Đi qua nỗi nhớ 2
Chương 6
Chợt một trận cuồng phong ập đến rồi nhấc bỗng anh lên cao...
Mở mắt ra kinh hoàng, Nguyễn không giấu được ngạc nhiên khi
bên cạnh anh là Ngân Thủy. Khuôn mặt đẹp như trăng thu của cô nghiêng xuống bên
anh. Hàng mi cong vút chớp thật nhẹ và hiền :
- Anh đã tỉnh rồi sao?
Chợt nhớ ra mình đang ở đâu, Nguyễn khẽ hỏi:
- Mẹ tôi đâu?
Ngân Thủy nhỏ nhẹ:
- Mẹ anh mới đi ra ngoài một lát. Bác sẽ vào bây giờ.
Nguyễn xúc động:
- Cô đến đây lâu chưa?
Ngân Thủy chớp mi:
- Mới đến thôi.
Giọng Nguyễn quan tâm:
- Ông chủ có đánh cô không?
Ngân Thủy lạ lẫm:
- Sao anh hỏi như thế?
Nguyễn thở dài:
- Mẹ tôi có cho tôi biết vắn tắt mọi chuyện.
Ngân Thủy kêu lên:
- Anh đang bị đau mà. Bác nói với anh làm gì?
Nguyễn trầm giọng:
- Khi tỉnh dậy, tôi dã nhìn thấy những giọt nước mắt đau khổ
của bà. Lẽ ra mẹ tôi không kể nhưng bà muốn tôi hiểu được thân phận mình. Đối
diện với thực tế và biết chấp nhận nó hơn là trốn chạy là cái cách mẹ tôi vẫn
thường dạy tôi kể từ khi còn nhỏ. Mẹ tôi muốn tôi phải mạnh mẽ lên.
Ngân Thủy thở nhẹ:
- Thế anh có ghét ba tôi không?
Nguyễn chân thành:
- Không. Tự đáy lòng , tôi hiểu được ông chủ chỉ muốn bảo vệ
cộ Những người làm cha, làm mẹ thường yêu con theo cách riêng của họ.
Ngân Thủy nói như khóc:
- Tôi không yêu Vũ Tùng.
Nguyễn gật đầu:
- Tôi hiểu.
Ngân Thủy tránh nhìn vào đôi mắt ấm áp của Nguyễn :
- Tôi yêu một người mà người ta rất vô tình với tôi.
Nguyễn cảm thấy nhói ở tim. Anh hắng giọng:
- Làm sao cô có thể biết là hắn vô tình với cô được. Biết đâu
người ta cũng yêu cô nhưng có một khoảng cách đã được đào sau giữa cô và hắn. Một
khoảng cách lớn hơn đại dương.
Ngân Thủy kêu lên:
- Khoảng cách đó là gì?
Nguyễn thở dài:
- Hắn rất nghèi , Còn cô, cô xuất thân từ một gia đình giàu
có. Cô không thể là của hắn. Mãi mãi là như thế.
Ngân Thủy cảm thấy giọng Nguyễn như rạn vỡ. Thu hết can đảm
cô ngước mắt nhìn lên , chợt thấy trong đôi mắt anh chất chứa yêu thương lẫn sự
thống khổ.
Ngân Thủy trào nước mắt:
- Anh ác lắm.
Ngân Thủy kêu lên:
- Kìa... Ngân Thủy...
Cô nghẹn ngào:
- Tôi ghét anh...
Những giọt lệ trong đôi mắt tuyệt đẹp của cô đã làm trái tim
đá của Nguyễn như vỡ tan từng mảnh.
Tình yêu lên tiếng, lý trí đành lặng câm. Anh sẵn sàng chấp
nhận ông Vĩnh Phúc hiểu lầm anh , sỉ nhục anh miễn sao anh không phải mất cô.
Nắm lấy bàn tay thanh mảnh của cô, giọng anh xúc động:
- Đừng ghét anh... Ngân Thủy... Nếu em ghét anh , còn gì đau
khổ hơn.
Cô nói trong tiếng khóc:
- Tôi ghét anh...
Nguyễng nghẹn ngào:
- Anh yêu em... Ngân Thủy... Anh không thể sống xa em được.
Ngân Thủy cảm thấy những mạch máu trong người cô như đông cứng
lại.
Nguyễn vừa nói lên một điều hết sức thiêng liêng.
Rồi chừng như không thể nào tưởng tượng được lại có những
giây phút hạnh phúc như thế này, Ngân Thủy gục đầu lên ngực Nguyễn và khóc.
Vuốt nhẹ tóc cô, Nguyễn dịu dàng:
- Nín đi em... Anh yêu em từ lâu lắm rồi nhưng vì có một khoảng
cách quá lớn đã ngăn anh ngỏ lời yêu với em.
Ngẩng đầu lên , Ngân Thủy sụt sịt:
- Em biết là anh muốn thử thách trái tim của em mà.
Nguyễn dịu dàng bảo:
- Nếu nói là để thử thách trái tim của anh thì đúng hơn. Anh
yêu em đến có thể điên lên được. Nhưng anh đã từng cố gắng chôn chặt tình cảm của
mình.
Nhìn cô với ánh mắt nồng nàn, Nguyễn nói tiếp:
- Hãy tha lỗi cho anh khi anh cố trốn chạy tình yêu của mình
, nghe em.
Ngân Thủy rưng rưng nước mắt:
- Tại sao anh phải làm như thế chứ?
Nguyễn thở dài:
- Anh chỉ là một kẻ làm thuê nghèo khổ. Một người làm thuê
như anh thì làm gì có quyền yêu một cô con gái giàu sang như em. Vì thế anh đã
giữ kín trong tim mối tình tuyệt vọng , để rồi chỉ biết đau khổ dằn vặt. Chúng
ta quá chênh lệch nhau phải không em? Nhiều lúc anh nghĩ là một cô gái xinh đẹp
như em sinh ra không phải dành cho anh...
Ngân Thủy cắt ngang:
- Không... anh đừng nói như thế nữa...
Giọng Nguyễn chùng xuống:
- Anh không muốn ba của em xem thường anh. Dù yêu em cách mấy,
anh cũng đã có quyết định riêng của mình.
Ngân Thủy thắc thỏm:
- Anh nói như thế là sao?
Nguyễn nhìn sâu tận đáy mắt của cô:
- Anh muốn cầu hôn em khi mà anh đã có một sự nghiệp trong taỵ
Còn bây giờ anh chỉ là một tên tài xế nghèo khổ... Anh chưa thể cầu hôn với em.
Ngân Thủy kêu lên giọng đau khổ:
- Có bao giờ em phân biệt nghèo giàu đâu. Tình cảm của em đối
với anh như thế nào anh biết rất rõ mà.
Nguyễn hắng giọng:
- Nhưng một tên đàn ông thì không thể chấp nhận bị người ta
khinh bỉ. Chừng nào anh chưa thành đạt, anh chưa dám yêu em. Anh không muốn ba
mẹ em nghĩ xấu về anh. Anh cũng không muốn mẹ anh bị ba mẹ em xúc phạm. Hãy
thông cảm cho anh.
Ngân Thủy khổ sở:
- Nguyễn... Anh không thể mặc kệ những lời của ba em được
sao? Sau này khi hiểu được tình cảm chân thật của anh, ba em sẽ chấp thuận tình
yêu của chúng ta.
Lùa tay vào những sợi tóc mượt mà của cô, Nguyễn thở dài:
- Hãy hiểu cho anh. Anh yêu em đến có thể điên lên được.
Nhưng tự ái của một thằng đàn ông rất lớn. Hãy cho anh chôn chặt tình yêu của
anh cho đến ngày anh có được sự nghiệp trong taỵ Ba em đuổi việc anh như thế mà
lại haỵ Nếu không có lẽ anh sẽ điên mất nếu ngày nào cũng gặp em nhưng lại
không được đến gần bên em.
Ngân Thủy chớp mi để ngăn những giọt nước mắt chực trào ra.
Cô hiểu Nguyễn. Nhưng làm sao cô có thể chấp nhận được chuyện phải tạm thời xa
anh.
Giọng cô đau khổ:
- Anh biết là em sẽ đau khổ đến thế nào không. Không lẽ anh
chấp nhận đầu hàng ba em?
Nguyễn rắn giọng:
- Anh không bao giờ đầu hàng trước nghịch cảnh. Chỉ cần em cố
gắng chờ anh ngày trở lại với sự nghiệp trong tay.
Ngân Thủy thở dài:
- Mọi chuyện dường như quá trễ. Hồi chiều ba em vừa tuyên bố
là lễ kết hôn của em và Vũ Tùng sẽ được tổ chức vào cuối tháng này.
Nguyễn kêu lên:
- Sao?
Ngân Thủy nghèn nghẹn:
- Ba em quyết định cuối tháng này là cưới. Mọi chuyện đã an
bài.
Nguyễn giận dữ:
- Không thể như thế được.
Ngân Thủy chua chát:
- Đó là sự thật mà chúng ta không thể chối cãi.
Nguyễn đau khổ nhìn cô:
- Không lẽ anh sẽ mất em sao Ngân Thủy ?
Ngân Thủy trào nước mắt:
- Nếu thế, chắc em chết mất. Em thà chết chứ không thể sống
xa anh.
Giọng Nguyễn đau đớn:
- Tội nghiệp em của anh. Thế em tưởng là anh có thể để mất em
sao?
Ghì cô ngả xuống ngực mình. Nguyễn đau đáu nhìn lên trần nhà.
Chiếc quạt già nua đang xoay tít những vòng quay mệt mỏi.
Thở hắt một cái. Nguyễn không biết anh phải làm sao? Anh yêu
Ngân Thủy và anh cũng là một tên đàn ông đầy tự ái. Tình yêu và lòng tự trọng.
Hai thứ đều ngang nhau.
Ngân Thủy nghèn nghẹn:
- Không bao giờ em lấy Vũ Tùng. Em yêu anh. Em sẽ đợi anh.
Hãy xem đó như là lời thề của em.
Nguyễn siết nhẹ vai cô:
- Cám ơn tình yêu thanh khiết của em. Anh yêu em. Anh cũng hứa
với em là sẽ không bắt em phải chờ đợi lâu...
Cánh cửa phòng của Nguyễn chợt rung lên thật mạnh vì ai đó đạp
lên cửa thật giận dữ.
Ngân Thủy chết sững người. Ngay ngưỡng cửa , không ai xa lạ -
Ông Vĩnh Phúc , ba của cô.
Trước khi cô kịp thốt lên một lời nào thì đã lãnh trọn cái
tát như trời giáng của ông. Nguyễn bật người dậy như một chiếc lò xo nhưng một
cơn đau khủng khiếp đã đánh gục anh sau một cử chỉ cố gắng đầy tuyệt vọng...
Bốn năm sau.
Trên chiếc máy bay , một anh chàng thanh niên tuấn tú bước xuống.
Trên tay anh là chiếc cặp Samsonite màu đen sang trọng. Cô gái tiếp viên có nụ
cười đẹp mê hồn giọng có vẻ luyến tiếc:
- Tạm biệt anh Nguyễn.
Nguyễn lịch sự:
- Tạm biệt cô.
Cái giọng hơi nũng nịu:
- Địa chỉ và số phone của em có ghi trên tấm danh thiếp lúc
nãy đấy. Anh hứa là đến nhà em chơi đấy nha.
Nguyễn cười nhã nhặn:
- Mong cô thong cảm. Tôi chưa có thể hứa trước được.
Một anh chàng đẹp trai , lịch lãm nhưng trái tim hình như làm
bằng đá. Đó là những gì cô tiếp viên xinh đẹp có thể rút ra sau hai ngày ròng
rã trên cùng một chuyến bay với Nguyễn. Dù đã làm mọi cáhc để anh chú ý đến
mình nhưng cuối cùng cô đã đành thất vọng. Lịch sự nhưng lạnh lùng. Đó là anh.
Nhìn theo dáng cao lớn của Nguyễn khuất dần trong đám đông ,
cô gái khẽ thở dài.Thế là hết. Cô có thể chắc chắn một điều là tấm danh thiếp của
cô sẽ không bao giờ được anh mở ra để xem qua một dòng địa chỉ...
Bước xuống taxi , Nguyễn không thể kìm được hồi hộp. Phải.Làm
sao anh có thể đè nén con tim khi đang đứng trước ngôi nhà kỷ niệm. Đó chính là
nhà của ông Vĩnh Phúc. Trong ngôi nhà đó, có một người con gái mà anh hết lòng
yêu thương đang chờ đợi anh. Tình yêu đang cồn cào trong anh.
Nguyễn nhấn chuông. Chỉ một lát sau một người giúp việc đi rạCô
ta nhìn anh qua song cửa:
- Xin lỗi. Anh cần gặp ai?
Nguyễn vội nói:
- Có lẽ cô mới đến giúp việc ở đây nên không biết tôi.Tôi là
Nguyễn. Nhờ cô nói với cô chủ của cô là tôi vừa từ Pháp trở về.
- Vâng. Cậu chờ tôi một lát.
Cô gái đi nhanh vào trong. Chỉ một lát sau, cô ta quay trở lại
với vẻ mặt lãnh đạm:
- Cô chủ tôi bảo là không có một người quen nào tên Nguyễn cả.
Sao có thể như thế được. Một trò đùa của Ngân Thủy chăng?
Nguyễn chợt nhớ ra là Ngân Thủy rất nghịch ngợm và hay đùa.
Anh mỉm cười:
- Nhờ cô nói với Ngân Thủy là tôi rất nóng lòng gặp cô ấy.
Hãy bảo Ngân Thủy ra đây và đừng đùa nữa. Tôi đang nôn nóng được gặp lại Ngân
Thủy ngay bây giờ.
Cô gái giúp việc chưng hửng:
- Sao ? Anh vừa nói đến cô Ngân Thủy nào thế?
Nguyễn nhướng mày:
- Còn Ngân Thủy nào nữa. Đó là ái nữ duy nhất của ông Vĩnh
Phúc.
Không giấu được ngạc nhiên ,cô gái vội kêu lên:
- Anh lầm nhà rồi !
Nguyễn quả quyết:
- Làm sao tôi có thể lầm được chứ. Tôi đã từng sống trong
ngôi nhà này mà.
Chợt có bóng một người con gái tóc ngang vai lướt qua nhanh
sau bụi tường vịNguyễn chợt nghe tim đập thật bồi hồi.Chưa kịp mừng thì khuôn mặt
anh không giấu được thất vọng.
- Cô chủ tôi đó.
Người tớ gái khẳng định với anh.
Một cô gái thật đẹp không kém gì Ngân Thủy của anh đang đi ra
cổng. Không phải Ngân Thủy. Đó là một cô gái hoàn toàn xa lạ anh chưa gặp bao
giờ.
Cô gái giúp việc vội nói:
- Thưa cô chủ , người khách này đang hỏi tìm nhà. Nhưng anh
ta đã nhầm nhà.
Nguyễn kêu lên:
- Tôi không nhầm.
Cô gái nở một nụ cười dễ mến:
- Thế anh tìm nhà của ai?
Nguyễn hắng giọng:
- Tôi muốn gặp Ngân Thủy.
Cô gái lắc nhẹ đầu:
- Thế thì tôi không biết.
Nguyễn hùng hồn:
- Ngân Thủy ở trong ngôi nhà này mà.
Cô gái cười nhẹ:
- Xin lỗi.Tôi là Bảo Phương chứ không phải là Ngân Thủy. Những
ngôi nhà gần đâu cũng không có người con gái nào có tên như anh đang tìm.
Nguyễn thảng thốt:
- Không thể như thế được. Đây chính là nhà của ông Vĩnh Phúc
mà.
Nghe Nguyễn nói như thế , Bảo Phương nhíu mày:
- Ông Vĩnh Phúc ? Anh vừa nhắc đến tên của người chủ cũ ngôi
nhà này ?
Nguyễn sững sờ:
- Chủ cũ ? Cô nói thế có nghĩa là...
Bảo Phương nhỏ nhẹ:
- Ba tôi đã mua ngôi nhà này của ông Vĩnh Phúc cách đây hơn 3
năm.
Nguyễn ngạc nhiên:
- Ông Vĩnh Phúc đã bán nhà này cho người khác rồi sao?
Bảo Phương gật nhẹ đầu:
- Vâng...
Nguyễn bàng hoàng:
- Tại sao ông ấy bán nhà , cô có biết không?
Bảo Phương khẽ cắn môi:
- Ông ấy bị vỡ nợ nên phải bán nhà.
Nguyễn kêu lên:
- Trời ! Có thể như thế sao? Ông Vĩnh Phúc bị vỡ nợ à?
Nhìn thấy vẻ mặt thảng thốt của anh. Bảo Phương tròn mắt hỏi:
- Anh là gì của ông Vĩnh Phúc ?
Thở dài, giọng Nguyễn đượm buồn:
- Cách đây 4 năm tôi là tài xế của ông Vĩnh Phúc. Sau đó, tôi
được du học ở Pháp do một chương trình khuyến học dành cho những người nghèo có
kết quả học tập thật xuất sắc.
Bảo Phương kín đáo ngắm Nguyễn. Đó là một chàng trai đẹp trai
mạnh mẽ và lich lãm. Dù anh kể rõ về hoàn cảnh trước đây của mình, cô vẫn thấy
khó mà tin được anh đã xuất thân từ một hoàn cảnh cơ hàn. Trong vộ veston màu
xám tro, nhìn anh thật quyến rũ biết bao.
Giọng cô xao xuyến:
- Hình như anh mới đặt chân về lại quê hương ngay sáng nay.
Nguyễn gật đầu:
- Đúng như thế.
Bảo Phương nhỏ nhẹ:
- Có lẽ đây là nơi anh đến đầu tiên.
Nguyễn trầm giọng:
- Đúng thế.
Bắt gặp ánh mắt ngạc nhiên của cô, anh giải thích với giọng
buồn buồn:
- Có lẽ cô lấy làm lạ vì sao tôi chưa về nhà mà đã vội đến
đây. Mẹ tôi đã mất trước ngày tôi lên đường du học , thành thử từ phi trường
tôi đi thẳng về đây. Ngoài mẹ tôi ra , Ngân Thủy là người thân duy nhất của
tôi.
Bảo Phương gật đầu:
- Tôi hiểu rồi.
Nguyễn định nói là vì nóng lòng gặp Ngân Thủy nên anh cũng
không kịp lấy cả hành lý đang ký gởi tại sân bay và chiếc taxi theo lệnh của
anh đã xả hết tốc lực để đến đây nhưng nghĩ sao anh lại thôi. Mọi thứ dường như
đã bị đảo lộn một cách đáng sợ.
Bảo Phương chớp mi:
- Tôi là Bảo Phương... Còn anh?
Nguyễn hắng giọng:
- Xin lỗi... Tôi là Nguyễn...
Bảo Phương cắn môi:
- Mời anh vào nhà nói chuyện. Hình như anh cũng đang mệt.
Giọng Nguyễn chùng xuống:
- Cám ơn cộ Tôi sẽ đi ngay bây giờ...
Bảo Phương tròn mắt:
- Anh vội thế sao?
Nguyễn thắc thỏm:
- Vâng... Cô có biết hiện giờ ông Vĩnh Phúc ở đâu không ?
Bảo Phương lắc đầu:
- Không. Sau khi phá sản, ông ta bán nhà thật gấp rồi đi đâu
tôi cũng không rõ nữa.
Nguyễn nôn nóng:
- Cô không biết nhưng có lẽ ba cô thì biết là gia đình ông
Vĩnh Phúc về đâu chứ?
Bảo Phương nhỏ nhẹ:
- Không. Ba tôi chỉ tiếp xúc với ông Vĩnh Phúc một vài lần để
hoàn tất thủ tục mua bán nhà mà thôi.Qua mấy lần gặp gỡ đó , tôi mới biết đến
ông Vĩnh Phúc còn vợ con ông thì tôi và ba tôi đều không biết.
Nguyễn không giấu được thất vọng, Ngân Thủy. Em đang ở đâu ?
Anh muốn tạo cho em một bất ngờ thế mà giờ đây chúng ta phải mất nhau sao em?
Bảo Phương rụt rè hỏi:
- Lúc nãy anh có nói Ngân Thủy là người thân duy nhất của
anh?
Nguyễn thở dài:
- Vâng... Ngân Thủy là con gái ông Vĩnh Phúc. Ngân Thủy cũng
trạc tuổi của cộ Tôi yêu Ngân Thủy , Ngân Thủy cũng yêu tôi.Nhưng lúc đó, chúng
tôi không thể đến được với nhau vì sự cách biệt của hai gia đình. Gia đình tôi
quá nghèo , tôi chỉ là người làm công cho ba của Ngân Thủy.
Cảm thông nỗi buồn đang giằng xé trong tâm hồn Nguyễn , Bảo
Phương nhỏ nhẹ:
- Rồi bây giờ anh định về đâu?
Nguyễn trầm giọng:
- Về lại ngôi nhà cũ kỷ niệm của hai mẹ con tôi để thắp cho mẹ
tôi mấy nén nhang, xong tôi quay về khách sạn.
Bảo Phương buột miệng:
- Nếu thế thì buồn quá.
Giọng Nguyễn khắc khoải:
- Tôi sẽ đi tìm Ngân Thủy. Nhất định tôi sẽ tìm ra Ngân Thủy
thôi.
Bảo Phương chân thành:
- Tôi cầu chúc cho anh đạt được ước muốn.
Mở to mắt nhìn anh. Bảo Phương cũng không thể hiểu được tại
sao giọng cô lại lạc đi. Tiếc nuối.Đó có lẽ là cảm giác của cô trong lúc này.
Cô chợt tiếc mình không phải là một Ngân Thủy để được thật hạnh
phúc khi được Nguyễn yêu thương. Dù mới gặp anh lần đầu nhưng Nguyễn đã để lại
cho cô một ấn tượng đẹp.Mạnh mẽ. Cuốn hút.
Nguyễn lịch sự:
- Cám ơn cô.
Bảo Phương mở rộng cánh cửa:
- Anh không muốn ghé vào thăm lại ngôi nhà mà trước đâu đã có
nhiều kỷ niệm với anh sao?
Nguyễn trầm giọng:
- Nếu được cô cho phép, tôi sẽ ghé đến đây vào một dịp khác.
Tôi cũng muốn được gặp ba của cô để may ra có thể tìm một manh mối nào về ông
Vĩnh Phúc và Ngân Thủy. Còn giờ đây, tôi phải đi thôi...
Giọng Bảo Phương lưu luyến:
- Anh sẽ quay lại đây chứ?
Nguyễn gật đầu:
- Tôi sẽ quay lại. Giờ thì tôi phải ghé đến những nơi quen biết
trước đây với ông Vĩnh Phúc. Tôi sẽ nhờ người ta cho tôi biết gia đình ông Vĩnh
Phúc đang ở đâu.
- Chào cô...
Bảo Phương cảm thấy bâng khuâng khi Nguyễn bước lên chiếc
taxi vừa trờ đến. Cho đến khi chiếc xe mất hút cuối đường cô vẫn còn đứng nhìn
theo...
Ngồi bất động thật lâu trước ly cà phê đã nguội ngắt từ lâu
là một anh chàng mày rậm, có gương mặt cương nghị và buồn.
Có lẽ anh sẽ không còn có một ý niệm gì về không gian và thời
gian nếu không có tiếng gọi của một người bạn.
- Nguyễn !
Nguyễn ngẩng đầu lên. Chợt nhận ra đó là Khương - một người bạn
cùng làm với công ty anh. -Nguyễn liền gật đầu chào.
Kéo ghế ngồi xuống cạnh Nguyễn. Khương quan tâm:
- Có tin tức gì về cô bạn gái của cậu chưa?
Nguyễn thở dài:
- Tuyệt nhiên không có một tin tức gì về cô ấy cả.
Khương an ủi:
- Rồi một ngày nào đó cậu cũng tìm được nàng thôi.
Nguyễn hắng giọng:
- Tôi cũng mong là như thế.
Bật lửa mồi thuốc cho Khương, Nguyễn lặng lẽ nhả từng vòng
khói mỏng. Nhớ em đến cồn cào Ngân Thủy ạ. Không biết bây giờ em ở đâu.
Khương chợt hỏi:
- Cậu có biết mọi người trong công ty nhận xét về cậu như thế
nào không?
Nguyễn cười nhẹ:
- Họ nói như thế nào?
Khương cao giọng:
- Họ bảo thời buổi bây giờ coi bộ hiếm có anh chàng nào chung
tình như cậu.
Nguyễn so nhẹ vai:
- Lỗi tại tôi. Chỉ vì tôi muốn gây bất ngờ cho Ngân Thủy nên
đã không thư từ cho Ngân Thủy trong thời gian đi du học.
Khương cảm động:
- Suốt mấy tháng nay chỉ thiếu đường cậu xáo tung cả quả đất
để tìm Ngân Thủy. Thấy cậu vất vả tìm về cả ngoại thành để kiếm Ngân Thủy, tôi
nể lắm.
Nguyễn trầm giọng:
- Tôi yêu cô ấy hơn tôi tưởng. Chỉ khi đứng trước một nghịch
cảnh là có thể mất cô ấy vĩnh viễn tôi như muốn điên lên vì tuyệt vọng.
Khương an ủi:
- Thôi cậu đừng buồn nữa. Nếu không tìm thấy nàng, đó cũng là
do số phận.
Nguyễn dụi thuốc vào gạt tàn.
Ngân Thủy. Có phải là số phận không em khi ngày chúng ta yêu
nhau cũng chính là ngày phải xa nhau mãi.
Nhìn gương mặt trầm tư của Nguyễn , giọng Khương đắn đo.
- Yến Thu thích cậu lắm đó.
Nguyễn so vai. Không phải anh không nhận ra điều đó nhưng dường
như trong anh, con tim đã nguội lạnh.
Yến Thu là cô thư ký xinh đẹp ở công ty của anh. Có rất nhiều
người yêu cô nhưng Yến Thu luôn giữ thái độ lạnh lùng. Với Nguyễn thì lại khác
, Yến Thu có mối quan tâm thật đặc biệt và cô cũng không cần giấu giếm tình cảm
của mình dành cho Nguyễn.
Sực nhớ ra là chưa gọi nước cho Khương , Nguyễn trầm giọng:
- Cậu uống gì? Một ly đen chứ?
Khương mỉm cười:
- Hai ly đen chứ không phải một vì ly cafe của cậu đã nguội
ngắt từ lâu rồi.
Nguyễn cười xòa. Anh gọi cafe.
Sự có mặt của Khương đã an ủi anh rất nhiều trong một buổi
chiều cô đơn trống vắng như thế này.
Đang đọc sách trong phòng, nghe tiếng chuông gọi cửa Bảo
Phương liền đi ra ngoài.
Nhìn thấy Nguyễn , không giấu được vui mừng cô reo lên:
- Anh Nguyễn...
Nguyễn đang đứng ngoài cửa cổng. Quần Jean màu đất, áo pull
màu rêu. Trong bộ đồ Jean nhìn thấy anh đẹp và lôi cuốn theo một cách khác.
Bảo Phương lật đật mở cổng. Cô hỏi nhanh:
- Anh đến lâu chưa?
Nguyễn mỉm cười:
- Tôi cũng vừa mới đến thôi.
Bảo Phương bộc trực:
- Tôi vẫn không dám tin là anh đã quay trở lại đây như đã hứa.
Nguyễn trầm giọng:
- Thế ba cô có ở nhà không?
Chợt biết mục đích của Nguyễn , Bảo Phương ngập ngừng:
- Anh đã tìm ra... Ngân Thủy chưa?
Nguyễn so vai:
- Tôi vẫn chưa tìm thấy cô ấy.
Bảo Phương sóng bước cùng Nguyễn đi vào nhà. Cô thấy mình hơi
ích kỷ khi cảm thấy vui vui trong lúc anh không giấu được thất vọng vì vẫn chưa
tìm thấy người anh yêu.
Chương 7
Giọng cô chông chênh:
- Tôi đã hỏi giúp anh về chuyện gia đình ông Vĩnh Phúc nay dọn
về đâu nhưng ba tôi không biết.
Nguyễn thở dài:
- Thế sao?
Bảo Phương khẽ nói:
- Biết đâu Ngân Thủy đã lấy chồng rồi thì sao?
Nguyễn nhìn thẳng vào mắt Bảo Phương:
- Tôi tin là Ngân Thủy sẽ đợi tôi. Tôi vẫn không quên lời nói
cuối cùng của Ngân Thủy khi ông Vĩnh Phúc kéo Ngân Thủy ra khỏi bệnh viện là...
" Em sẽ đợi anh. Em chỉ yêu anh thôi... " Mãi mãi, tôi không quên được
những giọt nước mắt thống khổ của Ngân Thủy lúc ấy.
Bảo Phương chớp mị Cô chưa nhìn thấy Ngân Thủy , cũng như
chưa biết rõ về họ. Nhưng qua những mẫu chuyện chắp nối mà Nguyễn kể , cô có thể
hình dung là chuyện tình của anh và Ngân Thủy đẹp như thế nào.
Giọng cô nhẹ nhàng:
- Mời anh ngồi.
Nguyễn ngồi xuống bộ ghế salon. Anh đưa mắt nhình cảnh vật
bài trí trong phòng. Mọi thứ đã thay đổi gần hết. Từ bức họa phong cảnh hoàng
hôn xuống trên biển mà Ngân Thủy rất thích nay không còn treo đó nữa cho đến những
tấm màn gió với màu sắc đã thay đổi. Anh nhớ là Ngân Thủy chỉ thích những tấm
màn bằng tơ lụa màu vàng chanh. Còn bây giờ, những tấm màn gió màu xanh xa lạ
như đang nhắc nhở anh là Ngân Thủy không còn ở đây nữa. Cô đang ở nơi nào? Liệu
cuộc sống mới của cô có dễ chịu hơn không hay là cô đang sống một cuộc sống
nghèo khó. Cô đang mỏi mòn đợi anh, còn anh lại không biết phải tìm cô ở đâu.
Bảo Phương rụt rè gọi:
- Anh Nguyễn...
Xót xa khẽ thở dài, Nguyễn quay về với thực tại.
- Lúc nào ba cô biết tin gì về ông Vĩnh Phúc, cô nhớ cho tôi
hay.
Bảo Phương gật đầu:
- Da...
Gọi người làm mang nước lên, Bảo Phương nhỏ nhẹ:
- Mời anh uống nước.
Nguyễn chăm chú nhìn Bảo Phương:
- Tôi có thể dạo quanh vườn hoa một lát chứ?
Bảo Phương sốt sắng:
- Dạ...
Nguyễn đi chậm chậm dọc theo luống hồng đã lụi tàn. Một lần nữa,
trái tim phong sương của anh như rung lên khi nhớ Ngân Thủy thường nhờ anh ngắt
những nụ hoa màu trắng. Cô yêu hoa hồng trắng. Và yêu cả Magarit trắng trong vườn
nhà anh.
Màu trắng là màu đẹp nhất phải không em. Anh vẫn còn nhớ em với
chiếc váy trắng mềm mại , giày đế thấp màu trắng. Thanh khiết. Hồn nhiên và
ngây thợ Đó là những gì anh vẫn còn lưu giữ về em trong trái tim cô đơn của
anh...
Ngang qua căn nhà nhỏ bằng gỗ cuối khu vườn, giọng Nguyễn xúc
động:
- Trước kia tôi ở chỗ này.
Bảo Phương tròn mắt:
- Thế sao?
Nguyễn gật đầu:
- Như tôi đã nói với cô hôm trước, tôi là tài xế của ông Vĩnh
Phúc.
Bảo Phương cười nho nhỏ:
- Nhà tôi không có tài xế vì ba tôi tự lái xe. Căn nhà mà anh
đã ở trước đây bây giờ được dùng làm nhà kho đấy.
Nguyễn bâng khuâng suy nghĩ. Mọi thứ đều thay đổi. Bây giờ
anh không còn là một tên tài xế khố rách áo ôm. Trong công ty, anh là kỹ sư được
trả lương cao nhất. Anh đang sống trong một ngôi biệt thự khá khang trang lịch
sự. Còn Ngân Thủy...
Thở dài, Nguyễn hắng giọng:
- Cám ơn cô về sự đón tiếp rất chân tình. Tôi về đây.
Bảo Phương bịn rịn:
- Anh mới đến chơi mà, về gì sớm vậy.
Nguyễn so nhẹ vai:
- Lần sau, nếu có dịp tôi lại đến. Dù gì đi nữa , trong ngôi
nhà này còn những kỷ niệm. Chỉ sợ cô phiền lòng...
Bảo Phương vội nói:
- Không sao đâu. Tôi rất hiểu nỗi lòng của anh.
Nguyễn nhìn Bảo Phương:
- Thế thì tôi sẽ đành làm phiền lòng cô vậy. Kỷ niệm về mối
tình đẹp thường khó nguôi ngoai...
Bảo Phương khẽ cắn môi:
- Nhưng tôi có... một đề nghị.
Nguyễn nhướng mày:
- Cô nói đi ?
Bảo Phương ngập ngừng:
- Khó nói quá.
Nguyễn có vẻ hiểu. Anh gật gù:
- Cô chỉ cho phép tôi đến thêm một lần chót thôi chứ gì?
Bảo Phương cười nho nhỏ:
- Trời đất. Làm gì có chuyện đó.
Nguyễn chăm chú nhìn Bảo Phương:
- Cô nói đi...
Bảo Phương đỏ mặt:
- Tôi muốn là anh xưng hô với tôi đừng khách sáo như thế nữa.
Hãy gọi tôi là Bảo Phương. Có lần anh nói là Ngân Thủy trạc bằng tuổi tôi mà.
Thế thì tại sao không gọi tôi bằng tên cho thân mật.
Nguyễn mỉm cười:
- Nếu cô muốn tôi xưng hô như thế nào là tùy ý cô.
Bảo Phương nguýt dài:
- Bảo Phương... Anh phải gọi tôi là Bảo Phương chứ...
Nguyễn gật đầu:
- Quên mất. Chào... Bảo Phương... nhé. Tôi về...
Hoàng hôn.
Những ráng mây hồng trên bầu trời hắt xuống khiến cho nước
sông lung linh thật đẹp. Hai hàng cây hai bên bờ sông nghiêng mình soi bóng dưới
nước. Nắng đã tắt từ lâu và ánh tà dương chỉ còn cuối chân trời. Dòng sông chảy
mãi về một nơi như tận cùng, mênh mang và xa vắng...
Một chiếc xuồng trôi lênh đênh giữa dòng , như một chiếc lá ,
nhìn xa giống như một chiếc lá nhỏ nhoi. Trên xuồng, một người đàn ông và một
cô gái, tay chèo nhịp nhàng khua xuống dòng nước. Chiếc xuồng chậm chậm trôi giữa
dòng...
Cô gái ngước đôi mắt đen láy nhìn trời rồi hỏi người đành
ông:
- Bây giờ khoảng chừng mấy giờ rồi vậy ba?
Người đàn ông cũng nhìn trời rồi đáp lại:
- Chắc hơn năm giờ rồi đó con. Chiều nay không có mưa giông
như hôm qua đâu.
- Mình về thị xã chắc trước khi trời tối hả ba?
Người đàn ông gật đầu:
- Ừ, con chèo lẹ tay lên một chút đi.
Cô gái lại chèo thật nhanh , đưa mắt nhìn lên những đám ráng
hồng thật đẹp, gương mặt cô thanh mảnh, đẹp và hiền. Một khuôn mặt mang nhiều
nét thị thành hơn nét chân quệ Rèm mi cong. Sống mũi thanh tú. Càng nhìn càng
thấy cô đẹp thật cuốn hút.
Cô gái hỏi người đàn ông:
- Bao giờ mình về lại thành phố vậy ba?
Vẻ mặt ông già đau khổ:
- Về chi nữa con. Ba không muốn gặp lại bạn bè cũ. Họ khinh
mình chịu chi thấu. Vả lại, tất cả đã mất hết rồi.
Cô gái khẽ cắn môi. Đây không phải là lần đầu tiên cô hỏi ba
cô điều đó. Nhiều lúc ngồi một mình, cô lại tự hỏi đó có phải là một giấc mơ khủng
khiếp hay không, khi từ một thiêng đường hạnh phúc cô đã rơi xuống tận địa ngục.
Ba cô phá sản. Mẹ cô vì đau buồn sinh bệnh mà chết. Cô và ba cô phải lánh mặt ở
một vùng quê sông nước như thế này. Chỉ còn mấy tháng nữa là cô tốt nghiệp ra
trường nhưng mọi sự đã dang dở. Không còn tâm hồn nào để học nữa, cô đã theo ba
cô về đây. Phải qua một thời gian rất dài cô mới quen dần cuộc sống mới và buộc
phải chấp nhận nó. Giá như không vì lời hẹn thề với Nguyễn thì cô có thể an phận
với một cuộc sống bình lặng như thế này...
Cô yêu Nguyễn. Tình yêu ấy mãi cồn cào trong cộ Thật khó mà
xóa hình ảnh của anh đã in đậm trong tâm trí của cô...
Thấy Ngân Thủy lơi tay chèo , ông Vĩnh Phúc chăm chú nhìn
khuôn mặt buồn buồn của cô:
- Con sao vậy Ngân Thủy ?
Ngân Thủy chớp mi:
- Dạ, không có gì đâu ba...
Ông Vĩnh Phúc thắc thỏm:
- Con lại nhớ đến Nguyễn chứ gì?
Ngân Thủy bặm môi im lặng.
Nguyễn. Chỉ mới nghe ba cô nhắc đến anh, đã thấy nao cả lòng.
Ông Vĩnh Phúc thở dài một cái:
- Thằng Nguyễn thật tội.
Ngân Thủy khẽ nói:
- Ba đâu có ưa ảnh.
Ông Vĩnh Phúc trầm giọng:
- Ba hiểu là con và Nguyễn buồn trách ba lắm. Nếu Vũ Tùng và
ba mẹ của nó không trả thù làm ba sạt nghiệp vì giận con không chịu làm vợ Vũ
Tùng thì có lẽ giờ này đây ba vẫn chưa hiểu được hết con người của họ.
Ngân Thủy vẻ mặt ân hận:
- Chỉ vì con mà ba mẹ phải khổ.
Ông Vĩnh Phúc lắc đầu:
- Không phải thế đâu con. Cho dù con có chấp nhận làm vợ Vũ
Tùng đi nữa thì cũng có ngày ba phải ôm hận. Những con người đó là vậy. Họ chỉ
biết có tiền. Họ rất nhiều thủ đoạn. Chỉ tiếc là trước đây ba không đủ sáng suốt
để nhận ra điều đó.
Ngừng lại một lát, ông Vĩnh Phúc chợt hỏi:
- Lâu nay con có tin tức gì của Nguyễn không?
Ngân Thủy thở dài:
- Dạ , không...
Đã một lần Ngân Thủy tìm đến nhà bà Lành, nhưng căn nhà đã
khóa kín. Hỏi hàng xóm mới biết được mẹ Nguyễn đã mất sau một cơn bạo bệnh. Rồi
cô cũng nghe nói là Nguyễn đã đi du học. Không biết bây giờ anh có còn nhớ đến
cô không. Hay là anh đã có một hình bóng khác.
Nguyễn có còn yêu cô nữa không? Câu hỏi ấy mãi day dứt trong
cộ Nếu trước đây vì gia đình cô giàu có nên Nguyễn mặc cảm thì bây giờ cũng thế.
Cô không muốn tìm đến Nguyễn trong một hoàn cảnh như thế này. Cô không muống
anh thương hại cô.
Theo ông Vĩnh Phúc về quê cô mang theo hình bóng của Nguyễn ,
cả những kỷ niệm ngọt ngào lẫn cay đắng của hai người. Đôi lúc nhớ lại cô cảm
thấy lòng đau khôn xiết. Bây giờ không biết Nguyễn ở nơi nào. Không biết anh có
còn nhớ đến mối tình thật đẹp nhưng nhiều trắc trở giữa anh và cô không. Riêng
cô , cô vẫn mang trong tim hình bóng anh với một tình yêu trong sáng tươi đẹp.
Vẫn mơ hồ hy vọng một ngày nào đó anh sẽ trở về tìm cô.
Hay là Nguyễn đã quên cô rồi. Cũng có lúc Ngân Thủy rưng rưng
vì ý nghĩ ấy chợt đến. Không lẽ Nguyễn chỉ thoáng qua đời mình như một chiếc
bóng? Không. Có lẽ mình sẽ gặp lại Nguyễn. Cho dù một lần, lần cuối cùng hay chỉ
thoáng qua bên đường , nhìn mặt nhau rồi quay đi như những kẻ xa lạ với nhau...
Một khoảng im lặng giữa hai cha con. Người đàn ông chợt buông
mái chèo. Câu chuyện lúc nãy vừa gợi lại cho ông một quá khứ mà ông không muốn
nhớ lại nữa. Một thời vàng son trên thương trường. Chỉ mới hơn ba năm mà cuộc đời
của ông đã sang một ngả rẽ khác. Tất cả đã bỏ hết lại sau lưng thành phố.
Có những lúc ông chợt có ước muốn thật ngông cuồng. Một ngày
nào đó ông sẽ có thật nhiều tiền để mua lại ngôi nhà cũ. Ngôi nhà kỷ niệm. Nơi
mà ông và vợ Ông đã từ hai bàn tay trắng gầy dựng nên tất cả , vun đắp hạnh
phúc từng ngày tháng rồi cũng chính từ nơi ấy ông lại cắn răng nuốt đau buồn
cùng vợ con khăn gói ra đi.
Ông Vĩnh Phúc cười khan một tiếng. Hoang tưởng. Liệu đó có phải
là hoang tưởng hay không khi trong tay ông không có gì cả ? Số tiền hai cha con
dè sẻn được chỉ đủ để đắp đổi qua ngày.
Ông cũng không quên những gì mà Vũ Tùng và cha mẹ của hắn đã
làm đối với ông. Quy luật nghiệt ngã của thương trường. Nếu bây giờ có vốn liếng
trong tay, ông sẽ không bao giờ mắc lại sai lầm đó lần thứ hai. Chẳng qua vì
quá tin tưởng ông bà Đức Bảo nên ông đã cho họ biết tất cả những điều bí mật
trong chuyện làm ăn của mình. Không ngờ, đó là một bài học quá đắt giá...
Giọng Ngân Thủy buồn buồn:
- Thôi ba con mình chèo nhanh để về kịp trước khi trời sập tối...
Nguyễn đưa Bảo Phương ra bãi biển. Anh nắm tay cô chạy ào ra
bãi cát , lao xuống nước. Nước biển mát rượi ngấm vào da thịt cộ Những con sóng
nhỏ đập vào hai người làm tung tóe những bọt trắng xóa.
Cô và anh đùa giỡn nhau trên sóng nước. Nguyễn khoát nước vào
Bảo Phương và cô cũng nghịch ngợm đưa tay khoát nước trở lại. Những hạt nước bắn
rào rào lên khuôn mặt xinh đẹp của Bảo Phương.
Giọng Bảo Phương nũng nịu:
- Anh Nguyễn ! Em chịu thua rồi đó.
Nguyễn ngừng khoát nước. Anh cười thật ấm:
- Sao thua lẹ vậy ?
Bảo Phương chu môi:
- Cay cả mắt em đây nè. Bắt đền anh đó.
Đến bên Bảo Phương , choàng tay lên vai cô thật thân mật:
- Anh xem nào, ngước mắt lên coi.
Nguýt yêu Nguyễn một cái nhưng Bảo Phương cũng làm theo lời
anh. Chợt Nguyễn cười:
- Em có đôi mắt đẹp quá.
Bảo Phương phụng phịu:
- Ghét anh lắm đó. Em không đùa đâu.
Nguyễn âu yếm hỏi:
- Mắt kính của em đâu , sao không đeo vào?
Bảo Phương xụ mặt :
- Em để trên bờ rồi.
Nguyễn dịu dàng:
- Chờ anh một chút, anh lên lấy cho.
Không đợi Bảo Phương trả lời , Nguyễn vội đi lên bờ. Chỉ một
lát sau Nguyễn quay trở lại với cặp mắt kính bảo hộ. Giọng anh đầy yêu thương:
- Em đeo vào đi.
Bảo Phương ngoan ngoãn làm theo lời anh. Cô cảm thấy hạnh
phúc thật nhiều khi được anh săn sóc chu đáo.
Khẽ chu môi , cô nũng nịu hỏi:
- Tiếp tục chơi nữa chứ anh ?
Nguyễn cười:
- Bộ em không sợ cay mắt nữa sao?
Bảo Phương khúc khích:
- Không. Nhất định bây giờ em thắng cuộc vì đã đeo kính.
Nguyễn nheo mắt:
- Chưa chắc đâu cô nương ơi.
Bảo Phương hếch chiếc mũi thanh tú lên:
- Cứ tiếp tục thử xem.
Véo nhẹ mũi cô , Nguyễn lùi ra thêm mấy bước. Anh cười vang:
- Nếu em thua thì sao ?
Bảo Phương hăm hở:
- Nhất định là em sẽ thắng mà. Anh mà thua là khao em một chầu
đó nghe.
Nguyễn nhướng mày:
- Kem ly?
Bảo Phương nhí nhảnh:
- Chứ còn gì nữa. Kem ly ở nhà hàng máy lạnh hẳn hòi đấy.
Nguyễn cười cười:
- Nhưng nếu anh thắng?
Bảo Phương tuyên bố:
- Tùy anh. Muốn gì được ấy.
Nguyễn ra điều kiện :
- Không được nuốt lời đấy nhé.
Bảo Phương hăm hở:
- Vâng...
Cả hai lại tát nước nhau. Ban đầu Nguyễn giả bộ thua để Bảo
Phương hăng hái tấn công anh. Mãi vẫy nước tung tóe Bảo Phương quên cảnh giác.
Chừng đến khi Nguyễn bắt đầu phản công như vũ bão , cô chỉ còn biết đưa tay ôm
lấy mặt.
Vừa thụt lùi , Bảo Phương vừa kêu lên:
- Thôi... Thôi... Em chịu thua rồi...
Nguyễn vội đến bên Bảo Phương. Ôm lấy vai cô , giọng anh âu yếm
:
- Em chịu thua rồi phải không?
Bảo Phương trách móc:
- Anh ác lắm. Cay cả mắt em đây nè.
Nguyễn lo lắng:
- Em có mắt kính mà.
Bảo Phương xụ mặt:
- Nhưng nước biển vẫn vào mắt đó.
Gỡ mắt kính ra cho cô , Nguyễn dịu dàng:
- Anh xin lỗi.
Cô lí nhí:
- Anh cũng đâu có lỗi. Tại em đeo kính không chặt đó thôi.
Nguyễn khẽ nói:
- Em nhắm mắt lại đi.
Bảo Phương làm theo lời anh. Bất thần Nguyễn ôm lấy cô và đặt
lên đôi môi cô một nụ hôn. Mở choàng mắt ra , Bảo Phương giận dỗi:
- Nghỉ chơi với anh luôn. Anh xí gạt em.
Nguyễn cười:
- Anh đâu có gạt em.
Bảo Phương giậm chân:
- Khi không anh bảo em nhắm mắt lại. Không gạt thì là gì nữa.
Nguyễn cười cười:
- Anh đang nhận phần thắng của mình mà. Không phải lúc nãy em
bảo là... tùy anh đó sao ?
Đuối lý, Bảo Phương lườm Nguyễn một cái. Đúng là lúc nãy cô đã
mắc mưu của anh mà không biết.
Giọng Nguyễn dịu dàng:
- Mình bơi ra kia đi em.
Bảo Phương lắc đầu:
- Không.
Nguyễn thắc thỏm:
- Em giận anh thật à?
- Không. Em lên bờ đây.
- Em không muốn bơi thi với anh sao?
Bảo Phương hếch mũi lên:
- Em muốn bơi, nhưng không phải với anh.
Nguyễn chăm chú nhìn cô:
- Sao lạ thế Bảo Phương ?
Cô tuyên bố:
- Anh đi lên bờ đi. Em nghỉ chơi với anh luôn.
Nguyễn so vai:
- Nếu em không thích , anh vào bờ.
Ngỡ là Nguyễn sẽ dỗ dành cô nhưng không ngờ anh quay lưng đi
lên thật. Bảo Phương hoảng hốt gọi theo:
- Anh Nguyễn... quay lại đi.
- ...
- Anh Nguyễn...
Nguyễn vẫn xăm xăm đi vào bờ trước đôi mắt thất vọng của Bảo
Phương. Bảo Phương lại bắc tay làm loa gọi. Tiếng cô lẫn vào trong tiếng gió và
sóng biển :
- Anh Nguyễn... Em chỉ đùa thôi mà...
Mặc cô kêu gào , Nguyễn vẫn bỏ đi. Bảo Phương cứ đứng giữa
sóng nước thảng thốt gọi theo anh...
Bảo Phương giật mình tỉnh dậy. Thì ra cô đã trải qua một giấc
mộng. Trên đôi mắt cô vẫn còn lóng lánh những giọt lệ.
Một giấc mơ thật kỳ lạ. Vừa đớn đau , vừa ngọt ngào hạnh
phúc. Cô đã mơ thấy Nguyễn đi chơi cùng cô , hôn cô và đã từ bỏ cô...
Cô không hiểu tại sao mình lại trải qua một giấc mơ như thế.
Phải chăng đó là kết quả của một mối tình dường như vô vọng của cô dan`h cho Nguyễn.
Anh vẫn dửng dưng vô tình với cô , không chỉ trong giấc mơ mà là trong những lần
đến đây tìm ba cô và ngắm lại cảnh xưa...
Đứng trước tủ gương sang trọng. Đắn đó chọn lựa mãi, Bảo
Phương mới chọn được cho mình một bộ váy dài mà cô nghĩ là Nguyễn sẽ thích.
Một chiếc váy mềm màu hoa cà có điểm những bông trắng li tị
Mái tóc xõa ngang vai đã làm cho cô đẹp thật hiền.
Bảo Phương đã xuất hiện ở công ty của Nguyễn với vẻ thật giản
dị nhưng không vì thế mà mất đi những ánh mắt ngưỡng mộ dành cho cô.
Khương như bay vào phòng làm việc của Nguyễn:
- Bái phục... đại cạ Đại ca hóa ra không hiền như thiên hạ tưởng.
Nguyễn ngạc nhiên:
- Cậu nói sao?
Khương cười lớn:
- Một nàng tiên nữ đang chờ đại ca dưới cổng. Yến Thu đang khổ
sở vì ghen.
Nguyễn so vai:
- Khách hàng à?
Khương vui vẻ:
- Nếu là khách hàng thì đâu có chuyện để nói. Cậu đừng giả bộ
nữa.
Nguyễn hắng giọng:
- Tôi đâu quen ai.
Kéo Nguyễn đứng dậy , Khương cười:
- Cứ xuống phòng đợi diện kiến người đẹp , để rồi cậu còn có
thể chối được không.
Nguyễn cười nhẹ. Anh đóng tập hồ sơ lại và cùng Khương đi xuống
cầu thang. Có thể có sự nhầm lẫn nào đó.
Khương oang oang:
- Nàng thật đẹp , không thua gì cô gái trong tấm ảnh cậu đưa
tôi xem. Thế mới biết là cậu cũng kinh khủng lắm.
Nguyễn lắc đầu cười. Không biết nói như thế nào để anh chàng
đồng nghiệp này tin. Sau Ngân Thủy , anh không hề quen với người con gái nào nữa.
Xăng xái đẩy cánh cửa kính, Khương sôi nổi:
- Cậu vào đi.
Vừa nhìn thấy Bảo Phương , Nguyễn buột miệng kêu:
- Bảo Phương...
Nở một nụ cười đắc ý , Khương rút lui thật nhanh không kịp để
Nguyễn giới thiệu anh với Bảo Phương nữa.
Bảo Phương chớp mi:
- Anh có ngạc nhiên khi Bảo Phương tìm đến đây không?
nhã nhặn:
- Quả thật là tôi cũng hơi bất ngờ.
Bảo Phương nhỏ nhẹ:
- Anh có thể cùng Bảo Phương đi ra ngoài một chút không? Vào
một quán nước nào đó chẳng hạn.
Nguyễn gật đầu:
- Cô chờ tôi một chút.
Dặn dò bác bảo vệ xong , Nguyễn cùng cô sánh bước đi ra cổng.
Cả hai ghé vào quán nước bên đường ..
- Bảo Phương uống gì?
Bảo Phương cười hiền:
- Dạ , cho Bảo Phương ly chanh muối.
Chủ quán mang ra hai ly nước. Khuấy đều cho đường tan ra , giọng
Nguyễn ân cần:
- Bảo Phương uống nước đi.
Nhỏ nhẹ uống từng ngụm nước nhỏ , Bảo Phương chợt nghe con
tim bồi hồi khi ngồi đối diện với Nguyễn. Anh hắng giọng:
- Bảo Phương tìm tôi có chuyện gì không ?
Dù biết trước sau gì Nguyễn cũng hỏi câu ấy nhưng Bảo Phương
vẫn không khỏi lúng túng. Cô khẽ nói:
- Dạ... không.
Nguyễn tỏ vẻ ngạc nhiên. Anh gặng hỏi:
- Hay là Bảo Phương đã có tin tức gì về Ngân Thủy nhưng ngại
không nói.
Một cơn đau dịu ngọt đến trong trái tim của Bảo Phương. Nguyễn
là vậy. Bao giờ cũng Ngân Thủy. Ngân Thủy. Cô không biết hình cảnh cô gái ấy
sâu đậm trong trái tim của Nguyễn như thế nào đến nỗi khi nào anh cũng chỉ nghĩ
đến Ngân Thủy mà thôi.
Ngẩng nhẹ đầu nhìn Nguyễn , Bảo Phương trầm giọng:
- Anh vẫn chưa quên được hình bóng của Ngân Thủy sao ?
Khuôn mặt Nguyễn xa vắng:
- Đúng vậy...
Bảo Phương khẽ nói:
- Người ta không thể sống mãi với quá khứ. Biết đâu Ngân Thủy
đã có chồng và đang yên vui bên một người đàn ông khác.
Bảo Phương không thể hiểu anh được nữa. Tại sao anh có vẻ tôn
thờ Ngân Thủy đến thế. Tình yêu của anh dù đẹp đến đâu đi nữa thì đó cũng chỉ
là quá khứ. Mà người ta thường sống cho hiện tại , cho tương lai.
Nguyễn quay lại nhìn Bảo Phương :
- Ngân Thủy không phải là mối tình đầu của tôi. Nhưng sở dĩ
tôi vẫn luôn nhớ đến Ngân Thủy với một trái tim khắc khoải là vì Ngân Thủy đã
yêu tôi với một tình yêu thật trong sáng, thật thanh khiết. Tôi không tin là
Ngân Thủy đã đi lấy chồng. Bằng linh cảm riêng , tôi biết là Ngân Thủy cũng
đang chờ đợi tôi. Nhưng cũng có thể vì tự ái mà Ngân Thủy không tự tìm đến tôi.
Vì thế tôi muốn tìm thấy Ngân Thủy bằng tiếng nói thiêng liêng từ trong trái
tim của tôi. Với tôi , Ngân Thủy là tất cả. Cô ấy là niềm vui , là nỗi buồn của
tôi.
Bảo Phương cười buồn:
- Có bao giờ anh biết là có... một người con gái khác cũng xứng
đáng với anh không kém gì Ngân Thủy đang chờ đợi ở anh một tình yêu, một sự che
chở không ?
Nguyễn chăm chú nhìn Bảo Phương. Vẻ mặt ngậm ngùi và câu nói
xa xôi của cô khiến anh lạ lẫm. Rồi anh chợt hiểu. Vì sao cô lại đến đây tìm
anh sáng nay.
Nguyễn trầm giọng:
- Bảo Phương hiểu rồi đó , tình yêu của tôi dành cho Ngân Thủy
không bao giờ phôi phạ Ngược lại , tình yêu ấy như càn nhân lên gấp bội theo
năm tháng.
Bảo Phương thở hắt một cái thật khẽ:
- Sao lâu nay anh không đến nhà em chơi ? Anh có biết là em
mong anh lắm không ?
Nguyễn so vai:
- Công việc bận liên miên. Vả lại từ lúc gặp ba của Bảo
Phương và được ông cho biết là không tìm ra được một manh mối gì về ông Vĩnh
Phúc , tôi phải dò tìm tin tức về gia đình Ngân Thủy từ một nơi khác.
Thu hết can đảm để nhìn thẳng vào đôi mắt quyến rũ của Nguyễn
, Bảo Phương trách móc:
- Thế còn tình cảm của Bảo Phương, anh không có hay sao?
Nguyễn thẳng thắn:
- Tôi chỉ xem Bảo Phương như một cô em gái nhỏ.
Bảo Phương chua chát:
- Em đâu hề mong đợi ở anh một tình cảm như thế. Nếu anh biết
em đã đau khổ như thế nào thì có lẽ anh sẽ không mãi đuổi theo những ảo vọng và
sống thực tế hơn.
Nguyễn so vai:
- Sống thực tế không có nghĩa là phải bỏ những điều thiêng
liêng mà chỉ có những người trong cuộc mới hiểu được. Bảo Phương làm sao hiểu
được những ân tình Ngân Thủy dành cho tôi. Tình yêu thánh thiện của Ngân Thủy
đã nâng bước cho tôi trong những lúc nghi ngờ vào những điều tốt đẹp ở con người
, đã an ủi tôi rất nhiều , đã làm cho tôi thấy cuộc đời ý vị hơn nhiều. Sự hồn
nhiên thanh khiết của Ngân Thủy mãi mãI là những ấn tượng không thể phôi pha
trong ký ức của tôi. Yêu tôi , Ngân Thủy đã hy sinh rất nhiều bất chấp sự phản
đối của gia đình. Đâu phải ai cũng làm được điều đó đâu.
Chương 8
Khẽ thở dài , Bảo Phương khẽ nói:
- Em xin lỗi anh. Nếu em có nói gì đó không phải cũng chỉ vì
yêu anh quá đó thôi.
Nguyễn nói lảng qua chuyện khác:
- Bảo Phương uống nước đi.
Bảo Phương giọng buồn rầu:
- Suốt nữa tháng nay , em luôn chờ mong anh đến. Em không biết
là anh có muốn gặp lại em không hay là sự có mặt của em sáng nay đã làm anh cảm
thấy khó chịu.
Nguyễn hắng giọng:
- Sao Bảo Phương l.ai nghĩ thế. Bảo Phương rất tốt với tôi.
Tôi không quên là Bảo Phương dã rất nhiệt tình trong chuyện giúp tôi tìm Ngân
Thủy.
Lại Ngân Thủy. Bảo Phương cảm thấy mi mắt cay xè. Nguyễn thật
vô tình. Không lẽ tình cảm cô dành cho anh chỉ là vô vọng.
Giọng cô buồn buồn:
- Em không biết đến khi nào anh mới quên được Ngân Thủy.
Nhưng em sẽ đợi , đợi cho đến khi nào trái tim anh mỏi mệt mới thôi.
Nguyễn lặng lẽ nhả khói thuốc. Cái cách nhả khói thật điệu
nghệ cũng như khuôn mặt quyến rũ của anh một lần nữa làm trái tim của Bảo
Phương nhói đau.
Cô yêu Nguyễn. Cô sẵn sàng làm một cái bóng lặng lẽ bên cạnh
cuộc đời anh. Chưa bao giờ cô thấy mình khổ sở như thế này. Tại sao cô không phải
là một Ngân Thủy để được anh tôn thờ yêu thương.
Đúng lúc đó thì một gã đàn ông nghênh ngang đi vào quán. Nguyễn
sững nhìn anh tạ Anh ta cũng nhận ra Nguyễn rất nhanh.
Vũ Tùng.
Phải. Người vừa đi vào quán chính là Vũ Tùng. Trố mắt nhìn
Nguyễn , vẻ mặt anh ta không giấu được căm thù.
Búng ngón tay tróc tróc với vẻ ngao. mạn , Vũ Tùng cao giọng:
- Chào.
Nguyễn nhún vai. Một cuộc tái ngộ anh không hề mong muốn ,
nhìn vào vẻ mặt câng câng của Vũ Tùng anh chỉ muốn tung ngay một cú đấm vào mặt
gã.
Nghiêng đầu nhìn Bảo Phương với vẻ sỗ sàng, Vũ Tùng cười khẩy
:
- Ông anh thay đổi đến mức khó mà nhận ra. Sang trọng ra phết
, lại còn có thêm một mỹ nữ không thua ké gì Ngân Thủy để cặp kè. Đúng là cố số
đàa hoa đấy.
Nguyễn lừ mắt nhìn gã. Nghe gã nhắc đến Ngân Thủy , anh càng
cảm thấy tức giận.
Bất chấp thái độ của Nguyễn , Vũ Tùng kéo ghế ngồi. Gã liếc mắt
về Bảo Phương thêm một lần nữa với vẻ cợt nhả.
Giọng gã trân tráo :
- Đẹp không thua gì Ngân Thủy.
Nguyễn quắc mắt nhìn gã:
- Cút đi.
Vũ Tùng ngả người trên ghế , cười khiêu khích:
- Ông anh hơi nóng tính đấy. Đây là quán nước chứ có phải là
nhà riêng của ông anh đâu mà ông anh đòi đuổi tôi.
Nguyễn bạnh hàm:
- Đứng dậy và cút đi ! Nếu cậu còn lải nhải nữa thì đừng có
trách.
Vũ Tùng cười lớn:
- Không lẽ ông anh định bạo động chỉ vì có một người khách
xin được phép ngồi chung bàn với ông anh và người đẹp.
Ném cho Vũ Tùng ánh mắt bực dọc, Bảo Phương lên tiếng:
- Anh Nguyễn... Mình về thôi.
Nguyễn so vai:
- Bảo Phương cứ ngồi yên đó. Anh muốn biết tên lưu manh này
muốn giở trò gì.
Vũ Tùng kêu lên:
- Kìa ông anh... Tôi đâu có làm gì đâu.
Nguyễn bạnh hàm:
- Mày muốn gì ? Mày nên nhớ là lẽ ra cách đây bốn năm tao đã
nhờ nhà chức cho mày vào khám về tội đả thương người khác và có lẽ mày cũng
chưa quên những cú đòn của tao dành cho mày.
Vũ Tùng sượng sùng liếc Bảo Phương xem thử thái độ cô thế
nào. Thật ra thì gã chưa quên cú đòn song phi của Nguyễn. Hôm nay gặp Nguyễn ở
đây gã chủ động gây sự vì tin tưởng là ở chỗ đông người, Nguyễn cũng không thể
đàn áp được gã. Mọi người có mặt trong quán sẽ sẵn sàng can thiệp vào chuyện của
hai người.
Gây gổ với Nguyễn , chẳng qua cũng vì gã muốn giựt le với cô
gái mà gã đang choáng váng vì sắc đẹp.
Vũ Tùng cao giọng:
- Ông anh không hỏi tôi về tin tức của Ngân Thủy sao?
Khuôn mặt của Vũ Tùng câng câng. Gã tự cho là đã buông ra một
câu hỏi đáng đồng tiền bát gạo. Vừa buộc Nguyễn phải quan tâm đến gã và phải có
thái độ khác với gã, vừa gián tiếp phá đám Nguyễn và cô gái có đôi mắt đẹp như
nhung. Một cô gái quá đẹp. So với Ngân Thủy , dù không đẹp hơn nhưng cô gái mà
Nguyễn vừa gọi tên là Bảo Phương vẫn có đủ ma lực để làm cho gã ngất ngây.
Đúng như gã dự đoán. Nguyễn sững người nhìn gã. Vũ Tùng , một
đầu mối quan trọng để anh có thể tìm ra Ngân Thủy. Thế mà lâu nay anh đã xoá gã
ra khỏi ký ức của anh. Liệu đó có phải là một sai lầm của anh không.
Nguyễn chùng giọng:
- Ngân Thủy đang ở đâu?
Vũ Tùng cười ngất. Chỉ cần nhìn vào khuôn mặt thắc thỏm của
Nguyễn , gã cũng đủ hiểu là tình yêu không hề lụi tàn trong Nguyễn. Gã cũng có
khác gì Nguyễn đâu. Hình bóng của Ngân Thủy không hề phai nhòa trong trái tim
ngông của gã. Nếu biết Ngân Thủy hiện giờ đang ở đâu , gã đã không mất công
lùng sục cô trong mấy năm trời.
Vũ Tùng lấp lửng:
- Đâu dễ vậy ông anh. Tôi không biết mình có nên nói cho ông
anh biết những tin tức về nàng không. Vì nói thật với ông anh , Ngân Thủy có dặn
là không cho ai biết nàng đang ở đâu. Nàng đang muốn lãng quên , không muốn đào
xới lại đống tro tàn dĩ vãng.
Nguyễn đanh mặt:
- Mày muốn gì ? Bao nhiêu tiền.
Vũ Tùng cười đểu:
- Tôi đoán là hiện tại ông anh rất giàu nhưng mong ông anh đừng
quên là gia đình tôi đâu có nghèo để tôi đem những tin tức về Ngân Thủy ra mặc
cả tiền bạc.
Nguyễn nheo mắt:
- Mày nói đi. Để biết tin tức về Ngân Thủy , tao phải đáp ứng
gì cho mày.
Vũ Tùng nhăn nhở cười:
- Dễ thôi. Nhường cho tôi... bạn gái của ông anh chẳng hạn. Bảo
Phương. Đó là một cái tên thật đẹp như người. Tôi đang tự hỏi là sao ông anh
tham lam có nhiều bạn gái như thế.
Nếu Nguyễn không cố tự chủ , có lẽ Vũ Tùng đã nhận trọn cú đấm
của Nguyễn. Anh khinh bỉ nhìn gã:
- Cút đi.
Vũ Tùng trân tráo :
- Ông anh không đồng ý với điều kiện mà tôi đưa ra sao ? Có Bảo
Phương thì ông anh tìm Ngân Thủy làm gì. Ngược lại , nếu đã đi tìm Ngân Thủy
thì ông anh cũng không nên làm cho hai người đẹp phải... xích mích.
Nguyễn quát:
- Mày câm họng lại. Đồ vô liêm sỉ.
Vũ Tùng xoa cằm:
- Xin lỗi ông anh. Tính của tôi hay nói thẳng đó mà.
Nguyễn gằn giọng:
- Bảo Phương là em gái của tao chứ không phải là bạn như mày
tưởng. Nhưng nếu mày giở cái giọng du côn ấy ra đây thì liệu hồn , nếu mày
không muốn mềm xương.
Khuôn mặt Vũ Tùng giãn ra. Thế là đã rõ. Cô gái xinh đẹp này
khôn phải là bạn gái của Nguyễn. Gã xoa hai bàn tay vào nhau:
- Nãy giờ tôi đã cố gắng nói chuyện thật ôn hòa nhưng ông anh
thật cố chấp. Giá như tôi quen được người đẹp Bảo Phương thì còn gì hân hạnh
hơn.
Nguyễn đấm manh xuống bàn:
- Biến !
Vẻ mặt Nguyễn tức giận đến mức Vũ Tùng không còn dám hó hé
thêm một lời nữa. Gã cũng đủ khôn ngoan để biết điểm dừng.
Bảo Phương nhìn gã đúng một nữa con mắt. Chính điều đó mới
làm cho gã quê hơn là gần cả chục người khách trong quán đang day mặt lại quan
sát gã. Giờ thì gã không khác gì một quái vật.
Gã vội đứng dậy. Nhưng trước khi rời khỏi quán , gã đã hùng hổ
tuyên bố:
- Ngân Thủy đang sống một cuộc sống bất hạnh và tủi nhục.
Ngày mai , ông anh quay trở lại đây đúng vào giờ này nếu còn quan tâm đến số phận
Ngân Thủy.
Đốt hết điếu thuốc này đến điếu thuốc khác, Nguyễn sốt ruột
nhìn ra cửa quán. Đã hai tiến đồng hồ trôi qua trong sự bồn chồn đến tuyệt vọng
của anh. Anh khôn biết Vũ Tùng có đến đúng như gã đã tuyên bố không , nhưng ít
ra gã cũng đã đánh trúng được điểm yếu ở anh. Dù căm ghét Vũ Tùng cách mấy và
không biết là gã có nói thật hay không , Nguyễn cũng phải đến đây để ngồi đợi
gã.
Đợi thêm nửa tiếng nữa, khi mà trong quán chỉ còn một mình
Nguyễn với điếu thuốc bốc khói trên tay thì Vũ Tùng đến.
Gã diện thật kẻng. Chiếc quần kaki chính hiệu của Úc và một
chiếc áo chim cò sặc sỡ đã khiến gã có một vẻ đẹp điếm đàng. Nghênh ngang đi đến
bàn của Nguyễn, gã phá lên cười sằng sặc:
- Chào ông anh. Tôi nhớ có một câu thơ nổi tiếng : "Thời
gian chờ đợi , ôi rét mướt .. " Ha... ha... ha... Còn gì là khổ hơn sự chờ
đợi phải không ông anh , thấy tôi đến ông anh có mừng không ?
Nguyễn lạnh lùng nhìn gã. Anh thừa biết là không bao giờ Vũ
Tùng cất công đến đây chỉ để thông báo tin tức Ngân Thủy cho anh biết.Gã muốn
gì ở anh. Đó là điều mà Nguyễn suy nghĩ mãi nhưng chưa tìm ra. Nhưng anh có thể
chắc chắn một điều là không nên đợi một điều gì tốt đẹp từ gã lưu manh như Vũ
Tùng. Anh và Ngân Thủy chỉ là kẻ thù của gã. Gã sẵn sàng làm mọi điều xấu xa
cho anh và cô.
Vũ Tùng tự động kéo ghế. Nhìn thấy gạt tàn đầy ắp những gọng
thuốc lá, gã nói giọng khiêu khích :
- Ông anh đã xài hết trọn gói Dunhill rồi sao?
Nguyễn nhướng mày:
- Mày muốn gì, phun ra đi.
Ngả người trên ghế , Vũ Tùng cao ngạo:
- Đây chẳng muốn gì cả. Một cuộc sống vương giả chẳng thiếu một
thứ gì , khiến đâu cảm thấy cuộc đời thật vô vị.
Giọng Nguyễn miệt thị :
- Thế sao?
Vũ Tùng xoa cằm:
- Thật tình mà nói , Ngân Thủy là cái thiếu duy nhất trong cuộc
đời vô vị của tôi.
Nguyễn khinh bỉ phán:
- Mày không xứng đáng nhắc đến Ngân Thủy.
Vũ Tùng lý sự:
- Lẽ ra để biết được những tin tức liên quan đến Ngân Thủy ,
ông phải tập nhún nhường. Cứ khiêu khích như ông anh , đừng hòng biết một chút
gì về Ngân Thủy cả.
Nguyễn giễu cợt:
- Mày thì tốt bụng với ai bao giờ.
Không hề tức giận , Vũ Tùng phá lên cười. Gã không cười sao
được vì cứ nhìn vào vẻ mặt bơ phờ của Nguyễn thì rõ. Có lẽ Nguyễn đã qua một
đêm mất ngủ vì nóng lòng gặp gã đó thôi. Vậy thì tội gì gã không chơi trò mèo vờn
chuột. Càng làm Nguyễn đau khổ , gã càng khoái.
Giọng Vũ Tùng khoái trá:
- Tốt bụng với thiên hạ làm quái gì. Mạnh được yếu thuạ Thời
buổi bây giờ mà nói chuyện nhân nghĩa tình cảm là xưa như trái đất , phải không
ông anh?
Nguyễn nhập đề:
- Ngân Thủy đang ở đâu ? Mày đừng dông dài nữa.
Vũ Tùng tinh quái nhìn Nguyễn :
- Nàng đang ở với ba mẹ của nàng, ông Vĩnh Phúc. Hay nói khác
đi , ba mẹ nàng đang sống với nàng.
Nguyễn quắc mắc nhìn gã. Gương mặt đểu cáng và nụ cười của gã
như càng làm anh nổi giận. Anh nói qua kẽ răng:
- Mày nên nhớ là tao không có nhiều thời gian để cho mày chơi
trò tung hứng ở đây. Mày phun ra đi.
Vũ Tùng nháy mắt:
- Ông anh không hỏi thăm là tôi đang sống như thế nào và công
ty ba mẹ tôi đang bành trướng đến cỡ nào sao?
Nguyễn khinh khỉnh :
- Dù mày có giàu đến đâu thì cũng là do những đồng tiền bất
chính. Tao quan tâm đến mày để làm gì.
Vũ Tùng cười lớn:
- Tôi biết , biết rất rõ là ông anh rất cao ngạo. Nhưng cho
dù ông anh không tìm hiểu về tôi thì tôi vẫn có nghĩa vụ quan tâm đến ông anh.
Sau khi du học trở về, ông anh đã ngốn rất nhiều thời gain để tìm Ngân Thủy
nhưng cuối cùng vẫn là dã tràng xe cát biển đông. Những gì liên quan đến ông
anh , tôi đều nắm rất kỹ.
Nguyễn cười nhạt. Hóa ra Vũ Tùng vẫn quan tâm đến anh. Dĩ
nhiên gã chỉ mong tìm cách để hại anh thôi.
Anh nheo mắt:
- Mày muốn làm hại tao thì hơi khó đấy.
Vũ Tùng gõ mấy ngón ray xuống bàn với vẻ trịch thượng :
- Ông an thách đố tôi à. Thế có bao giờ ông anh chịu khó đi
tìm hiểu vì sao ông Vĩnh Phúc bị sạt nghiệp không?
Nguyễn khinh khỉnh :
- Có lẽ đó là kết quả những thủ đoạn xấu xa của ông bà Đức Bảo
, ba mẹ của mày ?
Không xấu hổ vì những lời tuyên bố của Nguyễn. Vũ Tùng đánh
đét tay lên đùi:
- Kể ra ông anh cũng có bộ não ở chỗ đội mũ.
Nguyễn quắc mắt nhìn gã:
- Ông bà Đức Bảo và mày đã làm gì?
Ngả người trên ghế , Vũ Tùng cười ngất:
- Có gì đâu. Chỉ cần xúi lão Vĩnh Phúc buông hàng lậu một
chuyến thật lớn rồi báo cho nhà chức trách hốt gọn là đủ đê" cho lão ta trắng
taỵ Lão ta chưa bị tù là còn may đấy. Sau đó, ba mẹ tao còn tiết lộ những bí mật
làm ăn của lão Vĩnh Phúc với những đối thủ của lão. Bị đánh từ nhiều phía , lão
sạt nghiệp là cái chắc.
Nguyễn phán:
- Vô liêm sỉ.
Vũ Tùng trân tráo:
- Thế mày có đau khổ vì chuyện Ngân Thủy làm vũ nữ không?
Nguyễn như bật ra khỏi ghế:
- Mày nói sao?
Vũ Tùng cười hô hố:
- Tao đã chiếm đoạt em rồi đẩy em ra khỏi nhà một cách tàn nhẫn.
Phần chán đời, phần thiếu tiền nên em đã lao đến mấy vũ trường kiếm sống. Dạo
này em tả tơi lắm , mấy lần lái xe ngang qua vũ trường thấy em tao liền vọt xe
chạy thẳng luôn.
Nguyễn hét lên:
- Không thể như thế được. Mày nói dối.
Vũ Tùng ngạo mạn:
- Nếu mày không tin thì thôi. Những gì tao kể đều là sự thật.
Nguyễn giận dữ nhìn Vũ Tùng. Anh không tin là Ngân Thủy có thể
làm như thế. Thiên thần bé bỏng của anh. Anh hiểu cô hơn ai hết.
Anh đe dọa:
- Mày cút đi , nếu không tao sẽ đấm cho mày vỡ mặt.
Vũ Tùng trân tráo:
- Mày không muống nghe sự thật về Ngân Thủy à ? Dù sự thật
tàn nhẫn đến đâu mày cũng phải biết chấp nhận. Ngân Thủy là vũ nữ. Em không có
can đảm gặp lại mày nữa đâu.
Nguyễn hét lên:
- Cút !
Vũ Tùng cười nham hiểm:
- Tao chưa nói xong mà.
Nguyễn đấm mạnh tay lên bàn:
- Mày bịa đặt như thế để làm gì?
Vũ Tùng cười lớn:
- Tao không bịa đặt. Tao chỉ nói cho mày biết sự thật. Tao muốn
nhìn thấy vẻ mặt đau khổ của mày. Thế thôi.
Nguyễn vùng đứng dậy :
- Cút ngay ! Mày là một thằng đê tiện. Tao không tin.
Vũ Tùng cảnh giác nhìn Nguyễn. Gã đi lùi ra cửa , vẻ mặt nham
hiểm. Gã biết gã không phải là địch thủ của Nguyễn.
Chỉ có một điều an ủi cho gã là gã đã làm được cái điều mà gã
mong muốn. Nguyễn sẽ đau khổ vì những tin tức mà gã đã mang lại trong sáng
nay...
- Nguyễn ! Cậu biết gì chưa?
Đang làm việc với một đống hồ sơ , Nguyễn ngẩng đầu lên:
- Gì vậy ?
Khương cười vui vẻ:
- Một tin tốt lành cho tất cả những tên đàn ông trong công ty
của chúng ta.
Nguyễn đùa:
- Tất cả phụ nữ đồng loạt biến mất sáng nay à ?
Đập vào vai Nguyễn thân mật , Khương cười lớn:
- Cậu biết không , công ty mình vừa tuyển thêm một hoa khôi
còn đẹp hơn Yến Thu nữa đấy.
Nguyễn lắc đầu cười :
- Như thế có gì lạ đâu.
Khương sôi nổi :
- Chỉ mới mấy tiếng đồng hồ nhưng tụi mày râu công ty mình đã
có một trích ngang lý lịch về nàng : quê Mỹ Tho nhưng thời trang không chịu được
, có hai bằng đại học và điều quan trong nhất là chưa có bồ.
Nguyễn bật cười:
- Sao lại là quan trọng nhất ?
Khương tuyên bố:
- Cứ thử gặp nàng một lần rồi biết là sắc đẹp có... sức mạnh
hay không. Tuyệt lắm.
Nguyễn nháy mắt:
- Cậu làm xong công việc sáng nay chưa?
Khương cười xòa:
- Tôi không thể tập trung làm việc được từ khi nàng xuất hiện.
Nguyễn xoay cây bút trong taỵ Ngân Thủy vẫn hiện hữu trong ký
ứa với một mối tình đẹp và buồn. Giọng anh chân thành :
- Thế cậu có cần tôi làm giúp công việc ngày hôm nay không?
Khương xoa tay:
- Còn gì tuyệt hơn nữa. Tôi sẽ man đến cho cậu chồng hồ sơ của
tôi.
Buổi chiều.
Khi Nguyễn đang tập trung cao độ cào công việc thì có tiếng
gõ cửa phòng.
Giọng anh thờ ơ:
- Vào đi.
Cánh cửa phòng được đẩy ra thật nhẹ. Rồi xuất hiện ở ngưỡng cửa
là một cô gái có thân hình cân đối với đôi chân thuôn dài gợi cảm của một người
mẫu.
Cô mặc mộ chiếc jupe ngắn màu kem, đi đôi giày bốt màu đen thật
tân thời.
Ngỡ là Nguyễn sẽ ngẩng đầu lên , nhưng anh vẫn mãi say sưa với
công việc nên cô gái đành lên tiếng:
- Chào anh.
Nguyễn dừng ngang công việc. Chợt nhận ra anh đang có khách,
Nguyễn liền bảo:
- Chào cô...
Cô gái cười duyên dáng:
- Xin lỗi, anh là anh Nguyễn...
Nguyễn gật đầu:
- Vâng... Thế còn cô , cô là khách hàng?
Cô gái chớp mắt:
- Em là Như Ngọc , vừa mới vào làm ở công ty.
Nguyễn lịch sự:
- Rất hân hạnh được biết cô.
Như Ngọc chúm chím:
- Công việc ở đây rất mới mẻ với em. Anh có thể vui lòng hướng
dẫn công việc cho em không?
Nguyễn nhũn nhặn:
- Được thôi. Mời cô ngồi.
Như Ngọc yểu điệu ngồi xuống ghế. Trước mặt cô là một anh
chàng kỹ sư đẹp trai. Vẻ đẹp mạnh mẽ. Đó là một điều vô cùng thú vị. Chỉ mới gặp
anh lần đầu tiên nhưng cô đã dành cho anh nhiều cảm tình.
Nguyễn kín đáo quan sát cô gái. Đúng như những gì mà Khương
đã mô tả. Rất đẹp. Rất ấn tượng. Nhưng trước vẻ đẹp lôi cuốn của cô , anh khá
thờ ợ Vẻ thờ ơ của một anh chàng không quen bị lôi cuốn theo sóng mắt của giai
nhân.
Lịch sự. Mạnh mẽ. Lạnh lùng. Đó là những gì mà Như Ngọc cảm
nhận về Nguyễn. Cô duyên dáng hỏi:
- Buổi trưa anh Nguyễn ở lại công ty hay về nhà?
Nguyễn trầm giọng:
- Thường thì tôi ở lại công ty.
Như Ngọc nghiêng đầu hỏi :
- Nhà anh xa lắm sao?
Nguyễn so vai:
- Không.
Như Ngọc chớp mi:
- Thế sao anh không về nhà?
Nguyễn mỉm cười:
- Tôi sống một mình nên cũng ngại dùng bữa trưa một mình , ở
lại công ty dù sao cũng vui hơn.
Như Ngọcgoc cảm thấy vui vì những thông tin mà cô mới biết được.
Cô vui vẻ bảo:
- Em cũng muốn ở lại công ty như anh.
Nguyễn nhã nhặn:
- Như thế có tiện cho cô không ?
Như Ngọc chúm chím:
- Khi có anh , em sẽ không thấy mình cô độc nữa.
Bất chợt nhìn thấy ánh mắt long lanh của cô , Nguyễn hơi ngạc
nhiên. Anh không nghĩ là chỉ sau mấy phút làm quen người ta có thể dễ dàng nói
với nhau những lời thân mật như thế.
Liếc nhìn đồng hồ, anh trầm giọng:
- Đã hết giờ làm việc rồi. Giờ cô cũng về chứ ?
Như Ngọc yểu điệu đứng dậy :
- Lúc nãy em nhờ người nhà chở đi làm. Giờ định nhờ ai đó
trong công ty chở về nhưng ngại ghê.
Vờ như không hiểu Như Ngọc muốn nhắn gởi gì với anh, Nguyễn
im lặng cho tất cả hồ sơ vào tủ.
Cắn móng tay , Như Ngọc ngập ngừng gọi khẽ:
- Anh Nguyễn nè...
Nguyễn nghiêm nghị :
- Gì thế cô ?
Như Ngọc cười duyên dáng:
- Em định nhờ anh chở em về luôn tiện biết nhà em , được
không anh?
Trời đất ! Nguyễn không nghĩ là cô có thể bạo dạn như thế.
Anh từ chối khéo:
- Xin lỗi... tôi lại có một cuộc hẹn với một người bạn.
Như Ngọc không dễ gì từ bỏ một cơ hội mà cô đã tự tìm lấy:
- Anh có thể phone cho người bạn để dời lại cuộc hẹn.
Nguyễn so vai:
- Tôi không thể làm như thế.
Như Ngọc chớp mi thật điệu:
- Vì sao thế anh ? Hay đó là một cô bạn gái?
Hơi khó chịu vì câu hỏi của cô , Nguyễn trầm giọng:
- Tôi có thể gọi taxi cho cô.
Như Ngọc trách:
- Anh chưa trả lời câu hỏi của em mà.
Nguyễn thẳng thắn:
- Vì tôi thấy câu trả lời của tôi cũng không cần thiết lắm.
Như Ngọc chúm chím:
- Thế thì em hiểu rồi. Chắc chắn đó là một cô bạn gái của
anh.
Nguyễn lắc đầu cười. Sự vồ vập của Như Ngọc chỉ làm anh càng
nhớ Ngân Thủy. Cô như một hạt ngọc tinh khiết. "Có mất rồi mới biết là đã
từng có ". Chẳng hiểu sao anh cảm thấy bùi ngùi. Ngân Thủy luôn hiện hữu
trong suy nghĩ của anh. Thật khó mà quên được cô.
Như Ngọc chăm chú nhìn Nguyễn:
- Em đoán vậy đúng không anh ?
Nguyễn so vai:
- Cô muốn nghĩ như thế nào cũng được.
Như Ngọc dẩu môi:
- Anh sẽ đưa em về nhà chứ ?
Nguyễn lạnh nhạt:
- Tôi không thể. Nhưng tôi sẽ gọi taxi cho cô.
Như Ngọc nũng nịu:
- Sao anh khó thế. Nếu em nhờ anh Khương hoặc ai đó, người ta
rất vui là đằng khác. Lúc nãy anh Khương có dặn là để anh ấy chở về nhà nhưng
em đâu đã nhận lời.
Nguyễn so vai. Giờ anh mới hiểu vì sao trái tim của anh vẫn dửng
dưng trước Yến Thu và Như Ngọc. Ngân Thủy không hề giống với họ. Cô rất đẹp.
Nhưng trong sáng và thanh khiết biết bao.
Như Ngọc đi ra khỏi phòng. Nhìn Nguyễn khóa cánh cửa lại với
vẻ mặt lạnh nhạt , cô cảm thấy tự ái kinh khủng.
Dằn mạnh gót giày trên những bậc thang , cô đi xuống bên dưới.
Nguyễn thở phào nhẹ nhõm. Một cuộc gặp gỡ không hề chờ đợi. Nhưng anh không ngờ
rằng chính cô gái ấy đã đóng một vai trò quan trọng cho những sự kiện đáng nhớ
trong cuộc đời anh. Nếu gọi là ân nhân cũng không biết là có đúng hay không...
Một buổi chiều. Bảo Phương tìm đến nhà Nguyễn. Nghe tiếng
chuông gọi cửa , anh vội đi ra.
Nhìn thấy cô , Nguyễn không giấu được ngạc nhiên :
- Sao Bảo Phương biết nhà của tôi ?
Bảo Phương nở một nụ cười làm sáng bừng khuôn mặt đẹp:
- Dễ thôi , em hỏi qua tổng đài.
Mở rộng cổng , Nguyễn lịch sự:
- Mời Bảo Phương vào nhà.
Cô dắt chiếc Dream qua cổng, khuôn mặt ửng hồng khi bàn tay
Nguyễn vô tình chạm lấy tay cô :
- Để tôi dắt xe giùm Bảo Phương.
Một ngôi biệt thự quá lộng lẫy và đẹp. Đó là những gì mà Bảo
Phương cảm nhận. Trong hoa viên chỉ trồng mỗi một thứ hoa hồng trắng.
Cô buột miệng:
- Ngôi biệt thự và vườn hoa đẹp quá.
Nguyễn mỉm cười:
- Ngoài tôi và vú già cùng lão quản gia , không còn ai nữa.
Bảo Phương bặm môi:
- Như thế , buồn lắm.
Nguyễn xác nhận :
- Bảo Phương nói đúng.
Cô đánh bạo hỏi :
- Thế anh có mừng khi Bảo Phương đến đây tìm anh không?
Nguyễn cười xòa :
- Tất nhiên , vì tôi rất hiếu khách.Có những người bạn đến
chơi bao giờ cũng thú vị. Mỗi chiều thường có mấy người bạn cùng công ty đến
đây.
Cô khẽ cong môi:
- Bảo Phương chỉ là bạn của anh thôi sao ?
Nguyễn thẳng thắn:
- Quên , phải gọi là em gái mới đúng.
Bảo Phương xụ mặt. Cô không biết phải làm như thế nào để Nguyễn
hiểu được tình cảm của cô nữa.
Cô nghiêng đầu hỏi :
- Anh không mời em vào nhà sao?
Nguyễn bật cười:
- Xin lỗi , mời Bảo Phương.
Vào đến phòng khách , Bảo Phương mới cảm nhận hết vẻ tráng lệ
của ngôi nhà. Nguyễn gọi người mang nước lên.
Giọng anh ân cần:
- Bảo Phương uống nước đi.
Cô nũng nịu :
- Sao vườn hoa nhà anh chỉ trồng độc nhất một loài hoa hồng
trắng ?
Nguyễn mỉm cười:
- Bảo Phương có thích hồng trắng không?
Cô chớp mi :
- Dạ thích chứ... Nhưng tại sao chỉ là hồng trắng thế anh ?
Nguyễn trầm giọng:
- Tôi yêu vẻ thanh khiết của những nụ hồng trắng.
Biết đâu vì Ngân Thủy thích hồng trắng nên Nguyễn đã trồng độc
nhất một loài hoa này để nhớ đến Ngân Thủy. Ý nghĩ chợt đến làm Bảo Phương cảm
thấy buồn.
Cô bật lên câu hỏi :
- Phải chăng hồng trắng cũng gắn liền với cả kỷ niệm ?
Nguyễn gật đầu :
- Đúng thế. Ngân Thủy yêu hồng trắng , cô ấy yêu cả magarít
trắng. Tôi vẫn còn nhớ những buổi chiều chở Ngân Thủy đến sân tennis. Bộ đồ
short trắng và khuôn mặt đẹp thơ ngây của Ngân Thủy vẫn là một ấn tượng khó
quên.
Chớp mắt buồn vì thấy mình vô tình khơi lại những tình cảm
đang chất chứa trong tâm hồn Nguyễn, Bảo Phương khẽ cắn môi im lặng.
Nguyễn chăm chú nhìn Bảo Phương :
- Bảo Phương đến tìm tôi có chuyện gì không?
Bảo Phương khẽ cắn môi:
- Bộ phải có chuyện gì mới tìm đến anh hả ? Tại sao anh không
hiểu được tình cảm của em ? Anh không biết là em nhớ anh đến thế nào. Phải tìm
gặp anh , đó là một điều mà em đắn đó thật lâu trước khi đến đây. Tình cảm lên
tiếng, lý trí đành lặng câm. Em cảm thấy khổ sở quá.
Chương kết
Nguyễn vẫn không rời mắt khỏi Bảo Phương. Cô có vẻ buồn hẳn ,
hai hàng mi dài chớp nhẹ.
Nguyễn thở dài:
- Tôi đã từng nói với Bảo Phương , tôi luôn xem Bảo Phương
như một cô em gái nhỏ. Hãy thanh thản và quên tôi đi.
Bảo Phương nói như khóc:
- Anh có thể nói rõ hơn được không? Em không muốn tự dối
mình. Thà là em nhận một sự cay đắng còn hơn. Không lẽ sau một thời gian dài
như thế anh vẫn không thay đổi , vẫn sống mãi với kỷ niệm.
Nguyễn lắc nhẹ đầu. Con tim có những lý lẽ riêng của nó. Anh
vẫn tin là Ngân Thủy đợi chờ anh. Điều quan trọng là anh phải tìm ra cô , khi
mà có lẽ vì mặc cảm với một cuộc sống nghèo khổ nên cô đã tìm cách tránh mặt
anh.
Nhìn thẳng vào mắt Bảo Phương, anh trầm giọng:
- Tôi chỉ yêu Ngân Thủy mà thôi. Tôi sẽ tiếp tục tìm kiếm cho
đến lúc gặp lại Ngân Thủy.
Dù biết rằng Nguyễn không thể nào quên được Ngân Thủy. Bảo
Phương vẫn cảm thấy hết sức đau khổ. Cô khoắc khoải :
- Anh định tìm Ngân Thủy đến bao giờ ? Từ đó đến nay đã hơn một
năm trời , anh không thấy là những nổ lực của anh đều vô ích hay sao?
Nguyễn chùng giọng:
- Cho đến khi nào con tim tôi mỏi mệt. Rồi cũng có thể tôi sẽ
yêu một người con gái khác. Nhưng có lẽ... sẽ rất lâu lắm.Khi mà hình ảnh của
Ngân Thủy phai nhạt trong tôi.
Bảo Phương trách móc:
- Thế có khi nào anh nhìn lại phía sau lưng anh không?
Nguyễn nhướng mày:
- Để làm gì ?
Bảo Phương thở dài hiu hắt :
- Anh quên rằng anh có một cái bóng sau lưng.
Nguyễn so vai :
- Tôi biết chứ.
Bảo Phương nhếch môi:
- Nhưng có khi đó không phải là cái bóng của anh.
Nguyễn nhìn Bảo Phương với vẻ ngại ngần. Anh đã hiểu cô muốn
nói gì.
Bảo Phương ngước mắt nhìn anh:
- Đó là cái bóng của một người con gái yêu anh hết tâm hồn.
Nguyễn lúng túng:
- Bảo Phương... Tôi đã nói với Bảo Phương rồi... Hãy xem tôi
như một người anh.
Cô chùng giọng:
- Em muốn nói đến một tình yêu tưởng chừng như vô vọng của
em. Em yêu anh, thế mà anh cứ nỡ vô tình quay lưng.
Nguyễn dịu dàng bảo:
- Nhưng với Bảo Phương , tôi không hề có tình yêu.
Bảo Phương nói như khóc:
- Anh có biết là anh tàn nhẫn lắm không.
Một khoảng không gian im lặng bao trùm lên hai người.
Nguyễn rời khỏi ghế. Chống hai tay lên thành cửa sổ , anh
nhìn ra ngoài vườn. Bảo Phương yêu anh. Đó là điều không bất ngờ nhưng cũng làm
anh cảm thấy tội nghiệp vì cô đã vượt qua sự nhút nhát của một cô gái để tỏ
tình yêu với anh. Sự từ chối của anh có lẽ đã làm trái tim của cô thương tổn
không ít.
Ngân Thủy. Em đang ở đâu. Em đã biệt tăm như một cánh chim sải
gió về một phương trời xa lạ. Em có biết là lòng anh cồn cào mỗi khi nhớ đến những
ngày chúng ta sống bên nhau. Vẫn còn nhớ em đã chăm sóc anh trong bệnh viện như
thế nào. Anh phải nói như thế nào đây về tình yêu của em dành cho anh. Thánh
thiện. Thanh khiết.
Tiếng thở dài thật khẽ của Bảo Phương như nhắc Nguyễn trở về
với thực tại. Bảo Phương đang ở bên cạnh canh , hiện hữu và thắc thỏm đến tội
nghiệp.
Từ từ quay lại nhìn cô , Nguyễn hắng giọng bảo :
- Bảo Phương đi về đi.
Cô thảng thốt:
- Anh...
Nguyễn chân thành:
- Rồi Bảo Phương sẽ quên tôi thôi. Tôi cầu chúc cho Bảo
Phương vạn sự tốt lành. Cầu chúc Bảo Phương sẽ tìm thấy một nữa còn lại của
mình.
Bảo Phương hỏi qua nước mắt:
- Anh không tội nghiệp em sao Nguyễn ?
Nguyễn dịu dàng bảo:
- Trong tình yêu không có chỗ cho sự thương hại. Bảo Phương
hãy thông cảm cho tôi. Riêng tôi , bao giờ cũng trân trọng những gì mà Bảo
Phương đã cố gắng giúp tôi trong chuyện tìm kiếm Ngân Thủy.
Bảo Phương nấc lên :
- Ngân Thủy. Ngân Thủy. Sao lúc nào anh cũng nhắc đến tên người
con gái ấy trước mặt em. Anh là đá. Chỉ có đá mới không biết rung động trước một
người con gái yêu mình thật tha thiết. Tôi ghét anh lắm. Ghét cả Ngân Thủy và
căm ghét tình cảm mà anh dành cho cô ta.
Nguyễn thở dài:
- Bảo Phương có thể mạt sát tôi không tiếc lời nhưng Bảo
Phương không có quyền xúc phạm đến Ngân Thủy cũng như mối tình của chúng tôi.
Bảo Phương nhếch môi:
- Thì anh cứ tôn thờ tình yêu ngu muội của anh cho đến lúc nhắm
mắt xuôi tay đi. Anh là một kẻ điên rồ.
Nguyễn nghiêm nét mặt :
- Không phải vì thất vọng mà Bảo Phương tự cho mình cái quyền
xúc phạm đến người khác. Giờ thì tôi mới hiểu được là tại sao tôi không hề rung
động trước Bảo Phương. Bảo Phương hoàn toàn khác xa người con gái mà tôi yêu.
Bảo Phương cay đắng nhìn Nguyễn.
Thế là hết. Cô không mong gì Nguyễn sẽ yêu cô khi mà trong một
phút không kềm chế được cô đã để lộ ra bản tính hằn học ích kỷ của mình. Cô đã
đánh mất tình yêu của cộ Cô lùi dần ra cửa rồi đi như chạy trên thảm sỏi màu trắng.
Tiếng sỏi kêu lạo xạo như vụn vỡ dưới chân cô...
- Anh Nguyễn !
Đang lái xe chậm chậm , Nguyễn bỗng giật mình vì tiếng gọi.
Phanh xe lại , Nguyễn chợt nhận ra Như Ngọc đang xăm xăm đi về phía của anh.
Cô tuôn một hơi:
- Gặp anh ở đây em mừng trối chết. Xe của em bị pan rồi.
Nguyễn nhíu mày:
- Xe cô ở đâu ?
Như Ngọc chỉ về phía trước:
- Kia...
Nguyễn hắng giọng:
- Xe bị sao vậy ?
Như Ngọc tía lia:
- Em đâu có biết. Có phải em như đàn ông các anh đâu mà biết
xe hư gì. Đang chạy ngon trớn chợt xe nổ phạch một tiếng rồi dừng lại luôn.
Nguyễn dắt chiếc Su của anh đi về phía xe Như Ngọc đang dựng.
Giọng anh băn khoăn:
- Hay là hết xăng ?
Như Ngọc cong môi:
- Bình xăng còn đầy ngập. Để em tra chìa khóa bật công tắc
anh xem nè. Sán nay đổ nguyên một bình đầy đấy nhé.
Nguyễn cuối xuống xem lại vít lửa rồi đề máy thử. Lắng nghe
tiếng nổ đứt đoạn rồi dừng hẳn của xe Như Ngọc , anh phán:
- Xe bị hư bộ chế hòa khí.
Như Ngọc vội hỏi:
- Giờ em phải làm sao ?
Nguyễn phán:
- Đem đến mấy tiệm sửa xe chứ còn làm gì nữa.
Vuốt những sợi tóc lòa xoà trước trán , Như Ngọc ca cẩm:
- Lúc nãy nhìn quanh, em đâu thấy có tiệm sửa xe nào đâu.
Nguyễn hắng giọng:
- Cô lấy xe của tôi về công ty đi. Để tôi đẩy bộ chiếc xe của
cô đem đi sửa.
Như Ngọc giẫy nẫy:
- Thôi đi... Em đâu dám lợi dụng lòng tốt của anh. Làm như thế
kỳ chết. Xe của em hư tự dưng lại hành tội anh.
Nguyễn so vai:
- Có gì đâu. Dù sao chúng ta cũng là đồng nghiệp mà.
Như Ngọc mỉm cười mím chi:
- Hay là em cùng với anh dắt bộ xe cho vui. Lâu lâu mới có dịp
gặp anh chứ ngày thường thấy anh bận rộn liên miên dễ gì đứng lại nói chuyện.
Nguyễn mỉm cười. Buổi trưa nắng như thế này thì vui chi nổi.
Anh lắc đầu:
- Cô đừng ngại. Cứ lấy xe tôi đi đi.
Như Ngọc ngúng nguẩy:
- Chán anh ghệ Bộ anh ghét em tới mức đi chung một đoạn đường
anh cũng từ chối. Anh không sợ em tự ái sao ?
Nguyễn cười:
- Trưa nắng như thế này , cô đi bộ chi cho cực.
Long lanh mắt nhìn Nguyễn, Như Ngọc chúm chím:
- Có anh đi bên cạnh , em sẵn sàng đi đến cùng trời cuối đất
đó.
Nguyễn lắc đầu cười:
- Cô cũng vui tính ghệ Bộ cô không sợ rục giò sao.
Như Ngọc dẩu môi:
- Nếu được khổ vì anh , em không bao giờ từ chối.
So nhẹ vai , Nguyễn khẽ thở dài. Anh cũng chẳng hiểu được tại
sao Khương và mấy tên đàn ông trong công ty của anh lại thích được Như Ngọc.
Cách nói chuyện của cô khiến anh thấy tức cười.
Khó mà từ chối Như Ngọc dược , Nguyễn đành cùng cô đi tìm tiệm
sửa xe.
Chờ Nguyễn đưa xe vào tiệm xong , Như Ngọc cong môi bảo:
- Em khát nước quá chừng.
Không thể bất lịch sự với cô được , Nguyễn đành nói:
- Chúng ta ghé vào quán nước bên kia đường uống đi.
Như chỉ chờ có thế, Như Ngọc vội gật đầu thật lẹ :
- Dạ...
Gọi hai ly nước với vẻ mặt hững hờ , Nguyễn không biết là Như
Ngọc đang ngắm nhìn anh với vẻ đắm đuối. Chừng đến khi anh quay lại , cô vẫn tỏ
ra tỉnh bơ.
Giọng cô nũng nịu:
- May mà em gặp anh nếu không chẳng biết xe hư như thế nào để
sửa.
Nguyễn lạnh nhạt:
- Dễ thôi. Cô chỉ cần đem đến thợ sửa xe là người ta cho biết
xe cô bị hư chỗ nào. Tôi đâu có rành như thợ sửa xe.
Như Ngọc dài giọng:
- Nhưng những người thợ sửa xe đâu có lương tâm. Thường xe
người ta hư một đường , họ lại nói một nẻo. Em ít khi tin họ lắm.
Nguyễn nhướng mày:
- Cũng tùy người thôi. Bộ chuyện gì cô cũng đa nghi như thế
sao?
Như Ngọc dẩu môi:
- Trong chuyện tình cảm cũng như thế. Em ít tin miệng lưỡi của
đàn ông lắm.
Dù không thích nghe những câu chuyện nhạt nhẽo của Như Ngọc ,
Nguyễn cũng phải bật cười:
- Bộ đàn ông xấu lắm hả ?
Như Ngọc nhìn Nguyễn bằng ánh mắt nồng nàn:
- Anh không nằm trong số đông ấy. Anh khác họ.
Nguyễn lại bật cười. Hình như trong đôi mắt của Như Ngọc ,
anh là một người hết sức hoàn hảo.
Giọng anh hóm hỉnh :
- Tôi còn xấu hơn những người đàn ông mà cô ghét nữa đó.
Như Ngọc xụ mặt nhận xét:
- Hình như anh có thói quen nói ngược lại những gì mà em nói.
Chưa bao giờ em thấy anh chịu khó... chiều chuộng em.
Nguyễn cười :
- Vì thế tôi mới nói là tôi rất đáng ghét.
Như Ngọc chu môi:
- Người ta nói không sai. Theo tình tình trốn , trốn tình
tình theo. Em đúng là điên nên yêu một người không yêu mình. Trong khi đó lại
có những anh chàng yêu em chết bỏ nhưng em lại không đoái hoài đến.
Nguyễn so vai im lặng. Anh biết là Như Ngọc muốn nói đến chuyện
Khương đeo đuổi cô ta nhưng cô ta lại không yêu.
Ngỡ là Nguyễn không biết , Như Ngọc đỏng đảnh hỏi :
- Anh thân với anh Khương lắm hả ?
Nguyễn trầm giọng:
- Cũng như bao đồng nghiệp khác.
Như Ngọc liếm môi :
- Anh Khương có hay tâm sự gì với anh không?
Nguyễn lạnh nhạt :
- Không.
Như Ngọc thì thào:
- Anh Khương yêu em chết bỏ đấy.
Nguyễn nhướng mày:
- Sao cô biết.
Như Ngọc cười tỉnh bơ :
- Anh Khương tỏ tình với em. Khi nào rảnh , em cho anh xem cả
chục lá thư của anh Khương viết cho em.
Nguyễn kêu lên :
- Thôi...
Như Ngọc chưng hửng:
- Bộ anh không thích sao?
Nguyễn nghiêm mặt phán:
- Khương viết cho cô thì cô nên đọc một mình chứ đừng nên...
phổ biến cho một người nào khác.
Như Ngọc cười tỉnh bơ:
- Anh Khương viết cho em thì em có quyền chứ. Mà anh sợ gì chứ.
Mấy lá thư đó em đã đưa cho mấy đứa bạn thân của em trong công ty coi rồi.
Nguyễn nhếch môi:
- Cô nên tôn trọng Khương , cho dù cô không yêu Khương.
Như Ngọc nhìn sững Nguyễn một cái :
- Sao anh biết là em không yêu Khương ?
Nguyễn mỉa mai:
- Cô đã tuyên bố lúc nãy , cô quên rồi sao.
Vuốt lại tóc, Như Ngọc cười duyên :
- Em quên thật tình. Tại có nhiều người yêu em quá nên em
không nhớ được. Mà không chỉ trong công ty của mình thôi đâu. Có đến hơn chục
anh chàng sẵn sàng quỳ dưới chân em dâng tặng trái tim.
Nguyễn búng điếu thuốc vào gạt tàn. Anh khẽ nheo mắt:
- Có lẽ đã đến lúc cô... lượm đại một trái tim mà người ta
dâng tặng.
Như Ngọc chu môi:
- Chi vậy anh?
Nguyễn nhún vai:
- Một trái tim là đã quá đủ.
Như Ngọc nũng nịu :
- Nhưng em đâu có yêu ai trong bọn họ. Như em đã nói với anh,
cái anh chàng mà em yêu... đáng ghét lắm.
Nguyễn nheo mắt phán:
- Cô cũng đừng nên để tâm đến hắn, và cũng đừng yêu hắn chi
cho cực.
Như Ngọc liếm môi:
- Nói như anh thì rất dễ. Nhưng tình yêu mà anh , khó mà cưỡng
lại ma lực của con tim. Nói ghét nhưng thật ra rất yêu.
Nguyễn đốt một điếu thuốc khác , bâng quơ nhìn ra khung cửa sổ.
Như Ngọc chăm chú nhìn anh:
- Anh Nguyễn này...
Nguyễn quay đầu lại:
- Sao?
Như Ngọc cong môi:
- Em muốn hỏi tại sao không khi nào anh và em nói chuyện tâm
đắc với nhau cả.
Nguyễn nhướng mày:
- Vì tôi và cô khác nhau về suy nghĩ.
Như Ngọc nhúng ngón tay vào chén trà nguội , vẽ những vòng
tròn vô nghĩa trên mặt bàn cô thở hắt một cái:
- Em nghĩ mãi mà vẫn không hiểu được tại sao anh lúc nào có vẻ
lạnh nhạt với em. Mỗi lần mang hồ sơ vào phòng anh ký, em cứ muốn run lên vì
thái độ xa cách của anh.
Nguyễn trầm giọng:
- Tôi đã nói là tôi rất đáng ghét , cô không nhớ sao?
Giọng Như Ngọc tha thiết :
- Anh là người duy nhất mà em có cảm tình. Giá như em có một
người tình như anh thì hạnh phúc biết mấy. Có bao giờ anh rung động trước tình
cảm của em không Nguyễn.
Nguyễn so vai. Điệp khúc mà Như Ngọc đang nói , anh nghe
không chỉ một lần.
Nghiêng tay nhìn đồng hồ , Nguyễn hắng giọng:
- Cô ngồi chờ ở đây. Để tôi xem xe đã sửa xong chưa.
Như Ngọc vội nói:
- Em biết à chưa xong đâu mà. Bộ anh không nhớ là lúc nãy thợ
sửa xe bảo là chờ khoảng nửa tiếng sao ? Mà anh chưa trả lời câu hỏi của em đó.
Nguyễn thầm nhận xét , một cô gái thật bạo dạn và thời trang
cực kỳ không có vẻ gì là tỉnh lẻ quê ở Vĩnh Long như Khương đã nói. Nguyễn nhướng
mày:
- Quê cô ở Vĩnh Long à ?
Như Ngọc chớp mắt thật điệu :
- Sao anh biết ?
Nguyễn nhún vai:
- Tôi nghe mọi người trong công ty.
- Khương à ?
- Không.
- Thế thì ai ?
- Tôi không nhớ rõ nữa.
Như Ngọc chúm chím cười:
- Anh có suy nghĩ gì về gốc gác của em không?
Nguyễn cười:
- Tôi không tin.
Thay vì xấu hổ , Như Ngọc có vẻ tự đắc:
- Bất cứ một người nào tiếp xúc với em cũng có nhận xét như
anh. Dù chỉ lên thành phố chưa đầy một năm nhưng em đã lột xác đến độ không ngờ.
Chỉ nhìn cách ăn diện của em , ai cũng lầm đó.
Chừng như được bật trúng đài , Như Ngọc nói huyên thuyên một
hơi:
- Em có một cô em họ xa ngốc không thể tả. Nếu em từ bỏ vùng
sông nước để lên thành phố tìm kiếm cho mình những cơ hội thì nó lại làm chuyện
ngược lại.
Nguyễn thờ ơ nhả khói. Anh không quan tâm đến những câu chuyện
không đầu không đuôi của Như Ngọc. Như Ngọc hơi tự ái , cô lý sự :
- Bộ nãy giờ anh tưởng em bịa chuyện hả ?
Thấy Nguyễn cũng không buồn trả lời, Như Ngọc chép miệng nói
một hơi :
- Cũng tại ông chú họ của em sạt nghiệp nên cả gia đình nói mới
tìm về quê đó. Ba năm rồi.
Một tia chớp lóe lên trong đầu của Nguyễn. Anh gặng hỏi :
- Chú của cô là ai vậy?
Như Ngọc so vai:
- Ai mà không biết ông Vĩnh Phúc , thương gia chuyên kinh
doanh hàng điện tử. Lúc trước giàu lắm , nhưng giờ thì tiêu điều rồi.
Nguyễn kinh ngạc :
- Cô vừa nói sao?
Như Ngọc nhìn Nguyễn với ánh mắt lạ lùng:
- Anh sao vậy ?
Giọng Nguyễn hối hả :
- Hãy cho tôi biết là ông Vĩnh Phúc đang ở đâu ?
Như Ngọc vẻ mặt thận trọng:
- Bộ Ông chú họ của em có nợ nần gì anh hả ? Em không liên
quan gì đến nợ nần của ông đâu nha.
Nguyễn xúc động:
- Ngân Thủy con của ông Vĩnh Phúc chính là người yêu của tôi.
Như Ngọc sững người nhìn Nguyễn. Cô kêu lên :
- Sao lại có thể như thế được ?
Nguyễn tha thiết:
- Đó là sự thật. Ngân Thủy hiện nay ra sao , cô có biết hay
không? Cô hãy cho tôi biết địa chỉ của họ Suốt đời tôi không bao giờ quên ơn của
cô đâu.
Như Ngọc thở hắt một cái. Cô không hề mong một kết thúc như
thế này.
Giọng cô bực tức:
- Ngân Thủy không đáng để anh tôn thờ đâu. Giờ nó hệt như một
cô gái quê mùa, sống lênh đênh trên sông nước. Em nghĩ rằng tốt nhất anh nên
quên nó đi. Không chừng gặp lại nó anh bỏ trốn luôn đó. Nghe nói da đen thùi lủi
, tóc vàng cháy... nó bây giờ xấu lắm. Sợ anh cũng không nhận ra nữa đâu.
Nguyễn trầm giọng:
- Cho dù Ngân Thủy thay hình đổi dạng như thế nào đi nữa thì
tôi vẫn yêu Ngân Thủy. Tình yêu giữa chúng tôi cô không thể hiểu hết được đâu.
Hãy cho tôi biết địa chỉ của Ngân Thủy ngay đi.
Vẻ mặt Như Ngọc đanh lại :
- Thật ra em cũng... không biết là nó đang ở đâu nữa. Nó cũng
không phải là bà con với em. Chuyện mà em vừa kể xem như đùa.
Nguyễn quát vào mặt Như Ngọc:
- Cô nói dối.
Như Ngọc nhún vai rất đầm:
- Nếu sự nói dối ấy có lợi cho em thì cũng nên nói dối lắm chứ.
Tại sao em phải chỉ chỗ ở của Ngân Thủy cho anh khi mà em yêu anh , em không thể
sống xa anh được.
Nguyễn tuyên bố:
- Thôi được rồi. Nếu cô không chịu chỉ chỗ ở của Ngân Thủy
thì tôi vẫn có cách tìm ra Ngân Thủy. Tôi sẽ về Long Xuyên và bằng bất cứ giá
nào, tôi cũng tìm được Ngân Thủy của tôi.
Vụt đứng dậy , Nguyễn đi ra khỏi quán. Tiếng của Như Ngọc thất
vọng sau lưng:
- Anh Nguyễn... Anh Nguyễn...
Một tuần lễ ròng rã kiếm tìm , cuối cùng Nguyễn đã tìm được
đích xác chỗ ở của ông Vĩnh Phúc. Bước qua hai đám ruộng, đi trên những con đường
thơm mùi đât' Nguyễn cảm thấy tâm trạng hồi hộp nôn nao hơn bao giờ hết. Kia là
dòng sông với chiếc thuyền đang neo đậu trên đó có cô gái anh vô cùng yêu
thương. Chỉ mới nghĩ đến cảnh hội ngộ , trái tim phong sương của anh đã nhói
lên.
Trước mũi thuyền , một ông già đang lui cui phơi mấy con cá
khô sặc.
Không kìm được xúc động. Nguyễn kêu lên:
- Ông chủ...
Ông Vĩnh Phúc quay lại. Vẻ mặt ông sững sờ tột độ. Trước mặt
ông là Nguyễn.
Trong bộ đồ Jean đơn giản màu xám , anh vẫn toát lên vẻ sang
trọng.
Không nói nên lời , ông Vĩnh Phúc lắp bắp:
- Cậu... Nguyễn...
Nguyễn bước xuống thuyền. Ôm chầm lấy ông Vĩnh Phúc , anh nghẹn
ngào:
- Ông chủ...
Giọng ông Vĩnh Phúc đầy mặc cảm:
- Cậu đừng gọi tôi như thế nữa. Cứ gọi tôi là chú... Chú Năm.
Như cậu thấy đó , tôi chỉ là một người đàn ông nghèo khổ chứ không còn là ông
chủ của cậu nữa.
Nguyễn nắm lấy tay người đàn ông đã từng một thời là chủ của
anh :
- Hơn một năm nay tôi đã tìm ông chủ khắp nơi , đến bây giờ mới
gặp.
Đưa mắt nhìn khắp thuyền , Nguyễn hỏi giọng thắc thỏm :
- Thưa ông chủ , Ngân Thủy đâu rồi ?
Ông Vĩnh Phúc ứa nước mắt:
- Nó vừa mới đi chợ. Nó về ngay bây giờ. Hơn bốn năm nay ,
con gái tôi cũng mỏi mòn chờ đợi cậu.
Sau giây phút bàng hoàng vì cuộc hội ngộ bất ngờ, kéo tay
Nguyễn ông Vĩnh Phúc xúc động bảo :
- Cậu vào đây.


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét