Đóa hồng trắng 2
Chương 7
Việt My!
Ðang đi xuống cầu thang, nghe tiếng gọi cô liền quay lại.
Khuôn mặt lạnh băng của Phi Nga làm cô bất ngờ, cô gượng cười:
- Chào chị.
Phi Nga nhếch môi:
- Chào cô.
Mở to mắt nhìn Phi Nga, Việt My không khỏi ngạc nhiên. Thường
ngày Phi Nga rất thích nói chuyện với cô, Phi Nga cũng thường nhờ vả có những
chuyện lặt vặt cho dù hiện nay cô không còn làm công việc tạp dịch nữa.
Săm soi nhìn cô từ đầu tới chân, Phi Nga buông một câu:
- Cô thật là khá.
Việt My ngơ ngác:
- Sao cơ?
Phi Nga cười nhạt:
- Cô đóng kịch khéo lắm.
- Chị nói gì mà em không hiểu?
Phi Nga cười gằn:
- Tôi hôm qua, cô đi chơi với ai?
Câu hỏi của Phi Nga làm Việt My bối rối. Trời ạ! Ðó không phải
là đi chơi mà là bị tra trấn. Nếu Phi Nga biết được đêm qua cô đã lội bộ đến mấy
cây số và đã khóc như thế nào có lẽ Phi Nga sẽ cảm thông với cô hơn.
Cô không biết phải giải thích với Phi Nga như thế nào cho ổn.
Liệu Khương Vỹ có để cho cô yên không nếu cô trả lời thành thật câu hỏi của Phi
Nga.
Phi Nga hỏi dồn:
- Cô nói đi, cô đi chơi với ai?
Việt My hít một hơi thật dài:
- Em không đi với ai cả.
Phi Nga hằn học:
- Cô nói dối. Có phải tối hôm qua cô đi chơi với Khương Vỹ
không?
- Kh ... ô ...ng.
Phi Nga trừng mắt:
- Một người bạn gái của tôi đã nhìn thấy Khương Vỹ chở cô, cô
còn dám chối nữa không?
Việt My chết sững người. Cô không biết phải giải thích cho
Phi Nga như thế nào. Quả thật là tai họa! Giọng cô khổ sở:
- Mọi chuyện không như chị nghĩ. Khương Vỹ rất yêu chị.
Phi Nga đanh mặt:
- Hãy thú nhận đi. Không vòng vo nữa, ai đã chở cô trên chiếc
Toyota?
Việt My nói đại:
- Em đi công chuyện.
Phi Nga rít giọng:
- Với ai?
- Kh ... ươ ... ng ... Vỹ.
- Công chuyện gì vào lúc gần nửa đêm?
Phi Nga giáng một tát tay xuống mặt Việt My nhưng cô đã tránh
kịp.
Việt My kêu lên:
- Thề có trời đất là Khương Vỹ và em không có gì với nhau.
Phi Nga hét lên:
- Cút đi! Nếu không, tôi đánh cô thì đừng có trách.
Trước cơn giận bừng bừng của Phi Nga, Việt My chỉ còn biết đi
nhanh vào phòng làm việc. Phải cố gắng lắm cô mới không bật khóc.
Chợt có tiếng chuông điện thoại nội bộ. Việt My nhắc ống nghe
lên. Ðầu dây là giọng bà Phú Gia:
- Cô sang ngay phòng làm việc của ta!
Chỉ sau một lát, Việt My đã có mặt trong phòng giám đốc. Chỉ
vào chiếc ghế trước mặt, bà Phú Gia hắng giọng:
- Cô ngồi xuống đi!
Chợt nhìn thấy gương mặt bơ phờ của cô, bà tỏ vẻ quan tâm:
- Cô sao thế?
Việt My ấp úng:
- Thưa, không.
- Ta thấy cô có vẻ xanh xao, lại có vẻ như thiếu ngủ.
Cô cố giữ vẻ bình thản:
- Thưa bà, cháu không sao cả.
- Cô phải ăn uống và ngủ thật điều độ.
- Vâng.
Chăm chú nhìn cô, bà lại hỏi:
- Có việc gì thế, hình như cô vừa mới khóc xong.
Hoảng hồn, Việt My vội nói:
- Bụi vừa rơi vào mắt cháu.
Bà Phú Gia khàn giọng:
- Ta mong rằng là cô nói thật.
Việt My cố lấy vẻ tự nhiên:
- Cháu không sao thật mà.
Bà thở dài:
- Mong là như thế.
Chợt sực nhớ ra bà quá quan tâm đến nhân viên dưới quyền, bà
lãnh đạo bảo:
- Ta muốn hỏi cô một số vấn đề về công việc.
- Vâng.
- Cô nghĩ gì về doanh thu của công ty hiện nay?
Việt My trầm giọng:
- Nếu cháu nói điều gì không phải, mong bà thứ lỗi.
Bà Phú Gia khuyến khích:
- Cô cứ nói đi!
- Trên biểu đồ, doanh thu là một đường thẳng nằm ngang, đó
không phải là dấu hiệu tốt cho công ty.
Bà Phú Gia nóng nảy cắt ngang:
- Cô không biết là tình hình thị trường ngày càng khó hay
sao?
Việt My khẽ cắn môi:
- Trong vòng gần nửa năm trời, doanh thu của công ty không
nhích lên chút nào. Ðó là một điều đáng báo động.
Bà Phú Gia kêu lên:
- Cô không hiểu gì về thị trường. Thế mà ta đã kỳ vọng vào khả
năng phán đoán kinh tế của cô.
Việt My nói chậm rãi:
- Thương trường là chiến trường. Không tiến lên có nghĩa là
đang lùi, thưa bà.
Bà Phú Gia bực tức:
- Cô nói không khác gì Khương Vỹ. Tuổi trẻ thường háo thắng.
Có phải biết là trong một bối cảnh khó khăn về thị trường như hiện nay, giữ vững
được doanh thu đã là một điều rất thành công.
Việt My trầm giọng:
- Nếu không mở rộng thị phần, bà sẽ mất dần khách hàng và lúc
đó biểu đồ không còn là một đường nằm ngang nữa.
Bà Phú Gia cười gằn:
- Cô muốn nói đó là một đường đi xuống chứ gì?
Việt My nhỏ nhẹ:
- Vâng.
Phẩy tay, bà cao giọng:
- Cô hãy về phòng làm việc để tiếp tục công việc của mình. Một
mình ta là đủ, ta không cần phải tham khảo ý kiến của ai nữa.
Lão Thái đón cô ở cổng với nụ cười hồn hậu cổ hũ:
- Cháu vào đi.
Việt My nhỏ nhẹ:
- Bà đang ở trong phòng phải không bác?
- Ðúng thế. Lão nghe chị Xoan báo là bà ấy đang ngủ.
Việt My phân vân:
- Thế thì cháu ngồi đợi ở dưới này. Lúc nào bà dậy, cháu sẽ
lên trên phòng.
Lão Thái gật đầu:
- Nếu cháu thích, cháu có thể dạo trong vườn, bác phải tiếp
công việc của mình đây.
Việt My chậm rãi đi dạo trong vườn. Theo yêu cầu của bà Phú
Gia, mỗi tối thứ bảy cô lại đến đây để trò chuyện cùng bà.
Lão Thái đang lúi húi cắt lá sâu trong vườn. Thấy thế, cô liền
đi đến:
- Bác có cần cháu phụ cắt lá sâu không?
Ðưa chiếc kéo to sụ cho cô, lão Thái vui vẻ:
- Hồng dạo này sâu rầy quá.
Cô mỉm cười:
- Chăm hồng rất khó phải không bác?
- Nhưng nhờ có hồng, vườn hoa xinh đẹp hơn. Người ta bảo hồng
là chúa tể của các loài hoa, ngẫm lại cũng phải. Thế cô có thích hồng không?
Cô nhỏ nhẹ:
- Cháu thích nhất là hồng trắng.
- Cậu chủ cũng thích hồng trắng như cô.
Tiết lộ của lão Thái làm Việt My không giấu được ngạc nhiên.
Một con người đáng ghét như Khương Vỹ mà cũng yêu hoa sao.
Giọng cô đầy nghi hoặc:
- Sao bác biết là Khương Vỹ thích hồng trắng?
Lão Thái mỉm cười:
- Bà chủ cho người trồng hồng trắng trong vườn theo yêu cầu của
cậu chủ.
Việt My lấp lửng:
- Có nhiều người trồng hoa theo phong trào chứ không phải xuất
phát từ sở thích.
Lão Thái hồn hậu:
- Cậu chủ vốn yêu hoa. Thỉnh thoảng cậu ấy cũng dành nhiều thời
gian chăm sóc cây.
Chậm rãi đi đến những luống hoa Bạch Cung nằm cạnh nhà ăn, Việt
My bâng khuâng ngắm nhìn. Những bông hoa màu trắng vươn cao mạnh mẽ đã làm một
góc vườn sáng lên.
Chợt cô quay lại khi nghe thấy tiếng ô tô rú trước cổng. Lão
Thái lật đật ra mở cổng. Lát sau, lão quay trở lại thì thào:
- Cậu chủ về.
Việt My buột miệng:
- Bác có sợ cậu ấy không?
Lão Thái mỉm cười:
- Sao lại sợ khi cậu ấy rất quý mến lão. Lão có mặt tại ngôi
nhà này đã rất lâu, từ khi cậu chủ chưa ra đời.
Cô tròn mắt:
- Bác ở đây đã lâu thế sao?
- Ðúng thế, đám cưới của ba mẹ cậu chủ cũng có mặt lão.
- Ông bà đã qua đời rồi sao?
- Cậu chủ mồ côi rất sớm nên phải sống với nội. Bà chủ rất
yêu cậu chủ vì cậu ấy là đứa cháu duy nhất của bà.
Việt My liếc về phía sân, nơi Khương Vỹ vẫn đang còn nghênh
ngang ngồi trên chiếc mô tô. May mà anh không thấy cô, nếu không thế nào cô
cũng bị kiếm chuyện.
Lão Thái chợt hỏi:
- Có phải cô không thích cậu chủ?
Việt My ngắc ngứ:
- Cháu chỉ là người làm công cho bà giám đốc, làm sao cháu lại
dám như thế.
Lão Thái mỉm cười:
- Thế mà lão lại nghe nói cô không ưa cậu chủ.
Việt My vội hỏi:
- Bác nghe ai nói?
Lão Thái cười xòa:
- Lão không nói đâu.
Việt My nài nỉ:
- Bác nói cho cháu nghe đi.
- Lão sợ bị la quá.
- Cháu không nói với ai đâu.
Lão Thái húng hắng ho:
- Lão nghe bà chủ nói.
Việt My sửng sốt:
- Trời đất!
- Cô ngạc nhiên lắm sao?
- Vâng.
Không ngạc nhiên sao được khi cô cứ ngỡ là bà Phú Gia chỉ
quan tâm đến công việc. Mà cô cũng không hiểu vì sao bà lại biết được là cô có
ác cảm với cháu nội của bà. May là cô chưa bị đuổi việc.
Cô lo lắng hỏi:
- Thế bác có nghe bà giám đốc nói gì không?
- Lão không nghe.
Câu chuyện giữa cô và lão Thái đột ngột chấm dứt vì Khương Vỹ
đang xăm xăm đi đến chỗ cô và lão Thái đang đứng.
Vừa nhìn thấy cô, hàng mày rậm của anh đã nhướng cao lên:
- Cô làm gì ở đây?
Lão Thái đáp thay cô:
- Bà chủ đang ngủ nên cô My xuống đây tỉa lá sâu với lão cho
vui.
Khương Vỹ giọng gây hấn:
- Không gặp được nội tôi, sao cô không về đi?
Việt My nhếch môi:
- Tôi cũng muốn về lắm chứ.
Thấy không ổn, lão Thái lặng lẽ rút lui. Chỉ còn lại hai người,
Khương Vỹ gằn giọng:
- Cô đã nói với Phi Nga những gì?
Việt My đỏ bừng mặt:
- Chỉ có sự hiểu lầm.
- Cô có biết là cô đã phá tôi không?
Việt My vội thanh minh:
- Một người bạn của Phi Nga đã thấy anh chở tôi, tôi không có
cách nào để giải thích cho Phi Nga hiểu.
Khương Vỹ lạnh lùng phán:
- Có thù tôi, cô cũng không nên trả đũa như thế. Nếu Phi Nga
chia tay với tôi, cô cũng không yên đâu.
Việt My ấm ức:
- Lỗi đâu phải do tôi.
Không cần nghe lời thanh minh của cô, Khương Vỹ đi nhanh vào
nhà.
Cô ấm ức nhìn theo anh, chợt nhớ ra có thể giờ này bà Phú Gia
đã tỉnh dậy cô liền phóng lên cầu thang.
Gõ nhẹ cửa phòng, Việt My khẽ giật mình khi nghe bà Phú Gia
lên tiếng:
- Vào đi!
Cô đẩy cửa bước vào, vẻ mặt bối rối:
- Lúc nãy cháu đến nhưng bà ngủ.
Bà Phú Gia hắng giọng:
- Ta chợp mắt được một lát, nhờ thế cảm thấy dễ chịu hơn.
Cô nghiêng đầu hỏi:
- Cháu pha trà cho bà nhé?
Bà Phú Gia lắc đầu:
- Không.
- Thế bà có thích đi dạo trong vườn không?
- Không.
Im lặng một lát, cô lại hỏi:
- Hay là bà thích nghe đọc thơ tiền chiến?
- Không.
Mở to đôi mắt đẹp, cô trầm giọng:
- Thế bà muốn cháu làm gì?
Chăm chú nhìn thật lâu trên rèm mi cong, buồn buồn như một dấu
ngã bà lặng lẽ phán:
- Ta không muốn gì cả.
Cô nói thật khẽ:
- Thế bây giờ cháu có thể về nhà được không?
Bà Phú Gia nhướng mày:
- Cô nôn nóng về nhà để làm gì?
Việt My bặm môi:
- Ba cháu đang ở nhà một mình.
- Thế tại sao có hôm ta gọi điện về chỗ hàng xóm của cô, người
ta bảo tối nào cô cũng không có ở nhà?
Việt My nhỏ nhẹ:
- Cháu phải đi làm thêm ca tối.
- Làm gì?
Tránh ánh mắt của bà, cô trầm giọng:
- Dạ, may hàng gia công.
Bà kêu lên:
- Cô tưởng mình khỏe lắm sao? Chỉ riêng công việc ở công ty,
cô đã bận rộn suốt ngày. Thế mà buổi tối cô còn phải đi làm thêm ca ba. Con người
không phải là một cái máy, có hiểu không?
- Vâng.
- Sức khỏe con người là quan trọng nhất, cô hiểu không?
- Vâng.
- Cần phải ăn uống thật điều độ.
- Vâng.
Giọng bà Phú Gia khàn khàn:
- Cô cần tiền lắm sao?
- Vâng ...
- Ðể làm gì?
Việt My bặm môi:
- Dạ, để hưởng thụ.
Câu trả lời của cô khiến bà nổi giận. Bà so vai:
- Thế đấy! Rồi cô cũng giống như những cô gái mà ta thường thấy,
lúc nào mở miệng ra cũng tiền tiền. Tiền là quan trọng nhưng tiền không phải là
tất cả.
Quay mặt nhìn ra vườn, Việt My cố tránh ánh mắt bực dọc của
bà Phú Gia.
Nếu bà biết cô làm vũ nữ, không biết cơn giận của bà còn tới
cỡ nào.
Ðột ngột bà lại hỏi:
- Làm thêm ca ba cô được thêm bao nhiêu tiền?
Việt My chớp mắt:
- Dạ, khoảng hai triệu đồng một tháng.
- Cô may hàng gì?
Ðã lỡ nói dối, Việt My đành trả lời:
- Dạ may dày da túi xách.
Bà Phú Gia tặc lưỡi:
- Cần gì cô phải đi làm thêm buổi tối. Tiền lương mà ta trả
cho cô hàng tháng cũng đã đủ cho cô hưởng thụ.
Việt My bặm môi ngó lơ ra cửa. Nếu bà Phú Gia còn tiếp tục
tra tấn, không chừng cô sẽ trả lời lung tung.
Chợt giọng bà chùng xuống:
- Cô có thấy mình hơi xanh không?
Việt My khẽ nói:
- Vâng. Cũng có người nhận xét như bà.
- Ai?
Câu hỏi đột ngột của bà khiến Việt My ngắc ngứ:
- Dạ, một người đàn ông.
Bà hỏi dồn:
- Bạn trai của cô?
Việt My đỏ mặt:
- Cháu chưa có bạn trai. Ðó chỉ là một người quen biết. Anh
ta còn bảo là cháu rất xấu, không chỉ xanh xao mà còn xấu.
Bà Phú Gia kêu lên:
- Hắn không có mắt sao?
Câu nói của bà khiến cô hả lòng hả dạ. Cô bặm môi:
- Anh ta nói không đúng sao?
Bà Phú Gia hậm hực:
- Cô rất đẹp, cô biết không? Chỉ tiếc là cô chỉ hơi gầy. Với
lũ trẻ bây giờ, gầy là thời trang là mốt nhưng với ta thì đó không phải là một
điều tốt. Nếu cô được ăn uống đầy đủ hơn một chút, cô còn đẹp hơn một hoa hậu.
Tên đàn ông nào dám chê cô xấu, đó là một tên đàn ông thiển cận, ngốc nghếch.
Sao cô không mắng cho hắn một trận tơi bời?
Việt My mỉm cười:
- Cháu không dám.
- Tại sao lại không dám?
- Anh ta là cháu của giám đốc công ty giày da, nơi cháu đang
làm.
- Cô sợ bị đuổi việc chăng?
- Vâng.
- Nếu đuổi việc cô, hắn là một tên đàn ông hết sức bình thường.
Cô hào hứng:
- Vâng, thưa bà đó là một đàn ông rất tầm thường. Anh ta thường
kiếm chuyện với cháu bất cứ lúc nào cho dù cháu luôn luôn cố gắng làm tốt công
việc của mình.
Bà Phú Gia cao giọng:
- Hãy báo với giám đốc!
- Lệu có ích gì khi đó là cháu nội duy nhất của giám đốc.
Vừa dứt lời, Việt My chợt hết hồn khi nhận ra Khương Vỹ đang
đứng tựa lưng vào cửa từ hồi nào không biết.
Cô kêu lên:
- Ơ!
Bà Phú Gia cũng vừa nhìn thấy anh, giọng bà vui vẻ:
- Con đến lâu chưa, sao nãy giờ không lên tiếng?
Chằm chằm nhìn Việt My không chớp mắt, Khương Vỹ so vai:
- Con đợi nội khá lâu. Vì nội đang say sưa nói chuyện nên con
không dám cắt đứt câu chuyện về một người đàn ông tầm thường nào đấy.
Bà Phú Gia cười lớn:
- Ta đang nói chuyện vui với Việt My đó mà.
Khương Vỹ không rời mắt khỏi Việt My:
- Nội đã gặp người đàn ông tầm thường ấy chưa?
Bà Phú Gia lắc đầu:
- Chưa. Nhưng đúng là một kẻ không có mắt khi dám chê Việt My
là xấu xí.
Trong lúc Việt My thiếu điều độn thổ vì quê thì Khương Vỹ lại
tưng tửng hỏi cô:
- Nội tôi thì nhận xét về hắn như thế, còn cô thì sao?
Thấy cô im lặng, anh hỏi dồn; - Sao?
Việt My luống cuống:
- Ơ!
- Cô nói đi.
Việt My ngắc ngứ::
- Tôi không biết.
Khương Vỹ nhướng mày:
- Lúc nãy tôi nghe cô nguyền rủa hắn cũng ác chiến lắm mà. Chỉ
tiếc là tôi không gặp được hắn một kẻ hết sức tầm thường.
Bà Phú Gia lên tiếng:
- Con tìm nội có chuyện gì không?
Ngạo mạn nhìn Việt My, Khương Vỹ hắn giọng:
- Con định nhờ cô nhân viên tạp dịch của nội dọn phòng giùm
con.
Bà Phú Gia kêu lên:
- Việt My không còn làm công việc tạp dịch nữa rồi, còn không
biết sao?
Khương Vỹ so vai:
- Chị bếp đang bận việc, mà phòng con lại hơi bệ bộn. Dù gì
cô cựu nhân viên tạp dịch của nội cũng quen công việc dọn dẹp nên con mới nhờ.
Bà Phú Gia trách móc:
- Phòng con lúc nào cũng khóa cửa, lại không chịu đưa chìa
khóa cho người giúp việc dọn dẹp.
Quay lại nhìn Việt My, bà dịu giọng:
- Phiền cô một chút, dọn xong phòng Khương Vỹ, cô sang đây với
ta.
Việt My đi theo Khương Vỹ với vẻ cảnh giác. Cô biết là anh muốn
kiếm chuyện với cô, nhưng không thế thoái thác.
Phòng ngủ của anh nằm trên tầng ba, hoàn toàn biệt lập với mọi
người vì cạnh phòng ngủ lại là một gian phòng rộng dùng để tập thể hình.
Xoay nhẹ chìa khóa, Khương Vỹ nheo mắt nhìn cô:
- Ðể xem cô còn xù xì gai góc đến cỡ nào!
Cửa mở, trước mắt Việt My là một căn phòng rộng sang trọng. Một
không gian đẹp với những rèm cửa màu san hô. Chỉ tiếc là trong phòng bề bộn
không thể tả.
Thả người nằm dài trên giường, anh hất hàm:
- Dọn đi!
Khoanh tay nhìn anh, cô lạnh giọng:
- Nếu muốn tôi dọn dẹp, anh chịu khó ngồi dậy.
Anh cười nhạo:
- Cô có biết là cô đang nói chuyện nói ai không?
Cô cười nhạt:
- Tôi tự biết thân phận của mình.
- Nếu biết, hãy im lặng mà dọn dẹp.
Giọng cô ấm ức:
- Anh thì nằm mà tôi lại lăng xăng dọn dẹp, anh không thấy
chướng sao?
Vẫn nắm dài trên giường, Khương Vỹ chống tay dưới gáy nhìn
cô:
- Tôi muốn chiêm ngưỡng cô để xem cô đẹp cỡ nào.
Việt My mím mối:
- Tôi không hề cho là mình đẹp.
Khương Vỹ nheo mũi:
- Cô nói dối. Cứ theo khẩu khí của cô lúc nãy, coi bộ cô tự cho
mình là một hoa hậu.
Việt My nói bừa:
- Nếu tôi là hoa hậu, điều đó cũng hợp lý thôi.
- Muốn trở thành hoa hậu, cô phải tốn khoảng một ký phấn hồng
và phải tốn khoảng một tỷ đồng để sửa sắc đẹp.
Nhìn anh với vẻ nghi hoặc, cô chợt phân vân tự hỏi. Tại sao
dưới mắt tên đàn ông tầm thường này, cô chỉ là một con vịt xấu xí. Không lẽ cô
xấu đến mức như anh nói.
Aám ức nhìn anh, cô tuyên bố:
- Nội của anh khen là tôi rất đẹp.
Khương Vỹ cười nhạo:
- Cô không biết là nội tôi mắt kém sao?
Cô vùng vằng:
- Xấu hay đẹp, điều đó không quan trọng với tôi. Anh chịu khó
ngồi dậy đi.
Nếu anh không ngồi dậy, tôi sẽ đi ra khỏi phòng ngay lập tức.
Ném chiếc gối ôm đến sát tường, Khương Vỹ ngồi dựa lưng vào gối:
- Như thế này được chưa?
Việt My nguýt dài. Cô xắn tay áo lên và không biết phải bắt đầu
từ đâu với một bãi chiến trường.
Nhặt mấy tờ tạp chí nằm vương vãi trên sàn nhà và sắp xếp lại
đồ đạc trong phòng, cô khẽ thở dài. Hành tội cô như thế này, coi bộ Khương Vỹ mới
hài lòng. Thật cô chưa thấy người nào đáng ghét như anh.
- Pha cho tôi một ly cam tươi!
Cô nhăn mặt:
- Anh không thấy tôi chưa dọn xong sao?
Khương Vỹ tặc lưỡi:
- Lát sau dọn tiếp!
- Cam đâu?
- Trong tủ lạnh.
Vùng vằng mở tủ lạnh, cô xẵng giọng:
- Uống ngọt hay không?
Khương Vỹ nhướng mày:
- Cô muốn hỏi gì?
Việt My hằm hè:
- Tôi muốn hỏi là anh có uống đường hay không?
Khương Vỹ nhăn mặt:
- Tôi đâu phải là một đứa con nít.
Lục tìm một lát, cô lại la lên:
- Tôi đâu thấy dụng cụ cắt cam.
Khương Vỹ lừ mắt:
- Ðây đâu phải là nhà bếp. Bộ cô không thể cắt cam ra rồi vắt
được sao?
Cô dấm dẳng:
- Ðược chứ sao không, nhưng làm như thế có cả vị the của vỏ,
anh ráng chịu.
Khương Vỹ nổi giận:
- Cô là nhân viên của nội tôi hay là bà nội của tôi?
Việt My cũng bừng bừng:
- Thế tôi là nhân viên của nội anh hay là đầy tớ của anh?
Vùng đứng dậy, Khương Vỹ tiến đến sát Việt My. Cô chưa kịp hiểu
ra chuyện gì thì anh đã nắm lấy hai vai cô siết chặt lấy cô.
Việt My hét lên:
- Buông tôi ra!
Khương Vỹ ngạo mạn:
- Nếu tôi muốn hôn cô thì cô nghĩ sao?
Việt My giận dữ:
- Anh không thể cư xử thô lỗ như thế được. Buông tôi ra!
Khương Vỹ cao giọng:
- Tôi muốn bẻ gãy lòng kiêu hãnh vô bờ bến của cô. Ðể xem cô
còn gai góc như thế nữa hay không.
Việt My cố vùng vằng ra khỏi đôi tay mạnh mẽ của Khương Vỹ
nhưng vô ích. Anh cúi xuống rồi tìm cách hôn lên môi cô.
Nhìn Khương Vỹ bằng ánh mắt đầy căm hờn, Việt My bật khóc:
Khương Vỹ buông cô ra. Anh chưa kịp nói gì thì đã lãnh trọn
nguyên một cái tát.
Việt My vùng chạy ra khỏi phòng của anh, trên gương mặt xinh
đẹp ràn rụa những dòng nước mắt.
Chương 8
Thế Phi dịu dàng hỏi:
- Em uống gì?
Việt My cười hiền:
- Cocktail dâu tây.
Vẫy tay gọi bồi, Thế Phi gọi hai ly cocktail. Giọng anh vui vẻ:
- Em đã đến đây lần nào chưa?
Cô lắc đầu:
- Còn anh thì sao?
Thế Phi mỉm cười:
- Cách đây mười năm, anh thường đến đây.
Cô chớp mi:
- Anh có vẻ là người chung thủy với kỷ niệm.
Khuôn mặt Thế Phi thoáng buồn:
- Có những kỷ niệm tưởng chừng như có thể nắm bắt được trong
tay, nhưng có những kỷ niệm đã mãi mãi trở thành kỷ niệm.
Cô nghiêng đầu hỏi:
- Anh không vui sao?
- Em có muốn anh tâm sự không?
Chông tay lên cằm, cô nhỏ nhẹ:
- Vâng em đang chờ anh nói.
Thế Phi trầm giọng:
- Cách đây mười năm, anh đã có một tình yêu thật tuyệt vời.
Nàng là một người con gái rất ngoan và xinh đẹp.
Việt My mở to mắt:
- Cô ấy đâu rồi?
- Ði lấy chồng.
Việt My thảng thốt:
- Thế sao?
Thế Phi chùng giọng:
- Gia đình của nàng chê anh nghèo. Giá như cách đây mười năm
anh có sự nghiệp như thế này, nàng đã không phụ anh.
Cô an ủi:
- Do gia đình cô ấy chứ đâu phải do cô ấy.
Thế Phi nhìn vào đôi rèm mi cong cong:
- Nàng rất hiền thục, hệt như em.
Cô mỉm cười:
- Em là vũ nữ, hiền thục nỗi gì.
Anh trầm giọng:
- Không hiểu sao anh vẫn có ý nghĩ là em đang ở trong hoàn cảnh
nào đó thật đặc biệt. Em hoàn toàn không giống như những cô gái mà anh quen biết.
Cô nghiêng đầu hỏi:
- Anh nghĩ về em như thế nào?
- Em là một cô gái giàu nghị lực có cá tính, sự mạnh mẽ của
em chẳng qua là để che giấu một tâm hồn dễ bị tổn thương.
Cô mỉm cười:
- Em không được như anh nói đâu.
Thế Phi vào đôi mắt đẹp:
- Anh tin về những điều anh cảm nhận. Tối hôm nay, anh ghé đến
vũ trường chỉ cốt gặp được em. Mời được em đi ra ngoài như thế này thì đâu phải
là chuyện dễ.
Cô xoay nhẹ ly nước trong tay, lòng phân vân tự hỏi ma lực
nào đã khiến cô nhận lời mời của anh, ngồi trong một quán bar trên tầng thứ mười
sáu của một địa ốc trong thành phố.
Giọng anh ân cần:
- Em có thích khung cảnh ở đây không?
Cô mỉm cười:
- Em nghĩ là không còn chỗ nào tuyệt vời hơn. Từ đây em có thể
nhìn thấy một phần của thành phố. Về đêm, thành phố dường như đẹp hơn.
Thế Phi trầm giọng:
- Ngồi ở đây, chúng ta không phải nghe thấy những tiếng động
cơ gầm rú trên đường. Anh nghĩ là chúng ta đang có một thế giới riêng.
Nghiêng đầu nhìn những ánh sao lấp lánh, cô cười hiền:
- Em cứ ngỡ là mình có thể với tay hái sao trời và lùa những
đám mây trong tay.
Thế Phi lặng lẽ ngắm cô. Trước mặt anh là một cô gái thật giản
dị. Chiếc váy dài màu trắng và gương mặt trang điểm thật nhẹ của cô khiên cô đẹp
tựa một nhánh hồng trắng. Thanh khiết.
Giọng anh ấm áp:
- Em có thể nói về mình một chút được không?
Cô mỉm cười:
- Vũ nữ tự do.
Anh kêu lên:
- Việt My.
Cô so vai:
- Em đâu có gì để nói về mình.
Thế Phi trách nhẹ; - Tại sao em luôn cố thu mình trong một lớp
vỏ do em tự tạo ra?
Cô nửa đùa nửa thật:
- Biết đâu nhờ thế mà em an toàn hơn.
- Em vẫn xem anh là một người xa lạ sao?
Cô bặm mới:
- Hãy thông cảm cho em. Em không mối quan tâm nào khác ngoài
việc phải kiếm cho thật nhiều tiền vào mỗi tối.
Thế Phi cau mày:
- Em cần tiền để làm gì?
Cô nhìn thẳng vào mắt anh:
- Nếu em không lầm thì anh đã từng hỏi em cầu hỏi ấy. Em cần
tiền để có thể may những chiếc váy thật thời trang như các cô vũ nữ khác. Em
muốn mình cũng lộng lẫy như họ. Em không muốn mình mãi mãi là một cô bé lọ lem
xấu xí.
- Anh không tin là em đang nói thật.
Cô cười nhẹ:
- Nếu anh không tin thì thôi.
- Anh tin tất cả những điều em nói, ngoại trừ lý do vì sao em
phải chọn nghề vũ nữ?
Việt My mở to mắt:
- Thế anh nghĩ như thế nào?
Thế Phí trầm giọng:
- Có thể em đang làm một điều gì đó thật ý nghĩa cho người
thân của em.
Cô lắc đầu cười:
- Quả thật anh có nhiều tưởng tượng. Em cần tiền để có thể mặc
sức tiêu xài mua sắm.
Thế Phi hắng giọng:
- Anh sẽ mua tặng cho em những gì mà em thích. Có một chuỗi
ngọc lục bảo rất đẹp, anh đã đặt mua tại một hiệu kim hoàn để tặng cho em. Lát
nữa, anh đánh xe chở em đến đó.
Cô kêu lên:
- Không. Em không nhận bất cứ một quà tặng nào của ai.
- Với anh mà em cũng khước từ sao?
- Vâng, em không thể.
Thế Phi không giấu được vẻ thất vọng:
- Sao em lại từ chối anh?
Khuôn mặt cô nghiêm nghị:
- Như lúc nãy em nói với anh ở vũ trường, anh chỉ phải trả
cho em năm trăm ngàn cho một buổi tối tiếp chuyện với anh.
Thế Phi thở dài:
- Vậy em vẫn xem anh như một người khách xa lạ? Em có biết là
em làm anh buồn đến thế nào không Việt My?
Cô bặm môi:
- Cứ nghĩ là anh đi chơi với một vũ nữ, anh sẽ cảm thấy dễ chịu
hơn nhiều.
Thế Phi chùng giọng:
- Có phải em cố tình không hiểu tình cảm của anh dành cho em
không?
Cô khẽ nói:
- Có lẽ lần sau em sẽ không nhận lời đi chơi cùng anh nếu anh
không thực hiện đúng những gì chúng ta đã cam kết lúc ở vũ trường.
Thế Phi vội nói; - Anh xin lỗi.
Một khoảng im lặng giữa hai người. Việt My chợt cảm thấy buồn
muốn khóc. Chưa có người đàn ông nào tử tế như Thế Phi. Nhưng cô không hề muốn
thu ngắn khoảng cách giữa cô và anh. Một cô gái nghèo hèn như cô cần phải có
lòng tự trọng. Cô không muốn Thế Phi khinh cô và nghĩ là cô đang lợi dụng lòng
tốt của anh.
Thế Phi ân cần:
- Em uống nước đi!
Cô ngoan ngoãn làm theo lời anh, cố tranh ánh nhìn nồng cháy
của anh.
- Chúng ta đi dạo một vòng quanh thành phố nhé?
Lời đề nghị của anh chợt cô nhớ đến một buổi tối với Khương Vỹ.
Cô ngập ngừng hỏi:
- Anh không thích ngồi ở đây sao?
Thế Phi cười thật ấm; - Anh muốn đổi một chút không khí.
Cô theo anh ra xe. Buổi tối hơi se lạnh khiến chiếc váy mỏng
manh của cô có vẻ không thích hợp khi ra ngoài:
Quay cao cửa kính, anh ân cần hỏi:
- Em có lạnh không?
Cô rùng vai:
- Hơi lạnh, nhưng không sao.
Thế Phi tắt máy lạnh trong xe, anh hắng giọng:
- Anh sẽ chạy thật chậm.
Cô cười hiền:
- Chi vậy?
- Cho em đỡ lạnh.
Giọng cô cảm động:
- Anh thật là tử tế.
Thế Phi xoay nhẹ vô lăng:
- Anh sẵn sàng làm bất cứ điều gì miễn em được vui.
Cô khẽ cắn môi:
- Cảm ơn anh.
Cho xe chạy qua một con đường nhỏ có những hàng cây me lá bay
lả tả, Thế Phi trầm giọng hỏi:
- Anh chàng mặc bộ veston màu trắng quen như thế nào với em?
Việt My cắn môi:
- Sao anh lại hỏi em như thế?
Thế Phi so vai:
- Những lần anh đến vũ trường, anh đều thấy anh ta nói chuyện
với em.
Việt My khàn giọng:
- Khương Vỹ là khách Vip của vũ trường.
Thế Phi liếc nhìn Việt My. Vẻ mặt lạnh lùng của cô khiến
không thể đoán cô đang nghĩ gì.
Thật lâu, anh lên tiếng:
- Nếu anh mời em về nhà anh chơi, em đồng ý không?
Cô vội nói:
- Không, em không thể.
Nghiêng tay nhìn đồng hồ, Thế Phi trầm giọng:
- Giờ này vẫn còn sớm, nhà anh cũng gần đây.
Cô nghiêm mặt:
- Em cảm ơn lời mời của anh. Nhưng em không thể.
Thế Phi chăm chú nhìn cô:
- Em không sợ lời từ chối của em sẽ làm anh buồn sao?
Cô khẽ cắt môi:
- Em sẽ đến nhà anh vào một dịp khác.
Thế Phi kìm một tiếng thở dài. Anh biết đó chỉ là một sự từ
chối của cô. Tại sao cô vẫn giữ một thái độ xa cách lạnh nhạt với anh.
Chiếc Nissan rẽ sang một đại lộ rồi cuối cùng dùng bánh trước
một ngôi biệt thự đóng cửa im ỉm.
Thế Phi chùng giọng:
- Nhà của anh.
Nhìn vào ngôi biệt thự có giàn hoa thiên lý trước cổng, Việt
My lạnh nhạt:
- Vâng.
- Chúng ta ghé vào nhà anh một chút chứ?
Cô nói giọng dứt khoát; - Không. Anh chở em về lại vũ trường
đi.
Liếc nhìn vẻ mặt nghiêm trang của cô, Thế Phi gượng cười:
- Anh không dám làm phật lòng em đâu. Hy vọng một ngày nào
đó, em sẽ nhận lời mời của anh.
Một lát sau theo yêu cầu của Việt My, Thế Phi chở cô trở về lại
vũ trường.
Anh hiểu là cô không muốn anh biết được nhà cô. Chia tay cô,
anh cảm thấy trồng vắng hơn bao giờ hết.
Anh cho chiếc Nissan chạy thật nhanh.
Đưa tay hất cầm Việt My lên, Tố Mỹ cười nhạt:
- Dạo này mày ngon ghê ha.
Việt My tái mặt. Cô không hiểu vì sao hôm nay Tố Mỹ lại kiếm
chuyện với cô.
Giọng cô an phận:
- Em có làm gì đâu.
Tố Mỹ cười nhạt:
- Lại còn giả vờ nữa chứ.
- Chị nói gì mà em không hiểu.
Tố Mỹ rít giọng:
- Nhảy dù một đêm với thằng kép đẹp trai đi chiếc Nissan, mày
được bao nhiêu tiền?
Việt My kêu lên:
- Em không hề làm chuyện ấy.
- Láo! Chính lũ bảo vệ đã nhìn thấy mày ngồi trên chiếc
Nissan với thằng Việt kiều.
Việt My mềm mỏng:
- Thế Phi chỉ mời em đi dạo.
- Mày có nhảy dù hay không có trời mới biết. Nhưng tao báo
cho mày biết, khách xịn là của tao. Mày mà lớ ngớ nhảy vào là no đòn đấy. Bọn
vũ nữ tự do như mày chỉ được quyền ngồi với mấy thằng khách nghèo kiết xác mà tụi
tao thải ra. Nghe rõ chưa?
Việt My nhỏ nhẹ:
- Vâng.
Tố Mỹ cao giọng:
- Còn nữa, mày không được tiếp Khương Vỹ. Ðó là lệnh của tao!
Việt My ấp úng:
- Tài pán Cẩm Vân.
Tố Mỹ ngắt lời:
- Tao biết! Tài pán Cẩm Vân buộc mày phải tiếp Khương Vỹ chứ
gì? Mày phải chống lại lệnh của bà ấy.
Việt My kêu lên:
- Chị biết là không ai có thể chống lại lệnh của Tài pán mà.
- Mày sợ bị lũ bảo kê cho no đòn chứ gì? Thế mày không sợ đòn
của tao sao?
Giọng Việt My khổ sở:
- Thế theo chị tôi phải làm gì?
Tố Mỹ Vung tay:
- Mày phải biến khỏi Ðêm Màu Xanh ngay lập tức. Khương Vỹ là
khách của tao, không ai được xớ rớ đến gần Khương Vỹ.
Việt My chua chát:
- Tôi cũng đâu muốn tiếp Khương Vỹ. Giá như chị nghe được những
lời nặng nề những lời nặng nề của Khương Vỹ dành cho tôi thì có lẽ chị không
nói như thế.
Tô Mỹ nheo mắt nhìn Việt My. Ðó là một cô gái quê mùa với những
chiếc váy lỗi thời rẻ tiền. Không gợi cảm, không thành thực, không lả lơi. Thế
mà Khương Vỹ lại yêu cầu Tài pán gọi đến bàn của anh. Cô cũng không thể hiểu nỗi
Khương Vỹ nữa.
- Khương Vỹ thường nói gì với mày?
Việt My thở dài:
- Tôi cũng không nhớ rõ. Ðại khái là anh ấy chê tôi xanh xao,
xấu xí.
Dù rất giận nhưng Tô Mỹ cũng phải cười đắc ý:
- Rất đúng! Thật tình tao chưa thấy đứa vũ nữ nào quê cục như
mày. Quê như mày mà bày đặt làm vũ nữ kể ra cũng chuyện lạ.
Việt My rầu rĩ:
- Gọi tôi đến bàn, chẳng qua Khương Vỹ chỉ muốn thể hiện tính
ngông của mình.
Tô Mỹ gật gù:
- Mày nói có lý.
Việt My ngập ngừng:
- Chị sẽ không còn làm khó tôi nếu tôi lại bị tài pán buộc phải
tiếp Khương Vỹ chứ?
Tố Mỹ tặc lưỡi:
- Giẳng mặt mày cho mày biết lễ độ thôi, chứ không có mày thì
cũng có những đứa khác sẵn sàng làm theo lệnh của tài pán Cẩm Vân.
Thấy tài pán Cẩm Vân đang xăm xăm đi tới, Tố Mỹ liền nói:
- Mày không được kể với tài pán gì cả đấy nhé.
Nói xong, Tố Mỹ vội rời khỏi chỗ Việt My không quên ném cho
cô anh mắt đe dọa.
Cười buồn, Việt My khẽ gật đầu chào khi tài pán Cẩm Vân đi đến.
Cẩm Vân cao giọng:
- Tối nay, cô sẽ dự tiệc trà với một vị khách Vip của Ðêm Màu
Xanh.
Thấy Việt My định phản đối, Cẩm Vân cắt ngang:
- Ðừng lải nhải với tôi cô là một vũ nữ tự do. Cô không điều
cô qua đêm với khách của tôi thì cô cũng không có lý do gì để từ chối.
Việt My miễn cưỡng:
- Thế thì tôi phải đi đến đâu?
Ném tấm card và sấp tiền một triệu đồng xuống bàn, Cẩm Vân so
vai:
- Ðịa chỉ nằm trên card. Trên card có ghi đích danh tên cô với
giá thỏa thuận cho một buổi tối dự tiệc là hai triệu đồng, cô năm mươi phần
trăm vũ trường năm mươi phần trăm.
Việt My nhíu mày suy nghĩ. Liệu có một cái bẫy nào giăng ra
hay không.
Như đoán được ý nghĩ của cô, Cẩm Vân cười khẩy:
- Chẳng ai làm hại được cô đâu. Một tiệc trà giữa thanh thiên
bạch nhật.
Chừng nhớ ra bây giờ là buổi tối, Cẩm Vân sửa lời; - Một tiệc
trà ở chỗ đông người. Cô không có gì để phải lo lắng, nếu trên card gởi đến đây
không ghi rõ tên cô thì bây giờ cô đã khổ vì lũ vũ nữ gây gổ nhau để giành quyền
được đi đến đó.
Không còn cách lựa chọn nào khác, Việt My liền ra bãi giữ xe.
Ngồi trên chiếc Charly cũ kỹ màu trắng, cô liền nổ máy.
Ðịa điểm mà cô đến là một quán ăn Hàn Quốc. Dựng xe trước
quán, Việt My phân vân tự hỏi người mà cô chuẩn bị gặp là ai, không lẽ lại là một
người Hàn Quốc.
Cô không phải thắc mắc lâu. Vừa đẩy cửa kính bước vào quán,
hai người bồi mang đồng phục trắng đã lịch sự đưa cô đến một phòng ăn riêng biệt.
Một anh chàng mặc veston màu tro đang ngồi ở đó.
Việt My tròn mắt. Khương Vỹ.
Anh so vai nhìn cô:
- Ngạc nhiên lắm sao? Cô ngồi xuống đi!
Việt My nhìn anh với ánh mắt căm thù. Một cái tát và một vụ
hôn cưỡng đoạt. Cô không muốn nhìn thấy anh nữa.
Khương Vỹ trầm giọng:
- Cô ngồi xuống ghế đi!
Việt My giận dữ:
- Bày ra đủ trò với tôi. Anh chưa chán hay sao?
Khương Vỹ tặc lưỡi:
- Cô cứ ngồi xuống ghế, đừng làm ầm lên như thế!
Việt My cười nhạt:
- Lẽ ra thì anh phải biết xấu hổ về những gì mà anh đã làm mới
phải.
Khương Vỹ nhướng mày:
- Cô chưa xin lỗi tôi về cái tát bữa hôm trước.
Việt My tức giận:
- Nếu anh có lãnh của tôi một ngàn cái tát thì cũng chưa đủ với
việc anh làm.
Khương Vỹ nhìn thẳng vào mắt cô:
- Một ngàn cái tát cho một nụ hôn. Thật không có người nào
tàn nhẫn như cô.
Việt My nheo mắt:
- Anh gọi tôi đến đây để làm gì?
Khương Vỹ cao ngạo; - Ðừng nghĩ là tôi thích cô đấy nhé.
Cô nhếch môi:
- Không nghĩ gì cả. Tôi chỉ mong được yên thân.
Khương Vỹ dựa ngửa người trên ghế:
- Nếu muốn yên thân, cô chịu khó ngồi xuống ghế.
Cô bướng bỉnh:
- Nếu tôi làm ngược lại?
Khương Vỹ so vai:
- Cô tự đoán được câu trả lời.
Việt My quát khẽ:
- Chừng nào anh mới thôi làm áp lực với tôi?
Khương Vỹ thản nhiên đáp:
- Chừng nào cô không còn gai góc và trở nên mềm như một cộng
bún.
Oán hận nhìn anh, cô kép mạnh ghế và ngồi xuống.
Khương Vỹ trầm giọng:
- Cô uống gì?
Việt My hằm hè:
- Không uống gì cả.
Khương Vỹ phán:
- Ðừng xù lên như một con nhím. Ðiều đó chỉ có hại cho cô
thôi.
Vẫy tay gọi bồi, anh cao giọng:
- Một chai rượu vang, loại thật nhẹ và mấy lon nước ngọt.
Quay sang cô anh bảo; - Tôi hôm qua cô đi đâu?
Việt My nheo mắt:
- Anh là người thứ hai hỏi tôi câu hỏi khiếm nhã ấy, tôi đi
đâu chẳng có liên quan đến anh.
Khương Vỹ cười nhạo:
- Lúc nào cô cũng xù lên như thế sao?
Việt My khoanh hai tay trước ngực:
- Tôi có tự do riêng của mình.
Khương Vỹ so vai:
- Vắng cô, vũ trường Ðêm Màu Xanh trở nên sang trọng hơn vì tất
cả các vũ nữ đều ăn mặc đẹp và thời trang, riêng cô thì không.
Cô ấm ức nhìn anh. Ngồi với anh một lúc, thế nào cũng lại
xanh xao và xấu xí.
Người thứ nhất hỏi cô Câu hỏi khiếm nhã là ai thế.
Việt My dài giọng:
- Tất nhiên cũng lịch sự như anh.
Khương Vỹ cười cười:
- Cô ghét tôi đến thế sao?
Việt My so vai:
- Nếu không ghét mới là chuyện lạ. Phải nói là tôi thù anh mới
đúng hơn.
Xoay ly rượu trong tay, Khương Vỹ im lặng nhìn ra ngoài cửa sổ.
Anh đang theo đuổi theo những ý nghĩ riêng, dường như quên mất đang có một kẻ
thù đang ngồi trước mặt anh.
Khi anh sực tỉnh, Việt My đã biến mất.
Chương 9
Khuôn mặt đầm đìa nước mắt, Việt My nắm tay vị bác sĩ lắc mạnh:
- Bác sĩ bác sĩ có thể cứu được ba tôi không?
Vị bác sĩ thở dài:
- Chúng tôi đã làm hết mọi cách, nhưng rất tiếc.
Việt My ôm lấy thân hình như bất động của ba cô. Có thể như
thế được sao?
Cô và ba cô đã từng hy vọng vào những lần xạ trị, vào những
đơn thuốc liều cao, các bác sĩ đã từng thắp lên cho ba cô và cô niềm hy vọng.
Thế mà ...
Ðiện tâm đồ của ba cô đang vẽ những đường cong rối loạn, thấp
dần, thấp dần rồi cuối cùng là một đường thẳng.
Việt My hét lên:
- Ba ... ba ơi ...
Sụp đổ, đau đớn đến tột cùng cô chỉ biết ôm lấy thân hình của
ba cô và khóc.
Ba ơi! Thế là ba đã từ bỏ con ra đi mãi mãi. Giờ con chỉ là một
con bé côi cút không cha không mẹ.
Khuôn mặt buồn rầu và một mảnh tang đen trên ngực của cô khiến
bà Phú Gia bất ngờ, bà vội hỏi:
- Có chuyện gì thế, Việt My?
- Thưa, ba cháu vừa qua đời.
- Sao cô không cho ta hay? Ta chỉ biết là cô gọi điện xin nghỉ
mấy ngày, lúc ấy sao cô báo cho ta biết?
Cô mở to đôi mắt ngấn lệ nhìn bà. Trong lúc đau khổ đến cùng
cực, cô không nhớ mình đã nói gì với bà giám đốc qua điện thoại.
Giọng cô an phận:
- Cháu chỉ là một nhân viên mới tuyển của công ty nên đâu dám
làm phiền đến công ty.
Bà Phú Gia phật ý:
- Nghĩa tử là nghĩa tận. Lẽ ra cô phải báo với công ty để
công ty có thể giúp đỡ.
- Cám ơn bà. Trong lúc bối rối, đau khổ cháu không biết mình
phải làm gì nữa.
Giọng bà Phú Gia chân thành:
- Ta chia buồn cùng cô.
- Cám ơn bà.
- Cô có cần nghỉ thêm vài ngày không?
- Thưa, không.
- Ta nghĩ cô cần được mấy ngày cho khuây khỏa.
Cô kìm tiếng thở dài:
- Công việc sẽ giúp cháu lãng quên.
- Nếu ta không lầm thì trong hồ sơ xin việc của cô, cô không
có mẹ - Vâng.
- Giờ đây cô phải sống một mình.
- Vâng.
- Có khó khăn gì, cô cứ báo cho ta.
- Vâng, cảm ơn bà.
Trở về phòng làm việc, Việt My cảm thấy tâm hồn ấm áp khi mọi
người trong phòng hỏi han, chia sẻ với nổi buồn lớn lao mà cô vừa trải qua.
Ngồi vào máy vi tính, Việt My cố gắng tập trung vào công việc
nhưng hình ảnh ba cô như cứ hiện ra trước mắt cô. Tội nghiệp ba! Những gì con
gái yêu của ba cố gắng làm đều trở thành vô nghĩa. Kể từ khi ba mất, con đã từ
giã vũ trường. Hồn ba thanh thản nghe ba. Ðừng trách con gái của ba từng lừa dối
ba, buổi tối phải đi làm ca ba ở nhà máy nghe ba ...
Rê thỏi son lên vành môi đầy gợi cảm, nhìn vào bóng Khương Vỹ
đang phản chiếu trong gương, Phi Nga cao giọng hỏi:
- Anh nói đi, anh quyết định như thế nào?
Khương Vỹ so vai:
- Tại sao em lại bắt anh làm một việc vô lý như thế? Tại sao
lại phải cho Việt My nghỉ việc?
Phi Nga giận dỗi:
- Nếu nó không nghỉ việc thì em sẽ nghỉ việc ở công ty.
Khương Vỹ lắc đầu:
- Anh không thể hiểu nổi em. Em làm như thể để làm gì?
Phi Nga tặc lưỡi:
- Ðó là một cách để minh chứng tình yêu của anh đối với em.
Khương Vỹ xoa nhẹ lên vai cô:
- Em nghi ngờ tình yêu của anh sao?
Phi Nga ném thỏi son lên bàn trang điểm:
- Thế thì anh giải thích vì sao anh chở nó đi chơi trọn trong
một đêm?
Khương Vỹ thở dài:
- Anh nói với em nhiều lần rồi, anh không hề có tình ý gì với
cô ta cả.
Phi Nga vùng đứng dậy:
- Ðể chứng minh là giữa anh và nó không có gì, anh phải yêu cầu
nội của anh đuổi nó. Nếu không thì anh và em chia tay.
Khương Vỹ kêu lên:
- Phi Nga ...
Cô giận dỗi:
- Anh đi về đi.
- Ðừng giận hờn vô lý như thế Nếu em chứng kiến cuộc nói chuyện
giữa anh và Việt My, có lẽ em sẽ không bao giờ giận anh.
Phi Nga dằn dỗi:
- Chỉ có một cách duy nhất để chứng tỏ giữa anh và nó không
có gì, đó là nó phải bị đuổi ra khỏi công ty.
Khương Vỹ đi đến bên cửa sổ, nhìn ra ngoài vườn. Anh nghĩ đến
Việt My với đôi mắt đẹp buôn buồn. Ðuổi Việt My, đó không phải là chuyện khó với
anh. Cô sẽ ra sao khi thất nghiệp. Lần đầu tiên, anh cảm thấy tội nghiệp cô. Một
tuần lễ, không thấy cô ở vũ trường. Chiếc bàn nhỏ nằm trong góc tối của vũ trường
một tuần lễ chơ vơ.
Quay mặt lại nhìn Phi Nga, anh lẳng lặng phán:
- Ðừng nghĩ đến chuyện đuổi Việt My. Một lần nữa anh nói cho
em rõ là anh không có tình ý gì với Việt My. Nếu em không tin, đó là quyền của
em.
Phi Nga tức anh ách:
- Em sẽ có cách của em.
- Em định làm gì?
- Anh cứ chờ xem. Nếu có em thì sẽ không có nó tồn tại trong
công ty.
- Em không thấy Việt My thật an phận nhẫn nhục rồi sao?
Phi Nga cười khẩy:
- Anh lo cho nó à? Nội anh cũng yêu mến nó lắm mà. Ðể xem bà
có còn tuyển dụng nó hay tống khứ nó ra khỏi công ty cho biết.
Khương Vỹ nghiêm nét mặt:
- Anh mong là em sẽ hiểu đúng mọi việc.
Cô giận dữ bước vào phòng ngủ, sập mạnh cánh cửa và kháo trái
lại. Lắng nghe tiếng chân của Khương Vỹ xa dần, đôi môi của Phi Nga mím chặt lại.
Việt My ...
Ðang soạn thảo văn bản, nghe tiếng gọi thảng thốt, Việt My liền
ngẩng đầu lên. Cô không giấu được vui mừng khi nhận ra Thế Phi.
Kéo ghế ngồi xuống trước mặt cô, anh vồn vã:
- Em làm gì ở đây?
Cô nhỏ nhẹ:
- Em phụ trách công việc kinh doanh của công ty.
- Thế em đã làm ở đây lâu chưa?
Cô chớp nhẹ mi:
- Gần nửa năm.
Thế Phi hạ thấp giọng:
- Nửa tháng nay, đêm nào anh cũng đến Ðêm Màu Xanh để tìm em.
Anh vô cùng thất vọng khi không ai có thể cho anh biết một chút tin tức gì về
em.
Cô thở nhẹ:
- Em nghỉ làm ở đó cũng khoảng nửa tháng nay.
Nhìn mảnh băng tang đeo treo ngực áo cô, anh khẽ hỏi:
- Xin lỗi, em để tang ai?
Cô khẽ cắn môi:
- Ba em ...
Thế Phi thảng thốt:
- Thế sao? Em có thể kể cho anh nghe những gì đã xảy ra
không?
Cô kìm tiếng thở dài:
- Ba em bị ung thư, đã xạ trị nhiều đợt nhưng vẫn không khỏi
được.
Thế Phi chùng giọng:
- Anh chia buồn cùng em.
- Cám ơn anh.
- Hiện tại em sống với ai?
- Em sống một mình, mẹ em mất lúc em còn nhỏ.
- Tội nghiệp em quá!
Cô khẽ nói:
- Anh đừng bận tâm đến em.
Thế Phi im lặng nhìn cô. Dù Việt My chưa một lần hé môi với
anh về hoàn cảnh của cô nhưng không hiểu sao Thế Phi vẫn tin rằng hằng đêm cô đến
vũ trường kiếm tiền không phải để hưởng thụ như cô từng nói. Có một điều gì thật
cao thượng ở nơi cô. Có một sự cuốn hút thật kỳ lạ từ cô gái có nét đẹp như một
thiên thần. Nửa tháng nay, anh đã từng thất vọng đến như thế nào khi ngỡ không
bao giờ còn gặp cô nữa. Gặp cô nơi đây, đó là một điều không bao giờ anh dám
nghĩ đến.
- Em nghỉ việc ở Ðêm Màu Xanh rồi sao?
Cô chớp mi:
- Vâng.
Anh hắng giọng:
- Em không thích hợp với những nơi vô bổ như thế. Anh biết là
em không giống như một số cô gái chỉ thích hưởng thụ. Phải chăng em đến đó là để
kiếm tiền chữa bệnh cho ba em?
Cô bặm môi:
- Em không trả lời câu hỏi của anh có được không?
Thế Phi dịu dàng bảo:
- Anh không dám nài nỉ em phải trả lời câu hỏi của anh. Anh rất
mừng khi gặp lại em, nhất là khi thấy em có được một công việc ổn định.
Dù rất vui khi gặp lại anh nhưng cô vẫn giữ gương mặt nghiêm
nghị:
- Anh đến công ty để làm gì?
Thế Phi trầm giọng:
- Anh là một đối tác mới của công ty. Sáng nay anh có một cuộc
hẹn với giám đốc của em.
Cô nhỏ nhẹ:
- Anh có thể lên tầng hai, phòng giám đốc nằm phía bên trái
hành lang.
Thế Phi vội nói:
- Anh muốn nói chuyện với em một lát.
Cô tròn mắt:
- Có chuyện gì không anh?
Thế Phi giọng tha thiết:
- Anh muốn mời em dùng cơm tối với anh.
Cô mềm mỏng:
- Cám ơn nhưng em không thể.
- Lâu quá không gặp được em, anh rất muốn nói chuyện với em.
Ðừng từ chối anh, Việt My. Anh mong là em sẽ nhận lời mời của anh.
Thật khó đưa ra tiếp một lời từ chối khi thái độ của Thế Phi
thật chân thành.
Cô đành nói:
- Vâng.
- Anh sẽ đến nhà của em để đón em.
Vẻ mặt lạnh băng, cô lắc đầu thật dứt khoát:
- Em không muốn làm phiền đến anh.
Không muốn làm cô giận, Thế Phi vội nói:
- Anh chiều theo ý của em. Thế thì đúng sáu giờ tới tại nhà
hàng Vọng Nguyệt nhé.
- Vâng.
Vẻ mặt khó đăm đăm, bà Phú Gia bước vào phòng kinh doanh. Ði
đến bàn Việt My, bà ngồi xuống chiếc ghế cô vừa kéo ra. Giọng bà đầy quyền uy:
- Cô đã tập hợp tất cả các hồ sơ mà ta yêu cầu rồi chưa?
Việt My mềm mỏng:
- Vâng, thưa bà, cháu đã làm xong.
Bà Phú Gia nhướng mày:
- Thế Phi quen cô à?
Bắt gặp cái nhìn ngạc nhiên của cô, bà nhún vai giải thích:
- Lúc nãy ta thấy anh ta ngồi nói chuyện với cô khá lâu.
Việt My bặm môi:
- Vâng.
- Bạn trai của cô?
Cô nhũn nhặn:
- Thưa không.
- Ta không có thói quen xen vào chuyện riêng tư của nhân viên
nhưng với cô thì ta cũng cần quan tâm hơn một chút.
Cô nhỏ nhẹ:
- Cháu hiểu, bà dành cho cháu nhiều tình cảm.
Nhìn cô với vẻ giễu cợt, bà Phú Gia lạnh lùng phán:
- Cô lầm rồi. Ta quan tâm đến cô vì cô phụ trách công việc
kinh doanh của công ty, Thế Phi lại là một đối tác của công ty. Nếu cô tiết lộ
bí mật công ty cô sẽ bị đuổi việc ngay lập tức.
Việt My nhỏ nhẹ:
- Thưa bà, cháu không bao giờ làm một việc gì đó làm tổn hại
đến quyền lợi của công ty.
Bà Phú Gia cao giọng:
- Ta cũng mong như thế.
Buổi tối.
Việt My đến Vọng Nguyệt đúng với giờ hẹn. Cô mặc một chiếc
váy màu trắng điểm hoa tím nho nhỏ. Thế Phi đã đến đó sớm trước cô đến hai mươi
phút.
Nhìn gạt tàn đầy ắp tàn thuốc, cô mỉm cười duyên dáng:
- Anh chờ em có lâu không?
Lịch sự kéo ghế cho cô, Thế Phi mỉm cười:
- Dù có lâu nhưng được chờ đợi trong niềm hạnh phúc thì bao
nhiêu lâu cũng được.
Cô ngồi xuống chiếc ghế đối diện với anh, cảm thấy niềm vui
tràn ngập tâm hồn. Anh luôn luôn là người đem đến niềm vui cho cô, không như
Khương Vỹ.
Mà tại sao cô lại nghĩ đến anh chàng đáng ghét ấy vào lúc này
nhỉ. Khương Vỹ chỉ đem đến cho cô những điều phiền toái.
Thế Phi hỏi giọng ấm áp:
- Em dùng xúp yến nhé?
Cô cười hiền:
- Gì cũng được, tùy anh.
Thế Phi soi vào đôi mắt đẹp:
- Tối nay em mặc chiếc váy rất đẹp.
Cô cười xấu hổ:
- Chẳng qua là anh không còn thấy một màu trắng thật nhàm
chán nơi em.
Thế Phi mỉm cười:
- Những chiếc váy trắng của em rất dễ thương.
Cô lắc đầu:
- Chỉ có anh là người duy nhất khen mà thôi.
Thế Phi chân thành:
- Anh khen vì anh thấy rất đẹp.
Gọi cho cô và anh hai xúp yến, thấy Việt My nhỏ nhẹ ăn như
mèo, Thế Phi lắc đầu cười:
- Em có thấy là mình hơi gầy không?
Việt My cười hiền:
- Xanh xao và xấu xí.
Thế Phi bật cười:
- Em không biết là mình rất đẹp sao?
Cô dẫu môi:
- Em sợ bị anh cho đi tàu bay giấy quá.
Thế Phi ân cần:
- Em phải cố gắng ăn nhiều và giữ sức khỏe nghe Việt My. Anh
nghe nói là hết giờ làm việc nhưng em vẫn thường nán ở lại công ty, ngồi hàng
giờ trước máy vi tính.
Cô chớp mi:
- Em đang lập trình một chương trình kinh doanh.
Anh trầm giọng:
- Dù say mê công việc đến đâu, em cũng phải giữ gìn sức khỏe.
Cô nghiêng đầu hỏi; - Nhưng anh nghe ai nói là em thường ở lại
sau giờ làm việc thế?
Thế Phi sôi nổi:
- Bác bảo vệ, bác ấy rất có cảm tình với em.
Cô nheo mũi; - Anh điều tra em đó sao?
Thế Phi đùa:
- Cũng phải khéo léo điều tra để biết là có anh chàng nào tán
tỉnh em không.
- Bác ấy nói thế nào?
- Suốt ngày em chỉ lao đầu vào công việc. Niềm vui của em là
làm việc trên máy tính. Em là một cô gái thật nghiêm túc trong công việc.
Cô mỉm cười:
- Anh thấy chưa, chẳng hề có ai đón đưa em.
- Vì em không muốn đó thôi.
Cô bặm môi:
- Ai mà thèm tán một người xanh xao, xấu xí như em.
Một bóng người cao lớn vừa đi ngang qua bàn cô làm cô bỗng im
bặt.
Khương Vỹ. Anh cũng chợt nhận ra sự có mặt của cô và nghe trọn
vẹn câu nói của cô.
Không biết vô tình hay hữu ý, Khương Vỹ lại chọn chiếc bàn được
kê sát bên cạnh cô. Ngồi xuống ghế với vẻ ngang tàng, Khương Vỹ đưa mắt nhìn cô
với ánh nhìn giễu cợt.
Thế Phi cũng vừa nhận ra Khương Vỹ, anh có vẻ không vui vì
Khương Vỹ không hề xa lạ. Ðó là một anh chàng thường ngồi ở bàn của Việt My ở
Ðêm Màu Xanh.
Liếc vẻ mặt lạnh như băng của Việt My rồi lại vẻ mặt phớt lờ
của Khương Vỹ, Thế Phi không khỏi ngạc nhiên. Tại sao Việt My và Khương Vỹ lại
như những người xa lạ với nhau, nếu không muốn nói là có sự căng thẳng, thách đố.
Phải chăng mối quan hệ giữa Khương Vỹ và Việt My không chỉ
đơn thuần bản nhảy. Ý nghĩa vừa chợt thoáng qua trong đầu làm trái tim Thế Phi
như bị ai bóp nghẹt.
Anh im lặng nhìn ly rượu màu hổ phách sóng sánh trên tay. Thật
lâu, giọng anh như lạc đi:
- Em có muốn đổi bàn không, anh sẽ gọi bồi chọn cho chúng ta
một không gian gần cửa số. Có một vườn hoa cẩm chướng ở bên cạnh cửa sổ mà em sẽ
rất thích.
Việt My chớp nhẹ me:
- Cám ơn. Em thấy cũng không cần phải đổi sang một bàn khác.
Thế Phi chăm chú nhìn cô:
- Anh thấy là em không được vui.
Cô gượng cười:
- Không sao cả.
Không kìm được, Thế Phi bật lên câu hỏi:
- Có phải sự có mặt của Khương Vỹ đã làm em không vui?
Việt My nhìn trả anh:
- Em có thể không trả lời câu hỏi của anh.
Thế Phi thở dài:
- Anh hiểu, em có những điều thầm kín của riêng mình. Nhưng
anh mong em hãy gạt hình ảnh của anh ta trong trái tim em.
Cô mở to mắt nhìn Thế Phi:
- Anh vừa nói cái gì?
Thế Phi hắn giọng:
- Em đã từng yêu anh ta.
Cô kêu lên:
- Tại sao anh lại có ý nghĩ lạ lùng đến thế. Khương Vỹ không
là gì cả với em. Em ghét Khương Vỹ, anh hiểu chưa?
- Tại sao em lại ghét Khương Vỹ?
Cô giận dỗi:
- Em không muốn giải thích.
Thế Phi chùng giọng:
- Cho anh xin lỗi, nếu những điều anh nói làm phật ý em.
Cô ngẩng cao đầu:
- Nếu anh muốn biết thì có lẽ anh cũng nên cho anh biết,
Khương Vỹ là cháu nội của bà Phú Gia. Ngạo mạn, đó là tính cách của Khương Vỹ.
Với Khương Vỹ, em chỉ là một cái gai trước mắt nên anh ta chỉ muốn kiếm chuyện
với em mỗi lần gặp mặt.
Thế Phi dịu dàng bảo:
- Một người như Khương Vỹ làm sao nhận ra được vẻ đẹp hiền thục
của em.
Cô so vai:
- Em chỉ là một cô gái tầm thường.
Trịnh trọng mở chiếc hộp xà cừ, cầm chiếc nhẫn nạm ngọc thật
đẹp trên tay Thế Phi trầm giọng:
- Em có biết là anh đã khổ sở như thế nào khi tưởng là không
bao giờ còn được gặp lại em nữa. Anh muốn cầu hôn với em, em nghĩ sao?
Cô kêu lên:
- Không. Em không thể nhận lời anh.
- Vì sao thế Việt My? Anh biết là anh cũng không vô tình với
anh mà.
Thế Phi giọng chân thành:
- Ðã mười năm qua, anh cứ ngỡ trái tim băng giá của mình
không bao rung động được nữa sau mối tình tan vỡ. Thế mà sau khi gặp em, anh mới
hiểu là anh không thể nào sống xa em được. Em chính là một nữa tâm hồn của anh.
- Ðồng ý nhận lời cầu hôn của anh chứ, Việt My?
Tránh ánh mắt thiết tha đến cháy bỏng của Thế Phi, cô khe khẽ
thở dài. Cô không hiểu vì sao cô lại khước từ lời cầu hôn của anh.
Giọng cô như lạt đi:
- Hãy cho em thêm một thời gian nữa!
Không hiểu vì sao cô lại nhìn nhanh về phía bàn của Khương Vỹ.
Không như cô nghĩ, có vẻ như anh không hề chờ đợi ai. Trên bàn chỉ độc nhất một
ly rượu đang vơi một nửa. Khuôn mặt anh buồn lặng câm.
Chương 10
Gõ nhẹ lên cánh cửa phòng giám đốc, Việt My ôm tập hồ sơ bước
vào. Cô không khỏi hồi hộp khi ngồi sau lưng chiếc bàn giấy sang trọng không phải
là bà Phú Gia khắc nghiệt nhưng đầy khả kính mà là Khương Vỹ.
Giọng cô mềm mỏng:
- Trình ký, giám đốc.
Khuôn mặt lạnh như đá, Khương Vỹ hắng giọng:
- Cô ngồi xuống đi!
Việt My nhẹ nhàng ngồi xuống ghế, lén đưa mắt nhìn Khương Vỹ
đang cau mày đọc tập hồ sơ. Bà Phú Gia đã bàn giao lại công việc cho anh từ hôm
qua.
Mọi người trong công ty đều đến chúc mừng anh nhưng cô thì trốn
kỹ, đến hôm nay mới dám tìm anh để đưa tập hồ sơ trình ký. Cô không biết với
cương vị mới anh sẽ đối xử với cô như thế nào. Chỉ có thể chắc chắn một điều là
chỉ có phong ba bão tố đang chờ đón cô và biết đâu là bị đuổi việc.
Giọng Khương Vỹ lạnh lẽo:
- Tại sao đến giờ này cô mới đưa tập hồ sơ trình kỳ? Cô không
biết là sự chậm trễ của cô đã làm ảnh hưởng đến tiến độ công việc của công ty
sao?
Việt My ngắc ngứ:
- Tôi hiểu.
- Cô nói đi, tại sao lại trình ký muộn như thế?
Việt My nói đại:
- Hôm qua tôi bận việc.
Khương Vỹ so vai:
- Một lý do không hề thuyết phục. Tôi rất ghét nghe lời nói dối.
Cô hãy nói thật thử xem nào.
Cố thử can đảm, cô lí nhí:
- Hôm qua, tôi ngại gặp anh.
Khương Vỹ nhướng mày:
- Tôi có ăn thịt cô đâu.
- Nhưng tôi biết là anh rất ghét tôi.
Anh nhìn thẳng vào đôi mắt màu hạt dẻ của cô:
- Cô có thích làm giám đốc không?
- ...
Khương Vỹ hỏi dồn:
- Sao?
Cô cắn môi:
- Anh biết là tôi sẽ trả lời như thế nào rồi mà.
Khương Vỹ nhướng vai:
- Làm sao tôi biết được cô suy nghĩ như thế nào. Cô nói đi.
Việt My giọng khổ sở:
- Tôi không thể nói, Khương Vỹ ra lệnh:
- Tôi yêu cầu cô phải nói.
Việt My bậm môi nhìn Khương Vỹ. Bốn mắt nhìn nhau. Aùnh nhìn
cô vội rơi xuống đất khi trước mặt cô là một người đàn ông thật lịch lãm, cuốn
hút.
Cô nói nhanh:
- Tôi không thích anh làm giám đốc.
Khương Vỹ ngả đầu trên ghế:
- Vì sao?
- Nội của anh là một người giàu kinh nghiệm trên thương trường.
- Vì sao nội tôi giao cho tôi quyền quản lý công ty, cô biết
không?
- Tôi hiểu, tuổi tác không cho phép bà tiếp tục.
- Cô muốn nói là tôi không có kinh nghiệm?
- Không hẳn là như thế vì anh là một kỹ sư giỏi, nhưng khi
anh không có tình yêu với công việc thì tốt nhất là anh nên từ chối với công việc
mà nội anh giao phó.
- Tại sao cô dám khẳng định là tôi thờ ơ với công việc?
- Nếu say mê làm việc, trước đây anh đã thường xuyên đến công
ty chứ không làm việc một cách tùy hứng.
- Cô muốn tôi phải đến gặp cô để cô điểm danh mỗi ngày sao?
- Tôi không có ý muốn nói như thế.
- Lúc nội tôi làm giám đốc, thỉnh thoảng tôi mới đến công ty,
điều đó không có nghĩa là tôi thờ ơ với công việc như cô hận xét.
Việt My so vai:
- Tại anh hỏi tôi mới nói chứ tôi nghĩ là mình chỉ là một
nhân viên tầm thường.
Khương Vỹ bổ sung:
- Một nhưng nhân cứng đầu, thích lý sự.
Chợt anh lại hỏi:
- Trong suy nghĩ của cô, tôi là một con người như thế nào?
- Kiêu ngạo.
- Còn gì nữa không:
- Cố chấp.
- Sao nữa?
- Ðộc đoán.
- Sao nữa?
- Tầm thường.
Khương Vỹ nhếch môi:
- Cô có biết là cô sẽ bị đuổi việc không?
Việt My ngẩng cao đầu:
- Tôi chỉ nói những gì mình suy nghĩ.
Khương Vỹ cao giọng:
- Ðể lại tập hồ sơ trình ký ở đây. Tôi sẽ ký quyết định cho
cô tạm nghĩ một tháng. Sau một tháng nghĩ việc, cô có được tiếp tục làm việc ở
công ty hay không chuyện đó sẽ tính sau.
Việt My lẳng lặng rời khỏi phòng giám đốc. Một kết thúc không
ngoài dự đoán, xem như cô đã chính thức bị đuổi việc.
Nhón gót hôn lên tráng Khương Vỹ, Phi Nga giọng nũng nịu:
- Anh thật là tuyệt vời.
Thấy anh vẫn đăm chiêu suy nghĩ, cô đặt ngón tay lên môi anh:
- Anh đang nghĩ gì thế, anh yêu?
Khương Vỹ so vai:
- Công việc.
Phi Nga kêu lên:
- Trời đất! Ði chơi với em mà anh cũng bị ám ánh bởi công việc
sao?
- Anh có nhiều việc vẫn chưa giải quyết xong.
Phi Nga phụng phịu:
- Từ ngày thay nội anh đến bây giờ, anh đã thay đổi kinh khủng,
anh không thấy sao? Công việc, công việc. Ngày nào cũng công việc. Hết giờ làm
việc ở công ty anh lại còn nán lại ngồi hàng giờ trước máy vi tính, anh không
thấy chán hay sao?
Khương Vỹ trầm giọng:
- Thương trường là chiến trường. Muốn tăng thị phần cho công
ty, anh phải nỗ lực làm việc.
Phi Nga dằn dỗi:
- Nội anh sẽ để lại cho anh một gia sản khổng lồ, cần gì phải
làm việc nhiều như thế chứ. Dạo này anh không thấy là thời gian dành cho em
càng ngày càng ít đi sao?
Oâm nhẹ vai cô, Khương Vỹ dỗ dành:
- Tuần sau chúng ta sẽ ở bên cạnh nhau lâu hơn.
Cô ngạc nhiên:
- Thế anh đinh đi về bây giờ sao?
Khương Vỹ so vai:
- Có một số việc anh cần phải làm gấp, em thông cảm.
Phi Nga giận dữ:
- Thế còn tiệc party mà một người bạn thân của em mới tối
nay?
Khương Vỹ khàn giọng:
- Em không báo trước nên anh không sắp xếp thời gian được.
Anh cần phải đến công ty ngay bây giờ.
Phi Nga nhếch môi:
- Nếu anh xem công việc hơn em thì anh cứ theo công việc. Còn
tối nay, nếu trong party có một anh chàng nào đó thích em muốn cặp với em thì
anh đừng trách. Em không quen bị sôlô trong một buổi tiệc. Em thích ngã vào
vòng tay của ai, đó là lỗi của anh.
- Em sống buông thả đến thế sao?
- Vì giận anh nên em nói cho hả tức thôi. Em yêu anh, nhưng
điều đó không có nghĩa là chấp nhận anh xem em nhẹ hơn công việc. Em không muốn
mất mặt với bạn bè. Lũ bạn của em sẽ nghĩ gì nếu thấy em đi dự party một mình,
trong khi em đã quen với việc lúc nào cũng có người săn đón chiều chuộng.
Khương Vỹ hắng giọng:
- Nếu ngại lẻ loi, tối nay em ở nhà. Dịp khác, anh sẽ đưa em
đi chơi.
Phi Nga giãy nảy:
- Không được, em vừa may xong chiếc vay mới. Bằng bất giá nào
cũng phải dự tiệc tối nay.
- Nếu anh không đi được với em?
Phi Nga bực tức:
- Em không dọa suông đâu. Nếu em cặp với ai, đó không phải là
lỗi của em.
Khương Vỹ nhếch môi:
- Em cứ làm những gì em thích.
Phi Nga hét lên:
- Anh thật đáng ghét. Không cần anh thách thức như thế đâu.
Phóng xe đến công ty, Khương Vỹ lẳng lặng đi vào phòng làm việc.
Ngồi trước máy vi tính được khoảng mười phút, anh lại vùng đứng dậy đi đến bên
cửa sổ. Một nỗi buồn vô hạn đang xâm chiếm anh, làm anh không thể nào tập trung
cho công việc.
Buổi tối, khuôn viên công ty dường như mênh mông hơn.
Bác bảo vệ đi đến bên anh, giọng quan tâm:
- Giám đốc có cần một bình trà nóng không?
Khương Vỹ kìm tiếng thở dài:
- Bác cho tôi một gói thuốc.
Những những cọng thuốc lá trong gạt tàn, bác bảo vệ kêu lên:
- Lâu nay tôi đâu thấy giám đốc hút thuốc nhiều như thế.
Khương Vỹ so vai:
- Lấy cho tôi thêm một gói Dunhill Tiếng chân người bảo vệ xa
dần trong không gian tĩnh mịch của công ty.
Khương Vỹ đi dọc trên hành lang. Dừng chân trước căn phòng nhỏ
nằm cạnh cầu thang anh tựa lưng vào tường.
Trong phòng, chiếc máy vi tính nằm chơ vơ, trên bàn làm việc
là lọ hồng héo khô thiếu nước.
Việt My. Gọi thầm tên cô, trái tim phong sương của anh khẽ
rung lên. Anh cao ngạo còn cô thì kiêu hãnh.
Anh yêu cô.
Phải đến khi cách xa cô anh mới hiểu được trái tim bất trị của
mình. Suốt một tuần nay, tìm đến Ðêm Màu Xanh anh lại ra về trong thất vọng. Cô
đã nghỉ việc ở đó kể từ khi ba cô qua đời. Anh phải tìm cô ở đâu khi hồ sơ của
cô lưu lại trong công ty cũng không còn, nhân viên phòng tổ chức đã trả lại cho
cô ngày mà cô bị anh đuổi việc.
Cài thêm một điếu thuốc trên môi, Khương Vỹ âu sầu đốt thuốc.
Anh là một tên đàn ông quá cao ngạo. Anh đã tìm đủ mọi cách để phủ nhận cô, để
cưỡng lại sự cuống hút dịu dàng của cô. Nhưng từ trong tâm thức, anh đã yêu cô
từ hồi nào không biết.
Việt My. Em đang ở đâu. Nếu em biết, một con người cao ngạo
như anh đang tan nát trái tim vì em, em có thương hại vì anh không?
Bác bảo vệ đi đến gần anh, giọng chân thành:
- Giám đốc cần phải giữ sức khỏe đấy.
Khương Vỹ nhã nhặn:
- Cám ơn bác.
Thầy bác bảo vệ định dợm bước, anh vội nói:
- Nhờ bác thay lọ hoa kia cho tôi.
Nhìn thấy lọ hoa héo khô nằm trên bàn Việt My, bác bảo vệ buột
miệng:
- Tội nghiệp.
Khương Vỹ gặng hỏi:
- Sao bác?
- Tội nghiệp cô Việt My.
- Sao bác lại nói thế?
- Cô Việt My rất chịu khó, tính tình lại hiền lành. Nhiều
hôm, cô ấy ngồi trước máy vi tính làm việc quên cả giờ về. Thật tình tôi chưa
ai say mê công việc như cô ấy.
Khương Vỹ cảm thấy trái tim của anh như bị ai siết nhẹ. Anh rất
muốn được nghe nói về cô, mỗi lần như thế nỗi buồn vô tận trong anh dường như
được nguôi ngoai đôi chút.
Ông biết được nỗi lòng của anh, biết được tình yêu của anh
dành cho cô có lẽ ông sẽ không nhìn anh với vẽ lạ lẫm như thế.
Ông gật gù:
- Hồi trước, bà giám đốc cũng đánh giá cao khả năng của Việt
My.
Thở dài, Khương Vỹ đi dọc hành lang lộng gió. Chưa bao giờ
anh thấy cô đơn như thế này. Việt My, em đang ở đâu. Hãy tha lỗi cho anh. Anh
yêu em.
Đặt bút ký trên tờ hợp đồng, Thế Phi nhếch môi chua chát. Trước
mặt anh không phải là bà Phú Gia khắc nghiệt là Khương Vỹ, một người đàn ông mà
anh tin là đối thủ của anh.
Hai người đàn ông bắt tay nhau hững hờ, cả hai đều đang thầm
nhủ đây là hợp đồng cuối cùng mà họ hợp tác với nhau.
Ðóng tập hồ sơ lại, Thế Phi so vai phán:
- Thật đáng tiếc.
Khương Vỹ nhướng mày:
- Anh muốn nói gì?
Thế Phi lạnh nhạt:
- Tôi tiếc là công ty đã thay đổi giám đốc.
Khương Vỹ nhìn xoáy vào mắt Thế Phi:
- Sự thay đổi ấy không hề làm thay đổi nội dung bản hợp đồng
mà anh đã ký trước đây với công ty của chúng tôi. Tất cả các điều khoản đều được
bảo lưu.
Thế Phi tặc lưỡi:
- Nhưng tôi đã quen với cung cách làm việc của của người tiền
nhiệm anh.
Khương Vỹ nói chậm rãi:
- Có gì khác nhau giữa tôi và nội tôi?
Thế Phi nhún vai:
- Nội anh là một người có uy tín trên thương trường.
Khương Vỹ cười nhạt:
- Anh muốn nói là tôi không đủ uy tín?
Thế Phi nhếch môi:
- Ðó là anh tự suy nghĩ.
Khương Vỹ cao ngạo:
- Tôi tôn trọng tất cả các đối tác của công ty, nhưng điều đó
không có nghĩa là phải cầu cạnh, tự hạ thấp vị thế công ty. Nếu anh không thích
tiếp tục làm ăn với công ty của chúng tôi, anh có thể chấm dứt.
Thế Phi nhướng mày:
- Anh có biết là bà Phú Gia rất vui vì sự hợp tác của chúng
tôi không?
Khương Vỹ thản nhiên đáp:
- Tôi khác với nội của tôi. Tôi với anh đối lập nhau.
- Tại sao?
- Anh dư sức để hiểu điều đó.
Thế Phi cười nhạt:
- Tôi hiểu, giữa chúng ta là Việt My. Nhưng anh đừng bao giờ
mong chiếm được trái tim của Việt My.
Khương Vỹ cao giọng:
- Trái tim của Việt My thuộc về Việt My. Cô ấy có quyền quyết
định chứ không phải là một ai khác.
Thế Phi tự tin:
- Việt My sẽ nhận lời cầu hôn của tôi.
Khương Vỹ mỉm cười:
- Chúc mừng anh, nếu mọi chuyện không diễn ra như ở nhà hàng
Vọng Nguyệt.
Thế Phi đỏ bừng mặt. Có lẽ Khương Vỹ đã nhìn thấy cảnh Việt
My từ chối nhận chiếc nhẫn cầu hôn của anh.
Anh rắn giọng:
- Trước sau gì Việt My cũng là của tôi. Tôi sẽ đem hạnh phúc
đến cho Việt My chứ không phải một ai khác.
Khương Vỹ so vai:
- Liệu có quá sớm để đưa ra lời khẳng định ấy không?
- Hôn nhân là một việc hệ trọng nên Việt My phải có thời gian
suy nghĩ. Việt My từ chối tôi, điều đó không có nghĩa là cô ấy không yêu tôi.
Việt My còn có thể lựa chọn ai khác nữa khi tôi có đầy đủ điều kiện để đem đến
cho Việt My một cuộc sống hạnh phúc.
Khương Vỹ tặc lưỡi:
- Liệu Việt My có hạnh phúc khi nhận lời cầu hôn của một người
mà cô ấy không yêu thương?
- Ðừng nói với tôi là Việt My yêu thương anh đấy nhé?
Khương Vỹ nhướng mày:
- Việt My là một cô gái có cá tính, mẫu người đàn ông chinh
phục được cô ấy không phải là anh.
Thế Phi hậm hực:
- Tại sao anh lại cho Việt My thôi việc?
Khương Vỹ đút tay vào túi quần:
- Anh có biết là mình đã đi xa giới hạn? Việt My là nhân viên
của tôi.
- Cô ấy hiện giờ đang ở đâu?
- Ðêm Màu Xanh.
- Anh nói dối. Thiếu điều tôi đã xới tung cả thành phố để tìm
Việt My nhưng vẫn không thấy. Một lũ bảo vệ vũ trường và tài pán Cẩm Vân cũng
không biết Việt My đang ở đâu.
Khương Vỹ khàn giọng:
- Tôi không có nghĩa vụ phải trả lời câu hỏi của anh.
Thế Phi giận dữ:
- Mọi chuyện là do anh gây ra. Tôi biết là hiện giờ cô ấy rất
buồn vì thất nghiệp. Nếu Việt My gặp một chuyện gì không may thì sao?
Khương Vỹ thở hắt một cái thật mạnh. Anh cũng không khác gì
Thế Phi, lục tung cả thành phố để tìm cho được cô tiên nhỏ của anh. Thế mà cô vẫn
bặt tăm.
Ngả người trên tấm nệm Khương Vỹ vừa mang đến để tựa lưng, bà
Phú Gia than thở:
- Con bé thật là tệ!
Mặc dù biết nội đang nhắc đến ai nhưng Khương Vỹ vẫn giả vờ
như không biết. Anh bỗng giật mình khi bà khẽ quát:
- Ngày mai, con bảo nó đến gặp ta ngay.
Khương Vỹ ngắc ngứ:
- Nội bảo ai?
Bà Phú Gia nhăn mặt:
- Việt My chứ còn ai nữa. Cả nửa tháng nay nó chẳng buồn ghé
đến đây hầu chuyện với ta. Tệ thật hay là vì ta không còn làm giám đốc nên nó lạnh
nhạt với ta như thế.
Khương Vỹ nói vội:
- Thưa nội, công việc công ty rất bề bộn. Nếu Việt My không đến
chẳng qua là vì công việc chứ cô ấy không hề thay đổi tình cảm của mình đối với
nội.
- Mỗi tuần dành cho ta một buổi tối. Ta đâu buộc nó ngày nào
cũng đến.
Ngày mai đến công ty, con bảo với nó là ta rất giận đấy.
Khương Vỹ lúng túng:
- Con sợ là Việt My không đến được.
Bà Phú Gia cau mày:
- Sao?
- Dạ, buổi tối Việt My cũng phải làm việc ở công ty.
Bà Phú Gia phật ý:
- Công việc ở công ty bận rộn đến thế sao? Mà cho dù bận đến
đâu thì con cũng phải sắp xếp thời gian cho Việt My. Ta muốn nghe nó đọc thơ và
đi dạo với ta trong hoa viên.
Khương Vỹ ngập ngừng:
- Nếu nội cần người đọc thơ, con sẽ tìm người cho nội.
Bà Phú Gia kêu lên:
- Ðừng nói với ta đó là Phi Nga đấy nhé. Mà ta cũng không cần
con phải mất công tìm người. Ta chỉ muốn Việt My hầu chuyện ta mà thôi.
Khương Vỹ gượng cười:
- Con sẽ chuyển lời yêu cầu của nội đến Việt My. Còn cô ấy có
thu xếp được để đến đây hay không, con không chắc lắm.
Bà Phú Gia tỏ vẻ giận:
- Nếu tối mai nó không đến, ta không nhìn mặt nó nữa.
Rời khỏi phòng bà Phú Gia, Khương Vỹ đi xuống vườn. Anh không
biết tôi mai phải giải thích với nội anh thế nào. Anh không muốn nội anh giận
Việt My, nhưng nếu anh thú thật với bà là anh đã cho Việt My thôi việc, không
biết cơn thịnh nộ của bà sẽ đến cỡ nào.
Cho chiếc Toyota đi qua cổng cô nhi viện, Khương Vỹ chợt sững
người khi nhìn thấy Việt My.
Vội vàng nhảy ra khỏi xe, anh gọi lớn:
- Việt My ...
Cô quay lại, không khỏi ngỡ ngàng khi nhìn thấy anh.
Khương Vỹ giọng đầu xúc động:
- Việt My. Thế mà tôi cứ ngỡ là không bao giờ còn gặp Việt My
nữa.
Cô lãnh đạm:
- Chào anh.
- Việt My vẫn khỏe chứ?
Cô so vai:
- Bình thường.
- Tôi biết là Việt My rất giận tôi.
Cô nhíu mày:
- Tại sao tôi lại phải giận anh?
- Nếu tôi mời Việt My trở lại làm việc, Việt My nghĩ sao?
Cô lạnh nhạt:
- Cám ơn, tôi đã tìm một nơi làm việc mới.
- Công việc có thuận lợi cho Việt My không?
Cô so vai:
- Anh quan tâm đến điều đó để làm gì?
Khương Vỹ trầm giọng:
- Tôi rất buồn khi đưa ra một quyết định làm tổn thương đến
Việt My. Cho tôi đưa ra một lời xin lỗi, cho dù hơi muộn màng.
Cô nhếch môi:
- Xin đừng đùa cợt với tôi.
- Việt My không tin những lời chân thành của tôi sao?
Cô lạnh lùng:
- Tôi luôn luôn là trò đùa của anh. Xin anh hãy để tôi yên.
Khương Vỹ thở dài:
- Nếu Việt My biết là tôi đã buồn đến độ nào trong suốt nửa
tháng qua, có lẽ Việt My sẽ hiểu tôi hơn.
Một người đại diện của cô nhi viện bước đến chỗ hai người, giọng
vui vẻ:
- Chào cậu Khương Vỹ. Chúng tôi đã nhận được số tiền mà cậu
đã chuyển cho các em qua bưu điện.
Quay sang Việt My, người phụ nữ mộc mạc hỏi:
- Cô My quen với cậu Khương Vỹ sao?
Việt My phủ định:
- Không.
Người phụ nữ mỉm cười giới thiệu:
- Thế thì tôi giới thiệu để hai người quen nhau. Ðây là cậu
Khương Vỹ. Một Mạnh Thường Quân của viện cô nhi. Và đây là Việt My, một cô giáo
tình nguyện của lớp đêm ở viện.
Việt My lạnh nhạt nhìn Khương Vỹ:
- Chào ... ông.
Không kịp để Khương Vỹ nói thêm lời nào, Việt My vội đi vào
phía gian nhà phía trong.
Nhìn theo bóng cô khuất sau cánh cửa, Khương Vỹ hắn giọng hỏi:
- Việt My dạy ở đây lâu chưa vậy chị?
Người phụ nữ hồn hậu:
- Khoảng gần nửa tháng, kể từ ngày ba Việt My mất. Chúng tôi
rất mến Việt My. Cô ấy tuy nghèo nhưng có một tấm lòng đôn hậu. Trước đây, ba của
Việt My bị ung thư, để có tiền chữa bệnh cho ông, Việt My đã phải làm nghề vũ nữ
ở vũ trường. Không cứu được ông, Việt My đã đem hết toàn bộ số tiền còn lại ủng
hộ cho cô nhi viện. Chưa hết, mỗi tối Việt My lại đến đây dạy học miễn phí cho
các em.
Khương Vỹ sững sờ. Dù biết Việt My tựa một đóa hồng trắng
nhưng anh không khỏi bất ngờ. Hóa ra đêm từng đêm cô chấp nhận làm nghề vũ nữ để
kiếm tiền chữa bệnh cho ba cô.
Anh buột miệng:
- Tội nghiệp Việt My.
Gần nửa giờ sau, Khương Vỹ mới tìm thấy đóa hồng trắng của
anh.
Anh đến bên cô, giọng chân thành:
- Tôi thành thật xin lỗi Việt My về những gì xảy ra giữa
chúng ta.
Cô lạnh nhạt:
- Tôi quên tất cả rồi. Có chuyện gì đáng nói giữa anh và tôi
nữa đâu.
- Nội tôi nhắn tìm Việt My đó.
Cô so vai:
- Cho tôi gởi lời xin lỗi tới bà.
Khương Vỹ lắc đầu:
- Dù bận cách mấy, Việt My cũng nên ghé sang nhà một lát. Nội
tôi rất mong Việt My. Hôm nào bà cũng nhắc đến Việt My.
Cô bặm môi:
- Sao anh không báo với bà là tôi đã bị anh đuổi?
Khương Vỹ trầm giọng:
- Tôi không biết là phải giải thích với nội như thế nào vì bà
rất mến Việt My.
Việt My lắc đầu cười buồn. Bà Phú Gia là một người lạnh lùng,
khắc nghiệt.
Chưa bào giờ cô được bà khen ngợi. Cô không tin là bà mến cô.
Gọi cô đến mỗi tuần, chẳng qua bà cần có người giải khuây.
- Tôi không thể đến được, nhờ anh chuyển lời xin lỗi của tôi
đến bà.
- Tôi đã hỏi được địa chỉ của Việt My từ viện cô nhi. Nếu Việt
My không nhận lời mời của nội tôi, tôi sẽ đưa nội tôi đến nhà của Việt My.
Cô kêu lên:
- Anh không thể để tôi yên được sao?
Khương Vỹ so vai:
- Tôi không có cách nào khác.
Cô nói như khóc:
- Tôi có nợ nần gì anh đâu mà anh cứ quấy rầy tôi mãi thế.
Anh dịu dàng hỏi:
- Việt My ghét tôi lắm sao?
Cô cười nhạt:
- Anh tự có câu trả lời rồi mà.
- Cô ghét tôi đến mấy, Việt My cũng nên nhận lời mời của nội
tôi.
- Nếu tôi không đến?
- Nội của tôi sẽ rất buồn.
Việt My không biết cô phải làm gì để cô được yên thân. Ngỡ là
không bao giờ gặp lại Khương Vỹ nữa và sẽ yên thân, thế mà có được yên đâu.
Cô thở hắt một cái thật mạnh:
- Thôi được, tối mai tôi sẽ đến.
Chương 11
Công việc ở công ty dạo này như thế nào?
Ðang pha trà, nghe câu hỏi bất chợt của bà Phú Gia, Việt My
giật thót người.
Cô luống cuống trả lời:
- Thưa, vẫn bình thường.
- Cô không thể nói rõ hơn sao?
Việt My bặm môi lại. Trời ạ. Gần hai tháng nghỉ việc ở công
ty mà cô cứ ngỡ là lâu lắm rồi. Công ty dạo này ra sao, cô làm sao biết được.
Cô chọn cách trả lời mà cô nghĩ là phù hợp nhất.
- Dạ, công việc kinh doanh của công ty vẫn tiến triển.
- Tiến triển như thế nào?
Cô đỏ mặt:
- Công ty đang mở rộng thị trường, thưa bà.
- Chăm chú nhìn cô, bà Phú Gia khàn giọng:
- Thế công ty đã tìm được thị trường ở miền Trung chưa?
Việt My nói đại:
- Thưa bà, chưa.
Bà Phú Gia lẩm bẩm:
- Thế thì tại sao Khương Vỹ lại bảo với tôi là công ty đang mở
một tổng đại lý ở miền Trung nhỉ?
Việt My thiếu điều kêu trời. Nếu bà Phú Gia cứ tiếp tục hỏi
chuyện như thế này thì thế nào cô cũng nói năng loạn xạ. Cô đánh trống lảng:
- Thưa bà, trà đã pha xong.
- Vẻ mặt bà Phú Gia nghiêm nghị:
- Cô cứ để khay trà xuống đấy. Ta đang muốn hỏi cô về một số
việc ở công ty.
Thót tim, Việt My gượng cười:
- Sao bà không hỏi anh Khương Vỹ?
Bà Phú Gia so vai:
- Ta muốn có được những thông tin thật chính xác. Nếu hỏi
Khương Vỹ, làm sao ta biết được những điều mà ta quan tâm.
Giọng cô khổ sở:
- Cháu cũng đâu biết gì để nói. Suốt ngày ngồi trước máy vi
tính, cháu cũng ít nắm tình hình ở công ty.
Bà Phú Gia cau mày:
- Phòng kinh doanh là trung tâm của công ty. Làm việc ở phòng
kinh doanh, cô không biết gì cả hay sao?
Liếc nhìn vẻ mặt rầu rĩ của cô, bà lắc đầu với vẻ chê trách:
- Ta không hiểu cô được nữa. Không lẽ cô đã thay đổi nhiều đến
thế sao?
Trước đây, ta đánh giá cô rất cao về khả năng phán đoán thị
trường, về năng lực chuyên môn. Tại sao cô lại thờ ơ với công ty như thế nhỉ?
Cô thở dài. Sự thất vọng của bà Phú Gia dù sao cũng làm cô khổ
sở. Giá như bà biết được là hai tháng nay cô không còn làm việc ở công ty, có lẽ
bà sẽ không trách móc cô như thế.
Cô khẽ nói:
- Xin lỗi bà. Hôm nay cháu không được khỏe.
- Chăm chú nhìn cô, bà Phú Gia dịu giọng:
- Cô ngồi xuống đi.
Việt My rụt rè ngồi xuống chiếc ghế đối diện. Ðúng là cô đang
lâm vào một tình thế hết sức khó xử.
- Cô uống một ly cam vắt nhé?
Việt My nhỏ nhẹ:
- Cám ơn bà. Nhưng cháu không khát.
- Một ly cam vắt sẽ làm cô cảm thấy dễ chịu hơn.
Vừa dứt lời, bà Phú Gia liền nhấn chuông gọi. Chỉ một lát
sau, chị Xoan đã xuất hiện, giọng lễ độ:
- Thưa bà gọi cháu?
- Cho ta hai ly cam vắt.
Chi một lát sau chị Xoan đã mang lên hai ly cam rồi nhẹ nhàng
lui bước.
- Cô uống đi!
Thật ngoan hiền, Việt My chậm rãi uống từng ngụm nước cam ngọt
lịm.
Bà Phú Gia hắng giọng:
- Dạo này ta thấy cô còn đẹp hơn trước, hồng hào và xinh đẹp.
Ngừng một chút bà tiếp:
- Nhưng giá như cô đừng thờ ơ với những gì xảy ra ở công ty,
ta sẽ vui hơn.
Việt My chớp mi:
- Vâng.
- Khương Vỹ có làm khó cô trong công việc không?
- Thưa, không.
- Còn Thục Nga?
- Sao cơ?
- Nó có sai vặt cô nữa không?
- Thưa, không.
Bà Phú Gia so vai; - Ta biết là cô nói dối. Ðời nào Thục Nga
thay đổi tính tình.
Việt My bặm môi ngó lơ sang chỗ khác. Dù không thích Thục Nga
nhưng cô cũng không muốn nói xấu cô ta.
- Cô có gặp khó khăn gì trong công việc không?
- Thưa, không.
Chăm chú nhìn cô một hồi, bà lại tiếp:
- Nếu ta không lầm, có phải cô đang buồn một chuyện gì đấy?
Việt My vội nói:
- Thưa bà, không.
Bà Phú Gia khẽ lắc đầu:
- Cô có cố giấu ta cũng không được đâu. Ðôi mắt của cô đã nói
lên tất cả.
Hãy cho ta biết đã xảy ra chuyện gì với cô?
Việt My gượng giọng:
- Thưa bà, mọi việc vẫn bình thường.
Hừ nhẹ trong cổ, bà Phú Gia tuyên bố:
- Ta cũng mong là như thế.
Dầm mưa suốt một buổi chiều, buổi tối hôm ấy Việt My bị cảm sốt.
Ðang nằm trên giường, cô chợt nghe tiếng xe máy dừng trước nhà. Rồi tiếng chị
Châu hàng xóm:
- My ơi. Có ai hỏi em nè.
Việt My vội bước ra cửa. Ai chính là Khương Vỹ. Thấy cô đứng
sững nhìn mình, anh trầm giọng:
- Việt My không mời tôi vào nhà sao?
Cô lạnh lùng hỏi:
- Anh tìm tôi làm gì?
Khương Vỹ mỉm cười:
- Cho anh một cái ghế, rồi anh sẽ lần lượt trả lời các câu hỏi
của em.
Cô nhăn mặt lại vì cách xưng hô của anh. Không biết những trò
đùa của anh đến khi nào mới chấm dứt.
- Cho anh một cái ghế theo đúng lời yêu cầu, cô ngồi xuống ghế
đối diện nhìn anh với vẻ cảnh giác thù địch.
Khương Vỹ dịu dàng hỏi:
- Sao em lại mặc áo ấm?
Cô dấm dẳng:
- Sốt.
- Em sốt lâu chưa?
- Mấy ngày.
- Em có uống thuốc chứ?
- Có.
- Theo đơn của bác sĩ?
- Không.
Anh kêu lên:
- Sao lại thế?
- Việc gì đến anh.
- Em ghét anh đến thế sao?
- Ðúng vậy.
Nụ cười của anh làm cô giận không thể tả. Cô nhướng cao hàng
mày cong:
- Sao anh biết nhà tôi?
- Anh hỏi ở viện.
- Anh nói dối. Cứ theo địa chỉ tôi đăng ký ở viện thì hết một
tháng anh cũng không tìm ra nhà tôi được. Có đến cả chục cái suyệc, dễ gì mà
tìm.
- Thế mà anh vẫn tìm ra, em có thấy đáng phục không?
- Ai cho phép anh xưng hô với tôi như thế?
- Không ai cho phép cả. Ðó là cách xưng hô thông thường.
Cô quát khẽ:
- Anh không được gọi tôi là em.
Khương Vỹ cười cười:
- Không gọi là em, chẳng lẽ gọi là chị Hai?
Ðôi môi hồng tím lại:
- Trước anh xưng hô với tôi như thế nào, giờ cứ như thế ấy.
Khương Vỹ lại cười:
- Khó lắm.
- Sao lại khó?
- Tình cảm con người thật kỳ lạ, trước đây anh không bao giờ
nghĩ là mình lại.
Không muốn nghe anh nói dứt câu, cô cắt giọng:
- Tôi đang sốt, tôi không có thời giờ để tiếp anh đâu.
Khương Vỹ hắng giọng:
- Có phải em cảm mưa không?
- Ðâu liên quan đến anh mà hỏi.
Cô xốc xốc lại chiếc áo đầm. Trời đang nóng nhưng không hiểu
sao cô lại cảm thấy lạnh kinh khủng, cơn lạnh như từ trong xương.
Khương Vỹ dịu dàng bảo:
- Ðang sốt, em không nên mặc áo ấm.
Cô nheo mũi:
- Tôi đang lạnh, anh cũng cấm tôi mặc áo ấm sao?
- Nếu mặc áo ấm, cơn sốt lại không giảm mà tăng lên và cơ thể
lại tiếp tục lạnh.
Cô dài giọng:
- Thế tôi phải làm gì?
Khương Vỹ mỉm cười:
- Bật quạt máy và uống thật nhiều nước.
Cô nguýt dài:
- Ghét tôi chưa đủ, anh còn xúi ẩu cho tôi chết sớm hay sao?
Khương Vỹ bật cười:
- Anh đâu ác đến thế.
Cô dấm dẳng:
- Anh có uống nước không, tôi lấy!
Khương Vỹ cười cười:
- Nếu được, cho anh một ly nước trà nóng.
- Tôi nhớ là anh đâu có thích uống trà.
- Sao em lại biết sở thích của anh?
Cô háy anh một cái:
- Biết sở thích của anh để làm gì. Tôi nhớ là nội anh bảo là
anh ghé uống trà ghê gớm.
Khương Vỹ trầm giọng:
- Kể từ khi em hay pha hồng trà cho nội anh, anh đâm ra ghiền
thứ trà thơm ngát hương.
Cô vùng vằng đi pha trà. Cố ý cho thật nhiều trà vào bình, đắng
cho bỏ ghét.
Khương Vỹ sành uống hơn cô tưởng. Nhìn vào tách trà đậm chát,
anh kêu lên:
- Sao pha đậm quá vậy trời?
Cô tỉnh tỉnh:
- Thế mới ngon.
Khương Vỹ lắc đầu:
- Ngon sao được! Cho anh thêm một ít nước sôi!
Cô tặc lưỡi:
- Uống trà là phải đậm như thế.
Khương Vỹ cười:
- Bộ em định thuốc anh hà?
Dù ghét anh ghê gớm nhưng cô cũng phải bật cười:
- Anh không được phát biểu lung tung. Thuốc anh chết, tôi được
gì?
Anh hóm hỉnh:
- Ðược yên ổn.
Cô ngọt nhạt:
- Kể ra anh nói cũng đúng đấy.
Giọng anh ấm áp:
- Cho anh thêm một chút nước sôi đi, trà đậm ngắt như thế này
ai mà uống được.
Việt My hất mặt:
- Hết nước sôi rồi.
Khương Vỹ cười:
- Em hiếu khách ghê.
Cô lườm dài:
- Tôi đâu có muốn tiếp anh.
Nói là thế nhưng cuối cùng cô cũng đứng dậy lấy phích nước
sôi pha thêm vào tách trà.
Khương Vỹ im lặng ngắm nhìn cô, ánh mặt nồng nàn của anh khiến
cô luống cuống làm đổ nước ra cả bàn.
Anh vội lấy chiếc giẻ lau gần đó để lau nước trên bàn giùm cô
nhưng cô đã giằng lấy:
- Ðể mặc tôi!
Anh sốt sắng:
- Anh lau cho!
Cô giận dỗi:
- Anh uống nước lẹ lẹ đi, rồi đi đâu thì đi!
Khương Vỹ khàn giọng:
- Anh biết là em rất ghét anh. Nhưng em biết là nhờ em anh đã
thay đổi như thế nào, em sẽ cảm thông cho anh.
Khoanh hai tay trước ngực, cô lạnh lùng:
- Tôi chỉ là một vũ nữ nghèo, xấu xí.
Khương Vỹ giọng ấm ấp:
- Em là một đóa hồng thanh khiết. Những người con gái là anh
quen đều thực dụng. Chỉ khi yêu em, anh mới thấy cuộc đời ý nghĩa hơn.
Việt My kêu lên:
- Anh vừa với cái gì? Xin đừng mang tôi ra làm trò đùa.
Khương Vỹ chân thành:
- Anh yêu em. Ðó là lời thật nghiêm túc của anh. Anh chỉ nhận
ra tình yêu của mình khi thiếu vắng em. Hơn nửa tháng qua, anh cố tìm em khắp
nơi trong vô vọng. Anh suýt điên lên với ý nghĩ sẽ mất em vĩnh viễn. Mỗi lần đến
công ty, nhìn vào chỗ ngồi quen thuộc của em anh lại nhớ em đến quay quắt.
Việt My lãnh đạm:
- Phi Nga xứng hợp với anh. Tôi chỉ là một cô gái tầm thường,
xanh xao và xấu xí.
Nhìn như hút vào đôi mắt buồn, Khương Vỹ chùng giọng:
- Anh là một tên đàn ông cao ngạo. Anh muốn chạy trốn chính
mình, chạy trốn sự cuốn hút dịu dàng của em. Những gì anh đã làm với em, xin em
hãy lãng quên.
Cô nghiêm nét mặt:
- Tôi yêu Thế Phi, đó là điều quan trọng nhất.
Khương Vỹ lắc đầu:
- Anh không tin.
Cô lạnh giọng:
- Tin hay không, đó quyền của anh. Tôi có thể yêu bất cứ một
người đàn ông nào ngoại trừ anh.
Khương Vỹ không giấu được thất vọng:
- Em căm thù anh đến thế sao?
Việt My so vai:
- Dù nghèo nhưng tôi có lòng kiêu hãnh của tôi.
Khương Vỹ trầm giọng:
- Tình yêu cần đến lòng vị tha.
Cô tuyên bố:
- Nhưng tôi có yêu anh đâu.
Vẻ mặt Khương Vỹ đăm chiêu:
- Thế không phải lão Thái và chị Xoan nói dối.
Việt My tò mò:
- Lão Thái bảo là em hay hỏi về những ngày tháng thơ ấu của
anh.
Cô kêu lên:
- Chỉ là những câu hỏi không chủ ý. Mỗi lần chờ nội anh, tôi
hỏi han như thế để giết thời gian.
- Thế thì anh phải giải thích sao đây khi lão Thái cho biết
là em còn điều tra về những cô bồ cũ của anh.
Cô đỏ bừng mặt:
- Cũng là những câu hỏi không chủ ý.
- Chăm chú nhìn cô không chớp mắt, Khương Vỹ tiếp:
- Lão Thái còn cho biết là em thường nhờ lão mang lọ hồng lên
phòng anh.
Cô nói một hơi:
- Hoa trong vườn nhà anh rất nhiều, tôi phải ngắt bớt để cắm.
Nếu không, thật là lãng phí.
- Sao em không cho mang hoa hồng lên phòng của nội mà lại
mang hoa cúc cho nội?
Cô ngắc ngứ:
- Hoa gì mà chẳng được.
- Anh nghe người ta nói, hoa hồng tượng trưng cho tình yêu.
Thế mà những lọ hoa em mang đến cho anh đều là hồng:
Cô kêu lên:
- Anh đang lảm nhảm gì thế. Nếu nói như anh, coi bộ mấy bà
bán hoa ở chợ có tình ý với tất cả các khách mua hoa hồng.
- Em có muốn nghe anh kể là chị Xoan nói gì không?
Cô ấp úng:
- Miễn sao là anh đừng bịa.
Khương Vỹ hắng giọng:
- Có phải em đã hỏi chị Xoan là anh thích ăn những món gì
không?
Cô hùng hồn:
- Tôi là đầu bếp, chuyện tôi tìm hiểu anh thích ăn món gì
cũng thật dễ hiểu.
Khương Vỹ so vai:
- Nhưng anh không thể hiểu nổi là tại sao những buổi tối đến
hầu chuyện nội anh, em đều tìm chị Xoan hỏi về anh và ngóng khi nào anh về.
Cô vùng vằng:
- Không thấy có anh, tôi hỏi thăm xã giao. Thế thôi.
Khương Vỹ chùng giọng:
- Lão Thái và chị Xoan đều rất mến em. Lão Thái lại thương
anh từ nhỏ.
Những gì mà em biểu hiện, họ đều cảm nhận rất rõ.
Cô tức muốn phát khóc:
- Tôi không muốn nghe anh nói nữa. Tôi yêu Thế Phi. Tôi ghét
anh. Anh là một người cao ngạo. Anh không thể hiểu tôi như Thế Phi hiểu tôi. Chỉ
có Thế Phi mới hiện diện trong trái tim tôi.
Khương Vỹ dịu dàng nhìn cô:
- Anh yêu em. Và anh biết là em cũng yêu anh. Tại sao em lại
khước từ anh?
Em không sợ làm anh buồn sao, Việt My?
Cô vùng đứng dậy:
- Tôi không bao giờ tha thứ cho anh. Tôi căm ghét anh. Anh đi
về đi.
- Việt My.
Giọng cô lạnh lẽo:
- Tôi sẽ nhận lời cầu hôn của Thế Phi nếu anh cứ tiếp tục khuấy
động cuộc sống bình yên của tôi.
Chống cằm nhìn những dòng nước mưa theo máng xối từ mái tôn
tong tong chảy xuống, Việt My khẽ thở dài. Thế là đã hơn hai tháng kể từ ngày
cô bị Khương Vỹ đuổi việc. Hai tháng, nhưng cô cứ có cảm giác như đã lâu lắm rồi
- My ơi.
Giật mình quay lại, cô không khỏi ngạc nhiên khi nhìn thấy
Khương Vỹ.
Anh đang đứng trước mặt cô với bộ đồ sũng ướt.
Cô kêu lên:
- Trời đất. Xe anh đâu?
Khương Vỹ vuốt nước mưa trên mặt:
- Anh bỏ chiếc mô tô chết máy đầu hẻm, lội bộ vào đây.
Cô nhìn anh với ánh mắt đầy trắc ẩn:
- Anh ướt hết trơn rồi.
Khương Vỹ mỉm cười:
- Cho anh một cái khăn.
Như sực tỉnh, cô vụt chạy vào trong nhà.
Trở ra với chiếc khăn lông, cô dịu dàng bảo:
- Anh lau tóc đi!
Khương Vỹ ngồi xuống ghế, giọng ấm áp:
- Anh ngồi được chứ?
Cô chớp mi:
- Vâng.
- Chiều chủ nhật, em không đi chơi đâu sao?
Cô lắc đầu:
- Không. Sao anh không mặc áo mưa?
Anh nửa đùa nửa thật:
- Ướt như thế này may ra mới được em thương hại.
Cô nhếch môi:
- Tôi mà quan trọng đến thế sao?
Khương Vỹ trầm giọng:
- Anh rất mến em.
Chưa kịp thích ứng với từ yêu sang mến thì cô lại nghe anh
nói tiếp:
- Vì mến em nên anh muốn em đến dự lễ cưới của anh với Phi
Nga vào tuần đến.
Cô trầm tĩnh:
- Chúc mừng anh.
Rút từ ngực áo thiệp hồng sũng nước, đặt lên bàn, anh mỉm cười:
- Dù sao em cũng nói đúng, Phi Nga thích hợp với anh hơn. Anh
cầu chúc Thế Phi sẽ mang lại hạnh phúc cho em.
Cô chớp mi:
- Tôi sợ là không đến dự lễ cưới của anh được.
- Sao thế, Việt My?
Cô nhỏ nhẹ:
- Làm việc ở công ty khác, tôi rất bận.
- Nếu anh mời Việt My về làm việc lại cho công ty, Việt My đồng
ý chứ?
Cô lạnh nhạt:
- Tôi đã nguyện với lòng mình là cho dù bị thất nghiệp, không
nơi nào thu nhận, tôi vẫn không quay trở về nơi tôi đã ra đi.
Khương Vỹ trầm giọng:
- Anh mong rằng Việt My sẽ thay đổi ý kiến.
- Không bao giờ.
- Chuyện đó chúng ta sẽ bàn lại vào dịp khác. Giờ anh chỉ
mong Việt My nhận lời mời của anh, đến dự tiệc cưới vào chủ nhật đến. Như Việt
My thấy đó, dù mưa gió anh vẫn đến đây để gởi thiệp mời cho Việt My.
Cô lãnh đạm:
- Thôi được, tôi sẽ cố gắng thu xếp.
Trả chiếc khăn lông cho cô, anh đứng dậy:
- Chào Việt My. Anh về.
Cô nhìn ra ngoài trời:
- Vẫn còn mưa, anh chờ tạnh hãy về.
Khương Vỹ mỉm cười:
- Cảm ơn Việt My nhưng anh còn phải ghé nhiều nơi để gởi thiệp.
Cô lạnh nhạt:
- Chờ tôi một lát, tôi sẽ lấy áo mưa cho anh.
- Cảm ơn Việt My.
Buồn rầu nhìn theo dáng cao lớn của Khương Vỹ khuất dần cuối
hẻm, Việt My nhào lên giường khóc như mưa như gió. Khương Vỹ. Em là một con bé
kiêu hãnh. Tại sao em lại khước từ anh. Tại sao em lại phủ nhận tình yêu của em
dành cho anh. Yêu anh rất nhiều và giận anh cũng rất nhiều. Em thật là ngốc khi
đặt lòng kiêu hãnh lên trên tình yêu. Không lẽ em lại mất anh thật sự sao?
Khóc chán chê, bỗng một bàn tay đặt nhẹ lên bờ vai của cô. Nước
mắt đầm đìa. Cô chợt hốt hoảng khi nhận ra đó chính là Khương Vỹ.
Anh dịu dàng hỏi:
- Sao em lại khóc?
Vùng ngồi dậy, cô vội vàng lau nước mắt:
- Tôi có khóc đâu.
Khương Vỹ soi vào đôi mắt màu hạt dẻ:
- Em lại nói dối anh rồi.
Cô bối rối trốn ánh mắt nồng ấm của anh. Trái tim ngỡ bằng đá
của cô trong phút chốc như tan ra từng mảnh. Khương Vỹ kéo cô sát vào anh, giọng
yêu thương:
- Có phải em khóc vì thất vọng không, Việt My?
- ...À- Hãy nói với anh là em yêu anh, em không thể sống xa
anh được.
Giọng cô khổ sở:
- Anh đã có Phi Nga.
Khương Vỹ phán:
- Không có Phi Nga nào cả. Chỉ có mỗi một mình em trong trái
tim của anh.
Với Phi Nga cũng như với những cô gái khác, anh chỉ chạy theo
những hào nhoáng bên ngoài. Ðó không phải là tình yêu.
Cô nghẹn ngào:
- Thế tại sao anh cưới Phi Nga?
Khương Vỹ vút tóc cô:
- Chỉ là một phép trắc nghiệm để em có thể phơi bày tình cảm
của em. Em là một cô gái bướng bỉnh không thể tả. Nếu không làm như thế, đời
nào anh biết được là em yêu anh.
Cô kêu lên:
- Hóa ra anh nói dối em?
Khương Vỹ dịu dàng bảo:
- Thế em thích đó là một đám cưới thật sao?
- Quê không thể tả, cô vùng vằng:
- Em không nói chuyện với anh nữa. Em ghét anh, ghét lão
Thái, ghét chị Xoan ...
Khương Vỹ mỉm cười:
- Sao lại nỡ ghét những người yêu thương em nhất trên đời.
Cô bậm môi lại. Ôi! Nói thế thôi chứ làm sao cô ghét anh,
ghét lão Thái, chị Xoan. Anh là tất cả với cô, cô yêu anh.
Chương kết


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét