu đã được cưa ngắn chân. Cây đàn lục huyền cầm Hạ
Uy Di nằm trên đùi nàng. Diễm Hương thong thả bật nhẹ từng sợi dây đàn.
Hòa âm “la trưởng“ nghe nũng nịu lạ thường. Lục huyền cầm Hạ
Uy Di, có lẽ, chỉ để chơi những bản nhạc ngợi ca tình ái. Và phải là đàn gỗ. Âm
nhạc mà dùng điện hỗ trợ thì không còn gọi là âm nhạc nữa.
- Em đến trước Chiêu Ly.
-...
- Anh gặp em rồi mới gặp Chiêu Ly nên có quyền nói rằng Chiêu
Ly chỉ là kẻ đến sau.
-...
- Anh để em nói chứ... Em chả mất công suy nghĩ. Không có suy
nghĩ trong tình yêu, anh hiểu chưa? Một ngày kia, người ta sẽ thấy những kẻ yêu
nhau là những kẻ mù quáng. Em không muốn có “một ngày kia“. Thảng hoặc, khi
mình biết mình mù quáng, em cũng đã mãn nguyện vì mình đã yêu và đã được yêu.
Đó là thời con gái. Người khốn khổ là người chỉ biết làm đàn bà hay làm đàn
ông. Họ không có tuổi trẻ, không biết yêu đương. Họ như những thứ cây mọc thật
cao, sống thật lâu, mà cho tới khi mục rã, vẫn không một lần đơm hoa kết trái.
Em yêu anh vì anh làm em rung động. Em chả mất công suy nghĩ
chả thèm biết anh là ai, đã làm gì, Người ta, và cả anh nữa, sẽ bảo em lãng mạn.
Với em, lãng mạn là một lạc thú ở đời.
Nàng ngưng nói, chớp mắt lia lịa, Hoàng Guitar bỗng quên hẳn
Chiêu Ly. Nó đã tưởng không đời nào quên nổi Chiêu Ly. Nó đã tưởng những người
con gái nó sắp yêu đều mang dáng dấp Chiêu Ly, tỏ tình với nó như Chiêu Ly tỏ
tình với nó. Nhưng Hoàng Guitar đã có thể quên Chiêu Ly. Vết thương lòng của nó
được nắng hồng Diễm Hương hong lành rồi.
- Anh không có tương lai.
- Anh sẽ có, nhưng yêu nhau đâu cần nghĩ ngày mai. Có tương
lai mới nghĩ đến chuyện yêu đương, em e rằng lúc ấy không còn ai yêu nhau. Lúc ấy,
người ta nghĩ chuyện vợ chồng, sinh con đẻ cái.
- Chúng ta không nghĩ chuyện vợ chồng sao?
- Chưa. Chúng ta đang phiêu lưu.
- Đến bến bờ nào?
- Anh hãy hỏi cơn bão của lòng anh xem nó góp được bao nhiêu
gió. Và nó sẽ đẩy chúng ta đến bến bờ nào. Em thì, chỉ cần lênh đênh trên giòng
sông tình yêu. Rồi thuyền mình có dạt trôi tới bến thương đau cũng đành.
Hoàng Guitar dập điếu thuốc:
- Anh không thể nào hiểu nổi em.
Diễm Hương cúi đầu nhìn phím đàn:
- Cần hiểu làm gì, hả anh?
Hoàng Guitar rút điếu thuốc khác:
- Một ngày kia, em sẽ hối hận, Diễm Hương ạ!
Diễm Hương đưa tay dụi mắt:
- Thì như khói thuốc của anh vướng đầy mắt em. Và em sẽ khóc
nhiều là cùng chứ gì!
Hoàng Guitar quẹt diêm mồi thuốc. Tình yêu đến ví như một điếu
thuốc đã châm lửa, Hoàng Guitar hít một hơi đầy, nuốt hết khói. Khói thuốc ở
trong cơ thể Hoàng Guitar không chịu thoát ra một sợi nhỏ. Và nó làm ngây ngất
say.
Nó rời chỗ bước tới gần Diễm Hương. Nàng ngồi yên, tim đập mạnh,
Hoàng Guitar kéo chiếc ghế đẩu thấp, ngồi cạnh Diễm Hương. Nó nhả đầy khói vào
tóc nàng. Rồi quăng điếu thuốc đi, Hoàng Guitar vuốt tóc Diễm Hương:
- Em không sợ sưng mắt ư?
Nàng đáp:
- Nếu được yêu, dẫu có mù em vẫn vui lòng, với điều kiện...
- Điều kiện gì?
- Không bao giờ người yêu phụ bạc em.
- Sao em bảo...
- Em bảo sao?
- Bảo mặc bão tố lòng anh thổi em.
- Thổi cả hai ta. Em không muốn phiêu lưu một mình.
Nàng để rơi cây đàn xuống sàn gác, quay lại. Đôi mắt nàng
long lanh và đôi môi nàng hiến dâng. Hoàng Guitar ôm chặt người yêu.
- Em đừng hỏi thêm một lời nào nữa.
- Vâng, cả anh nữa, anh Hoàng nhé!
Yên lặng. “Giây phút linh thiêng đã khởi đầu“. Hoàng Guitar gục
đầu trên vai Diễm Hương. Hương tóc nàng phả vào tâm hồn nó. Nó mới biết không
có mối tình nào là mối tình duy nhất. Chiêu Ly chỉ dạy nó yêu và đau khổ vì
yêu. Diễm Hương dạy nó yêu cuồng nhiệt mà chỉ có tuổi trẻ mới có tình yêu đó.
Hoàng Guitar tìm thấy tuổi trẻ của nó trong tình yêu của Diễm
Hương. Thế giới nó và người yêu của nó đang sống là thế giới riêng biệt, thế giới
đầy hương hoa chim bướm. Thế giới ấy không có phòng tạm giữ và phòng dự thẩm,
tòa án, nhà tù và bầy thanh niên lang thang như con chó đói lý tưởng, gặm nhấm
những khúc xương vất ngoài cuộc đời như bọn Hội ghẻ.
- Diễm Hương.
- Dạ.
- Anh sẽ không nói gì nữa.
- Vâng.
- Mà chỉ biết chúng mình yêu nhau.
Bên ngoài dường như trời rực sáng. Mặt trời chiếu sáng giòng
sông. Con thuyền xuôi gió trôi đều đều. Không ai biết có bão sẽ đến. Những chiếc
hôn say đắm chẳng làm chòng chành con thuyền.
- Em.
- Dạ.
- Anh sẽ không nói yêu em đâu. Mà nói thương em. Anh sẽ hy
sinh tất cả vì em, cho em.
- Đấy anh lại nói rồi.
- Anh nói thương em mà. Yêu không đủ, thương mới trọn vẹn, em
hiểu chưa?
- Anh đừng nói nữa, đừng nói gì nữa, để hai trái tim của đôi
ta nói với nhau.
Hoàng Guitar dìu Diễm Hương đứng lên. Nó đưa nàng tới giường
ngủ của nó. Hoàng Guitar ra đóng kín cửa sổ của căn gác. Nó không quên đậy cái
nắp cửa lên gác. Căn gác tối om. Hoàng Guitar kéo kín chiếc “ri đô“. Bóng tối đầu
tiên thật sự vây quanh hai người tuổi trẻ. Và họ yêu nhau.
CHƯƠNG 23
Bác cứ làm như lời tôi dặn. Xong việc tôi biếu thêm tiền.
Người đàn ông vâng dạ rối rít, rồi ra khỏi nhà. Phương công tử
ngồi chờ kết quả. Người đàn ông ở gần lớp đàn của Hoàng Guitar. Khi ông ta tới
thì Hoàng Guitar đang dạy mấy cô hát. Ông ta hỏi xách mé:
- Ai là Hoàng Guitar?
Hoàng Guitar đáp:
- Không có ai là Hoàng Guitar cả. Ông muốn hỏi gì? Mời ông ngồi
chờ tôi một chút.
Người khách lạ không thèm ngồi. Ông ta khinh khỉnh ngó Hoàng
Guitar.
- Chú định giấu tung tích hả? Nói cho chú hay, xóm này nhất định
không dung dưỡng quân lưu manh du đãng, nghe chưa?
Hoàng Guitar chưa kịp nói, người khách đã cười nhạt:
- Mày cố tình làm cao bồi, du đãng hay sao mà tới đây tụ tập,
kết bè gây phái? Các cô em chưa biết thằng Hoàng Guitar à?
Hoàng Guitar lớn tiếng:
- Mời ông xuống!
Người khách lạ nghiến răng:
- Mày làm hư con gái tao, mày quyến rũ nó đờn ca để hại đời
nó. Tao sẽ cớ bót chuyện này.
Ông ta chỉ mặt Hoàng Guitar:
- Mày là du đãng bắt cóc con nít, tù rục xương mà chưa tởn.
Tao sẽ phá cái lớp đờn sáo của mày. Mấy con tới đây nhờ mày dạy chúng nó làm
đĩ, làm gái nhảy hả?
Mấy cô học trò của Hoàng Guitar ngượng chín người, bỏ về hết.
Còn một mình Hoàng Guitar với người khách lạ. Nó giận tím mặt, muốn đánh chết kẻ
phá đám. Nó rít qua kẽ răng:
- Ai xui ông tới đây?
- Không ai xui cả.
- Ông không nói thật, tôi giết ông.
- Tao thách mày đó.
Hoàng Guitar toan vung tát tay người khách lạ. Bỗng nó thấy
phòng tạm giữ, cảnh sát, phòng dự thẩm, nhà tù, tòa án hiện ra. Nó chùn tay lại.
Tiếng nói của trái tim thầm thì “tôi nín, tôi nín, tôi nín”. Hoàng Guitar nghe
rõ hai tiếng “tôi nín”, hai tiếng mà các đấng thánh thiện đã dùng làm khí giới
để chống lại mọi sự cám dỗ của quỷ sa tăng.
- Thôi mời ông xuống, tôi thua ông rồi...
Người khách làm tới:
- Mày chưa bán xới đất này, tao không tha mày đâu, ôn con ạ!
Hoàng Guitar vò đầu tóc:
- Tôi đã làm gì phiền ông?
Người khách nhổ toẹt một bãi nước miếng:
- Mày làm bẩn mắt tao.
Hoàng Guitar hỏi thêm:
- Làm bẩn mất ông ra sao?
Người khách đưa tay quệt miệng:
- Gái non lui tới đây làm tao khó chịu. Một giang sơn không
có hai anh hùng, mày hiểu chưa?
Phương công tử đã chơi một đòn nặng nề. Nó tìm đúng một dân đứng
bến hết thời đến gây sự với Hoàng Guitar. Phương công tử cho gã đứng bến biết
trước thành tích ghê gớm của Hoàng Guitar rồi không quên bảo gã rằng Hoàng
Guitar sẽ không dám động đến lông chân gã. Gã đứng bến đã được Hoàng Guitar chứng
minh sự bảo đảm của Phương công tử. Ngày này sang ngày khác, Hội ghẻ hớp những
chuyến ăn cắp khổng lồ. Nó sợ “thời vàng son” trôi qua thì không còn cơ hội nào
làm giầu. Mà nó, nó không dám mạo hiểm.
Nó sợ tù đầy. Hội ghẻ tin tưởng Hoàng Guitar như Du chột từng
tin tưởng Hoàng Guitar. Nó được nghe đàn anh Mười khóa, Đực lì của nó kể lại những
“trang sử hào hùng” của cánh tay mặt của Du chột. Không có Hoàng Guitar, Du chột
không làm nổi việc gì. Hoàng Guitar “văn võ kiêm toàn”, chắc chắn, nó sẽ “nuốt”
lọt những chuyến cam nhông đầy nhóc đồ Mỹ mà khỏi lo bị sa lưới an ninh. Nếu phải
chiến đấu, Hoàng Guitar sẽ chiến đấu và chiến thắng. Hội ghẻ càng tin Hoàng
Guitar bao nhiêu thì nó càng cảm thấy nó bất lực bấy nhiêu. Nó đã hiểu, thời đại
này, cần mưu mô hơn là cần dao búa. Mà mưu mô thì nó không có, Phương công tử
chẳng thể thay nổi chỗ Hoàng Guitar. Nó đã chứng tỏ điều này. Phương công tử
thích hưởng thụ. Nó ngại dùng súng. Nhưng Hội ghẻ hối thúc nó, chê trách nó quá
nhiều. Phương công tử dẫu không muốn, cũng phải tìm cách cho Hoàng Guitar bỏ mộng
làm lại cuộc đời trở về với bầy ngựa hoang. Và nó đã thực hiện mưu kế của nó.
Phương công tử biết chỗ ở của Hoàng Guitar từ hôm nó chọc tức
Hoàng Guitar. Nó đã âm thầm tới đây, tìm một tay sừng xỏ để phá đám Hoàng
Guitar, bêu nhục Hoàng Guitar khiến Hoàng Guitar phẫn nộ bỏ dở con đường nó quyết
đi. Hoàng Guitar nghi ngờ có kẻ xui dục gã đứng bến phá mình. Nhưng nó không hề
nghĩ kẻ xúi dục là Phương công tử. Nó tưởng đứa nào ghen ghét gì đây. Và thuê một
tay dao búa đến sinh sự. Hoàng Guitar đổi giọng:
- Được rồi tao sẽ đi nhưng mày đã biết tao là Hoàng Guitar,
mày không sợ tao vặn cổ mày à?
Người khách cười ha hả:
- Chưa biết tao là ai ư?
- Mày là ai?
- Nổi tiếng bụi đời từ khi mầy còn mặc quần thủng đít, ôn con
ạ! Tao là Bảy húc, từng xếp xòng bọn lơ xe, bọn đứng bên các bến xe Sài Gòn và
ga xe lửa, con nghe rõ chưa?
- Nếu tao cho mày tiền mày có tiết lộ tên thằng nào thuê mày
đến phá tao không?
- Bao nhiêu?
- Mày muốn bao nhiêu?
- Câm mồm thối của mày lại, mày đang đói dài mà làm tàng. Chừng
có ba chục ngàn về đây kiếm tao, tao chỉ chỗ thằng thuê tao phá mày. Thằng mày
hận mày đã cuỗm đào của nó. Ông biết, cho ăn kẹo mày cũng đ. dám đấm đá. Mày
làm lại cuộc đời đâm ra hèn! Và sợ tù tội. Ông ghét những thằng hèn nên phá mày
đó, con ạ! Đ.m. con bỏ rơi đàn em đi ăn mảnh, dân bụi đời chê và sẽ khu trừ kẻ
phản phé, con nhớ kỹ đi.
Bảy húc nhổ thêm bãi nước miếng rồi bỏ xuống. Hoàng Guitar đứng
chết trên sàn gác. Bảy húc đã làm đúng lời dặn của Phương công tử. Nó chửi
Hoàng Guitar hèn để Hoàng Guitar ức. Hoàng Guitar ức thật. Nó chán nản. Cuộc đời
du đãng của nó nhiều người biết quá. Và người ta không chịu tha thứ cái dĩ vãng
đê tiện của nó. Nó ví như “con cò mà đi ăn đêm, đậu phải cành mềm lộn cổ xuống
ao”. Tấm lòng trong trắng chỉ xin được nấu xáo măng, nấu bằng nước sạch mà cũng
không được vì chưa có tiếng trả lời. Hoàng Guitar bối rối hơn cả bao giờ. Nó
nghĩ tới những giây phút ân ái với Diễm Hương mà rùng mình. Không, nàng đói
khát thương yêu, nàng buông lỏng cuộc đời cho tình ái.
Rồi nàng sẽ lo tương lai và nàng ghê sợ cuộc sống bấp bênh,
cuộc sống luôn luôn bị đe dọa của Hoàng Guitar. Phải tìm ngay một lối thoát
khác. Hoàng Guitar mệt mỏi ngồi xuống ghế.
Bảy húc đã về đến nhà. Phương công tử săn đón:
- Thế nào?
Bảy húc tươi cười:
- Xong rồi, nhưng tôi thương hại nó.
Phương công tử nhún vai:
- Bồ tèo có lòng nhỉ, Bảy húc nhỉ?
- Mày biết tao à?
- Bộ, tiền lèo hay sao mà thuê một thằng đầy lương tâm sạch sẽ.
- Đ.m., tụi trẻ giờ khôn ghê. Rồi “vấn đề” nó ra sao, hả mày?
- Anh ấy sẽ về với bọn tao, kiếm những cú lớn. Mày có đói thì
bám đít ảnh.
Bảy húc tròn xoe mắt:
- Nó... đàn anh mày đấy à?
Phương công tử rút một điếu “con mèo”:
- Biết thì để miệng, lần mò tới học lại. Hội ghẻ nó sẽ cho
đàn em xẻo lưỡi mày. Cái tài đứng bến của mày hết rồi. Có còn cũng chả đáng bao
nhiêu. Mầy lại già rồi chân tay chắc hết.
Phương công tử quẹt lửa mồi thuốc. Bảy húc nín thinh.
- Hoặc Hoàng Guitar hoặc tụi tao sẽ giết mày, hoặc mày có phần
trong những ngày sắp tới. Mày chọn đi.
Bảy húc tái mặt:
- Tao chọn phần của tao.
Phương công tử búng ngón tay kêu một tiếng:
- Mày khôn đấy. Ở đời khôn sống, mống chết. Tao cử mày theo
dõi Hoàng Guitar. Anh rời xóm này đi đâu, mày nhớ cho tao biết.
Bảy húc phân vân một lát, rồi hỏi:
- Đứa nào “giới thiệu” mà mày kiếm tao?
Phương công tử bốc thơm Bảy húc:
- Dân bụi đời tìm nhau hoặc “thịt” nhau hoặc để nhờ vả nhau,
mày hỏi chi điều này.
- Chúng mày nhờ tao?
- Chứ sao.
- Mày nói vậy là tao hài lòng rồi. Tao có tiếng tăm lắm, mày
nhờ gì bây giờ tao cũng sẵn sàng, khỏi cần tiền bạc. Anh em biết nhau là quý,
phải không mày?
- Đúng thế.
- Tụi mày ở đâu?
- Thị Nghè.
Phương công tử không muốn cho Bảy húc biết chỗ ở của nó. Nó đề
phòng sau này Hoàng Guitar có thể gặp Bảy húc. Lúc đó, chuyện sẽ vỡ lở và Hoàng
Guitar không tha thứ Hội ghẻ.
- Mày về đi, thỉnh thoảng ghé đây, tao cho biết tin tức Hoàng
Guitar. Tao bỏ nghề mấy năm nay không ngờ tụi bay tiến bộ dữ.
Phương công tử bắt tay Bảy húc. Nó cưỡi trên chiếc Honda, đạp
máy và chạy khỏi con ngõ miệt Đakao. Bảy húc nhìn theo thèm thuồng một chiếc
Honda.
CHƯƠNG 24
Hoàng Guitar chờ đợi một tuần liền. Những học trò nhạc của nó
không tới nữa.
Nó không biết rằng Bảy húc hàng ngày ra đứng ở đầu ngõ, rút
dao con chó dọa nạt những ai muốn vô lớp nhạc của Hoàng Guitar. Nó chỉ nghĩ đến
cái dĩ vãng du đãng của nó làm học trò của nó ghê tởm nó, Phương công tử thành
công.
Ít ngày sau đó, Hoàng Guitar rời miệt Đakao. Nó mang theo vài
bộ quần áo còn bao nhiêu đồ dụng cụ âm nhạc để lại căn gác hẹp. Nó cũng không
cho chủ nhà biết. Hoàng Guitar ra đi âm thầm nên Bảy húc mù tịt tin tức. Hội ghẻ
ngong ngóng Hoàng Guitar trở về đã tuyệt vọng thực sự. Nó chửi Phương công tử
và sai đàn em tống cổ Phương công tử đi. Phương công tử đau khổ giã từ sào huyệt
của Hội ghẻ. Con đại bàng gãy cánh rơi xuống một chỗ tầm thường. Tâm sự nó giống
hệt tâm sự con đại bàng trong thơ Beaudelaire. Phương công tử biệt tích từ hôm
đó.
Không ai thèm tìm kiếm nó và nó cũng chẳng thèm tìm kiếm ai.
Chắc nó đã uống thật say rồi tự kết thúc cuộc đời dơ bẩn của nó. Nó chết như
con chó vô chủ chạy ngang đường bị xe cán. Không một ai thèm xúc động về cái chết
của nó. Hội ghẻ tiếp tục ăn cắp mướn. Cái nỗi thèm “ăn hàng” cả chiếc cam nhông
đồ Mỹ của nó, đã trở thành giấc mộng lớn. Nó cố quên Hoàng Guitar. Và nó đã
quên. Bảy húc là người đau khổ nhất. Dĩ vãng dao búa của nó được khai quật rồi
bị bỏ rơi. Phương công tử không đến. Hoàng Guitar đi đâu mãi. Bảy húc đâm ra hối
hận. Nó không còn được sống tầm thường như trước khi gặp Phương công tử. Nhưng
có ai đếm xĩa tới nó?
Hoàng Guitar “làm lại” ở Chợ lớn. Cái túi tin tưởng của nó bị
vơi gần một nửa. Nó dạy đàn, kèm trẻ con Tàu học tiếng Việt và bắt đầu sáng tác
nhạc cho vơi nỗi buồn. Diễm Hương vẫn còn đó. Nàng vẫn yêu nó thiết tha. Bên cạnh
Diễm Hương, Hoàng Guitar quên tất cả. Vắng nàng nó mới nhìn rõ những vết bỏng của
đời nó. Hoàng Guitar muốn vươn lên, người đời lại muốn dìm nó xuống. Nó ghê tởm
chuỗi ngày đi hoang của nó. Với nó, du đãng là những thằng khốn nạn, những thằng
xứng đáng để phòng tạm giữ, nhà tù trừng trị tụi chúng. Không, Hoàng Guitar
không muốn trở về đời sống trác táng, trụy lạc. Không ai hy vọng ở một thằng du
đãng, nhưng ít ra, có vài người kỳ vọng ở Hoàng Guitar. Con ngựa hoang thành
tâm mong mỏi lết nổi về tàu ngựa cũ để nhìn những giọt nước mắt mừng rỡ của mẹ
già. Hoàng Guitar luôn luôn nghĩ đến những giọt nước mắt của mẹ nó. Và nó gắng
sức phấn đấu.
Ngày tháng dài ra. Nỗi buồn không chịu cháy và hy vọng chưa
thấy đâm chồi. Diễm Hương lại đục thủng đời nó thêm một lỗ hổng. Nàng cho nó biết
nàng đã có thai! Hoàng Guitar hoảng sợ.
Diễm Hương thì không. Nàng thản nhiên chấp nhận hậu quả. Coi
như trận bão đã thổi nàng tới bến đau thương. Một buổi chiều, Diễm Hương đến với
Hoàng Guitar. Và nàng không trở về nhà nữa. Hoàng Guitar lo cho tương lai nó
chưa xong nay phải lo tương lai người yêu và con nó. Nó bối rối thật sự. Diễm
Hương an ủi nó. Vô ích. Hoàng Guitar đã sa xuống vùng lầy.
- Anh lo ngại gì?
- Em đã biết cuộc sống vật chất của anh vất vã quá. Anh đang
leo cái dốc vật chất cao ngút.
- Anh đừng ngại. Em sẽ đi làm đủ tiền lo cho tương lai con
chúng ta.
- Chúng ta chưa có tương lai?
- Chúng ta sống thế là đủ rồi.
- Em vẫn lãng mạn.
- Vậy tùy ý anh. Hay là em cho “băng” cái thai ra.
Hoàng Guitar bỗng rợn người. Nó cắn muốn chảy máu môi, rít
qua kẽ răng:
- Đừng nói nữa.
Diễm Hương ứa nước mắt:
- Anh tưởng em sung sướng lắm sao!
- Không, anh không tưởng gì cả. Em làm anh muốn điên. Không
anh không lo ngại nữa. Em nói đúng, chúng ta sống đủ rồi, tội lỗi cũng đủ rồi.
Anh không thèm nghĩ chuyện tương lai của anh, của em nữa. Mai anh đi kiếm việc
làm.
- Anh kiếm việc làm ở đâu?
- Ở đâu có việc.
- Không ở đâu có việc cho một người đầy án tích như anh nhưng
anh khỏi lo, em sẽ đi làm.
- Em làm gì?
- Làm gì có tiền thì thôi, nghĩa là em không làm buồn anh.
Từ hôm đó, Diễm Hương đi làm từ buổi chiều, khuya nàng mới về.
Nàng bảo Hoàng Guitar là nàng đi dạy bọn chiêu đãi viên nói tiếng Mỹ. Hoàng
Guitar tin ngay. Nó thương Diễm Hương hơn. Mỗi buổi sáng, Hoàng Guitar thường
thử thời vận bằng cách đi xin việc. Khi nào phải lê gót đi tời khắp các ty, sở,
hãng xin việc làm, đứng đợi người ta hỏi đến mình, lúc ấy mới biết rõ giá trị của
cơm áo. Và thấm thía với ý nghĩ cuộc đời khi người ta xua tay chê bỏ mình hay
quên không thèm hỏi mình.
Hoàng Guitar đã bị chê bỏ, Diễm Hương nói đúng. Không nơi nào
muốn chứa một người có dĩ vãng du đãng khốn nạn như nó. Hoàng Guitar chịu thua.
Nó không dám uất hận cuộc đời vì chính nó, chính du đãng Hoàng Guitar đã làm cuộc
đời ghê tởm nó. Muốn làm gì, Hoàng Guitar cũng khó tẩy sạch dĩ vãng nhuốc nhơ
trên người nó. Nó thù cái dĩ văng du đãng của nó.
Hoàng Guitar nằm dài trên gác hẹp, đốt thuốc cháy cả cổ để
nghĩ cái thai trong bụng Diễm Hương. Con nó đấy, con Hoàng Guitar đấy. Nó sẽ ra
đời, lớn lên và bơ vơ như bố nó. Hoàng Guitar tưởng tượng, một ngày nào đó, con
nó sẽ bỏ nhà ra đi sống hoang dại. Rồi nó tập cầm dao đi đâm chém mướn, trở
thành du đãng, vào tù, mang án và lúc hối hận lại nghiến răng chịu nhục làm lại
cuộc đời. Hay nó tìm hiểu quá khứ của bố nó, mối tình giang hồ của mẹ nó, nó sẽ
ghê gớm bố mẹ nó và lao vào bụi đời. Hoàng Guitar suy nghĩ liên miên bao giờ kết
luận thê thảm khốn khiếp cũng đến với nó khiến nó hãi hùng. Nó thường hét lên
như một người điên.
“Không, không thể được, nó không có quyền có con. Nó không nỡ
vất thí cho xã hội một thằng lưu manh chó chết”.
Hoàng Guitar nghe rõ tiếng nói của cuộc đời rót vào tai nó.
Nó chết lịm đau đớn hơn cả đòn tra khảo, đòn tù, đòn thù, đau đớn hơn cả mất
tình yêu. Không còn gì đau đớn hơn nỗi đau của một người cha biết tương lai chó
đẻ của con mình. Hoàng Guitar vất vã rên xiết.
Nó uống rượu. Uống thật nhiều. Rượu đốt cháy môi nó mà không
đốt cháy nỗi đau của nó. Đôi mắt ngầu đỏ nhưng mặt vẫn tái mét. Hoàng Guitar uống
cạn chai, đập chai vỡ tan tành. Nó cười sằng sặc rồi khóc tỉ tê. Nó gọi bố gọi
mẹ. Nó lăn trên những mảnh thủy tinh. Mảnh thủy tinh đâm thủng áo, làm rướm máu
da thịt nó. Hoàng Guitar không biết đau. Nó nhắm mắt, ngáy rống. Miệng nó mở hốc.
Hai bàn tay nắm chặt. Trong cơn say, nó còn nhớ nói “tôi nín, tôi nín, tôi
nín”.
Lúc tỉnh dậy, Hoàng Guitar rã rượi. Nỗi đau đớn kết tụ thành
một khối sầu. “Hoàng Guitar, mày là con ngựa hoang dẫm nát đồng cỏ xanh tươi,
mày không được sinh đẻ ngựa hoang nữa. Cuộc đời sẽ giết chết ngựa con của mày”.
Trái tim nó tâm sự với nó thế. Hoàng Guitar run rẩy, sợ hãi. Nó đã ôm chặt Diễm
Hương khóc rống cơ hồ đứa con bị mẹ đánh đòn khóc rống ôm chặt chân mẹ. Nó thú
thật là nó sợ có con.
- Anh ghét cái “triết lý” vô tội vạ “trời sinh voi trời sinh
cỏ”. Con anh nó sẽ nghĩ gì về anh?
- Nó sẽ thương anh, thương cuộc đời của bố mẹ nó. Nó sẽ hãnh
diện vì bố mẹ nó yêu nhau mà sinh ra nó.
- Anh chưa muốn có con bây giờ.
- Bây giờ hay bao giờ cũng vậy thôi. Anh đừng tìm cách chôn
vùi dĩ vãng nếu anh biết chắc dĩ vàng của anh đẹp.
- Không đẹp đâu em. Không có dĩ vãng du côn nào đẹp cả.
- Anh muốn cho “nó” băng ra?
- Anh lạy em...
- Em hỏi, anh chưa trả lời em mà.
- Em đừng hỏi anh, đừng bắt anh trả lời.
Diễm Hương yên lặng. Hoàng Guitar khóc nửc nở. Tiếng nấc của
người yêu làm lòng nàng thắt lại. Nước mắt nàng ứa ra.
Bất chợt, niềm hối hận dâng lên ngập tràn hồn nàng. Tình yêu
không đẹp như tiểu thuyết. Diễm Hương là một cô gái bị tiểu thuyết đầu độc. Khi
tuổi dậy thì đến với nàng là nàng bắt đầu gửi những giấc mơ vào những mối tình
tiểu thuyết. Nàng đã đọc một vài nữ văn sĩ ở đây và nàng nhuốm màu “hiện sinh cố
ý” của những văn sĩ hiện sinh bổn xứ. Hãy sống đã, hãy yêu đã, yêu say mê, cuồng
nhiệt rồi ra sao thì ra. “Tôi là người đàn bà yêu một người đàn ông. Đó là một
chuyện thường”. Françoise Sagan đã kết thúc tiểu thuyết “Un certain sourire” của
nàng như vậy. Níu lấy ý tưởng đó, một vài nữ sĩ Sàigòn đã hãnh diện kể những mối
tình bừa bãi, những đêm lang chạ, không cần biết tên những tình nhân qua đường
của mình. Rồi lúc mang bầu, họ vẫn thản nhiên. “Tôi là người đàn bà ngủ chung với
những đàn ông và tôi mang thai với họ. Đó là chuyện thường. Có chi đáng nhăn mặt
chê trách?”
Vài ngày đứa con nhỏ ra chào đời, mẹ của nó lại thản nhiên viết
truyện, tự hỏi rằng, không biết đứa con của nàng là “sản phẩm” của ông nhân
tình nào! Nữ văn sĩ này khai thác triệt để câu ca dao. “Không chồng mà chửa mới
ngoan”. Nàng vượt trên danh dự, trên dư luận để nói thật những điều nàng không
thèm giấu, những điều mà xã hội cổ hủ này tìm cách giấu thật kỹ. Nàng cố ý sống
hiện sinh, ca ngợi tự do cá nhân, ca ngợi ái tình thác loạn. Người ta xúm lại
khen nàng, khen những tiểu thuyết hiện sinh của những nhà văn bổn xứ. Sự khen
ngợi biến thành một phong trào. Không đọc tiểu thuyết của những văn sĩ hiện
sinh mới là nhà quê. Và nam nữ thanh niên đã tìm đọc, đã bị nô lệ vào sự khen
ngợi. Hơn nữa, chiến tranh kéo dài ngót ba mươi năm, niềm tin và tương lai đã bị
lửa chiến tranh đốt cháy. Người người tuổi trẻ đâm ra nghi ngờ.
Quá khứ là chuỗi ô nhục ê chề, tương lai là vực thẳm tối mù,
hiện tại thì chán chường rời rã. Phải sống, cần phải sống, phải tận hưởng ngay.
“Ngày mai ra sao thì hãy hay”. Có những người đã khích lệ, cổ võ triết lý sống
mới. Thì sống đi. Thì yêu đi. Yêu cuồng sống vội, tuổi trẻ cống hiến thật nhanh
lại kẻo hối tiếc.
Diễm Hương là nạn nhân của tiểu thuyết của những nhà văn hiện
sinh ở đây. Hoàng Guitar chỉ ngạc nhiên khi nàng tỏ tình. Và nó không hề biết
lý do nào Diễm Hương có thể bỏ gia đình, gửi đời nàng trong tay một thằng du
đãng thất nghiệp. Lúc này lớp son phấn hiện sinh trên khuôn mặt Diễm Hương đã
trôi đi nhờ những giọt nước mắt của nàng, nhờ ở những tiếng nấc thắt ruột của
Hoàng Guitar. Nàng ôm chặt người yêu:
- Rồi sóng gió sẽ qua, anh ạ!
Hoàng Guitar ngước nhìn người yêu bằng đôi mắt mờ nước:
- Em không khinh bỉ anh, không ghê tởm anh chứ?
Diễm Hương dụi mắt trên lưng con ngựa hoang:
- Không, em không dám nghĩ thế. Tại em, tại em tất cả, em đã
không nghe anh.
Hoàng Guitar rên xiết:
- Không phải tại em, tại cuộc đời, tại xã hội cố tình dìm anh
xuống, xã hội không có lòng với kẻ đã biết sám hối.
Cơn bão tố ngưng thổi. Trời lặng. Tình ái hiện sinh đã theo
gió của lòng hai người trôi dạt về bên kia đại dương. Bây giờ, họ mới biết
thương nhau. Tình thương trên cả tình yêu.
Yêu nhau còn có thể lợi dụng về bất cứ một phương diện nào
đó. Chứ thương nhau thì chỉ nghĩ chuyện hy sinh, cho nhau.
- Anh đừng hối hận nhé?
- Hối hận nhiều, hối hận cả đời anh nhưng anh sẽ câm nín.
- Anh phải tự làm lấy.
- Anh?
- Không để ai chịu trách nhiệm cả, với lại mình nghèo không
có tiền trút trách nhiệm cho ai, anh hiểu chứ?
- Anh hiểu.
- Nhưng anh đã hiểu anh sẽ làm gì chưa?
- Anh hiểu.
Hoàng Guitar đã khô nước mắt. Nó thấy má Diễm Hương rớm rớm
máu. Mảnh thủy tinh còn vướng trên lưng áo của nó. Nàng thấm nước mắt vào áo
nó, và mảnh thủy tinh của cơn điên còn sót lại đã làm má nàng rướm máu. Hoàng
Guitar vội cởi phăng chiếc áo sơ-mi vải dầy mà nó vẫn mặc từ lúc say rượu, ôm
chặt lấy Diễm Hương. Mười ngón tay thon mềm của nàng xoa lên những vết thủy
tinh đâm vào lưng nó. Con ngựa hoang thấy nỗi đau dịu nhẹ.
- Anh thương em.
- Em biết mà.
- Nếu em không chịu nổi cực khổ, em hãy bỏ rơi anh, bỏ rơi
anh đi, anh không dám hờn giận em đâu.
Diễm Hương bịt tay che kín miệng Hoàng Guitar:
- Anh đừng nói nữa.
Hoàng Guitar đẩy tay nàng ra:
- Anh cam đành nín nhịn suốt đời, như thế em sẽ khổ suốt đời.
Diễm Hương níu gáy Hoàng Guitar. Như Chiêu Ly đã bắt Hoàng
Guitar câm nín, nàng đã đặt lên môi con ngựa hoang một chiếc hôn dài. Và như mỗi
lần, cửa sổ của căn gác lại được đóng kín.
Khi Hoàng Guitar tỉnh đậy, Diễm Hương đã đi khỏi. Nó biết nó
sắp phải làm gì. Hoàng Guitar còn nhớ rõ tên một thứ thuốc chích mà thưở còn sống
trác táng, những tay chơi khét tiếng đã bảo nó. Hoàng Guitar nhớ để mà nhớ
thôi, nó chưa hề dùng tới lần nào. Hoàng Guitar xuống nhà tắm rửa, thay quần
áo, rồi xuống phố. Nó đã đứng trước cửa tiệm thuốc Âu Mỹ rất lâu, hút thuốc lá
trên miệng mà vẫn không đủ can đảm bước vào.
Hoàng Guitar tưởng chừng nó là một hung thủ vừa giết người
xong. Nó đang đào tẩu và chỉ sợ người ta biết mặt nó, tri hô ầm lên. Nhưng rồi
con ngựa hoang cũng phải tìm vũng nước vì nó khát quá. Nó rụt rè vô hiệu thuốc.
Hoàng Guitar đọc tên thuốc sai. Người bán thuốc hỏi đi hỏi lại hai ba lần, nó mới
nói đúng. Hoàng Guitar hồi hộp chờ đợi. Mãi lúc trả tiền, cầm hộp thuốc và chiếc
“xơ ranh” trong tay, nó mới hoàn hồn. Mấy chục bạc một hộp thuốc.
Phá bỏ một cuộc đời thật giản dị và rẻ tiền. Làm lại một cuộc
đời hay xây dựng một cuộc đời sao mà khó khăn thế. Một mũi chích. Ôi chỉ có một
mũi chích. Hoàng Guitar có thể giết nổi con nó. Cũng như chỉ cần một đêm bỏ nhà
ra đi, nó đã giết nổi đời nó. Hoàng Guitar cúi đầu bước nhanh. Nó không dám
nhìn ai. Tai nó đã điếc. Nó đang rút dao con chó, sắp sửa bấm nút.
Hoàng Guitar về đến nhà, tự nhiên, tối tăm mặt mũi. Đầu óc nó
quay cuồng cơ hồ một người say nắng. Nó không còn nhìn thấy gì cả, không còn
nhìn thấy chính nó. Một lúc lâu Hoàng Guitar mới trở về trạng thái bình thường.
Nó vẫn nắm chặt hộp thuốc trên tay. Nghĩ đến việc nó sắp phải làm, Hoàng Guitar
quặn đau. “Mày là con ngựa hoang dẫm nát đồng cỏ xanh tươi, mày không được sinh
đẻ ngựa hoang nữa”. Cơn điên tình cờ muốn nổi dậy. Hoàng Guitar để thuốc và “xơ
ranh” xuống giường. Nó tìm rượu chống cự cơn điên. Rượu đã chiến thắng. Hoàng
Guitar nằm co quắp trên sân gác. Nó ngủ. Nó là bãi chiến trường của cuộc chiến
tranh giữa lương tâm và tội ác. Sau trận chiến chưa phân thắng bại, bãi chiến
trường bầy nhầy những xác tử thi. Hoàng Guitar không khóc, không cười, không
kêu cha, réo mẹ nữa. Nó cũng không lẩm bẩm “Tôi nín, tôi nín, tôi nín”, như cơn
điên say lần trước.
Đống thịt Hoàng Guitar nằm đó. Tim còn đập, máu còn lưu
thông. Hình hài còn là hình hài của thằng người. Nhưng không ai muốn coi nó là
thằng người. Đoạn kết của cuộc đời một du đãng đấy. Đến khi con ngựa hoang biết
những bước đi hoang của nó ghi lại trên đường đời những dấu vết tội lỗi; đến
khi nó hiểu du đãng chỉ là những thằng khốn nạn mất dạy, những thằng hào hoa
lúc nghèo đói, trụy lạc, trác táng lúc sẵn tiền và chẳng làm gì ích lợi cho
chính bản thân chúng nó, thì đã muộn. Thằng du đãng hối hận. Xã hội không cho
phép nó hối hận. Cơm thừa có thể cho chó ăn, đổ vào thùng nước gạo chứ không ai
thèm để phần cho đứa trẻ mồ côi. Tấm lòng thật của xã hội là vậy. Sự phù phiếm,
làm dáng biểu hiệu trong các cuộc lạc quyên.
Bổn phận của xã hội chỉ có thế. Mất công tìm hiểu cặn kẽ những
nguyên do đưa đứa trẻ hiền lành thành du đãng mất dạy làm cái gì. Du đãng thì
khu trừ nó, tiêu diệt nó, đẩy nó tránh xa khỏi đất liền. Nó muốn sống ở trên đất
liền, nó phải biết sống hèn như chó hoang với những vết nhơ không ai thích nó gột
rửa. Xã hội ghê tởm du đãng. Xã hội hãnh diện sự ghê tởm. Khốn nỗi, xã hội chối
bỏ sự bất lực của mình. Người ta thừa khả năng chiêu hồi bọn cuồng tín dùng
súng, dùng dao tàn sát cả một làng, một miền, một quốc gia song lại thiếu tâm hồn
chiêu hồi những thằng du đãng mà những hoàn cảnh chó đẻ của gia đình, xã hội, học
trường, chiến tranh đã đẩy nó vào những nghịch cảnh để phải cầm dao giết người
thì mới có cơm ăn, áo mặc và tiền tiêu sài.
Người ta nguyền rủa những thằng móc túi, ăn cắp bến xe, đánh
đập chúng nó không thương sót song đã hèn nhát làm ngơ cho những thằng ăn cắp
xương máu của hàng triệu người hiền lành, chất phác. Người ta truy tố ra tòa,
luật sư tìm đủ các thứ luật cổ kim để bào chữa tội lỗi cho những thằng mặc “com
pờ lê” ăn cắp song không ai thừa hơi tìm luật cãi cho những đứa trẻ áo rách,
sinh ở vỉa hè, lớn ở vỉa hè, ăn cắp kiếm sống ở vỉa hè. Đó là những đứa ăn cắp
hôi thối. Xã hội loài người ở không gian và thời gian nào cũng thế thôi.
Hoàng Guitar không thể thắng nổi luật đời đã quy định cái số
phận những thằng trót gây ra tội ác. Nó đã nhúng mình dưới giòng sông Nhẫn Nhục.
Rốt cuộc răng nó chỉ mòn đi vì nghiến thật mạnh để chịu đựng mà tìm con đường sống
lương thiện. Tội lỗi với xã hội chưa đền xong, nó lại gây thêm tội lỗi với
lương tâm, với Thượng đế.
Nó mệt mỏi quá rồi. Sức chịu đựng của nó hết rồi. Hoàng
Guitar nằm đó. Tim còn đập. Máu còn lưu thông. Dẫu tài hoa lắm, thông minh nhiều;
dẫu là tinh hoa của du đãng, là tất cả lương tâm của du đãng còn sót lại trên
cõi đời này, Hoàng Guitar vẫn cứ nằm đó nguyên vẹn vóc dáng một thằng du đãng
khốn nạn, đáng phỉ nhổ. Bởi vì, nó đã là du đãng.
Nó nằm đó mãi tới khi chiếc khăn lạnh ấp lên mặt nó, lau sạch
bụi bẩn và mồ hôi, mới tỉnh. Nó nắm chặt cánh tay người yêu:
- Anh không muốn thế, anh không muốn thế, em ơi!
Diễm Hương dịu giọng:
- Em biết.
- Anh vẫn muốn làm đẹp cho đời anh...
- Em biết.
Nàng nâng ngươi yêu ngồi dậy, an ủi:
- Chúng ta đang sống giữa một xã hội loài người mà yêu nhau
cùng có tội. Thì anh hay em chằng có tội gì cả. Những kẻ tháng tháng dùng
Lyndiol, dùng vòng xoắn ngừa thai hay theo phuơng pháp Ogino Knauss có khác gì
phá thai đâu. Nhân loại đã đang và còn làm thế, cổ võ khuyến khích làm thế, anh
hay em chẳng có tội gì cả.
Hoàng Guitar đứng lên. Nó lẳng lặng tìm an côn, luộc “xơ
ranh”. Diễm Hương cũng lẳng lặng đến giường nằm úp mặt xuống đợi Hoàng Guitar
loay hoay một lúc mời lấy xong thuốc vào “xơ ranh”. Miếng bông gòn đã tẩm an
côn.
Và mũi kim đã lắp vào đầu ống “xơ ranh”. Ngọn đèn nê-ông bật
sáng rực. Hoàng Guitar đã bấm nút dao. Lưỡi dao bật kêu “tách” một cái. Nó sắp
giết người. Hoàng Guitar đến bên giường. Diễm Hương tự kéo quần để hở một bên
mông, Hoàng Guitar đã “căn” đúng điểm chích. Nó xoa an côn vào đó. Khi sắp sửa
phóng mũi kim tiêm, tay Hoàng Guitar bủn rủn. Nó mơ hồ nghe tiếng hỏi: “Mày nỡ
giết con mày hả Hoànq Guitar? Đồ khốn nạn, đồ thú vật”. Mắt Hoàng Guitar hoa
lên. Nó mơ hồ nhìn thấy Hội ghẻ, nhìn thấy những chuyến xe cam nhông đầy nhóc đồ
Mỹ lao thẳng vào một cái vi-la, không xảy ra chuyện gì. Tim nó đập loạn cả lên.
Hai hàm răng run lập cập nghe rõ tiếng. Như có ai cầm dao chặt cụt cánh tay nó,
chiếc “xơ ranh” rớt xuống giường. Hoàng Guitar tỉnh một cơn mơ hoảng. Nó chụp
chiếc “xơ ranh” đầy thuốc, ném mạnh vào tường. Tiếng thủy linh vỡ khiến Diềm
Hương ngơ ngác.
- Anh điên à?
Hoàng Guitar bẻ bão tay răng rắc:
- Anh không điên, anh không nỡ giết con anh, con chúng ta.
Anh nhớ ra rồi, anh sẽ có thật nhiều tiền để nuôi con chúng ta thanh người tử tế.
Nó bình tĩnh, mỉm cười tự tin:
- Em không phải đi làm nữa. Em ở nhà. Vài hôm là cùng chúng
ta sẽ thuê căn nhà sang trọng, đầy đủ tiện nghi. Em tin anh đi, chúng ta sẽ
sung sướng.
Nàng kéo quần lên, ngồi dậy. Im lặng. Không ai nói thêm với
ai một lời nào. Nhưng bốn con mắt nhìn nhau không chớp. Rồi bốn giọt nước mặt ứa
ra chẳng chịu rơi rụng. Đó là những giọt nước mắt lưng tròng. Bốn cánh tay vươn
dài, mời đón. Họ ôm lấy nhau. Và bấy giờ mới có tiếng khóc.
Hội ghẻ đã thuật xong tình hình “làm ăn” của nó. Hoàng Guitar
vẫn ngậm điếu xì gà “Robert Burns” chưa châm lửa. Nó dựa lưng vào tường, đôi mắt
như đang nhìn về một nơi xa thẳm. Hội ghẻ say sưa thuyết trình, không cần biết
làm sao, Hoàng Guitar nín thinh. Nó cứ tưởng Hoàng Guitar theo rõi nó. Khi dứt
lời, nhìn dáng điệu thẫn thờ của đàn anh, Hội ghẻ lắc đầu khẽ.
Bao nhiêu ngày mong đợi, mong đợi vô vọng, hôm nay Hoàng
Guitar tự ý tìm nó, nó mừng cơ hồ đã nắm chắc giấc mộng giàu sang. Hội ghẻ có
quyền giàu sang như bao thằng khố rách áo ôm lưu manh dở, nửa thầy nửa cu ly đã
giàu sang từ khi người Mỹ tràn ngập ở Việt Nam. Hoàng Guitar cho nó niềm tin tưởng
nó sẽ giàu. Đâm chém, bắn giết nó biết làm. Chỉ thiếu mưu mẹo. Hội ghẻ đã thay
đổi triết lý sống. Với nó, hôm nay, “làm ăn” trót lọt, qua mặt “cớm”, sống phây
phây bên ngoài mới anh hùng. Chứ tung hoành oanh liệt cách mấy, mà rốt cuộc, phải
vào “ấp” thì không gì đáng ca ngợi hết. Du chột thoát hàng chục lần tội tù, án
tích là nhờ tài “quân sư” của Hoàng Guitar.
Đàn anh Mười khóa, Đực lì của nó sinh thời thường kể thành
tích lẫy lùng của Hoàng Guitar cho nó nghe. Đến thời huy hoàng của nó là thời
phải làm đàn anh kiếm sinh kế cho đàn em. Hội ghẻ đã tỏ ra thèm Hoàng Guitar vô
cùng.
Nhưng Hoàng Guitar, thần tượng của Hội ghẻ, dường như đang muốn
ngủ. Nó móc bật lửa dúi vào tay đàn anh:
- Đốt đi anh.
Hoàng Guitar hỏi:
- Tình hình có thế thôi à?
Hội ghẻ sáng rực đôi mắt:
- Thưa anh, có thế thôi.
Hoàng Guitar biểu điễn một đường bật lửa. Nó hất bàn tay trái
thật nhanh. Ngón tay vừa đẩy cái nắp Zippo ra thì đã đặt trên bánh xe đá lửa rồi.
Nắp bật lửa mở tung, đồng thời, ngọn lửa cũng cháy. Hoàng Guitar mồi thuốc. Hội
ghẻ nuốt nước miếng cảm phục. Hoàng Guitar nhả khỏi.
- Như vậy phải dùng súng?
- Dạ.
- Mình có hai địch thủ?
- Dạ.
- Theo mày thì địch thủ nào đáng ngại?
- Chủ của mình.
- Còn an ninh, cảnh sát?
- Coi như pha. An ninh, cảnh sát không đủ mắt canh chừng. Ăn
cắp đồ Mỹ bây giờ lan tràn như bệnh dịch, sức mấy nhà nước lập đủ các hàng rào.
Em đã nói với anh rồi, tụi thuê mình áp tải đồ ăn cắp có thế lực lắm. Tổ chức của
chúng nó chặt chẽ kinh khủng. Nó dám phát súng cho mình thì đâu phải chuyện rỡn.
Không làm cho chúng nó khó mà phân biệt thực hư. Cái đời đâm chém, canh sòng
bài, bắt cóc của đại ca Du chột giờ là xưa rồi không có tương lai gì cả. Nghề
này chỉ cần ba chuyến thôi, anh ạ! Em thề với anh, sau ba chuyến trót lọt, em không
giải nghệ sống lương thiện, anh cứ việc giết em.
Hoàng Guitar cắt lời Hội ghẻ:
- Tao hiểu rồi, mày đừng mồi chài nữa. Tao đang cần tiền, mày
biết chưa?
Hội ghẻ gật đầu:
- Em đoán vậy.
- Không đoán gì cả, tao cần tiền nên đến tìm mày. Mọi việc kể
như xong. Mày có tiền mặt đưa tao vài chục ngàn.
- Sẵn sàng.
- Trả tiền công tao trước bốn chục ngàn đi!
- Sao anh lại nói thế?
- Rõ ràng mà, màu mè làm chó gì!
- Anh cần thêm không?
- Chừng cần, tao sẽ hỏi. Tao có vợ, sắp có con, tao cần tiền
cho vợ con tao, mày hiểu chưa?
- Anh đã lấy vợ?
- Ừ.
- Anh giới thiệu em với chị đi. Em sẽ biếu chị tủ lạnh, máy lạnh,
máy giặt...
Hoàng Guitar xua tay:
- Khỏi cần, tao sẽ mua. Mày chỉ nên biết tao là đủ. Vợ tao,
tao không muốn nàng quen biết một thằng nào cả.
Hội ghẻ lẳng lặng đi lấy tiền đưa cho Hoàng Guitar. Nó nói:
- Tối nay, em sẽ mời anh găp những thằng cộng tác với mình.
Hoàng Guitar nhét sấp giấy năm trăm vào túi quần:
- Tối nay tao đi với mày.
Nó nhấn mạnh:
- Tao sẽ rất đúng hẹn.
Hoàng Guitar đã đúng hẹn. Nhưng cuộc gặp gỡ đã không đem lại
cho nó một lợi ích nhỏ. Kế hoạch mà nó phác họa coi như hỏng. Hội ghẻ quả là đứa
ngu xuẩn. Tổ chức ăn cắp đồ Mỹ của bọn chủ Hội ghẻ rất khoa học. Người Mỹ cũng
dính trong vụ này. Mỗi đêm một lần “ăn hàng”. Xe cam nhông Mỹ chở đồ, đằng trước
là xe “dzip” quân cảnh Mỹ dẫn đầu dẹp đường, đàng sau là xe quân cảnh Mỹ hộ tống.
Hàng đi trên lộ trình nhất định. Nó tới đâu, vào đâu, dừng ở đâu, rỡ hàng chỗ
nào, ai nhận đồ, từng chi tiết nhỏ đều được ghi trên bản đồ với những lời ghi
chú mà chỉ có xếp công voa biết. Tách rời một chiếc xe đi đường khác, chắc chắn,
quân cảnh Mỹ sẽ không thể làm ngơ.
Hoàng Guitar bảo bọn Hội ghẻ:
- Đừng hòng qua mặt quân cảnh Mỹ. Dầu qua nổi, chỉ thoát một
chuyến. Sau đó chúng mày biệt tích. Chìa mặt ra, chúng nó thịt liền.
Hội ghẻ thất vọng:
- Không có kế khác à?
Hoàng Guitar nói:
- Để tao cho chúng mày biết đầy đủ sự thất bại nếu chúng mày
định “ăn hàng” qua mắt quân cảnh Mỹ. Thứ nhất: tao không lọt nổi vào bọn mày vì
chúng đang làm ăn ngon trớn, rất ngại nhận người, dù người lạ chỉ làm công cho
chúng nó. Tao phải gây sự tín nhiệm. Chúng mày đã làm, chắc chúng mày dư hiểu
điều này. Vậy muốn ăn một chuyến cầu âu theo kế hoạch của chúng mày, tao phải
được tuyển đụng cái đã. Thứ hai: ăn một chuyến mà chia hàng chục phần thì không
bõ ăn. Thứ ba: thiếu tay súng, mình tao khó mà địch nổi mười thằng Mỹ. Chúng
mày nghĩ kỹ đi, tao sẵn sàng vào cuộc nhưng có cả công voa hãy liều mạng một
chuyến. Bằng không bỏ rơi tụi này, tao có kế hoạch của tao.
Hội ghẻ xua tay:
- Anh lầm rồi, một xế cam nhông ít ra cũng trên mười triệu.
Hoàng Guitar cười nhạt:
- Mày mại nổi mười triệu không? Tao sợ nó đưa năm trăm ngàn
mày cũng nhận tạm.
Bọn cộng tác với Hội ghẻ phục Hoàng Guitar lác mắt. Hội ghẻ
đã giới thiệu Hoàng Guitar không ngoa. Một thằng nói:
- Tôi đồng ý với anh Hoàng Guitar.
Hoàng Guitar khinh khỉnh:
- Vậy mày khôn. Ăn cắp để sung sướng bằng tiền ăn cắp thì hãy
ăn cắp. Dấn thân vào chỗ chết, bây giờ hành động ấy lỗi thời rồi. Chỉ bằng cứ
làm công lai rai, phè phỡn như Hội ghẻ là yên chuyện.
Hội ghẻ hỏi:
- Anh bảo anh có kế hoạch khác, kế hoạch ấy ra sao?
Hoàng Guitar đáp:
- Chúng mày bỏ rơi chủ của chúng mày đi. Ăn cắp tận gốc, biết
chưa?
Hội ghẻ ngơ ngác:
- Anh nói rõ ràng giùm.
Hoàng Guitar khó chịu:
- Mày tối dạ quá. Chúng nó biết ăn cắp đồ Mỹ thì mình cũng biết
ăn cắp đồ Mỹ. Bỏ cái trò ăn cắp của những thằng ăn cắp đi. Tao không thích phỗng
tay trên vì phỗng tay trên vụ này coi mòi khó nuốt. Chúng nó cậy thế lực để ăn
cắp đồ Mỹ, thì mình cậy tài, cậy can đảm. Mày hiểu chưa?
- Chưa.
- Chưa thằng nào hiểu à?
Cả bọn nín thinh. Hoàng Guitar lắc đầu:
- Thế mà đòi làm ăn lớn. Tao muốn trả lại mày mấy chục ngàn.
Hội ghẻ ạ!
Nó móc túi lôi xấp bạc năm trăm Hội ghẻ đưa cho nó buổi chiều
mà nó còn ngại không muốn trao cho Diễm Hương. Hoàng Guitar đặt xấp trên bạc mặt
bàn.
- Tao bỏ cuộc.
Hội ghẻ năn nỉ:
- Tụi này ngu mới nhờ vả đàn anh chứ! Nếu lại khôn ngoan, đâu
dám phiền đàn anh, đâu dám làm đàn anh vất vả.
Hoàng Guitar luồn tay dưới gầm bàn, nhéo Hội ghẻ, rồi nói:
- Tao sợ chết, bỏ cuộc trước.
Hôi ghẻ biết Hoàng Guitar không muốn nói rõ kế hoạch của nó
cho những đứa cộng tác, nó đẩy xấp bạc về phía Hoàng Guitar:
- Đàn em không được phép biếu anh tiêu chơi ư? Đàn anh bỏ cuộc
hay vô cuộc là quyền của đàn anh, đàn em không dám nói nhiều. Vâng, tụi này sẽ
theo con đường của tụi này. Không vô hang sao bắt được cọp con.
Hoàng Guitar đứng dậy, bắt tay từng đứa, cầm xấp bạc, nhét
vào túi rồi rời khỏi quán nhậu. Nó về thẳng sào huyệt của Hội ghẻ. Tiếng đồng hồ
sau, Hội ghẻ mò mẫm về, đã thấy Hoàng Guitar ngồi nóc rượu. Hội ghẻ mừng quýnh.
Nó vào đề ngay:
- Anh muốn loại tụi nó hả?
- Mày thông minh đấy. Hai thằng làm hai chuyến xe thì bỏ nghề
dễ. Mười mấy thằng phải làm hai mươi mấy chuyến xe tao sợ vừa làm trôi chuyến
thứ mười đã nạp mạng.
- Anh nói kế hoạch của anh đi!
- Mày có bao nhiêu “vốn”?
- Độ trăm ngàn bạc mặt.
- Dư rồi... Nghề ăn cắp bây giờ phải bỏ “vốn” nghe chưa. Kế
hoạch của tao chắc ăn trăm phần, chưa đứa nào nghĩ ra, tao càng chắc ăn hơn.
Bây giờ, tụi mình thả con xăn xắt, hai tháng sau bắt cá mập. Mai tao với mày
sang bên Gia Định, tới một xã xa tỉnh, dúi hai chục ngàn, hay hơn nữa, cho thằng
đại diện xã, xin nó cấp mỗi đứa một căn cước bọc nhựa. Chúng mình mang tên khác
sinh năm một ngàn chín trăm ba mươi ba thì khỏi cần giấy tờ hợp lệ tình trạng
quân dịch. Xã sẽ cấp cả giấy hạnh kiểm. Tao với mày nộp đơn xin lái xe vận tải
cho sở Mỹ bên thương cảng. Mày biết lái xe chừ?
- Biết.
- Khá không?
- Nghề mà.
- Có bằng chưa?
- Rồi.
- Mấy con dấu?
- Đủ cả.
- Vậy coi như kế hoạch của tao xong năm mươi phần trăm.
Hội ghẻ phân vân một lát, rồi hỏi:
- Mình đợi lâu không?
Hoàng Guitar nhún vai:
- Tiền đẩy chúng mình đi chứ chúng mình có phải bước đâu. Mày
tìm thằng thâu đơn, đính vào đó vài xấp, nó chuyển ngay với vài hàng chữ gửi gấm
“xếp” của nó. Tao dặn mày trước được tuyển dụng rồi, cần ngoan ngoãn, bợ đỡ và
“chè lá” cho bọn trông coi xe cộ. Chúng nó thương mình, biết mình thật thà, sẽ
cho lái những chiếc xe “quan trọng”. Mày đã tìm tao nhớ một điều là nghe lệnh
tao. Chừng tao bảo “ăn” được hãy “ăn” kẻo “hóc” đó.
Hoàng Guitar đích thân tìm Hội ghẻ. Nó quên điều đó. Nhưng Hội
ghẻ có bổn phận vâng lời đàn anh. Nó vẫn tin rằng nó đã mời Hoàng Guitar.
- Anh khỏi dặn đò.
Hoàng Guitar đốt điếu xì gà thứ hai:
- Tao còn gửi bọn “Chemises noires” chiếc bật lửa Ronson.
Không biết có nên đòi lại không?
Hội ghẻ nghiến răng ken két:
- Anh để vụ này em lo giùm.
Hoàng Guitar buồn bã:
- Tao còn gửi con nhân tình cũ một kỷ niệm ba tháng tù, thằng
cha Hoàng văn Ngọc ba năm ở “ấp”... Tao có nên thăm hỏi những kẻ đã làm tao khốn
khổ, điêu đứng đến nỗi phải về làm ăn với mày không nhỉ?
Hội ghẻ không dám đáp, Hoàng Guitar chớp mắt:
- Tao còn gửi ở cuộc đời nhiều kỷ niệm chua chát quá. Nhiều
người gửi hy vọng vào tao, tao thì tao gửi hy vọng vào cuộc đời. Với cuộc đời
tao chỉ là kẻ chơi bạc cò con. Mà sòng bài đã không đãi ngộ kẻ cạn vốn liếng.
Mày đã biết trước rồi đấy, tao thất bại khi muốn làm lại đời tao.
Hoàng Guitar nhã khói thuốc:
- Con Riri Huệ giờ ra sao?
Hội ghẻ liếm mép:
- Nàng bỏ xóm này rồi.
Hoàng Guitar thở dài.
- Nó cũng thất bại khi muốn làm lại đời nó. Nhưng nó khôn
ngoan hơn tao, nó biết thân nó là con đĩ. Tao có chút học nên ưa suy nghĩ. Vì
tao suy nghĩ nên tao thất bại đau đớn. Đời sống không bao giờ có mộng ước cả.
A, Phương công tử còn ở với mày không? Tao quên béng nó vì nó làm tao nổi giận
mấy tháng trước.
Hội ghẻ chột dạ:
- Nó bỏ em rồi.
Hoàng Guitar không hỏi lý do. Nó chép miệng:
- Tội nghiêp nó, tội nghiệp tao, tội nghiệp mày. Nó cũng
khuyên tao nên làm lại cuộc đời. Chẳng biết nó phiêu bạt phương nào?
Hoàng Guitar dục Hội ghẻ:
- Đem rượu ra đây!
Hội ghẻ hỏi:
- Anh không ngủ đêm nay à?
Hoàng Guitar gật đầu:
- Tao ngủ với mày.
- Anh bỏ chị một mình?
Hoàng Guitar nín thinh. Hội ghẻ đi lấy rượu và ly. Hai đứa uống
đến mềm môi.
- Tao sắp có con.
- Mừng cho anh.
- Mừng cái gì?
- Mừng anh được làm bố.
Hoàng Guitar cười sặc sụa. Men rượu đã thấm vào tim phổi nó.
Nó lải nhải:
- Về với mày chắc có ngày sẽ ngủ dưới mộ. Tao tập cho nàng ngủ
một mình cho quen. Tao sợ chưa nhìn thấy mặt con, tao đã tịch rồi.
Hội ghẻ xua tay:
- Anh đừng nói gở.
Hoàng Guitar ném bốp cái ly vào cửa tủ lạnh:
- Đ.m. dân giang hồ cũng kiêng kỵ sao?
Hội ghẻ nhe răng cười:
- Hà hà, em quên. Bọn mình nói gở là có điềm lành.
Hoàng Guitar câm chai rượu nốc ừng ực:
- Mày nói đúng.
Nó cắm đầu điếu thuốc đang cháy vô miệng. Rồi nhổ loạn cả
lên.
Hội ghẻ biết đàn anh sắp gục. Nó lấy gối, mền, dìu Hoàng
Guitar nằm xuống, trùm mền kín bụng và ngực Hoàng Guitar. Con ngựa hoang lảm nhảm,
phì phà một lúc thì nghiêng đầu sang một bên. Rãi rớt ở miệng nó nhễu xuống gối.
Nhưng Hội ghẻ không nhìn thấy hai giọt nước mắt đọng ở hai đuôi con mắt con ngựa
hoang.
CHƯƠNG 25
Anh còn một ông chú thương anh lắm. Bố anh không ưa chú anh vì
chú anh tự ý lấy một cô đào cải lương làm vợ. Chú anh bị gia đình từ bỏ. Anh cũng
bị gia đình từ bỏ. Chú anh thì vì tình yêu. Còn anh vì... du đãng. Có dạo anh
đã nén tự ái, tìm tới chú anh. Chú anh ôm lấy anh mà khóc. Chú không có con. Chẳng
bao giờ chú anh có con nữa. Chú anh muốn nuôi anh và chờ khi chết, nhường gia
tài của chú anh cho anh. Hiện nay, chú anh là chủ hãng thầu chuyên rỡ hàng từ
các tầu ngoại quốc lên bờ. Chú anh muốn bắt anh về trông coi hãng thầu nhưng
anh chưa nhận. Anh chỉ xin làm công một thời gian xem có kham nổi nghề mới
không. Chú anh lại tưởng anh làm lại đời anh thật xứng đáng. Chú yêu anh hơn.
Bây giờ, anh lái xe vận tải. Vài tháng nữa anh sẽ lái xe du lịch chở em đi chợ
rồi chở con chúng mình đi học, chúng ta sống bình thường. Anh sẽ hãnh diện biết
bao lúc con mình khôn lớn kể với nó rằng bố nó đã tự lập không cần hưởng gia
tài bất cứ ai. Em hiểu chưa?
Hoàng Guilar đã bịa đặt chuyện để Diễm Hương khỏi thắc mắc về
việc làm của nó. Nàng không thắc mắc gì cả. Nàng đang ốm nghén. Ốm nghén khổ lắm.
Nàng bỏ ăn mấy ngày liền, cứ ăn vào lại ói ra. Nàng phờ phạc như người mất hồn.
Hoàng Guitar phải chở nàng đi bác sĩ. Nó lo cuống cuồng vì không biết ốm nghén
chỉ là bệnh soàng chẳng cần thuốc thang cũng vẫn khỏi. Những ngày ốm nghén qua
đi. Diễm Huơng bắt đầu lo cho tương lai của con. Nàng đã quên hết những nhân vật
nữ hiện sinh trong tiểu thuyết hôm nay. Một con đĩ, khi biết lo cho tương lai
con nó, nó còn biết quên dĩ vãng ê chề, nghề nghiệp đê tiện của nó, huống chi
những người đàn bà khác. Cuộc đời ví như bông hoa. Nó rụng xuống đất thì thôi,
chứ nó đã kết trái, người ta phải mong nó chín ửng và ngọt lịm. Diễm Hương
không hối tiếc, không hối tiếc gì nữa. Nàng đã làm con gái và sắp làm đàn bà. Sự
lãng mạn đã kết trái thực tế. Nàng không mơ mộng nhưng nghĩ rằng Hoàng Guitar sẽ
làm nổi hạnh phúc đơn giản cho nàng, cho con nàng. Nàng ở nhà chờ đợi niềm hạnh
phúc đó.
Hoàng Guitar đã tính đúng đường đi. Nhờ tiền của Hội ghẻ, hai
đứa được nhận làm việc ngay. Sở Mỹ thu dụng chúng nó vì chúng nó đầy đủ điều kiện.
Hàng ngày, hai đứa lái xe chở đồ hộp từ bến tàu về các hợp tác xã Mỹ. Chúng đến
sớm, về muộn, luôn luôn tỏ ra ngoan.
Xếp Mỹ cho hộp nước ngọt nào, chúng uống hộp đó, không ăn cắp
vặt, giấu diếm đem về nhà. Xếp Mỹ khen ngợi chúng luôn miệng và tặng chúng nhiều
nước trái cây, thuốc lá, xà phòng, mùng mền... Hoàng Guitar chở về cho vợ dùng.
Món tiền của Hội ghẻ biếu, nó đã chi một nửa vào việc thuê cả căn nhà của người
chủ Trung Hoa. Lúc này vợ chồng Hoàng Guitar không còn phải sống chui rúc trên
căn gác xép nữa. Hoàng Guitar cười nói hồn nhiên, khiến Diễm Hương tưởng nó đã
quên dĩ vãng. Nàng đâu biết Hoàng Guitar đang phiêu lưu vào chỗ chết để tìm lẽ
sống.
- Khi con chúng ta ra chào đời, anh sẽ lái xe chở em và con về
nhà ông nội, ông ngoại nó. Các cụ thương cháu sẽ bỏ hết mọi chuyện. Em tin anh
đi.
Hoàng Guitar thường tưới tin tưởng vào gốc cây hạnh phúc của
Diễm Hương như thế. Nàng tin chàng. Chàng có bao giờ nói dối nàng đâu. Chàng gắng
sức phấn đấu. Chàng can đảm chiến đấu. Chàng thất bại đôi ba lần không phải vì
chàng hèn nhát. Mà tại cuộc đời chưa chịu tái tuyển dụng chàng. Sự thành công
luôn luôn dành cho những kẻ dám chiến đấu. Hoàng Guitar đang chiến đấu phi thường
để vượt mọi trở ngại, tìm cuộc sống đơn giản bình yên với vợ con. Chàng sẽ thắng
cuộc. Nhưng Diễm Hương càng tin bao nhiêu, Hoàng Guitar càng lo lắng bấy nhiêu.
Nó nhớ những lời nó nói với Hội ghẻ đêm say rượu mà lạnh cả người.
Hội ghẻ nóng lòng lắm. Mắc mồi, thả xuống nuớc, chờ phao động
đậy quá lâu. Hơn một tháng, phao không nhúc nhích. Nó thấy Hoàng Guitar có vẻ
hài lòng mỗi lần lĩnh lương. Hội ghẻ sợ Hoàng Guitar “thuốc” nó, xin được việc
làm là làm lại cuộc đời. Một tháng rồi, nó đã bỏ rơi tổ chức ăn cắp đồ Mỹ. Nó mất
vô khối quyền lợi. Tuy đàn em nó vẫn tiếp tục tổ chức cũ nhưng thiếu nó, bọn
đàn em không “nhảy dù” thêm được món nào trừ tiền lương và vài bổng lộc nhỏ mọn.
Hôm nay, sau khi lĩnh lương cuối tháng, Hội ghẻ mời Hoàng Guitar đi nhậu ở cầu
Tân Thuận. Nó tìm quán vắng, ngồi bàn xa hẳn các bàn khác, nhắc Hoàng Guitar mục
đích chính. Hoàng Guitar gạt đi:
- Mày quên rồi à?
Hội ghẻ nhăn nhó:
- Chờ lâu sốt ruột.
Hoàng Guitar nghiêm nghị:
- Tao chưa hạ lệnh, hiểu chưa?
Hội ghẻ thở dài:
- Bao giờ anh mới hạ lệnh?
Nó kể lể:
- Một tháng nay, lãnh mười mấy ngàn lương, lái xe hộc máu mồm,
lái cả Chủ nhật, em mất háng mấy chục ngàn...
Hoàng Guitar mím môi:
- Mày câm mồm đi. Muốn “ăn” một mình thì “ăn” trước đi.
Hội ghẻ phát cáu:
- Nếu “ăn” một mình nổi, em đâu làm phiền anh.
Hoàng Guitar nổi giận:
- Mày muốn nói không cần tao hả?
Hội ghẻ xuống nước:
- Em đâu dám.
Hoàng Guitar mắng:
- Mày ngu như chó. Câu cá giật lia lịa mà chỉ được tôm, cá bằng
bàn tay thì giật làm gì. Tao muốn giật một phát được cá lớn liền, mày hiểu
chưa? Bây giờ ăn, chỉ ăn coca cola, bia hộp thôi, con ạ! Ông muốn “ăn” máy lạnh,
vô tuyến truyền hình, ra-đi-ô cơ. Một xế đầy ra-đi-ô là giải nghệ được rồi, con
sáng mắt ra chưa?
Hội ghẻ cúi gằm mặt, nó vuốt Hoàng Guitar một câu để gián tiếp
xin lỗi:
- Em ngu như chó thật. Không được anh chỉ bảo, em sẽ uống no
coca cola.
Hoàng Guitar bóc con tôm nướng:
- Mày tưởng “ăn hàng” ngon như bóc vỏ tôm hả? Du chột ngày
xưa không nghe tao nên đã chết. Mày biết ai giết nó không?
- Chín cùi.
- Tao giết nó.
- Anh!
Hội ghẻ tròn xoe mắt. Hoàng Guitar đã nhai thịt tôm một cách
ngon lành.
- Nó không nghe tao, thả “món hàng” của nó. Nó còn giữ chân
tao bằng cách bắt tao giết người, thủ tiêu “hàng”. Tao đã bỏ nó để Chín cùi giết
nó. Liệu mày hơn Du chột không?
Hội ghẻ sợ toát mồ hôi:
- Em có ý nghĩ gì đâu.
Hoàng Guitar nốc một hơi bia:
- Khi đã nhập cuộc, tao biết tàn nhẫn như khi tao bỏ cuộc biết
nhũn hơn con chi chi. Tao nóng lòng “ăn hàng” gấp triệu lần mày. Mày chỉ có cái
thân mày. Thân mày và thân tao bị bắn chết liệng xuống sông đ. cần ai biết.
Nhưng nay, tao có vợ tao, con tao. Tao không muốn chết, tao muốn sống để dạy dỗ
con tao nên người bằng món “hàng” tao và mày sắp “ăn”. Mày nhớ chưa?
- Em nhớ.
- Đừng dục tao, đừng ngăn cản, bàn tán kế hoạch của tao. Mày
cũng cần sống. Vì mày ham căn nhà ngoài lộ để lấy vợ, sinh con, quên đời dao
búa. Phải không?
- Dạ.
- Mày còn nhớ những gì tao đặn mày chứ?
- Em nhớ kỹ.
- Nhắc lại tao coi?
- Liên lạc thường xuyên với bọn mua hàng. Chọn Ba Tầu để bán.
Lấy tiền mặt. Điều kiện tiền trao trước, đồ nhận cả xe. Súng đạn đầy đủ. Đàn em
kín miệng. Không cho đứa nào biết kế hoạch.
- Thiếu.
- Chùi súng mỗi đêm.
- Mày biết nếu cần “chơi” kẹt đạn thì sao chưa?
- Chết.
- Đủ rồi. Giờ tao cho mày hay, tao đã hỏi những thằng được chở
radio, máy lạnh. Chúng nó biết cách bợ xếp Mỹ. Nhưng chúng nó chỉ dám “nhảy dù”
hai ba chiếc trong chuyến thôi. Xếp Mỹ biết mà vẫn lờ vì chúng nó đã tìm gái đẹp
dâng xếp. Mình lo vụ này ngay thì “ăn hàng” sớm.
Hội ghẻ nhếch mép cười, xoa tay:
- Anh “xếp” thật.
Hoàng Guitar chửi thề:
- Đ.m., ở đấy mà bốc xằng. Con Riri Huệ sẽ giúp mình một tay
thật đắc lực. Nó đẹp người lại thơm tho, đẫy đà, tụi Mẽo sẽ mù cha nó cả mắt.
- Anh quên rồi à?
- Quên gì?
- Riri Huệ rời xóm từ hai tháng trước.
- Thì mày đi kiếm nó.
Hoàng Guitar rót đầy bia vào ly:
- Muốn ăn hét phải đào giun. Muốn ăn cả xế ra-đi-ô, phải có
Riri Huệ.
Hội ghẻ bóp trán suy nghĩ rồi hỏi:
- “Ghế” khác được không?
Hoàng Guitar lắc đầu:
- Ngoài Riri Huệ không đứa nào làm mờ mắt bọn Mẽo được. Nó sẽ
đóng vai vợ tao. Tao đích thân dâng vợ tao cho xếp Mẽo ngủ, xếp phải ban ân huệ.
Mày rõ chưa?
Hoàng Guitar rít qua kẽ răng:
- Rõ chưa, cái nỗi nhục của con người. Giả dụ phải dâng chính
vợ mình cho xếp mày dám không?
Hội ghẻ đáp:
- Cũng dám chứ.
Hoàng Guitar cười khinh bạc:
- Mày đúng là người như bao thằng người đang dâng vợ con
chúng nó cho xếp ngủ để hưởng lợi. Tao ghét lý luận lắm. Thế mà hôm nay tao lại
thích lý luận. Vì tao trở về với mày, ăn mày ăn nhặt như mày. Tao muốn nói cho
xã hội biết rằng tất cả những đứa làm giầu trong thời buổi này đều ăn mày ăn nhặt
cả, đều dâng vợ con cho xếp Mẽo ngủ hay gá nghĩa với đượi để bảo với xếp là
chính vợ chúng nó.
Nó nâng ly bia, dục Hội ghẻ:
- Cụng đi. Nốc một hơi cho cạn. Chúng ta đều là quân ăn mày,
vô liêm sỉ giống chúng nó. Chúng ta còn gian lao khổ cực hơn chúng nó, vậy
chúng ta nên hãnh diện hơn chúng nó. Chúng ta tự tài mình ăn cắp, còn chúng nó
cậy thế lực để đòi chia sẻ đồ ăn cắp. Mày bằng lòng chưa?
Hội ghẻ toét miệng:
- Bố ơi, bố biết bất mãn rồi đó.
Hoàng Guitar không nói nữa. Hai đứa cụng ly. Bia đã rửa dạ
dày, ruột non, ruột già của chúng cơ hồ giòng nước chảy phăng phăng làm trôi đi
những đống phân ở giữa lòng con suối cạn. Chúng nó uống liên miên, uống rồi đi
tiểu. Hết chai nọ đến chai kia.
Hội ghẻ bây giờ mới hiểu tại sao Hoàng Guitar muốn làm lại cuộc
đời muộn màng quá khi tay đã nhúng chàm.
- Về chưa anh?
- Về đi.
- Em sẽ bắt tụi nó kiếm bằng ra Riri Huệ.
- Cố gắng lên mày sẽ có nhà ở ngoài lộ, tao sẽ có đời sống
bình yên với vợ con. Sự nghiệp mày, sự nghiệp tao gửi ở cái trôn của con đượi.
Chúng ta sẽ thành anh hùng!
Hai đứa rời quán ăn.
CHƯƠNG 26
Xếp của Hoàng Guitar và Hội ghẻ rất hài lòng Riri Huệ. Đàn em
Hội ghẻ kiếm Riri Huệ không khó khăn gì. Thời buổi hôm nay là thời buổi vàng
son của điếm và bồi. Đất nước càng nhiều khách lạ, điếm và bồi càng quý giá.
Nhưng Riri Huệ không muốn kiếm ăn với khách lạ. Con mèo hoang an phận thủ thường
vì nó biết nỗi ê chề dầy vò thể xác nó khi khách lạ gửi lại những con vi trùng
ghê gớm. Riri Huệ kiếm ăn với khách quen. Nó không đi xa Sàigòn. Như vậy, đàn
em Hội ghẻ chỉ cần mất vài ngày là biết mèo hoang đang tá túc ở ổ nào. Chúng nó
dẫn Hoàng Guitar tới. Mèo hoang vẫn yêu ngựa hoang. Ngựa hoang khẽ hất đầu, mèo
hoang theo nó liền.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét