Chiều tím 1
(Thiên Đường Mong Manh)
Chương 1
Chiếc Nissan dừng trước cổng một ngôi biệt thự sang trọng.
Người gác dan già vội đẩy cánh cửa sắt chạy trên đường ray, ông vui vẻ chào:
- Cậu chủ đã về.
Nam Kha mỉm cười với lão Muôn, vốn là một người gắn bó lâu nhất
với anh kể từ khi anh còn nhỏ đến bây giờ.
Chiếc Nissan lướt nhẹ qua thảm sỏi trắng và đi thẳng vào gara
. Có tiếng hát nho nhỏ mượt mà buồn buồn sâu lắng của Bảo Phương cất lên ngoài
vườn.
Khẽ nhún vai, Nam Kha đi đến gần cô.
Vợ anh cũng vừa nhìn thấy anh . Ngừng hát, cô nhoài người cố
dùng sức ở hai tay lăn bánh xe . Chiếc xe lăn từ từ đưa cô đến gần anh.
Nam Kha nhướng mày hỏi:
- Hôm nay em có chuyện gì vui hay sao mà yêu đời đến thế ?
Đôi mắt Bảo Phương thóang buồn . Vui ư ? Không, đã từ lâu cô
không hề cảm nhận được niềm vui . Trong cô chỉ có nỗi buồn, nỗi xót xa bất tận
. Hát cũng là một cách để nhận chìm nỗi buồn đang mênh mông đang bùng lên thật
mãnh liệt trong cô.
Cô chớp mi:
- Em vẫn... như mọi ngày.
Đặt tay lên vai cô âu yếm, Nam Kha hắng giọng hỏi:
- Em có nhớ những gì anh dặn sáng nay không đó ?
Cô hiền lành:
- Em nhớ chứ... Anh dặn phải uống thuốc và bảo chị bếp massa
đôi chân cho em.
Nam Kha chăm chú nhìn cô:
- Thế em đã làm đúng như lời anh dặn chưa ?
- Dạ, em uống thuốc . Còn massa thì em định... một lát nữa mới
làm.
Nam Kha trách nhẹ:
- Anh biết mà . Nếu anh không nhắc, không chừng em cũng quên
uống thuốc luôn.
Cô khẽ cắn môi:
- Uống thuốc hoài như thế, nhưng em có thấy bệnh tình tiến
triển chút nào đâu.
Nam Kha hắng giọng:
- Bệnh của em đâu thể một sớm một chiều hồi phục được, em cần
phải kiên nhẫn điều trị theo lời dặn của bác sĩ đó.
Bảo Phương gượng gạo cười . Nam Kha nói thế chẳng qua chỉ an ủi
động viên cô thôi, chứ thật ra có lẽ anh cũng đã không còn tin tưởng vào chuyện
cô sẽ hồi phục.
Nếu trước đây, anh đã mời một đội ngũ bác sì y tá khoa vật lý
trị liệu chạy chữa cho cô và không tiếc gì tiền bạc thì bây giờ mọi chuyện lại
hoàn toàn khác.
Ba tháng đã trôi qua.
Lòng kiên nhẫn của con người chừng như cũng có giới hạn . Nam
Kha đã tự ý chấm dứt việc mời các bác sĩ chuyên khoa và các y ta . Công việc
massa cho cô giờ đây được anh phó thác cho... chị bếp.
Đẩy chiếc xe lăn vào nhà, Nam Kha vừa chợt hỏi:
- Mẹ đâu em ?
Bảo Phương nhỏ nhẹ:
- Dạ, có lẽ mẹ đang chỉ cho chị bếp nấu món cá hanh hấp gừng
mà anh thích nhất.
Nam Kha vui vẻ:
- Tuyệt quá . Cá hanh hấp gừng à ? Lâu lắm rồi, anh không được
ăn món cá hấp do em nấu . Từ ngày em bị bệnh đến nay...
Nam Kha bỏ lửng câu nói và nhìn xuống đôi chân bất động của Bảo
Phương , khuôn mặt anh đanh lại.
Cô chớp mi:
- Em xin lỗi anh...
Nam Kha nhún vai:
- Không sao . Chuyện em tàn tật đâu phải là lỗi của em . Anh
chỉ tiếc là những bữa ăn của anh không còn do em đích thân nấu nướng . Em biết
rồi đấy, mẹ nấu ăn dù ngon nhưng đâu có tuyệt vời như em.
Bảo Phương nhỏ nhẹ:
- Mẹ nấu ăn rất ngon mà...
Nam Kha tặc lưỡi:
- Người già có gu ăn uống kiểu khác . Mẹ cũng thế, mấy món ăn
mẹ nấu chỉ tàm tạm làm sao bằng được em . Đấy là anh chưa nói đến chuyện mẹ cho
quá nhiều gia vị khiến có khi anh phải nhắm mắt mà nuốt.
Bảo Phương ngước mắt nhìn Nam Kha với ánh mắt biết lỗi . Cô cảm
thấy ghét bản thân mình . Giọng bực tức của anh khiến cô càng mang một tâm trạng
nặng nề.
Cô khẽ nói:
- Để em nói với mẹ cho ít gia vị vào món cá hấp thôi.
Vẻ mặt cam phận của Bảo Phương không hiểu sao lại làm Nam Kha
khó chịu . Anh không hiểu tại sao mình lại có cảm giác đó . Hình như chính vì sự
nhẫn nhục của cô mà anh không có cớ gây gổ để đập phá hay làm một điều gì đó để
giải tỏa những ấm ức đang chất chứa trong lòng.
Nam Kha đột nhiên hỏi:
- Sáng nay nhà mình có ai đến chơi không ?
Bảo Phương gật nhẹ đầu:
- Dạ, có Mỹ Mỹ . Nó đến chơi với em cũng khá lâu.
Mỹ Mỹ là em họ con ông chú ruột của Nam Kha . Mỹ Mỹ rất mến
hai vợ chồng anh, nhất là đối với Bảo Phương.
Nam Kha phán:
- Mỹ Mỹ hay đến đây chơi với em, thế mà em chẳng học được ở
nó điều gì.
Cắn nhẹ môi, Bảo Phương cụp mi tránh ánh mắt cau có của anh .
Chừng như sợ Bảo Phương không hiểu anh muốn nói gì, Nam Kha cao giọng tiếp:
Mỹ Mỹ lúc nào cũng vui vẻ yêu đời, còn em thì lúc nào cũng
nét mặt ủ ê . Em thân với nó mà chẳng lây được tính hồn nhiên của nó . Đáng tiếc.
Đắng ngắt ở cổ, Bảo Phương cười buồn . Hồn nhiên ? Cô cũng muốn
như thế lắm . Nhưng Bảo Phương của bây giờ hoàn toàn khác Bảo Phương của ba
tháng trước đây.
Nhìn thấy chiếc gạt tàn đặt trên đôn sứ, Nam Kha cau mày hỏi:
- Sáng nay có ai đến đây nữa ?
Bảo Phương ngập ngừng:
- Da... anh Vũ Khôi.
Khuôn mặt Nam Kha không giấu được vẻ khó chịu:
- Vũ Khôi ngồi chơi có lâu không ?
Bảo Phương chớp mi:
- Dạ, khoảng một tiếng đồng hồ.
Nam Kha nhếch môi:
- Công việc bề bộn như thế mà hắn vẫn có thể dành một giờ đồng
hồ để đến đây ngồi tán dóc với em sao ?
Bảo Phương bối rối im lặng . Vũ Khôi từng yêu cô tha thiết
nhưng cô chỉ xem anh như một người anh, một người bạn . Vũ Khôi và Nam Kha có mối
quan hệ làm ăn với nhau nhưng không thích nhau . Cô không biết có phải vì cô
hay không . Chỉ biết là càng ngày mối quan hệ giữa Vũ Khôi và Nam Kha càng xấu
đi . Giọng cô lo lắng:
- Anh không thích anh ấy đến đây sao ?
Nam Kha nhún vai:
- Anh không muốn em giao tiếp với hắn.
Bảo Phương nhỏ nhẹ:
- Em đã từng là bạn của anh ấy trước khi đi lấy chồng . Vả lại,
Vũ Khôi cũng là chỗ làm ăn với anh, lẽ nào em lại tránh mặt anh ấy ?
Nam Kha cười khan một tiếng:
- Chuyện anh phải tiếp Vũ Khôi lại là chuyện khác . Trên
thương trường, đôi khi người ta đang muốn đấm vỡ mặt nhau ra, nhưng buôc. lòng
phải ngồi chạm cốc với nhau . Còn em, em đừng quên là dù em không yêu Vũ Khôi
nhưng ai cấm hắn mơ tưởng đến em ?
Ngước mắt nhìn anh, Bảo Phương thở nhẹ:
- Em không còn là một... Bảo Phương của ngày xưa cũ để mà ai đó
yêu thầm . Nếu anh Vũ Khôi còn ghé đến đây thăm em cũng từ một tình bạn cao thượng
. Anh ấy muốn an ủi em, muốn em nguôi quên hoàn cảnh không may của mình . Lẽ
nào anh lại trách anh ấy ?
Nam Kha cay cú:
- Cao thượng à ? Em đánh giá về hắn quá cao rồi đấy.
Bảo Phương chùng giọng:
- Vũ Khôi rất tốt . Em quen Vũ Khôi đã lâu nên hiểu được tính
tình của anh ấy . Vũ Khôi không như anh nghĩ đâu.
Nam Kha bực tức:
- Cho dù hắn tốt đến thế nào đi nữa thì cũng mặc xác hắn .
Anh yêu cầu em hạn chế nói chuyện với hắn . Anh không thích!
Bảo Phương giọng thắc thỏm:
- Sao lại thế hở anh ?
Nam Kha đằng hắng giọng . Ghen . Đúng là anh đang ghen . Cho
dù biết điều đó thật vô lý . Bên cạnh Vũ Khôi có biết bao cô gái xinh đẹp sẵn
sàng dâng hiến trái tim cho anh ta . Có lẽ Vũ Khôi cũng không... điên để tán tỉnh
một người phụ nữ tật nguyền cả hai chân cho dù nàng có đẹp đến bao nhiêu đi nữa.
Chợt có chuông điện thoại reo . Đầu dây là giọng một cô vũ nữ
mà Nam Kha mới quen . Cô ta véo von chủ động cho anh một địa điểm hẹn để tâm
tình . Liếc mắt về chiếc xe lăn nơi Bảo Phương đang lơ đãng nhìn ra khung cửa sổ,
Nam Kha hạ thấp giọng:
- Được rồi . Anh sẽ thu xếp công việc để đến với cưng . Anh
đang kẹt, không nói chuyện nhiều với em được.
Gác máy, đi đến bên Bảo Phương , anh đổi giọng vồn vã:
- Em uống nước không, để anh đi pha nước cho em.
Ngơ ngác quay đầu lại, Bảo Phương nhỏ nhẹ:
- Không... Em cám ơn anh . Anh đi vô rửa mặt đi . Mẹ đang
mong anh về đó . Trưa nay, không chỉ có món cá hanh hấp gừng và mộc nhĩ, mà còn
có món rau càng cua trộn chua với tôm sông . Toàn là những món ăn mà mẹ biết là
anh rất thích.
Nam Kha vuốt nhẹ trên má cô:
- Thế không có món gì dành cho em sao ?
Thái độ vui vẻ bất chợt của anh cũng làm cô cảm thấy vui lây,
Bảo Phương cười hiền:
- Những món anh thích cũng là những món mà em thích.
Nam Kha cười:
- Hình như anh nhớ là trước đây em không Hằng Thuích món cá hấp
. Anh vẫn còn nhớ khi chúng ta về chơi ở Lái Thiêu em đã ghét món này như thế
nào . Vậy mà từ khi làm vợ anh, mọi sở thích của em dường như cũng đã thay đổi
theo anh luôn . Cái gì anh thích, em cũng thích.
Vì em yêu anh.
Nếu không nhớ đến thân phận tật nguyền của mình, có lẽ Bảo
Phương đã thốt lên với Nam Kha như thế . Cô yêu Nam Kha và Nam Kha là tất cả với
cô.
Vì tình yêu, không chỉ từ bỏ những sở thích nhỏ mà cô cũng từ
bỏ luôn khát vọng của mình, công việc của mình . Trước đây, cô là một lập trình
viên máy tính rất giỏi . Nhưng khi Nam Kha yêu cầu cô nghỉ việc, cô đã chiều
theo ý muốn của anh.
Nam Kha vui vẻ đi vào trong phòng . Ngồi ở phòng khách, Bảo
Phương vẫn nghe thấy tiếng huýt sáo thật vui thật sôi nổi của anh.
Bảo Phương đưa mắt ngắm nhìn căn phòng tráng lệ với những
trang trí nội thất đắt tiền . Từ chùm đèn bốn màu của Pháp, mà từ đây mỗi tối
thường tỏa ra thứ ánh sáng ấm áp với bốn màu xanh, tím, vàng, hồng khác nhau
cho đến tấm thảm Ba Tư mịn đỏ như nhung và những dàn máy hiện đại.
Lọ hoa tulip màu trắng đặt trên chiếc bàn gương hình lục giác
càng tăng thêm vẻ sang trọng của ngôi nhà.
Mọi thứ trong nhà đều hoàn hảo, ngoại trừ cô.
Bảo Phương cố ngăn giọt lệ đau khổ khi chợt nhìn thấy bức
chân dung được phóng lớn của cô đang được treo trên tường . Nó làm cô nhớ lại một
thực tại tàn nhẫn mà cho dù có muốn chối bỏ và lẩn tránh đến đâu cô cũng không
thể làm nổi.
Cô là một kẻ tàn phế . Bảo Phương của ngày xưa đã chết rồi.
Cô buồn rầu nhớ lại.
Cũng trong ngôi biệt thự sang trọng này, Vũ Khôi đã đưa cô và
Hàn Vân đến dự sinh nhật của một chủ doanh nghiệp trẻ mà anh quen - đó chính là
Nam Kha.
Nam Kha đã tổ chức một bữa tiệc linh đình. Hôm ây, mặc cho
khá nhiều cô gái xinh đẹp ăn mạc thật môđen và dạn dĩ vậy quanh lấy anh, anh
chàng chủ nhân chỉ đặc biệt chú ý đến cô gái có khuôn mặt thật gợi cảm, đôi mắt
mơ màng ngồi bên cạnh Vũ Khôi . Cô mặc một chiếc quần jean màu kem và áo phull
màu mận chín . Vẻ đẹp ngọt ngào, trẻ trung và tràn đầy nhựa sống.
Cô gái đó chính là Bảo Phương.
Nam Kha càng bất ngơ `khi VP giới thiệu Bảo Phương là một lập
trình viên máy tính xuất sắc . Cô không có vẻ gì là một người chuyên về cái
công việc khô khan ấy cả . Đôi mặt đẹp như mùa thu với rèm mi đài mượt mà, cái
nhìn bối rối và một nụ cười đủ sức mê hoặc bất cứ một anh chàng đàn ông khó
tính nào.
Cô gái cùng đi với cô và Vũ Khôi là Hà Vân . Trái với vẻ e ấp
ngượng ngùng của Bảo Phương , Hà Vân rất sôi nổi . Không chỉ hát tặng cho Nam
Kha liên tiếp hai bài hát tiếng anh rất chuẩn, mà cô còng nghịch ngợm nghiêng
người đứng kế sát với Nam Kha và yêu cầu anh chàng thợ chụp ảnh bấm cho cô mấy
kiểu kỷ niệm với Nam Kha.
Trong câu chuyện với họ, Nam Kha biết được là Vũ Khôi , Bảo
Phương và Hà Vân chỉ là những người bạn với nhau . Bảo Phương làm việc ở một cơ
sở vi tính gần kề với công ty của Vũ Khôi . Vũ Khôi thường sang cơ sở vi tính ấy
nên quen với cô.
Còn Hà Vân, cô là bạn thân của Bảo Phương.
Cuối bữa tiệc là khiêu vũ.
Nam Kha mời mọi người sang một căn phòng rộng với những chùm
đèn xoay tròn nhấp nháy . Dàn nhạc trỗi lên.
Với thân hình cân đối mạnh khoẻ và đầy gợi cảm trong bộ
veston màu trắng thật lịch sự, Nam Kha chậm rãi tiến đến bàn của Vũ Khôi trước
ánh mắt thất vọng của những cô gái khác.
Họ thừa hiểu anh đã có một sự lựa chọn . Cô gái mà anh có ý định
mời ra piste không mang trang phục phù hợp cho buổi khiêu vũ chút nào . Cô thật
giản dị . Quần jean, áo pull . Nhưng cô có một vẻ đẹp mà không có cô gái nào
đang có mặt ở đây sánh được . Cô là biểu tượng của sự gợi cảm, của sự lôi cuốn
lặng lẽ nhưng chết người, của giông bão, từ đôi mắt đẹp như mùa thu.
Điệu Rumba mở đầu cho đêm khiêu vũ.
Khẽ nghiêng người, giọng Nam Kha vang lên ấm áp:
- Mời Bảo Phương đi cùng tôi bản nhạc đầu tiên, để khai mạc
cho buổi tối thật đáng nhớ như hôm nay.
Bảo Phương cười hiền:
- Tôi khiêu vũ dở lắm...
Nam Kha trầm giọng:
- Không sao, có tôi ở bên cạnh Bảo Phương mà . Mọi người đang
chờ đợi chúng ta đấy.
Không thể làm khác đi được khi hầu như tất cảmọi người đang
có mặt trong căn phòng ấm cúng đang quan sát anh và cô . Một lời từ chối vào
lúc này thật khiếm nhã.
Thật bối rối khi bàn tay cô nằm gọn lỏn trong tay anh, Bảo
Phương cùng Nam Kha ra piste.
Một tràng pháo tay nổi lên . Champagne lại được khui thêm một
lần nữa.
Thế là đêm khiêu vũ được bắt đầu...
Thật điệu nghệ . Nam Kha dìu cô đi theo tiếng nhạc . Trên
sàn, có khá nhiều đôi nhảy nhưng dường như người ta chỉ chú ý đến Nam Kha và Bảo
Phương . Nam Kha lịch thiêp hào hoa. Bảo Phương hôn hiên trẻ trung và tràng đấ`y
sức sống.
Bộ đồ jean của cô giờ đây không còn la một khiếm khuyết trong
căn phòng lễ hội mà bỗng dưng trở thành một biểu tượng của sự tươi trẻ, của sự
mãnh liệt và của sư thơ ngây.
Nam Kha mời Bảo Phương đến ba bản nhạc liền . Khi anh đưa Bảo
Phương về bàn, Hà Vân không còn ở đó . Cô đang vui vẻ nhảy bản Chachacha với những
người bạn mới quen . Chỉ còn Vũ Khôi với khuôn mặt buồn đến mức khó hiểu.
Nam Kha hỏi xã giao :
- Sao anh không khiêu vũ cho vui ?
- Vũ Khôi nhún vai không trả lời.
Khi Nam Kha đi đến với mấy người bạn Bảo Phương lén nhìn Vũ
Khôi . Cô chợt thấy ngại khi Vũ Khôi vẫn giữ thái độ im lặng . Nhìn hai rượu
Brandy đang để trước mặt anh vơi gần một nữa , Bảo Phương kêu lên :
- Anh uống nhiều rượu như vậy sao ?
Vũ Khôi nhếch môi buồn bã . Chưa có một khởi đầu đã có một kết
thúc . Lúc nãy anh đã chứng kiến cảnh Nam Kha đắm đuối nhìn Bảo Phương như thế
nào và anh cũng đã nhìn thấy những gì họ đã trao gởi nhau qua ánh mắt qua nụ cười
. Tiếng sé ái tình đã đi ngang qua chỗ của họ . Họ chỉ còn thấy nhau, không còn
biết đến ai nữa.
Vũ Khôi quen với Bảo Phương hơn nửa năm nay nhưng mọi chuyện
vẫn giẫm chân tại chỗ . Bảo Phương chỉ xem anh như một người anh, một người bạn
cho dù không ít lần anh muốn rút ngắn khoảng cách giữa hai người . Vũ Khôi đang
tự hỏi tại sao anh lại đưa Bảo Phương đến đây.
Đó là một sai lầm lớn nhất trong cuộc đời anh và không bao giờ
anh tự tha thứ cho mình . Một chất men say đã kết nổi Nam Kha và Bảo Phương .
Mà bây giờ nếu anh có nỗ lực giành cô từ tay một anh chàng đẹp trai quyến rũ đầy
mê hoặc như Nam Kha thì mong muốn của anh hầu như chỉ là chuyện không tưởng...
Anh không phải là đối thủ của một tay chơi sành điệu như Nam Kha.
Nam Kha đi đến bàn của Bảo Phương và lại mời cô ra piste . Bảo
Phương không nhớ cô và Nam Kha đã nhảy bao nhiêu bản nữa . Anh đã không rời khỏi
cô và hầu như chiến độc quyền nhảy riêng với cô.
Gần cuối buổi khiêu vũ . Nam Kha mới đưa Bảo Phương trở về
bàn , nơi có Vũ Khôi với khuôn mặt buồn cay đắng.
Dù bận tiếlp kh''ach nhưng từ một bán khác, Nam Kha không
quên qua sát Vũ Khôi va Bảo Phương . Vẻ mặt bối rối của Bảo Phương cũng như sự
thất vọng không cần giấu giếm che đậy của Vũ Khôi khiến Nam Kha cảm thấy hả hê
. Anh thầm cám ơn số phận khi Vũ Khôi mang hai cô bạn gái của anh ta đến đây .
Chưa có một cô gái nào duyên dáng và gợi cảm như Bảo Phương . Cô đã mê hoa+.c
anh, từ ánh mắt đến nụ cười cuốn hút.
Hà Vân đã quay về bàn.
Nam Kha ngắm nhìn cô và khẽ so vai . Đó là con búp be6 tuyệt
đẹp nhưng vô hồn . Cô có một thân hình bốc lửa và dường như mọi thứ ở nơi cô đều
ngắn . Tóc ngắn . Váy ngắn . Chiếc váy ôm màu cam của cô như rự lên dưới ánh
đèn màu . Một con búp bê như những con búp bê xinh đẹp khác mà Nam Kha đã gặp .
Rỗng tuếch.
Bá(''t gặp cái nhìn chăm chú của Nam Kha . Hà Vân nở một nụ
cười thật tình , thật mời gọi lả lơi và nhiều hứa hẹn bất ngờ nhưng anh đã quay
mặt đi.
Vũ Khôi lẳng lặng uống hết ly rượu này đến ly rượu kh''ac trước
ánh măt lo la+''ng của Bảo Phương . Giọng Bảo Phương rầu rĩ :
- Thôi anh đừng uống nữa...
Hà Vân dài giộng :
- Anh Vũ Khôi đang buồn mà Bảo Phương . Bồ thừa biết là anh ấy
đang đau khổ mà... Muốn anh ấy hết buồn , dễ ợt thôi . Chỉ sợ là bồ vui quá nên
không cần quan tâm đến nỗi đau của thiên hạ.
Uống gần cạn chai rượu , Vũ Khôi liền lảo đ?o đứng dậy . Lấy
lý do trong người không được khỏe anh cáo lỗi và lẳng lặng ra về...
Chỉ sáng hôm sau, khi Bảo Phương vừa ngủ dậy mẹ cô đã cho người
lên phòng gọi vì có khách . Một lát sau, Bảo Phương đi xuống thang.
Trước mặt cô là Nam Kha với bó hồng trên tay . Mỉm cười với
cô thật dịu dàng , anh thân mật hỏi :
- Tối hôm qua, Bảo Phương ngon giất chứ ?
Cô cười e ấp :
- Vâng...
Trao cho cô bó hồng còn ngậm sương mai, anh trầm giọng :
- Riêng anh, tối hôm qua anh thức trắng.
Cô tròn mắt :
- Vậy sao ?
Giọng Nam Kha tha thiết :
- Chưa bao giờ anh rơi vào tâm trạng như thế này cả . Bồn chồn
, nhớ nhung, hạnh phúc . Đó là những gì anh trải qua sau một buối tối tuyệt vời
. Mãi mãi anh không bao giờ quên được những gì đã đến với anh.
Cô chớp mi trốn an''nh mắt ấm nồng của anh . Giọng anh chùng
xuống :
- Anh nhớ em, Bảo Phương ạ.
Cô đan những ngón tay thon nhỏ vào nhau, trái tim cô như bật
ra khỏ lồng ngực vì không ngờ anh có thể nói với cô nhứ thế . Cô chưa hề yêu ai
. Dửng dưng và thờ ơ . Với anh thì mọi thứ dườnh như lại khác . Vì cô chưa thấy
một người đàng ông nào có sức hấp dẫn như anh . Tối hôm qua, cô và anh dù không
nói gì nhiề với nhau nhưng ánh mắt của cô và anh đã nói lên tất cả.
Nam Kha soi vào đôi mắt đẹp mơ màng.
- Chúng ta có thể xin phép mẹ đi chơi một lát được không em ?
Bảo Phương bậm môi lại . Cách xưng hô của anh thật là khôn,
làm như mẹ của cô cũng là... mẹ của anh không bằng . Cô nhỏ nhẹ :
- Em ngại lắm.
- Ngại gì ?
- Em chưa hế đi chơi riêng với ai.
Nam Kha nhươ"ng mày :
- Anh hiểu , chính vì thế nên khi Vũ Khôi mời em đến dự sinh
nhật của anh, em lại kéo thêm một cô bạn để che giấu sự bối rối.
Bảo Phương nhỏ nhẹ :
- Hà Vân rất thân với em.
Nam Kha cười :
- Cô bạn của em thật vui tính . H`inh như anh và cô ấy có đến
mấy tấp ảnh chụp chung với nhau . Khi nào sang ảnh xong, anh nhờ em chuyển cho
Hà Vân.
Bảo Phương giọng nghịch ngợm :
- Tối qua em lại không có một tấm ảnh nào chụp chung với anh.
Nam Kha nói một câu đầy ý nghĩa :
- Nhưng hình ảnh của em thật khó mà phai mờ trong trái tim
anh.
Côn nghiêng đầu hỏi :
- Anh uống nước nhé ?
Nam Kha vội nói :
- Anh không khát đâu.
Nhưng Bảo Phương đã đứng dậy . Lát sau cô quay trở lại với
hai ly cam vắt mát lạnh.
Cô duyên dáng bảo :
- Em rất thích uống nước cam vào buổi sáng.
Nam Kha cười :
- Có lẽ vì thế nên em mới co; làn da tuyệt đẹp.
Khuôn mặt Bảo Phương ửng hồng . Nam Kha là một người đàn ông
có lối nói chuyện thân mật nhưng không suồng sà . Vì thế , cô cũng không có lý
do gì để giận anh.
Bảo Phương chợt hỏi :
- Anh có thân với anh Vũ Khôi không ?
Nam Kha so vai :
- Không.
Cô nghiên đầu hỏi :
- Thế tại sao anh lại mời anh ấy dự sinh nhật của anh ?
Nam Kha cười :
- Cuộc sống mà em . Đôi lúc chỉ là xã giao và vì mối quan hệ
làm ăn . Như Vũ Khôi chẳng hạn, có lẽ anh ta cũng không muốn đến chung vui với
anh nhưng không tiện từ chối. Không ngờ nhờ như thế , anh mới có dịp làm quen với
em.
Bảo Phương hồn nhiên nhận xét :
- Rắc rối vậy sao ?
Nam Kha trầm giọng :
- Em quen với Vũ Khôi lâu chưa ?
Bảo Phương bặm môi :
- Nửa năm... Còn anh ?
Nam Kha nhún vai :
- Cũng không lâu hơn thời gian em quen với... hắn.
Bảo Phương có cảm giác hình như Nam Kha có ác cảm với Vũ Khôi
. Cô vội nói :
- Vũ Khôi rất tốt với em.
Nam Kha cười cười :
- Chỉ quen Vũ Khôi trong một thời gian ngắn , sao em biết rõ
con người của Vũ Khôi được.
Cô tròn mắt :
- Có phải anh ghét anh ấy không ?
Nam Kha cao ngạo :
- Hai trường phái khác nhau . Anh không thích những tên đàn
ông keo kiệt bủn xỉn . Em cứ nhìn vào chiếc Mercedes mà hắng đang sử dụng thì
rõ . Đó là chiếc xe của những thập niên ba mươi.
Bảo Phương bật cười vì kiểu nói quá đáng của Nam Kha . Nhưng
dù sao cô cũng công nhận là Vũ Khôi không có được vẻ hào hoa bật thiệp của Nam
Kha . Nếu có ai bảo rằng Nam Kha và Vũ Khôi là hai thái cực cũng không có gì là
quá đáng.
Nếu Vũ Khôi thật đơn giản với những chiếc quần jean màu tối
và áo cộc tay mạnh khỏe thì Nam Kha luôn chải chuốt với những bộ áo quần ủi phẳng
lì và thơm phức mùi nước hoa đắt tiền.
Nếu Nam Kha hoạt bát nói nhiều thì Vũ Khôi là một con người
trầm lặng hay suy tư.
Cô buộc miệng :
- Anh khác anh Vũ Khôi quá.
Không muốc nhắc đến Vũ Khôi vào lúc này nên Nam Kha nói sang
chuyện khác :
- Em chuyên lập trình co máy vi tính à ?
Chỉ vào một chồng hồ sơ nằm bên máy vi tính , Bảo Phương mỉm
cười :
- Đó là công việc của em.
Nam Kha mỉm cười phán :
- Anh thấy không thích hợp.
Cô gặng hỏi :
- Thế anh bảo em làm gì mới hợp ?
Nam Kha nhìn tận đáy mắt long lanh :
- Làm... vợ của anh . Anh rất muốn có một cô vợ như em . Đẹp
và hiền.
Sững người , Bảo Phương đỏ bừng mặt.
Cô chưa định thần được thì Nam Kha đã nắm nhẹ tay cô giọng
tha thiết :
- Anh muốn cầu hôn với em.
Cô thảng thốt :
- Chúng ta quen nhau chưa được một ngày.
Nam Kha trầm giọng :
- Thời gian chẳng có nghĩa lý gì đâu em . Có những người ở
bên cạnh nhau suốt một cuộc đời nhưng trái tim họ không hề cùng một nhịp .
Nhưng cũng có những người mới từ ánh nhìn đầu tiên đã hiểu rằng mình sẽ thuộc về
người ấy , chứ không thể ai khác.
Cô cụp mắt nhìn xuống đất . Tâm trạng của Nam Kha cũng giống
như cô . Tối hôm qua , khi cùng anh nhảy bản tăng gô cô thảng thốt nhận ra rằng
cô chỉ có thể có thể thuộc về Nam Kha mà thôi.
Cô không thể lý giải được vì sao tình cảm của cô dành cho anh
lại nhanh như thế.
Giọng Kha ấm áp :
- Em đã bước vào cuộc đời của anh . Kể từ tối hôm qua , anh mới
cảm thấy cuộc sống thật nhiều ý nghĩa . Anh yêu em từ cái nhìn đầu tiên , khi
mà em cùng Vũ Khôi và Hà Vân đi vào cửa . Một cuộc hội ngộ đầy bất ngờ . Anh thật
cám ơn số phận.
Bảo Phương khẽ nói :
- Em chỉ là một cô gái tầm thường.
Nam Kha sôi nổi :
- Chưa có người con gái nào đẹp như em . Tại sao em lại nói
thế ? Nếu em hiểu được tình cảm chân thành của anh , em sẽ không có lý do gì để
khước từ lời cầu hôn của anh.
Cô khẽ cắn môi suy nghĩ . Dù rất xúc động trước tình cảm anh
dành cho cô nhưng Bảo Phương vẫn có cảm giác là Nam Kha quá vội vàng.
Như đoánh được ý nghĩ của cô , Nam Kha vội nói :
- Anh là một người đàn ông nghiêm túc trong tình yêu . Anh muốn
được sống bên em suốt đời . Chưa người con gái nào có ấn tương mạnh mẽ với anh
như em . Anh đã suy nghĩ rất kỹ về chuyện hôn nhân của anh , Bảo Phương ạ.
Ba tháng sau , đám cưới giữa Nam Kha và Bảo Phương được tổ chức
. Một đám cưới tưng bừng với hơn một ngàn quan khách tham dự . Nếu ai chú ý sẽ
không thấy có Vũ Khôi trong tiệc cưới ấy . Dù được mời nhưng Vũ Khôi không đến
dự . Anh gởi bức tranh "Hoàng hôn đỏ" tặng cô dâu chú rể . Một bức
tranh nghệ thuật đắt giá của họa sĩ Rephendo.
Nhưng cũng không ai có thể ngờ được một bi kịch xảy đến cho Bảo
Phương chỉ sau một tháng sau đó . Trong một lần không làm chủ tay lái , Nam Kha
đã tông chiếc Nissan vào một gốc cây bên đường...
Anh chỉ bị thương nhẹ vì có dây an toàn . Còn Bảo Phương , cô
bị liệt hai chân sau tai nạn ấy . Cán bác sĩ danh tiếng nhất đều bó tay sau mấy
tháng chữa trị cho cô . Qúa thất vọng , có mấy lần Bảo Phương định tìm cái chế
nhưng cô đã vượt qua sự mềm yếu nhất thời...
+++++
Đã ba ngày nay , Nam Kha không ngủ ở nhà . Anh gọi điện báo
cho bà Thái - mẹ của anh và Bảo Phương là công việc quá bận rộn . Kể từ khi lấy
chồng , đây là lần đầu tiên Bảo Phương phải ngủ một mình.
Nửa đêm tỉnh dậy , cô choàng tay sang phía Nam Kha . Nhưng một
khoảng trống lạnh lẽo khiến cô choàng tỉnh dậy . Sực nhớ là anh phải ngủ lại ở
công ty , Bảo Phương hiu hắt thở dài . Một nỗi cô đơn chợt xâm chiếm lấy cô khiếc
cô không sao dỗ tiếp giấc ngủ được nữa.
Kéo chiếc chăn mỏng lên tận ngực , Bảo Phương đăm đăm nhìn
lên trần nhà . Những con thạch sùng đang đuổi nhau . Tiếng đồng hồ kêu tích tắc
những âm thanh đơn điệu . Tiếng cành khô giòn gãy trong vườn... Cô cảm thấy một
nỗi buồn như vô tận đanh thít chặt lấy trái im yếu đuối của cô.
Đã xa rồi những giây phúc trong vòng tay ấm nồng của Nam Kha
và cô hiền lành gối đầu trên ngực anh để lắng nghe từng nhịp đập của con tim.
Đã xa rồi những lời nói yêu đương đắn đuối , những giây phút
ân ái mặn nồng và soi vào mắt nhau để thấy tình yêu luôn tràn đầy...
Đã xa rồi những cử chỉ âu yếm của Nam Kha . Đã xa rồi những
âm thanh dịu ngọt . Cô không còn được gọi là cô tiên bé nhỏ của anh.
Không còn được hôn những nụ hôn đắm say . Không còn được vui
vẻ cùng anh dạo khắp phố phường...
Bảo Phương thức luôn đến gần sáng . Cô không thấy buồn ngủ nữa
. Chỉ cảm thấy buồn . Trống vắng.
Khoảng bốn giờ , mẹ chồng cô gõ cửa gọi khẽ :
- Bảo Phương...
Cô vội đáp :
- Dạ , mẹ gọi con ?
Vội đẩy cửa bước vào , bà Thái dịu dàng hỏi cô :
- Con không ngủ được sao , Bảo Phương ?
Cô chống tay ngồi dậy vuốt lại những sợi tóc rối:
- Da... Con khó ngủ qúa.
Ngồi xuống mép giường, Bà Thái hắng giọng bảo:
- Mẹ chợt thức giấc, nhìn thấy phòng con bật đèn sáng nên
sang đây.
Bảo Phương nhỏ nhe.
- Con xin lỗi đã làm cho mẹ bận tâm.
Bà Thái trầm giọng:
- Mẹ không quở trách con đâu . Chỉ nhắn chừng con là cần phải
giữ gìn sức khỏe thức khuya không tốt đâu.
Bảo Phương chớp mi:
- Da...
- Con không ngủ được à?
- Da... con chợt dậy vào lúc nửa đêm rồi thức đến bây giờ.
Chăm chú nhìn nét mặt mệt mỏi muộn phiền của con dâu, Bà Thái
khẽ nói:
- Nam Kha bận công chuyện nên phải ở lại công ty . Con cũng
nên thông cảm cho chồng của con.
Bảo Phương nhỏ ne.
- Da...
Bà Thái hắng giọng:
- Mẹ tắt đèn cho con nhé?
Bảo Phương vội ngăn lại:
- Thôi mẹ, giờ có tắt đèn con cũng không ngủ lại được đâu.
Bà Thái băn khoăn:
- Không lẽ con định thức cho đến sáng? Hay là mẹ sang đây
cùng ngủ với con nhé ? Thấy con như thế này, mẹ cũng không yên lòng.
Bảo Phương nhỏ nhẹ:
- Con không sao đâu . Mẹ đi ngủ đi kẻo mệt.
Bà Thái trầm giọng:
- Mẹ cũng không thấy buồn ngủ nữa . Con đừng ngại.
Thật nhẹ nhàng, bà bước đến gần cửa sổ với tay tắt đèn. Trong
phòng giờ đây chỉ còn ánh sáng mờ mờ từ ngọn đèn ngủ màu hồng tỏa ra.
Bà Thái nằm xuống bên cạnh Bảo Phương. Hơn ai hết, bà hiểu nỗi
thao thức của con dâu . Lắng nghe tiếng thở dài thật khẽ của cô mà bà cảm thấy
đau lòng.
Sau khi bị tai nạn, Bảo Phương đã có đặt vấn đề ly hôn với
Nam Kha nhưng bà đã gạt phăng lời đề nghị của cô.
Bà không cho phép con trai bà làm chuyện đó . Vợ chồng có sống
một ngày cũng là cái nghĩa . Huống gì từ trước đến nay Bảo Phương luôn luôn là
một người vợ tốt, dâu hiền . Tạo hóa cũng trớ trêu . Bỗng dưng ập đổ tai họa xuống
gia đình bé nhỏ của bà . Không chỉ Bảo Phương buồn đến nỗi có thể chết đi được
, cả bà và Nam Kha mỗi người cũng có một nỗi buồn riêng.
Bà chỉ có Nam Kha là đứa con trai duy nhất . Hy vọng có một đứa
cháu để ắm bồng giờ đây thật xa vời vợi . Nhiều lúc nhìn thấy đôi chân xinh đẹp
của Bảo Phương ngày càng mềm oặt đi, một nỗi chua xót vô bờ bỗng ngập tràn
trong trái tim già nua của bà.
Trong sự bất hạnh của Bảo Phương, kéo theo sự bất hạnh riêng
của mỗi thành viên trong gia đình. Mọi người phải biết hy sinh . Bà đã tự an ủi
mình như thế và càng yêu thương Bảo Phương hơn
Khe khẽ thở dài, Bà Thái đổi thế nằm . Bà chỉ sợ Nam Kha
không làm được những gì mà bà hằng khuyên bảo . Sau những gì đã xảy ra cho Bảo
Phương, với con trai bà ban đầu là sự đau khổ thương xót, gần đây lại chuyển
qua thái độ trầm tính lạnh nhạt với Bảo Phương.
Một sự lạnh lùng được bọc kín trong vẻ tử tế giả tạo.
Bà không hiểu mình có khắt khe vớ Nam Kha không với cách nhìn
nhận vấn đề như thế . Khi mà giờ đây trên bức tường trong phòng ngủ của hai vợ
chồng, trong ánh sáng mờ mờ của chiếc đèn ngủ vẫn còn mấy tờ giấy Nam Kha dán
cách đây vài ngày.
"En nhớ uống thuốc đều đặn"
"Em nhớ massa hai chân và ra vườn ngắm hoa cho khây khỏa...
"
"Em nhớ gọi điện thoại bảo Mỹ Mỹ ghé chơi... Em nhớ cắm
trong phòng hai đứa mình một bình hoa cẩm chướng vàng thật đẹp... "
Nghe hơi thở đều đặn của Bảo Phương ngỡ là cô đã ngủ Bà Thái
nghiên người quan sát . Chợt nhìn thấy giọt nước mắt lấp lánh trên rèm mi dài,
bà thảng thốt hỏi:
- Bảo Phương... con đang khóc đó sao ?
Bảo Phương vội quẹt nước mắt:
Đa... không...
Bà Thái choàng tay lên bụng Bảo Phương, giọng dỗ dành:
- Nín đi con . Bên cạnh con luôn luôn có mẹ ruột của con.
Nắm lấy bàn tay nhăn nheo của bà, Bảo Phương cảm động:
- Mẹ tốt với con qúa
Bà Thái tỉ tê:
- Có gì đâu . Mẹ chỉ mong con vui vẻ là mẹ mừng . Con đừng
khóc nghe Bảo Phương, mẹ buồn.
Giọng cô khắc khoải:
- Con biết là mẹ đang mong ngóng có một đứa cháu trai để nối
dõi sau này . Mẹ chỉ có một người con duy hất là anh Nam Kha . Thế mà con đã
làm hỏng tất cả.
Bà Thái gạt ngang:
- Không nhất thiết là phải có cháu nội để bồng đâu con . Con
đừng ưu tư lo lắng gì cả mà lâm bệnh thì khổ.
Cô thở dài:
- Con biết là mẹ thương con nên nói như thế thôi . Khi tụi
con mới cưới nhau, mẹ đã từng bảo là chưa bao giờ mẹ mừng như thế vì mẹ sắp có
cháu nội để ẫm bồng rồi.
Bà Thái gạt ngang:
- Đúng là mẹ có nói như thế nhưng chỉ là đùa thôi.
Bảo Phương giọng khổ sở:
- Con thật có lỗi với mẹ và anh Nam Kha.
Bà Thái lắc đầu:
- Không ai muốn điều rủi ro xảy đến cho mình cả . Chuyện
không may cho con chỉ càng làm mẹ thương con hơn . con không nên suy nghĩ nhiều
mà có hại cho sức khoẻ.
Bảo Phương buồn bã:
- Mẹ thật tốt với con, điều đó càng làm cho con thấy khổ tâm
hơn.
Đặt tay lên vai Bảo Phương, Bà Thái hắng giọng:
- Ngủ đi con . Đừng suy nghĩ gì cả...
Cô ngập ngừng:
- Thưa me... con muốn thưa với mẹ một chuyên mà chưa có dịp.
Bà Thái chăm chú nhìn cô:
- Con nói đi.
Bảo Phương chùng giọng:
Con muốn mẹ đồng ý cho con ly hôn với anh Nam Kha Bà Thái vụt
ngồi dậy:
- Bảo Phương... Con nói cái gì thế . Mẹ đã bảo con bao nhiêu
lần là dẹp bỏ ý định đó đi . Lần trước con đã hứa với mẹ, sao bây giờ lại nhắc
đến nữa.
Bảo Phương giọng khổ sở:
- Con không muốn làm khổ anh Nam Kha và mẹ thêm một này nào nữa
. Lẽ ra con nên chết quách đi thì hơn.
Bà Thái nghiêm khắc:
- Bảo Phương... Mẹ cấm con nhắc đến chuyện ly hôn . Hóa ra
người ta chỉ là vợ chồng và mẹ con với nhau lúc mạnh khoẻ thôi sao, còn nếu có
một tai ương nào đó xảy đến thì dẹp bỏ mọi thứ hay sao ?
Ngừng một lát, bà tiếp:
- Mẹ nói với con lần cuối cùng, bao giờ con cũng là con dâu của
mẹ và là vợ của Nam Kha . Lần sau, mẹ không muốn nghe bất cứ một câu nói nào của
con tương tự như thế nữa.
Bảo Phương thở dài với vẻ khổ sở.
Làm sao mẹ chồng cô hiểu được những gì đang diễn ra thật âm ỉ
trong mối quan hệ tình cảm giữa cô và Nam Kha . Càng ngày cô càng thất vọng khi
Nam Kha lạnh nhạt dần . Dù Nam Kha có cố tạo sự thân mật đến đâu, cô cũng nhận
ra ngay là anh đang đóng kịch với cô và mọi người.
Anh đang gắng sức chịu đựng cô . Chịu đựng đôi chân bất động
của cô . Cuộc sống chung của hai vợ chồng cô có biết bao nhiêu phiền toái.
Tại sao anh chưa đồng ý ly hôn với cô, cô không biết . Thương
hại ? Hay vì chưa đến lúc thuận tiện ?
Cô không trách anh, không oán hận anh . Nếu anh có đối xử với
cô với vẻ lạnh nhạt xa cách như thế thì cũng là lẽ thường tình . Một Bảo Phương
với đôi chân thuôn dài gợi cảm đã vĩnh viễn mất đi, thay vào đó là đôi chân mềm
oặt bệnh hoạn.
Có lẽ một lần nữa cô sẽ nói lời chia tay với anh, ngày đó
không còn xa nữa...
Chương 2
Trở về nhà sau mấy ngày vắng mặt . Nam Kha lái chiếc xe chạy
thẳng vào sân khi lão Muôn vừa đẩy cánh cửa cổng ra.
Bà Thái đã đứng đợi anh ở bậc thềm, gương mặt không vui.
- Thưa mẹ, con mới về !
Bà Thái trầm giọng :
- Công việc ở công ty bận lắm sao mà mấy hôm nay con không về
?
Nam Kha vội đáp :
- Dạ, dạo này các công ty cạnh tranh ráo riết nên con phải
dành nhiều thời gian cho công việc đó mẹ.
Khẽ lắc đầu, bà Thái phàn :
- Cho dù có bận cách mấy thì con cũng nên dành thời gian nghĩ
ngơi . Vợ con hiện tại sức khoẻ không được tốt, Bảo Phương cần sự có mặt của
con hơn bao giờ hết . Lẽ ra con không nên vắng nhà lâu như thế . Tối hôm qua mẹ
có gọi điện thoại đến công ty của con nhưng không ai nhấc máy.
Nam Kha lúng túng :
- Có thể là con đi ăn tối.
Bà Thái hắng giọng :
- Lúc mẹ gọi là khoảng 10 giờ tối . Con đi ăn muộn thế sao ?
Nam Kha vỗ nhẹ tay lên trán :
- Con nhớ rồi . Lúc đó con đang tắm, có nghe điện thoại reo
thật lâu nhưng không đi ra kịp đế trả lời được.
Bà Thái nghiêm khắc nhìn Nam Kha . Bà hiểu con trai kiểu bà.
Nam Kha không phải là 1 người yêu công việc đến độ có thể làm đến quên thư giản
nghĩ ngơi.
Bà khẽ bảo :
- Mẹ mong rằng con quan tâm đến vợ con hơn và chấm dứt chuyện
không ngủ o(? nhà.
Nam Kha cố bào chữa :
- Mẹ thông cảm. Con cũng không muốn làm việc bù đầu đâu . Chẳng
qua công việc thì nhiều mà thời gian lại không có.
Bà Thái nhìn thẳng vào mặt anh :
- Mẹ không nghĩ là công việc của con lại nhiều đến thế . Công
việc hay là
... vui chơi . Con đừng quên mẹ là mẹ của con . Mẹ hiểu con
hơn ai hết . Dạo này mẹ thấy con hơi thay đổi đó.
Nam Kha nhún vai :
- Con có thay đổi gì đâu . Mẹ lại tưởng tượng nữa rồi.
Bà Thái băng khoăng hỏi :
- Có phải con không muốn về nhà phải không Nam Kha ?
Nam Kha cười :
- Mẹ nghĩ oan cho con rồi.
Chợt không thấy hình ảnh quen thuộc của Bảo Phương trên chiếc
xe lăn, Nam Kha vội hỏi :
- Vợ con đâu hả mẹ ?
BàThái dịu giọng :
- Bảo Phương đang ngủ . Mấy hôm nay, tối nào nó cũng trằn trọc
mất ngủ nên sứ khoẻ không được tốt lắm . Vợ con vừa chợp mắt được 1 chút . Con
đừng đánh thức vợ con dậy đấy.
Nam Kha chào mẹ . Anh đi vào phòng của 2 vợ chồng . Trước đây
căn phòng hạnh phúc cuả anh và Bảo Phương nằm trên tần 2 . Đó là 1 căn phòng
thơ mộng . Buổi chiều anh và Bảo Phương thừơng ra ban công ngắm hoa và cũng có
những lúc anh cùng cô thưởng ngoạn trà dưới an''h trăng, trên chiếc ban công
hình bán nguyệt cạnh căn phòng hạnh phúc ấy.
Những ngày tháng thơ mộng ấy giờ đây không còn nữa chỉ còn là
kỷ niệm mà mỗi lần nhớ lại, khuôn mặt điển trai của Nam Kha lại đanh lại và lầm
lì hẳn đi.
Từ khi Bảo Phương bị tàn phế, Nam Kha đã cho dọn mọi đồ đạc của
2 vợ chồng xuống căn phòng tần dưới nằm sát cạnh phòng khách để tiện cho việc
đi lại của cô . Không hiểu sao, với căn phòng này Nam Kha chỉ có độc nhất 1 cảm
giác dửng dưng lạnh lẻo và oán hận mỗi khi đẩy cửa bước vào.
Bảo Phương đang nằm ngủ mê trên giường . Nam Kha nhẹ chân vì
không muốn đánh thức cô dậy.
Anh tựa lưng vào tường ngắm nhìn Bảo Phương . Cô vẫn đẹp như
ngày nào, nếu không muốn nói là còn quyến rũ ngọt ngào như 1 thứ trái cây đang
độ chín . Khuông ngực căn tròn phập phồng dưới làn da mịn dưới lớp áo ngủ mỏng
manh . Những sợi tóc mượt mà . Hàng mi cong . Chiếc mũi cao thanh tú và đôi môi
hồng đào nũng nịu.
Lướt nhanh xuống đôi chân yếu ớt của cô, Nam Kha cảm thấy đắng
ngắt ở cổ . Mọi xúc cảm lúc nảy như biến mất . Hệt như người ta vừa uống 1 ly
thuốc đắng sau khi thưởng thức 1 thỏi kẹo chocolat.
Chợt Bảo Phương choàng tỉnh . Cô ngơ ngác nhìn Nam Kha :
- Anh về rồi sao ?
Nam Kha ngồi xuống giường nệm, nắm lấy bàn tay thon nhỏ của
cô đưa lên môi :
- Em có khoẻ không ?
Bảo Phương chống tay ngồi dậy :
- Em cũng... bình thừơng.
Nam Kha nhướng mày :
- Có nhớ uống thuốc như lời anh dặn không , em yêu ?
Cô hiền lành gật đầu :
- Dạ, có...
Nam Kha cọ nhẹ muĩ vào đôi má hồng :
- Có gọi điện thoại rũ Mỹ Mỹ đến chơi không ?
Bảo Phương thở nhẹ :
- Mỹ Mỹ bận ôn thi cuối năm nên chỉ có thể nói chuyện với em
qua điện
thoại . Mỹ Mỹ bảo vài ngày nữa, thi xong Mỹ Mỹ sẽ đến chơi với
em.
Quay lại nhìn lọ cẩm chướng trên bàn, Nam Kha khen:
- Em cắm hoa đẹp quá.
Cô cười nhẹ : - Em cấm vội đó thôi.
Nam Kha hẳng giọng :
- Anh biết bây giờ thú vui duy nhất của em là cắm hoa . Ngoài
cắm hoa, có lẽ em chẳng biết làm gì hơn là... lăn xe lòng vòng khắp nhà hoặc
quanh vườn.
Cô nhìn Nam Kha một cái thật nhanh . Không hiểu anh buồn cho
cô hay có tính chất phê phán, vì trên khuôn mặt điển trai của anh chẳng để lộ
gì ca?
. Dửng dưng, lạnh nhạt như một lớp kem nền được tráng trên một
chiếc bánh kem . Đó là điều cô cảm nhận được vào lúc này.
Bảo Phương khẽ cắn môi . Đau đớn.
- Lẽ ra, anh phải ôm cô vào lòng và hôn cô thật nhiều vì đã mấy
ngày nay
cô và anh không gặp mặt nhau . Thế mà không . Một nụ hôn...
thủ tục trên đôi tay cô và sau đó là một khoảng cách vì anh đã tự động ngồi lui
xa cô khoảng... hai mét . Cô ngồi đầu giường và anh ở cuối . Nhìn anh với vẻ
trách móc,
Bảo Phương lạc giọng:
- Mấy hôm nay anh bận lắm sao ?
Nam Kha cười khỏa lắp
- Anh có giải thích với mẹ và em qua điện thoại mà . Công việc
anh ngập đầu . Anh phải ngủ đêm tại công ty dể thức khuya giải quyết một số việc
quan trọng . Mà củng chưa giải quyết xong nên có thể ngày mai anh lại phải ở lại
để giải quyết tiếp.
Giọng cô đầy nghi ngờ:
- Công việc gì mà quan trọng thế anh ?
Nam Kha phẩy tay :
- Anh có nói em củng không hình dung được đâu.
Bảo Phương cười buồn . Biết là Nam Kha nói dối nhưng cô không
gặng hỏi nửa . Thà là tự lừa dối mình còn hơn là đối diện vào sự thật . Một sự
thật đến xót xa.
Nam Kha ngọt ngào :
- Anh nhớ em quá . Chỉ mong công việc xong là phóng xe về
thăm em ngay . Lời nói như có mật nhưng ánh mắt lạnh lẽo đến nao lòng . Biết là
anh không còn yêu cô như xưa nhưng cô không dám tin là anh đã phản bội cô . Mọi
chuyện dường như còn quá sớm khi nghĩ đến một kết thúc như thế.
Nhìn đôi chân mềm nhủn của cô, anh hắng giọng :
- Chị bếp có massa cho em không ?
Bảo Phương cười buồn :
- Chị bếp đâu có rảnh.
Nam Kha kêu lên thật kịch :
- Sao lại như thế được ? Bảo Phương nhỏ nhẹ - Suốt ngày, chị
bếp phải lo nấu nướng cho mấy bửa ăn . Thời giờ đâu mà massa cho em như anh yêu
cầu.
Nam Kha cao giọng :
- Thế buổi tối chị bếp làm gì chứ ? Không lẽ buổi tối chị ấy
không rảnh
?
Cô thở nhẹ :
- Củng nên cho người ta nghỉ ngơi sau một ngày làm việc anh à
. Vì thế, em tự massa chứ không làm phiền đến ai.
Nam Kha bật zippo mồi thuốc . Khói thuốc làm Bảo Phương húng
hắng ho nhưng cô cố ngậm miệng lại . Cô không muốn làm Nam Kha bực mình . Củng
như lúc nãy cô củng không thể nói thẳng với Nam Kha là cô biết anh củng chẳng mặn
nồng gì chuyện chị bếp có massa cho cô hay không . Những gì anh viết trên nhửng
tờ giấy đang dán ở trong phòng hình như không hề xuất phát từ sự quan tâm đến
cô mà là vì hình thức . Anh muốn tỏ ra cho mọi người biết là anh rất lo lắng
cho sức khỏe của cô.
Nam Kha chợt hỏi
- Mỹ Mỹ có nói gì khi đọc mấy tờ giấy anh viết cho em không ?
Bảo Phương bặm môi :
- Da... có Nam Kha vội hỏi . Nó có nói gì không ?
Bảo Phương nói dối :
- Mỹ Mỹ bảo là anh thật chu đáo . Nam Kha nhướng mày :
- Thế còn những người khác ? Họ nói như thế nào ?
Bảo Phương trầm giọng :
- Họ củng nói như Mỹ Mỹ vậy.
Nam Kha tỏ vẻ hài lòng . Chỉ cần như thế . Điều mà anh sợ nhất
là ai đó phát hiện anh đang ghẻ lạnh dần với Bảo Phương, nếu không muốn nói là
anh đang... căm ghét cô . Anh căm ghét sự tật nguyền của cô . Cô chẳng khác gì
một con búp bê xinh đẹp đã bị một đứa trẻ con nào đó đã nghịch ngợm vặt lìa mất
hai chân . Vô dụng . Giá như Bảo Phương biến mất trong cuộc đời của anh, anh sẽ
dẽ chịu rất nhiều . Hạnh phúc . Hạnh phúc là tự do . Không ràng buộc với cô.
Nam Kha dặn dò :
- Phải tăng cường massa nhiều hơn nửa nhé . Cô nhìn thẳng vào
đôi mắt quyến rủ của anh , giọng đau đớn : Để làm gì hả anh ? khi mà hi vọng chỉ
là những bọt bong bóng xà phòng . Em đã từng cháy bỏng hi vọng để rồi thất vọng
đến xót xa.
Nam Kha lúng túng . Một đội ngũ bác sỉ giỏi nhất thành phố va
các chuyên viên vật lý trị liệu đã bó tay . Không phải là anh không nhớ đến điều
mà Bảo Phương vừa nói đến . Không còn một chút hi vọng về bệnh tình của cô . Cô
sẽ mãi mãi tàn phế . Đó chính là nổi ám ảnh thường xuyên của anh.
Búng điếu thuốc cháy rực qua cửa sổ , Nam Kha so vai :
- Em đừng nghĩ quẩn nửa . Còn nước còn tát.
Một không khí nặng nề bao phủ giửa hai người , Bảo Phương biết
là Nam Kha đang tự huyễn hoặc lấy mình . anh không hề tin vào những lời anh nói
thi hòng mong gì tạo niềm tin cho cô.
- Thật lâu, xoay người lại nhìn thật sâu vào mắt Nam Kha, giọng
Bảo Phương chùng xuống :
- Anh à, em cần nói một chuyện quan trọng với anh.
Nam Kha cố giử giọng tự chủ :
- Có gì không em ?
Cô hít một hơi thật sâu :
- Em nghĩ rằng đã đến lúc chúng ta có thể... xa nhau.
Chồm người bóp khẽ vai cô, Nam Kha nhướng mày:
- Em muốn nói gì ?
Bảo Phương trầm giọng :
- Chúng ta nên ly hôn với nhau.
Nam Kha kêu lên:
- Kià Bảo Phương... Cô nhếch môi: - Có phải dạo này anh rất
buồn và thất
vọng, phải không Nam Kha ?
Anh ngắc ngư:
- Em hỏi gì lạ vậy.
Cô nhướng mày:
- Em muốn anh trả lời hết sức thành thật câu hỏi cuả em.
Nam Kha cười gượng:
- Anh buồn vì... lo cho em.
Bảo Phương khẽ lắc đầu:
- Điều đó có lẽ chỉ đúng trong những ngày đầu tiên khi anh
chưa biết
bệnh của em vô phương cứu chửa . Bây giờ nổi buồn của anh lại
hoàn toàn khác . Em đang là gánh nặng của anh.
Nam Kha phản ứng:
- Hôm nay em toàn nói gì lạ lùng . Em không sợ anh giận sao ?
Giọng cô từ tốn
: - Em biết... Em không mang đến hạnh phúc cho anh . Căn bệnh
tê liệt đôi chân của em là do tổn thương các đầu dây thần kinh vì thế mới vô
phương cứu chửa . Anh không thể hi sinh cuộc đời của anh được . Anh còn có
tương lai . Còn em thì không . Trước mắt em là bóng tối mịt mù . Em muốn ly hôn
với anh để anh còn có thể tìm được một hạnh phúc đích thực.
Nam Kha cắt ngang:
- Anh cấm em nói năng lung tung . Em nói như thế không sợ anh
và mẹ buồn hay sao, Bảo Phương ?
Cô cười buồn :
- Anh hãy để em nói . Những gì em vừa nói ra là tự đáy lòng .
Đó là
những lời nói chân thật nhất, không màu mè giả dối . Ngày nào
mà anh còn bị ràng buộc với em bằng một cuộc hôn nhân đau khổ thì ngày đó em
còn cảm thấy mình có lỗi, có lỗi thật nhiều nếu không muốn nói là có tội với
anh . Em không mưu cầu một điều gì khác cho em . Tất cả những gì em quyết định
là vì niềm vui của anh và mẹ.
Nam Kha cao giọng :
- Có bao giờ anh tỏ ra ghét bỏ em đâu mà em phải quyết định
chia tay với anh ?
Giọng cô khắc khoải:
- Nếu kéo dài cuộc chung sống địa ngục này, em là một kẻ ích
kỷ . Em không muốn anh phải... đóng kịch với em , yêu thương em khi mà dường
như tình cảm ngày nao trong đã nguội lạnh.
Nam Kha đỏ mặt :
- Em nghĩ gì lạ thế Bảo Phương ?
Vẻ mặt cô buồn bã :
- Em không trách anh đâu . Đó là lẽ thường tình . Em không
còn là Bảo Phương của ngày xưa . Em chỉ là một kẻ tàn phế.
Nam Kha vò đầu :
- Khổ quá . Anh không hiểu vì sao lại muốn ly dị . Cách đây một
tháng em đã thỏa thuận voỚi anh là từ nay không được nói đến nữa mà.
Cô so vai:
Đdúng là em có hứa với anh như thế nhưng thật là phi lý . Tại
sa chúng ta không thể sống thật với con tim và lý trí của mình . Trong tình yêu
, điều đáng sợ nhất là sự thương hại.
- Anh yêu em mà Bảo Phương.
Cô nhìn sâu vào đôi mắt anh :
Đdừng nói dối em . Trái tim em vốn nhạy cảm nhưng em không
trách anh đâu . Đó là lẽ thường tình.
Nam Kha hắng giọng :
- Em phải hiểu là công việc ở công ty đã làm cho anh mệt mỏi
. Nếu anh không dành cho em nhiều thời gian như trước đây thì em cũng nên thông
cảm cho anh.
Cô nhếch môi :
- Tại sao anh không thừa nhận điều mà em đã biết, đã cảm nhận
bằng trái tim . Ly hôn là một giải pháp tốt nhất cho chúng ta vào lúc này.
Nam Kha tỏ vẻ giận :
- Anh cấm em nói như thế.
Bảo Phương thở dài . Cô không hiểu vì sao Nam Kha lại có vẻ bực
tức . Đó chẳng phải là lối thoát cho anh ấy đấy sao . Cuộc sống chung giữa anh
và cô gắng gượng đến mức làm cho cô cảm thấy mệt mỏi đớn đau.
Nam Kha không còn yêu cô như xưa nữa . Cô không thể nào chịu
đựng mãi ý nghĩ đấy . Thà là chia tay sớm để sau này cô khỏi phải đón nhận sừ
thù ghét , oán hận của anh.
Nam Kha hắng giọng :
- Có phải em muốn anh bỏ em để đi lấy vợ khác không :
Cô gật đầu xác nhận :
Đdó là điều mà lâu nay em nghĩ đến.
Nam Kha nhướng mày :
- Còn em ?
Bảo Phương cố giữ giọng tự chủ :
- Em sẽ trở về với mẹ của em . Bà đang sống một mình, cô đơn.
Nam Kha tặc lưỡi :
- Thế em không nghĩ đến chuyện mẹ em sẽ buồn phiền như thế
nào khi chúng ta bỏ nhau à ?
Bảo Phương ngẩng cao đầu :
Đdó là một thực tế mà em cũng như mẹ buộc phải chấp nhận nó,
có muốn trốn chạy cũng không được . Mẹ me là một người phụ nữ tinh tế, tất
nhiên mẹ em sẽ không bao giờ buồn giận anh hay em . Đó chính là số phận dành
cho con gái của bà.
Nam Kha nhìn như soi vào đôi mắt đẹp như mùa thu long lanh :
- Bảo Phương, có phải em đi đến quyết định ly hôn là vì mấy
ngày nay anh vắng nhà không ?
Cô so vai :
- Anh cũng không cần phải tìm hiểu vì sao em lại đi đến quyết
định đó . Chúng ta nên thực tế với nhau thì hơn . Em không muốn như một kẻ ở
trên mây, không biết thích ứng với hoàn cảnh của mình.
Nam Kha nhíu mày :
- Thực tế à ? Em nói như thế có nghĩa gì ?
Đưa hai tay úp nhẹ lên mặt, Bảo Phương giọng chua chát :
- Kể từ hồi em bị bệnh, chúng ta chỉ còn là vợ chông trên...
danh nghĩa . Lẽ ra anh đã có một cuộc sống gối chăn hạnh phúc nhưng mọi chuyện
đã không được như thế . Em đã bị liệt , bị tàn phế . Em không thể sống một cuộc
sống ích kỷ . Đấy là chưa nói đến chuyện mẹ anh rất tha thiết muốn có một đưa
cháu nội để ẳm bồng nhưng không tiện nói ra . Mẹ và anh thật tốt với em , nhưng
điều đó không có nghĩa là em vô tình đến mức kho6ng có chút hiểu biết.
Nam Kha lắc mạnh vai cô :
- Bảo Phương... có phải vì giận anh mấy ngày nay bỏ đi mà em
tuyến bố đòi ly hôn với anh không ?
Cô kiêu lên :
- Không . Không phải như thế . Em không hề trách và giận anh
. Em chỉ muốn anh sống một cuộc sống mà lẽ ra anh phải được tận hưởng.
Nam Kha giận dữ :
- Anh không muốn nghe em nói nữa !
Thấy anh tỏ vẻ bực tức thật sự, Bảo Phương liền cắn môi im lặng
không dám nói tiếp nữa . Cô không hề hiểu được lý do vì sao Nam Kha lại phản đối
lời đề nghị của cô.
Nam Kha bạnh hàm suy nghĩ . Thật ra, chính anh là người muốn
giải quyết thật nhanh chuyện hai người khi Bảo Phương trở thành một kẻ tàn phế,
nhưng anh vẫn nghi ngại liệu có một ngày nào đó Bảo Phương bỗng dưng... lành lặn
trở lại . Ai biết được chuyện đó, trong y khoa đôi khi cũng có những bất ngờ diệu
kỳ.
Anh cần một thời gian . Thời gian là cái mà anh đang cần .
Không một người con gái nào có thể gợi cảm và đẹp hơn Bảo Phương . Nếu sau một
thời gian mà tình trạng sức khỏe của cô vẫn xấu như bây giờ, anh sẽ đi đến một
quyết định cuối cùng và không bao giờ hối hận.
Chợt có tiếng gõ cửa , giọng chị bếp ở bên ngoài :
- Bẩm cô chủ... có cô Hà Vân đến chơi, cô ấy đang chờ cô chủ
trong phòng khách.
Bảo Phương chưa kịp nói gì thì Nam Kha đã đứng dậy, anh lên
tiếng :
- Nhờ chị mời Hà Vân vào đây chơi với vợ tôi.
Nói xong, Nam Kha liền rời khỏi phòng . Anh đi lên cầu thang
. Trên đó, còn có một căn phòng riêng cho anh . Nơi mà ở đó anh cảm thấy vô
cùng tự do, thoải mái hệt như lúc chưa lập gia đình.
Vì đó là nơi mà chiếc xe lăn của Bảo Phương không thể nào đi
đến được . Những bậc thang đát đá granit màu trắng hình trôn ốc là một trở ngại
mà Bảo Phương không thể nào vượt qua, cho dù anh biết cô yêu anh đến cháy lòng.
Được luôn nhìn thấy anh vốn là niềm hạnh phúc của cô...
Hà Vân lao vào phòng Bảo Phương như cơn lốc . Cô mặc một chiếc
đầm ngắn màu xanh nôn chuối . Đẹp lộng lẫy mê hồn với đôi môi tô son chocolat.
Vừa nhìn thấy Hà Vân, Bảo Phương liền mỉm cười :
- Vào đây Hà Vân.
Giọng Hà Vân sôi nổi :
- Sao lại nhốt mình trong bốn bức tường thế kia . Mình đẩy xe
đưa Bảo Phương ra vườn chơi nghe.
Bảo Phương gật đầu cười hiền :
- Mình cũng đang địh ra vườn ngắm hoa đây.
Giúp Bảo Phương ngồi vào chiếc xe lăn, Hà Vân vội đẩy xe băng
qua phòng khách . Thấy bà Thái đi vào, cô vui vẻ chào :
- Chào bác ..
Bà Thái mỉm cười :
- Chào cháu...
Hà Vân cong môi :
- Cháu đưa Bảo Phương ra vườn chơi, bác cho phép chứ ?
Bà Thái gật đầu :
- Đi đi cháu . Có cháu đến chơi, Bảo Phương vui lắm đó . Nó
chỉ thân với cháu và Mỹ Mỹ thôi.
Hà Vân đẩy chiếc xe lăn trên thảm cỏ mềm . Cô liến thoắng kể
chuyện:
- Mình vừa mua mấy chiếc quần Patt hàng chính gốc Hàn quốc đấy.
Bảo Phương nhã nhặn :
- Màu gì, có đẹp không ?
Hà Vân sôi nổi:
- Một cái màu nõn chuối, một cái màu mận chín và một cái màu
vàng mơ.
Bảo Phương mỉm cười . Dù thời trang giờ đây không còn là nỗi
bận tâm của cô nhưng vẻ mặt rạng rỡ của Hà Vân về mua sắm áo quần cũng làm cho
cô cảm thấy vui lây.
Cô khẽ nói :
- Mình vẫn còn nhớ Hà Vân chỉ thích những gam màu vui.
Hà Vân cười ngất:
- Đó là những gam màu nóng . Luôn luôn gây ấn tượng với đàn
ông . Mình chúa ghét những tông màu buồn xám xịt như sở thích của bồ.
Bảo Phương nhỏ nhẹ:
- Màu tối cũng có vẻ đẹp riêng.
Hà Vân bĩu môi:
- Bồ đừng nói với mình là màu cỏ úa và màu nâu, màu trắng,
màu đen là đẹp đấy nhé.
Bảo Phương chớp mắt cô yêu nhất màu trắng . Mỗi người có một
sở thích riêng . Hà Vân hoàn toàn khác cô . Những màu Hà Vân thích thường là
màu cam, màu nõn chuối.
Duỗi một chân ra trước mặt Bảo Phương, Hà Vân khúc khích:
- Bồ nhìn đi . Đôi giày màu bạc này mình cũng vừa mới tậu được
ở shop đấy . Bồ thấy đẹp không ?
Bảo Phương chớp mi:
- Rất đẹp
Hà Vân dài giọng:
- Có mấy cô nàng thọn không thể tả, chẳng biết ăn mặc như thế
nào cho đúng điệu cả Bảo Phương ạ . Mình đã nhìn thấy mấy cô ả mang những đôi
giàu màu xanh màu vàng. Còn váy thì màu đỏ . Hai tông màu đá nhau loạn xà ngầu.
Bảo Phương cười:
- Vậy sao ?
Chợt nhớ ra, Hà Vân cúi xuống nhìn Bảo Phương
- Xin lỗi, Bảo Phương nhé...
Bảo Phương chớp mi:
- Sao ?
Hà Vân tặc lưỡi:
- Bồ thì ngồi chết dí một cục trên chiếc xe lăn với đôi chân
bị liệt, còn mình thì lại nói nhăng nói cuội về áo xuống giày dép . Như thế chẳng
tế nhị với bồ chút nào.
Bảo Phương cười bao dung:
- Mình có nghĩ gì đâu:
Hà Vân cao giọng:
- Sao không nghĩ được . Mình vô tình làm cho bồ nhớ đến thân
phận không may của mình . Tàn phế như bồ kể ra cũng khổ . Thấy thiên hạ đi tới
đi lui, chắc bồ sốt ruột lắm phải không ?
Bảo Phương nhỏ nhẹ:
- Mình quen rồi.
Hà Vân săm soi nhìn cô một hồi ròi cao giọng phán:
- Không ai có thể quen với nỗi buồn mà là bất hạnh . Bất hạnh
qúa lớn.
Bảo Phương trầm giọng :
- Cuộc sống mà Hà Vân . Đôi khi ta phải chấp nhận cả những điều
mà ta không hề muốn.
Hà Vân khẽ nheo mắt:
- Có thật là bồ thích ứng được với hoàn cảnh tật nguyền của
mình không đấy.
Bảo Phương thở dài:
- Thích ứng à ? Khó lắm.
Ngồi xuống băng ghế đá, Hà Vân đong đưa chân:
- Nhưng dù sao mình cũng phục bồ . Bồ qủa là có nghị lực . Nếu
mình rơi vào hoàn cảnh của bồ, có lẽ mình...
Bảo Phương tò mò :
- Bồ sẽ làm như thế nào ?
Hà Vân tỉnh bơ phán:
- Mình sẽ chọn cái chết.
Sững sờ nhìn Hà Vân, Bảo Phương vẻ mặt kinh ngạc . Cô không
nghĩ là Hà Vân lại cho cô một phương án như thế.
Giọng Bảo Phương buồn buồn:
- Đó có phải là một lời khuyên của Hà Vân dành cho mình không
?
Hà Vân vội nói:
- Mình không chịu trách nhiệm về bất cứ việc làm gì của bồ đấy
nghe . Mình chỉ nói chuyện phiếm với bồ cho vui, thế thôi.
Rèm mi dài khẽ lay động, Bảo Phương ngắt nhẹ một đóa tường vi
trắng . Hoa tường vi không đẹp nhưng trông hiền hiền . Cô thích màu trắng ủy mị
và hay buồn lắm . Cô không thấy mình ủy mị . Chỉ thấy mình hay buồn như mẹ đã từng
nói.
Nghiêng đầu nhìn vào đôi chân bất động của Bảo Phương, Hà Vân
giọng quan tâm:
- Chân của bồ dạo này có còn tiếp tục teo lại không ?
Bảo Phương nhỏ nhẹ:
- Không . Có lẽ nó đã giảm trọng đến mức... tối đa thành thử
không thấy giảm thêm nữa.
- Bồ có thường xuyên massa hai chân không ?
Bảo Phương trầm giọng:
- Thỉnh thoảng thôi vì... chị bếp thường bận luôn không giúp
cho mình được . Hiện tại mình đang tập riêng theo một phương pháp mới:
Hà Vân tò mò:
- Bồ đã làm được những gì ?
Bảo Phương hiền lành:
- Mình tự xoa bóp chân theo nhiều kiểu khác nhau . Sau đó cho
hai chân vào nước ấm khoảng mười phút, rồi đột ngột chuyển qua ngâm nước lạnh.
Hà Vân nheo mũi:
- Kỳ quái thế . Tự dưng cho chân vào nước nóng rồi lại...
điên điên ngâm chân vào nước lạnh.
Bảo Phương trầm giọng :
- Khi ngâm chân vào nước nóng, các máu mạch sẽ giãn nở ra nhờ
thế máu lưu thông đến hai chân nhiều . Đột ngột ngâm chân vào nước lạnh lại có
tác dụng co mạch làm lượng máu đang lưu thông ở chân bị dồn nén khiến các cơ
đùi nở ra.
Hà Vân che miệng cười:
Phương pháp này trên một tuần báo nước ngoài ở mục kiến thức
y học.
Hà Vân trề môi:
- Bồ cũng không nên tin vào mấy tờ báo là cái đó.
Bảo Phương định nói gì đó nhưng Hà Vân đã thao thao bất tuyệt
phản bác lại những gì Bảo Phương vừa nói . Cứ theo cách nói của Hà Vân thì xem
ra cô ta còn tài hơn cả những bác sĩ danh tiếng.
Hà Vân kết thúc bằng một câu xanh dờn:
- Bồ bị liệt vĩnh viễn rồi, đừng hy vọng mất công.
Bảo Phương mở to mắt nhìn Hà Vân . Đó là câu nói cô không hề
chờ đợi . Một hy vọng dù mong manh vẫn có thể thắp sáng một niềm tin . Thế mà một
niềm tin nho nhỏ cũng vừa bị Hà Vân dập tắt.
Giọng cô đau đớn:
- Không hy vọng gì hả Hà Vân ?
Hà Vân cười mũi:
- Vì sao chồng của bồ không còn nhờ các bác sĩ khoa vật ký liệu
chăm sóc cho bồ, có lẽ bồ đã hiểu.
Bảo Phương khép nhẹ mắt:
- Mình hiểu.
Hà Vân cao giọng phán:
- Theo mình nghĩ, bồ không nên mất thì giờ cho những giờ tự
massa vô bổ . Hy vọng nhiều . Không hy vọng, lấy gì đê?
Tiếng thở dài của Bảo Phương thoát ra nhè nhẹ :
- Cám ơn bồ đã thẳng thắn với mình.
Hà Vân vênh mặt lên:
- Mình là vậy . Sự thật thường tàn nhẫn nên một số người thường
tìm cách chối bỏ nói . Mình mong Bảo Phương cũng giống như mình thích nói thẳng
nói thật.
Bảo Phương cắn chặt vành môi . Những lời của Hà Vân dù sao
cũng có tác động đến cô, làm cô hoang mang không ít.
Liếc vẻ mặt đau khổ thất thần của Bảo Phương , Hà Vân hỏi nhỏ
:
- Nam Kha đối xử với bồ ra sao ?
Bảo Phương trầm giọng :
- Anh ất rất tốt với mình.
Hà Vân gặng hỏi :
- Mẹ của anh ấy cũng thế chứ ?
- Mẹ chồng rất thương mình . Thật tình là lâu nay mình xem bà
cũng giống như mẹ ruột của mình . Chưa có người mẹ chồng nào tuyệt vời và tế nhị
đến thế.
Hà Vân giọng nghi ngờ :
- Bồ nói thật ?
Bảo Phương chớp mi :
- Có bao giờ mình nói dối bồ chuyện gì đâu . Mẹ chồng mình
thương mìn lắm . Mình chỉ hơi biếng ăn một chút là bà đã lo quýnh quáng lên .
Còn mình , mình lại tâm sự với bà những điều thật riêng tư thầm kín.
Hà Vân tặc lưỡi :
- Mình tin bồ nhưng câu chuyện mà bồ vừa kể cho mình , đúng
là khó tin thật . Trong hoàn cảnh của bồ , tìm được sự cảm thông của mẹ chồng rất
khó . Nhất là...
Bảo Phương thổi nhẹ con cánh cam đang bám trên nhụy hoa tường
vi . Giọng cô buồn buồn :
- Mẹ chồng của mình rất tốt . Vì thế mình không muốn lạm dụng
lòng tốt ấy . Mấy hôm nay mình đã suy nghĩ thật nhiều trước khi đi đến một quyết
định.
Hà Vân trố mắt :
- Bồ quyết định như thế nào ?
Bảo Phương cảm thấy đau nhói ở ngực :
- Chia tay với anh Nam Kha.
Hà Vân kêu lên :
- Bồ đừng nghĩ quẩn . Bồ có một người chồng và một người mê
chồng tốt đến như thế . Tại sao lại chia tay chứ ?
Xoay nhẹ nụ hoa mong manh rồi ngắm nhìn thật lâu với vẻ lơ
đãng , Bảo Phương chớp mi đáp :
- Mình không có quyền ích kỷ . Suốt đời mình chỉ ngồi tren
chiếc xe lăn thôi . Ly hôn là một giải pháp tốt nhất.
Hà Vân sôi nổi :
- Y học ngày càng phát triển . Biết đâu bồ lại đi đứng bình
thường như bao mọi người . Hãy tin nhứ thế đi , Bảo Phương ạ.
Bảo Phương nhìn Hà Vân bằng ánh mắt lạ lẫm :
- Sao lúc nãy bồ lại nói là mình không còn hy vọng ?
Hà Vân đáp bừa :
- Y học mà . Hy vọng và thất vọng luôn luôn là bạn đồng hành
của nhau . Đúng là đã tuyệt vọng nhưng biết đâu mai sau này bồ hết... liệt thì
sao.
Bảo Phương cườn buồn :
- Bồ đang an ủi mình đó thôi . Mình thì không còn hy vọng gì
nữa . Có lẽ lúc mọi người tìm ra cách điều trị thì mình đã nhắm mắt xuôi tay rồi.
Hà Vân cong môi :
- Bồ bi quan đến thế sao ?
Lùa hai tay vào tóc , Bảo Phương giọng chán chường :
- Mình cũng không hiển nổi mình nữa . Có những lúc mình đột
nhiên hy vọng tràn trề , mình mơ ước một điều kỳ diệu nào đó xảy ra đến cho
mình rồi đột nhiên sau đó mình lại rơi vào trạng thái thất vọng não nề , không
lối thoát.
Hà Vân so vai :
- Bồ và anh Nam Kha đang... hạnh phúc mà . Theo mình thì bồ
không nên suy nghĩ gì nhiều về thân phận của mình . Chuyện gì đến tất nhiên rồi
sẽ đến.
Bảo Phương buồn rầu ngắm những bông hoa mười giờ mày trắng mỏng
manh mọc hai bên lối đi . Những bông hoa nhỏ xíu và buồn . Cô đã nhờ lão Muôn
trồng nó sau ngày cô bị tai nạn.
Chương 3
Vì chuyện này , lão Muôn đã bị Nam Kha cằn nhằn . Anh bảo với
cô là hoa mười giờ người ta thườnng chỉ được trồng trong các nghĩa trang mà
thôi.
Hà Vân chợt cắt ngang dòng suy nghĩ của cô :
- Vừa rồi , Vũ Khôi có ghé đến đây thăm bồ à ?
Bảo Phương nhẹ gật đầu :
- Có.
Hà Vân cười bí hiểm :
- Vũ Khôi xem ra vẫn còn yêu Bảo Phương đó.
Bảo Phương khẽ kêu lên :
- Sao Hà Vân lại nói thế ?
Hà Vân nheo mắt :
- Mình biết mà.
Bảo Phương lắc đầu :
- Chỉ là tình bạn . Cho dù Vũ Khôi trước đây có yêu mình đi nữa
thì bây giờ tình yêu ấy cũng đã chết . Không ai điên để yêu một con người tật
nguyền như mình cả.
Hà Vân tặc lưỡi :
- Thế thì anh ta ghé đây làm gì ?
Bảo Phương trầm giọng :
- Một tình bạn cao quý . Mình rất trân trọng tình bạn của anh
ấy . Kể từ khi mình và Nam Kha kết hôn với nhau , Vũ Khôi đã cắt đứt mọi sự
liên hệ với mình . Thế mà sau khi biết mình bị liệt , vô phương cứu chữa , Vũ
Khôi lại tìm cách hàn gắn lại tình bạn giữa mình và anh ấy . Thật không có gì cảm
động hơn.
Hà Vân gặng hỏi :
- Vũ Khôi có thường xuyên đến đây chơi không ?
Bảo Phương giọng trầm tư :
- Thỉnh thoảng . Mỗi tuần khoảng một hai lần . Để giữ ý cho
mình lúc nào anh ấy cũng đi với một người bạn . Chỉ khi nào không thu xếp được
, Vũ Khôi mới đến đây một mình.
Hà Vân tò mò :
- Thế Nam Kha có ghen không ?
Bảo Phương ngập ngừng :
- Không...
Hà Vân chu môi :
- Có lẽ bồ không quen nói dối . Sao lại trả lời mình với vẻ
lúng túng như thế , Bảo Phương ?
Bảo Phương đan những ngón tay thon nhỏ vào nhau :
- Vì mình cũng không rõ chồng mình có ghen hay không.
Hà Vân cười :
- Bồ lại tìm cách biện minh cho Nam Kha rồi . Trước đây bạn
bè ai mà chẳng biết Nam Kha thường ghen bóng ghen gió với Vũ Khôi . Cho dù chồng
của bồ biết rất rõ mối tình của Vũ Khôi chỉ là mối tình đơn phương.
Bảo Phương buồn rầu :
- Giờ mình chỉ là một phụ nữ tật nguyền . Mình tin là Nam Kha
không bao giờ ghen với Vũ Khôi nữa.
Hà Vân phán :
- Nhưng nếu Nam Kha vẫn cứ... ghen thì sao ?
Thấy Bảo Phương khẽ cắn môi im lặng , Hà Vân tiếp :
- Nếu chồng bồ vẫn ghen như thế thì anh ấy quả là một con người
hết sức ích kỷ , hẹp hòi . Lẽ ra trong hoàn cảnh không may của bồ , Nam Kha phải
khuyến khích bồ mở rộng mối quan hệ với mọi người mới phải . Niềm vui bạn bè sẽ
làm cho bồ cảm thấy yêu đời và bớt bi quan hơn.
Bảo Phương chớp mi :
- Nhưng... chưa chắc là chồng mình đã ghen . Bồ lên án ảnh
như thế cũng tội nghiệp.
Hà Vân phá lên cười :
- Ông tướng kia mà không nổi ghen với Vũ Khôi thì tôi cũng đi
đầu xuống đất . Mà không oan cho Vũ Khôi đâu . Anh chàng này quan tâm bồ đến mức
mình cũng phải đâm ra nghi ngờ đấy.
Bảo Phương chùng giọng :
- Thôi đừng đùa nữa Hà Vân :
Hà Vân dài giọng :
- Mình có bịa đâu . Hôm qua , Vũ Khôi có tâm sự với mình là
anh ấy sợ Nam Kha hắt hủi bồ.
Bảo Phương nhũn nhặn :
- Mình không có gì phải phàn nàn về Nam Kha cả . Chồng mình rất
tốt.
Hà Vân nhìn Bảo Phương với ánh mắt nghi ngờ dò xét . Có thật
là Nam Kha vẫn yêu Bảo Phương như cô vừa nói không ? Mấy tháng đã trôi qua
nhưng nỗ tức tối của cô thì vẫn còn đó.
Đêm sinh nhật ấy , nếu Bảo Phương không có mặt thì chắc chắn
cô đã chinh phục được Nam Kha . Tất cả là số phận . Cô và Bảo Phương đều không
phải là khách mời chính thức của Nam Kha . Thế mà Bảo Phương đã đi trước cô một
bước.
Đêm sinh nhật ấy , Hà Vân đã thất vọng biết bao khi thấy Nam
Kha hầu như không quan tâm đến ai khác ngoài Bảo Phương . Cô đã tìm đủ mọi cách
để gây sự chú ý của anh , nhưng đều vô ích.
Đám cưới của họ đã dập tắt mọi hy vọng trong cô . Cô đã từng
ao ước được làm vợ người đàn ông đẹp trai lịch thiệp và chủ của một doanh nghiệp
lớn ấy . Thế mà Bảo Phương đã đoạt mất ước mơ của cô.
Chuyện Bảo Phương bị tai nạn làm cho Hà Vân nửa bàng hoàng ,
nửa thấp thõm hy vọng . Cô tin rằng , chuyện gì đến sẽ đến.
Những suy nghĩ của Hà Vân không phải là viễn vông.
Từ trên ô cửa tầng hai , khoanh hai tay trước ngực Nam Kha lặng
nhìn họ . Một Bảo Phương đẹp mong manh như sương khói với đôi chân bất động
trên chiếc xe lăn . Một Hà Vân căng đầy sức sống.
Chiếc đầm ngắn màu nõn chuối làm Hà Vân có vẻ dữ dội hơn lần
anh gặp cô trong tiệc sinh nhật . Dù mắt vẫn kẻ chì nâu long lanh thật đậm . Dù
đôi môi vẫn với màu chocolat đầy nhục cảm.
Từ trong anh đanh dấy lên sự tính toán thầm kín . Anh cảm thấy
mình đã... mất rất nhiều kể từ khi Bảo Phương gặp nạn . Người ta không thể sống
đơn thuần bằng tình yêu . Bảo Phương không thể đáp ứng những nhu cầu chăn gối của
anh . Cô là một kẻ tàn phế.
Giọng Hà Vân cất lên :
- Thôi mình về nghe... Bảo Phương . Mai mốt ghé chơi.
Bảo Phương cảm động :
- Mình cám ơn bồ rất nhiều.
Hà Vân có vẻ ban ơn :
- Có gì đâu , Bảo Phương . Tính mình hay quan tâm đến bạn bè
. Mình là thế đấy . Niềm vui của người khác cũng là niềm vui của chính mình.
Bảo Phương chợt hỏi :
- Bồ đi xe đến đây à ?
Hà Vân cong môi :
- Lúc nãy mình đón tắc xi.
Bảo Phương ngạc nhiên :
- Thế sao ?
Hà Vân giọng điệu bộ :
- Mình định nhờ anh Nam Kha chở về nhưng không biết bồ có đồng
ý không ? Nếu bồ không muốn anh ấy chở mình thì cho mình... gọi nhờ điện thoại
kêu tắc xi.
Bảo Phương trách nhẹ :
- Sao bồ lại nghĩ thế . Có gì đâu mà bồ ngại chứ . Để mình nhờ
anh Nam Kha chở bồ về nhà nhé.
Vẻ mặt ra chiều bất đắc dĩ , Hà Vân gật đầu :
- Thế cũng... được.
Cầm lấy chiếc máy điện thoại di động nhỏ xíu bỏ sẵng trên xe
lăn cho cô , Bảo Phương bật máy . Quay lại nhìn Hà Vân đang cố giấu vẻ hồi hộp
, Bảo Phương bảo :
- Anh ấy đang đi xuống đấy.
Hà Vân kiểu cách :
- Mình làm phiền vợ chồng bồ quá . Ngại ghê.
Bảo Phương cười hiền :
- Có gì đâu , Hà Vân.
Nam Kha đang đi về phía hai người . Dáng cao lớn mạnh mẽ
trong chiếc quần kaki màu xám tro , áo sơ mi màu trứng sáo . Anh quyến rũ đến mức
Hà Vân thấy trái tim mình như bật ra khỏi lồng ngực.
Quả là cô đã lãng phí một thời gian quá dài . Lẽ ra đứa bạn
gái tật nguyền đang ngồi trên chiếc xe lăn trước mặt cô nên trả tự do cho anh mới
phải.
Cô ta đã chiếm đoạt những ước mơ của cô và Nam Kha . Lẽ ra ,
đám cước được tổ chức cách đây bốn tháng phải là của cô.
Nam Kha mỉm cười :
- Chào Hà Vân... Cô đến chơi đã lâu chưa ?
Hà Vân yểu điệu :
- Cũng khá lâu . Em định đón tắc xi về nhưng Bảo Phương bảo
là anh có thể giúp em . Thú thật là em ngại quá.
- Hà Vân đừng ngại . Dù sao Hà Vân cũng là bạn thân của Bảo
Phương mà.
Hà Vân mỉm cười :
- Cám ơn anh rất nhiều.
Nam Kha lịch sự hỏi :
- Chúng ta đi bây giờ chứ ?
Hà Vân chớp mi :
- Vâng...
Âu yếm vuốt má Bảo Phương , Nam Kha hỏi :
- Anh đẩy xe vào nhà nhé ?
Bảo Phương nhỏ nhẹ :
- Em đang muốn dạo quanh vườn . Anh cứ chở Hà Vân về giùm em
đi.
Đập mạnh vai Bảo Phương , Hà Vân cười giòn giã :
- Mình về nghe bồ !
Tung tăng đi sau lưng Nam Kha đến gara , thấy anh định lấy
chiếc Nissan Hà Vân kêu lên :
- Thôi anh . Anh chở em bằng chiếc Su cũng được.
Giọng Nam Kha dễ dãi :
- Hà Vân muốn sao cũng được.
Chiếc xe vừa chạy ra cổng , quay lại nhìn lão gác dan già vừa
quay lưng , Hà Vân vội nhích thật gần Nam Kha :
- Chở em đi như thế này có phiền anh không ?
Nam Kha cười :
- Anh cũng mong được em làm... phiền dài dài.
Hà Vân nũng nịu :
- Thôi đi.
Nam Kha cười lớn :
- Anh nói thật đó chứ.
Hà Vân nhõng nhẽo :
- Em không tin đâu.
Nam Kha hắng giọng :
- Sao lại không tin anh chứ ?
Hà Vân kể tội :
- Nếu quan tâm đến em như thế , có lẽ đêm sinh nhật ấy , anh
đã... hạ cố mời em nhảy với anh một bản . Đàng này...
Nam Kha cười gượng :
- Xin lỗi... Hôm đó khách mời đến dự đông quá.
Hà Vân xảnh xe. :
- Thế mà trong mắt anh duy nhất chỉ có một người.
Nam Kha hắng giọng :
- Số phận mà em.
Hà Vân cười mũi :
- Anh có cần cám ơn số phận... diệu kỳ không ?
Nam Kha so vai :
- Anh đang oán hận nó đây.
Hà Vân nhướng cao mày . Cô rủa thầm Bảo Phương . Hóa ra con
nhỏ bạn tật nguyền của cô cũng biết giữ thể diện cho chồng đấy chứ . Nó đã bảo
với cô là Nam Kha rất tốt với nó . Nếu mọi chuyện được như nó nói , Nam Kha đã
không buông ra những lời như thế.
Kiêu hãnh ! Cô sẽ chà đạp niềm kiêu hãnh ấy của Bảo Phương dưới
đôi giày cao góc của cô.
Giọng cô vờ vĩnh :
- Sao lại oán hận nhỉ ? Dễ gì cặp vợ chồn nào có được hạnh
phúc như anh và Bảo Phương đâu.
Nam Kha nhếch môi chua chát :
- Em đừng nhạo báng sự đau khổ của anh nữa chứ . Anh mới là
người đàn ông bất hạnh nhất trên cõi đời này.
Hà Vân dài giọng :
- Bảo Phương bảo với em là nó đang sống hạnh phúc bên anh.
Nam Kha cười gằn :
- Bảo Phương nói với em như thế sao ? Cô ta đang tự lừa dối
chính mình đó thôi.
Hà Vân mím môi lại.
- Nó lừa dối em thì có . Nhưng dễ gì qua mắt được em . Cứ
nhìn vào mi mắt thâm quầng của nó em cũng có ngay một đáp số là nó thường xuyên
mất ngủ . Nó đang sống một cuộc sống day dứt dằn vặt . Nó đang bị anh đối xử ghẻ
lạnh . Nó đang buồn đến mức có thể chết đi được.
Nam Kha nhún vai :
- Anh chán ngấy cô ta đến tận cổ . Vì thế mấy hôm nay anh
không ngủ ở nhà.
Hà Vân nóng mặt :
- Thế anh ngủ ở đâu ? Bộ anh có... bồ rồi sao ?
Nam Kha lắc đầu :
- Anh ngủ ở văn phòng công ty . Anh không cặp bồ . Vẫn sô lô.
- Ngủ một mình ?
Nam Kha cười :
- Dĩ nhiên.
Hà Vân liếm môi :
- Em không tin đâu . Đừng nói dóc với em đấy.
Nam Kha tặc lưỡi :
- Anh đến vũ trường tìm vui . Sau đó về công ty ngủ khoèo một
mình.
Hà Vân cười tinh quái :
- Thế thì về nhà chăn ấm nệm êm có phải hơn là ngủ trong văn
phòng cho muỗi đốt không ?
Nam Kha giọng cay đắng :
- Thế mà anh lại có một giấc ngủ rất ngon mới chết chứ.
Hà Vân khúc khích :
- Khó tin quá !
Nam Kha nhún vai :
- Một giấc ngủ không có ám ảnh , không có mộng mị và cảm thấy
thanh bình hơn bao giờ hết . Dù đã cố tình nằm thật xa Bảo Phương nhưng mỗi lần
chạm vào cái chân tật nguyền của cô ta , anh muốt thét lên hãi hùng.
Sự tàn nhẫn nhuốm màu độc ác của Nam Kha không làm cho Hà Vân
ghê sợ , trái lại cô cười rinh rích :
- Em hiểu nỗi khổ của anh . Dù thân với Bảo Phương cách mấy
,nhìn vào đôi chân bất động của nó em cũng thấy ghê ghê.
Nam Kha cao giọng :
- Thế thì theo em anh nên cám ơn số phận đã đưa đẩy anh gặp Bảo
Phương hay là oán trách nó , căm thù nó ?
Hà Vân cong cớn :
- Em đâu có biết.
Nhích lại gần Nam Kha thêm một chút nữa đúng vào lúc Nam Kha
phanh gấp xe lại để tránh một chiếc xe ngược chiều , Hà Vân đổ nào trên người
anh . Thật tự nhiên cô ôm chầm Nam Kha cứng ngắc.
Giọng cô nhão nhẹt :
- Ôi... chiếc xe đó ẩu quá . Em suýt đứng tim.
Nam Kha nắm lấy bàn tay cô bóp nhẹ . Không phản đối , ngược lại
Hà Vân còn cười nho nhỏ như khuyến khíc Nam Kha.
Anh thủ thỉ :
- Dạo này em đẹp quá . Đẹp đến lộng lẫy mê hồn.
Hà Vân ngúng nguẩy :
- Thôi đi , em không tin đâu.
Nam Kha hạ thấp giọng :
- Anh nói thật đấy.
Hà Vân tựa cằng lên vai anh :
- Người ta bảo không nên tin vào cái lưỡi của những người đàn
ông :
Nam Kha cười :
- Bộ đàn ông hay xạo lắm hả ?
Hà Vân nũng nịu :
- Chứ còn sao nữa.
Nam Kha cười lớn :
- Anh không có trong số đó.
Hà Vân đấm lên vai anh :
- Thôi đi , anh là đại biểu xếp ở vị trí thứ nhất đấy.
Nam Kha vuốt ve bàn tay đẹp :
- Anh không xạo đâu . Em thật tuyệt vời , từ thân hình gợi cảm
đến đôi mắt đẹp như nhung . Em hết sức ngọt ngào và quyết rũ.
Sung sướng vì lời khen tặng của Nam Kha , Hà Vân khúc khích :
- Em không nghĩ là mình đẹp đến thế.
Nam Kha trầm giọng :
- Lúc em ngồi với Bảo Phương trong vườn , anh đã ngắm em rất
lâu.
Hà Vân cười to :
- Trời đất . Ai cho phép anh... sỗ sàng như thế.
Nam Kha tán tỉnh :
- Càng ngắm nhìn em , anh càng như một kẻ bị hớp hồn.
Cô kéo dài giọng :
- Sao ?
Nam Kha hắng giọng :
- Rất đẹp . Chưa bao giờ anh thấy cô gái nào đẹp như em vậy .
Chiếc váy ngắn màu nõn chuối mà em đang mặc càng làm em quyến rũ hơn bao giờ hết.
Hà Vân cười sung sướng . Cô ước gì Bảo Phương có thể nghe trọn
những gì Nam Kha vừa nói với cô . Có lẽ cô bạn tật nguyền của cô sẽ vỡ tim ra
vì đau khổ . Có thế chứ . Cô là Hà Vân . Cô không thể là chiếc bóng của Bảo
Phương khi hai người đi cạnh nhau . Từ trước đến nay , sự quyến rũ dịu dàng đằm
thắm của Bảo Phương đã khiến bao nhiêu người đàn ông quên mất rằng có một Hà
Vân thật bốc lửa , thật lôi cuốn đang sục sôi muốn trả thù.
Giọng cô vờ vĩnh :
- Đừng quên em là bạn thân của Bảo Phương đấy nhé.
Nam Kha cười :
- Không lẽ em nỡ mách Bảo Phương chuyện anh... tán tỉnh em.
Nũng nĩu đấm vào vai Nam Kha , Hà Vân cười :
- Ghét anh ghê.
Nam Kha chợt hỏi :
- Lúc nãy em và Bảo Phương nói chuyện gì vậy ?
Hà Vân liếm môi :
- Bảo Phương bảo là nó muốn ly hôn với anh.
Nam Kha hắng giọng :
- Rồi sao nữa ?
Hà Vân đanh mặt lại :
- Nó bảo anh rất tốt với nó nhưng nó biết anh chỉ là... giả vờ.
Nam Kha bạnh hàm :
- Anh không ngạc nhiên nếu cô ta nói như thế.
Hà Vân châm chọc :
- Anh không giận cô ta à ?
Nam Kha nhướng mày :
- Không giận . Nhưng căm ghét . Cô ta rất nhạy cảm , có thể đọc
được suy nghĩ của kẻ khác.
Hà Vân tự đắc :
- Thế mà nó lại không... đọc được em mới ngộ chứ.
Nam Kha nửa đùa nửa thật :
- Vì em là chuyên gia diễn xuất . Nếu em đi theo ngành điện ảnh
, có lẽ phù hợp nhất.
Hà Vân nũng nịu đấm vai anh :
- Em ghét kiểu nói châm chọc của anh lắm đó.
Nam Kha cười :
- Anh khen em mà.
Hà Vân chu môi :
- Em không cần anh khen như mắng đâu.
Nam Kha chợt hỏi :
- Lúc nãy , em đã nói gì với Bảo Phương ?
Hà Vân so vai :
- Em khuyên nó là không nên ly hôn với anh.
Nam Kha tò mò :
- Vì sao em lại nói với Bảo Phương như thế ?
Hà Vân tặc lưỡi :
- Chứ không lẽ em bảo nó... mày cứ ly hôn đi . Bảo Phương nó
nhạy cảm lắm . Em không muốn nó biết là... em yêu anh.
Nam Kha lạc tay lái :
- Em vừa nói gì ?
Hà Vân ép sát thân hình rực lửa của cô vào lưng Nam Kha :
- Em yêu anh.
Từ khi Hà Vân ngồi sau xe , dù biết cô khá dễ dãi và có ý bật
đèn xanh cho mình , nhưng Nam Kha không dám có một kết thúc nhanh đến như vậy.
Anh siết chặt bàn tay cô đang vòng qua hông :
- Em làm anh cảm động quá.
Hà Vân nũng nịu :
- Thế khi nào anh tiến hành ly hôn với Bảo Phương ?
Nam Kha trêu :
- Em vừa khuyên bạn em đừng ly hôn mà.
Hà Vân cắn nhẹ trên vai Nam Kha khiến anh kêu lên :
- Ôi...
Hà Vân đe dọa :
- Em nghỉ chơi với anh luôn.
Giọng Nam Kha nghiêm chỉnh :
- Cũng cần có một thời gian như em đã nói với Bảo Phương . Tất
nhiên anh sẽ ly dị với cô ấy , nhưng không thể bây giờ.
Hà Vân tỏ vẻ khó chịu :
- Sao thế anh ?
Nam Kha trầm giọng :
- Cần phải sống cho dư luận , mặc dù điều đó làm anh muốn nổi
điên đi được . Bạn bè anh sẽ nói sao nếu chỉ sau ba tháng Bảo Phương bị tai nạn
, anh lại xúc tiến chuyện ly hôn với cô ấy . Có lẽ chúng ta phải chờ thêm một
thời gian nữa.
Hà Vân tỏ vẻ giận :
- Một thời gian nữa ? Em muốn biết là bao giờ ?
Nam Kha kéo cô sát vào người anh :
- Khoảng nửa năm nữa.
Nửa năm.
Một thời gian không dài nhưng Hà Vân vẫn cảm thấy không vui .
Thế là cô vẫn tiếp tục phải đóng kịch trước mặt Bảo Phươnh và những người khác.
Nam Kha ngọt ngào :
- Trong thời gian này , anh và em vẫn gặp nhau . Chuyện ly
hôn với Bảo Phương và kết hôn với em sau đó chỉ là những thủ tục.
Hà Vân cong môi :
- Em không dại cho anh phỉnh phờ lợi dụng đâu nhé.
Nam Kha cười :
- Chỉ sợ em không đủ kiên nhẫn để chờ thôi . Còn anh , lúc
nào cũng yêu em và chỉ nghĩ đến em.
Khẽ nheo mắt , Hà Vân nở một nụ cười . Cô sẽ không là cái
bóng của Bảo Phương nữa . Không biết rồi đây , Bảo Phương sẽ như thế nào nếu biết
Nam Kha đã gạt bỏ hình bóng của nó trong trái tim của anh và thay vào đó chính
là cô . Người bạn nó hết sức yêu mến tin tưởng.
Giọng cô xảnh xe. :
- Em quên nói với anh một điểm rất quan trọng.
Nam Kha vội hỏi :
- Gì vậy em ?
Hà Vân đanh mặt :
- Vũ Khôi có tình ý với cô vợ tật nguyền của anh đó.
Nam Kha cườ khinh bỉ :
- Một triệu tên đàn ông thì mới có một thằng điên như nó.
Hà Vân phụ họa :
- Đúng là điên.
Nam Kha so vai :
- Lẽ ra hắn nên dành thời giờ cho công việc kinh doanh của hắn
hơn là thường xuyên mang hoa đến tặng một con người tật nguyền.
Hà Vân chót chét :
- Vũ Khôi hay đến thăm Bảo Phương như thế , anh có ghen với
Vũ Khôi không ?
Câu hỏi của cô làm Nam Kha chạm tự ái , anh cao giọng :
- Bảo Phương phải biết là cô ta... tật nguyền chứ . Còn Vũ
Khôi hả , đâu phải là đối thủ của anh . Anh không rảnh để quan tâm đến những cuộc
thăm viếng của Vũ Khôi.
Hà Vân liếm môi :
- Hình như công ty của Vũ Khôi làm ăn cũng không khấm khá lắm
, phải không anh ?
Nam Kha giọng quan tâm :
- Sao em hỏi như thế ?
Hà Vân cười mũi :
- Cứ nhìn vào chiếc xe Mercedes đời cũ , coi bộ mua cách
đây... ba chục năm của Vũ Khôi thì biết . Anh ta đâu dám chơi xe xịn nguyên
thùng như anh.
Nam Kha ba hoa :
- Em có con mắt tinh đời lắm . Cỡ công ty của Vũ Khôi , tép
riu thôi . Không chừng nay mai hắn phải dẹp tiệm trước cơn lốc thương trưởng đấy.
Hà Vân cười khoái trá :
- Nếu thế , còn ai thích hợp với cô vợ què của anh hơn Vũ
Khôi.
Nam Kha cười phụ họa :
- Em nói rất đúng.
Hà Vân siết chặt vòng eo Nam Kha , giọng tình tứ :
- Lát nữa ghé vào nhà em chơi một lát nghe anh...
Chương 4
- Cô vui lòng gói cho tôi một bó hoa cúc rối !
Quay lại nhìn anh chàng có giọng nói điềm đạm lịch sự , cô
bán hoa mỉm cười :
- Vâng... Anh muốn bao nhiêu hoa ?
- Tùy cô.
- Có phải anh định tặng cho bạn gái không ?
Vũ Khôi nhũn nhặn :
- Đúng như thế.
- Vậy thì tôi chọn cho anh một bó hồng
- Vậy thì tôi chọn cho anh một bó hồng vậy . Hoa Đà Lạt mới
chở từ sân bay về, còn tươi lắm.
Trước sự nhiệt tình của cô gái bán hoa . Vũ Khôi cười nhẹ:
- Tôi không thể tặng hồng cho cô ấy được.
- Vì sao ?
Vũ Khôi trầm giọng:
- Cô ấy đã có chồng.
Giọng bùi ngùi của anh khiến cô gái bán hoa phải ngẩng đầu
lên nhìn anh một cái . Đó là một đàn ông không đẹp trai, ch/i chuốt nhưng có vẻ
mạnh mẽ, sâu lắng bao dung.
Cô có vẻ thông cảm:
- Thế thì một bó cúc rối vàng cho anh, hợp hơn...
Mở cửa cho Vũ Khôi, giọng lão Muôn vui vẻ:
- Chào cậu.
Vũ Khôi nhã nhặn:
- Chào bác. Cháu có thể gặp Bảo Phương được không ?
Lão Muôn xởi lời:
- Cô chủ đang ở trong vườn . Mời cậu.
Nhìn theo Vũ Khôi đang tiến về hoa viên với dáng đi tự tin,
lão Muôn đang tự hỏi là tại sao lão lại rất mừng mỗi khi Vũ Khôi đến đay thăm Bảo
Phương.
Lẽ ra lão phải ghét anh mới phải vì lão là người làm công
thân tín của Nam Kha bao nhiêu năm nay . Chuyện Vũ Khôi thầm yêu Bảo Phương đã
và đau khổ như thế nào trong ngày cưới của Nam Kha lão cũng biết rất rõ.
Phải chăng lão đã cảm nhận rất rõ tình cảm thật cao thượng của
Vũ Khôi . Nếu như hầu hết bạn bè của Bảo Phương đều quay lưng với cô và nhất là
Nam Kha đã xem vợ của anh như một... món nợ đời thì Vũ Khôi lại xuất hiện như một
chỗ dựa tinh thần đánh qúy của Bảo Phương.
Vũ Khôi thường đến với Bảo Phương thật lặng lẽ . Những lần bất
chợt nhìn bào đôi mắt đau khổ của anh, lão cảm thấy nao nao trong lòng.
Lão rất mến Bảo Phương . Không chỉ hiền dịu mà cô còn rất tốt
bụng . Bao giờ cô cũng nhã nặn đối xử với lão hết sức kính trọng . Lão vẫn còn
nhớ những cử chỉ ân cần quan tâm của cô.
Chỉ tiếc là tai nạn bất ngờ đến với cô khiến dạo này cô sống
thu mình ít khi trò chuyện tâm của cô.
Lão cũng không hiểu được tại sao giờ đây lão không còn yêu mến
cậu chủ của lão như trước kia nữa . Dù Nam Kha vẫn hay bông đùa vui vẻ với vẻ với
lão nhưng tự bản thân lão cứ thấy ngượng ngập gắng gượng mỗi khi gặp anh hoặt
nói chuyện cùng anh.
Nam Kha đang đóng kịch trước mặt mọi người . Lão nhận ra điều
đó rất rõ . Anh thường ân cần mỗi sáng, vẫn có thói quen gọi lớn tên Bảo Phương
mỗi khi chiếc Nissan đứng trước cổng, vẫn tỏ ra chiều chuộng Bảo Phương hết mực...
Nhưng lão nhận thah''y tất cả chỉ là một sự cố gắng qúa sức .
Nam Kha buộc phải làm những điều mà anh không hề muốn chút nào.
Không chỉ một lần, lão đã từng bắt gặp Nam Kha nhìn Bảo
Phương với ánh mắt hằn học, căm thù khi cô mãi trầm tư bên những luồn hoa . Lần
đầu tiên thì lão choáng váng vì phát hiện ấy nhưng sau đó thì lão dần dần quen
đi . Lão đã hiểu được tâm hồn của cậu chủ.
Đang đọc sách trong vườn, nghe tiếng chân Bảo Phương vội ngẩng
đầu lên . Nhìn thấy Vũ Khôi, giọng cô mừng rỡ:
- Em đang nghĩ đến anh và Hà Vân thì anh lại đến.
Trao bó cúc rối vàng được gói thật đẹp, anh mỉm cười:
- Tặng cho em.
Cô vuốt nhẹ những nụ hoa vàng óng ánh tươi thắm:
- Cám ơn anh . Hoa đẹp qúa.
Ngồi xuống chiếc nghế mây gần đó, Vũ Khôi giọng ân cần:
- Mấy hôm nay em có khỏe hơn không?
Cô nhỏ nhẹ:
- Em cũng vẫn vậy.
Vũ Khôi ân cần:
- Ngủ được chứ ?
Bảo Phương ngập ngừng:
- Da...
Vũ Khôi trầm giọng:
- Anh thấy em hoi gầy đó . Mắt hơi quầng, như thế coi bộ là
em ngủ không đầy đủ . Em không nhớ anh đã dặn gì sao ?
Cô cười với vẻ biết lỗi:
- Em nhớ chứ . Tại em hay... thức khuya đọc sách nên dỗ giấc
ngủ khó lắm.
Vũ Khôi dịu dàng:
- Ngày mai, anh sẽ cho người mang trà ướp sen và tim sen đến
cho em.
Cô tròn mắt :
- Có phải tim sen chữa được chứng bệng mất ngủ không anh ?
Anh gật đầu:
- Đúng thế.
Khẽ cắn môi, cô bâng khuâng suy nghĩ . Có lẽ không có thứ thuốc
nào khả dĩ đem lại những giấc ngủ êm đềm cho cô . Chỉ có những giọt nước mắt âm
thầm mới có thể làm vơi đi chút ít niềm đau.
Vũ Khôi thẳng thắn hỏi:
- Tất cả mọi chuyện đều ổn chứ?
Biết là Vũ Khôi muốn nói về mối quan hệ giữa cô và Nam Kha
nhưng Bảo Phương giả vờ như không hiểu anh muốn nói gì . Cô nói sang chuyện
khác:
- Lúc nãy, bỗng dưng em nghĩ đến anh và Hà Vân.
Vũ Khôi dịu dàng hỏi:
- Em nghĩ gì thế?
Cô cười hiền:
- Em nhớ lại lần mà em và Hà Vân rủ nhau ghé vào phòng làm việc
của anh . Nhỏ bạn của em thật nghịch ngợm, sau một hồi đấu khẩu với anh bị thua
. Hà Vân đã giấu biến cục chặn giấy rồi mở quạt máy làm tung tóe một đống hồ sơ
anh đang để trên bàn . Báo hại anh phải bò trên sàn nhà để nhặt từng tờ giấy.
Vũ Khôi cười . Giữa anh và Bảo Phương có rất nhiều kỷ niệm .
Chỉ tiếc một điều là lúc nào cô cũng chỉ xem anh như một người anh . Một khoảng
cách qúa lớn đã từng làm anh đau xót.
Chợt Bảo Phương nghiêng đầu hỏi:
- Công việc của anh dạo này như thế nào ?
Vũ Khôi giọng ấm áp:
- Anh đang tiến hành mua hệ thống dây chuyền lắp rắp theo
công nghệ mới để hạn chế mua những thiết bị ngoại nhập đắt tiền.
Cô gật đầu :
- Đó là hướng đi đúng nhưng rất ít người có suy nghĩ như anh.
Vũ Khôi trầm giọng :
- Có làm được như thế mới hạ được giá thành sản phẩm . Chỉ có
điều là giá mua công nghệ quá đắt nên sau khi đặt mua hàng, hiện nay công ty của
anh vẩn có những khó khăn nhất định.
Cô cười hiền:
- Chỉ là khó khăn tạm thời thôi.
Vũ Khôi gật đầu:
- Anh củng nghĩ như em.
Bảo Phương khẽ cắn môi, Cô tiếc là Nam Kha không có tư duy
kinh tế như Vũ Khôi . Hình ảnh chồng của cô giống như một số nhà doanh nghiệp
khác . Thay vì chú ý đầu tư cho tái sản xuất mở rộng họ lại khuếch trương thanh
thế bằng những chiếc xe đắt tiền và bằng cách tiêu tiền xả láng để hù dọa nhau
. Đã nhiều lần cô và Nam Kha bất đồng trong công việc làm ăn của Nam Kha nhưng
ý kiến của cô không hề được anh coi trọng.
Cô chợt buột miệng:
- Em nhớ máy tính quá . Nhớ công việc lập trình của em . Cuộc
sống em đang sống thật là vô vị . Giá như em được ngồi trước máy vi tính như hồi
trứớc thì hạnh phúc biết mấy.
Vũ Khôi nhìn sủng cô :
- Có thật không Bảo Phương ?
Cô ngạc nhiên :
- Tại sao em phải nói dối anh nhỉ ?
Vũ Khôi cười :
- Không phải anh muốn nói thế . Thật ra là anh rất mừng đến độ
hỏi em một câu hỏi ngớ ngẩn . Từ khi em lấy chồng, rồi chiều theo ý của Nam Kha
mà từ bỏ công việc lập trình, anh cứ tiếc mãi.
Cô thở dài :
- Nhưng em nhớ là để... nhớ thôi . Chắc gì thực hiện được ước
muốn.
Vũ Khôi gặng hỏi :
- Sao thế ? Bộ Nam Kha lại sẽ ngăn trở em nửa sao ?
Nhìn xuống hai chân, cô nói giọng chua xót :
- Em tàn phế như thế này... Anh Nam Kha có cấm hay không củng
như nhau.
Vũ Khôi nhìn như hút vào đôi mắt đẹp :
- Sao em lại mặc cảm như thế vậy Bảo Phương ? Em vẩn là một lập
trình viên cừ khôi nếu quay lại với công việc máy tính . Bệnh tình của em không
có ảnh hưởng gì đến công việc cả . Công việc sẽ làm em vui hơn, vì khỏi phải trải
qua những giờ phút rãnh rổi, tẻ nhạt nhàm chán.
Bảo Phương trầm giọng :
- Khi nhìn thấy em, không có một nhà doanh nghiệp nào dám tin
tưởng giao cho em lập trình đâu.
Vũ Khôi hắng giọng :
- Anh là người tuyệt đối tin tưởng vào khả năng của em.
Cô tròn mắt :
- Em sẽ làm cho... Anh ?
Vũ Khôi cười :
- Có gì không ổn, Bảo Phương ?
Cô cười hiền :
- Ngốc quá, lập trình cho anh đó mà điều em không nghĩ đến.
Vũ Khôi nửa đùa nửa thật :
- Nếu em nghĩ sớm đến chuyện làm cho anh, công ty của anh đã
không thiệt thòi.
Bảo Phương phấn chấn :
- Bắt đầu từ hôm nay chứ ?
Vũ Khôi cười:
- Ngay từ bây giờ, nếu em không từ chối.
Chợt nghĩ đến Nam Kha, Bảo Phương tiu nghỉu :
- Em không chắc là Nam Kha sẽ đồng ý chuyện này.
Vũ Khôi hắng giọng :
- Anh sẽ gặp Nam Kha đểi nói cho cậu ta hiểu, cậu ta không có
quyền làm thui chột những ước mơ chính đáng của em . Em không phải là một con
chim bị nhốt trong lồng son . Em cần phải được làm việc, được thể hiện những
hoài bảo ước mơ của mình.
Bảo Phương khẽ lắc đầu . Trước đây khi cô chưa bị tai nạn ,
Nam Kha vốn đã ghét nhìn thấy cô mày mò trước máy vi tính . Anh củng... ghét Vũ
Khôi . Giờ Vũ Khôi gặp anh để nói chuyện, cộng nhiều thứ ghét lại thất bại là
cái chắc.
Cô thốt lên :
- Không chừng anh và anh ấy sẽ lại cãi nhau mất.
Vũ Khôi tuyên bố :
- Anh chấp nhận mà Bảo Phương . Anh sẽ can thiệp đến cùng cho
em . Chuyện em được tiếp tục việc làm có một ý nghĩa rất lớn đối với sự hồi phục
sau này.
Giọng cô xúc động :
- Nhưng anh hãy hứa với em là cố gắng giử mối quan hệ giửa
anh và anh ấy tốt đẹp . Đừng vì em mà ảnh hưởng đến công chuyện làm ăn của hai
anh.
Vũ Khôi trấn an :
- Em yên tâm... Thôi anh về nghe . Ráng giử sức khỏe . -
- Da...
Vẫy tay chào cô, Vũ Khôi nở một nụ cười ấm áp.
Chương 5
Đặt tập hồ sơ trình ký trên bàn làm việc của Nam Kha, cô thư
ký giọng uốn éo :
- Giám đốc à, có khách đang đợi...
Nam Kha ngẩng đầu hỏi :
- Ai thế ?
- Da... Vũ Khôi, giám đốc công ty điện tử.
Nam Kha hắng giọng :
- Cô mời vào đi !
Đẩy cửa vào với phong thái hết sức chửng chạc, Vũ Khôi đưa tay
bắt Nam Kha :
- Chào anh...
Nam Kha nhếch môi đáp lễ :
- Chào anh...
Vũ Khôi vừa an vị, Nam Kha đã hỏi :
- Có chuyện gì khổng ? Nếu tôi nhớ không lầm thì lô hàng công
ty tôi bán cho anh đã được giao đúng thời hạn, không có gì trục trặc ?
Vũ Khôi so vai :
- Đúng thế . Nhưng nội dung mà tôi gặp anh lại là không phải
chuyện làm ăn giửa hai chúng ta.
Nam Kha cười nhạt :
- Chuyện Bảo Phương ?
Vũ Khôi trầm giọng :
- Đúng . Nam Kha nhướng mày : - Tôi đoán không sai . Chỉ có
cô vợ què của tôi mới có thể làm anh quan tâm hơn công việc.
Nhìn xoáy vào mắt Nam Kha vì chử... "què" mà anh ta
vừa phán với vẻ miệt thị, Vũ Khôi tỏ vẻ giận dử.
Giọng Vũ Khôi rắn rỏi :
- Tôi muốn anh đồng ý cho Bảo Phương làm việc trở lại.
Nam Kha giận dử :
- Những ý tưởng điên rồ . Tối hôm qua cô ấy đã nói với tôi về
chuyện trở về công việc lập trình máy vi tính . Cô ta điên đã đành , không ngờ
anh còn điên hơn cô ta.
Vũ Khôi ngiêm nét mặt :
- Tôi đề ngị anh không được nặng lời như thế.
Nam Kha bực tức :
- Một cơ ngơi đồ sộ thế này không đủ nuôi vợ tôi hay sao mà
cô ấy phải gò lưng trên máy tính để kiếm từng đồng bạc cắc . Đấy là tôi chưa
nói đến chuyện bây giờ Bảo Phương là một kẻ tàn phế . Kẻ tàn phế, anh nghe rỏ
chưa ? Cô ta không thể tự mình từ giường... lết qua chiếc ghế lăn hoặc di chuyển
trên các bậc tam cấp mà phải có một kẻ luôn luôn túc trực hầu hạ cô ta . Cô ta
chỉ có thể là gánh nặng cho người khác chứ không làm nên tích sự trò trống gì cả
. Cô ta là một kẻ vô dụng là một gánh nặng, là tai họa cho tôi.
Nhửng lời hằn học của Nam Kha làm cho Vũ Khôi sững người .
Khinh bỉ nhìn Nam Kha anh hỏi như quát :
- Hãy nói đi . Từ khi Bảo Phương bị tai nạn đến nay, anh đã đối
xử với Bảo Phương như thế nào ?
Nam Kha nhướng mày :
- Đó là chuyện của vợ chồng tôi, anh không có quyền đặt cho
tôi câu hỏi khiếm nhã đó.
Vũ Khôi phán :
- Tôi là bạn của Bảo Phương . Tôi có quyền được biết Bảo
Phương sống một cuộc sống như thế nào.
Nam Kha cao giọng :
- Mổi ngày cô ta được... ăn đúng ba bửa ăn và được... thoải
mái lăn xe dạo quanh vườn . Mổi ngày, tôi củng ưu ái dành cho cô ta ba nụ hôn,
buổi sáng, buổi chiều và buổi tối . Đúng ba nụ hôn... từ thiện, khuyến mãi
không hơn không kém.
Vũ Khôi nắm chặt taỵ Anh ước gì có thể tung ngay mấy cú đấm
vào khuôn mặt đẹp trai đểu giả của Nam Kha . Anh vẩn còn nhớ anh ta say đắm đã
yêu Bảo Phương như thế nào . Chỉ với một tai nạn xảy ra cho Bảo Phương mà Nam
Kha đã phủi bỏ tất cả với thái độ tàn nhẩn thì quả đáng ghê tởm . Vũ Khôi nhìn
Nam Kha bằng ánh mắt căm ghét :
- Chính anh đã uống rượu khi lái xe, là người đã gây ra tai nạn
cho Bảo Phương, anh đừng quên điều đó ! Và củng đừng bao giờ quên là anh đã từng
yêu Bảo Phương như thế nào, đã hạnh phúc như thế nào khi cưới được cô ấy.
Nam Kha cười ngạo mạn :
- Tôi vẩn còn nhớ chứ, nhớ cả chuyện những tên đàn ông không
được nàng đáp lại tình yêu đã đau khổ tuyệt vọng như thế nào khi nàng đi lấy chồng
. Hương vị chiến thắng ấy vẩn còn ngọt ngào trong tôi.
Vũ Khôi nhếch môi :
- Lẽ ra anh phải biết trân trọng tình cảm giửa hai người, Bảo
Phương yêu anh biết bao nhiêu . Cô ấy đã yêu anh thật chân thành, tha thiết .
Anh không nên rủ bỏ tất cả như thế.
Ngả người trên ghế đăm đăm nhìn Vũ Khôi, Nam Kha phá lên cười:
Đdiên . Vũ Khôi cười nhạt :
- Tôi củng hi vọng là anh không dùng quyền làm chồng để hủy
diệt dần mòn cuộc sống của Bảo Phương.
Nam Kha giọng tàn nhẩn:
- Tàn phế như cô ta củng không nên sống lâu làm gì !
Không kìm được, Vũ Khôi quai ngay một cú đấm vào cằm Nam Kha,
nhưng anh ta nghiên người tránh kịp.
Xô ghế đứng dậy, Nam Kha hét lên:
- Mày biến ra khỏi phòng tao ngay lập tức . Tao gọi bảo vệ
vào gông cổ mày bây giờ.
Cô thư ký nghe tiếng hét vội xô cửa chạy vào nhìn hai người
đàn ông đang đứng hằm hè nhau như hai kẻ thù.
Giọng cô thản thốt:
- Sao thế anh Vũ Khôi ?... Giám đốc à, chúng ta đang có quan
hệ làm ăn tốt đẹp với công ty điện tử của anh Vũ Khôi mà.
Ném cho Nam Kha ánh nhìn khinh bỉ, Vũ Khôi lẳng lặng đi ra
ngoài...
Mỹ Mỹ ôm chầm lấy bà Thái :
- Bác !
Đang tỉa lá sâu trong vườn, bà Thái giật mình quay lại.
Nhìn thấy Mỹ Mỹ bà cười thật tươi :
- Con nhỏ này làm bác tưởng ai . Sáng nay cháu không đi học
sao ?
Mỹ Mỹ vui vẻ :
- Dạ không... Chị Bảo Phương đâu rồi, không thấy hả bác ?
Bà Thái mỉm cười:
- Đang ở trong phòn thêu thùa gì đấy, cháu vào với Bảo Phương
đi.
- Da...
Nghịch ngợm bịt mắt Bảo Phương, Mỹ Mỹ giả giọng ồm ồm :
- Có biết ai đây không ?
Bảo Phương cười nhe :
- Không...
Mỹ Mỹ ồm ồm :
- Anh Nam Kha đây.
Bảo Phương bật cười . Cô củng giả giọng ồm ồm để đáp lại :
- Anh Mỹ Mỹ chứ ai.
Mỹ Mỹ khúc khích:
- Sao biết hay quá vậy ?
Bảo Phương cười :
- Vì bàn tay... nhỏ xíu mềm mại có chiếc nhẩn gắn quả chuông,
nêu không phải là... anh Mỹ Mỹ thì là ai nửa.
Buông tay ra, Mỹ Mỹ hồn nhiên cười . Thấy khung thêu đang đặt
trên đùi Bảo Phương, cô liền hỏi :
- Chị đang thêu gì thế ?
Bảo Phương cười :
- Bao gối.
Mỹ Mỹ vui vẻ :
- Cho em xem nào.
Đưa cho Mỹ Mỹ,
Bảo Phương cười :
- Buồn quá nên chị thêu cho vui, không được đẹp.
Ngắm nhửng đường thêu mềm mại chăm chút của Bảo Phương, Mỹ Mỹ
trầm trồ:
- Thật là tuyệt . Chị khéo tay ghê há.
Bảo Phương nguýt yêu :
- Chị thêu xấu tệ có phải em khen động viên chị đó không ?
Mỹ Mỹ cười:
- Đời nào, tại chị thêu đẹp nên em mới khen chứ bô.
Bảo Phương chơp mi :
- Anh Nam Kha bảo với chị là em lúc nào củng... thiên vị chị
hết . Không công bằng với anh ấy đó.
Mỹ Mỹ dẩu môi:
- Chẳng lẽ em phải thiên vi... Ổng , tính của chị thật hiền dễ
thương ai lại không thích.
Bảo Phương cười :
- Anh Nam Kha thương em lắm đó . Em củng nên... ưu ái cho ảnh
một chút chút mới phải chứ.
Chợt thấy vết quầng dưới mắt Bảo Phương, Mỹ Mỹ thắc thởm hỏi
:
- Dạo này chị và anh Nam Kha... có vui vẻ với nhau không ?
Bảo Phương gượng cười :
- Như em thấy đó . Chị lúc nào củng hạnh phúc.
Kéo chiếc ghế đôn ngồi xuống, Mỹ Mỹ nhìn Bảo Phương không chớp
mắt "
- Bây giờ chỉ có hai chị em mình thôi, bác gái đang chăm sóc
cây ở trong vườn . Chi, hãy nói thật với em đi.
Bảo Phương bối rối "
- Còn nói thật gì nửa . Chị và anh Nam Kha của em lúc nào củng
đầm ấm hạnh phúc . Chị không có gì để phàn nàn anh của em cả.
Mỹ Mỹ khẽ lắc đầu :
- Em không tin.
Cầm lấy khung thêu lên, Bảo Phương đánh trống lãng :
- Em xem chi pha màu co hợp không Mỹ Mỹ ?
Mỹ Mỹ xụ mặt :
- Chị chưa trả lời câu hỏi của em mà.
Bảo Phương lúng túng :
- Còn trả lời như thế nào nữa . Anh của em rất tốt với chị.
Nhìn sững Bảo Phương 1 hồi, Mỹ Mỹ hắng giọng :
- Chị Hà Vân có hay đến đây thăm chị không ?
Bảo Phương gật đầu :
- Hà Vân đế chơi với chị hoài . Mỗi lần Hà Vân đến đây, chị
cũng
nguôi ngoai ít nhiều vì có người hiểu được mình.
Đong đưa 2 chân, Mỹ Mỹ phán :
- Em không thích... bà ấy !
Bảo Phương bật cười :
- Sao thế ?
Mỹ Mỹ trề môi :
- Kiểu cách, dả dó^i, lả lơi và ranh mãnh.
Bảo Phương kêu khẻ :
- Bạn thân của chị đó nghe Mỹ Mỹ.
Mỹ Mỹ tặc lưỡi :
- Vì thế, em mới tiếc cho chị.
Bảo Phương lắc đầu cười :
- Tại em không tiếp xúc nhiều với Hà Vân nên hiểu lầm chứ Hà
Vân vui tính và tốt bụng lắm đó.
Mỹ Mỹ thở dài phán :
- Chị dễ tin người quá . Em hả, cở như Hà Vân... đừng hòng.
Thấy Mỹ Mỹ có vẻ ghét Hà Vân, Bảo Phương cười :
- Thôi, 2 chị em mình nói qua chuyện khác đi.
Mỹ Mỹ gãi đầu :
- Chị Bảo Phương này...
Bảo Phương ngạc nhiên :
- Gì thế em ?
Mỹ Mỹ giọng ngập ngừng :
- Em kể chuyện này cho chị nghe, nhưng chị hứa là không kể lại
với anh Nam Kha...
Bảo Phương nhíu mày :
- Có chuyện gì mà em có vẻ quan tron.g thế ?
Mỹ Mỹ giục :
- Nhưng chị có chịu hứa không ?
Bảo Phương gật đầu :
- Chị hứa...
Hạ thấp giọng, Mỹ Mỹ nói với vẻ rất tức tối :
- Mấy người ở công ty anh Nam Kha xầm xì là dạo này Hà Vân
thường đến phòng làm việc của anh ấy.
Bảo Phương ngạc nhiên :
- Vậy à ?
Mỹ Mỹ trề môi :
- Nghe nói chiều nào cũng tìm đến.
Bảo Phương điềm tỉnh :
- Chị không nghe Hà Vân hay anh Nam Kha nói gì về chuyện đó cả
. Có thể là mối quan hệ công việc.
Mỹ Mỹ giọng bực tức :
- Cô ta là nhân viên quèn của 1 rạp bóng sắp đóng cửa . Không
lẽ đến gặp anh Kha xin... chiếu bóng cho công ty của an?h 1 suất cuối cùng, trước
khi rạp tuyên bố phá sản.
Dù đang hoang mang vì những gì Mỹ Mỹ kể, Bảo Phương cũng phải
phì cười vì cách nói chuyện của cô em họ.
Giọng Bảo Phương ôn tồn :
- Thế nào nay mai Hà Vân cũng kể cho chị về chuyện vì sao phải
gặp anh Nam thôi.
Mỹ Mỹ giận giữ :
- Đừng hòng . Em nghe nói mỗi lần Hà Vân đến, cửa phòng Nam
Kha
đóng chặt cả tiếng đồng hồ. Sau đó cô ta ra khỏi phòng của
anh với chiếc váy xọc xệch và son môi lăm lem . Chuyện đó không xảy ra 1 lần,
ai cũng biết.
Bảo Phương sững sờ nhìn Mỹ Mỹ . Không . Cô không tin.
Mỹ Mỹ tức tối :
- Em xin lỗi là đã kể cho chị chuyện này khi chị đang bệnh .
Nhưng em không thẩ im lặng được . Những gì em vừa kể với chị là sự thật.
Bảo Phương lạc giọng :
- Làm thế nào lại xảy ra chuyện đó được, Mỹ Mỹ ?
Mỹ Mỹ chua chát :
- Nghe thiên hạ nói máy hôm nay em cũng bán tín bán nghi chưa
dám kể chị . Nhưng tối hôm qua, chính tận mắt em chứng kiến 2 người tình tứ
khoác vai nhau đi vào vũ trường . Như thế, chứng tỏ những gì thiên hạ nói là
đúng.
Đưa 2 tay ôm lấy mặt, Bảo Phương bật khóc . Không . Cô không
tin . Nam Kha có thể phản bội cô, nhưng người phụ nữ đó không thể là bạn của
cô.
Hà Vân là bạn thân của cô . Hà Vân hiểu cô hơn ai hết . Hà
Vân biết rằng cô yêu Nam Kha, trái tim của cô đã hiến dâng cho Nam Khạ Cô yêu
Nam Kha . Chỉ là Nam Kha chứ không thể ai khác, cho dù 1 ngày nào đó cô buộc phải
ngậm ngùi chia tay với anh.
Ôm lấy vai Bảo Phương, giọng Mỹ Mỹ ân hận :
- Em xin lỗi chi... Lẽ ra, em không nên...
Bảo Phương nấc lên :
- Em có lỗi gì đâu . Chị phải cám ơn em mới phải . Sự thật
quá tàn nhẫn phải không Mỹ Mỹ ? Chị chỉ mong là em nhìn lầm người, Hà Vân không
thể tệ với chị như thế được . Còn anh của em nữa, anh ấy biết chị thân với Hà
Vân mà.
Mỹ Mỹ lắc đầu :
- Chị nêm cắt đức mọi liên hệ với cô ta . Hà Vân đến đây để
quyến rũ anh Nam Kha, liếc mắt đưa tin`h với anh ấy chứ không phải vì tình cảm
đối với chị đâu.
Bảo Phương đau khổ gục đầu vào tay, 2 vai rung lên từng hồi .
Cô không muốn khóc chúc nào . Nhưng nước mắt cứ tuôn rơi.
Đặt nhẹ tay lên vai Bảo Phương, Mỹ Mỹ an ủi :
- Chị đừng khóc nữa . Nhìn thấy chị buồn, em khổ tâMỹ Mỹ lắm.
Ngẩng đầu lên, Bảo Phương khàn giọng :
- Chị không thể hiểu anh Nam Kha được nữa . chị đã yêu cầu
anh ấy ly dị nhưng anh ấy gạt phăng yêu cầu của chị . Em có thể giải thích cho
chị vì sao Nam Kha lại như thế, được không Mỹ Mỹ ?
Mỹ Mỹ ngạc nhiên :
- Chị định ly dị với anh Nam Kha à ?
Bảo Phương gật đầu :
- Suốt 1 tuần nay, ngày nào chị cũng ngày nào chị cũng nói đến
chuyện này nhưng anh Nam Kha tỏ vẻ rất giận . Anh ấy giận đến mức chị thấy mình
là người có lỗi, thích làm rắc rối mọi chuyện khi anh ấy đã khổ vì chị quá nhiều.
Mỹ Mỹ giọng hoang mang :
- Hay là anh Nam Kha vẫn yêu chị đó thôi . Còn Hà Vân chỉ là
mối tin`h mua
vui.
Bảo Phương trầm giọng :
- Mua vui à ? Điều đau khổ nhất là bị phản bội . Chị không muốn
lâm vào hoàn cảnh ấy . Thà là Nam Kha ly hôn với chị rồi yêu ai hay cưới ai
cũng mặc , chị sẵn sàng chấp nhận.
Nghiêng đầu nhìn vào đôi mắt muộn phiền của Bảo Phương, Mỹ Mỹ
hạ thấp giọng :
- Em hỏi thật nhé, anh Nam Kha có còn yêu thương chị nữa
không ?
Câu hỏi thẳng thắng của Mỹ Mỹ vào lúc này làm cho Bảo Phương
xót xa hơn bao giờ hết . Đôi mắt của Mỹ Mỹ mở to chờ đợi . Chờ đợi 1 sự thật mà
lâu nay Bảo Phương không hề thố lộ cùng ai.
Mỹ Mỹ thì thầm :
- Chị hãy nói thật cùng em đi.
Hít 1 hơi thật dài, Bảo Phương phán :
- Nam Kha không còn yêu chị nữa . Những gì mà anh ấy đang cố
thể hiện chỉ là để lừa dối chị và tự lừa dối chính mình.
Mỹ Mỹ kêu lên :
- Thế sao ?
Bảo Phương chua chát :
- Chị không trách Nam Kha, chỉ trách cho hoàn cảnh của mình .
Chỉ dây dứt 1 điều là chị không tài nào hiểu được tại sao Nam Kha lại không chịu
ly hôn với chị, khi tình yêu anh ấy dành cho chị đã bắt đầu nguội lạnh.
Mỹ Mỹ buột miệng :
- Biết đâu anh ấy ngại dư luận nên thế ?
Bảo Phương kêu lên :
- Không... Nam Kha không phải là 1 con người như vậy . Mỹ Mỹ
em nói với chị đi . Phải chăng tình yêu ngày nào giữa chị và anh ấy là 1 kỷ niệm
đẹp mà người ta không dễ gì xóa bỏ được . Đúng không em ?
Mỹ Mỹ nhìn Bảo Phương với ánh mắt thương hại . Có lẽ cô hiểu
Nam Kha hơn là Bảo Phương hiểu...
Vũ Khôi giọng ấm áp:
- Anh đang tiến hành mua hệ thống dây chuyền lắp rắp theo
công nghệ mới để hạn chế mua những thiết bị ngoại nhập đắt tiền.
Cô gật đầu :
- Đó là hướng đi đúng nhưng rất ít người có suy nghĩ như anh.
Vũ Khôi trầm giọng :
- Có làm được như thế mới hạ được giá thành sản phẩm . Chỉ có
điều là giá mua công nghệ quá đắt nên sau khi đặt mua hàng, hiện nay công ty của
anh vẩn có những khó khăn nhất định.
Cô cười hiền:
- Chỉ là khó khăn tạm thời thôi.
Vũ Khôi gật đầu:
- Anh củng nghĩ như em.
Bảo Phương khẽ cắn môi, Cô tiếc là Nam Kha không có tư duy
kinh tế như Vũ Khôi . Hình ảnh chồng của cô giống như một số nhà doanh nghiệp
khác . Thay vì chú ý đầu tư cho tái sản xuất mở rộng họ lại khuếch trương thanh
thế bằng những chiếc xe đắt tiền và bằng cách tiêu tiền xả láng để hù dọa nhau
. Đã nhiều lần cô và Nam Kha bất đồng trong công việc làm ăn của Nam Kha nhưng
ý kiến của cô không hề được anh coi trọng.
Cô chợt buột miệng:
- Em nhớ máy tính quá . Nhớ công việc lập trình của em . Cuộc
sống em đang sống thật là vô vị . Giá như em được ngồi trước máy vi tính như hồi
trứớc thì hạnh phúc biết mấy.
Vũ Khôi nhìn sủng cô :
- Có thật không Bảo Phương ?
Cô ngạc nhiên :
- Tại sao em phải nói dối anh nhỉ ?
Vũ Khôi cười :
- Không phải anh muốn nói thế . Thật ra là anh rất mừng đến độ
hỏi em một câu hỏi ngớ ngẩn . Từ khi em lấy chồng, rồi chiều theo ý của Nam Kha
mà từ bỏ công việc lập trình, anh cứ tiếc mãi.
Cô thở dài :
- Nhưng em nhớ là để... nhớ thôi . Chắc gì thực hiện được ước
muốn.
Vũ Khôi gặng hỏi :
- Sao thế ? Bộ Nam Kha lại sẽ ngăn trở em nửa sao ?
Nhìn xuống hai chân, cô nói giọng chua xót :
- Em tàn phế như thế này... Anh Nam Kha có cấm hay không củng
như nhau.
Vũ Khôi nhìn như hút vào đôi mắt đẹp :
- Sao em lại mặc cảm như thế vậy Bảo Phương ? Em vẩn là một lập
trình viên cừ khôi nếu quay lại với công việc máy tính . Bệnh tình của em không
có ảnh hưởng gì đến công việc cả . Công việc sẽ làm em vui hơn, vì khỏi phải trải
qua những giờ phút rãnh rổi, tẻ nhạt nhàm chán.
Bảo Phương trầm giọng :
- Khi nhìn thấy em, không có một nhà doanh nghiệp nào dám tin
tưởng giao cho em lập trình đâu.
Vũ Khôi hắng giọng :
- Anh là người tuyệt đối tin tưởng vào khả năng của em.
Cô tròn mắt :
- Em sẽ làm cho... Anh ?
Vũ Khôi cười :
- Có gì không ổn, Bảo Phương ?
Cô cười hiền :
- Ngốc quá, lập trình cho anh đó mà điều em không nghĩ đến.
Vũ Khôi nửa đùa nửa thật :
- Nếu em nghĩ sớm đến chuyện làm cho anh, công ty của anh đã
không thiệt thòi.
Bảo Phương phấn chấn :
- Bắt đầu từ hôm nay chứ ?
Vũ Khôi cười:
- Ngay từ bây giờ, nếu em không từ chối.
Chợt nghĩ đến Nam Kha, Bảo Phương tiu nghỉu :
- Em không chắc là Nam Kha sẽ đồng ý chuyện này.
Vũ Khôi hắng giọng :
- Anh sẽ gặp Nam Kha đểi nói cho cậu ta hiểu, cậu ta không có
quyền làm thui chột những ước mơ chính đáng của em . Em không phải là một con
chim bị nhốt trong lồng son . Em cần phải được làm việc, được thể hiện những
hoài bảo ước mơ của mình.
Bảo Phương khẽ lắc đầu . Trước đây khi cô chưa bị tai nạn ,
Nam Kha vốn đã ghét nhìn thấy cô mày mò trước máy vi tính . Anh củng... ghét Vũ
Khôi . Giờ Vũ Khôi gặp anh để nói chuyện, cộng nhiều thứ ghét lại thất bại là
cái chắc.
Cô thốt lên :
- Không chừng anh và anh ấy sẽ lại cãi nhau mất.
Vũ Khôi tuyên bố :
- Anh chấp nhận mà Bảo Phương . Anh sẽ can thiệp đến cùng cho
em . Chuyện em được tiếp tục việc làm có một ý nghĩa rất lớn đối với sự hồi phục
sau này.
Giọng cô xúc động :
- Nhưng anh hãy hứa với em là cố gắng giử mối quan hệ giửa
anh và anh ấy tốt đẹp . Đừng vì em mà ảnh hưởng đến công chuyện làm ăn của hai
anh.
Vũ Khôi trấn an :
- Em yên tâm... Thôi anh về nghe . Ráng giử sức khỏe . -
- Da...
Vẫy tay chào cô, Vũ Khôi nở một nụ cười ấm áp.
Chương 6
Đặt tập hồ sơ trình ký trên bàn làm việc của Nam Kha, cô thư
ký giọng uốn éo :
- Giám đốc à, có khách đang đợi...
Nam Kha ngẩng đầu hỏi :
- Ai thế ?
- Da... Vũ Khôi, giám đốc công ty điện tử.
Nam Kha hắng giọng :
- Cô mời vào đi !
Đẩy cửa vào với phong thái hết sức chửng chạc, Vũ Khôi đưa
tay bắt Nam Kha :
- Chào anh...
Nam Kha nhếch môi đáp lễ :
- Chào anh...
Vũ Khôi vừa an vị, Nam Kha đã hỏi :
- Có chuyện gì khổng ? Nếu tôi nhớ không lầm thì lô hàng công
ty tôi bán cho anh đã được giao đúng thời hạn, không có gì trục trặc ?
Vũ Khôi so vai :
- Đúng thế . Nhưng nội dung mà tôi gặp anh lại là không phải
chuyện làm ăn giửa hai chúng ta.
Nam Kha cười nhạt :
- Chuyện Bảo Phương ?
Vũ Khôi trầm giọng :
- Đúng . Nam Kha nhướng mày : - Tôi đoán không sai . Chỉ có
cô vợ què của tôi mới có thể làm anh quan tâm hơn công việc.
Nhìn xoáy vào mắt Nam Kha vì chử... "què" mà anh ta
vừa phán với vẻ miệt thị, Vũ Khôi tỏ vẻ giận dử.
Giọng Vũ Khôi rắn rỏi :
- Tôi muốn anh đồng ý cho Bảo Phương làm việc trở lại.
Nam Kha giận dử :
- Những ý tưởng điên rồ . Tối hôm qua cô ấy đã nói với tôi về
chuyện trở về công việc lập trình máy vi tính . Cô ta điên đã đành , không ngờ
anh còn điên hơn cô ta.
Vũ Khôi ngiêm nét mặt :
- Tôi đề ngị anh không được nặng lời như thế.
Nam Kha bực tức :
- Một cơ ngơi đồ sộ thế này không đủ nuôi vợ tôi hay sao mà
cô ấy phải gò lưng trên máy tính để kiếm từng đồng bạc cắc . Đấy là tôi chưa
nói đến chuyện bây giờ Bảo Phương là một kẻ tàn phế . Kẻ tàn phế, anh nghe rỏ
chưa ? Cô ta không thể tự mình từ giường... lết qua chiếc ghế lăn hoặc di chuyển
trên các bậc tam cấp mà phải có một kẻ luôn luôn túc trực hầu hạ cô ta . Cô ta
chỉ có thể là gánh nặng cho người khác chứ không làm nên tích sự trò trống gì cả
. Cô ta là một kẻ vô dụng là một gánh nặng, là tai họa cho tôi.
Nhửng lời hằn học của Nam Kha làm cho Vũ Khôi sững người .
Khinh bỉ nhìn Nam Kha anh hỏi như quát :
- Hãy nói đi . Từ khi Bảo Phương bị tai nạn đến nay, anh đã đối
xử với Bảo Phương như thế nào ?
Nam Kha nhướng mày :
- Đó là chuyện của vợ chồng tôi, anh không có quyền đặt cho
tôi câu hỏi khiếm nhã đó.
Vũ Khôi phán :
- Tôi là bạn của Bảo Phương . Tôi có quyền được biết Bảo
Phương sống một cuộc sống như thế nào.
Nam Kha cao giọng :
- Mổi ngày cô ta được... ăn đúng ba bửa ăn và được... thoải
mái lăn xe dạo quanh vườn . Mổi ngày, tôi củng ưu ái dành cho cô ta ba nụ hôn,
buổi sáng, buổi chiều và buổi tối . Đúng ba nụ hôn... từ thiện, khuyến mãi
không hơn không kém.
Vũ Khôi nắm chặt taỵ Anh ước gì có thể tung ngay mấy cú đấm
vào khuôn mặt đẹp trai đểu giả của Nam Kha . Anh vẩn còn nhớ anh ta say đắm đã
yêu Bảo Phương như thế nào . Chỉ với một tai nạn xảy ra cho Bảo Phương mà Nam
Kha đã phủi bỏ tất cả với thái độ tàn nhẩn thì quả đáng ghê tởm . Vũ Khôi nhìn
Nam Kha bằng ánh mắt căm ghét :
- Chính anh đã uống rượu khi lái xe, là người đã gây ra tai nạn
cho Bảo Phương, anh đừng quên điều đó ! Và củng đừng bao giờ quên là anh đã từng
yêu Bảo Phương như thế nào, đã hạnh phúc như thế nào khi cưới được cô ấy.
Nam Kha cười ngạo mạn :
- Tôi vẩn còn nhớ chứ, nhớ cả chuyện những tên đàn ông không
được nàng đáp lại tình yêu đã đau khổ tuyệt vọng như thế nào khi nàng đi lấy chồng
. Hương vị chiến thắng ấy vẩn còn ngọt ngào trong tôi.
Vũ Khôi nhếch môi :
- Lẽ ra anh phải biết trân trọng tình cảm giửa hai người, Bảo
Phương yêu anh biết bao nhiêu . Cô ấy đã yêu anh thật chân thành, tha thiết .
Anh không nên rủ bỏ tất cả như thế.
Ngả người trên ghế đăm đăm nhìn Vũ Khôi, Nam Kha phá lên cười:
Đdiên . Vũ Khôi cười nhạt :
- Tôi củng hi vọng là anh không dùng quyền làm chồng để hủy
diệt dần mòn cuộc sống của Bảo Phương.
Nam Kha giọng tàn nhẩn:
- Tàn phế như cô ta củng không nên sống lâu làm gì ! (Nam Kha
hình như không phải là người, đúng không mí sis )
Không kìm được, Vũ Khôi quai ngay một cú đấm vào cằm Nam Kha,
nhưng anh ta nghiên người tránh kịp.
Xô ghế đứng dậy, Nam Kha hét lên:
- Mày biến ra khỏi phòng tao ngay lập tức . Tao gọi bảo vệ
vào gông cổ mày bây giờ.
Cô thư ký nghe tiếng hét vội xô cửa chạy vào nhìn hai người
đàn ông đang đứng hằm hè nhau như hai kẻ thù.
Giọng cô thản thốt:
- Sao thế anh Vũ Khôi ?... Giám đốc à, chúng ta đang có quan
hệ làm ăn tốt đẹp với công ty điện tử của anh Vũ Khôi mà.
Ném cho Nam Kha ánh nhìn khinh bỉ, Vũ Khôi lẳng lặng đi ra
ngoài...
+ + +
Mỹ Mỹ ôm chầm lấy bà Thái :
- Bác !
Đang tỉa lá sâu trong vườn, bà Thái giật mình quay lại.
Nhìn thấy Mỹ Mỹ bà cười thật tươi :
- Con nhỏ này làm bác tưởng ai . Sáng nay cháu không đi học
sao ?
Mỹ Mỹ vui vẻ :
- Dạ không... Chị Bảo Phương đâu rồi, không thấy hả bác ?
Bà Thái mỉm cười:
- Đang ở trong phòn thêu thùa gì đấy, cháu vào với Bảo Phương
đi.
- Da...
Nghịch ngợm bịt mắt Bảo Phương, Mỹ Mỹ giả giọng ồm ồm :
- Có biết ai đây không ?
Bảo Phương cười nhe :
- Không...
Mỹ Mỹ ồm ồm :
- Anh Nam Kha đây.
Bảo Phương bật cười . Cô củng giả giọng ồm ồm để đáp lại :
- Anh Mỹ Mỹ chứ ai.
Mỹ Mỹ khúc khích:
- Sao biết hay quá vậy ?
Bảo Phương cười :
- Vì bàn tay... nhỏ xíu mềm mại có chiếc nhẩn gắn quả chuông,
nêu không phải là... anh Mỹ Mỹ thì là ai nửa.
Buông tay ra, Mỹ Mỹ hồn nhiên cười . Thấy khung thêu đang đặt
trên đùi Bảo Phương, cô liền hỏi :
- Chị đang thêu gì thế ?
Bảo Phương cười :
- Bao gối.
Mỹ Mỹ vui vẻ :
- Cho em xem nào.
Đưa cho Mỹ Mỹ,
Bảo Phương cười :
- Buồn quá nên chị thêu cho vui, không được đẹp.
Ngắm nhửng đường thêu mềm mại chăm chút của Bảo Phương, Mỹ Mỹ
trầm trồ:
- Thật là tuyệt . Chị khéo tay ghê há.
Bảo Phương nguýt yêu :
- Chị thêu xấu tệ có phải em khen động viên chị đó không ?
Mỹ Mỹ cười:
- Đời nào, tại chị thêu đẹp nên em mới khen chứ bô.
Bảo Phương chơp mi :
- Anh Nam Kha bảo với chị là em lúc nào củng... thiên vị chị
hết . Không công bằng với anh ấy đó.
Mỹ Mỹ dẩu môi:
- Chẳng lẽ em phải thiên vi... Ổng , tính của chị thật hiền dễ
thương ai lại không thích.
Bảo Phương cười :
- Anh Nam Kha thương em lắm đó . Em củng nên... ưu ái cho ảnh
một chút chút mới phải chứ.
Chợt thấy vết quầng dưới mắt Bảo Phương, Mỹ Mỹ thắc thởm hỏi
:
- Dạo này chị và anh Nam Kha... có vui vẻ với nhau không ?
Bảo Phương gượng cười :
- Như em thấy đó . Chị lúc nào củng hạnh phúc.
Kéo chiếc ghế đôn ngồi xuống, Mỹ Mỹ nhìn Bảo Phương không chớp
mắt "
- Bây giờ chỉ có hai chị em mình thôi, bác gái đang chăm sóc
cây ở trong vườn . Chi, hãy nói thật với em đi.
Bảo Phương bối rối :
- Còn nói thật gì nửa . Chị và anh Nam Kha của em lúc nào củng
đầm ấm hạnh phúc . Chị không có gì để phàn nàn anh của em cả.
Mỹ Mỹ khẽ lắc đầu :
- Em không tin.
Cầm lấy khung thêu lên, Bảo Phương đánh trống lãng :
- Em xem chị pha màu có hợp không Mỹ Mỹ ?
Mỹ Mỹ xụ mặt :
- Chị chưa trả lời câu hỏi của em mà.
Bảo Phương lúng túng :
- Còn trả lời như thế nào nữa . Anh của em rất tốt với chị.
Nhìn sững Bảo Phương 1 hồi, Mỹ Mỹ hắng giọng :
- Chị Hà Vân có hay đến đây thăm chị không ?
Bảo Phương gật đầu :
- Hà Vân đế chơi với chị hoài . Mỗi lần Hà Vân đến đây, chị
cũng
nguôi ngoai ít nhiều vì có người hiểu được mình.
Đong đưa 2 chân, Mỹ Mỹ phán :
- Em không thích... bà ấy !
Bảo Phương bật cười :
- Sao thế ?
Mỹ Mỹ trề môi :
- Kiểu cách, dả dó^i, lả lơi và ranh mãnh.
Bảo Phương kêu khẻ :
- Bạn thân của chị đó nghe Mỹ Mỹ.
Mỹ Mỹ tặc lưỡi :
- Vì thế, em mới tiếc cho chị.
Bảo Phương lắc đầu cười :
- Tại em không tiếp xúc nhiều với Hà Vân nên hiểu lầm chứ Hà
Vân vui tính và tốt bụng lắm đó.
Mỹ Mỹ thở dài phán :
- Chị dễ tin người quá . Em hả, cở như Hà Vân... đừng hòng.
Thấy Mỹ Mỹ có vẻ ghét Hà Vân, Bảo Phương cười :
- Thôi, 2 chị em mình nói qua chuyện khác đi.
Mỹ Mỹ gãi đầu :
- Chị Bảo Phương này...
Bảo Phương ngạc nhiên :
- Gì thế em ?
Mỹ Mỹ giọng ngập ngừng :
- Em kể chuyện này cho chị nghe, nhưng chị hứa là không kể lại
với anh Nam Kha...
Bảo Phương nhíu mày :
- Có chuyện gì mà em có vẻ quan tron.g thế ?
Mỹ Mỹ giục :
- Nhưng chị có chịu hứa không ?
Bảo Phương gật đầu :
- Chị hứa...
Hạ thấp giọng, Mỹ Mỹ nói với vẻ rất tức tối :
- Mấy người ở công ty anh Nam Kha xầm xì là dạo này Hà Vân
thường đến phòng làm việc của anh ấy.
Bảo Phương ngạc nhiên :
- Vậy à ?
Mỹ Mỹ trề môi :
- Nghe nói chiều nào cũng tìm đến.
Bảo Phương điềm tỉnh :
- Chị không nghe Hà Vân hay anh Nam Kha nói gì về chuyện đó cả
. Có thể là mối quan hệ công việc.
Mỹ Mỹ giọng bực tức :
- Cô ta là nhân viên quèn của 1 rạp bóng sắp đóng cửa . Không
lẽ đến gặp anh Kha xin... chiếu bóng cho công ty của an?h 1 suất cuối cùng, trước
khi rạp tuyên bố phá sản.
Dù đang hoang mang vì những gì Mỹ Mỹ kể, Bảo Phương cũng phải
phì cười vì cách nói chuyện của cô em họ.
Giọng Bảo Phương ôn tồn :
- Thế nào nay mai Hà Vân cũng kể cho chị về chuyện vì sao phải
gặp anh Nam thôi.
Mỹ Mỹ giận giữ :
- Đừng hòng . Em nghe nói mỗi lần Hà Vân đến, cửa phòng Nam
Kha
đóng chặt cả tiếng đồng hồ. Sau đó cô ta ra khỏi phòng của
anh với chiếc váy xọc xệch và son môi lăm lem . Chuyện đó không xảy ra 1 lần,
ai cũng biết.
Bảo Phương sững sờ nhìn Mỹ Mỹ . Không . Cô không tin.
Mỹ Mỹ tức tối :
- Em xin lỗi là đã kể cho chị chuyện này khi chị đang bệnh .
Nhưng em không thẩ im lặng được . Những gì em vừa kể với chị là sự thật.
Bảo Phương lạc giọng :
- Làm thế nào lại xảy ra chuyện đó được, Mỹ Mỹ ?
Mỹ Mỹ chua chát :
- Nghe thiên hạ nói máy hôm nay em cũng bán tín bán nghi chưa
dám kể chị . Nhưng tối hôm qua, chính tận mắt em chứng kiến 2 người tình tứ
khoác vai nhau đi vào vũ trường . Như thế, chứng tỏ những gì thiên hạ nói là
đúng.
Đưa 2 tay ôm lấy mặt, Bảo Phương bật khóc . Không . Cô không
tin . Nam Kha có thể phản bội cô, nhưng người phụ nữ đó không thể là bạn của
cô.
Hà Vân là bạn thân của cô . Hà Vân hiểu cô hơn ai hết . Hà
Vân biết rằng cô yêu Nam Kha, trái tim của cô đã hiến dâng cho Nam Khạ Cô yêu
Nam Kha . Chỉ là Nam Kha chứ không thể ai khác, cho dù 1 ngày nào đó cô buộc phải
ngậm ngùi chia tay với anh.
Ôm lấy vai Bảo Phương, giọng Mỹ Mỹ ân hận :
- Em xin lỗi chi... Lẽ ra, em không nên...
Bảo Phương nấc lên :
- Em có lỗi gì đâu . Chị phải cám ơn em mới phải . Sự thật
quá tàn nhẫn phải không Mỹ Mỹ ? Chị chỉ mong là em nhìn lầm người, Hà Vân không
thể tệ với chị như thế được . Còn anh của em nữa, anh ấy biết chị thân với Hà
Vân mà.
Mỹ Mỹ lắc đầu :
- Chị nêm cắt đức mọi liên hệ với cô ta . Hà Vân đến đây để
quyến rũ anh Nam Kha, liếc mắt đưa tin`h với anh ấy chứ không phải vì tình cảm
đối với chị đâu.
Bảo Phương đau khổ gục đầu vào tay, 2 vai rung lên từng hồi .
Cô không muốn khóc chúc nào . Nhưng nước mắt cứ tuôn rơi.
Đặt nhẹ tay lên vai Bảo Phương, Mỹ Mỹ an ủi :
- Chị đừng khóc nữa . Nhìn thấy chị buồn, em khổ tâMỹ Mỹ lắm.
Ngẩng đầu lên, Bảo Phương khàn giọng :
- Chị không thể hiểu anh Nam Kha được nữa . chị đã yêu cầu
anh ấy ly dị nhưng anh ấy gạt phăng yêu cầu của chị . Em có thể giải thích cho
chị vì sao Nam Kha lại như thế, được không Mỹ Mỹ ?
Mỹ Mỹ ngạc nhiên :
- Chị định ly dị với anh Nam Kha à ?
Bảo Phương gật đầu :
- Suốt 1 tuần nay, ngày nào chị cũng ngày nào chị cũng nói đến
chuyện này nhưng anh Nam Kha tỏ vẻ rất giận . Anh ấy giận đến mức chị thấy mình
là người có lỗi, thích làm rắc rối mọi chuyện khi anh ấy đã khổ vì chị quá nhiều.
Mỹ Mỹ giọng hoang mang :
- Hay là anh Nam Kha vẫn yêu chị đó thôi . Còn Hà Vân chỉ là
mối tin`h mua
vui.
Bảo Phương trầm giọng :
- Mua vui à ? Điều đau khổ nhất là bị phản bội . Chị không muốn
lâm vào hoàn cảnh ấy . Thà là Nam Kha ly hôn với chị rồi yêu ai hay cưới ai
cũng mặc , chị sẵn sàng chấp nhận.
Nghiêng đầu nhìn vào đôi mắt muộn phiền của Bảo Phương, Mỹ Mỹ
hạ thấp giọng :
- Em hỏi thật nhé, anh Nam Kha có còn yêu thương chị nữa
không ?
Câu hỏi thẳng thắng của Mỹ Mỹ vào lúc này làm cho Bảo Phương
xót xa hơn bao giờ hết . Đôi mắt của Mỹ Mỹ mở to chờ đợi . Chờ đợi 1 sự thật mà
lâu nay Bảo Phương không hề thố lộ cùng ai.
Mỹ Mỹ thì thầm :
- Chị hãy nói thật cùng em đi.
Hít 1 hơi thật dài, Bảo Phương phán :
- Nam Kha không còn yêu chị nữa . Những gì mà anh ấy đang cố
thể hiện chỉ là để lừa dối chị và tự lừa dối chính mình.
Mỹ Mỹ kêu lên :
- Thế sao ?
Bảo Phương chua chát :
- Chị không trách Nam Kha, chỉ trách cho hoàn cảnh của mình .
Chỉ dây dứt 1 điều là chị không tài nào hiểu được tại sao Nam Kha lại không chịu
ly hôn với chị, khi tình yêu anh ấy dành cho chị đã bắt đầu nguội lạnh.
Mỹ Mỹ buột miệng :
- Biết đâu anh ấy ngại dư luận nên thế ?
Bảo Phương kêu lên :
- Không... Nam Kha không phải là 1 con người như vậy . Mỹ Mỹ
em nói với chị đi . Phải chăng tình yêu ngày nào giữa chị và anh ấy là 1 kỷ niệm
đẹp mà người ta không dễ gì xóa bỏ được . Đúng không em ?
Mỹ Mỹ nhìn Bảo Phương với ánh mắt thương hại . Có lẽ cô hiểu
Nam Kha hơn là Bảo Phương hiểu...
Giọng cô buồn bã:
- Thôi em đi về đây . Lúc nào rảnh, em đến chơi với chị . Chị
đừng buồn nữa nghe...
Buổi tối . Tại nhà của Hà Vân...
Nghe tiếng chiếc Su của Nam Kha dừng trước cổng, Hà Vân vội
chạy ra mở cửa.
Nở một nụ cười thật tình, cô nũng nịu bảo:
- Em đang nghĩ đến anh thì anh đến đó.
Vuốt nhẹ má Hà Vân, Nam Kha trêu:
- Đang nghĩ đến anh hay anh chàng nào, có trời mà mới biết được.
Hà Vân ngúng nguẩy:
- Ghét anh lắm đó . Em không đùa đâu.
Dựng xe xong, Nam Kha hỏi nhỏ:
- Chỉ có một mình em ở nhà thôi chứ ?
Hà Vân chớp chớp mi thật điệu:
- Anh hỏi chi vậy ?
Nam Kha choàng tay lên vai cô và kéo cô ngả về phía mình:
Đdể hôn em, được không ?
Khúc khích cười, Hà Vân dài giọng:
- Con nhỏ cùng thuê nhà với em được em cho... tạm biệt chim
én theo yêu cầu của anh rồi đấy . Tháng này, em phải trả tiền nhà gấp đôi,
không biết ai sẽ thanh toán cho em đây.
Nam Kha hắng giọng:
- Anh sẽ đền cho em gấp chục lần . Rồi đây, em cũng không phải
ở trong căn nhà thuê lụp xụp tồi tàn này nữa . Em có thích không ?
Hà Vân vờ vĩnh:
- Thế em ở đâu, anh sẽ thuê một căn nhà khác cho em chăng ?
Nam Kha cười lớn:
- Em sẽ là vợ của anh . Em sẽ là bà Nam Kha, vợ một nhà doanh
nghiệp vừa trẻ tuổi vừa tài giỏi . Em là chủ nhân của ngôi biệt thự tráng lệ mà
cô vợ tật nguyền của anh đang tạm thời chiếm dụng.
Viển cảnh được trở thành vợ của Nam Kha làm Hà Vân ngây ngất
. Vốn sinh ra từ một gia đình ở tỉnh lẻ nghèo khó, cô bươn chải lên thành phố
này để kiếm sống . Dù đồng lương hàng tháng không nhiều, nhưng Hà Vân vẫn dành
khá nhiều tiền cho việc chưng diện, mua sắm với mục đích một ngày đó cô sẽ quyến
rũ được một người đàn ông giàu có và sẽ có tất cả trong tay.
Nam Kha là một người đàn ông có đầy đủ những gì mà cô đang
hoài vọng . Giàu có . Sang trọng . Quyến rũ.
Nhí nhảnh đi vào nhà, Hà Vân giọng điệu bộ:
- Anh chờ em đi lấy nước uống nghe.
Nam Kha kéo cô ngồi trên đùi của anh :
- Em là thứ nước giải khát tuyệt vời nhất . Ngồi đây với anh,
anh chỉ cần em mà thôi . Không có một thứ nước giải khát nào có thể xoa dịu cơn
khát đang cháy bỏng trong anh, ngoại trừ em.
Thật sành sỏi, Hà Vân vội thoát khỏi vòng tay của Nam Kha và
ngồi sang chiếc ghế đối diện với anh . Cô thừa kinh nghiệm để biết quyến rũ Nam
Kha theo cách riêng của cô . Nếu để Nam Kha chiếm đoạt cô ngay, có thể cô sẽ
không có gì cả.
Khêu gợi . Hở hang . Trong chiếc váy ngắn mông manh, Hà Vân nở
một nụ cười đến mê hồn:
- Em lấy mấy lon bia cho anh giải khát nghe.
Nam Kha lắc đầu:
- Sang ngồi với anh đi cưng . Anh nhớ em muốn điên lên được
đây này.
Lắc đầu với vẻ duyên dáng, Hà Vân khúc khích cười . Cô yểu điệu
đứng dậy và đi về phía tủ lạnh . Biết là Nam Kha đang dán mắt sau lưng cô, Hà
Vân cũng không cần phải vội vã lắm.
Mở chiếc tủ lạnh nội địa thổ tả chạy rè rè , cô mỉm cười . Cuộc
sống của cô sắp thay đổi . Nay mai, chiếc tủ lạnh này sẽ có mặt trên chợ trời
vì cô không bao giờ dùng đến nó nữa . Cô chỉ dùng đồ xịn, đồ cao cấp . Cô sẽ
không phải lội vào những cái chợi với bùn nước lép nhép . Cô sẽ có một đống gia
nhân mặc sức chửi rủa hành hạ cho xứng với đồn tiền . Số phận đã chơi khăm Bảo
Phương nên hai chân của nó mới bị liệt vĩnh viễn . Thượng đế cũng công bằng đấy
chứ . Nó sinh ra trong một gia đình nhung lụa rồi lại lấy một ông chồng giau
không thể tả .Chỉ có cô là mặt hạng . Cô sinh ra từ một gia đình lao động nghèo
rồi lại phất phơ trôi lạt trên thành phố này . Cô sẽ cười vào mặt Bảo Phương để
nó hiểu là Hà Vân khôg phải là một kẻ tằm thường.
Vấn đề là cô phải làm thế nào để cột chân của Nam Kha . Với địa
vị của mình, Nam Kha thừa sức để có một cô nhân tình đẹp hơn cô . Cô không muốn
chỉ trở thành nhân tình . Phải là vợ của Nam Kha . Phải đánh bạt Bảo Phương ra
khỏi trái tim của Nam Kha cũng như ra khỏi ngôi biệt thự nguy nga đồ sộ mà cô hằng
ao ước.
Đang lấy khay đá ra khỏi tủ lạnh, Hà Vân chợt nghe tiếng bước
chân đến gần cô rồi sau đó là vòng tay của Nam Kha quàng qua chiếc eo thon của
cô.
Cô giẫy nẩy:
- Em cấm anh . Buông ra đi.
Ghì cô trong vòng tay mạnh mẽ, Nam Kha cười:
- Anh không khát mà . Nhưng nếu anh có khát có lẽ cũng đến chết
vì đợi chờ thôi . Chỉ lấy mấy lon bia mà em chuẩn bị lâu hơn cả một thế kỷ.
Hà Vân nũng nịu:
- Nước đá lạnh cả tay em đây này . Buông em ra đi.
Nam Kha cười . Anh ôm lấy Hà Vân hôn cô tới tấp . Những nụ
hôn cuồng nhiệt . Hà Vân cũng đáp lại với vẽ sành sỏi điệu nghệ.
Cả hai dường như không còn biết gì đến thực tại nữa.
Giọng Nam Kha cuồng nhiệt:
- Anh yêu em . Em thật là tuyệt vời...
Hà Vân lim dim mắt :
- Em yêu anh . Em chỉ muốn trở thành vợ của anh...
- Anh sẽ cưới em...
- Bao giờ hả anh .. Nửa năm là quá dài . Em sợ mình không đủ
kiên nhẫn để đợi chờ...
Những nụ hôn tham lam của Nam Kha trượt dài xuống cổ :
- Nếu em muốn . Ngày mai sẽ làm đám cước của chúng ta.
Hà Vân hé mắt nhìn vẻ mặt đam mê của Nam Kha :
- Anh không sợ dư luận nữa sao ?
- Mặc kệ tất cả... Hà Vân... Anh yêu em...
Hà Vân mỉm cười với vẻ hài lòng khi Nam Kha tắt công tắc điện...
+
+ +
Năm ngày sau.
Hà Vân đến nhà Bảo Phương lúc cô đanh ngồi trong vườn.
Giọng Hà Vân vui vẻ :
- Bảo Phương ! Mình đến thăm bồ đây.
Nở một nụ cười gượng gạo , Bảo Phương nhìn sững Hà Vân . Mấy
hôm nay , câu chuyện mà Mỹ Mỹ kể lại đã đem lại cho cô buồn đau không ít . Cô
như rơi vào trạng thái hoàn toàn khác nhau . Hoang mang . nghi ngờ . Đau khổ.
Bắt gặp ánh mắt lạ lùng của Bảo Phương , Hà Vân hơi nhột . Cô
cười lả giả :
- Bồ đang ngắn hoa đấy à ?
Bảo Phương khàn giọng :
- Chiều nay bồ không đi làm sao ?
Phủi chiếc ghế , Hà Vân ngồi xuống và đặt bịch trái cây bên cạnh
:
- Mình được nghỉ . Ghé chợ mua một ít nhãn lồng để bồ ăn cho
vui . Mình còn nhớ là bồ khoái nhất nhãn lồng ở Huế , trái vừa ngọt vừa thơm.
Bảo Phương cắn môi :
- Bày đặt mua gì cho tốn kém . Chỉ cần bồ đến chơi với mình
là vui lắm rồi.
Thân mật vuốt tóc Bảo Phương , Hà Vân giọng quan tâm :
- Bồ hơi gầy đi đấy . Thế có ngủ được không ?
Bảo Phương khẽ nói :
- Mình hay bị thức giấc lúc nửa khuya.
Hà Vân sốt sắng :
- Uống thuốc an thần đi . Nếu không chữa bây giờ , để lâu
ngày càng khó chữa trị . Còn nếu bồ không thích uống thuốc thì lát nữa để mình
dặn chị bếp chưng gà giò đen với tam thất cho bồ . Phụ nữ tụi mình , quan trọng
nhất là giấc ngủ . Thiếu ngủ nhìn tiều tụy và xấu lắm đó.
Bảo Phương khẽ cắn môi nhìn Hà Vân . Vẫn là một Hà Vân nhiệt
thành , sôi nổi và chu đáo với cô . Không lẽ nào...
Mở bịch trái cây , Hà Vân sôi nổi :
- Quên nữa , ngoài nhãn lồng còn có thêm vú sữa . Mình biết bồ
thích nhất vú sữa đầu mùa . Cuối mùa , vú sữa vừa chát vừa khô , ăn không tốt
đâu.
Bảo Phương nhỏ nhẹ :
- Bồ đến chơi với mình được rồi . Mua gì tốn tiền . Nghe nói
rạp chiếu bóng chỗ bồ làm chuẩn bị đóng cửa , vậy mà bồ cứ bày vẽ lung tung.
Hà Vân cười :
- Lo gì . Mình chuẩn bị xin được việc làm ở một nơi cũng khấm
khá đó.
Bảo Phương ngắm nhìn Hà Vân . Bạn cô lúc nào cũng ăn diện ngất
trời . Như bây giờ chẳng hạn . Trang phục đúng y chang mấy cô người mẫu Hàn quốc.
Thấy hôm nay Bảo Phương có vẻ lạ , cứ quan sát cô mãi nên Hà
Vân cảm thấy nhột nhạt . Cô gượng cười :
- Sao bồ nhìn mình kỹ thế ?
Bảo Phương thành thực :
- Mình nghe nói hình như bồ có đến công ty của anh Nam Kha...
Hà Vân đỏ bừng mặt . Cô suy nghĩ rất nhanh . Nhất định Nam
Kha không điên để... khai bào chuyện vụng trộm của hai người . Vì thế , cô ứng
phó rất lẹ :
- Tuần rồi , mình có đến chỗ anh Nam Kha mấy lần.
Bảo Phương tròn mắt :
- Có chuyện gì không Hà Vân ?
Thở hắt một cái thật mạnh , Hà Vân ra vẻ rầu rĩ :
- Rạp chiếu bóng sắp đóng cửa . Mình định xin anh Nam Kha nhận
mình vào làm ở công ty anh ấy , nhưng chồng của bồ đã thẳng thừng từ chối.
Bảo Phương tỏ vẻ thông cảm :
- Tại sao bồ không nói với mình để mình dàn xếp . Biết đâu
mình có thể giúp được bồ trong chuyện này.
Hà Vân cong môi :
- Mình muốn tự sức mình , không muốn Nam Kha cho là mình lợi
dụng tình bạn của tụi mình để xin việc.
Bảo Phương giọng quan tâm :
- Anh ấy nỡ từ chối bồ sao ?
Hà Vân tả oán :
- Có đi vào công việc mới thấy là chồng của bồ nguyên tắc
kinh khủng . Nam Kha bảo là công ty anh ấy chỉ tuyển kỹ sư . Nhân viên làm văn
phòng như mình thì dư thừa hàng đống , chẳng những không tuyển thêm mà còn chuẩn
bị cho một số người thôi việc.
Chợt nhớ Mỹ Mỹ đã gặp chồng cô và Hà Vân đi vào vũ trường , Bảo
Phương chua chát thở dài . Cô không biết là Mỹ Mỹ có nhìn đúng người không . Rồi
cô cũng không biết mình phải hỏi Hà Vân như thế nào để không xúc phạm đến Hà
Vân.
Liếc nhìn vẻ mặt rầu rĩ của Bảo Phương , Hà Vân nói tiếp :
- Sự từ chối của Nam Kha làm mình vô cùng thất vọng . Cũng
may là bây giờ mình đã xin được chỗ khác.
Lùa hai tay vào tóc , Bảo Phương nói nhanh (Vì biết không ,
cô sẽ không bao giờ có can đảm mở miệng ).
Một cô em họ của Nam Kha đã nhìn thấy anh ấy đi vào vũ trường
với... một cô bạn của mình.
Hà Vân tỏ ra đần bản lĩnh hơn bao giờ hết , cô giận dữ thốt :
- Sao ? Đứa bạn nào khốn nạn thế Bảo Phương ?
Bảo Phương ngắc ngứ :
- Ơ...
Hà Vân tuôn một hơi :
- Đúng là vô liêm sỉ . Bảo Phương cho mình biết tên đứa bạn
phản trắc ấy đi , mình sẽ dạy cho nó một bài học đích đáng.
Bảo Phương lúng túng :
- Mình...
Hà Vân giận dữ :
- Chồng của bồ tệ đến thế sao ? Thế mà bồ đã nó dối với mình
là cuộc sống của bồ rất hạnh phúc . Lát nữa gặp Nam Kha , mình sẽ xỉ vả vào mặt
anh ta đấy.
Không còn nghi ngờ gì nữa , Hà Vân luôn luôn là một cô bạn
tuyệt vời . Bảo Phương giọng bối rối :
- Không... có lẽ cô em họ của anh ấy nhìn lầm người.
Hà Vân cao giọng :
- Chắc gì là lầm . Biết đâu chồng của bồ đã phản bội cũng
nên.
Bảo Phương giọng nhẹ nhõm :
- Mình chắc chắn Mỹ Mỹ đã nhìn lầm.
Mỹ Mỹ !
Vẻ mặt xinh đẹp của Hà Vân đanh lại . Hóa ra con nhỏ xí xọn
mà mỗi lần cô đến đây nó đều ngắm nghía chiếc váy ngắn mỏng tanh của cô với vẻ
chê trách không thèm giấu giếm . Được rồi , cô sẽ nói với Nam Kha trị cho con
nhỏ ấy biết tay.
Liếc nhanh khuôn mặt nhẹ nhõm của Bảo Phương , Hà Vân cảm thấy
ghét . Hôm nay cô ghé đây mục đích để ngầm nhắc cho Nam Kha biết là anh phải tiến
hành mọi chuyện thật gấp . Cô không quen chờ đợi.
Đàn ông là giống bội bạc dễ quên . Chiếm đoạt được cô , Nam
Kha ghé đến thêm chỉ vài lần nữa rồi dông tuốt . Gọi điện thoại cho anh thì anh
cứ ậm ừ hứa cưới . Cô không muốn trở thành nhân tình của anh . Cô muốn trở
thành vợ của anh càng sớm càng tốt . Lẽ ra, giờ đây cô có thể trân tráo xác nhận
với Bảo Phương về mối quan hệ giữa cô và Nam Kha chứ không cần giả vờ đóng kịch
với nó nhưng cô không muốn sự háo thắng của mình có thể dẫn đến một kết quả tệ
hại.
Bảo Phương có thể giở quẻ không đồng ý ly hôn vì quá yêu Nam
Kha . Đó là một điều cô phải tính đến...
Chờ mãi vẫn không thấy Nam Kha lái xe về , Hà Vân đứng dậy giọng
uể oải :
- Mình về nghe Bảo Phương...
Như sực tỉnh , Bảo Phương vội nói :
- Bồ có còn muốn làm việc ở công ty anh Nam Kha nữa không .
Lát nữa , anh ấy về mình sẽ nói giúp cho bồ.
Hà Vân phẩy tay :
- Thôi . Bảo Phương... Tính mình tự ái cao lắm . Bồ cứ để mặc
mình . Vả lại , mình đã xin được một chỗ khác . Nếu có nói , chỉ cần nói với
Nam Kha là... Hà Vân đến đây ngồi chơi rất lâu . Thế thôi.
Nghe tiếng gõ cửa , ngẩng đầu lên Nam Kha hắng giọng :
- Vào đi . Cửa không khóa.
Cửa mở.
Trước mặt anh là Mỹ Mỹ với chiếc xắc cốt sinh viên đu đưa
trên tay.
Giọng anh ngạc nhiên :
- Không học sao ? Ngọn gió nào đưa em đến đây ?
Ngồi xuống ghế , Mỹ Mỹ cười :
- Không có ngọn gió nào cả . Chiếc xe Chaly thổ tả của nhỏ bạn
em hư đến mấy lượt trên đường mới cổng được em đến đây.
Nam Kha bật cười:
- Cô bạn em đâu rồi ?
Mỹ Mỹ lý lắc :
- Nó đang ăn há cảo ngoài lề đường, ăn một mình . Vì không đủ
kiên nhẩn để đợi chờ em lát nửa bay ra với nó.
Nam Kha nhướng mày:
- Gặp anh có chuyện gì không ?
Mỹ Mỹ liếm môi :
- Có chứ , anh đoán thử coi.
Nam Kha nhún vai :
- Xin tiền.
Mỹ Mỹ nổi tự ái :
- Có bao giờ em xin tiền anh đâu.
Nam Kha cười:
- Quên , muốn mượn anh ít tiền vì đang cao hứng đi shop chứ
gì ?
Mỹ Mỹ trề môi :
- Tiếc rằng anh đánh giá em quá thấp.
Nam Kha phì cười :
- Sao sáng nay, em có vẻ lý sự vậy Mỹ Mỹ ? Rồi, nói thử xem .
Anh củng không biết được lý do nào đã khiến em phải vượt đường xa và leo lên mấy
tầng lầu để gặp anh, bỏ mặc cô bạn thân ngồi nhai há cảo một mình.
Mỹ Mỹ vênh mặt :
- Hãy trả lời nhửng câu hỏi của em trước đã . Em sẽ giải
thích lý do sau.
Nam Kha cười :
- Đồng ý . Thỉnh thoảng mới gặp em, nếu không chiều em củng
hơi kỳ.
Mỹ Mỹ ngồi thẳng người, cao giọng :
- Anh và chị Bảo Phương tiến đến hôn nhân là do tình yêu hay
do cha mẹ ép buộc ?
Nam Kha cười :
- Hỏi gì lạ thế ?
Mỹ Mỹ nhăn mặt :
- Anh cứ trả lời đi.
Khẽ lắc đầu với vẻ tức cười, Nam Kha trầm giọng :
- Chuyện anh và Bảo Phương yêu nhau, ai mà chẳng biết . Anh
và Bảo
Phương đến với nhau bằng một tình yêu hết sức thơ mộng.
Mỹ Mỹ đằng hắng :
- Quen nhau mấy tháng thì anh và chị Bảo Phương cưới nhau ?
Nam Kha nhún vai :
- Ba tháng !
Mỹ Mỹ nhướng mày :
- Cuộc hôn nhân của anh trước đây như thế nào ?
Nam Kha tặc lưỡi :
- Tuyệt vời !
Mỹ Mỹ nheo mắt :
- Chị Bảo Phương như thế nào với bác Thái và anh ?
Nam Kha trầm giọng :
- Một cô con dâu rất tốt, một người vợ ngoan hiền...
Ngẩng đầu nhìn Mỹ Mỹ với ánh mắt lạ lùng, Nam Kha càu nhàu :
- Bộ em hết chuyện để hỏi rồi hay sao Mỹ Mỹ ? Em không thấy
là anh đang bận rộn làm việc sao ?
- Thế anh co biết là mọi người nói sao khi anh cưới một cô vợ
hiền lành xinh đẹp như chị Bảo Phương không ?
Nam Kha tò mò :
- Mọi người nói sao ?
Mỹ Mỹ tuyên bố :
- Họ cho anh là người vô cùng hạnh phúc, may mắn . Có rất nhiều
người đàn
ông không thua kém gì anh về địa vị xã hội đã yêu chị Bảo
Phương nhưng chị ấy không hề rung động.
Nam Kha chua chát :
- Giờ thì sao ? có ai còn bảo là anh may mắn nửa không ?
Mỹ Mỹ hùng hồn :
- Có chứ !
Nam Kha giọng gây hấn :
- Ai ?
Mỹ Mỹ tỉnh bơ :
- Em !
Nam Kha cười khẩy :
- Em à ? may mắn nổi gì ? em đã điên chưa đấy ?
Mỹ Mỹ chùng giọng :
- Em nói điều ấy hết sức nghiêm túc. Anh không thấy mình vẩn
còn được
chị Bảo Phương yêu thương đó sao.
Nam Kha bực dọc :
- Anh không cần tình yêu ấy nửa.
Mỹ Mỹ thẳng thắn :
- Anh không thể quay ngoắt 180 độ chỉ vì vợ anh tật nguyền .
Em dù nhỏ tuổi nhưng vẩn viết là người ta sống cần có sự thủy chung trước sau
như một và cùng cần có nghĩa tình . Đó là em chưa đề cập đến một khía cạnh
khác.
Nam Kha cau có :
- Gì nửa ?
Mỹ Mỹ nói chậm rải :
- Chính anh đã gây ra tai nạn cho chị Bảo Phương.
Nam Kha cười nhạt :
- Em nói nhiều quá.
Mỹ Mỹ ngẩng đầu :
- Vì anh không tôn trọng chị Bảo Phương và vì anh không quý
trọng tình yêu
ngày nào nên em mới nói.
Nam Kha đanh mặt :
- Anh vẩn tộn trọng Bảo Phương . Cô ta còn muốn gì nửa ?
Mỹ Mỹ phê phán :
- Anh xem thường chị Bảo Phương thì đúng hơn.
Nam Kha lừ mắt :
- Em không được nói lung tung nghe không, Mỹ Mỹ !
Mỹ Mỹ nói một hơi:
- Thế anh giải thích như thế nào đầy về chuyện anh cặp bồ với
Hà Vân , cái cô bạn phản trắc của chị Bảo Phương ?
Nam Kha tái mặt :
- Ai nói với em như thế ?
Mỹ Mỹ giận dử :
- Chính em đã thấy anh và cô ta cặp kè với nhau trong vủ trưỜng
. Ngày nào cô ta củng đến phòng làm việc của anh vồi đóng chặt cửa lại... Em
nói như thế đã đủ chưa ?
Nam Kha rắn giọng :
- Anh có quyền !
Mỹ Mỹ ấm ức :
- Quyền gì ? chừng nào anh ly dị với chi Bảo Phương rồi muốn
làm gì thì làm
. Lẽ ra anh phải xót thương và an ủi chi Bảo Phương mới phải
. Đằng này, anh lại cặp bồ với Hà Vân . Không biết là liệu chị Bảo Phương co chịu
đựng nổi sự thật đau lòng này không ?
Nam Kha bực tức :
- Em theo dõi anh giùm Bảo Phương ` ? Bảo Phương nhờ em chứ
gì ?
Mỹ Mỹ ấm ức :
- Anh thừa biết chi Bảo Phương không đời nào xử sự như thế
kia mà.
Nam Kha hất hàm :
- Em lo học hơn là xía mủi vào chuyện người lớn.
- Em không thể làm ngơ chuyện này được . Chị Bảo Phương đâu
có lổi gì với anh.
Nam Kha cười khẩy :
- Sao em biết là cô ta không có lổi ? Bảo Phương có một cái lổi
không bao giờ có thể tha thứ được.
Mỹ Mỹ hầm hè :
- Anh nói đi ! chị Bảo Phương có lổi gì ?
Nam Kha tỉnh bơ :
- Cô ta có một cái lổi tày trời đó là không chịu chết đi cho
rảnh nơ.
Giận dử nhìn Nam Kha, Mỹ Mỹ lên án :
- Anh thật là tàn nhẩn . Thật em không thể ngờ được là anh có
thể buông ra những lời độc ác ấy . Thật đáng sợ.
Đấm tay lên bàn với vẻ giận dử , Nam Kha quát :
- Em về nhà đi ! chuyện của anh, anh tự giải quyết lấy.
- Em không về !
Nhắc ống điện thoại lên, Nam Kha giọng đe dọa :
- Mày ngoan cố là tao gọi cho Bảo Phương để mắng cho cô ta một
trận nên thân đấy . Mày có thích cô ta bị tao xài xể không ?
Mỹ Mỹ gào lên :
- Anh tồi lắm !
Trước khi rời khỏi phòng Nam Kha , Mỹ Mỹ còn giận dữ nói :
- Nếu anh đối xử tệ bạc với chị Bảo Phương thì em cũng không
còn quý anh như trước đây nữa đâu !
Chương 7
Một buổi tối tháng sáu.
Tại ngôi biệt thự của Nam Kha . Từng chiếc xe hơi đắt tiền
bóng lộn nối đuôi nhau, những chiếc xe máy đời mới, những người khách sang trọng...
Một không khí nhộn nhịp đã từ lâu rồi không thấy giờ mới lại
xuất hiện ở nơi này.
Sinh nhật của Bảo Phương.
Cho dù Bảo Phương không hề muốn tổ chức sinh nhật, không hề
muốn xuất hiện trước đám đông, không hề muốn Nam Kha đưa cô ra làm một nhân vật
trong màn kịch của anh thì Nam Kha vẫn lạnh lùng gạt bỏ, ai xẻ thịt em đâu . Một
dạ tiệc sang trọng linh đình không lẽ lại làm cho em phải đổ lệ ?
Vẻ mặt cô khổ sở:
- Em không muốn...
Không kém...
Trên chiếc xe lăn, Bảo Phương mặc một chiếc váy dài màu trắng
nét mặt cô u buồn . Cô ngồi yên bất động lắng nghe tiếng bánh xe nghiến trên thảm
sỏi, tiếng cười nói lao xao từ đại sảnh vọng lại...
Cánh cửa phòng xịch mở, Nam Kha lao vào phòng.
Nhìn thấy khuôn mặt u ám của cô, anh vội bảo:
- Bảo Phương... Em lại vừa khóc đó sao ? Em có biết là quan
khách đã đến gần đông đủ đấy không ? Tại sao lại khóc chứ ? Em phải hiểu là vì
qúa yêu em nên anh mới tổ chức một tiệc sinh nhật long trọng như thế này . Về mức
độ tốn kém không thua gì một đám cưới đấy nhé.
Cô khổ sở :
- Anh không hiểu được tâm trạng của em lúc này sao ?
Nam Kha cáu kỉnh :
- Hiểu làm quái gì ? Tâm trạng, tâm trạng . Anh chẳng hiểu gì
cả . Chỉ biết là đã ngốn gần chục triệu bạc cho buổi tối hôm nay.
Bảo Phương giọng van nài:
- Em cám ơn anh về những gì anh đã làm cho em tối nay . Nhưng
xin anh hãy mặc cho em ngồi yên trong bóng tối, không xuất hiện trước đám đông
. Em xin anh...
Nam Kha cười khẩy:
- Em định làm khó tôi à ?
Cô ứa nước mắt:
- Không... anh yêu . Em chỉ mong được yên thân.
Nam Kha nhún vai:
- Có ai xẻ thịt em đâu . Một dạ tiệc sang trọng linh đình
không lẽ lại làm cho em phải đổ lệ ?
Vẻ mặt cô khổ sở:
- Em không muốn...
Nam Kha quát khẽ:
- Anh không tranh luận nữa đâu . Em mau lau nước mắt giùm đi
. Rồi chịu khó trang điểm nữa . Đừng để anh phải muối mặt với mọi người... Mười
phút nữa là khai mạc buổi tiệc đấy.
Để mặt Bảo Phương ngồi chết lặng trên ghế . Nam Kha dập mạnh
cửa phòng . Chỉ một lát sau, anh lại đi vào và luôn miệng hối thúc Bảo Phương
nhanh nhanh lên...
Sau lời giới thiệu của một speaker, không khí tưng bừng trong
đại sảnh dường như lặng xuống khi Nam Kha trong bộ veston màu trắng chậm rãi đẩy
chiếc xe lăn ra giữa trung tâm của căn phòng rộng lớn.
Không khí thật cảm động.
Trên xe là Bảo Phương với chiếc váy mềm mại và đôi mắt u buồn.
Nhân vật chính của buổi tiệc.
Mọi người ào ào mang hoa đến tặng cho cô, kèm theo những nụ
hôn là những lời chúc tụng . Một rừng hoa . Bảo Phương như ngập tràn trong hoa
và qùa tặng.
Bảo Phương bối rối cảm ơn . Cô đọc được những ánh mắt dành
cho cô thương hại, tò mò hiếu kỳ, trắc ẩn...
Ta đang làm gì thế này ? Tại sao ta lại chui ra khỏi vỏ ốc khốn
khổ của ta ? Lẽ ra ta nên ở trong bốn bức tường của phòng ngủ hay là trong bó
ng tối của phòng ngủ hay là trong bóng tối của vườn hoa . Thế mà ta đã xuất hiện
trước đám đông . Họ đang chụm đầu bàn tán về nỗi bất hạnh của ta đấy Nam Kha thật
là độc đoán . Anh không hể lý giải được vào lúc này . Cô chỉ biết một điều là
Nam Kha không làm một việc gì đó mà không có mục đ236; . Một sự khoa trương
chăng ?
Càng ngày ta càng thất vọng về anh ấy . Hình như ta vẫn chưa
hiểu hết con người thực của anh . Anh ấy không phải là một người đàn ông đơn giản.
Anh chàng speaker đưa micro cho Nam Kha . Chồng của cô cầm lấy
giọng vui vẻ:
- Thưa tất cả các bạn, hôm nay là sinh nhật lần thứ hai mươi
ba của bợ tôi . Thay mặt nàng, tôi xin cám ơn sự hiện diện của qúy bạn . Tôi
xin tuyên bố khai mạc... đêm... sinh nhật Bảo Phương...
Một tràng Nam Kha nói qua kẽ răng (Không ai có thể nghe anh
nói gì, ngoại trừ Bảo Phương) - Cô định giở trò sao ? Chừng nào tôi chưa cho
phép thì cô phải ngồi đó, có đến tận khựng làm sao.
- Nam Kha thật là thủy chung...
- Bảo Phương thật có phước mới có một người bạn đời như thế...
Mọi người bàn tán xôn xao . Ai cũng nhìn Nam Kha với ánh mắt
ngưỡng mộ.
Bảo Phương lặng lẽ nghe người ta nhận xét về chồng cô . Cô nhếch
môi cười buồn . Không biết khi nào thì màn mới được hạ và cô chấm dứt một vai
diễn.
Nam Kha khui sâm banh . Tiếng nổ của nút chai trong không khí
làm cho buổi tiệc càng thêm long trọng . Mọi người cùng khui sâm banh với anh
và chạm cốc với nhau.
Nam Kha muốn gì ?
Đó là điều mà Bảo Phương không thể lý giải được vào lúc này .
Cô chỉ biết một điều là Nam Kha không làm một việc gì đó mà không có mục đích.
Rót cho Bảo Phương một ly rượu nhẹ, Nam Kha tình tứ nhìn cô:
- Mình chạm cốc đi em !
Bảo Phương máy móc làm theo lời của anh . Những ánh đèn Flash
lóe lên . Có cả những ống kính cu%?o Phương kêu lên:
- Đúnglà tôi đã ảo tưởng, ảo tưởng về tình bạn giữa tôi và Hà
Vân.
Cười lớn, Hà Vân tuyên bố :
- Nam Kha, anh còn đợi gì mà không cho cô ta biết mục đích của
anh torng buổi tiệc sinh nhật tối hôm nay.
Bảo Phương phẫn uất nhìn vẻ mặt lạnh lùng của Nam Kha . Cô
không thể nghĩ là anh và Hà Vân có thể đối xử với cô như thế . TạiẸt thân mật
trước những ánh mắt tò mò lẫn cảm kích của mọi người . Anh vờ vĩnh :
- Sao em ?
Bảo Phương giọng mỏi mệt:
- Anh có thể thay em tiếp khách được không ?
Vẻ mặt tươi cười, Nam Kha nói qua kẽ răng (Không ai có thể
nghe anh nói gì, ngoại trừ Bảo Phương) - Cô định giở trò sao ? Chừng nào tôi
chưa cho phép thì cô phải ngồi đó, có đến tận khuya cũng mặc.
Bảo Phương chua chát:
- Đến giờ phút này, em vẫn chưa hiểu được anh muốn gì.
Âu yếm choàng tay lên vai Bảo Phương, Nam Kha hạ thấp giọng:
- Hiểu làm quái gì . Tốt nhất là cô nên câm họng đi.
Hất mạnh cánh tay Nam Kha đang đặt trên vai cô, Bảo Phương giận
dữ ( Cô không biết là mọi người đang chăm chú quan sát hai vợ chồng cô và tỏ ra
bất bình khi thấy cô cư xử như thế với một người chồng hết sức cao thượng như
Nam Kha):
- Anh nỡ nói với em những lời như thế sao ?
Chỉ chờ có thế, Nam Kha đứng thẳng dậy trịnh trọng tuyên bố với
mọi người:
- Thưa các bạn, vợ của tôi không được khỏe . Cô ấy muốn nghỉ
ngơi một chút, lát nữa sẽ quay trở lại chung vui với mọi người . Mong các bạn
thông cảm.
Một tràng pháo tay vang lên cùng bài hát:
" Happy Birthday... " . Bảo Phương đưa hai tay lên
cao để chào mọi người rồi lăn xe đi thật mau . Như trốn chạy.
Men theo hành lang, cô không trở về phòng mà đi ra vườn.
Trăng sáng chiếu rõ mọi cảnh vật trong vườn . Từ chiếc ghế đá
lạnh lùng cho đến những nụ hoa run rẩy trong gió đêm.
Bụi tường vi nằm im lìm cuối vườn mà giờ đây những bông hoa
màu trắng chợt dịu dàng đến lạ thường . Dịu dàng đến mức có thể làm tâm hồn người
ta bỗng nhói đau.
Bảo Phương ngửa mặt nhìn lên bầu trời rộng . Cô thèm được
khóc, được chia sẻ . Cô yêu Nam Kha . Nhưng cô linh cảm trái tim của anh đang
vuột dần khỏi vòng tay bất lực của cô.
Ngồi như thế thật lâu, chợt Bảo Phương nghe tiếng chân quen
thuộc ở sau lưng . Quay mặt lại, Nam Kha đang đứng trước mặt cô với ly rượu màu
hổ phách đã vơi một nửa.
Dưới ánh trăng, Bảo Phương chợt thảnh thốt khi bắt gặp cái
nhìn lạnh buốt pha một chút tàn nhẫn của anh . Cô khẽ rùng mình.
Mơn trớn bờ vai đẫm sương đêm của cô, Nam Kha giọng ngọt
ngào:
- Em đang ngắm trăng đó sao ?
Mở to mắt nhìn anh, Bảo Phương bối rối gật đầu :
- Vâng...
Nở một nụ cười quyến rũ, Nam Kha hắng giọng:
- Có cần một bình trà sen thật nóng cho em không ?
Bảo Phương vội đáp:
- Không... Cám ơn... Anh đừng bận tâm đến em.
Khẽ so vai Nam Kha nói qua kẽ răng:
- Anh sẽ gọi chị bếp mang trà đến . Nào nói đi, trà ướp sen
hay trà ướp hoa ngọc lan ? Trà Bắc Cạn hay trà Bảo Lộc ? Nếu em không thích thì
trà Lipton vậy . Có thêm một đĩa nhỏ với mấy cục đường phèn và những lát chanh
tươi . Mọi sự đều hoàn hảo cho em, cho dù cơ thể của em chẳng hoàn hảo chút nào
. Nếu khôngmuốn nói đó là sự thiếu sót... hết sức khốn nạn.
Bảo Phương nghe đắng ở cổ . Nam Kha vẫn còn nhớ sơ%ình mang
nhiều bất hạnh đến cho anh.
Nam Kha cay đắng:
- Bất hạnh à ? Không, anh là một người đàn ông v trà và con
mèo nhâm nhi sữa không khác nhau là mấy . Anh vẫn thường gọi cô là con mèo nhỏ
của anh, cô tiên của anh.
Nhìn sững anh, Bảo Phương chùng giọng :
- Cám ơn anh đã quan tâm đến em . Em uống gì cũng được, không
cần phải cầu kỳ đường chanh . Nhưng em không khát.
Nam Kha cười nhạt:
- Kể ra em cũng thức thời . Một con người tật nguyền như em nếu
mà đòi hỏi phục vụ trà Lipton với những lát chanh, thỏi đường dể ra cũng kỳ
quái . Nhịn đi là vừa...
Bảo Phương nhìn xuống đôi chân của mình . Nỗi đau thể xác
không sao sánh được nỗi đau trong tâm hồn . Qủa tim của cô dường như vừa bị ai
đó bóp nghẹt.
Ngồi xuống chiếc ghế đá, nốc cạn ly rượu đang cầm trên tay,
Nam Kha cất giọng hằn học:
- Em có tin là có số mệnh không, Bảo Phương ?
Khẽ cắn môi, cô cười buồn :
- Sao anh lại hỏ em câu hỏi đó ?
Nam Kha nhướng mày:
- Để hiểu là có khi nào em xót thương cuộc đời của người khác
không ?
Giọng cô run rẩy :
- Em biết là mình mang nhiều bất hạnh đến cho anh.
Nam Kha cay đắng:
- Bất hạnh à ? Không, anh là một người đàn ông vô cùng hạnh
phúc.
Cô rơm rớm nước mắt:
- Anh đừng chua cay với em nữa.
Giọng Nam Kha thật kịch :
- Kìa em, sao lại khóc . Anh chỉ muốn luận bàn với em về số mệnh
của con người mà thôi . Hạnh phúc là gì, em có biết hay không ?
Cô nấc lên:
- Em xin lỗi anh . Xin lỗi anh vì đã làm cho anh bực dọc .
Xin lỗi anh vì đôi chân tật nguyền của em.
Nam Kha cười gằn:
- Một lời xin lỗi à ? Nó chẳng giải quyết được gì cả.
Cô khổ sở:
- Anh hãy nói đi . Em phải làm gì đây . Nếu anh muốn, em sẽ
ly hôn với anh ngay.
Một người bạn của Nam Kha đang đi kiếm anh, anh ta gọi lớn:
- Nam Kha... Cậu đâu rồi ?
Nam Kha lên tiếng:
- Mình đang ở đây.
Nhìn thấy những giọt nước mắt trên rèm mi dài và cong của Bảo
Phương, người bạn thảng thốt:
- Có chuyện gì à ?
Vuốt tóc Bảo Phương với vẻ yêu thương, Nam Kha hắng giọng bảo:
- Vợ mình dễ rơi nước mắt lắm . Cô ấy xúc động vì thịnh tình
của mọi người dành cho cô ấy trong đêm hôm nay.
Người bạn của anh cười nhẹ :
- Tôi không ngờ Bảo Phương đa cảm đến thế.
Âu yếm ôm vai Bảo Phương, Nam Kha tình tứ hỏi:
- Anh đưa em vào nhà nghe ?
Bảo Phương giọng muộn phiền:
- Không... Em chỉ muốn ngồi ở đây một mình.
Nam Kha chiều chuộng:
- Nếu em muốn, anh cũng không nài ép . Nhưng anh sẽ gọi chị bếp
mang trà nóng ra đây cho em.
Nhìn Nam Kha bằng ánh mắt ngưỡng mộ, người bạn của anh chân
thành nhận xét:
- Mọi người đều mừng cho Bảo Phương, Nam Kha là một người chồng
hết sức tuyệt vời.


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét