Đi qua nỗi nhớ 1
Chương 1
Chiếc xe lăn bánh chậm rồi dừng hẳn trước sân một ngôi biệt
thự sang trọng. Trừ trên chiếc Toyota bước xuống. Ngân Thủy giọng vui vẻ :
- Anh Nguyễn , lát nữa anh đừng quên ghé đến shop lấy gói
hàng lúc nãy tôi bỏ quên đấy nhé.
Nguyễn - một anh chàng tài xế cao lớn , khuôn mặt ngôi ngô trạc
ba mươi tuổi - hắng giọng :
- Được rồi , tôi nhớ chứ.
Ngân Thủy nhí nhảnh :
- Lúc nãy tôi đã phone cho bà chủ shop, anh đến là họ đưa túi
hàng ấy liền đó.Họ không gây khó khăn gì đâu.
- Vâng ...
Nghiêng đầu nhìn Nguyễn. Ngân Thủy giọng quan tâm :
- Giờ anh định đánh xe đi rửa à ?
Nguyễn gật đầu :
- Vâng ...
Ngắm nhìn chiếc xe bóng loáng , nước sơn màu đỏ như rực lên
dưới ánh mặt trời. Ngân Thủy sôi nổi :
- Tôi thấy xe vẫn còn sạch mà.
Nguyễn hắng giọng :
- Tôi cũng thấy là như thế nhưng ông chủ yêu cầu tôi phải đem
xe đi rửa định kỳ cứ nửa tháng một lần.
Ngân Thủy khẽ nheo mắt :
- Cho dù xe khg bẩn lắm ?
Nguyễn so vai :
- Đúng thế. Như cô chủ thấy đó , chiếx xe bóng như lau. Chỉ cần
chùi sơ là được , nhưng ông chủ vẫn bảo mang xe đi rửa. Mỗi lần như thế mất nhiều
thời gian lắm.
Ngân Thủy chu môi :
- Thế thì anh nói dối ba tôi là đã đem xe đi rửa rồi , ba tôi
cũng đâu có biết.
Nguyễn tặc lưỡi :
- Tôi không thích nói dối.
- Một sự nói dối chẳng làm hại đến ai mà.
Nguyễn nhún vai :
- Vì ông chủ đã tin tưởng nên tôi không có lý do gì mà làm
ngược lại điều ông chủ yêu cầu cả.
Ngân Thủy đong đưa chiếc xắc trong tay :
- Anh thấy ba tôi như thế nào?
Nguyễn nhìn Ngân Thủy một cái. Nhận xét một người khác không
phải là thói quen của Nguyễn, nhất là người ấy lại là ông chủ của mình.
Anh trầm giọng:
- Sao cô lại hỏi như thế ?
Ngân Thủy mỉm cười :
- Có đến mấy người tài xế trước đây đều chạy dài ba tôi và
cho là ông khó tính. Chỉ có anh là làm được quá ba tháng. Vì thế tôi muốn biết
là anh có dễ chịu khi làm tài xế cho gia đình tôi không ?
Nguyễn thẳng thắn:
- Đó là một câu hỏi khó trả lời.
Ngân Thủy chu môi:
- Tôi chỉ tò mò một chút thôi chứ cũng không bắt anh phải nói
ra những suy nghĩ của mình đâu.
Nguyễn so vai. Anh đoán là Ngân Thủy cũng biết là anh phải cố
đè nén lắm khi làm việc cho ông Vĩnh Phúc - ba của cô.
Nhìn thấy vẻ mặt trầm ngâm của Nguyễn , Ngân Thủy cười hồn
nhiên :
- Bộ anh giận tôi hả ?
Nguyễn giật mình :
- Không.
Cô khẽ nheo đôi mắt đẹp :
- Ba mẹ tôi la tôi hoài vì cái tính tò mò thích hỏi này hỏi
khác đấy.
Sập mạnh cánh cửa xe , Nguyễn trầm giọng :
- Chào cô ... Tôi đi lấy gói hàng của cô đây.
Ngân Thủy mỉm cười :
- Cám ơn ...
Đang tung tăng đi vào nhà, cô chợt xoay người lại :
- Quên nữa, trưa nay ba tôi có về không, anh Nguyễn ?
Nguyễn vội đáp :
- Không ...
Ngân Thủy cong môi :
- Vậy sao ?
- Ông chủ bận tiếp một khách hàng nên không dùng cơm trưa với
bà và cô được.
Ngân Thủy lắc đầu cười :
- Tôi biết mà. Công việc của ba tôi làm lu bù vẫn không hết.
Thôi anh đi đi ...
Nguyễn cho xe chạy ra khỏi cổng. Chỉ một lát sau , chiếc
Toyota bóng lộn hòa trong dòng chảy lưu thông trên phố.
Xoay nhẹ vô lăng. Nguyễn buồn rầu nghĩ đến tình cảnh của gia
đình mình. Ba mất sớm , mẹ anh lại đau ốm liên miên nên gia cảnh ngày một khó
khăn.
Thi tú tài xong , anh bị gián đoạn đến mấy năm giờ mới có điều
kiện học tiếp đại học. Chỉ còn mấy tháng nữa là ra trường nhưng Nguyễn cảm thấy
thời gian đó thật là quá dài đối với anh.
Anh không biết mình còn có thể theo đuổi được việc học không
khi đồng lương tài xế của anh chỉ có thể chi phí thật tiện tặn cho cuộc sống của
hai mẹ con chứ chưa nói gì đến những lần phải vào bệnh viện đột xuất của mẹ anh
...
Sau khi rửa xe xong và ghé vào shop lấy túi hàng Ngân Thủy bỏ
quên , Nguyễn vội đánh xe về nhà.
Lúc này, Ngân Thủy đã xuất hiện thật trẻ trung trong bộ đồ
short mày hồng phấn thật dễ thương.
Cười thật tươi , để lộ những chiếc răng đẹp và nhỏ nhắn cô chu
môi hỏi :
- Họ có làm khó anh không ?
Nguyễn lắc đầu :
- Không. Cô là khách quen ở đó mà.
Ngân Thủy cười :
- Nhưng có lẽ cũng nhờ anh có vẻ lịch sự , đàng hoàng nên người
Thu An mới tin tưởng đó. Hôm trước tôi cũng để quên túi đồ, nhờ một tên bạn
trai cùng lớp lấy giùm không hiểu sao người Thu An lại không chịu đưa bắt tôi
phải đích thân đến lấy.
Nguyễn nhún vai :
- Tài xế như tôi mà lịch sự chi cô chủ ? Cô không thấy là tôi
đang mặc một bộ áo quần tầm thường đó sao.
Ngân Thủy nhỏ nhẹ :
- Không cần phải sang trọng mới là lịch sự. Như anh thấy đó ,
có nhiều người ăn mặc thật diêm dúa hoặc diện thật kẻng nhưng đâu tạo được sự nể
nang của người khác. Tôi thấy anh thật chững chạc đàng hoàng.
Nguyễn nhún vai. Chiếc quần Jean và áo kaki màu đất của anh
không có gì là đặc biệt cả.
Giọng anh lạnh nhạt :
- Cô chủ quá khen.
Ngân Thủy trầm giọng :
- Tôi chỉ nói sự thật thôi mà. Nhưng anh đừng gọi tôi là cô
chủ đó nghe. Tôi không thích anh gọi tôi là cô chủ đâu. Gọi tôi là Ngân Thủy
đi.
- Cô là cô chủ mà.
Ngân Thủy cười :
- Khổ ghê. Hết ông quản gia gọi tôi là cô chủ , nay đến anh.
Tôi chỉ thích anh xem tôi như một cô em gái nhỏ mà thôi.
Trao túi hàng cho Ngân Thủy , Nguyễn trầm giọng :
- Gói hàng của cô đây.
Ngân Thủy nhã nhặn :
- Cám ơn anh nhé. Quên nữa, tôi muốn biết là anh có cô em gái
nào không ?
Nguyễn so vai :
- Không.
- Em trai ?
- Cũng không.
- Bộ anh không có anh chị em gì cả hả ?
- Vâng...
Ngân Thủy bặm môi :
- Nếu thế , anh cũng giống tôi. Nhiều lúc tôi muốn có một ông
anh hay một bà chị nào đó để chiều chuộng mình , nhưng như anh thấy đó ba mẹ
tôi chỉ có một mình tôi.
Nguyễn trầm giọng :
- Thì cô vẫn được ông bà chủ và mọi người trong nhà chiều chuộng
mà.
Ngân Thủy thở nhẹ :
- Có một ông anh vẫn thích hơn. Còn anh , anh có muốn có một
cô em gái không ?
Nguyễn nhìn Ngân Thủy một cái :
- Không.
Cô lạ lẫm nhìn anh :
- Sao lạ thế ?
Nguyễn trầm giọng :
- Tôi không muốn em gái tôi cũng phải sống một cuộc sống khổ
cực như tôi.
Câu trả lời của anh khiến Ngân Thủy thoáng buồn. Cô chợt nhớ
rằng không phải ai cũng có một cuộc sống sung túc đầy đủ như cô.
Giọng cô rụt rè :
- Xin lỗi anh.
Nguyễn dịu giọng :
- Không. Cô có lỗi gì đâu. Mỗi người có một hoàn cảnh riêng.
Ngân Thủy băn khoăn :
- Nhưng anh không giận tôi đó chứ ?
Nguyễn trầm giọng :
- Có lý do gì để giận cô chứ. Cô rất hồn nhiên và dễ thương.
Nếu cuộc sống của tôi đầy đủ , tôi sẽ ao ước có một cô em gái thật ngoan hiền.
Không ai muốn sống cô độc cả , buồn lắm.
Ngân Thủy chớp mi :
- Nếu tôi muốn được là em gái của anh ?
Nguyễn giật mình :
- Cô giỡn chơi ?
Ngân Thủy xụ mặt :
- Bộ không được hả ?
Nguyễn thiếu đường kêu trời. Anh hắng giọng :
- Cô là lá ngọc cành vàng , còn tôi chỉ là một người làm công
của gia đình cô. Nếu cô đùa như thế , ông bà chủ sẽ nổi giận đấy.
Ngân Thủy mở to mắt nhìn Nguyễn :
- Nhưng tôi đâu có đùa , tôi nói thật lòng đó.
Nguyễn nhăn mặt :
- Tôi đi lo công chuyện của mình đây.
Ngân Thủy phẩy tay :
- Khoan đã , tôi vẫn chưa nói hết suy nghĩ của tôi mà. Đã từ
lâu , tôi muốn có một ông anh như anh.
Nguyễn nghiêm mặt :
- Làm tài xế ư ?
Ngân Thủy có vẻ giận :
- Nếu anh không thích có một cô em gái như tôi thì thôi.
Thấy đôi mắt nai của cô ươn ướt như muốn khóc , Nguyễn dịu giọng
:
- Thôi đừng bàn đến chuyện đó nữa.
Ngân Thủy bặm môi :
- Tôi thích có một người anh trai mạnh mẽ như anh. Có một ông
anh như thế, lúc nào cũng có được cảm giác tin cậy không sợ ai bắt nạt.
Nguyễn nhướng mày :
- Nếu thế cô chỉ cần thuê ... vệ sĩ là yên tâm.
Ngân Thủy bật cười :
- Tôi biết là anh cố tình hiểu sai ý của tôi mà.
Nguyễn hắng giọng :
- Chào cô ... Tôi đi lo công chuyện ông chủ vừa mới giao đây.
Ngân Thủy phất tay :
- Khoan đã ... Anh chờ tôi một chút.
Nguyễn nhìn cô :
- Chở cô đi đâu à ?
Ngân Thủy giọng vui vẻ :
- Không ... Tôi vừa pha cho anh một ly cam vắt rất ngon. Anh
chờ tôi một chút nghe. Có lẽ phải thêm một chút đường nữa vì cam cuối mùa ,
không được ngọt lắm.
Nguyễn vội nói :
- Không ... cám ơn. Tôi không uống đâu.
Ngân Thủy kêu lên:
- Anh mà không chịu uống là không xong với tôi đâu nghe. Nãy
giờ tôi đợi anh về là mang lên đó.
- Cô ...
Ngân Thủy ra lệnh :
- Anh đợi tôi , một chút thôi.
Nói xong , cô biến mất thật nhanh sau cánh cửa rồi quay trở lại
với hai ly cam vàng óng.
Mỉm cười , Ngân Thủy hồn nhiên :
- Anh một ly, tôi một ly. Tôi thích uống nhiều đá, còn anh có
thích uống như thế không để tôi đi lấy thêm đá nữa.
Nguyễn lắc đầu :
- Cám ơn. Tôi không uống đâu.
Lườm Nguyễn một cái thật dài nhưng rất hiền , Ngân Thủy cong
môi :
- Bộ anh dịnh khách sáo với tôi đó hả ? Tôi không thích anh
như thế đâu nhé.
Nguyễn so vai :
- Không phải ... tôi...
Ngân Thủy cắt ngang :
- Không gì cả ... Nếu anh không chịu uống , tôi ghét anh lắm
đó. Hay là anh chê tôi pha cam dở ? Cứ uống thử đi , anh sẽ thấy tôi cũng không
đến nỗi tệ lắm. Mẹ tôi bảo con gái phải tập nữ công gia chánh, phải vào bếp.
Tôi chưa kho cá nấu canh nhuyễn như mẹ tôi và chị bếp nhưng pha một ly cam thật
ngon thì dễ ợt.
Cực chẳng đã , Nguyễn đành bưng ly cam lên uống. Vừa đặt ly
xuống, đã nghe
Ngân Thủy hỏi :
- Anh có biết tôi nghĩ như thế nào về anh không ?
Dù lâu nay cố tỏ ra lãnh đạm với mọi việc diễn ra chung quanh
, thờ ơ với tất cả nhưng Nguyễn không giấu được tò mò. Anh không nghĩ là Ngân
Thủy cũng có một nhận xét nào đó về anh khi anh chỉ là một kẻ làm công cho gia
đình cô.
Hơi nhướng mày lên , Nguyễn gặng hỏi :
- Cô nghĩ sao về tôi ?
Ngân Thủy chớp mi :
- Tôi thấy anh không thích hợp với nghề tài xế chút nào cả.
Nguyễn ngạc nhiên :
- Bộ tôi lái xe ẩu lắm hả ?
Ngân Thủy lắc đầu :
- Không phải. Anh lái xe cẩn thận không ai bằng thì có. Ba
tôi rất bằng lòng về anh. Tôi nghe ông bảo , anh có đầy đủ những đức tính của một
tài xế giỏi. Vừa có lương tâm vừa có kinh nghiệm. Nói cho anh biết , anh là người
duy nhất được ba tôi khen ngợi đó.
- Ông chủ nói như thế à ?
Ngân Thủy cười thật tươi:
- Anh nên nhớ ba tôi vốn hà tiện lời khen. Nếu ba tôi đã khen
như thế chắc hẳn anh phải là một người được ông quý trọng.
Nguyễn so vai :
- Vậy mà tôi vẫn bị Ông chủ la dài dài.
Ngân Thủy nhướng mắt :
- Thế à ? Sao tôi không biết nhỉ ?
Nguyễn hắng giọng :
- Cũng chỉ là chuyện lặt vặt thôi. Như chuyện giờ giấc đón
đưa ông chủ chẳng hạn. Một đôi khi ông chủ hẹn tôi đến đón giờ này , nhưng lại
chờ giờ khác.
Ngân Thủy mỉm cười :
- Thế thì đâu phải lỗi do anh.
Nguyễn so vai :
- Nhưng cuối cùng tôi vẫn bị Ông quát cho một trận.
Ngân Thủy cười hiền :
- Trong nhà này đâu phải chỉ mình anh bị Oan, mẹ tôi và tôi
cũng hay bị ba tôi la một cách vô cớ.
Chợt nhớ ra lời nhận xét của cô lúc nãy , Nguyễn gặng hỏi :
- Vì sao cô nói là tôi không hợp với nghề tài xế ?
Ngân Thủy bặm môi :
- Tôi không biết. Nhưng tôi thấy anh khác với mấy người làm
nghề tài xế lắm.
Nguyễn tò mò :
- Khác à ?
Ngân Thủy gật đầu :
- Vâng ...
Nguyễn hơi nheo mắt :
- Tôi khác họ như thế nào ?
Thay vì trả lời anh , Ngân Thủy hỏi ngược lại :
- Nhưng anh có thấy là anh có khác họ không ?
Nguyễn so vai :
- Tôi đâu có để ý đến chuyện đó.
Ngân Thủy bậm môi:
- Mấy anh chàng tài xế ăn nhậu say xỉn tối ngày đó. Anh đâu
có như họ.
Nguyễn cố nhịn cười :
- Sao cô biết là người Thu An hay ăn nhậu ?
Ngân Thủy chu môi:
- Tôi nghe người Thu An nói như thế. Người Thu An còn nói mấy
anh chàng tài xế sống bạt mạng lắm, bồ bịch lung tung.
Nguyễn suýt phì cười. Ngân Thủy là một cô gái hồn nhiên. Cái
cách nói chuyện của cô khiến anh cũng vui vui.
- Cô nghĩ như thế là oan cho họ đấy. Đàn ông đôi khi cũng phải
uống một chút gì đó cho vui. Còn chuyện cặp bồ lung tung đâu phải là... độc quyền
của tài xế như cô nghĩ.
Ngân Thủy dẫu môi :
- Thế tại sao anh không uống rượu ?
Nguyễn cố nghiêm nét mặt :
- Sao cô biết là tôi không uống ?
Ngân Thủy lúc lắc mái tóc đổ ngang vai :
- Tôi có thấy đâu.
Nguyễn hơi cười:
- Nếu có uống , người Thu An ngồi trong quán rượu làm sao cô
thấy được. Biết đâu , lúc nãy tôi đã ghé một quán nhậu nào đó.
Cô hùng hồn:
- Anh đừng xí gạt tôi , tôi không tin đâu.
Chợt nhớ ra giờ hẹn của ông Vĩnh Phúc , Nguyễn vội đứng dậy :
- Tôi phải đi công chuyện cho ông chủ đây.
Ngân Thủy kêu lên:
- Anh chưa uống hết ly cam tôi pha mà. Tôi chưa cho anh đi
đâu.
Nguyễn lắc đầu cười. Để làm vui lòng cô , anh liền uống cạn
ly nước một hơi. Uống xong anh khẽ nhăn mặt. Ngân Thủy chăm chú nhìn anh :
- Đâu có chua mà anh nhăn mặt như thế. Tôi pha nước cũng
không đến nỗi tệ phải không anh ?
Nguyễn hắng giọng:
- Cám ơn. Rất ngon.
Ngân Thủy cười vui vẻ:
- Lát nữa tôi cũng sẽ pha cho bác quản gia một ly cam đấy.
Nguyễn cố nhịn cười nhưng không được. Nhìn anh không chớp mắt
, Ngân Thủy gặng giọng hỏi :
- Sao anh lại cười?
Nguyễn chống chế :
- Đâu có.
Ngân Thủy xụ mặt :
- Rõ ràng là anh cười nhạo tôi mà.
Nguyễn hắng giọng:
- Nếu pha cho bác quản gia cô nhớ là ...cho đường ít ít thôi.
Ngân Thủy nheo mũi:
- Bộ ly cam ...ngọt lắm hả ?
Nguyễn tỉnh tỉnh:
- Cô thử uống xem rồi biết.
Ngân Thủy nguẩy đầu:
- Tôi đang chờ đá tan ra mà.
Nhìn theo dáng cao lớn ngang tàng của anh. Ngân Thủy bặm môi
suy nghĩ. Rồi bưng ly nước của mình lên. Suýt chút nữa Ngân Thủy sặc lên vì cười.
Trời ạ. Ly nước ngọt còn hơn một ly đường đậm đặc. Sao lại có
thể ngọt như thế nhỉ ?
Quê không thể tả. Thế mà cô đã ép Nguyễn uống cạn hết ly. Có
lẽ anh vừa uống vừa rủa cô ghê lắm...
Buổi chiều. Nguyễn đang lúi húi lau xe thì Ngân Thủy đi đến gần
anh. Cô mặc quần Jean và chiếc áo lửng rất dễ thương.
Ngẩng đầu lên , Nguyễn hỏi :
- Có gì không cô ?
Ngân Thủy ngắc ngứ:
- Tôi xin lỗi anh ...
Nguyễn ngạc nhiên :
- Hả ? Chuyện gì vậy cô ?
Ngân Thủy gãi đầu :
- Chuyện ly cam hồi sáng mà.
Nguyễn nhướng mày:
- Vậy là sao?
Ngân Thủy chu môi:
- Nó ngọt quá.
Nguyễn cố nhịn cười:
- Cam ngọt thì tốt chứ có sao đâu cô.
Ngân Thủy xụ mặt:
- Nhưng không phải ngọt do cam mà do đường.
Nguyễn tỉnh tỉnh:
- Tôi nghe người Thu An bảo đường có nhiều calori mà.
Không nhịn được cười, Ngân Thủy bụm miệng lại:
- Anh đừng chọc quê tôi chứ.
Nguyễn hắng giọng:
- Tôi đâu dám chọc quê cô.
Ngân Thủy bặm môi:
- Ly cam ngọt như thế sao anh không nói sớm. Mà thôi , ngày
mai tôi sẽ pha một ly khác để anh uống thử xem. Khi sáng có thể là do đãng trí
nên tôi cho quá nhiều đường đó thôi.
Nguyễn nhướng mày :
- Cô định đi đâu bây giờ à?
Ngân Thủy mỉm cười :
- Nhỏ bạn thân của tôi gọi điện thoại đến rủ tôi đi ăn kem với
nó. Anh có thể đánh xe chở hai đứa tôi đi lòng vòng quanh thành phố chơi một
chút được không ?
- Đi ăn kem và hóng mát thôi à ?
Ngân Thủy chớp mi:
- Vâng. Chiều nay anh không bận chở ba mẹ tôi đi đâu chứ ?
Nguyễn so vai :
- Không.
- Anh chở tụi tôi đi được chứ ?
Nguyễn hắng giọng:
- Cô chờ tôi một lát.
Lau tiếp mấy tấm cửa kính trên xe , Nguyễn đi đến vòi nước rửa
tay. Ngân Thủy xăng xái mở cửa xe. Ngồi trên băng ghế trước, cô nghiêng đầu
nhìn Nguyễn một hồi Ngân Thủy chợt bật cười khúc khích.
Mở cửa ngồi sau vô lăng, Nguyễn tò mò hỏi :
- Cô cười gì thế ?
Ngân Thủy nheo mũi:
- Hồi trưa tôi nói với anh rồi đó , anh không giống một anh
chàng tài xế chút nào.
Nguyễn hơi cười :
- Không ăn nhậu và cặp bồ lung tung ?
Ngân Thủy nheo mũi :
- Có lẽ cần phải kể thêm nhiều điểm khác biệt nữa. Như bây giờ
chẳng hạn, nhìn thấy anh rửa tay thật cẩn thận sau khi lau mấy
tấm kính tôi bỗng tưởng tượng anh giá như anh là một ... bác sĩ thì thích hợp
hơn. Những anh chàng tài xế cẩu thả ghê lắm chứ không như anh đâu. Anh làm tôi
liên tưởng đến một bác sĩ sau ca mổ.
Nguyễn thấy tức cười. Anh không biết trong đôi mắt thơ ngây của
Ngân Thủy các anh chàng tài xế có giống con ngáo ộp không nữa. ăn nhậu say xỉn
suốt ngày đến ăn mặc cẩu thả và...dơ bẩn. Còn những gì trong suy nghĩ của cô nữa
, có trời mới biết được.
Giọng anh tỉnh bơ:
- Cô không biết đó thôi , tôi ghét nghề bác sĩ nhất trần đời.
Ngân Thủy tròn mắt :
- Sao thế ?
Nguyễn lại cố nhịn cười:
- Vì phải ... rửa tay suốt ngày.
Ngân Thủy gặng hỏi:
- Bộ bác sĩ là phải rửa tay hoài hả ?
Nguyễn so vai :
- Tôi đâu có biết. Tôi mới vừa nghe cô nói đó thôi. Cô nói là
nhìn thấy tôi rửa tay , cô hình dung tôi ... giống một bác sĩ.
Ngân Thủy bặm môi lại để khỏi cười. Lạ thật. Cô không hiểu được
Nguyễn nữa. Cách nói chuyện của anh thật dí dỏm nhưng khuôn mặt lại lạnh như nước
đá. Thành thử cô không biết tính cách của anh ra sao. Đằng sau vẻ mặt lầm lì
nhưng rất quyến rũ ấy là gì? Sự thông minh. Lòng hào hiệp. Hay là một tâm hồn hết
sức khô khan ?
Nguyễn hắng giọng:
- Cô sẵn sàng để đi rồi chứ. Có quên gì thì nói chứ đừng như
mấy lần trước, chờ xe chạy ra khỏi cổng lại la lên ...là bỏ quên đồ ở nhà.
Ngân Thủy nguýt Nguyễn một cái :
- Tôi đâu có muốn quên. Chỉ tại mỗi lần anh lên xe là nhấn
còi réo gọi nên tôi mới quên trước quên sau đó thôi.
Nguyễn hơi cười. Ngân Thủy là thế. Đểnh đoảng một cách dễ
thương. Có lần chở cô đến tận trường , Ngân Thủy mới nhớ là cô để quên sách vở ở
nhà. Đi đánh tennis thì quên mất ...vợt. Anh không biết là sau này khi lấy chồng,
trong ngày làm lễ cưới cô có ...bỏ quên chú rể ở nhà không.
Vỗ tay vào vào túi quần Jean , giọng cô hồn nhiên :
- Mà đi ăn kem thì có gì để quên. Chỉ sợ để quên tiền ở nhà
nhưng tôi đã cẩn thận mang theo đây nè.
Nguyễn cố nhịn cười. Vờ như không nghe cô nói , anh loay hoay
bật công tắc máy.
Chiếc xe lăn bánh trên thảm sỏi trắng rồi chạy ra khỏi cổng.
Ngân Thủy quay tấm cửa kính xuống. Giọng cô trong trẻo ;
- Anh còn nhớ nhà của Thu An , bạn của tôi không?
Nguyễn gật đầu.
Anh cho xe chạy qua mấy con đường quen thuộc rồi dừng lại trước
một ngôi biệt thự xinh đẹp.
Ngân Thủy mỉm cười:
- Anh nhấn còi giùm đi. Nghe tiếng còi xe của anh , Thu An
phóng ra liền đấy.
Con nhóc có lẽ đang sốt ruột chờ.
Nguyễn vội làm theo lời cô. Chỉ một lát sau , có người đi ra
mở cổng. Nhưng không phải là Thu An mà đó là người giúp việc của Thu An.
Bà vội nói với Ngân Thủy :
- Cô Thu An có nhờ nhắn lại với cô là lúc nãy có việc phải đi
gấp nên không đi chơi với cô như đã hẹn được. Cho cô ấy gởi lời xin lỗi.
Giọng Ngân Thủy thất vọng :
- Thế nào ? Thu An đi lâu chưa dì ?
- Khoảng năm phút.
Ngân Thủy xụ mặt:
- Sao Thu An lại không chờ cháu nhỉ ?
Ba giúp việc nhỏ nhẹ:
- Cô ấy có việc gấp mà.
- Cám ơn dì...
Nguyễn vòng xe lại. Anh quay sang Ngân Thủy như chờ lệnh của
cô. Ngân Thủy có vẻ mặt giận hờn:
- Chán ghê. Không hiểu tại sao Thu An lại không chịu điện cho
tôi biết là nó không đi được để anh và tôi khỏi mất công đến đây.
Nguyễn trầm giọng :
- Biết đâu khi cô Thu An gọi điện đến cho cô , chúng ta đã rời
khỏi nhà rồi.
Ngân Thủy thở hắt một cái :
- Có lẽ là như thế ... Chính Thu An rủ tôi đi chơi mà.
Nguyễn nghiêng đầu hỏi :
- Bây giờ tôi chở cô về nhà chứ?
Ngân Thủy cáu kỉnh kêu lên:
- Không.
Chừng như vẻ mặt ngạc nhiên tột độ của Nguyễn khiến cô phải
giải thích:
- Tôi chán ở trong nhà lắm. Như anh thấy đó, ngôi biệt thự
thênh thang vô cùng. Vì thế , mỗi khi đi đâu với bạn bè tôi cảm thấy dễ chịu
hơn là ngồi bó gối một mình trong phòng. Ba tôi thì bận rộn với những áp phe. Mẹ
tôi thì suốt ngày ở trong phòng hoặc trong bếp. Tôi chẳng biết nói chuyện và
chơi với ai.
Nguyễn dịu giọng:
- Cô còn có những người bạn thân , như cô Thu An chẳng hạn.
Ngân Thủy chép miệng:
- Nhưng đâu phải khi nào Thu An cũng ở bên cạnh tôi. Như bây
giờ chẳng hạn , nó gọi điện đến cho tôi rồi lại biến đi đâu mất. Những lúc rảnh
rỗi , tôi cảm thấy trống vắng kinh khủng. Không biết làm như thế nào cho bớt buồn.
Khẽ cắn môi , Ngân Thủy nói tiếp:
- Nhưng có lẽ mẹ tôi mới là người khổ sở hơn tôi nhiều. Mẹ
tôi là một mẫu người sống theo bổn phận. Tôi không tin là mẹ tôi đang hạnh phúc
như mọi người đang tưởng.
Nguyễn lúng túng nhìn Ngân Thủy. Rất ít khi cô nói chuyện với
anh theo kiểu tâm sự nỗi niềm như thế này. Đây là lần đầu tiên anh nhìn thấy cô
buồn. Hình như vẻ trầm tư trên gương mặt xinh đẹp khiến cô có vẻ là một thiếu nữ
hơn là một cô bé hồn nhiên cười suốt ngày.
Anh chợt nhìn thấy cô dưới một góc độ khác. Và cảm thấy
choáng ngợp bởi sự phong phú trong tâm hồn của cô.
Tròn mắt nhìn anh , cô thẳng thắn hỏi :
- Anh có thấy là mẹ tôi sống như một cái bóng bên cạnh ba tôi
không? Sống như thế thì chán lắm phải không anh?
Vẫn lầm lì gương mặt , Nguyễn so vai :
- Tôi không rõ lắm.
Giọng Ngân Thủy chùng xuống:
- Nếu sau này lấy chồng, tôi sẽ lấy một người đàn ông yêu
thương tôi và không bao giờ chấp nhận làm một cái bóng lặng lẽ bên cạnh anh ta.
Mỗi người không nên là một cái bóng của người khác. Sống như thế chán lắm phải
không anh?
Nguyễn vòng tay lên vô lăng đăm đăm nhìn về phía trước.
Im lặng cũng là thói quen của anh. Anh không quan tâm đến ai
trong gia đình ông Vĩnh Phúc. Với họ , anh chỉ là một người làm công mà thôi.
Nhưng với Ngân Thủy thì vẫn có một chút gì đó quan tâm với sự
ngại ngần. Cô như là một thỏi nam châm cực đẹp mà bất cứ một người đàn ông nào
cũng có thể là quặng sắt.
Không bao giờ quên được thân phận của mình. Anh không muốn
đùa và thử sức trái tim của mình.
Thường xuyên gọi Ngân Thủy là ... cô chủ , Nguyễn muốn mối
quan hệ của anh và Ngân Thủy phải tách bạch rõ ràng. Phải khoác một bộ mặt lầm
lì khi nói chuyện với cô , theo Nguyễn đó chính là một khoảng cách an toàn cho
trái tim của anh.
Im lặng một hồi, Ngân Thủy chợt lên tiếng:
- Anh chở tôi đến quán kem đi.
Nguyễn quay lại nhìn cô, hơi ngạc nhiên:
- Cô đi một mình à?
Ngân Thủy so vai :
- Sao lại một mình. Tôi sẽ đi cùng anh. Anh sẽ vào quán kem với
tôi.
Nguyễn lắc đầu:
- Không. Tôi sẽ chở cô đến đó nhưng không vào. Tôi sẽ đợi cô
cho đến lúc đánh xe đi đón ông chủ.
Ngân Thủy kêu lên:
- Tôi muốn anh ăn kem với tôi mà.
Nguyễn hắng giọng:
- Cô thông cảm. Tôi không thể.
Ngân Thủy nhìn anh chăm chú:
- Tại sao lại không thể chứ ?
Nguyễn nghiêm mặt:
- Tôi không thích.
Ngân Thủy nhìn sững Nguyễn. Cách trả lời của anh khiến cô cảm
thấy bực tức. Chưa có ai trả lời với cô một cách thẳng thừng như thế cả.
Cô giận hờn phán:
- Tôi mời anh nhưng nếu anh không thích thì thôi.
Nguyễn cho xe nổ máy. Lái xe thật chậm , anh khẽ liếc nhìn
Ngân Thủy và chợt bắt gặp khuôn mặt ấm ức của cô.
Ba tháng làm việc cho gia đình cô là một thời gian không dài
nhưng vẫn cho Nguyễn phần nào hiểu được tính cách mỗi người trong gia đình cô
cho dù anh không quan tâm đến họ.
Ông Vĩnh Phúc, tính tình hơi độc đoán và có nhiều tham vọng.
Bà Như Hoa chỉ là một cái bóng thầm lặng bên cạnh chồng.
Còn Ngân Thủy , cô không phách lối như các cô gái con nhà
giàu khác. Ngây thơ và hồn nhiên. Đó là những gì anh hiểu về cô.
Đang giận Nguyễn kinh khủng, Ngân Thủy chợt tròn mắt khi thấy
Nguyễn cho chiếc Toyota màu đỏ đỗ trước một quán kem cạnh bờ sông. Cô ngắc ngứ:
- Anh...
Nguyễn hắng giọng:
- Tôi mời cộ Nhưng thay vì ghé vào quán kem có gắn máy lạnh,
cô thử vào quán bình dân này một lần cho biết.
Giọng Ngân Thủy vui vẻ :
- Ôi... Tôi còn mong đợi gì hơn nữa chứ ? Miễn sao có kem để
ăn là được.
Nói là quán chứ thật ra chỉ là những bộ bàn ghế nhỏ lấn chiếm
vỉa hè.
Nguyễn chọn một chiếc bàn quay ra mặt sông.
Mỉm cười với Ngân Thủy, anh hắng giọng:
- Không có ba mươi mốt loại kem như kem ý mà cô thường ăn, ở
đây chỉ có độc nhất một loại kem thôi.
Ngân Thủy cười thú vị :
- Thế sao ?
Nguyễn vẫy tay gọi chủ quán:
- Cho một đĩa kem. Nhiều đậu phụng.
Ngân Thủy ngạc nhiên:
- Anh không ăn sao?
Nguyễn so vai:
- Không.
Khẽ cắn môi , Ngân Thủy nhìn anh không chớp mắt:
- Thế anh ghé vào đây chỉ để làm vui lòng tôi sao?
Nguyễn trầm giọng:
- Có thể hiểu là như thế.
Cô chống tay lên cằm:
- Chúng ta về đi.
Nguyễn nhướng mày:
- Sao thế ?
Ngân Thủy chớp mi:
- Nếu anh không vui thì làm sao tôi nuốt nổi. Tôi rất ghét trở
thành một con ngáo ộp. Tôi thì ngồi ăn, còn anh thì nhịn và ngồi sốt ruột chờ
tôi ăn xong để đưa ra xe. Trời ạ , nếu anh vì tôi mà khổ sở như thế thì tôi thà
nhịn còn hơn.
Nguyễn bật cười. Nụ cười làm khuôn mặt của anh mất đi vẻ lầm
lì cố hữu. Trong một thoáng. Ngân Thủy chợt nhận ra là ở Nguyễn có một cái gì
đó rất riêng, không giống những đàn ông khác. Mày rậm, cái nhìn lặng lẽ như
xuyên suốt ý nghĩ của người khác. Cô không tin là tâm hồn anh khô cằn như hoang
mạc.
Anh mỉm cười:
- Tôi không thấy... khổ. Cô quên là tôi đã mời cô rất nhiệt
thành sao. Được nhìn thấy cô vui là tôi vui lắm rồi.
Một dĩa kem trắng được tưới nước dâu thơm với thật nhiều đậu
phụng được mang ra, bên cạnh là gói thuốc lá dành cho Nguyễn.
Anh lịch sự hỏi :
- Tôi có thể hút thuốc chứ?
Ngân Thủy mỉm cười:
- Vâng. Nhưng anh đừng quên là thuốc lá sẽ đốt cháy hai buồng
phổi của anh đấy. Người ta đang tuyên truyền bài trừ thuốc lá đó.
Nguyễn mỉm cười:
- Thế thì tôi chỉ hút một điếu thôi.
Ngân Thủy hồn nhiên:
- Đó là quyết định sáng suốt. Sau đó, anh nên bỏ hẳn thuốc lá
luôn đi.
Nguyễn ân cần:
- Cô ăn kem đi. Kem ở dây cũng không đến nỗi tệ đâu.
Khẽ cắn môi Ngân Thủy nhìn anh:
- Không bao giờ ăn kem., nhưng sao anh biết là kem ở đây cũng
ăn... được?
Nguyễn cười nhẹ:
- Tôi căn cứ vào... số lượng khách hàng. Mỗi chiều, sau giờ
tan học nếu chịu khó đi ngang qua con đường này cô sẽ thấy lời tôi nói là đúng.
Xúc nhẹ một thìa kem có tẩm đường thơm mùi dâu nhấm nháp,
Ngân Thủy gật gù:
- Anh nói đúng. Kem ở đây cũng ngon đó. Nhất định mai mốt tôi
phải rủ Thu An tới đây để giới thiệu. Nhỏ bạn tôi cũng như tôi, nó rất thích ăn
kem. Nhất là khi được ngồi bên dòng sông như thế này.
Nguyễn cười:
- Nếu cô thích , ngày mai tôi sẽ lại chở cô và cô Thu An đến
đây.
Ngân Thủy cười vui vẻ:
- Lát nữa tôi sẽ phone cho Thu An biết. Nhỏ bạn tôi có lẽ vui
lắm đấy.
Nguyễn cười vui:
- Cô không hỏi tội Thu An đã cho cô leo cây sao?
Ngân Thủy khẽ nheo đôi mắt đẹp:
- Ừ nhỉ, tôi quên mất. Thế thì coi bộ phải chờ đến tuần sau
thôi. Không thể xóa liền cho nhỏ bạn tôi được.
Nguyễn lại cười:
- Nếu biết được có lẽ cô Thu An buồn lắm.
Ngân Thủy cong môi:
- Vì sao?
Nguyễn đuà:
- Vì mất một chầu kem của cô.
Thế là cả cô và anh đều cười. Ngân Thủy lý lắc:
- Đùa một chút cho vui, nhất định là ngày mai anh phải chở
tôi cùng Thu An đến đây đó nhé.
- Được thôi...
Nguyễn bật quẹt mồi thuốc. Trước mắt anh là một Ngân Thủy thật
hồn nhiên.
Cô thật đẹp với đôi mắt trong veo. Chiếc áo pull màu chanh cốm
lửng ngang hông, quần Jean màu trắng. Thanh khiết. Tựa như một bông hoa hồng trắng.
Nhằn nhằn hạt đậu giữa những chiếc răng thanh mảnh , Ngân Thủy
cười:
- Kem ngon lắm đó , thơm thơm mùi dâu. Tự dưng anh không ăn,
tôi thấy cũng bớt ngon và hơi uổng.
Nguyễn đùa:
- Tôi đã xin lỗi cô về chuyện không ăn rồi mà.
Ngân Thủy chu môi:
- Thật là khó hiểu. Tôi không hiểu được tại sao những người
đàn ông lại thích đốt hai lá phổi bằng mấy điếu thuốc hơn ăn kem, cho dù kem rất
ngon.
Nguyễn lại mỉm cười. Có lẽ đây là lần đầu tiên anh nói chuyện
nhiều với Ngân Thủy. Ngân Thủy có cách nói chuyện rất hồn nhiên. Anh thật khó
mà giữ mãi vẽ mặt lạnh như ướp đá với cô.
Tiếng thìa lanh canh chạm vào ly nghe như một điệu nhạc vui
tai.
Nguyễn quay mặt nhìn ra dòng sông. Như thế anh chợt cảm thấy
dễ chịu hơn khi đối diện với Ngân Thủy và soi vào đôi mắt trong vắt của cô ( để
cảm thấy một sự lo sợ ngấm ngầm nào đó bắt đầu nhen nhúm từ trái tim phong
sương của anh.)
Một sự thôi thúc từ lý trí lạnh như băng khiến Nguyễn trở nên
trầm tĩnh trở lại.
Giọng Ngân Thủy hồn nhiên:
- Anh có biết vì sao Vũ Tùng muốn cưới tôi ngay sau khi tôi
ra trường không?
Nguyễn thờ ơ:
- Tôi không biết.
Ngân Thủy khẽ nheo mắt:
- Anh đoán thử xem.
Nguyễn so vai:
- Làm sao tôi biết được.
Cách nói chuyện hững hờ xa cách của anh không làm cô phật ý.
Cô hắng giọng phán :
- Tôi đoán là vì Vũ Tùng thấy gia đình tôi cũng khá giả như
nhà của hắn. Nếu gia đình tôi nghèo chưa chắc Vũ Tùng đã muốn cưới tôi đâu.
Nguyễn buột miệng:
- Chưa chắc.
Ngân Thủy nghiêng đầu hỏi :
- Tại so anh nói thế? Bộ không phải là như vậy sao?
Nguyễn trầm giọng:
- Vũ Tùng muốn cưới cô chỉ vì cô rất đẹp.
Ngân Thủy nhìn Nguyễn một cái. Nguyễn không phải là người đầu
tiên khen cô đẹp, nhưng chẳng hiểu sao lời khen của anh làm cô cảm thấy bối rối.
Cô cũng không hiểu đó lời khen hay... chê.
Cô dẩu môi :
- Ba tôi bảo tối nay tôi phải sang nhà Vũ Tùng để thăm ba mẹ
của hắn, anh thấy có tức không ?
Nguyễn so vai:
- Cô không thể cãi lời ông chủ được đâu.
Ngân Thủy ấm ức:
- Tại sao tôi lại phải thăm ông bà Đức Bảo chứ? Anh không biết
đó thôi. Tôi ghét Vũ Tùng kinh khủng. Mỗi lần thấy hắn phóng xe ào ào qua cổng,
tôi bỗng thấy giận ghê gớm.
Nguyễn so vai. Anh cũng không có thiện cảm với Vũ Tùng. Đó là
một anh chàng khá điển trai nhưng có vẻ tự phụ , thích khoe của. Giọng anh quan
tâm:
- Sao cô ghét hắn ?
Ngân Thủy phán:
- Tôi cũng không hiểu nữa. Chỉ biết là không cảm được hắn, nhất
là mỗi lần nghe hắn ba hoa kể về sự giàu có của gia đình hắn.
Nguyễn soi vào đôi mắt đẹp như nhung:
- Vũ Tùng học cùng một lớp với cô à ?
Ngân Thủy thở hắt một cái :
- Vâng... Tôi không hiểu vì sao mình lại lọt vào mắt xanh của
hắn. Rồi tôi cũng không hiểu tại sao ba mẹ hắn lại có ý muốn tôi và hắn kết hôn
với nhau. Trước đây ba mẹ tôi và ba mẹ Vũ Tùng đâu có thân nhau. Nhưng kể từ
ngày Vũ Tùng "chấm" tôi, ông bà Đức Bảo bỗng hay ghé đến chơi.
Nguyễn trầm giọng:
- Nếu cô lấy hắn cũng... được thôi.
Ngân Thủy tròn mắt nhìn Nguyễn:
- Được à ? Vì sao lại được?
Nguyễn so vai:
- Vì hắn yêu cộ Một tên đàn ông khi yêu , hắn sẵn sàng hy
sinh tất cả cho người mình yêu.
Ngân Thủy kêu lên:
- Không. Tôi thà chết còn hơn lấy hắn. Tôi ghét hắn lắm.
Nguyễn nhướng mày:
- Nếu cô không có quyền chọn lựa trong hôn nhân thì sao?
Ngân Thủy tròn mắt:
- Ý anh muốn nói là ba mẹ tôi ép tôi phải lấy Vũ Tùng chứ gì
?
Nguyễn gật nhẹ đầu:
- Có thể là như thế.
Giọng Ngân Thủy quả quyết:
- Tôi sẽ cắt tóc đi tu.
Nguyễn bật cười. Nhìn vẻ mặt ngây thơ của cô, anh hắng giọng:
- Cô không đi tu được đâu.
Ngân Thủy mở to mắt :
- Vì sao?
Nguyễn trêu:
- Đời nào Vũ Tùng chịu mất cô.
Không ngờ lời đe dọa của anh khiến Ngân Thủy cảm thấy bứt rứt
lo lắng. Thả chiếc thìa nhỏ xuống dĩa , vẻ mặt cô trầm ngâm :
- Có thể là như thế thật. Giờ anh bảo tôi phải làm sao bây giờ?
Nguyễn chùng giọng:
- Tôi cũng không biết nữa. Nhưng người ta thường nói , hãy lấy
người yêu mình hơn là người mình yêu. Biết đâu vì quá yêu cô , Vũ Tùng sẽ sẵn
sàng làm bất cứ điều gì để mang lại hạnh phúc cho cô.
Lần này thì Ngân Thủy giận anh thật sự. Cô đứng dậy giọng lạnh
nhạt:
- Anh chở tôi về đi...
Nguyễn làm lành:
- Tôi chỉ muốn những điều tốt đẹp cho cô thôi. Bộ cô giận tôi
thật à?
Ngân Thủy nói như khóc:
- Tôi ghét Vũ Tùng như thế nào anh cũng biết, thế mà anh lại
xui tôi lấy hắn. Hay là anh cho tôi tầm thường không đáng một xu như hắn ?
Nguyễn hắng giọng:
- Tôi xin lỗi...
Ngân Thủy vụt đứng dậy đi ra xe.
Ngồi trên xe, Nguyễn cố bắt chuyện với Ngân Thủy vì biết cô
đang giận anh nhưng Ngân Thủy cố tình day mặt sang ô cửa kính - cho đến lúc chiếc
Toyota màu đỏ dừng trước cổng nhà...
Buổi tối.
Khi Nguyễn chuẩn bị đi về nhà bằng chiếc xe Dame cũ mèm thì từ
trên bậc thềm Ngân Thủy bỗnh ngoắt anh liên hồi và đưa ngón tay trở lên miệng
ra hiệu cho anh giữ im lặng.
Nguyễn không hiểu vì sao cô gọi anh. Nhưng cũng có thể biết
được là Ngân Thủy rất hồn nhiên ngây thợ Có lẽ cô đã tạm quên chuyện cô giận
anh hồi chiều.
Đi đến gần cô, anh hạ thấp giọng:
- Chuyện gì vậy cô?
Ngân Thủy nhăn mặt:
- Anh biết không, tôi mới bị ba tôi dũa cho một trận tơi bời.
Nguyễn nhíu mày:
- Về chuyện cô định tập lái xe hơi một mình hả ?
Ngân Thủy xụ mặt:
- Không phải. Chuyện hồi chiều.
Nguyễn ngơ ngác:
- Chuyện gì ?
Ngân Thủy giậm chân:
- Tôi chán anh quá! Sao anh quên lẹ thế ? Cũng vì chuyện đó
mà tôi ghét anh đấy.
Nguyễn cười :
- Tôi nhớ rồi. Chuyện Vũ Tùng chớ gì ?
Ngân Thủy thở hắt một cái:
- Ba tôi nhất định bắt tôi sang nhà Vũ Tùng.
Nguyễn tò mò:
- Sao nữa ?
Ngân Thủy xụ mặt:
- Tôi không chịu đi nhưng ba tôi la quá trời trời. Vũ Tùng
còn phone đếng là sẽ đón tôi nè, anh thấy tức ghê chưa?
Nguyễn an ủi:
- Nếu Vũ Tùng có chở cô thì cô cũng ráng đi với hắn. Cãi lại
ông chủ là không được đâu. Cô biết tính ba cô rồi đó , đã ra lệnh là không được
cãi.
Ngân Thủy ấm ức:
- Tưởng là anh sẽ tìm ra một cách gì đó để an ủi tôi , không
ngờ anh còn xúi tôi đi với Vũ Tùng. Nếu tôi có ghét anh cũng không oan cho anh
mà.
Nguyễn so vai:
- Tôi đâu biết làm thế nào để giúp cô.
Ngân Thủy nói lẫy:
- Anh đâu có muốn giúp tôi.
Nguyễn cười hết nỗi:
- Cô bảo tôi phải làm sao bây giờ ?
Ngân Thủy chợt kêu lên:
- Tôi nghĩ ra rồi.
Nguyễn chăm chú nhìn cô :
- Sao?
Ngân Thủy nói nhanh:
- Tôi sẽ gọi điện thoại bảo Vũ Tùng không cần đến đón tôi.
Tôi sẽ đi với anh. Sang bên đó , anh không được rời tôi nữa bước. Thế nào Vũ
Tùng cũng nản vì sự có mặt của anh. Hắn sẽ không thèm giữ tôi ở lại chơi lâu
đâu.
Nguyễn lắc đầu cười:
- Cô không giỡn đó chứ ?
Ngân Thủy tỏ vẻ giận:
- Không...
Nguyễn hắng giọng:
- Không lẽ cô và Vũ Tùng nói chuyện riêng với nhau mà tôi lại
nhảy vào để phá đám.
Ngân Thủy giận dỗi:
- Sao anh làm phách quá vậy. Bộ anh tưởng là tôi muốn rủ anh
đi theo tôi lắm sao.
Nguyễn khẽ so vai. Anh cũng không chấp gì Ngân Thủy vì dù sao
cô cũng là cô chủ nhỏ.
Ngân Thủy giậm chân:
- Tức chết đi được. Tôi ghét Vũ Tùng, ghét luôn cả anh. Tôi
không cần nhờ anh nữa đâu.
Ngân Thủy quay vào nhà được một lát thì Nguyễn được ông Vĩnh
Phúc cho gọi vào.
Khi anh đi vào phòng khách, ông Vĩnh Phúc đang nhồi thuốc vào
ống píp với vẻ ung dung chậm rãi.
Liếc nhìn Nguyễn một cái, ông bật Zippo mồi thuốc. Nhả một
vòng khói mỏng với vẻ khoan khoái , lúc bấy giờ ông Vĩnh Phúc mới cao giọng
phán:
- Tối nay cậu lái xe đưa Ngân Thủy đến nhà ông bà Đức Bảo
chơi.
Nguyễn nhũn nhặn:
- Vâng... Thế không phải là cậu Vũ Tùng đến đón cô Ngân Thủy
sao?
Ông Vĩnh Phúc cười khẫy:
- Ngân Thủy cứng đầu không chịu. Nhưng không sao, tôi sẽ có
cách dạy dỗ nó nên người. Nó phải biết cách phục tùng cha mẹ , biết mềm mỏng với
Vũ Tùng.
Đanh mặt lại, ông Vĩnh Phúc nói tiếp:
- Có thể con bé sẽ giở chứng đòi về sớm. Công việc của cậu là
sau khi thả Ngân Thủy xuống đó, cậu đánh xe đi đâu đó và sau khoảng vài tiếng đồng
hồ mới được quay trở lại. Càng lâu, càng tốt.
Nguyễn cố giấu sự khó chịu. Anh lẳng lặng gật đầu.
Trong thoáng chốc bỗng cảm thấy tội nghiệp cho Ngân Thủy. Ông
Vĩnh Phúc là con người quyết đoán, ít tình cảm và lạnh lùng. Đây không phải là
lần đầu tiên anh cảm nhận được điều đó.
Chăm chú nhìn Nguyễn , ông Vĩnh Phúc khẽ nheo mắt:
- Cậu hiểu tôi muốn nói gì chứ?
Nguyễn cố kìm tiếng thở dài:
- Thưa ông chủ, tôi hiểu.
Ông Vĩnh Phúc phẩy tay:
- Cậu đi ra ngoài đi. Đừng quên những gì tôi đã dặn. Nếu mọi
việc không xong, cậu phải chịu trách nhiệm với tôi.
Buổi tối hôm đó...
Nguyễn đang kiên nhẫn ngồi ôm vô lăng đợi Ngân Thủy thì cô xuất
hiện trên bậc thềm dẫn xuống hoa viên.
Cô mặc một chiếc váy dài quá gối màu san hô , vẻ mặt dàu dàu.
Chợt thấy Ngân Thủy đứng yên một chỗ nhìn về phía anh mà
không bước tiếp. Nguyễn liền nhấn còi xe. Hình như đó là một cái cớ để cô trút
cơn giận.
Lao đến bên anh, cô hằm hè:
- Tôi đâu có... điếc. Làm gì mà anh phải nhấn còi inh ỏi như
thế.
Nguyễn cười bao dung:
- Tôi sợ cô không thấy là tôi đang đợi nãy giờ.
Ngân Thủy bắt bẻ:
- Có nghĩa là anh cho là tôi bị... đui mù không thấy anh ngồi
lù lù trên xe?
Nguyễn trầm giọng:
- Cô lên xe đi.
Ngân Thủy ấm ức:
- Tôi muốn biết là anh đã hả lòng chưa?
Nguyễn nhìn cô không chớp mắt:
- Về chuyện gì?
Cô nói một hơi:
- Về chuyện anh đã... xúi tôi đi gặp Vũ Tùng ấy. Giờ tôi đi gặp
hắn đây nè. Anh đã hả lòng rồi chứ?
Nguyễn điềm đạm:
- Cô lên xe để tôi chở đi.
Ngân Thủy bướng bỉnh :
- Không.
Nguyễn ngạc nhiên:
- Cô không sợ Ông chủ sao. Trước khi đi, ông chủ còn dặn tôi
là chở cô đến nhà ông bà Đức Bảo mà. Nếu cô không đi, thế nào ông chủ lại la rầy
và không bỏ qua chuyện này đâu.
Ngân Thủy hếch chiếc mũi thanh tú lên:
- Tôi có nói với anh là tôi không đi đâu.
Nguyễn nhíu mày:
- Thế có nghĩa là sao?
Ngân Thủy dẫu môi:
- Tôi sẽ đi với anh nhưng không phải bằng chiếc Toyota sang
trọng này, mà anh sẽ chở tôi trên... chiếc xe Dame của anh.
Nguyễn kêu lên:
- Cô giỡn chơi ?
Ngân Thủy nghiêm nét mặt :
- Không lẽ vì tôi đến nhà họ bằng chiếc xe Dame mà họ bắt lỗi
tôi. Nếu họ chê không tiếp tôi thì càng tốt chứ có sao đâu.
Nguyễn nhăn nhó:
- Cô không thấy như thế là kỳ cục sao?
Ngân Thủy phán:
- Có gì đâu. Nếu anh không chịu chở, tôi vào nhà đây.
Thấy Ngân Thủy quay lưng bỏ đi , Nguyễn vội gọi:
- Khoan đã...
Ngân Thủy tươi nét mặt:
- Anh đã đồng ý chở tôi ?
Nguyễn lắc đầu:
- Không phải như thế. Tôi muốn nói cho cô hiểu là cô không thể
làm như thế được... Ông bà Đức Bảo sẽ nghĩ là cô muốn khiêu khích họ. Trong nhà
đâu thiếu gì xe mà cô định đến bằng chiếc xe thổ tả sắp đưa vào viện bảo tàng của
tôi.
Ngân Thủy nhướng mày:
- Như vậy càng tốt. Tôi đang muốn họ tức mà.
Nguyễn nghiêm mặt phán:
- Cô lên xe đi. Đừng trẻ con như thế nữa.
Ngân Thủy cắt ngang:
- Tôi không nói chuyện với anh nữa đâu, nếu anh không chịu
nghe theo đề nghị của tôi.
Nói xong, cô thản nhiên quay gót đi vào nhà. Nguyễn nhìn theo
Ngân Thủy bằng ánh mắt bất lực. Nếu có ông Vĩnh Phúc thì mọi chuyện sẽ đơn giản
hơn nhiều. Anh cũng không muốn gặp rắc rối chút nào.
Nhảy ra khỏi xe, giọng anh thảng thốt:
- Ngân Thủy...
Ngân Thủy xoay người lại nhìn anh, cô vung tay:
- Tôi không nghe anh nói nữa đâu. Vô ích.
Nguyễn vội nói:
- Cô quay lại đi. Được rồi, tôi sẽ chở cô đến nhà Vũ Tùng bằng
chiếc xe của tôi , nếu cô muốn.
Quên mất giận hờn , Ngân Thủy nở ngay một nụ cười:
- Thật không?
Khẽ so vai, Nguyễn đi đến chiếc Dame cũ kỹ của anh đang dựng
một góc vườn, nơi mà bụi tường vy che khuất. Trong ngôi biệt thự lộng lẫy này
có vẻ nó là vật duy nhất xấu xí và cổ lỗ sĩ.
Ngân Thủy tròn mắt nhìn Nguyễn đạp máy. Thấy anh đạp đến mấy
lần xe vẫn chưa nổ , Ngân Thủy giọng nghi ngờ:
- Anh đừng xí gạt tôi đó nghe. Đã bật chìa khóa công tắc chưa
đấy.
Nguyễn cáu kỉnh nhìn Ngân Thủy một cái. Đạp mạnh thêm một lần
nữa thì chiếc xe củ kỹ ấy nổ giòn.
Đập mạnh vào yên xe bụi bặm, Nguyễn ra lệnh:
- Cô ngồi lên đi.
Ngân Thủy ngần ngại:
- Anh có cái giẻ lau nào không? Yên xe còn bẩn lắm sao tôi ngồi
cho được.
Nguyễn lạnh nhạt:
- Không có...
Ngân Thủy kêu lên:
- Thế thì dơ hết váy của tôi sao?
Nguyễn cau có:
- Ráng vậy chứ biết làm sao bây giờ.
Giận anh kinh khủng , Ngân Thủy đập đập tay cho bụi bay bớt.
Đúng là không có anh chàng nào ngạo mạn như Nguyễn. Lúc nào anh cũng ăn hiếp
cô.
Ngồi sau lưng Nguyễn , Ngân Thủy chợt im thin thít. Cô không
bắt chuyện như mọi khi , điều đó hoàn toàn khác với tính cách trẻ trung vui nhộn
của cô.
Cơn giận của Nguyễn cũng dịu lại đôi chút. Anh thấy mình phi
lý. Nếu Ngân Thủy có khăng khăng không chịu đến nhà ông bà Đức Bảo cũng là một
điều dễ hiểu. Thế mà anh lại bực tức với cô.
Phải chăng chỉ vì sợ Ông Vĩnh Phúc nổi giận mà anh đã vô tình
đẩy cô về phía Vũ Tùng , ý nghĩ chợt đến làm Nguyễn cảm thấy ân hận.
Xe chạy được một hồi. Nguyễn hắng giọng hỏi:
- Cô ngồi... có được không ?
Ngỡ chỉ là câu hỏi chiếu lệ , ai ngờ Ngân Thủy liền đáp:
- Tôi... sắp té rồi:
Nguyễn vội giảm ga:
- Sao thế?
Ngân Thủy than thở:
- Hình như cái yên xe của anh sắp rớt rồi đấy.
Giờ Nguyễn mới sực nhớ là cái yên xe củ mèm của xe anh đã tới
ngay ném vào sọt rác từ lâu vì vênh lên và bị biến dạng nhưng do chưa có tiền
mua yên mới nên anh vẫn còn... trưng dụng nó cho đến bây giờ.
Đúng là bất tiện vì Ngân Thủy đang mặc váy nên cô không thể
ngồi hai chân hai bên. Anh vội hỏi:
- Cô có thể... cố gắng thêm một chút nữa không?
Ngân Thủy rền rỉ:
- Hai tay tôi tê cứng mất rồi.
Nguyễn phanh xe lại. Rẩy rẩy bàn tay đang đỏ ửng lên vì nãy
giờ phải dùng hết sức để ghì lấy yên xe nếu không là rớt xuống đất, Ngân Thủy
ca cẩm:
- Đau tay quá.
Nguyễn buột miệng:
- Lâu nay tôi chở bạn bè cũng vẫn còn... tạm được mà.
Ngân Thủy nhìn anh một cái. Giọng cô ấm ức:
- Nói như thế mà cũng nói được.
Nguyễn cau có:
- Mấy thằng bạn của tôi còn ngồi sau xe lâu hơn cô nữa đó.
Ngân Thủy quát khẽ vào mặt Nguyễn:
- Vì họ là đàn ông!
Nguyễn nắc ngứ nhìn Ngân Thủy. Quái thật. Điều ấy thật đơn giản
mà anh không chịu hiểu. Những tên bạn của anh có thể ôm qua hông anh để giữ
thăng bằng. Còn cô chủ nhỏ ngây thơ này, lúc nãy đã tự động ngồi xa anh đến... mấy
cây số. Thật anh chưa thấy cô gái nào nhút nhát như cô.
Anh hắng giọng:
- Xin lỗi...
Ngân Thủy mím môi một cái. Nếu biết khổ như thế này cô thà đi
bộ còn hơn. Định đi đến cùng Nguyễn trên chiếc... xe thổ tả này để chọc tức Vũ
Tùng và ba mẹ hắn. Họ bực mình đâu chưa thấy chỉ có cô là ấm ức kinh khủng vì bị
tê cứng hai tay và kiểu gắng gỏng phũ phàng của Nguyễn mà thôi. Thật không hiểu
được tên đàn ông này đã từng có bồ hay chưa. Ai mà quen với Nguyễn chắc chắn
nhiều lúc tức đến bể tim vì tính ngang ngang như cua của anh.
Nguyễn đập đập thật manh lên yên xe. Bàn tay mạnh mẽ của anh
cũng không phải là... chiếc búa tạ nên cuối cùng yên xe vẫn vênh lên như một
chiếc số tám nữa vời.
Nở với Ngân Thủy một nụ cười hiền hòa nhất. Nguyễn trầm giọng:
Dù sao cũng đã quá nửa đường. Cô ngồi lên đi, tôi cho xe chạy
chậm thôi. Khi nào thấy... không thể nào tiếp tục nữa , cô gọi tôi dừng xe lại.
Cô lý sự :
- Đừng lại để anh... đập đập tay lên yên xe mấy cái không xi-
nhê gì rồi đi chứ gì?
Nguyễn phì cười. Cách nói chuyện của Ngân Thủy bao giờ cũng
thế , gây gỗ một cách dễ thương. Cô khiến anh nghĩ đến chú nhím con với nhiều
lông nhọn sẵn sàng nghênh chiến.
Giọng anh dỗ dành:
- Tôi hứa với cô là sẽ lái xe chậm thôi.
Thở dài một cái, Ngân Thủy ngồi lên xe. Cũng với khỏang cách
xa đủ để khi ghì vào yên xe, tay cô không chạm vào người Nguyễn.
Chương 2
Mà con đường đi đến nhà Vũ Tùng sao mà nhiều ổ gà như thế nữa
không biết. Dù Nguyễn lái xe rất chậm và cô cũng ngồi cách anh rất xa nhưng mỗi
lần xe xóc một cái , cô lại suýt bổ nhào vào lưng của anh. Đúng là không ra làm
sao cả.
Cảm thấy không ổn, Nguyễn dịu dàng bảo:
- Cô ngồi xích tới trước một chút đi. Ngồi vậy coi chừng lại
té đó.
Ngân Thủy cau có:
- Kệ tôi.
Nguyễn dọa:
- Coi chừng té ráng chịu đó.
Ngân Thủy hằm hè:
- Tôi có thân, tôi tự lo được mà.
Nguyễn vẫn cho xe chạy thật chậm. Dù sao anh cũng không muốn
làm trái tim thỏ đế của Ngân Thủy rơi rụng xuống đất.
Chiếc xe đang chạy êm, bỗng khục khặc mấy tiếng rồi đứng hẳn.
Nguyễn kêu lên:
- Khổ rồi !
Nhảy xuống khỏi xe, Ngân Thủy băn khoăn:
- Sao thế?
Nguyễn cười như mếu:
- Chiếc xe cà tàng hay giở chứng lắm.
Ngân Thủy ra vẻ hiểu biết:
- Hay là hết xăng?
Nguyễn lắc đầu:
- Không phải. Xe của tôi, tôi biết mà.
Ngân Thủy chăm chú nhìn Nguyễn:
- Giờ anh tính sao?
Nguyễn gượng cười:
- Đón taxi cho cô đi đến nhà Vũ Tùng chứ còn sao nữa.
Ngân Thủy kêu lên:
- Không. Tôi không đi taxi đâu.
Giọng Nguyễn chán nản:
- Chứ không lẽ cô đứng đâu chờ tôi sửa xe , biết lúc nào mới
xong?
Ngân Thủy hăm hở:
- Chờ anh tới sáng tôi cũng chờ.
Nguyễn lắc đầu. Hồn nhiên như thế là cùng. Giọng anh quan trọng:
- Ông bà Đức Bảo và cậu Vũ Tùng đang sốt ruột đợi cô đấy. Cô
không thể bắt họ chờ quá lâu.
Ngân Thủy xụ mặt:
- Họ thì có liên quan gì đến tôi. Mà tại sao anh cứ thích nhắc
đến họ thế? Tôi không muốn nghe anh nói đến họ đâu.
Anh nghiêm mặt:
- Để tôi đón taxi cho cô.
Ngân Thủy giậm chân:
- Tôi không đi taxi đâu. Anh đừng gọi mất công.
Nguyễn cau mày:
- Chưa chắc là tôi sẽ sửa được xe đâu. Cô nên nghe lời của
tôi đi.
Ngân Thủy phản đối Nguyễn bằng cách vùng vằng đi xa anh một
quãng rồi day lại ngó sang chỗ khác. Không còn cách nào hơn, Nguyễn đành mở cốp
xe lấy đồ nghề để sửa.
Đang lúi húi đánh lại vít lửa , Nguyễn bỗng cảm thấy bên vai
anh mát lạnh. Đẩy nhẹ vai anh bằng ly nước , Ngân Thủy cười giọng trong trẻo:
- Anh uống nước mía này.
Nguyễn lắc đầi:
- Cám ơn. Cô cứ uống đi.
Ngân Thủy ngồi xổm xuống bên cạnh Nguyễn. Quên mất là lúc nãy
vừa hằm hè với anh, cô nghiêng đầu hỏi:
- Xe hư gì thế?
Nguyễn so vai:
- Tôi có nói cô cũng không hiểu được đâu.
Ngân Thủy có vẻ tự ái:
- Sao anh biết là tôi không hiểu?
Nguyễn tặc lưỡi:
- Chuyện xe cộ là của đàn ông.
Ngân Thủy cười nho nhỏ:
- Này... Anh đã có bồ chưa?
Câu hỏi của cô không ăn nhập gì đến câu chuyện giữa hai người
nhưng Nguyễn vẫn Nguyễn nhướng mày nhìn cô:
- Sao cô lại hỏi thế?
Ngân Thủy nheo mũi:
- Ai mà chịu được tính ngang ngang của anh là giỏi đó. Tôi
đóan là không có cô gái nào muốn cặp bồ với anh cả. Dễ đau tim mà chết lắm.
Nguyễn nhướng mắt:
- Thế sao?
- Bộ anh không biết là mình đáng ghét lắm sao?
Nguyễn lầm lì sửa xe. Anh không muốn nhớ lại mối tình đầu của
anh. Một tình yêu thật thơ mộng nhưng cuối cùn lại dang dở chỉ vì cô gái mà anh
yêu lại là con của một gia đình khá giàu có. Gia đình cô gái không chấp nhận
anh và cô cũng quên anh thật nhanh để lấy một anh chàng Việt kiều...
Cuối cùng thì chiếc Dame cũng được sửa xong. Nguyễn thở hắt một
cái với vẻ chán nản. Liếc nhìn đồng hồ cũng đã gần tám giờ. Ngân Thủy thật thản
nhiên.
Cô không hề tỏ ra sốt ruột chút nào. Ngược lại , hình như cô
có vẻ vui vì sự cố xe hư là khác.
Một ngôi biệt thự sang trọng, phía trước là một cổng sắt thật
đẹp. Dọc theo trước hàng rào trồng một thứ hoa gì đó nhình không rõ, ban đêm
khó nhìn nhưng hương thơm ngào ngạt. Ngân Thủy khịt khịt mũi một hồi rồi thì
thào bên tai Nguyễn:
- Anh có biết hoa gì đang tỏa hương thơm đó không?
Nguyễn so vai:
- Không.
Ngân Thủy chu môi:
- Hoa dạ lý. Tôi ghét loài hoa này nhất. Ở Huế , người ta còn
đặt tên cho nó là hoa... bại hoại.
Nguyễn ngạc nhiên:
- Có thật là nó có cái tên như vậy hay là cô nghe ai nói đó?
Ngân Thủy mỉm cười:
- Tôi có nhỏ bạn người gốc Huế, nó nói với tôi như thế đấy.
Nguyễn cười nhạo:
- Bạn cô xí gạt cô đó.
Ngân Thủy hăm hở:
- Không đâu, có một nhỏ bạn khác cũng nói như nó. Mà nếu
không có ai nói thì tôi cũng sẽ đặt cho dạ lý cái tên ấy. Bại hoại. Kể ra nghe
cũng hay hay và chính xác.
Nguyễn nheo mũi:
- Cô không thể nghĩ ra một cái tên nào nghe lọt tai hơn sao?
Ngân Thủy xụ mặt:
- Tôi ghét dạ lý nhất mà. Thế còn anh, không lẽ anh lại yêu
hoa dạ lý?
Thấy Nguyễn im lặng không nói gì nữa, Ngân Thủy khẽ kéo tay
áo anh:
- Vì sao tôi ghét nhất là hoa dạ lý, anh biết không?
Nguyễn kêu trời. Anh và cô vượt qua một chặng đường dài bằng
chiếc xe thổ tả không phải để đến đây bàn luận về hoa. Giọng anh lạnh nhạt:
- Không...
Giọng Ngân Thủy hồn nhiên:
- Tôi chỉ thích hoa hồng thôi.
Nguyễn hắng giọng:
- Đã quá muộn. Không lẽ cô định đứng đây đến sáng để nói chuyện
về hoa về lá. Cô nhấn chuông đi.
Ngân Thủy kêu lên:
- Không. Tôi không thích gặp Vũ Tùng đâu. Tôi và anh cứ đứng
đây, nếu hắn không ra mở cửa thì thôi.
Nguyễn nghiêm mặt:
- Cô không nhấn chuông, sao Vũ Tùng biết là cô đã đến.
Ngân Thủy bướng bỉnh:
- Đó là lỗi của hắn chứ không phải lỗi của tôi.
Không muốn cãi cọ với cô, Nguyễn lẳng lặng nhấn chuông gọi cửa.
Một con chó cao lớn từ trong nhà vọt ra như một mũi tên sủa
inh ỏi.
Đập tay lên cửa sắt, Ngân Thủy quát khẽ:
- Im ngay.
Nó càng sủa dữ hơn nữa, chỉ thiếu điều bay qua cửa cổng để cắn
cô và Nguyễn.
Vẻ mặt hí hửng, Ngân Thủy quay lại nói với Nguyễn :
- Về thôi.
Đúng lúc đó thì Vũ Tùng đi ra. Giọng anh mừng rỡ:
- Ngân Thủy đến lâu chưa ? Sao Ngân Thủy không lên tiếng gọi.
Cô dấm dẳng:
- Gọi anh làm chi?
Vũ Tùng cười cầu tài:
- Ngân Thủy biết là anh đang sốt ruột mong Ngân Thủy đến mà.
Tối nay thật là hân hạnh cho anh.
Cô nguýt Vũ Tùng một cái. Hắn thì mừng khấp khởi, còn cô thì
đang ấm ức vô kể.
Mở cổng cho cô, khuôn mặt Vũ Tùng thoáng vẻ khó chịu khi thấy
xuất hiện bên Ngân Thủy còn có cả Nguyễn- một tên tài xế khá điển trai mà dù muốn
hay không thì Vũ Tùng cũng phải thừa nhận là Nguyễn rất ấn tượng.
Vờ như không thấy Nguyễn , Vũ Tùng vồn vã:
- Vào đây Ngân Thủy.
Ngân Thủy hắng giọng:
- Đây là anh Nguyễn , bạn của tôi.
Lời giới thiệu của Ngân Thủy càn làm Vũ Tùng sôi ruột.
Anh châm chọc:
- Trí nhớ của anh đâu có tồi. Đây là người tài xế của Ngân Thủy
mà.
Ngân Thủy bướng bỉnh:
- Nhưng anh Nguyễn là bạn của tôi.
Vũ Tùng khinh khỉnh nhìn Nguyễn rồi kề vào tai Ngân Thủy hỏi
nhỏ:
- Bộ Ngân Thủy hết người để chơi rồi hay sao mà lại kết bạn với
một tên tài xế?
Ngân Thủy gây gổ:
- Người ta làm gì thây kệ người ta, miễn là tốt thôi.
Không muốn chọc giận cô vì biết Ngân Thủy có thể đùng đùng bỏ
về, Vũ Tùng nuốt bồ hòn làm ngọt:
- Mời hai người vào nhà.
Thấy con chó vẫn lẳng nhẳng bên cạnh cô như đe dọa, Ngân Thủy
nheo mắt:
- Con chó này được anh huấn luyện hả Vũ Tùng?
Vũ Tùng tự đắc:
- Sao Ngân Thủy biết?
Ngân Thủy phang một câu:
- Tôi thấy nó cũng... ngông nghênh phách lối như chủ của nó.
Liếc nhìn vẻ mặt lầm lì của Nguyễn, Vũ Tùng đỏ mặt:
- Ngân Thủy nói thế tội nghiệp anh.
Ngân Thủy dẩu môi:
- Bộ tôi nói không đúng sao?
Đến ngang bậc thềm, Nguyễn tự động dừng lại. Nhìn Ngân Thủy,
anh hắng giọng bảo:
- Tôi chờ cô ở đây.
Ngân Thủy nài nỉ:
- Anh vào nhà với tôi đi. Lúc nãy, tôi đã dặn gì anh có nhớ
hay không?
Nguyễn lắc đầu:
- Tôi muốn đứng đây ngắm cảnh một lát. Cô cứ đi vào nhà đi.
Ngân Thủy xụ mặt:
- Vườn hoa nhà Vũ Tùng có khác gì vườn hoa nhà tôi đâu. Không
lẽ anh lại thích... hoa dạ lý nên mới đòi đứng đây ngắm cảnh?
Vũ Tùng xen ngang:
- Nguyễn không muốn vào thì thôi. Ngân Thủy vào nhà đi. Nãy
giờ ba mẹ anh chờ Ngân Thủy cũng lâu rồi đó.
Ngân Thủy nhìn Nguyễn một cái để ra điệu anh đi với cô vào
nhà nhưng anh dã chống hai tay lên bờ tường nhìn ra ngoài vườn đen kìn kịt. Giận
anh không thể tả, cô vùng vằng đi vào phòng khách.
Vũ Tùng nối gót theo Ngân Thủy. Anh không quên quay lại châm
chọc Nguyễn :
- Anh coi chừng con chó nhà tôi đó nghe. Nếu anh đi lung
tung, nó có cắn tôi không chịu trách nhiệm.
Buông người ngồi xuống ghế, Ngân Thủy nhăn mặt hỏi:
- Ba mẹ anh đâu sao tôi không thấy?
Vũ Tùng nhăn nhở cười:
- Ba mẹ anh chờ Ngân Thủy lâu quá nên hai ông bà đã đến nhà một
người bạn rồi. Lát nữa ông bà về ngay bây giờ.
Ngân Thủy vội đứng dậy:
- Nếu thế, tôi về.
Vũ Tùng ngăn lại:
- Khoan đã Ngân Thủy. Không có ba mẹ anh ở nhà nhưng có anh
em nói chuyện cũng được.
Ngân Thủy tặc lưỡi:
- Vì ba tôi lỡ hứa với ba mẹ anh nên tôi mới phải đến đây.
Không có hai bác, tôi ở lại chi vậy.
Vũ Tùng xoa tay:
- Ba mẹ anh cũng... muốn tạo điều kiện để Ngân Thủy và anh được
nói chuyện riêng với nhau. Ngân Thủy hiểu không?
Cô bực tức:
- Còn vậy nữa sao?
Vũ Tùng cười cầu tài:
- Tình cảm của anh đối với Ngân Thủy như thế nào có lẽ Ngân
Thủy cũng đã biết.
Ngân Thủy trách anh như thế, tội nghiệp anh lắm. Dù gì anh và
Ngân Thủy đâu phải là hai người xa lạ với nhau.
Cô cau có:
- Anh thừa biết là tôi không ưa anh mà. Trong lớp , tôi ghét
anh nhất.
Vũ Tùng gượng cười:
- Anh có làm gì đâu mà Ngân Thủy ghét anh như thế?
Cô nheo mũi:
- Nội chuyện anh dùng ba tôi để làm áp lực với tôi, tôi cũng
đủ thù anh tới xương tủy rồi.
Vũ Tùng liếm môi:
- Ngân Thủy hiểu lầm anh rồi. Anh chưa bao giờ nhờ chú Vĩnh
Phúc can thiệp vào chuyện tình cảm của anh cả. Anh có đủ bản lãnh mà Ngân Thủy.
Ngân Thủy nhướng mày:
- Bộ anh tưởng là tôi không biết chuyện anh dùng mối quan hệ
làm ăn giữa ba mẹ anh và ba tôi để ép tôi sao?
Vũ Tùng gãi đầu:
- Làm gì có chuyện đó Ngân Thủy?
Cô cười nhạt:
- Tối hôm nay cũng vậy, lẽ ra tôi đã không phải đến đây để gặp
anh. Nhưng tại sao ba tôi buộc tôi phải đến, anh đã rõ.
Vũ Tùng chùng giọng:
- Ngân Thủy thông cảm. Tại anh yêu Ngân Thủy quá.
Cô rùn vai:
- Nhưng anh cũng biết là tôi ghét anh kinh khủng mà.
Vũ Tùng tỉ tê:
- Anh sẵn sàng đợi Ngân Thủy cho đến lúc ra trường mới xin được
cưới Ngân Thủy. Tính Ngân Thủy còn con nít lắm, anh không giận Ngân Thủy đâu.
Chỉ cần Ngân Thủy hứa một lời với anh là có đợi bao nhiêu năm anh cũng đợi.
Cô trề môi:
- Anh có chờ tôi đến... chết tôi cũng không ưa anh đâu.
Vũ Tùng gịong tha thiết:
- Anh cũng đâu làm gì để Ngân Thủy oán thù anh như thế.
Cô dấm đẳng:
- Cần gì phải thù oán. Tôi với anh không hạp nhau mà.
Vũ Tùng cay cú:
- Bộ không lẽ Ngân Thủy hợp với tên tài xế cù lần ấy.
Nãy giờ mãi cãi cọ với Vũ Tùng nên cô quên mất Nguyễn đang sốt
ruột, Ngân Thủy kêu lên:
- Tôi quên mất. Không biết Nguyễn có đợi tôi nữa không?
Vũ Tùng mỉa mai:
- Hắn chưa về đâu. Hắn đang đứng ngoài hành lang cho muỗi đốt
đấy.
Ngân Thủy gặng hỏi:
- Sao anh biết là anh Nguyễn chưa về?
Vũ Tùng nhún vai:
- Chỉ cần tên tài xế ấy bước ra khỏi cổng, con chó của anh sẽ
táp vào chân của hắn ngay lập tức. Coi bộ nãy giờ sợ con chó của anh nên hắn im
re, không thấy một tiếng ho.
Nhìn sững Vũ Tùng , Ngân Thủy buột miệng:
- Sao anh ác thế?
Vũ Tùng cười tỉnh bơ:
- Giàu có như ba mẹ anh phải giữ của chứ Ngân Thủy. Không chỉ
có một con, nhà anh còn có hai con bẹc giê khác nữa nhưng vì tối nay bận đón tiếp
Ngân Thủy nên anh đã tạm xích ở bếp.
Ngân Thủy bĩu môi:
- Ba mẹ tôi cũng... đâu có nghèo nhưng nhà tôi đâu có nuôi
chó.
Vũ Tùng nhướng mày:
- Hôm trước ba mẹ anh có ý định tặng cho bên nhà em một con bẹc
giê đó
Ngân Thủy nhăn mặt:
- Thôi, khỏi. Ba mẹ tôi không khoái nuôi chó như nhà anh đâu.
Vũ Tùng sôi nổi:
- Ba em thích mà.
Ngân Thủy phán một câu:
- Nhưng tôi không thích.
Vũ Tùng ỡm ờ một câu mà anh ta tự đắc ý:
- Con cái làm sao hơn ba mẹ , áo mặc sao không qua khỏi đầu
phải không Ngân Thủy?
Hiểu được Vũ Tùng muốn nói gì, Ngân Thủy ấm ức lườm cho anh
ta một cái thật hằn học.
Cười xòa, Vũ Tùng đon đả:
- Quên mất, Ngân Thủy uống gì?
Cô chu môi:
- Tôi không khát.
Vũ Tùng nhìn cô không chớp mắt:
- Ngân Thủy cứ nghênh chiến với anh mãi sao ? Anh thấy mình
cũng đâu đến nỗi đáng ghét.
Cô xảnh xẹ:
- Vì sao tôi như thế? Điều đó anh tự hiểu được mà.
Vũ Tùng nịnh đầm:
- Hoa hồng nào càng có nhiều gai càng đẹp và quý hiếm. Anh sẵn
sàng chịu bị gai đâm để hái một nụ hồng tuyệt đẹp.
Ngân Thủy nheo mũi:
- Tôi không hiểu cách vị von... cao siêu của anh.
Vũ Tùng cười:
- Ngân Thủy là một đóa hoa hồng đẹp nhất trong vườn hoa.
Ngân Thủy tỉnh tỉnh:
- Làm người bộ không sướng hơn làm cỏ cây sao ? Tôi đâu khoái
làm một đóa hoa hồng nào đó trong vườn nhà anh đâu. Thà làm cục đá ngoài đường
cho người ta đá lăn lốc vẫn hơn.
Vũ Tùng cười:
- Đó là anh ví von vậy thôi, sao Ngân Thủy nỡ cho mình là đất
là đá.
Ngân Thủy nghênh mặt:
- Là thứ gì cũng được , miễn không thuộc về nhà anh.
Vũ Tùng hắng giọng:
- Anh chưa nghe ai tự cho mình là đất đá cả. Bộ Ngân Thủy
không thích được so sánh với một nụ hồng sao?
Ngân Thủy cười nhạo:
- Anh yêu hồng lắm hả ?
Vũ Tùng vội đáp:
- Hoa hồng là chúa tể của các loài hoa mà Ngân Thủy. Anh yêu nhất
là loài hoa quý phái, đài các này đó.
Ngân Thủy nheo mũi:
- Hình như anh chỉ thích dạ lý chứ đâu có thích hồng? Trong
vườn hoa nhà anh tôi thấy chỉ trồng độc nhất có một loài dạ lý mà, đâu có cây
hoa hồng nào đâu.
Vũ Tùng đỏ mặt:
- Ban đêm nên Ngân Thủy không thấy đó thôi.
Ngân Thủy nhướng mày:
- Anh có thể tặng cho tôi một bông hồng trắng ngay bây giờ,
được không?
Vũ Tùng ngắc ngứ:
- Tối quá mà Ngân Thủy...
Cô dẫu môi:
- Nếu không có hồng , anh cho tôi hoa dạ lý cũng được. Hình
như vườn nhà anh chỉ độc quyền trồng một thứ hoa dạ lý thì phải.
Vũ Tùng nói lảng sang chuyện khác:
- Ngân Thủy uống nước nhé?
Cô lắc đầu:
- Tôi về ngay mà. Khuya rồi.
Vũ Tùng vồn vã:
- Lát nữa anh đưa Ngân Thủy về.
Cô nhướng cao hàng mày cong như lá liễu rồi nguýt Vũ Tùng một
cái:
- Cám ơn. Tôi có anh Nguyễn đợi.
Vũ Tùng vung tay:
- Anh ra bảo hắn về trước nhé.
Ngân Thủy kêu lên:
- Không.
Vũ Tùng săm soi nhìn cô:
- Bộ Ngân Thủy thích đi chung với một tên tài xế nghèo kiết
xác đó sao?
Cô nhăn mặt:
- Sao anh cứ thích chê người ta nghèo này nghèo nọ thế?
Vũ Tùng nhún vai:
- Nghèo thì anh bảo nghèo. Đó là một sự thật không thể chối
cãi được. Vì có nghèo hắn mới đi làm thuê để lượm từng đồng bạc.
Ngân Thủy hắng giọng:
- Nhưng người ta có lòng tự trọng. Chán chi người giàu có
nhưng lòng tự trọng thì không.
Vũ Tùng hậm hực:
- Nếu có tự trọng , thằng tài xế không bám theo Ngân Thủy như
hình với bóng. Mỗi lần thấy hắn chở Ngân Thủy đi học , anh muốn nổi điên lên.
- Đó là công chuyện của người ta, anh nói như thế mà không biết
ngượng sao?
Vũ Tùng cay cú:
- Anh sẵn sàng cuộc với Ngân Thủy là tên tài xế này không phải
là người tốt.
Ngân Thủy nổi giận:
- Nếu anh còn nói giọng điệu như thế nữa, tôi về!
Vũ Tùng đấu dịu:
- Ngân Thủy không thích thì thôi.
- Một ly chanh hay cam vắt đây Ngân Thủy?
Định lắc đầu từ chối nhưng nghĩ sao cô lại yêu cầu:
- Anh cho tôi hai ly nước, thứ gì cũng được.
Vũ Tùng nhìn cô với vẻ cảnh giác:
- Sao?
Ngân Thủy thản nhiên đáp:
- Nhờ anh cho người mang nước ra cho anh Nguyễn.
Vũ Tùng cười nhạt. Nếu không vì si mê Ngân Thủy và nếu cô
không có một nhan sắc tuyệt đẹp, Vũ Tùng đã không ngại ngần gì mắng cho cô một
trận.
Anh cố giấu căm tức:
- Được thôi.
Ngân Thủy lại nói:
- Cho anh Nguyễn một chiếc ghế nữa.
Vũ Tùng nhếch môi:
- Bộ nhà Ngân Thủy... hết xe rồi hay sao mà lại để hắn chở
Ngân Thủy trên chiếc xe cà tàng ấy.
Ngân Thủy cười:
- Có sao đâu.
Vũ Tùng nhướng mày:
- Chú Vĩnh Phúc có lẽ không biết chuyện này?
Ngân Thủy khẽ nheo mắt:
- Sao anh biết?
Vũ Tùng hắng giọng:
- Một ái nữ của đại thương gia Vĩnh Phúc thì không thể để cho
một tên tài xế mạt hạng chở bằng chiếc xe như thế.
Ngân Thủy tỉnh tỉnh:
- Tôi thấy không có gì là quan trọng trong chuyện tôi đi bằng
xe gì cả.
Vũ Tùng nhìn thẳng vào mắt Ngân Thủy:
- Cũng may là tối nay không có ba mẹ anh ở nhà. Nếu không
thì...
Ngân Thủy thắc mắc:
- Không lẽ ba mẹ anh sẽ nổi giận chỉ vì tôi đến đây bằng chiếc
Dame?
Vũ Tùng lúng túng:
- Anh không biết phải nói làm sao cho Ngân Thủy hiểu.
Cô so vai:
- Khỏi cần anh giải thích tôi cũng hiểu anh định nói gì mà.
Vũ Tùng hỏi dồn:
- Ngân Thủy hiểu gì?
Cô trầm giọng:
- Anh tự cho mình là hơn thiên hạ.
- Vũ Tùng tái mặt:
- Ngân Thủy nỡ nặng lời vớ anh sao?
Cô nhếch môi:
- Tại nãy giờ anh cứ làm phách và nói xấu anh Nguyễn.
Vũ Tùng tức tối:
- Nguyễn chỉ là một tên tài xế. Anh chưa tống cổ hắn ra khỏi
nhà là còn lịch sự đó.
Ngân Thủy quát:
- Tôi cấm anh. Nếu anh xúc phạm đến anh Nguyễn , tôi cũng cấm
anh đến nhà tôi luôn.
Vũ Tùng tức tối:
- Anh không hiểu vì sao Ngân Thủy lại cứ bênh vực tên tài xế
đó. Anh sẽ nói chuyện này với chú Vĩnh Phúc. Ngân Thủy ngây thơ lắm. Làm sao
Ngân Thủy biết được hắn muốn gì ở Ngân Thủy. Biết đâu hắn định tán tỉnh Ngân Thủy
để đào mỏ thì sao.
Cô giận dữ:
- Anh nói gì thế?
Khoanh hai tay trước ngực, Vũ Tùng tuyên bốL
- Hắn sẽ quyến rũ Ngân Thủy để chiếm đoạt gia tài đó. Ngân Thủy
nên cảnh giác với hắn thì hơn.
Ngân Thủy hét lên:
- Anh điên rồi.
Đang tựa vào ban công nhìn ra vườn, Nguyễn bỗng chợt nghe tiếng
cãi vã giữa Ngân Thủy và Vũ Tùng. Ban đầu vì hai người nói nhỏ nên anh còn nghe
tiếng được tiếng mất. Chỉ một lát sau, hầu như Nguyễn đã nghe không sót một lời
miệt thị nào của Vũ Tùng dành cho anh.
Cơn giận trong người Nguyễn bừng lên. Anh không ngờ là Vũ
Tùng lại có những ý nghĩ thấp hèn như thế.
Thở hắt một cái , Nguyễn lẳng lặng đi đến chiếc xe Dame và
đút chì khóa xe vào công tắc máy. Có lẽ lát nữa Ngân Thủy cũng biết cách xoay xở
với chiếc xe này thôi. Lững thững đi bộ ra cổng, tâm trạng Nguyễn chán ngán hơn
bao giờ hết.
Đang nằm lim dim dõi mắt canh chừng Nguyễn , con chó bỗng gừ
lên một tiếng và định nhảy bổ vào người Nguyễn nhưng anh đã cung tay đưa hai nấm
đấm ra phía trước. Ánh mắt uy hiếp của Nguyễn làm con chó khựng lại.
Nguyễn đe dọa:
- Nào, vào đây !
Đi giật lùi trở lại, con chó của Vũ Tùng cong đuôi chạy thẳng...
Theo con hẻm rộng đi ra đường , Nguyễn vẫy gọi một chiếc xích
lô.
- Về đâu anh?
Nguyễn hắng giọng:
- Chợ lớn.
Ngồi ngả đầu lên nệm xe, Nguyễn nhắm mắt lại. Cơn giận trong
anh dường như vẫn còn bừng bừng. Khi về đến gần nhà ông Vĩnh Phúc, anh mới thấy
ân hận. Nếu Vũ Tùng giở trò sàm sỡ với Ngân Thủy thì cô làm sao tự vệ được. Rồi
Ngân Thủy sẽ đánh vật với chiếc xe cà tàng ấy như thế nào. Không lẽ bây giờ anh
bảo xích lô quay trở lại.
Xe đã dừng trước cổng, Nguyễn mãi suy nghĩ nên anh không biết.
Người xích lô lại lên tiếng:
- Tới nhà rồi anh.
Nguyễn như sực tỉnh. Bước xuống xe với vẻ dứt khoát , anh quyết
định không nên quay trở lại nhà Vũ Tùng nữa. Ngọai trừ anh sẽ đến đó để tống mấy
cú đấm vào khuôn mặt kiêu ngạo phách lối của hắn.
Chương 3
Gặp ông Vĩnh Phúc ở ngay giữa sân, Nguyễn chợt khựng lại.
Giọng ông Vĩnh Phúc phấn chấn:
- Cậu đưa Ngân Thủy đến nhà Vũ Tùng rồi chứ?
Nguyễn lúng túng:
- Vâng...
Ông Vĩnh Phúc vui vẻ:
- Sao không dùng chiếc Toyota?
Nguyễn đành nói dối:
- Dạ , xe bị hư...
Ông Vĩnh Phúc ngạc nhiên:
- Hư gì thế?
- Đạm bộ chế hòa khí bị bẩn.
Ông Vĩnh Phúc cười:
- Nghe lão quản gia nói là cậu đã chở Ngân Thủy bằng chiếc xe
Dame?
Nguyễn kìm một tiếng thở dài:
- Vâng...
Ngỡ là ông Vĩnh Phúc sẽ nổi giận không ngờ ông lại thản nhiên
phán:
- Cậu linh động thế là tốt. Con nhỏ ấy rất cứng đầu, nó chịu
đến nhà người ta là may lắm rồi.
Nguyễn định lùi gót thì ông Vĩnh Phúc lại hỏi:
- Ngân Thủy đâu?
Nguyễn cảm thấy nỗi ân hận đang dâng lên trong anh:
- Dạ , còn đang ở nhà của cậu Vũ Tùng.
Ông Vĩnh Phúc vui vẻ:
- Tốt lắm. Cậu đi ngủ đi.
Bước về căn phòng nằm khuất cuối lùm cây trong vườn , Nguyễn
ngã vật xuống giường. Anh cảm thấy giận mình kinh khủng. Lẽ ra anh phải dẹp tự
ái sang một bên mà đợi chở Ngân Thủy về.
Đàn này vì những lời xúc phạm của Vũ Tùng mà anh đã bỏ mặc cô
ở lại. Liệu Ngân Thủy có sao không.
Bứt rứt không yên, Nguyễn vùng ngồi dậy. Vừa bước vào phòng
khách , anh chợt giật mình vì thấy ông Vĩnh Phúc vẫn đang ngồi đọc báo ở đó.
Nhíu mày nhìn anh, ông cao giọng:
- Cậu chưa ngủ sao?
Nguyễn ngắc ngứ:
- Da...
Ông hất hàm:
- Cậu đi đâu thế?
Nguyễn lúng túng:
- Tôi định gọi nhờ điện thoại cho một người bạn thân.
Ông Vĩnh Phúc khó chịu:
- Nội thành hay đường dài liên tỉnh?
Nguyễn nhũn nhặn:
- Dạ , nội thành.
Dù biết chưa bao giờ Nguyễn gọi nhờ điện thoại nhưng ông Vĩnh
Phúc vẫn nhăn mặt:
- Lần sau, chịu khó... ra bưu điện gọi đấy nhé. Cậu có biết
là hàng tháng tôi phải trả bao nhiêu tiền điện thoại không? Gọi đi.
Chỉ chờ có thế, Nguyễn vội cầm ống nghe lên. Nhấn số máy của
ông bà Đức Bảo, anh im lặng không lên tiếng.
Có tiếng nhấc máy. Chờ đợi. Rồi dường như người đầu dây đằng
kia cáu kỉnh vì chờ đợi rồi mà vẫn không thấy ai lên tiếng liền hét:
- Alộ Ai thế?
Nhận ra giọng nói của bà Đức Bảo. Nguyễn cảm thấy nhẹ nhõm.
Thế là ông bà đã về. Vũ Tùng có muốn làm hại Ngân Thủy cũng không thể thực hiện
được.
Anh gác máy.
Buông tờ báo xuống, ông Vĩnh Phúc nhìn Nguyễn bằng đôi mắt
soi mói:
- Sao?
Nguyễn hắng giọng:
- Đầu kia... đường dây bận. Không có ai nhấc máy.
Vẻ mặt hài lòng, ông Vĩnh Phúc cao giọng:
- Bộ chế hòa khí sạc lại cũng không bao nhiêu tiền. Ngày mai,
đem xe đi sử sớm để còn chở tôi đi họp.
Gây gổ với Vũ Tùng một trận tơi bời , Ngân Thủy phóng ra hành
lang. Giọng cô thất thanh:
- Nguyễn... Anh đâu rồi?
Vũ Tùng vọt ra theo cộ Anh năn nỉ.
- Thật tình anh đấu có muốn làm em giận đâu.
Ngân Thủy khua khua tay:
- Tôi với anh không hạp nhau mà.
Nhìn quanh quất một hồi, cô lại gọi:
- Nguyễn... Nguyễn... Anh đâu rồi?
Vũ Tùng hậm hực:
- Hắn đi đâu thì kệ xác hắn. Để anh đưa em về.
Ngân Thủy lắc đầu:
- Tôi tự thu xếp được mà, không cần anh đâu.
Chợt nhìn thấy chùm khóa xe lủng lẳng ở công tắc máy, Vũ Tùng
chỉ:
- Chìa khóa kìa. Có lẽ thằng tài xế ấy biến rồi.
Ngân Thủy nhìn chùm chìa khóa rồi lại nhìn Vũ Tùng với vẻ
nghi hoặc. Cũng có thể là Vũ Tùng nói đúng. Nguyễn đã bỏ về. Vì sao anh lại làm
như thế?
Vũ Tùng sốt sắng:
- Thả chiếc xe cà tàng ấy đây đi, có lia ra ngoài đường cũng
không ai thèm lấy đâu. Ngân Thủy chờ anh một chút, anh lấy xe chở Ngân Thủy về.
Mím môi lại, cô ngồi lên chiếc Dame với vẻ mặt giận bừng bừng.
Vũ Tùng cầm lấy tay lái, giọng tha thiết:
- Ngân Thủy nghe anh nói. Ngân Thủy không thể đi về bằng chiếc
xe cổ lỗ sĩ này đâu. Cỡ như anh còn không dám lái nữa đó.
Cô bướng bỉnh:
- Người ta đi được, tôi đi được.
Trước đôi mắt thất vọng của Vũ Tùng, Ngân Thủy bặm môi đạp một
phát thật mạnh. Quả là ngoài sự tưởng tượng của cô, chiếc xe bổng dưng... nổ
máy giòn giả.
Ngân Thủy vọt xe ra cổng. Từ trong nhà con chó của Vũ Tùng
lao ra nhưng vì cô chưa trả số nên chiếc xe vọt như tên bắn. Con chó cũng như
chủ của nó chỉ còn biết trơ mắt nhìn theo.
Cơn giận trong Ngân Thủy dịu lại đôi chút khi chiếc xe chạy
vù vù. Quên cả bực tức, cô bỗng bật cười khi thấy điều khiển chiếc Dame của
Nguyễn cũng không khó lắm như cô đã tưởng.
Mình cũng không đến nỗi nào. Giá như Nguyễn nhìn thấy cô lái
xe như thế nào nhỉ. Cứ nhớ lại vẻ mặt thất vọng của Vũ Tùng và cả con chó của hắn
là cô cảm thấy hả dạ lắm rồi.
Đi được một đoạn, đang ngon trớn chợt chiếc xe khục khặc mấy
tiếng rồi tắt máy.
Vọt ra khỏi xe, Ngân Thủy săm soi một hồi rồi cũng không biết
là bị hư chỗ nào.
Cô không nhớ là trên đường về cô đã nhờ bao nhiêu... mạnh thường
quân nữa. Hết nhờ người này lau vít lửa , lại nhờ người kia đạp nổ máy.
Thậm chí có lúc nản quá, cô thầm cầu mong... có một tên lừa đảo
nào đó đạp máy chiếc Dame giùm cô xong sẽ cướp xe vù chạy thẳng thì hay biết mấy.
Lúc ấy cô có thể đón taxi để về với một lương tâm... thanh thản. Có như thế thì
mới hả cơn tức Nguyễn Không hiểu sao anh có thể đành lòng thả cô trong hang cọp.
Chỉ mới nhớ lại ánh mắt đắm đuối và những lờt tán tỉnh vô duyên Vũ Tùng dành
cho cô, ruột gan cô đã muốn sôi lên.
Đúng là đồ... không có trái tim, không có lương tâm. Cô thì
quai miệng gây gổ với Vũ Tùng để bảo vệ anh. Còn anh lại nỡ để cô một mình
trong hang cọp và quăng lại cho cô một... đống sắt vụn.
Về được đến nhà, Ngân Thủy dựng đại chiếc xe trong sân rồi
đùng đùng đi vào phòng khách. Ba cô đang đợi vô với vẻ mặt phấn chấn. Ông vui vẻ
hỏi:
- Sao rồi con?
Ngân Thủy nuốt cục tức xuống cổ:
- Ba hỏi gì, con không rõ.
Ông Vĩnh Phúc cười lớn:
- Anh chị bên nhà và Vũ Tùng gặp con rồi chứ?
Ngân Thủy hắng giọng:
- Chỉ có Vũ Tùng , ba mẹ anh ta không có ở nhà.
Ông Vĩnh Phúc ngạc nhiên:
- Sao lạ thế? Anh chị ấy gọi điện mời con sang chơi mà.
Ngân Thủy xụ mặt:
- Con không biết.
Chợt ông Vĩnh Phúc "à" lên một tiếng.
Đoán là ông bà Đức Bảo muốn tạo điều kiện cho Vũ Tùng gặp
riêng Ngân Thủy, Ông Vĩnh Phúc liền bảo:
- Thôi con đi ngủ đi.
Ngân Thủy vội đi về phòng của mình. Giận Nguyễn kinh khủng
nhưng không có mặt anh ở đây nên cô không biết trút vào đâu.
Đang cạo râu, Nguyễn chợt giật mình vì tiếng đá thật mạnh vào
cửa:
"Rầm".
Xuất hiện ở ngưỡng cửa là Ngân Thủy với gương mặt hầm hầm.
Nguyễn liền hỏi:
- Tối hôm qua cô về lúc mấy giờ?
Ngân Thủy chống tay lên hông:
- Anh cũng quan tâm đến chuyện tôi có... bò về được đến nhà
hay không sao?
Nguyễn nhướng mày:
- Bộ xe... hư hả ?
Ngân Thủy hằm hè:
- Điều đó anh cũng tự đoán ra mà. Tôi không nghĩ đó là một
chiếc xe nữa. Đừng nên gọi nó là xe nữa.
Nguyễn chăm chú nhìn Ngân Thủy:
- Thế nó là gì ?
Ngân Thủy phán:
- Một đống sắt vụn. Đó không phải là một chiếc xe.
Nguyễn ngắc ngứ:
- Thế mà tôi nghĩ là chiếc xe sẽ êm ru sau khi tôi đã sửa.
Ngân Thủy hằm hè:
- Anh đúng là một người không có lương tâm.
Nguyễn thở dài:
- Tôi cũng đâu muốn về trước.
Ngân Thủy nguýt dài:
- Nhưng cuối cùng anh đã bỏ mặc tôi với chiếc xe thổ tả. Để
đưa nó được về nhà, tôi đến suýt phát khóc đến mấy lần.
Nguyễn chân thành:
- Tôi xin lỗi cô.
Ngân Thủy nhướng mắt:
- Chỉ một câu xin lỗi của anh là xong. Còn tôi , tôi đã khổ với
đống sắt vụn ấy như thế nào, anh có biết không?
Nguyễn trầm giọng:
- Lý do vì sao tôi bỏ về trước , cô đã rõ.
Ngân Thủy giận dữ:
- Tôi không nói chuyện với anh nữa đâu.
- Ngân Thủy... tôi xin lỗi cộ Tất cả ngoài ý muốn thôi.
Ngân Thủy hằm hè:
- Tôi ghét anh lắm !
- Ngân Thủy...
Ngân Thủy vùng vằng bỏ đi một mạch. Chợt cô kêu lên:
- Ui da !
Nguyễn như bay ra khỏi cửa, Ngân Thủy đang ngồi bệt trên nền
cỏ trước căn phòng của anh , hai tay ôm lấy chân.
Ngồi xuống bên cô, giọng Nguyễn lo lắng:
- Sao vậy ?
Ngân Thủy hét lên:
- Mặc kệ tôi. Không khiến anh quan tâm đến tôi.
Nguyễn dỗ dành:
- Cô buông tay ra xem nào.
Ngân Thủy bướng bỉnh:
- Không.
Nguyễn dịu dàng:
- Nghe tôi đi. Có phải cô đạp nhằm gai không ?
Ngân Thủy hằm hè:
- Tôi có bị làm sao đó là chuyện của tôi, đâu can dự đến anh.
Nguyễn trầm giọng:
- Giận tôi về chuyện tối hôm qua thì cô cứ giận. Nhưng phải
buông tay ra để tôi xem thử vết thương như thế nào.
Đau kinh khủng nhưng Ngân Thủy vẫn lắc đầu:
- Không.
Nguyễn gỡ nhẹ những ngón tay của Ngân Thủy. Anh dỗ dành:
- Nếu cô không để tôi rút gai ra , chiếc gai sẽ lún sâu vào
chân rồi nhiễm trùng phải mổ đấy. Cô không sợ sao ?
Viễn cảnh lên bàn mổ khiến Ngân Thủy phát hoảng. Cô hằm hè:
- Anh đừng hòng khủng bố tôi.
Nguyễn nghiêm nét mặt:
- Không, tôi nói thật đó. Cô cứ nghe lời tôi đi.
Ngân Thủy lườm Nguyễn một cái rồi cũng từ từ buông tay ra. Một
vài giọt máu nhỏ trên thảm cỏ. Nhìn chiếc gai đang cắm vào chân cô, Nguyễn hắng
giọng:
- Tôi sẽ lấy chiếc gai ra. Nhưng công việc trước tiên là phải
sát trùng vết thương.
Ngân Thủy kêu lên:
- Không. Tôi sợ lắm.
Nguyễn dỗ dành:
- Cam đoan với cô là sẽ không đau đâu.
Ngân Thủy nhăn mặt:
- Tôi đã bảo là mặc kệ tôi mà.
Nguyễn lắc đầu. Anh đứng dậy đi vào nhà rồi đi ra với một
chai oxy già và bông gòn. Giọng anh dịu dàng:
- Cô quay mặt sang chỗ khác đi.
Ngân Thủy thở hắt một cái rồi đành làm theo lời Nguyễn.
Đúng là một buổi tối xui xẻo, rồi giờ lại là một buổi sáng
không may mắn chút nào. Vì quá giận Nguyễn nên cô đã chạy ra đây mà không mang
dép. Đây là lần đầu tiên cô đến chỗ của anh.
Như những người tài xế trước đó của gia đình cộ Nguyễn được
ba cô sắp xếp ở trong một căn phòng thấy lè tè cuối vườn. Trước căn phòng của
anh là những đám cỏ chen với bụi gai.
Nguyễn cho oxy già lên vết thương. Thật dịu dàng, anh lại bảo:
- Cô vẫn tiếp tục quay mặt đi như thế nhé. Gần xong rồi đó.
Ngân Thủy cảnh giác:
- Anh định lấy gai ra à?
Nguyễn hắng giọng:
- Đúng thế.
Ngân Thủy sợ đến xanh mặt. Cô la lên thảng thốt:
- Không...
Nguyễn lại dỗ dành:
- Nếu không lấy gai ra, chân cô sẽ bị nhiễm trùng đấy.
Ngân Thủy nói như khóc:
- Nhiễm trùng cũng đươc..
Nguyễn so vai:
- Nhưng lên bàn mổ thì không phải là một điều dễ chịu đâu.
Ngân Thủy nhìn Nguyễn một cái. Cô giận anh nhiều thứ quá.
Chưa hết cơn giận này thì lại đến cơn giận khác.
Nguyễn nhìn cô chăm chú:
- Hãy làm theo lời tôi.
Đúng là không có sự chọn lựa nào khác nữa, Ngân Thủy thở dài
với vẻ bất lực rồi quay mặt đi.
Dùng một chiếc nhíp nhỏ , Nguyễn lấy cái gai ra khỏi chân của
Ngân Thủy. Vì cái gai đã gãy nên anh làm thật khéo léo để nó không bị lún sâu
vào gót chân Ngân Thủy.
- Này , cô xem.
Nguyễn đưa cái gai cho Ngân Thủy kèm theo một nụ cười.
Rất hiếm khi Nguyễn cười nên một khoảng khắc ngắn ngủi ấy đã
khiến Ngân Thủy phát hiện là anh có một nét quyến rũ rất riêng không giống như
những người đàn ông mà cô đã gặp.
Ở Nguyễn dường như anh chưa bộc lộ hết con người thật của
mình.
Thật kỹ lưỡng , Nguyễn lại dùng oxy già sát trùng lên chỗ gai
đâm một lần nữa rồi dùng một miếng băng keo nhỏ dán lên.
- Cô còn đau nữa không ?
Ngân Thủy lí nhí:
- Còn đau ít thôi.
Nguyễn so vai:
- Lần sau chịu khó mang dép.
Ngân Thủy chu môi:
- Khi người ta giận, có nên đi tìm dép hay là phóng nhanh để
tìm người trút cơn giận:
Nguyễn cố nhịn cười:
- Trong tình huống nào cũng phải tìm được dép.
Ngân Thủy xụ mặt:
- Tôi e rằng cơn giận của mình sẽ bay đi sau khi tìm thấy
dép.
Nguyễn nhìn sâu vào đôi mắt đẹp:
- Như thế thì càng tốt chứ có sao đâu.
Ngân Thủy nguýt dài:
- Nói như anh có lẽ không bao giờ thiên hạ giận nhau cả.
Nguyễn cười:
- Đúng thế.
Ngân Thủy bó gối nhìn Nguyễn:
- Anh còn... tức tôi không?
Nguyễn nhướng mày:
- Về chuyện gì?
Ngân Thủy bặm môi:
- Về chuyện tôi đã nói là anh... không có lương tâm.
Nguyễn đùa:
- Sao lại giận cô được khi đó là sự thật. Tôi cũng đâu có
lương tâm.
Ngân Thủy thở nhẹ:
- Thật ra thì anh đâu có đến nỗi tệ như tôi nói.
Nguyễn cười:
- Tối hôm qua đúng là tôi không có lương tâm khi để cô một
mình ở lại với Vũ Tùng và... một đống sắt. Còn bây giờ thì lại có lương tâm vì đã...
lấy được cái gai. Kết hợp hai chuyện vậy thì có thể kết luận tôi là người có...
nửa lương tâm.
Ngân Thủy bật cười vì câu đùa dí dỏm của Nguyễn. Chợt nụ cười
của cô tắt hẳn , khi ba cô không biết xuất hiện từ lúc nào với ánh mắt bực
doc..
Giọng ông khó chịu:
- Ngân Thủy... Sao con lại ở đây ?
Cô ngắc ngứ:
- Con...
Ông Vĩnh Phúc cao giọng:
- Vũ Tùng vừa gọi điện cho bạ Con lên phòng khách ngay, ba muốn
biết là vì sao con đã làm cho Vũ Tùng nổi giận.
Ngân Thủy ấm ức:
- Sao lúc nào ba cũng nghe lời của Vũ Tùng. Nếu hắn có giận
cũng kệ hắn.
Ông Vĩnh Phúc quát khẽ;
- Vào nhà ngay.
Vụt đứng dậy, Nguyễn lên tiếng:
- Ông chủ à... Cô chủ vừa bị gai đâm ở chân.
Giọng ông Vĩnh Phúc lo lắng:
- Sao ?
Ngân Thủy nghiêng gót chân cho ba cô thấy:
- Ba xem này. Con không thể đi được nữa.
Ông Vĩnh Phúc nghiêm nét mặt:
- Bộ con không mang dép à ?
Ngân Thủy lí nhí:
- Da...
Ông Vĩnh Phúc bực dọc:
- Sao lại vô ý như thế chứ. Mà con đi ra đây làm gì thế ?
Ngân Thủy vội nói:
- Con hái hoa.
Ông Vĩnh Phúc phán:
- Chuyện con bị đau chân và chuyện con làm cho Vũ Tùng nổi giận
là hai chuyện hoàn toàn khác nhau. Ba muốn hỏi con cho ra lẽ chuyện tối hôm
qua.
Quay lại nhìn Nguyễn, ông Vĩnh Phúc hất hàm :
- Gọi chị bếp dìu Ngân Thủy vào nhà ngay cho tôi !
Khó khăn lắm Ngân Thủy mới tìm được nhà của Nguyễn. Đó là một
ngôi nhà đơn so nằm cuối con hẻm ngoằn ngoèo.
Tắt máy, Ngân Thủy nghiêng đầu nhìn qua cánh cửa cổng bằng gỗ.
Giọng cô rụt rè:
- Bác ơi...
Một người phụ nữ có gương mặt phúc hậu đi ra. Bà hắng giọng:
- Xin lỗi, cô tìm ai ?
Ngân Thủy nhỏ nhẹ:
- Dạ , cháu muốn hỏi đây có phải là nhà của anh Nguyễn không?
Bà Lành gật đầu:
- Phải , tôi là mẹ của Nguyễn.
Mỉm cười, Ngân Thủy tự giới thiệu:
- Cháu là Ngân Thủy, con gái của ông Vĩnh Phúc...
Bà Lành không giấu được mừng rỡ:
- Vậy sao , mời cô vào nhà.
Dắt chiếc Dream vào cổng, Ngân Thủy cười hiền lành:
- Bác hãy xem cháu như người trong nhà, đừng gọi cháu bằng...
cộ Cháu cũng chỉ đáng tuổi con cháu bác thôi mà.
Bà Lành cười đôn hậu:
- Cô nói thế chứ tôi không dám đâu.
Ngân Thủy giọng nhỏ nhẹ:
- Cháu nói rất thật lòng đó. Bác hãy xem cháu như người trong
nhà.
Theo chân bà Lành vào phòng khách- một căn phòng thật nhỏ
nhưng sắp xếp thật gọn gàng. Ngân Thủy đặt bịch trái cây xuống bàn. Cô rụt rè:
- Cháu gởi bác một ít trái cây cho vui.
Bà Lành vội nói:
- Tôi không dám nhận đâu.
Ngân Thủy cười hiền:
- Có gì đâu bác.
Bà Lành mời Ngân Thủy ngồi xuống ghế:
- Cám ơn cô, chẳng hay cô ghé thăm chơi có chuyện chi không?
Ngân Thủy trầm giọng:
- Tình cờ cháu mới biết bác vừa xuất viện, vì anh Nguyễn
không nói nên cháu không biết để ghé thăm bác. Sáng nay nghe ông quản gia kể
chuyện nên cháu ghé thăm bác và chúc bác mau khỏe.
Bà Lành nở một nụ cười an phận:
- Tuổi già thường vậy, cô đừng bận tâm.
Ngân Thủy chớp mị Vẻ hiền lành giản dị của cô khiến bà Lành bỗng
có nhiều cảm tình. Theo suy nghĩ của bà, các cô gái con nhà giàu thường kênh kiệu
phách lối. Thế mà Ngân Thủy không hề như thế. Cô ngồi nói chuyện với bà thật
chân tình, ngây thợ Không màu mè giả tạo. Cũng không có vẻ tự kiêu.
Một chiếc đầm trắng dài quá gối một chút và khuôn mặt đẹp
không trang điểm của Ngân Thủy có thể làm cho người ta lầm tưởng cô là một nữ
sinh bình thường như mọi nữ sinh khác.
Chợt sực nhớ ra là chưa lấy nước mời Ngân Thủy , bà Lành khẽ
kêu lên:
- Quên mất, để tôi lấy nước mời cô uống.
Ngân Thủy mỉm cười:
- Cháu không khát đâu.
Bà Lành xởi lởi:
- Ai lại để khách ngồi thế bao giờ. Cô chờ tôi một chút nghe.
Chỉ một lát sau, bà Lành quay trở lên với hai ly chanh muối
mát lạnh. Ngân Thủy giọng hồn nhiên:
- Đã lâu rồi, cháu mới có dịp uống lại chanh muối. Cháu cám
ơn bác rất nhiều.
Bà Lành hồn hậu:
- Mời cô.
- Dạ cháu xin phép bác...
Bưng ly nước lên uống thật tự nhiên, Ngân Thủy cảm thấy mẹ của
Nguyễn thật là giản dị, gần gũi. Cô mỉm cười:
- Bác làm chanh muối ngon ghê.
Bà Lành vui vẻ:
- Nguyễn thích uống chanh muối nên tôi tự làm để cứ nửa tháng
nó về thăm nhà một lần là pha cho nó uống đó. Nếu cô thích, lát nữa tôi gởi cô
mang về một ít cho vui.
Ngân Thủy cười nhẹ:
- Nếu thế , không biết anh Nguyễn có... đồng ý không.
Bà Lành mỉm cười:
- Nguyễn cũng mến cô lắm đó.
Ngân Thủy tròn mắt:
- Sao bác biết?
Bà Lành thật thà:
- Tôi nghe loáng thoáng như nó khen cô là con nhà giàu nhưng
không phá phách như con người ta.
Ngân Thủy tò mò:
- Thế bác có nghe anh Nguyễn nói gì nữa không?
Bà Lành lắc đầu:
- Không , Nguyễn cũng ít nói lắm.
Nghiêng đầu nhìn qua khung cửa sổ, Ngân Thủy ngắm một khoảng
vườn bé xíu chỉ trồng độc nhất một loài hoa: Magarit trắng.
Cô chớp mi đề nghị:
- Bác có thể cho cháu dạo quanh vườn được không?
Bà Lành đứng dậy , giọng xởi lởi:
- Hoa cỏ vườn tược chi cô ơi. Chỉ là một nẻo đất nhỏ để không
cỏ mọc cũng bề bộn nên Nguyễn mới đem mấy cây hoa cúc trắng về trồng. Thứ hoa
này mua rẻ rề, nhân giống lại dễ lắm.
Ngân Thủy mỉm cười:
- Nhưng cháu lại thấy chúng đẹp lạ lùng.
Bà Lành lắc đầu cười. Nguyễn cũng nói như thế với bà. Nay lại
Ngân Thủy. Lạ thật,hình như tụi trẻ cảm nhận vẻ đẹp theo kiểu khác. Còn bà, thật
lòng mà nói bà thấy giá như thay vào đó mấy luống cải con thì hay hơn.
Đi trước để dẫn đường cho Ngân Thủy, bà Lành góp chuyện:
- Nguyễn cũng nói như cô.
Ngân Thủy khẽ reo lên:
- Thật không bác?
Bà Lành cười:
- Nguyễn bảo loài hoa này đẹp nhờ màu trắng tinh khiết.
Ngắt vôi một bông so nhái mọc hoang, Ngân Thủy chớp mị Dường
như Nguyễn vẫn là một ẩn số. Như bây giờ chẳng hạn, qua mẹ anh cô mới biết là
anh cũng yêu hoa cỏ. Chứ nhìn vào vẻ măt lầm lì ít nói của anh, người ta cứ ngỡ
tâm hồn anh là đá tảng không có thời gian để mộng mơ.
Quay lại nhìn bà Lành, Ngân Thủy chùng giọng:
- Bác... có thể kể cho cháu nghe về chuyện gia đình bác được
không?
Bà Lành cười đôn hậu:
- Toàn chuyện buồn, đâu có chuyện gì vui đâu cô.
Ngân Thủy nài nỉ:
- Nhưng cháu cũng... hơi tò mò. Bác không trách cháu chứ ?
- Tôi biết là cô là người giàu tình cảm. Như thế, tôi càng
quý cô mới phải chứ.
Ngân Thủy mở to mắt:
- Cháu muốn biết tại sao anh Nguyễn lại đi làm tài xế? Cháu
đoán anh ấy không phải là người an phận với cái nghề này, anh Nguyễn rất thông
minh và có một cái gì đó khó hiểu. Cháu muốn hỏi anh ấy rất nhiều nhưng biết là
chắc gì anh đã chịu nói.
Bà Lành chùng giọng:
- Ông nhà tôi mất lúc Nguyễn mới tám tuổi. Cô nói đúng. Nguyễn
thông minh lắm. Ngay từ hồi nhỏ dã học rất trội so với bạn bè. Nhưng do tôi bệnh
liên miên nên làm cũng chỉ đủ ăn chứ nói chi đến chuyện đầu tư cho việc học của
Nguyễn. Thế là thi xong tú tài, Nguyễn đành bỏ ngang chuyện học. Nghỉ như thế
được mấy năm, Nguyễn đã vừa đi làm thuê vừa tiếp tục học đại học. Chỉ còn nửa
tháng nữa là sẽ tốt nghiệp ra trường.
Ngân Thủy khẽ nói:
- Cháu không hề biết chuyện này.
Bà Lành gật đầu:
- Nguyễn không muốn ai biết cả.
Ngân Thủy chợt hỏi:
- Thế bác kể cho cháu nghe những chuyện về anh Nguyễn, anh có
giận cháu và bác không?
Bà Lành chân thành:
- Thật tình thì tôi cũng không muốn giấu cô chuyện gì. Cô dễ
mến lắm.
Ngân Thủy nhỏ nhẹ:
- Cháu không được như bác nói đâu.
Bà Lành hắng giọng:
- Lâu nay Nguyễn vẫn khỏe chứ cô ?
Ngân Thủy cười hiền:
- Da...
Bà Lành chép miệng:
- Cái thằng thật tội. Ky cop bao nhiêu tiền cũng mang về đưa
cho tôi. Mỗi lần nhắc đến nó, tôi lại thấy nhớ. Cũng gần tuần lễ nay chưa thấy
nó ghé về nhà. Không chừng hôm nay Nguyễn nó tạt về thăm tôi cũng nên.
Chương 4
Bà Lành nói thế , Ngân Thủy liền ngó chừng ra cổng. Cô không
thích gặp Nguyễn tại đây. Cô không muốn anh biết là bỗng dưng cô lại quan tâm đến
anh. Có một cái gì không bình thường trong suy nghĩ của cô nữa. Suốt gần nửa
tháng nay cô luôn nghĩ đến anh. Cô không thể giải thích được.
Ngắt một bông hoa trắng trên tay, cô chào bà Lành:
- Cháu xin phép bác, cháu về đây.
Bà Lành mỉm cười đôn hậu:
- Cô ở chơi đã, sao vội về thế.
Ngân Thủy nhỏ nhẹ:
- Dạ , nãy giờ cháu chơi cũng khá lâu. Bây giờ cháu xin phép
bác để về.
Chợt có tiếng xe máy quen thuộc dừng ngoài cổng. Ngân Thủy hết
hồn. Đó chính là tiếng máy xe Dame của Nguyễn. Trời ạ ! Cô có muốn chạm trán với
anh đâu. Khi cô xách xe đến đây , anh đang lau chùi chiếc Toyota để chuẩn bị chở
ba cô đi công chuyện mà.
Không biết Ngân Thủy đang hoảng, bà Lành vui vẻ bảo:
- Nguyễn đấy. Lúc nãy tôi đã nói với cô mà, thế nào hôm nay
Nguyễn cũng về.
Bà Lành lật đật ra mở cửa cho Nguyễn.
Giọng bà sôi nổi:
- Mẹ đang mong và nhắc đến con thì con về.
Nguyễn hỏi ngay:
- Mấy hôm nay sức khỏe của mẹ Ổn chứ?
Bà Lành gật đầu:
- Mẹ thấy trong người có khỏe hơn trước. Có lẽ do kết hợp
dùng thuốc đông y đó con.
Nói xong , bà liền tiếp:
- Con có khách đó Nguyễn.
Nguyễn định hỏi là ai nhưng chợt nhìn thấy chiếc Dream quen
thuộc , anh không giấu được ngạc nhiên:
- Ngân Thủy ? Chẳng lẽ mẹ định nói là Ngân Thủy đang có mặt ở
đây?
Bà Lành vội nói:
- Cô ấy đang ở trong vườn.
Vẫn chưa hết sửng sốt, Nguyễn gặng hỏi:
- Ngân Thủy đến đây làm gì thế mẹ?
Bà Lành giọng dịu dàng:
- Ngân Thủy đến thăm sức khỏe của mẹ. Mẹ không ngờ ông chủ của
con lại có một cô con gái hiền thục giản dị đến thế.
Nguyễn vội đi ra vườn. Dù đã được bà Lành cho biết là Ngân Thủy
đang ở trong vườn, nhưng khi nhìn thấy cô như đang chôn chân một chỗ tròn xoe mắt
nhìn anh Nguyễn vẫn thấy đúng là chuyện khó tin.
Mãi một phút sau anh mới lên tiếng:
- Sao cô biết nhà tôi ở đây?
Ngân Thủy bặm môi:
- Tôi hỏi.
Nguyễn ngạc nhiên:
- Hỏi ai?
- Lão quản gia.
- Bác ấy chỉ biết tôi ở trong con hẻm này chứ đâu biết đích
xác ở nhà nào đâu.
Ngân Thủy cụp mi nhìn xuống đất:
- Tôi cũng hỏi.
Nguyễn nhướng mày:
- Hỏi ai?
Ngân Thủy dẩu môi:
- Hỏi mấy người bán thuốc lá đầu đường với tụi con nít.
Nguyễn tò mò:
- Cô mất bao nhiêu phút?
Ngước mặt lên , Ngân Thủy nhìn Nguyễn một cái. Cái cách anh hỏi
cô chẳng khác gì hỏi cung. Phớt lờ cái nhìn thù địch của cô, Nguyễn hắng giọng:
- Nhà tôi khó tìm lắm. Cô tìm ra như thế là giỏi.
Cách khen như mắng của anh làm cô tự ái. Rồi cũng không hiểu
được tại sao chưa bao giờ cô xem anh như một kẻ làm công trong gia đình. Còn
anh, chưa bao giờ anh tỏ ra... sợ sệt cộ Cách nói chuyện của anh với cô gây giờ
cũng thế , có vẻ ngang ngang một cách... đáng ghét. Hình như trong đôi mắt anh,
cô chỉ là một đứa con nít.
Cô lý sự:
- Tôi có mất bao nhiêu phút cũng có gì là quan trọng. Anh hỏi
chi kỹ thế?
Nguyễn nhướng mày:
- Tại tôi không hề nghĩ là có ngày cô sẽ đặt chân đến con hẻm
tồi tàn này.
Cô nheo mũi nhìn anh:
- Thế anh nghĩ tôi là gì? Là một kẻ chỉ lên xe xuống ngựa
chăng?
Nguyễn cười nhẹ:
- Đã hơn hai chục năm rồi mẹ con tôi không có những người
khách sang trọng như cô đến viếng thăm.
Ngân Thủy ngạc nhiên:
- Thế sao?
Nguyễn nhếch môi:
- Những người nghèo thường dễ cảm thông hơn.
Ngân Thủy cảm thấy tự ái kinh khủng. Theo như cách nói của
Nguyễn thì coi bộ những người giàu có đều không có quả tim.
Cô sa sầm nét mặt:
- Tôi về đây.
Nguyễn thảng thốt:
- Cô giận tôi sao?
Ngân Thủy mím môi một cái:
- Còn hơn thế nữa.
Nguyễn lúng túng:
- Tôi chỉ nói sự thật mà.
Ngân Thủy nói lẫy:
- Thì tôi có phủ nhận sự thật anh vừa nói ra đâu.
Ngắm đôi môi hồng cong lên thật dễ thương của cô, Nguyễn hắng
giọng:
- Cô ở lại chơi đi. Lát nữa tôi đưa cô về nhà.
Ngân Thủy nheo mũi:
- Tôi chỉ thích nói chuyện với bác gái. Nói chuyện với anh,
tôi ghét lắm.
Nguyễn cười bao dung:
- Tôi biết mình có nhiều tính xấu nhưng không bỏ được.
Ngân Thủy bĩu nhẹ môi:
- Anh có biết anh đáng ghét nhất điểm nào không?
Nguyễn cười:
- Không. Cô có thể nói rõ hơn một chút được không?
Ngân Thủy mím môi phán:
- Điều đó anh tự suy nghĩ.
Nguyễn bật cười:
- Thế thì khó quá. Làm sao tôi biết được mình đáng ghét điểm
nào.
Ngân Thủy háy Nguyễn một cái. Cách nói chuyện ngang ngang của
anh làm cô ấm ức, nhưng chết môt. nỗi đó cũng một nét mạnh mẽ trong tính cách
lôi cuốn của anh.
Cô xụ mặt:
- Tôi không nói chuyện với anh nữa đâu.
Nguyễn dịu giọng:
- Lúc nãy ông chủ có tìm cô nhưng không biết cô đi đâu.
Ngân Thủy giọng quan tâm:
- Anh có nghe ba tôi nói gì nữa không?
Nguyễn so vai:
- Không.
Ngân Thủy tròn mắt:
- Thế sao ba tôi lại tìm tôi?
Nguyễn trầm giọng phán:
- Ông bà Đức Bảo và Vũ Tùng đến chơi, vì thế ông chủ mới kiếm
cô.
Nghe thế, Ngân Thủy thở hắt một cái:
- Tôi chán ghệ Không hiểu cái tên Vũ Tùng ấy tìm thấy ở tôi
điểm gì khiến hắn quyết không buông tha tôi. Ở lớp tôi cũng đâu thiếu gì người
đẹp. Tại sao hắn lại chấm tôi nữa không biết.
Nguyễn buột miệng:
- Nhưng dễ gì tìm được người như cô.
Ngân Thủy ấm ức:
- Bộ không chọc cho tôi giận anh không yên sao?
Nguyễn im lặng nhìn cộ Anh không hề trêu chọc Ngân Thủy như
cô đã nghĩ. Anh chỉ nói lên một sự thật. Đúng là gã Vũ Tùng ấy có mắt tinh đời.
Ngân Thủy không chỉ đẹp thật cuốn hút , mà còn hiền thục dễ thương.
Nhìn bông cúc trắng trên tay cô đang úa tàn, Nguyễn nói lảng
sang chuyện khác:
- Cô đang hái hoa đó sao?
Xé nhỏ những cánh hoa thả trên bàn tay rồi thổi nhẹ cho bay
đi, Ngân Thủy trầm giọng:
- Tôi cứ nghĩ là một người như anh không thích chơi hoa bao
giờ.
Chăm chú nhìn Ngân Thủy không chớp mắt , Nguyễn mỉm cười:
- Tôi thì sao?
Ngân Thủy chu môi:
- Khô khan.
Nguyễn cười nhẹ. Không chỉ Ngân Thủy mà hầu như những người
con gái anh quen đều có chung nhật xét như thế.
Tung nhẹ đài hoa còn sót lại trên tay lên cao, Ngân Thủy xăng
xái đi vào nhà. Không còn là một Ngân Thủy với một khoảnh khắc mộng mơ bất chợt,
cô chợt trở thành con người khác. Một Ngân Thủy hết sức vô tư , hồn nhiên.
Bà Lành đon đả:
- Cô gặp Nguyễn rồi chứ? Tôi vừa nói Nguyễn là cô đang ở
trong vườn.
Ngân Thủy mỉm cười:
- Vâng. Cháu xin phép bác, cháu phải về bây giờ.
Bà Lành lưu luyến:
- Hôm nào cô đến chơi nhé. Tôi rất mến cô.
Chợt nhìn thấy Nguyễn bước vào, bà Lành trầm giọng:
- Con đưa cô Ngân Thủy về nhà. Con hẻm mình ngoằn ngèo, mẹ sợ
cô không nhớ lối ra đâu.
Nguyễn gật đầu:
- Da...
Ngân Thủy vội ngăn lại:
- Tôi đi được mà. Anh cứ nói chuyện với bác gái đi. Lâu lâu
anh mới có dịp ghé về thăm nhà mà.
Loanh quanh một hồi trong con hẻm mà vẫn chứ ai ra được ngoài
đường cái, Ngân Thủy mới hối hận là đã từ chối sự giúp đỡ của Nguyễn. Đã thế
chiếc Dream của cô lại giở chứng. Vừa dắt bộ xe, vừa hỏi thăm đường Ngân Thủy
thiếu đường muốn xỉu.
Đang lúc hỏi thăm đường thì chiếc xe Dame của Nguyễn đỗ xịch
bên cạnh. Anh kêu lên với vẻ ngạc nhiên:
- Bộ nãy giờ cô còn ở đây sao?
Quệt những giọt mồ hôi trên trán, Ngân Thủy thở hắt một cái:
- Như anh thấy đó. Có đến... một tỷ khúc quẹo thành thử người
ta có nhiệt tình chỉ , tôi cũng bị lộn. Nãy giờ đi tới đi lui thấy phát khùng
luôn.
Nguyễn sốt sắng:
- Cô đi theo tôi.
Khuôn mặt Ngân Thủy ỉu xìu:
- Xe tôi bị chết máy.
Nguyễn vội nhảy ra khỏi xe. Xem xét chiếc Dream một hồi, anh
tuyên bố:
- Phải đem đến thợ sửa xe.
Ngân Thủy nheo mũi:
- Ai không biết điều đó.
Nguyễn cười:
- Cô đưa tôi dắt xe cho.
Ngân Thủy tròn mắt:
- Còn chiếc... Dame?
Nguyễn thản nhiên đáp:
- Cô ngồi lên nổ máy, chạy chậm chậm theo tôi.
Ngân Thủy như mèo đạp nhầm lửa:
- Thôi... thôi... Tôi thà đi bộ còn hơn.Anh đừng quên là tôi
đã từng chết khổ với nó.
Nguyễn hơi mỉm cười:
- Bây giờ có tôi hộ tống sau lưng cô mà. Nếu xe có hư, tôi lại
sửa.
Ngân Thủy dẩu môi:
- Cám ơn...
Nguyễn hắng giọng:
- Nếu cô ngại... chiếc Dame này thì tôi và cô cùng đi bộ nhé.
Con hẻm nhỏ nên Ngân Thủy không thể đi song song với Nguyễn.
Cũng vì thế mà suýt mấy lần cô bị lạc anh. Đã thế, Nguyễn còn đi nhanh như chạy.
Đuổi kịp anh, Ngân Thủy hằm hè:
- Bộ có ai... rượt anh hay sao mà anh chạy như thế?
Nguyễn cười:
- Cô đi theo không kịp sao?
Mím môi lại Ngân Thủy nguýt Nguyễn một cái thật dài. Giờ anh
mới sực nhớ là cô mặc váy và đi giày cao gót. Đúng là anh đoảng thật.
Nguyễn cười cầu tài:
- Xin lỗi... Tôi quên mất.
Một hòn đá nhỏ kẹt trong chiếc giày của Ngân Thủy nên Ngân Thủy
đành đứng lại. Nguyễn vội hỏi:
- Sao thế?
Ngân Thủy chu môi:
- Chờ tôi một chút.
Nguyễn suýt bật cười khi thấy cô tỉnh bơ lột giày. Ném viên
đá xuống đất , Ngân Thủy làu bàu:
- Gót chân tôi suýt thủng vì nó.
Nguyễn hắng giọng:
- Cô cao như thế, còn mang giày cao gót chi nữa cho... khổ.
Ngân Thủy nguýt anh một cái:
- Nói như anh thì người ta bán giày cao gót cho ai ?
- Tất nhiên không phải cho một cô gái cao một mét bảy như cô.
Ngân Thủy lý sự:
- Sao anh biết tôi cao mét bảy ?
Nguyễn cười:
- Dĩ nhiên tôi không đo bằng thước.
Ngân Thủy chun mũi:
- Bằng gang tay chắc.
Nguyễn cười bao dung:
- Bằng cách nào cũng được, miễn sao chính xác là được.
Cô nghi ngờ nhìn anh:
- Nói thử đi, sao anh biết tôi cao đúng mét bảy ?
Nguyễn tỉnh tỉnh:
Đdó là một bí mật.
Ngân Thủy giậm chân:
- Tôi bắt anh nói đó.
Nguyễn đùa:
- Nếu tôi không nói.
Ngân Thủy hằm hè:
- Tôi không bao giờ nói chuyện với anh nữa.
Nguyễn cười:
- Được rồi, tôi sẽ nói... Tôi đo cô bằng... ánh mắt và chiều
cao của tôi. Tôi cao đúng một mét bảy mươi tám. Từ đó, tôi suy ra cô cao đúng
mét bảy.
Ngân Thủy nguýt Nguyễn một cái. Hóa anh dùng chiều cao của
anh để làm một phép trừ.
Đi được một đoạn, Ngân Thủy ca cẩm :
- Đau chân quá. Tôi thề rằng từ nay không mang giày cao gót nữa.
Nguyễn thành thật:
- Cô mang xăng đan trắng rất đẹp.
Ngân Thủy ngó sững Nguyễn. Cô không nghĩ là anh chú ý đến
cách ăn mặc của cô Thường thì mỗi lần Nguyễn chở cô đi đâu anh luôn khoác một bộ
mặt lầm lì. Mắt đăm đăm nhìn về phía trước, hai tay đặt hững hờ trên vô lăng. Sự
khám phá mới làm cô hơi bất ngờ.
Ngân Thủy không hề biết là Nguyễn rất thích được thấy cô với
bộ short trắng và xăng - đan trắng. Một vẻ đẹp thật mạnh khỏe và giản dị.
Ra đến đầu đường , Nguyễn vẫy gọi một chiếc taxi vừa trờ đến.
Anh quay lại nói với Ngân Thủy:
- Cô về trước , tôi mang chiếc xe đi sửa...
Với vẻ bực tức, ông Vĩnh Phúc lầm bầm:
- Bà xem dạy dỗ như thế nào , chứ tôi không hài lòng về những
gì Ngân Thủy làm với Vũ Tùng đâu. Ở nhà đã thế, lên trường nó còn với Thu An
tìm cách chọc tức Vũ Tùng. Thử hỏi ai mà chịu cho được.
Giọng bà Như Hoa ôn hoà:
- Ngân Thủy tính còn vô tư lắm. Anh cũng thông cảm cho con.
Ông Vĩnh Phúc giận dữ:
- Bà có biết là công việc làm ăn của tôi ít nhiều cũng phụ
thuộc vào mối quan hệ với anh chị Đức Bảo không? Nếu người ta giận , đó không
phải là chuyện đùa. Hôm qua ông bà Đức Bảo gọi điện đến nặng nhẹ đủ điều rồi
đó, không phải là chuyện chơi đâu.
Bà Như Hoa nhỏ nhẹ:
- Công việc của mình làm sao lại liên quan đến họ chứ.
Nhìn bà Như Hoa bằng đôi mắt tóe lửa, ông Vĩnh Phúc cười khẩy:
- Nếu bà không biết thì im đi.
Vẻ mặt nhẫn nhục, bà Như Hoa cắn răng im lặng. Biết tính của
ông Vĩnh Phúc, mỗi lần ông giận bà không hề hé môi.
Ông Vĩnh Phúc hằm hè:
- Đức Bảo có khả năng làm cho tôi khánh kiệt nếu ông ta muốn.
Đức Bảo có những mối giao thiệp rất rộng. Ông ta có thể thao túng những khách
hàng của tôi và lôi kéo họ về phía ông ta.
Bà Như Hoa cố dìm tiếng thở dài. Bà chỉ là một phụ nữ an phận
lấy chuyện quán xuyến gia đình làm niềm vui. Thế nhưng bà vẫn hiểu được những
tham vọng không bến bờ của chồng bà. Nếu ông Vĩnh Phúc không lún sâu vào chuyện
hùn hạp làm ăn với vợ chồng Đức Bảo, thì giờ đây vợ chồng ông ta cũng không thể
chơi xấu chồng bà được.
Thật tình mà nói bà không thể cảm tình với hai vợ chồng ông Đức
Bảo. Cao ngạo, phách lối và thực dụng. Đó là những gì bà cảm nhận được khi tiếp
xúc với họ. Còn Vũ Tùng , bà không hề mong có một cậu con rể như thế.
Liếc nhìn vẻ mặt rầu rĩ của vợ, ông Vĩnh Phúc tuyên bố:
- Cuối tháng này tôi sẽ tổ chức lễ hứa hôn cho Ngân Thủy và
Vũ Tùng.
Bà Như Hoa hoảng thảng thốt:
- Ông nói sao?
Ông Vĩnh Phúc cay cú:
- Bà không hài lòng về quyết định của tôi à?
Bà Như Hoa kêu lên:
- Ông quên rằng Ngân Thủy còn đang đi học sao?
Ông Vĩnh Phúc hậm hực:
- Thế có gì là không được chứ ? Đó mới chỉ là lễ đính hôn. Chờ
Ngân Thủy vừa ra trường, tôi và anh chị Đức Bảo sẽ cho cử hành hôn lễ ngay.
Giọng bà Như Hoa ngán ngẩm:
- Ông làm gì mà nôn nóng thế ?
Ông Vĩnh Phúc quắc mắt tuôn một hơi:
- Thế bà muốn tôi phải làm gì? Cứ để con nhỏ Ngân Thủy khiêu
khích người ta bằng những hành động ngông cuồng chắc? Để Đức Bảo chơi xấu cho
tôi sạt nghiệp luôn chắc ? Tôi là chủ trong ngôi nhà này mà. Tôi là người có quền
quyết định, không ai được có ý kiến cả.
Chừng chưa hả giận ông Vĩnh Phúc tiếp:
- Tôi cũng báo cho bà biết, nếu từ này Ngân Thủy còn tỏ thái
độ bướng bỉnh với Vũ Tùng , chưa chắc là tôi đợi đến khi nó ra trường. Biết đâu
tôi sẽ cho cưới ngay trong tháng tới.
- Kìa, ông...
Đùng đùng đi ra cửa, ông Vĩnh Phúc cao giọng:
- Bà nói với Ngân Thủy , chiều nay Vũ Tùng đến chơi nó không
được kiếm cớ bỏ đi đâu đấy. Nếu không đừng có trách tôi...
Cho chiếc Su phóng như bay qua cổng, Vũ Tùng nhảy ra khỏi xe
với dáng thật điệu nghệ.
Nhìn thấy Nguyễn đang lúi húi lau xe gần đó , Vũ Tùng hất
hàm:
- Này, có Ngân Thủy ở nhà không ?
Bực mình vì thái độ xấc láo của Vũ Tùng vì dù sao Vũ Tùng
cũng nhỏ tuổi hơn anh, Nguyễn vờ như không nghe thấy. Anh vẫn tiếp tục chùi mấy
tấm kính.
Cáu kỉnh đá phóc viên sỏi dưới chân Vũ Tùng hằm hè:
- Này ! Ông tài xế kia có nghe tôi hỏi gì không?
Nguyễn nhướng mày:
- Cậu hỏi ai?
Vũ Tùng đanh mặt:
- Hỏi "ông" chứ ai. Bộ Ông điếc sao?
Nguyễn nhìn thẳng vào mặt Vũ Tùng:
- Cậu hỏi trống không như thế, làm sao tôi biết cậu hỏi ai.
Vũ Tùng nheo mắt nhìn người đàn ông đang đứng trước mặt cậu.
Cao lớn. Ngang tàng. Quyến rũ.
Nếu Ngân Thủy không bị quyến rũ bởi người đàn ông này mới là
chuyện lạ. Anh cười khẩy:
- Tôi đã nói với ông Vĩnh Phúc là nên sa thải "ông"
nhưng không hiểu tại sao "ông" lại vẫn còn đây.
Nguyễn nhướng mày:
- Lý do sa thải ?
Vũ Tùng phẩy tay:
- Thế ông không thấy là gương mặt mình có vẻ... lưu manh sao?
Nguyễn cười. Lẽ ra, Vũ Tùng là người xứng đáng được anh tặng
cho câu nói đó.
Vũ Tùng búng ngón tay:
- Nhưng không sao. Nếu ông Vĩnh Phúc có quên thì lần này tôi
buộc ông ta phải nhớ. Ngày mai tôi không muốn nhìn thấy bản mặt khó ưa của
"ông" trong nhà này nữa. Tôi sẽ tống "ông" ra khỏi đây như
người ném một cái giẻ rách.
Ngạo mạn tuyên bố xong , Vũ Tùng đi một mạch vào phòng khách.
Có lão quản gia đang châm nước pha trà ở đó.
Nhìn thấy Vũ Tùng, ông ta liền gật đầu chào.
Giọng Vũ Tùng cao ngạo:
- Gọi Ngân Thủy xuống đây cho tôi !
Ông quản gia hắng giọng:
- Cô chủ tôi đang ngủ.
Vũ Tùng phẩy tay:
- Đừng nói nhiều , đi gọi Ngân Thủy dậy cho tôi.
Ông quản gia cố nén bực dọc:
- Cô chủ tôi cũng chỉ mới chợp mắt thôi. Cậu chịu khó ngồi chờ
chút.
Nghiêng tay nhìn đồng hồ, Vũ Tùng hất hàm:
- Ông có biết bây giờ là mấy giờ rồi không? Tôi bận nhiều
công chuyện lắm, không thể ngồi chờ được.
Ông quản gia nhủn nhặn:
- Cậu thông cảm...
Buông người ngồi xuống ghế, Vũ Tùng quát:
- Đi gọi ngay ! Hay là để tôi phải phone cho chú Vĩnh Phúc
đây.
Thở dài, ông quản gia chậm chạp đi lên lầu. Nếu có quyền, ông
sẵn sàng tống Vũ Tùng ra khỏi nhà không một chút thương tiếc.
Chỉ một lát sau, Ngân Thủy bước xuống thang lầu với vẻ mặt lạnh
nhạt.
Như lao về phía cô , Vũ Tùng xun xoe:
- Ngân Thủy...
Cô nhếch môi:
- Mời anh ngồi.
Chỉ chiếc ghế phô tơi đối diện , Vũ Tùng kiểu cách:
- Cám ơn. Mời Ngân Thủy...
Cô trề môi:
- Nhà của tôi, tôi ngồi khi nào chẳng được. Anh khỏi mời mất
công.
Vũ Tùng cười:
- Em còn phân biệt nhà anh nhà em chi nữa Ngân Thủy. Sớm muộn
gì chúng ta cũng được... sống chung trong một mái nhà mà.
Ngân Thủy nheo mắt:
- Anh nghĩ là chuyện đó sẽ xảy ra à ?
Vũ Tùng sôi nổi:
- Chứ còn gì nữa. Cuối tháng này chúng ta sẽ đính hôn với
nhau.
Ngân Thủy cười nhạt:
- Thế anh có nghĩ là tôi thà chết còn hơn lấy anh không?
Vũ Tùng nở một nụ cười bí hiểm:
- Mọi việc không đơn giản như em nghĩ. Có lẽ không bao giờ em
muốn ba của anh cô lập ba em trên thương trường và sau đó kết liễu sự nghiệp của
ba em bằng những mánh lới của một kẻ mạnh. Thương trường vô cùng khốc liệt chứ
không như em nghĩ đâu.
Ngân Thủy khinh bỉ:
- An đe dọa tôi đó sao?
Vũ Tùng cười lấp liếm:
- Không. Anh chỉ đùa cho vui.
Ngân Thủy nhìn thẳng vào mặt Vũ Tùng. Cô hiểu được những lời
của Vũ Tùng vừa nói. Trên thương trường , người ta có thể làm mọi thứ. Thủ đoạn
là thứ mà ông Đức Bảo , ba của Vũ Tùng luôn có sẵn. Cô đã từng nghe ba cô kể về
chuyện ông Đức Bảo đã làm hại những người khác như thế nào.
Giọng cô chán ngán:
- Tôi không hề yêu anh, nếu không muốn nói là căm ghét. Thế
thì tại sao anh lại muốn kết hôn với tôi ? Tôi suy nghĩ mãi nhưng không hiểu nỗi.
Cười thích thú, Vũ Tùng xoa hai tay vào nhau. Một điều đơn giản
như thế mà Ngân Thủy không hiểu được cũng là chuyện lạ.
Ngân Thủy đẹp.
Anh muốn cưới cô với tất cả mọi giá vì cô rất đẹp. Dù biết
Ngân Thủy căm ghét mình nhưng với Vũ Tùng thì điều đó có gì là quan trọng. Mong
muốn được làm chủ một bông hoa tuyệt đẹp khiến Vũ Tùng sẵn sàng bất chấp tất cả.
Biết đâu sau khi làm chủ được đóa hoa tuyệt đẹp ấy , anh lại ruồng bỏ cô thật
là tàn nhẫn.
Nhìn Ngân Thủy bằng ánh mắt đắm say, Vũ Tùng tuyên bố:
- Anh yêu em. Hoa hồng càng nhiều gai càng tăng thêm giá trị.
Một khi đã là vợ anh , hy vọng em sẽ biết thế nào là sự phục tùng.
Ngân Thủy thở hắt một cái. Mệnh lệnh của ba cô thật là phi
lý. Ba cô buộc cô phải tiếp chuyện Vũ Tùng và phải vui vẻ với hắn. Coi bộ cô
phát khùng vì cái cách tán tỉnh vô duyên của hắn quá.
Mặt cau có, Ngân Thủy cầm Brick game lên bấm bấm. Đó là cách
tốt nhất để cô khỏi nhìn thấy bản mặt khó ưa của Vũ Tùng.
Xán lại gần cô , Vũ Tùng cười cầu tài:
- Cho anh chơi với.
Ngân Thủy nghiêm nét mặt:
- Anh xê ra giùm đi.
Vũ Tùng cợt nhã:
- Trước sau gì anh với em cũng lấy nhau mà. làm gì mà khó vậy
cưng.
Ngân Thủy quắc mắt lên:
- Anh đừng có nói mãi với tôi cái giọng đó. Anh xê ra đi.
Vũ Tùng cười:
- Nếu anh không chịu nghe lời em thì sao?
Ngân Thủy giận dữ phán:
- Thì tôi sẽ tống cổ anh ra khỏi nhà ngay lập tức.
Vũ Tùng cười khan một tiếng:
- Em nói thật hay chơi?
Ngân Thủy khẽ nheo mắt:
- Dĩ nhiên là với một kẻ như anh tôi không đùa bao giờ.
Nhìn quanh nhà thấy vắng vẻ , Vũ Tùng cợt nhã:
- Anh cũng đâu có đùa.
Ngân Thủy quát:
- Anh đi ra khỏi nhà tôi ngay.
Cươi đểu, Vũ Tùng chụp lấy cổ tay Ngân Thủy:
- Anh muốn hôn em một cái bây giờ quá. Trông em ngon như một
trái táo chín, em biết không?
Giật mạnh tay, Ngân Thủy giận dữ:
- Anh làm gì thế ? Anh là một con người không biết tự trọng !
Vũ Tùng sấn lại gần Ngân Thủy. Cô vụt đứng dậy nhưng Vũ Tùng
đã thật nhanh, kéo cô ngả vào người anh ta.
Ngân Thủy hét lên:
- Buông tôi ra !
Vũ Tùng cười đểu:
- Đâu dễ vậy cưng. Cho anh hôn cái coi. Cưng dễ thương quá trời.
Vừa nói, Vũ Tùng vừa cuối xuống đôi môi của Ngân Thủy. Hai
cánh tay cứng như gọng thép của anh ta ghì lấy cộ Ngân Thủy hét lớn:
- Buông tôi ra... Buông tôi ra... Đồ tồi... Cứu tôi với...
Hệt như một con thú điên cuồng, Vũ Tùng càng ghì chặt lấy
Ngân Thủy. Đúng lúc đó, hai vai Vũ Tùng như bị ai đó giật ra thật mạnh thiếu đường
bổ ngửa ra phía sau.
Giọng Ngân Thủy mừng rỡ:
- Anh Nguyễn...
Hằm hè đứng dậy , Vũ Tùng nhìn như xoáy vào mặt Nguyễn:
- Ai cho phép mày can thiệp vào chuyện tình cảm của tao.
Nguyễn lừ mắt:
- Đó không thể gọi là tình cảm. Nếu nói đó là sự vô liêm sỉ
thì đúng hơn.
Nguyễn chưa dứt lời, Vũ Tùng đã tung ngay một cú đấm vào mặt
anh. Vì đã đề phòng nên Nguyễn hụp đầu xuống tránh kịp.
Vũ Tùng hét lên:
- Tao sẽ đánh chết mày. Cho mày chừa thói xen vào chuyện của
kẻ khác.
Bình thản tránh thêm mấy cú ra đòn của Vũ Tùng nữa, cuối cùng
bằng một đòn phản công bằng cú đá song phi, Nguyễn quặt hai tay Vũ Tùng ra sau
lưng.
Giọng anh giận dữ:
- Ức hiếp một cô gái đó là hành động đê hèn nhất, cậu biết
không?
Vùng vẫy để thoát nhưng không sao cựa quậy được trong đôi bàn
tay mạnh mẽ của Nguyễn , Vũ Tùng gầm gừ:
- Mày có buông tao ra không?
Nguyễn nhếch môi phán:
- Với một điều kiện.
Vũ Tùng thóa mạ:
- Thằng khốn, mày nói đi.
Nguyễn tuyên bố:
- Cút ra khỏi ngôi nhà này ngay lập tức và từ nay không được
hành động thô bỉ như thế với Ngân Thủy.
Vũ Tùng vùng mạnh:
- Mày có điên hay không? Ngân Thủy là người yêu của tao. Tao
sẽ cưới nàng, còn mày chỉ là một thằng tài xế mạt hạng. Mày có muốn bị đuổi việc
không?
Khẽ nhún vai, Nguyễn vẫn giữ hai cánh tay của Vũ Tùng :
- Cho dù bị đuổi việc tôi cũng quyết bảo vệ lẽ phải. Nếu cậu
không rời khỏi nơi đây ngay lập tức , tôi vẫn không thả cậu ra.
Căm thù nhìn Nguyễn , ánh mắt của Vũ Tùng lóe lên tia nhìn
nham hiểm. Anh ta cười khẩy:
- Được rồi. Tao bằng lòng.
Nguyễn buông Vũ Tùng ra. Khinh bỉ nhìn hắn , anh hắng giọng:
- Mong rằng cậu sẽ biết tôn trọng Ngân Thủy hơn.
Chùi nước mắt, Ngân Thủy vẫn chưa hết bàng hoàng. Cô nói lí
nhí:
- Cám ơn anh. Nếu không có anh , tôi không làm sao thoát được
khỏi hắn.
Nguyễn dịu dàng bảo:
- Cô lên lầu
Nguyễn lững thững đi ra khỏi phòng khách. Đúng lúc anh không
thể ngờ đến và cả Ngân Thủy cũng không thể tưởng tượng được , một chiếc ghế đã
phang mạnh xuống đầu anh từ phía sau.
Vũ Tùng đã xuống tay với vẻ mặt đầy căm thù. Sự việc diễn ra
nhanh đến mức Ngân Thủy chỉ còn biết kêu lên với vẻ mặt hoảng loạn:
- Trời ơi... Anh Nguyễn...
Nguyễn gục xuống trước khi có tiếng chân của mọi người chạy đến...
Chương 5
Vũ Tùng nhảy lên xe tẩu thoát trong tiếng kêu cứu hỏang hốt của
Ngân Thủy.
Lịm đi, Nguyễn không còn biết gì nữa. Anh được Ngân Thủy và
những người làm công trong gia đình cô đem đến phòng cấp cứu bệnh viện.
Sụt sùi khóc, Ngân Thủy lo lắng hỏi ông quản gia:
- Liệu anh Nguyễn có mệnh hệ gì không bác ?
Ông quản gia trấn an:
- Có lẽ cũng không nặng lắm đâu.
Nhìn chằm chằm cánh cửa phòng mổ đang đóng chặt , Ngân Thủy
khẽ nấc:
- Chỉ tại cháu nên anh Nguyễn mới bị Vũ Tùng làm hại. Cháu ân
hận lắm.
Ông quản gia an ủi:
- Chuyện rủi ro có ai muốn đâu cộ Cô đừng day dứt tự trách
mình nữa. Tội nghiệp cậu Nguyễn quá. Đáng trách và đáng căm giận là cậu Vũ
Tùng. Cậu ta hành động không khác gì một kẻ du côn.
Ngân Thủy rầu rĩ thở dài. Không biết Nguyễn có thể bình phục
được không. Lúc đỡ anh lên xe taxi , nhìn thấy máu tuôn xối xả lòng cô đau như
cắt. Thương anh quá Nguyễn ơi.
Chờ đợi mãi. Cho đến khi cánh cửa đang đóng im ỉm bỗng bật mở
ra. Lao đến bên vị bác sĩ khả kính, giọng Ngân Thủy và ông quản gia lo lắng:
- Xin bác sĩ cho biết ca mổ như thế nào...
Vị bác sĩ vẻ mặt nhẹ nhỏm:
- Rất may cậu ấy không bị chấn thương vùng não, nếu không thì
rất nguỵ Hiện giờ cậu ấy sức khỏe còn yếu , cần phải nằm ở phòng hồi sức.
Ngân Thủy xúc động:
- Cám ơn bác sĩ...
Quay nhìn cô, ông quản gia hắng giọng:
- Giờ cô về nhà nghỉ ngơi, để tôi ở đây chăm sóc cậu Nguyễn.
Ngân Thủy lắc đầu:
- Tôi ở đây với anh Nguyễn. Làm sao tôi có thể bỏ về được,
khi mà tình trạng sức khỏe của anh ấy còn như thế này.
Ông quản gia cảm động:
- Cô rất tốt. Nhưng...
Ngân Thủy gặng hỏi:
- Sao thế bác ?
Ông quản gia thở dài:
- Ông chủ sẽ không hài lòng nếu cô quan tâm chăm sóc cậu Nguyễn
đâu. Tôi sợ Ông chủ sẽ nổi trận lôi đình.
Ngân Thủy chua xót nhìn ông.
Người quản gia của gia đình cô vừa nói lên một sự thật mà
Ngân Thủy biết là cô không thể chối bỏ được.
Ba cô vốn rất là một người độc đoán lạnh lùng, phân biệt giàu
nghèo.
Ngân Thủy giọng yếu ớt:
- Nhưng anh Nguyễn vì cứu tôi khỏi hành động đê hèn của Vũ Tùng
mà bị hại...
Ông quản gia chùng giọng:
- Cô đừng quên cậu Vũ Tùng đã được ông bà chủ xem là... con rể
tương lai. Cho dù cậu Vũ Tùng hành động như thế nào đi nữa thì ông bà chủ phải
nễ ma+.t ông bà Đức Bảo mà bỏ qua tất cả. Chỉ có cậu Nguyễn là thiệt thòi.
Ngân Thủy hoang mang nhìn Nguyễn đang nằm thiêm thiếp trên
giường nệm phủ drap trắng toát. Liệu ba cô có thương xót cho anh và lên án Vũ
Tùng không? Cô không chắc điều đó. Với ba cô, ông rất nóng lòng về việc hông
nhân của Vũ Tùng và cô.
Có lẽ những gì ông quản gia lo ngại đều đúng.
Cô nói như khóc:
- Bác biết là tôi ghét Vũ Tùng đến chừng nào chứ ?
Ông quản gia gật đầu:
- Không chỉ cô mà tất cả những người giúp việc cho gia đình
ông chủ đều có ác cảm với ông bà Đức Bảo và cậu Vũ Tùng. Nhưng ông chủ thì...
khác.
Ngân Thủy thở dài hiu hắt:
- Biết đâu qua chuyện này ba tôi sẽ thấy rõ bộ mặt của Vũ
Tùng và không buộc tôi phải lấy hắn cũng nên.
Liệu mình có quá hão huyền không? Ngân Thủy lắc đầu nhè nhẹ.
Đầu óc cô bây giờ rối rắm kinh khủng, cứ nhìn Nguyễn thiêm thiếp trên giường nệm
trải drap trắng toát là trái tim cô chợt nhói đau.
Sờ nhẹ lên trán Nguyễn, giọng cô âu lo:
- Sao anh Nguyễn nóng vậy nè bác?
Ông quản gia nắm lấy bàn tay của Nguyễn , trấn an:
- Không sao đâu cộ Đó chỉ là phản ứng bình thường. Do mất máu
nên cậu Nguyễn sốt đó thôi.
Nhìn bình dịch đang chảy đều và chậm, ông nói tiếp:
- Truyền dịch xong, có lẽ sức khỏe của cậu Nguyễn sẽ khá hơn.
Ngân Thủy chăm chú nhìn lớp băng trắng quấn quanh đầu anh, bất
giác trong cô dấy lên một tình cảm lạ lùng. Chưa bao giờ cô thèm được chia sẻ với
anh như thế này. Muốn san sẻ với anh không chỉ niềm vui mà cả nỗi buồn, cơn
đau.
Ông quản gia hắng giọng:
- Lúc nãy tôi có dặn chị bếp đi báo tin cho mẹ của Nguyễn.
Không biết chị bếp có nhớ không.
Ngân Thủy thảng thốt:
- Trời đất. Bác không sợ mẹ anh ấy bị sốc khi nghe tin sao ?
Mẹ anh Nguyễn yếu lắm đó bác.
Ông quản gia gật đầu:
- Tôi biết là mẹ Nguyễn vừa mới xuất viện chứ. Nhưng không thể
giấu mẹ Nguyễn được , trước sau gì cũng phải cho người ta biết. Vì thế tôi có dặn
chị bếp liệu liệu mà nói, chỉ báo là Nguyễn bị ngã và chấn thương nhẹ thôi.
Ngân Thủy lo lắng:
- Nếu mẹ anh Nguyễn đến ngay bây giờ và thấy anh Nguyễn đang
trong tình trạng như thế này thì sao?
Ông quản gia lúng túng:
Đdúng là nan giải. Tôi quên mất.
Ngân Thủy thở dài:
- Càng nghĩ, tôi càng căm ghét Vũ Tùng. Hắn xử sự như một tên
lưu manh.
- Ngân Thủy !
Cả Ngân Thủy và ông quản gia đều giật mình vì giọng nói đầy
uy quyền nghiêm khắc của ông Vĩnh Phúc vang lên.
Không biết ông đã xuất hiện từ hồi nào ở ngưỡng cửa.
Ông quản gia lật đật đứng dậy:
- Ông chủ...
Đường bệ bước vào, ông Vĩnh Phúc nhướng mày nhìn Nguyễn vẫn
đang còn mê man trên giường bệnh.
Ngân Thủy kêu lên:
- Ba.
Ông Vĩnh Phúc giọng khinh khỉnh:
- Tại sao con lại có mặt ở đây ? Ba vẫn còn nhớ là cò rất sợ
vào bệnh viện mà.
Ngân Thủy vội nói:
- Lúc nãy thấy anh Nguyễn bị ngất đi và ra nhiều máu nên con
và bác quản gia đưa anh Nguyễn đi cấp cứu.
Ông Vĩnh Phúc gằn giọng:
- Ba biết.
Cô gặng hỏi:
- Sao ba biết là anh Nguyễn được đem vào đây.
Ông Vĩnh Phúc cao giọng:
- Vũ Tùng đã cho ba biết điều đó !
Bất ngờ vì không hề nghĩ là Vũ Tùng còn có can đảm gặp ba cộ
Ngân Thủy giọng ấm ức:
- Hắn còn có can đảm đi tìm ba à? Hắn không xấu hổ sao?
Ông Vĩnh Phúc nhướng mày:
- Xấu hổ vì cái gì? Con nói đi.
Ngân Thủy bực tức:
- Chính Vũ Tùng đã đánh lén anh Nguyễn từ sau lưng bằng chiếc
ghế , suýt chút nữa là đã nguy hại đến tính mạng của anh ấy. Con không ngờ hắn
có thể hành động hèn hạ như thế.
Ông Vĩnh Phúc cười nhạt:
- Vũ Tùng chỉ hơi nóng nảy một chút. Không có gì là quan trọng
cả.
Ngân Thủy chỉ Nguyễn đang còn mê man với bình dịch truyền:
- Ba hãy nhìn đi.
Ông Vĩnh Phúc giọng thản nhiên phán:
- Đó là cái gía phải trả cho một kẻ thiếu tế nhị.
Không tin là ba cô có thể tuyên bố như thế, Ngân Thủy kêu
lên:
- Ba nói sao?
Ông Vĩnh Phúc đanh giọng:
- Tại sao tên tài xế này lại cả gan nhúng mũi vào chuyện
không liên quan đến hắn? Chuyện tình cảm giữa con và Vũ Tùng phải để tự con và
Vũ Tùng giải quyết. Nguyễn xen vào là một hành động xấc xược. Nếu Vũ Tùng có nổi
giận cũng là điều dễ hiểu thôi.
Ngân Thủy thảng thốt:
- Ba không biết là Vũ Tùng đã... đã cưỡng bức con sao?
Ông Vĩnh Phúc cao giọng:
- Nếu chồng chưa cưới có định hôn con thì cũng không có gì là
quan trọng cả. Nguyễn xứng đáng được Vũ Tùng dạy cho một bài học. Hắn phải hiểu
thân phận mình chỉ là một tên làm công. Hắn chưa bị Vũ Tùng đánh chết là còn
may đấy.
Ngân Thủy chết sững người. Cô vẫn biết là ba cô là một con
người độc đoán, lạnh lùng. Nhưng chưa bao giờ cô nghĩ là ông có thể tàn nhẫn đến
thế. Với Nguyễn. Và với cả cô.
Vũ Tùng định làm hại cô mà ba cô vẫn dửng dưng như không, lại
còn bênh vực cho hành động du côn của hắn. Tại sao ba cô không hề xúc động khi
Nguyễn còn mê man trên giường bệnh mà kẻ gây ra không ai khác hơn là Vũ Tùng.
Cô nghẹn ngào:
- Ba ác lắm.
Ông Vĩnh Phúc giọng đầy đe dọa:
- Liệu hồn. Nếu Vũ Tùng không cho tao biết là mày đang ở đây
chăm sóc cho thằng tài xế này thì tao đã không vào đây. Mày tưởng là tao quan
tâm đến thằng tài xế khốn nạn có ý định đào mỏ gia tài của tao hay sao ? Nó có
sống hay chết không là chuyện riêng của nó, không liên quan gì đến tao.
Ngân Thủy uất ức:
- Sao ba chỉ biết nghe theo lời xúi giục của Vũ Tùng mà không
tìm hiểu gì cả vậy. Vũ Tùng nói gì ba cũng tin là sao?
Ông Vĩnh Phúc đanh mặt :
- Về ngay ! Chỗ của mày không phải là ở đây.
Quay lại nhìn ông quản gia đang im lặng với vẻ nhẫn nhục, ông
Vĩnh Phúc quát lớn:
- Cả ông nữa. Chỗ của ông không phải là ở đây. Nếu ông còn
láng cháng ở đây, tôi đuổi việc ngay lập tức.
Ngân Thủy nói trong nước mắt:
- Ba không thể để Nguyễn một mình.
Ba không thấy là anh ấy đang mê man đó sao ? Dù có thiên vị
Vũ Tùng đến đâu thì ba cũng phải nhân đạo một chút chứ.
Ông Vĩnh Phúc hằm hè:
- Mày định dạy khôn tao đó sao?
Nhân đạo với một thằng tài xế muốn đục khoét gia tài của tao
ư ? Đời nào.
Ngân Thủy kêu lên:
- Ba thay đổi quá nhiều rồi. Trước đây ba đâu có như thế.
Ông Vĩnh Phúc quát:
- Lạnh lùng và tàn nhẫn. Đó là những gì tao học được từ ba mẹ
của Vũ Tùng đấy. Có như thế, mới có thể tồn tại. Hãy mặc xác tên tài xế này và
theo tao đi về nhà.
Cô uất ức:
- Ba không thể để Nguyễn nằm một mình như thế này.
Ông Vĩnh Phúc cười khẩy:
- Mẹ nó sẽ lo lắng cho nó. Mày khỏi phải lo lắng mất công.
Không những kệ xác nó, tao còn có quyết định sa thải nó ngay từ giờ phút này.
Nó không còn là người làm công của tao nữa.
Ngân Thủy giận dữ:
- Ba có thể đối xử với anh Nguyễn như thế sao ? Ba đã từng
khen anh Nguyễn là một tài xế có đầy lòng tự trọng và lương tâm kia mà.
Ông Vĩnh Phúc cười gằn:
- Một khi hắn có tham vọng đào mỏ gia tài của tao thì hắn đã
là kẻ thù của tao.
- Ba hiểu sai anh Nguyễn rồi !
Đẩy Ngân Thủy ra khỏi cửa, ông Vĩnh Phúc quát lên:
- Câm miệng. Tao sẽ gã mày cho Vũ Tùng ngay trong nay mai mà
không cần đợi đến mày ra trường...
Buổi tối.
Chờ cho ông Vĩnh Phúc đi ngủ , Ngân Thủy nhẹ chân đi xuống từng
bậc thang mát lạnh. Đến bên phòng bác quản gia , cô gõ nhẹ cửa:
Ông quát khẽ:
- Ai đó ?
Suýt chút nữa trái tim nhỏ bé của cô bật ra khỏi lồng ngực.
Giọng cô thì thào:
- Bác đừng nói lớn. Tôi đây...
Có tiếng cửa mở. Nhìn Ngân Thủy, ông quản gia nói khẽ:
- Cô chưa đi ngủ sao?
Chớp mi buồn rầu. Ngân Thủy gật đầu:
- Vâng... Tôi không ngủ được. Tôi lo cho anh Nguyễn quá.
Nhìn lên ô cửa phòng ông Vĩnh Phúc vẫn còn sáng đèn, ông quản
gia thở dài:
- Cô biết rồi đó. Từ chiều đến giờ, ông chủ không cho cho ra
khỏi nhà. Nếu biết cô còn băn khoăn lo cho sức khỏe của Nguyễn , thế nào cũng
có chuyện.
Ngân Thủy rầu rĩ:
- Nghe lời Vũ Tùng, ba của tôi quyết định cấm cửa tôi đúng một
tuần không cho đi học vì sợ tôi tìm gặp anh Nguyễn. Tôi không biết phải làm như
thế nào để trốn ra khỏi nhà.
Ông quản gia thảnf thốt:
- Sao ?
Ngân Thủy bặm môi:
- Tôi định trốn ra khỏi nhà bây giờ. Anh Nguyễn đang cần tôi
hơn bao giờ hết.
Ông quản gia kêu lên:
- Cô không sợ Ông chủ sao? Hồi chiều tôi nghe mọi người nói
là... Ông chủ đánh cô ghê lắm.
- Vâng...
- Cô có còn đau không? Để tôi đi lấy dầu cho cô nghe.
Ngân Thủy cắn chặt môi:
- Cám ơn bác. Bác đừng lo cho tôi mà hãy nghĩ đến anh Nguyễn.
Những đòn roi với tôi so với thương tích của anh Nguyễn thì chẳng là gì cả.
Ông quản gia giọng bùi ngùi:
- Từ trước đến nay , cô được ông bà chủ cưng như cưng trứng
làm sao chịu được đòn roi. Tôi biết cô đau lắm.


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét