Đi qua mùa đông 1
Chương 1
Thác nước trắng xóa, ầm ầm đổ xuống từ độ cao hơn năm chục
thước. muôn vàn bụi nước bắn ra tạo nên một màn sương mờ ảo trùm lên con thác,
tựa một tấm voan trắng mềm như bông tuyết choàng lên tấm vai trần của một nàng
tiên.
Cách đó một khoản dặm đường là Mặc Thủy biệt thự. Tuy không đồ
sộ lắm, nhưng ngôi biệt thự nằm tọa lạc trong một khuôn viên rộng với cả vườn
hoa và hồ bơi vẫn có một vẻ đẹp thật kiêu sa, sang trọng.
Nơi đây, bầu trờI mùa thu không nhiều sương mù như những ngày
vào mùa đông. Những ngày ấy, biệt thự Mặc Thủy chìm vào không gian tĩnh lặng,
nhưng không kém phần thơ mộng…
Mặc Thủy có tất cả ba tầng, được thiết kế theo kiểu xây của
Pháp với màu trắng là màu chủ đạo.
Chiếc cầu thang lượng xoáy theo kiểu trôn ốc nằm phía hông
ngôi nhà. Những ô cửa sổ nhỏ, lắp kính trong suốt với những hoa văn trạm trổ lạ
mắt hình quả trám chìm nổi xen kẻ nhau.
Những chiếc rèm cửa màu ngà voi. Những căn phòng lộng lẫy với
những trang trí nội thất cực kỳ đắt tiền, nhưng do sự phốI trí tinh tế của chủ
nhân nên các căn phòng của Mặc Thủy luôn trông có vẻ ấm cúng, khi mà dường như
khí hậu nơi đây se se lạnh bốn mùa.
Trong hoa viên ngoài những luống hoa hồng bạch còn có cả uất
kim hương, viollet và tử đinh hương nữa…. nằm chếch về phía tây hoa viên là những
chậu kiểng với những hình thù độc đáo và lạ mắt.
Nếu là người phương xa đến đây, khi ngắm nhìn toàn cảnh ngôi
biệt thự sang trọng này ắt hẳn người ta sẽ đoán chủ nhân của nó phải là một ông
già đạo mạo râu tóc bạc phơ, suốt ngày chỉ vui thú điền viên, thích chơi hoa và
kiểng.
Nhưng nếu là cư dân ở đây, người ta sẽ không lạ gì chủ nhân của
nó. Đó là hai chị em Xuân Trúc và Đông Thu.
Họ không chỉ trẻ và còn rất đẹp với những đặc điểm khá tương phản
nhau. nếu Xuân Trúc dù mới hai mươi ba tuổi, nhưng gương mặt lúc nào cũng cố tỏ
ra vẻ nghiêm nghị thì Đông Thu lại vui vẻ cười nói suốt ngày.
Xuân Trúc thích ngắm hoa vào những lúc chiều xuống hoặc khi
trăng lên, nhưng Đông Thu lại không mất thời gian vào những việc như thế.
Thú vui của Đông Thu là nhảy lên chiếc Cadilac mui trần của
chị cô và tự lái xe chạy băng băng đi vào thành phố. Hoặc phóng chiếc Dream của
cô vèo vèo xuống những con dốc khiến các sơn nữ đang trên đường rùi hoa đi bán
phảI giật mình ngơ ngác.
Ngòai Xuân Trúc và Đông Thu và những người làm bếp, làm vườn,
trong Mạc Thủy còn có lão quản gia Kiến Phúc. Đó là một người đàn ông trạc năm
mươi tuổI, vốn là người tâm phúc của mẹ Xuân Trúc và Đông Thu khi bà còn sống.
Do sống trong khung cảnh vắng vẻ chung quanh là cây cối bao bọc
nên Xuân Trúc đã nuôi một con chó săn rất tinh khôn. Cô rất yêu quý nó. Big Big
mến Xuân Trúc hơn Đông Thụ Nó thường quấn quýt bên chân Xuân Trúc mỗi khi cô đi
đâu về.
Đông Thu vốn ghét loài vật. Mỗi lần con Big Big xán đến gần
cô nó thường bị một cú đá kinh hồn.
Một chiếc Cadilac mui trần lước trên con đường quanh co trước
ngôi biệt thự rồi chạy thẳng vào sân. Từ trên xe bước xuống là một cô gái có vẻ
đẹp mạnh mẽ. Cô rất đẹp, dáng người cân đối. Chiếc quần jean màu lông chuột và
áo pull màu rêu đã làm nổi bậc làn da trắng hồng khỏe mạnh của cô.
Mái tóc cô gái được chảy theo kiểu lật ra như một cô đào
Holywood nhưng không tạo nên một vẻ kiêu kỳ xa cách mà lại trông có vẻ nghịch
nghịch dễ thương. Cho dù cô hiện đang là chủ nhân của một tài sản kết xù được
thừa kế và được mọI người nể trọng gọi là cô Hai. Cô gái đó chính là Xuân Trúc.
Đi lên bậc thềm, Xuân Trúc định gọi người quản gia, nhưng ông
đã trực sẵn sau cánh cửa chớp từ bao giờ. bước ra khỏi chổ khuất, ông Kiến Phúc
giọng lễ độ:
- Chào cô Hai mới về.
Xuân Trúc gật đầu:
- Chào chú
Ông Kiến Phúc vẻ mặt quan tâm:
- Dường như cô hai có vẻ không được khỏe sau một trận đường
dài?
Vỗ nhẹ lên con Big Big đang chồm lên đùa với cô, Xuân Trúc mỉm
cười:
- Tôi không sao đâu. Ở nhà đều bình thường chứ?
- Vâng…. Mấy hôm nay, tôi vẫn chu đáo với công việc coi sóc Mặc
Thủy. Cô Hai chỉ vắng mặt hai ngày, chứ nếu có đi đâu một tháng hay nhiều hơn nữa
thì quản gia Kiến Phúc này vẫn tận tụy làm tốt công việc hàng ngày của một kẻ
nô bộc trung thành như thường.
Xuân Trúc cảm kích:
- Cám ơn chú….
- Cô Hai uống tạm một ly nước dâu nhé?
Ngồi xuống ghế và vẫn tiếp tục đùa với con Big Big, Xuân Trúc
hắng vọng:
- Chú bảo chị Thơm pha cho tôi một ly chanh đường, cho nhiều
nhiều chanh một chút, còn đường thì ít thôi.
Ông quản gia xum xoe:
- Thế thì cô Hai sẽ bị đau dạ dày mất thôi.
Xuân Trúc mỉm cười:
- Không sao, chú cứ bảo pha như thế đi. Tôi ghét uống nhiều
đường lắm đấy.
Ông Kiến Phúc vội làm theo lời yêu cầu của Xuân Trúc. chỉ một
lát sau ông quay lại với chiếc khai bằng bạc.
- Mời cô Hai uống nước.
- Cám ơn chú…
chợt nhớ ra Xuân Trúc liền hỏi:
- Đông Thu đi đâu sao nãy giờ tôi không thấy?
Ông Kiến Phúc xoa tay:
- Cô Ba đang xem phim ở trên lầu. trưa nay cô Ba cũng không
chịu xuống dùng cơm và bảo chị Thơm mang lên tận phòng.
Xuân Trúc nhíu mày:
- Đông Thu đau à?
Liếc nhanh lên lầu, ông Kiến Phúc hạ thấp giọng:
- Cô Ba chỉ thích vừa xem phim vừa ăn. Sau đó ném khai thức
ăn thừa qua cửa sổ. toàn bộ chén bát đều… bể.
Xuân Trúc trợn mắt. Thường thì Đông Thu vốn đỏng đảnh thích hạch
sách người làm, nhưng chuyện ném khai thức ăn qua cửa sổ thì thật là quá đáng.
Cô hỏi giọng ngán ngẩm:
- Thế nó có giận ai không?
Ông Kiến Phúc gãi đầu:
- Không…. Vì sao đó tôi thấy cô Ba vẫn vui vẻ hát trong
phòng.
Vẻ mặt sợ sệt, ông nói tiếp:
- Cô Hai đừng nói gì về chuyện này. Tôi sợ cô Ba thù hằn,
sinh chuyện.
Xuân Trúc gật đầu:
- Được rồi, tôi sẽ nói vào một dịp khác.
Chợt nhớ ra, Xuân Trúc liền hỏi:
- Thế mấy hôm nay Đông Thu có đến công ty không?
Ông Phúc Kiến gãy đầu:
- Bẩm, không…
- Vậy sao?
- Tôi quên. Hình như là có…
Xuân Trúc nghiêm nét mặt:
- Chú lại bao che cho Đông Thu nữa rồi. Có phải hai hôm nay
Đông Thu không hề đặt chân đến công ty không?
Ông Phúc Kiến lúng túng:
- Cô Hai hỏi một câu khó trả lời hết sức… nói nhiều về cô Ba
không có lợi chút nào…
Xuân Trúc thở dài:
- Có gì đâu mà chú không trả lời được. Nhưng mà thôi, dù chú
không nói thì tôi vẫn biết mấy ngày hôm nay Đông Thu không làm gì khác hơn là
rong chơi. Cho dù trước khi tôi đi công chuyện nó đã hứa với tôi là sẽ thay đổi.
Ông Phúc Kiến nói lảng sang chuyện khác:
- Cô Hai có giải quyết được công việc không?
Xuân Trúc so vai:
- Công việc vẫn còn giẫm chân tại chổ. Để xuất khẩu hàng sơn
mài có lẽ tôi còn khá nhiều việc phải làm.
Ông Kiến Phúc giọng quan tâm:
- Nhân công không đủ đáp ứng cho khối lượng hàng người ta đặt
hay sao vậy cô Hai?
Bước đến cửa sổ nhìn ra vườn, Xuân Trúc giọng trầm ngâm:
- Không…. nếu thế thì đâu có khó để giải quyết. mà thôi, chú
đi làm công chuyện của mình đi.
Ngâm mình thật lâu trong bồn nước ấm, Xuân Trúc cảm thấy dễ
chịu đôi chút. Cô dung chiếc khăn lông mềm xác nhẹ lên thân hình đẹp săn chắc.
Phản chiếu trong gương là một pho tượng mỹ nữ với đôi mắt đen
rực sáng nhưng vô cùng ngây thợ Khóat một chiếc áo ngủ may bằng vải tơ màu kem
thật quý phái, sang trọng Xuân Trúc đi thẳng một mạch lên tầng bạ Trên hành lang
rộng thênh thang sàn nhà được trãi thảm Ba Tư với màu xanh đại dương phản chiếu
một thứ ánh sáng êm dịu dễ chịu.
Xuân Trúc gõ cửa phòng Đông Thụ Từ bên trong giọng Đông Thu
lười biếng:
- Vào đi, có phải chị Hai đó không?
Xuân Trúc đẩy cửa bước vào. Cô khẽ lắc đầu với vẻ không hài
long.
Đông Thu đang nằm uể oải ở ghế sô pha, mái tóc mềm mại của cô
đổ dài trên chiếc gối ôm màu trắng. chiếc váy mỏng như tơ trời đã làm cho Đông
Thu đẹp thật mơ màng, ngọt ngào lôi cuốn như một thứ trái cây vừa chín tới.
Xuân Trúc gắt gỏng:
- Đông Thu….. xem phim suốt ngày em không thấy chán sao?
Đông Thu tỉnh bơ:
- Đó là chị Hai chưa bao giờ xem phim nên không thấy hấp dẫn
đó thôi. Không có gì thú vị hơn là xem một bộ phim năm sáu chục tập.
Xuân Trúc kiêu lên:
- Năm mươi tập à? Họ diễn những gì với…. năm mươi tập?
Đông Thu cườI khúc khích:
- Hôn nhau, lái xe, tắm biển, ăn uống rồI lại hôn nhau mệt
nghi?
Xuân Trúc làu bàu:
- Chị không đùa đâu.
Đông Thu liếm môi:
- Thì em cũng thế thôi. Nếu không tin hôm nào chịu khó xem
phim với em cho vui.
Thở hắt một cái, Xuân Trúc đưa tay nhấn nút tắt máy. bắt gặp
cái nhìn ấm ức của Đông Thu, cô liền cao giọng:
- Sao hai hôm nay em không đến công ty như đã hứa với chị?
Đông Thu xoen xoét:
- Lão quản gia mách chị đấy à?
Xuân Trúc nghiêm nét mặt:
- Em nên trả lời câu hỏi của chị hơn là tìm hiểu tại sao chị
biết chuyện đó.
Đông Thu dẫu môi phụng phịu:
- Em nghĩ cũng không cần thiết sự có mặt của em.
- Vì sao em nghĩ thế?
Chống tay ngồi dậy, Đông Thu khẽ nhúng vai:
- Mọi người quen làm việc dưới sự đều hành của chị. sự hiện
diện của em bất quá chỉ làm cho người ta vướng víu nhưng không tiện nói ra. Cô
Ba dĩ nhiên không bằng cô Hai vì cô Hai đang nắm hầu bao của họ. Cô Ba chỉ là một
hư danh.
Xuân Trúc lắc đầu:
- Nếu em nghĩ như thế là sai lầm đó. chị hay em cũng thế
thôi. Trong lúc không có chị, lẽ ra em nên đến công ty làm việc hơn là nằm ở
nhà xem phim.
Đông Thu tặc lưỡi:
- Chuyện xem phim của em không lẽ làm chị bực mình? Mấy hôm
nay mọi việc đều trôi chảy kia mà.
Xuân Trúc dịu giọng:
- Ba mẹ mất sớm. Chị chỉ muốn nhắc nhở em những đều đúng cần
phải làm. Dù sao chị cũng lớn hơn em, là chị của em. Thử hỏi xem, từ khi thi rớt
đại học đến bây giờ em có chịu ôn bài chuẩn bị cho kỳ thi đâu. suốt ngày rong
chơi, không xem phim thì lại đi dạo shop sắm đồ. mỗI lần chị khuyên một đều gì
đó, em lại gác ngòai taỵ Chị rất buồn về chuyện này.
Đông Thu nheo mắt:
- Có phải chị muốn nhắc cho em nhớ là em đã từng….. hai lần
thi rớt đại học?
Xuân Trúc thở dài:
- Lúc nào em cũng có kiểu nói chuyện ngang bướng như thế sao
Đông Thu?
Đông Thu lăn một vòng từ ghế sô pha xuống tấm thảm. cô dùng
chiếc gối ôm để che lấp khuôn mặt xinh đẹp, có ý muốn chấm dứt câu chuyện giữa
cô và Xuân Trúc. Cô không thích bị Xuân Trúc lên lớp. Hãy cứ mặt kệ cô đi.
Xuân Trúc chán nản lắc đầu. càng ngày, Xuân Trúc càng thấy
khoảng cách giữa hai chị em xa dần. thật khó mà buộc Đông Thu đi theo một quỹ đạo
mà cô đã định sẳn.
- Dậy đi
Xuân Trúc giật lấy chiếc gốI và nắm vai Đông Thu lắc mạnh
nhưng Đông Thu đã dằn dỗI:
- Em ngủ mà. Xem phim chị cũng không cho nhưng ít ra chị cũng
phải cho em ngủ chứ.
Xuân Trúc quát khẽ:
- Em có biết đã đến giờ dung bữa tối không? Em làm chị giận rồI
đó Đông Thu ạ.
Đông Thu mở choàng mắt ra nhìn thẳng vào mặt Xuân Trúc tuôn một
hơi:
- Chị lúc nào cũng quan trọng mọi chuyện kể cả chuyện….. ăn
cơm. Không ăn một bữa cũng chẳng chết đâu.
Kìm một tiếng thở dài, Xuân Trúc hắng giọng:
- Em đã thay đổi quá nhiều rồI đó, Đông Thu…
Đông Thu tỉnh bơ:
- Em vẫn như thế chứ có thay đổi gì đâu. vẫn là Đông Thu mà
người ăn kẻ ở trong nhà luôn miệng gọi cô Ba, cô Bạ Một cô Ba vô tích sự chỉ biết
phá phách. So với cô Hai thì cô Ba này là thứ chỉ đáng….. bỏ đi.
Xuân Trúc nghiêm nét mặt:
- Có lẻ hai chị em mình cũng có lúc phải nói chuyện thẳng thắng
với nhau. chị không thể chấp nhận có một đứa em không biết ngoan ngoãn biết
nghe lời. Mở miệng ra là lý sự với chị.
Đông Thu nheo mắt:
- Thế ba trăm nhân công của công ty sơn mài và tất cả gia
nhân trong Mạc Thủy này đều răm rắp phục tùng chị vẫn chưa đủ sao? chị còn muốn
gì ở em nữa?
Xuân Trúc trầm giọng:
- Chị đã nói với em rất nhiều lần rồi. Nếu không có ý định
thi vào đại học, em cần phải đến công ty để làm việc. công việc sẽ làm em trưởng
thành hơn.
Đông Thu lắc đầu cười :
- Ôi …. Gia tài mà em được thừa hưởng có thể cho em sống sung
sướng một đời. Em không có nhiều tham vọng như chị đâu.
Xuân Trúc giọng ngán ngẩm:
- Chị không hiểu em nữa rồi. Thôi đứng vậy đi….
Đông Thư vùng đứng lên nhưng lại lười biếng thả mình xuống
giường. chợt cô kêu lên:
- Thôi chết rồi
Xuân Trúc ngạc nhiên:
- Cái gì thế?
Giọng Đông Thu hốI hả:
- Tối nay em có cuộc hẹn với Bửu Nam. Thế mà súyt nữa em quên
mất.
Nghe nhắc đến Bửu Nam, Xuân Trúc cau mày:
- Chị không thích em quen với Bửu Nam chút nào.
Chà nhẹ tay lên mặt, Đông Thu trố mắt nhìn Xuân Trúc:
- Chị hệt như một….. bà già khó tính, lúc nào cũng tuyên bố
không thích đều nọ không thích đều kia. Có cả… một trăm thứ mà chị không thích.
Xuân Trúc nhìn sửng Đông Thụ Trong cái vẻ lười biếng ham chơi
của Đông Thu hình như đang tiềm tang một sự phản kháng khó nhận thấy.
Cô nhướng cao mày:
- Thế Bửu Nam có gì đáng để em kết bạn với anh ta?
Đông Thu cười:
- chị chưa yêu nên không hiểu gì cả. chị gà mờ lắm…
Xuân Trúc trừng mắt:
- Đông Thụ.
Lùa tay vào mái tóc suông, Đông Thu tuyên bố:
- Con tim có những lý lẽ mà lý trí không thể hiểu được. chị đừng
bắt em phải phân tích. Em yêu Bửu Nam vì em yêu anh ta thế thôi.
Xuân Trúc nghiêm nét mặt:
- Thôi không lý sự nữa. cứng đầu quá đi thôi. Bộ em tưởng
mình là từng trãi lắm hay sao?
Đông Thu hùng hồn:
- Chị nên nhớ là em đã tròn hai mươi tuổi, chứ không phải là
con bé dại khờ mới tập tễnh ở lớp vỡ lòng tình yêu. Em đã biết yêu từ hồi mười
sáu tuổi lận.
Xuân Trúc khẽ lắc đầu. không chừng nó lại khoe khoang biết
hôn lúc mười sáu tuổi như lần nói chuyện trước đây với cô.
Giọng cô nghiêm khắc:
- Cho dù em có hai mươi tuổi cũng thế thôi. Em nên nhớ lại những
lời mẹ dặn chị em tụi mình lúc lâm chung. chị luôn luôn là người bảo trợ em.
Đông Thu kêu lên:
- Em đã đến tuổi trưởng thành từ lâu rồi. Em không muốn chịu
sự áp chế của chị. Bảo trợ à? Xin miễn.
Xuân Trúc gắt gỏng:
- Chị hết hiểu em rồi, thật là những ý tưởng hết sức quay gở.
Ném người xuống chiếc ghế nhỏ trước bàn phấn, Đông Thu thở hắt
một cái:
- Chiều nay chị cứ dùng cơm trước đi. Em đi đến Bửu Nam đây.
Em yêu Bửu Nam. Bửu Nam cũng yêu em rất chân thành. Chị không nên gieo cho em
và Bửu Nam những hoài nghi thất vọng. Bửu Nam luôn luôn là người tình tuyệt vời…
Còn chuyện bảo trợ chúng ta sẽ nói chuyện sau.
Xuân Trúc cay đắng:
- Thôi được…Chị sẽ gặp em vào một lúc khác.
Thở dài, Xuân Trúc đi ra khỏi phòng của Đông Thụ Cô thấy mình
dường như bất lực trong chuyện dạy dỗ Đông Thụ Phải chăng vì cô chỉ hơn Đông
Thu ba tuổi, hay là gì cô không tìm ra một phương cách thích hợp với một con
người luôn tìm cách nổi lọan như Đông Thu.
Đông Thu suốt ngày cứ chạy theo model và quen với cuộc sống
hưởng thụ.Từ ngày quen với Bửu Nam, một anh chàng có bộ vó đẹp trai giàu có
nhưng lêu lổng, Đông Thu càng trở nên ngổ ngáo hơn.
Chậm rãi bước xuống từng bậc thang đá máy lạnh, Xuân Trúc cảm
thấy man mác buồn. Giá như ba mẹ cô không mất sớm thì cô không phảI ưu tư lo lắng
như thế này. Cho dù cô có nghiêm khắc đến đâu thì Đông Thu vẫn ở bên ngoài tầm
kiểm soát của cộ Hình như Đông Thu bắt đầu manh nha sự phản kháng ngấm ngầm
nhưng không kém phần dữ dội. Dưới ngọn núi lửa đang ngủ yên. Làm sao biết dung
nham đang cuồn cuộn réo sôi.
ĐợI cô ở tiền sảnh là ông quản gia thân tín Kiến Phúc. Chăm
chú nhìn vẻ mặt rầu rĩ của Xuân trúc, ông hỏI giọng quan tâm:
- Cô Ba lại cãi cô Hai nữa sao?
Xuân Trúc thở dài:
- Tôi thấy mình thật đáng ghét, không làm tròn lời dặn sau
cùng của mẹ tôi. Càng ngày Đông Thu càng xa cách với tôi và bướng bỉnh hết sức.
Ông Kiến Phúc xoa tay:
- Cô Hai dùng cơm chứ?
Xuân Trúc vộI lắc đầu:
- Không… Tôi chưa thấy đói.
Nói xong, cô đi đến bên chiếc Cadilac và nhảy lên.
Ông Kiến Phúc ngạc nhiên:
- Cô Hai còn đi đâu vào giờ này?
Xuân Trúc thở dài hiu hắt:
- Tô muốn đi dạo quanh đây một chút.
Ông Kiến Phúc sốt sắng:
- Cô chủ có cần tôi cầm lái không?
Xuân Trúc vội từ chối:
- Không….tôi muốn đi một mình.
Lúc chiếc Cadilac xa Mặc Thủy biệt thự, Xuân Trúc mới sực nhớ
là cô đang mang trên người một chiếc áo ngủ phong phanh. Cho dù cô đi dạo chơi
trong rừng nhưng ra khỏi nhà với một chiếc áo như thế thì không lịch sự chút
nào. Hèn gì khi nãy ông quản gia ngập ngừng nhìn cô như muốn nói một điều gì đó
nhưng lại thôi.
Mà thôi. Cô đang buồn. chuyện đó cũng mặc kệ. Xuân Trúc cho
xe quẹo qua một con đường nhỏ đi ra suối. Đang lái xe phăm phăm, cô chợt giật
mình vì tiếng thét giận dữ của ai đó. Cùng lúc với tiếng kêu của một con vật,
hình như là của một con chó. Xuân Trúc phanh gấp xe lại. Một người đàn ông lao
đến bên chiếc Cadilac và quỳ mọp xuống bãi cỏ. Xuân Trúc vội nhảy khỏi xe.
Ôm lấy con chó đang kêu ăng ẳng vì đau đớn, giọng người đàn
ông giận dữ:
- TạI sao cô lại cán nó chứ? Nó đã bị gãy chân rồi.
- Thật sự là tôi không hề nhìn thấy nó. Hình như nó đã lao
quá nhanh.
- Thế mắt cô ở đâu?
Cô biệt mình hoàn tòan có lỗi và chủ nhân của con chó có quyền
nổi nóng như thế. giọng cô bối rối:
- Tôi xin lỗi…
Đặt con chó nằm trên đùi xem xét chổ bị thương, người đàn ông
hét lên:
- Chỉ một lời xin lỗi của cô thì đơn giản quá. nếu con Xờm của
tôi có làm sao thì cô liệu hồn. không lái xe được thì chịu khó ngồi yên trong
nhà đi, xách xe ra khỏi nhà chi vậy?
Xuân Trúc nhìn chú chó đáng thương với vẻ mặt đầy ân hận. Xưa
nay cô vốn là người láy xe cẩn thận. Lúc nãy cô không hề thấy con Xờm, Tại sao
lại xui xẻo như thế nhỉ. Hay là do mãi suy nghĩ về Đông Thu nên mất tập trung?
Không cần đếm xỉa đến khuôn mặt buồn rầu của Đông Trúc, người
đàn ông vỗ về con Xờm:
- Chú mày chịu khó nằm yên ở đây nhé, đừng lếch đi đâu cả. Để
tao tìm lá rịch thuốc cho mày.
Thế là anh ta biến mất thật nhanh sau những lùm cây. Qùy trên
thảm cỏ, Xuân Trúc vỗ nhẹ lên lưng con chó đáng thương. Cô tỉ tê:
- Lúc nãy ta đã không thấy chú mày. Ta ân hận quá.
Không như chủ của nó xù lên với cô, con Xờm kêu ư ư? và đón
nhận cữ chỉ vuốt ve dịu dàng của cộ Xoa nhẹ chung quanh chổ bị thương Xuân Trúc
vỗ về:
- Làm như thế này, mai ra chú mày bớt đau chút ít. Con Xờm
ngước mắt nhìn Xuân Trúc với vẻ cảm kích. Điều đó chỉ khiến cô càng thêm hối hận
vì chính cô đã làm nó bị đau. Cô thì thầm :
- Mình là bạn với nhau nghe. Ta có con Big Big nó cũng giàu
tình cảm như Xờm vậy. Lúc nào đó, ta sẽ cho nó làm quen với Xờm… Ráng chịu đau
một chút nữa nghe…
Mười phút sau chủ nhân con chó quay lại với nắm lá trên taỵ
thấy Xuân Trúc ngồi vỗ về con Xờm anh cau có:
- Cô xê ra đi.
Xuân Trúc ấm ức lùi lại một chút. Cho dù cô có lỗi nhưng cáo
cách mà tên đàn ông xa lạ này quát tháo với cô thật khó mà …. Tiêu hóa cho được.
Thật điêu luyện, anh ta nhai mớ lá đã rửa sạch dưới suối và đắp lên chân con Xờm
sau khi đã nắn lại khớp xương. Rút ra khỏi túi quần một chiếc mù xoa dính đầy dầu
mỡ, anh đưa lên miệng xé một đường dài.
Xuân Trúc lên tiếng:
- Bộ anh định dung chiếc khăn bẩn thỉu ấy để làm ga- rô buộc
vết thương cho con Xờm sao?
Nhìn Xuân Trúc bằng đúng một đuôi mắt anh ta cao giọng:
- Sao?
Xuân Trúc ngắc ngứ:
- Tôi có một chiếc khăn sạch ở cốp xe…nên dùng chiếc khăn ấy
thì hơn.
Anh cười khẩy:
- Cô chưa chịu biến đi sao?
Xuân Trúc nhìn thẳng vào đôi mắt mà cô chợt nhận ra có ánh
nhìn sâu thẳm dưới hàng mày rậm. cô lên giọng:
- Tôi cũng muốn…. biến lắm chớ. nhất là khi tiếp xúc với một
con người thô lỗ như anh. Nhưng ít ra tôi cũng muốn xem tình trạng con Xờm như
thế nào rồi mới… biến.
NgườI đàn ông hất hàm:
- Được rồi. Tôi cho cô biết tai họa mà cô vừa ập lên đầu nó.
Con Xờm sẽ cà nhắc ít nhất là nữa tháng hoặc sẽ cà nhắc vĩnh viễn. sao, cô đã
hài lòng rồI chứ?
Xuân Trúc thở dài:
- Tôi đã không thấy nó khi cho xe chạy qua khúc ngoặc. Thực sự
không thấy.
Người đàn ông quát lên:
- Cô nhai lui nhai tới điệp khúc đó làm gì? Hãy yên tâm mà biến
đi. Tôi không bắt thường cô đâu.
Xuân Trúc ấm ức quát lại:
- Tôi chưa hề gặp một tên đàn ông nào bất lịch sự như anh.
Bốn mắt giao nhau. Giận dữ. Gã đàn ông xa lạ trừng mắt nhìn
Xuân Trúc nhưng cô đã nhìn trả lại với ánh mắt đầy thách thức.
Chợt anh ta cười khẩy:
- Có phải cô từ hộp đêm Ngàn Thông đi đến đây không?
Thật khó mà nói hết cơn giận vỡ bờ của Xuân Trúc, cô hét lên:
- Đúng là đồ xấc xược. Tại sao anh dám suy nghĩ về tôi như thế?
Anh cười nhạo:
- Cô không muốn người ta biết mình là vũ nữ sao?
Xuân Trúc hầm hè:
- Anh là một tên đàn ông hồ đồ và …..xuẩn ngốc.
Anh ta trừng mắt:
- Cô phải rút lại lời nói của mình đấy. Đã gây tai nạn cho
chú chó yêu quý của tôi lại còn hỗn nữa.
Xuân Trúc nhướng mày:
- Nếu tôi vẫn giữ nguyên ý kiến của mình thì sao nào?
Anh ta nhún vai:
- Tôi không ngạc nhiên lắm. Đó là cách phát ngôn quen thuộc của
mấy cô gái ở hộp đêm Ngàn Thông.
Xuân Trúc trả đũa:
- Hình như anh là một người quen đến các hộp đêm thì phải?
Anh ta cười nhạo:
- Thế thì sao nào?
Xuân Trúc châm chọc:
- Không chừng vì khoái đến đó nên khi đi ra đường, nhìn thấy
bất cứ cô gái nào anh cũng cho ở hộp đêm ….của anh quá.
Nheo mắt nhìn cô một hồi, anh ta tuyên bố:
- Chỉ có cô mới cho tôi một ấn tượng mạnh mẽ như thế.
Xuân Trúc bực tức:
- Tôi thì sao nào?
Anh ta nhún vai:
- Mặc một chiếc áo ngủ….gợi tình như thế đi ra đường vào lúc
gần sẩm tối, thử hỏi còn có câu trả lời nào chính xác hơn nữa.
Xuân Trúc nhìn xuống chiếc áo của cộ thật là xấu hổ. Một chiếc
áo phong phanh. Lúc nãy ngồI trên xe cô chỉ thấy hơi kỳ kỳ thôi. Còn bây giờ,
trên bãi đất trống lộng gió chỉ có cô và tên đàn ông đang hiên ngang đối diện với
cô cùng…một con chó trên taỵ Trời ạ, phải chi lúc này cô có thể độn thổ đi được.
Gió đang dán chiếc áo mỏng như tơ vừa vương những bông cỏ may
sát vào thân hình tuyệt mỹ cân đối của cô và bộc lộ trọn vẹn những đường cong
trên cơ thể. Nếu tên đàn ông này đã nghĩ sai về cô cũng không phải là lỗi của
gã.
Lùi lạI mấy bước, Xuân Trúc khoanh hai tay cố che bớt khuông
ngực đầy đặn. Đôi môi cô rung rẩy:
- Tôi…Chỉ là một sự sơ ý…Tôi…tôi quên mất.
Anh ta chế nhạo:
- Hộp đêm gần đến giờ mở cửa rồI đó cô nên biến khỏi nơi đây
là vừa.
Xuân Trúc quắc mắt:
- Nếu chỉ căn cứ vào y phục mà anh cho là tôi đi ra từ hộp
đêm thì nếu bắt chước anh có lẽ tôi cũng suy đóan anh là một tên….. ăn cướp
- Ăn cướp?
Nheo mắt nhìn bộ đồ jean bụi bặm trên người anh ta, Xuân Trúc
trề môi:
- Dĩ nhiên.
Nhìn như xoáy vào đôi mắt đen láy của cô, anh ta cười phá
lên:
- Thế thì trai anh hùng hội ngộ gái thuyền quyên rồi chứ gì?
Tôi và cô có lẽ rất đẹp đôi với nhau.
Ném cho anh ta cái nhìn tức tối, Xuân Trúc vội nhảy lên chiếc
Cadilac. Cho xe nổ máy cô quay đầu xe trước tiếng cười cao ngạo của tên đàn ông
xa lạ. Phóng xe chạy được một quãng, Xuân Trúc mới bắt đầu giảm gạ Công việc
trước tiên là cô nhìn xuống ngực. Chiếc áo được khoét thật sâu. Thật không ra
làm sao cả. Tại sao cô lại có thể trình diễn trước mặt tên đàn ông xa lạ ấy với
một chiếc áo ngủ mỏng manh như thế nhỉ?
Hắn ta là ai?
Dưới hàng mày rậm là một đôi mắt thông minh. Cao lớn, dũng
mãnh. Từ dáng mạnh khỏe cân đối ấy toát lên sự cao ngạo không bến bờ. Chưa bao
giờ cô gặp tên đàn ông ấy cả. Đón cô ở cổng là ông quản gia trung thành Kiến
Phúc. Mở rộng cánh cửa cổng cho cô, ông thông báo:
- Cô Ba và cậu Bửu Nam đã đi chơi với nhau rồi.
Chòang thêm chiếc áo khoát bên ngoài chiếc áo ngủ mong manh,
Xuân Trúc đi ra ban công ngắm sao trời. Một nỗi buồn vô cớ đang xâm chiếm lấy
cô, làm cô cảm thấy trống vắng cô độc.
Cô là người bảo trợ cho Đông Thụ chừng nào Đông Thu chưa
thành thân thì trái tim cô vẫn khép kín, lạnh lùng băng giá.
Chương 2
Vừa dùng điểm tâm vừa đọc báo trên ban công tầng 2, Xuân Trúc
chợt giật mình vì tiếng đằng hắng của ông quản gia Kiến Phúc từ sau lưng:
- Thưa cô Hai..
Quay lại nhìn ông, giọng cô thoáng ngạc nhiên:
- Có gì không chú?
Ông Kiến Phúc ngập ngừng:
- Tôi nghĩ là cần phải báo với cô Hai một chuyện…
Xuân Trúc tròn mắt:
- Có quan trọng không?
Vòng đi đến trước mặt cô ông quản gia phán:
- Bây giờ thì có vẻ vô hại, nhưng về sau thì đó là một chuyện
phiền tóai. Cổ nhân có câu: "Bất viễn lự, tất cận ưu" có nghĩa là
"không lo xa, ắt có buồn gần". Chính vì thế, tôi mới quyết định đi
tìm cô hai để bẩm trình.
Đặt tờ báo lên bàn Xuân Trúc trầm giọng:
- Chú hãy nói đi.
Chỉ tay về phía ngôi biệt thự nằm bên cạnh biệt thự Mặc Thủy,
ông Kiến Phúc khe khẽ lắc đầu:
- Đã có người dọn đến ngôi biệt thự Thanh Lâm.
Xuân Trúc chớp mắt:
- Thế thì có chuyện gì để nói đâu. Thanh Lâm biệt thự đã được
rao bán gần một năm naỵ Nếu có ai đó mua thì cũng có gì lạ.
Vẻ mặt ông Kiến Phúc đổi sắc:
- Nhưng cái cậu Lữ Nguyên chủ nhân mới của ngôi biệt thự đó
có ý định biến cái vườn sao nhái hoang làm ranh giới giữa hai biệt thự Mặc Thủy
và Thanh Lâm thành một nhà máy chế biến cà phê.
Xuân Trúc đã theo kịp câu chuyện, cô kêu lên:
- Không thể như thế được. Còn gì là vẻ đẹp của Mặc Thủy và
khung cảnh chung quanh khi một nhà máy được xây dựng ở đây. Mặc Thủy là một
ngôi biệt thự đẹp nhất trong vùng. nếu có một nhà máy mọc lên, không gian hài
hào bao quanh Mặc Thủy biệt thự sẽ bị phá vỡ.
Ông Kiến Phúc hắng giọng:
- Đó là chưa kể đến khói nhà máy thảy vào nơi đây. Rồi chưa hết
biết bao nhiêu là cái phiền toái do nhà máy ấy đem đến. Cái mà chúng ta mất đi
đầu tiên là sự yên tĩnh mà bà chủ khi còn sống đã chọn nơi này để lập nghiệp. Nếu
để cho họ xây nhà máy, có lẻ không chỉ cô Hai bực tức mà dưới suối vàng bà chủ
cũng phật lòng.
Xuân Trúc cau mày:
- Thật là rắc rối.
Ông Kiến Phúc xoa hai bàn tay to bè vào nhau:
- Giờ cô Hai tính sao?
Xuân Trúc chăm chú nhìn ông:
- Sao chú biết người ta có dự định như thế
Vẻ mặt ông Kiến Phúc đầy tự hào:
- Đó là bí quyết của riêng tôi. Không phải quản gia nào cũng
làm được điều đó như tôi.
Xuân Trúc gặng hỏi:
- Thông tin mà chú nắm được chắc chắn chứ?
Ông Kiến Phúc ngẫng cao đầu:
- Chưa bao giờ tôi nói sai một điều gì cả. Những lời tôi nói
ra với cô Hai đều gắn liền với uy tín và trách nhiệm.
Nâng tách cà phê bóc khói thơm ngát lên rồi lại ưu tư đặt xuống
bàn, Xuân Trúc cao giọng:
- Tôi muốn biết thông tin cần thiết về chủ nhân của Thanh
Lâm. Để đối phó đều trước tiên là phải có thông tin.
Như một chiếc máy vừa rà trúng đài, ông Kiến Phúc nói một
hơi:
- Lữ Nguyên. Ba mươi tuổi.Tính tình kêu ngạo. Anh ta vừa mới
sang nhượng lại những rẫy cà phê bạt ngàn của một chủ rẫy giàu có.
- Tại sao người ta sang nhượng cho anh ta?
- Chủ rẫy có một đứa con ở nước ngoài. Ông ta đã có giấy xuất
cảnh và cần bán gâp.
Xuân Trúc mở to mắt:
- Thế tại sao chú biết anh ta là một con người kiêu ngạo?
Ông Kiến Phúc giọng chắc nịch:
- Rồi đây cô Hai cũng có nhận xét như tôi sau khi tiếp xúc với
hắn.
Xuân Trúc căng óc suy nghĩ. Cô phóng tầm mắt mình sang vườn
sao nhái đang mọc hoang bên cạnh Thanh Lâm biệt thự. Đó là một mãnh đất rộng lớn
với những cây hoa sao nhái cao gần vượt mặt. Đúng là nơi đây dùng để xây dựng một
nhà máy đồ sộ. Rất tiếc là mảnh đất ấy không thuộc chủ quyền của cô mà thuộc về
chủ nhân của Thanh Lâm. Điều đó đồng nghĩa với việc gã Lữ Nguyên nào đó có toàn
quyền xây dựng một nhà máy mà cô không có quyền cản trở.
Liếc vẻ mặt trầm ngâm của cô, ông Kiến Phúc ngập ngừng hỏi:
- Cô Hai tính sao?
Xuân Trúc khép nhẹ mắt:
- Tôi sẽ thương lượng với anh ta, Lát nữa trên đường đến công
ty, tôi sẽ ghé vào Thanh Lâm biệt thự.
- Có phải cô Hai định mua vườn hoang ấy không?
Xuân Trúc gật đầu:
- Đúng thế.Tôi sẳn sàng mua với một giá khá đắt.
Ông Kiến Phúc kêu lên:
- Hắn ta rất giàu. Vì thế cô Hai có thể bị thất bại.
Xuân Trúc trầm giọng:
- Cho dù anh ta giàu bao nhiêu đi nữa thì tôi cũng quyết đuổi
theo vụ này. Chú biết tính cách của tôi rồi đó. Tôi là người không bao giờ chịu
thua cuộc. Đã quyết định một việc gì tôi thường đeo đuổi đến cùng.
Ông Kiến Phúc tâng bốc:
- Tôi hiểu. Tài sản của bà chủ khi để lại cho hai cô, sau ba
năm đã tăng lên gấp mười lần. Tất cả là nhờ sự thông mình và tài quán xuyến của
cô Hai.
Xuân Trúc so vai:
- Chú đi làm công việc của mình đi
Giọng ông Kiền Phúc khúm núm:
- Vâng…. Chúc công Hai thành công
Đã từ rất lâu, Xuân Trúc mới đi vòng qua lối này. Đó là một
con đường lớn dẫn qua biệt thự Thanh Lâm. Thường thì cô thích láy chiếc Cadilac
trên con đường quanh co chếch về phía tây hơn.
Đông Thu cung như cộ Có lẽ vì cả hai chị em cô đều thích được
thử thách tài nghệ lái xe bởi cả hai đều sai mê tốc độ.
Nhảy ra khỏi chiếc Cadilac, Xuân Trúc đang đứng trước hai
cánh cổng đồ sộ bằng sắt đã han rỉ. Nhìn qua song cửa, một tòa nhà lớn với lớp
sơn vôi đã xuống cấp sừng sững ngự trị bên cạnh một vườn hoa điêu tàn. Những chậu
kiểng héo khộ Những thảm cỏ xơ xác như vừa qua một mùa hạn. Một hồ bơi nhân tạo
có gắn bảy con thiên nga trắng đang xòe cánh là thứ duy nhất mà Xuân Trúc thấy
không đến nỗi tệ trong khuôn viên của Thanh Lâm, nếu không muốn nói là chúng rất
đẹp. Làm cho Thanh Lâm chợt có một vẻ thơ mộng lãng mạn trong một bối cảnh buồn.
Nếu xét về giá trị nghệ thuật thì hai ngôi biệt thự Thanh Lâm
và Mặc Thủy hoàn toàn đối nghịch nhau. Nhưng Xuân Trúc biết, để trở thành chủ
nhân của Thanh Lâm biệt thự vị chủ nhân mới của nó đã bỏ ra không phải ít tiền.
Cô đưa tay ấn lên nút chuông được đặt trên trụ đá bằng hoa cương màu ngọc bích.
Chỉ một phút sau, đẩy chiếc cửa sắt han rỉ chạy trên đường ray với tiếng thở
phì phò như một người đang kéo bể đốt lò, gã làm công của Lữ Nguyên đứng trố mắt
nhìn Xuân Trúc:
- Gì đây?
Cô vội nói ngay:
- Tôi muốn gặp Lữ Nguyên chủ nhân của ngôi nhà này.
Khinh khỉnh nhìn cô một hồi gã mới mở miệng nói bằng giọng
rin rít hơi gió y hệt như cái môi thâm xì của gã vừa bị cắt qua một cái ly mẻ:
- Cậu chủ tôi không tiếp phụ nữ
Xuân Trúc kêu lên:
- Cái gì?
Gã rít giọng:
- Không tiếp phụ nữ, đó là thông lệ của cậu chủ tôi.
Không kịp để cô nói thêm lời nào nữa, cánh cửa cổng han rỉ lại
được đẩy thật mạnh và đóng sầm lại.
Thật là tệ hại. Xuân Trúc cười nhạt. Không tiếp phụ nữ. Cô
chưa hề nghe một câu nói tương tự như thế. Không hiểu gã chủ nhân Thanh Lâm thù
phụ nữ đến cỡ nào mà lại có cái thông lệ kỳ cục ấy.
Xuân Trúc vội nghi đến ông quản gia Kiến Phúc nhưng vội xua
đi ý nghia đó trong đầu. Cô không thể để ai thay cô giải quyết việc này. Đích
thân cô may ra mới có thể dàn xếp được.
Nhưng không sao. Nếu gã Lữ Nguyên ấy không muốn tiếp phụ nữ
thì cô sẽ có cách để gã phải thay đổi thông lệ kỳ quái đó. Ông Kiến Phúc tỏ vẻ
ngạc nhiên khi thấy chỉ sau mấy phúc xuất phát chiếc Cadilac lại quay trở về Mặc
Thủy.
Ông vội hỏi:
- Cô Hai không đến công ty sao?
Nhảy ra khỏi xe Xuân Trúc hỏi nhanh:
- Chú có thể cho tôi mượn bộ quần áo của chú không?
Ông Kiến Phúc sốt sắng:
- Vâng... cô Hai chờ tôi một lát.
Trở lại với một bộ quần áo đã được ủi tinh tươm, ông quản gia
lặng nhìn Xuân Trúc phóng nhanh lên mấy bậc thang và mất hút trong hành lang.
Vốn là một người đã sống ở đây hơn hai mươi năm, ông đủ khôn
ngoan để biết lúc nào cần hỏi lúc nào cần im lặng. Giờ thì câm lặng và mở to mắt
để quan sát.
Xuân Trúc đóng chặt cửa phòng. Cô vội mở hộc tủ lấy một chiếc
lọ bột màu nâu và bộ ria mép. Hóa trang vốn là sở trường của cộ Trong những dạ
vu hóa trang, không bao giờ bạn bè phát hiện ra cô cả.
Chỉ ít phúc sau, trong gương phản chiếu một người đàn ông
ngoài ba mươi tuổi với hàng ria mép trong có vẻ đa tình.
Không lái chiếc Cadilac, Xuân Trúc quyết định đi bộ sang
Thanh Lâm biệt thự. Sau một hồi chuông gã làm công lại xuất hiện và rít lên:
- Ông cần gặp ai?
Cách xưng hô của hắn cho Xuân Trúc biết là cô hóa trang rất đạt,
cho dù cô mới gặp gã cách đây không lâu nhưng gã đã không nhận ra cô.
Giọng cô ồm ồm:
- Tôi muốn gặp Lữ Nguyên.
Gã rít lên:
- Ông có hẹn trước chứ?
- Đúng thế...
Sau khi cẩn thận khóa trái cửa cổng lại, gã làm công hất hàm:
- Đi theo tôi.
Gã dắt Xuân Trúc đi xuyên qua tiền sảnh rộng mênh mông. Một
chiếc sân lớn chia cắt ngôi biệt thự ra làm hai mảnh. Giữa hai mảnh lớn ấy là một
sân chơi. Có một người đàn ông đang đưng quay lưng với cô, hai quả tạ đang
trong tay của gã.
Gã làm công cao giọng:
- Bẩm, cậu chủ có khách.
Xuân Trúc hết sức bối rối. Trước mặt cô là một pho tượng đàn
ông thật đẹp màu đồng hun. Chỉ với một chiếc quần short, người đàn ông đã phô
bày gần như trọn vẹn vẻ đẹp của cơ thể tráng kiện. Giá như cô có thể biến khỏi
nơi đây ngay lập tức thì hay biết mấy.
Nhưng không còn kịp nữa. Nghe tiếng gọi của người làm công,
chủ nhân của Thanh Lâm biệt thự quay đầu lại. Xuân Trúc kêu lên:
- Ôi...
Trước mặt cô, không ai xa lạ chính là tên đàn ông... ăn cướp ở
trong rừng. không ngờ bỗng lại có một cuộc tái ngộ bất ngờ như thế.
Nhìn thấy khách, ném hai quả tạ vào góc sân với cung cách thật
điệu nghệ Lữ Nguyên lên tiếng:
- Ông cần gặp tôi?
Xuân Trúc cố giữ cho giọng mình không rung lên:
- Đúng thế.
Lữ Nguyên ngạc nhiên:
- Sao ông không đến công ty của tôi mà lại đến đây?
Xuân Trúc đành bịa:
- Tôi đã đến công ty nhưng người ta cho tôi biết là ông đang
có mặt ở nhà.
Lữ Nguyên mỉm cười:
- Tôi có thói quen đến công ty sau tám giờ sáng.
Xuân Trúc rủa thầm, đó là một thói quen... lười biếng.
Lữ Nguyên so vai giải thích:
- Tôi muốn giành thật nhiều thời gian cho môn cửa tạ. Rất tiếc
là ông đã đến vào giờ này, lúc mà tôi đang tập luyện.
Xuân Trúc vội nói:
- Được thôi. Tôi không dám làm phiền ông vào lúc này. Xin
chào.
Không kịp để Lữ Nguyên nói gì thêm cô đã quay lưng rảo bước.
- Khoan đã...
Giọng Lữ Nguyên vang lên sau lưng cộ Xuân Trúc thầm kêu trời.
Cô thà để cho Lữ Nguyên xây đến... chục nhà máy bên cạnh Mặc Thủy biệt thự còn
hơn là đứng đối diện với một tên đàn ông chỉ độc nhất một chiếc quần short trên
người.
Chương 3
Chừng như mỏi mắt, một lát sau Xuân Trúc hạ thấp tầm nhìn xuống
kèm theo một câu xanh dờn:
- Nếu muốn tiếp tôi, ông nên... mặc áo quần đàng hoàng một
chút.
Lữ Nguyên chăm chú nhìn cô rồi cười lớn:
- Xin lỗi... Nhưng do ông đó thôi. Ông đã đi vào sân tập của
tôi mà không thông báo trước.
Xuân Trúc ngắt ngứ. Kể ra hắn ta cung có lý. Dợm mấy bước để
đi lấy chiếc áo thun khoát vào người nhưng nghi sao Lữ Nguyên đứng lại. Anh phẩy
tay:
- Xin lỗi ông vậy. Tôi còn tiếp tục thêm một lát nữa. Mong
ông không phiền lòng nếu tôi vẫn ăn mặc như thế này.
Xuân Trúc đỏ bừng mặt. Thật là xui không thể tả. Định chơi
khăm Lữ Nguyên về thông lệ không tiếp phụ nữ của anh ta không ngờ cô lại trúng
đòn... hồi mã thương ngay vào tim.
Đột nhiên Lữ Nguyên gặng hỏi:
- Thế ai đã cho ông địa chỉ nhà tôi?
Xuân Trúc lúng túng:
- Cô thư ký.
Lữ Nguyên cười nhạo:
- Tóc dài hay ngắn?
Bộ não của Xuân Trúc hoạt động nhanh hơn điện tử. Trả lời tóc
dài hay ngắn đều có thể sai với xác xuất... năm mươi phần trăm. Cô chọn giải
pháp tình thế:
- Tóc không dài cung không ngắn.
Lữ Nguyên cười lớn:
- Tôi không tuyển dụng phụ nữ làm thư ký. Không có một cô thư
ký nào ở công ty của tôi cả.
Xuân Trúc tưởng chừng như đất đang sụp lở dưới chân cộ Nhưng
chẳng hiểu sao trong giây phút khốn đốn nhất cô lại trấn tinh được để không...
dùng đến chước thứ ba mươi sáu.
Lữ Nguyên nhíu mày:
- Ông đã biết giá cà phê nhân ở chỗ chúng tôi rồi chứ?
Xuân Trúc hít một hơi thật sâu:
- Vâng...
Lữ Nguyên khàn giọng:
- Bao nhiêu?
Xuân Trúc vung vẫy tay:
- Cung như giá ở những nơi khác.
Lữ Nguyên nhìn như xoáy vào đôi mắt mà anh phát hiện ra rất
quen. Với một màu mắt thì dù ở đâu anh cung không thể lẫn được. Giọng anh trầm
trầm:
- "Ông" có biết là "ông" đã làm phiền tôi
lắm không?
Xuân Trúc giận dữ:
- Làm phiền à? Ông có kiểu nói chuyện với khách hàng như thế
hả? Khách hàng là thượng đế ông hiểu không?
Lữ Nguyên nhún vai tuyên bố:
- "Ông" không phải là... thượng đế của tôi.
Trước khi Xuân Trúc kịp hiểu ra chuyện gì thì Lữ Nguyên đã bất
thần giật lấy hàng ria mép giả của cô.
Giọng anh phẫn nộ:
- Ai cho phép cô vào đây?
Xuân Trúc hét lên:
- Tôi muốn gặp chủ nhân của Thanh Lâm biệt thự.
Lữ Nguyên lạnh mặt:
- Tôi đây. Nhưng tôi không tiếp phụ nữ. Đó là thông lệ.
Xuân Trúc nhếch môi:
- Một thông lệ ngớ ngẩn.
Lữ Nguyên nheo mắt:
- Không phải là... xuẩn ngốc à? Cô rất thích dùng từ ngữ đó
kia mà.
Xuân Trúc thản nhiên đáp:
- Nếu anh muốn, cung có thể gọi là như thế.
Một người làm côn đi ngang qua chỗ hai người, Lữ Nguyên búng
ngón tay:
- Lấy cho tôi chiếc áo.
Quay lại nhìn Xuân Trúc bằng đuôi mắt, anh ta cao giọng phán:
- Điều đó không có nghia là tôi bằng lòng tiếp cô đâu.
Xuân Trúc châm chọc:
- Bộ anh có hận thù với phụ nữ sao?
Lữ Nguyên nhướng mày:
- Đó không phải là việc của cộ Cô có đúng một nữa phút đứng
đó chờ người làm công của tôi... đẩy cô ra cửa.
Xuân Trúc cười nhạt:
- Tôi chưa gặp một tên đàn ông nào bất nhã như anh cả.
Vừa lúc đó gia nhân của anh quay trở lại với chiếc áo trên taỵ
Lữ Nguyên choàng áo vào người giọng rắn rỏi:
- Hãy đưa... "ông" ta ra cổng.
Nói xong, anh ta thản nhiên đi ra vườn. Xuân Trúc ấm ức nhìn
theo gã đàn ông cao ngạo ấy.Quay phắt lại nhìn gia nhân của Lữ Nguyên, cô hắng
giọng:
- Tôi là chủ của biệt thự Mặc Thủy.
Lời giới thiệu của cô như giọt nước rơi tõm xuống đại dương.
Gã gia nhân giọng khá lạnh lùng:
- Thì ra là cô đã giả trang.
Xuân Trúc kiêu hãnh:
- Với cách đó ít nhất tôi đã buộc ông chủ của anh vào lưới nhặt
bóng. Có lẽ tôi là người phụ nữ duy nhất lọt vào ngôi biệt thự.. thổ tả xuống cấp
này.
Gã gia nhân khàn giọng:
- Sẽ không có lần thứ hai cho cô đâu. Giờ thì mời cô đi ra.
Xuân Trúc ngẩng cao đầu tuyên bố:
- Tôi muốn đối thoại với tên chủ nhân cao ngạo ấy.
Gã gia nhân sầm nét mặt:
- Không thể được.
Xuân Trúc bắt bẽ:
- Tại sao lại không thể chứ. Đừng đem cái thông lệ vớ vẩn ấy
nói với tôi.
Gã gia nhân đe dọa:
- Nếu cô không lui gót, con Xờm sẽ buộc phải làm chuyện đó.
Dứt lời, gã gia nhân huýt gió một tiếng. Từ phía sau nhà, con
Xờm phóng ra như một mui tên.
Quên cả gã gia nhân đang nhìn cô với ánh mắt tức giận, Xuân
Trúc nghiên đầu nhìn vào chân con Xờm. Giọng cô đầy ân hận:
- Chú mày đã bình phục rồi sao? Suốt một tuần nay, ta đã có ý
đi tìm chú mày nhưng không gặp. Không ngờ chú mày lại ở đây, ngay bên cạnh ngôi
nhà của ta.
Gã gia nhân chỉ vào Xuân Trúc và huýt gió một hiệu lệnh tấn
công. Ngược lại với dự đoán của gã, con Xờm lại ngoáy tích đuôi mừng rỡ khi gặp
lại Xuân Trúc.
Cô đã tông gãy chân của con Xờm. Nhưng những cử chỉ thân thiện
của cô hôm đó đã ăn sâu vào ký ức của nó.
Xuân Trúc cuối xuống vuốt nhẹ bộ lông mềm như tơ vàng của con
Xờm, giọng cô chân thành:
- Ta mừng quá, chú mày bình phục nhanh hơn ta tưởng.
Con Xờm cọ mui vào những ngón tay thon nhỏ của cộ Cử chỉ của
nó không có gì là thù địch.
Gã gia nhân dậm chân:
- Xờm, mày không nghe tao ra lệnh hay sao?
Đứng phắt lên nhìn gã gia nhân bằng ánh mắt bực tức, Xuân
Trúc phán:
- Con Xờm vẫn hiểu biết hơn ngươi đấy.
Trước ánh mắt ngỡ ngàng của gã gia nhân, Xuân Trúc đi một mạch
ra vườn. Lữ Nguyên đang gồng tay đấm liên hồi vào cái bao cát treo lủng lẳng
trên cành cây.
Ôi nhìn anh ta chẳng khác nào một tay sát thủ. Vừa nhìn thấy
cô anh ta quát lên:
- Cô chưa chịu về sao?
Gã gia nhân hộc tốc chạy tra thở hổn hển:
- Cô ta không chịu đi ra cổng. Thật đúng không có ai lì lợm
như cô này cả.
Con Xờm cung có mặt. Nó chồm chồm lên mặt Lữ Nguyên và đùa với
anh.
Búng ngón tay tróc tróc với con Xờm, Lữ Nguyên nheo mắt nhìn
Xuân Trúc:
- Cô còn nhớ con Xờm chứ?
Xuân Trúc trầm giọng:
- Vâng...
- Suýt chút nữa cô đã hóa kiếp cho nó rồi.
Xuân Trúc chùng giọng:
- Suốt một tuần nay tôi đã đi tìm nó nhưng không gặp, lại
không hề nghi là nó chỉ cách tôi một vườn hoa sao nhái.
Lữ Nguyên nhếch môi:
- Cô tìm nó làm gì?
Xuân Trúc thở dài:
- Làm cho một con vật đau đớn đó là nỗi thất vọng và ân hận của
tôi. Rất may là con Xờm đã hồi phục.
Lữ Nguyên nghiêm nét mặt:
- Ta trở lại cô chuyện đi. Tôi không muốn cô ở trong... giang
sơn của tôi. Vậy xin mời cô về cho.
Xuân Trúc nhìn thẳng vào đôi mắt lạnh như thép:
- Thế anh tưởng tôi thích đứng trong một vườn hoa điêu tàn
tơi tả như thế này lắm sao?
Lữ Nguyên nheo mắt nhìn sửng cô rồi nhận xét:
- Cô hệt như một con nhím đang xù ra những chiếc lông nhọn.
Ai cho phép cô nói với tôi cái giọng khiêu khích như thế?
Xuân Trúc nhún vai:
- Vì cách tiếp khách có một không hai của anh.
Chấm dứt câu chuyện với Xuân Trúc, Lữ Nguyên đắm tay vào bao
cát mấy cái liên tiếp, nhưng nghi sao anh lại ngừng tập quay lại hỏi:
- Nào, nói đi cô muốn gặp tôi để làm gì?
Xuân Trúc trầm giọng:
- Có phải anh định xây dựng một nhà máy chế biến cà phê ở
ngay đây?
Lữ Nguyên cười khẩy một tiếng anh chế nhạo:
- Cô muốn bỏ vốn cho tôi xây dựng hay sao mà hõi?
Xuân Trúc phán:
- Có mà điên.
Lữ Nguyên giận dữ:
- Có xây hay không xây nhà máy cung đâu có liên quan đến cô.
Xuân Trúc mím môi lại:
- Nhà máy của anh sẽ làm ô nhiễm bầu không khí trong lành ở
đây. Lẽ ra ở vườn hoang sao nhái ấy là một hoa viên hơn là một nhà máy.
Lữ Nguyên nhướng mày:
- Thế theo cô tôi phải... xây dựng nhà máy mà cô vừa nói ấy ở
đâu? Tại trung tâm thành phố chăng?
Xuân Trúc ngắc ngứ:
- Tôi không biết.
Lữ Nguyên mai mỉa:
- Hay là cô sợ nhà máy ấy... làm xấu Mặc Thủy biệt thự vốn được
xem là một biệt thự đẹp nhất vùng này?
Xuân Trúc lúng túng trốn ánh mắt dữ dội của Lữ Nguyên. Giọng
cô lạc đi:
- Nếu được, tôi sẽ mua lại vườn hoang sao nhái bạt ngàn ấy với
một... giá cắt cổ. Tôi có đủ tiền để mua nó.
Lữ Nguyên cười lớn:
- Cô định trả bao nhiêu?
Xuân Trúc không hiểu sao trước tên đàn ông cao ngạo này, dường
như cô không còn là một con người mạnh mẽ đầy quyết đoán nữa. Mạnh mẽ vốn là
tính cách của cô, vậy mà giờ đây cô chợt lúng túng một cách kỳ lạ.
Cô chùng giọng:
- Tùy vào yêu cầu của anh, và tùy vào giá cả trên thị trường.
Nhưng tôi hứa là một con số đầy mơ ước.
- Cho ai?
Xuân Trúc nheo mui:
- Di nhiên là cho anh.
Lữ Nguyên lạnh lùng phán:
- Tôi không... mơ ước quái gì cả. Hãy dẹp đi những ý nghi
ngông cuồng của cô và một cuộc thương thảo mà tôi không hề chờ đợi.
Xuân Trúc ấm ức phán:
- Tôi sẽ ngăn cản chuyện anh xây dựng nhà máy bên cạnh Mặc Thủy
với bất cứ giá nào.
Lữ Nguyên cười chế nhạo. Trước mặt anh là một cô gái đẹp
không thể tả với bộ quần áo rộng thùng thình của một tên đàn ông nào đó. Không
thể hiểu cô đã đào đâu ra ý tưởng lạ lùng hóa trang xông vào đây. Còn đầu tóc
giả nữa. Thật hết chổ nói.
Nếu không nhận ra đôi mắt rất đẹp và rất ấn tượng của cô, có
lẽ anh đã bị cô qua mặt.
Không. Một Mỹ Đông với anh là quá đủ. Anh không muốn bị rắc rối
với những phụ nữ xinh đẹp chút nào.
Giọng anh cao ngạo:
- Tôi sẽ chờ để xem cô có thể làm được những gì. Còn bây giờ
xin cô vui lòng... Tôi không muốn bị dang dở một buổi tập.
Lột phăng chiếc áo pull và vo tròn nó lại trong taỵ Lữ Nguyên
ném lên chiếc xích đu gần đó.
Đó là cách hay nhất mà anh chọn để tống khứ cộ Đỏ bừng mặt
Xuân Trúc lao ra khỏi cổng như mui tên bắn. chưa bao giờ cô tức giận đến thế...
Chương 4
Đang cho chiếc Cadilac chạy xuống một con dốc, từ xa Xuân
Trúc bỗng nhận ra Lữ Nguyên. Anh ta đang rạp mình trên chiếc mô tô bụi bặm với
tốc độ khá nhanh.
Xuân Trúc liền tăng tốc đuổi theo chiếc mô tô. Cô bẽ vô lăng
và định qua mặt để gã đàn ông cao ngạo này có dịp được... hít bụi và khói. (Bụi
đất đỏ cao nguyên thì khỏi chê. Chỉ mới tưởng tượng ra một cảnh như thế, Xuân
Trúc đã cảm thấy hả hê).
Bin... Bin... Bin...
Xuân Trúc nhấn một hồi còi dài. Nhìn vào kính chiếu hậu. Lữ
Nguyên nhận ra cô rất nhanh. Nhưng thay vì tấp xe vào lề, anh lại cố tình giảm
ga chạy... tà tà trước chiếc Cadilac.
Bin... Bin... Bin...
Hệt như một anh chàng... điếc, Lữ Nguyên vẫn không chịu nhường
đường để chiếc Cadilac vượt qua.
Xuân Trúc chồm ra khỏi xe quát lên:
- Cái... anh kia, bộ chán sống sao?
Một cái nhún vai cao ngạo thay cho câu trả lời, chiếc mô tô
thành vật cản trước mui chiếc Cadilac.
Thở dài với vẻ hậm hực, Xuân Trúc đành chấp nhận giảm ga. Đường
hẹp và quanh co nên cô không thể vượt qua Lữ Nguyên. (Giận không thể tả vì
không phải Lữ Nguyên mà bây giờ chính cô lại là kẻ hít bụi.)
Xuân Trúc hậm hực bấm còi.
Bin... Bin... Bin...
Tiếng còi xe của cô coi bộ chẳng si nhê gì. Không thể chịu
thua tên đàn ông cao ngạo này được. Bằng một cú xoay vô lăng kèm theo cái nhấn
ga thật điệu nghệ, chiếc Cadilac thúc nhẹ vào chiếc môtô và làm nó ngã kềnh ra
mặt đất. Rồi một cú nhấn thắng tiếp theo làm chiếc Cadilac đứng khựng lại như
nhảy bậc lên.
Chỉ còn đúng nữa gang tay là đã có một tai nạn nhỏ. Nhưng
Xuân Trúc đúng là một tay lái xe điệu nghệ. Cú hít nhẹ ấy vừa đủ để Lữ Nguyên bị
hạ đo ván
Chưa kịp mỉm cười với... chiến công lập được thì cô hết hồn
khi thấy Lữ Nguyên... bay về phía cô với vẻ mặt nghiêm trọng. Chỉ thiếu chút nữa
là khuôn mặt xinh đẹp của cô đụng phải hàng ria mép của anh. Anh hét lên:
- Cô vừa làm trò gì thế?
Xuân Trúc giọng lì lợm:
- Thế anh có thuộc luật giao thông không?
Lữ Nguyên hằm hè:
- Cô muốn gì? Một con Xờm què cẳng vẫn chưa đủ cô khôn ra
sao?
Xuân Trúc nhướng mày:
- Tại anh cố tình cản đường chiếc Cadilac?
Lữ Nguyên phẩy tay:
- Cô định cho tôi hít bụi đỏ chứ gì? Đừng hòng.
Xuân Trúc hếch cao mui lên:
- Kể ra anh cung có... một chút thông minh khi hiểu được điều
đó. Nếu không muốn bị hít bụi đường thì dễ ợt à. Cứ sang nhượng vườn sao nhái
hoang ấy cho tôi là xong.
Lữ Nguyên giật mạnh cửa xe hất hàm:
- Bước xuống xe đi cộ.. Hai.
Vẫn ngồi yên trên ghế, Xuân Trúc mím môi lại. Vẻ giận dữ của
Lữ Nguyên dù sao cung làm cô hơi sợ hãi. Lúc cô cố tình làm cho chiếc môtô ngã,
cô đã không nghi đế sự trã đua của anh.
Cô khịt mui:
- Anh không có quyền ra lệnh cho tôi. Chưa có ai nói với tôi
bằng giọng như thế.
Lữ Nguyên mai mỉa:
- Tôi biết, cô Hai là người có nhiều quyền hành, là chủ nhân
của Mặc Thủy biệt thự và chủ nhân của một sản nghiệp đồ sộ. Mọi người đều tuân
lệnh cô Hai. Nhưng với một tên đàn ông như tôi, cô Hai nên buồn đi là vừa.
Xuân Trúc lừ mắt:
Tôi cấm anh nói cái giọng khiêu khích ấy. Có cô Hai hay cô
chiêu cung thây kệ tôi.
Lữ Nguyên cười lớn:
- Lại cấm, lại ra lệnh. Thế cô Hai nghi là cô Hai có nhiều
quyền hành cả ở bên ngoài khuôn viên Mặc Thủy nữa sao? Thật là khôi hài.
Khoanh tay trước ngực Xuân Trúc khàn giọng phán:
- Nếu có nhiều tiền người ta có thể làm được nhiều thứ.
Lữ Nguyên nhướng mày:
- Thế thì... thử mua vườn hoang sao nhái đi, để xem đồng tiền
có thể giúp cô trở thành chủ nhân của nó không.
Xuân Trúc ấm ức:
- Cái vườn hoang ấy chỉ làm... xấu thêm Mặc Thủy.
Lữ Nguyên cười nhạo:
- Nhưng đâu có dễ mua.
Xuân Trúc háy Lữ Nguyên một cái. Đúng là ấm ức thật. Đã không
bán cho cô, Lữ Nguyên còn trêu tức. Nheo mắt nhìn cô, Lữ Nguyên hất hàm:
- Xuống xe đi cô Hai. Ai cho phép cô tông vào xe tôi?
Xuân Trúc quắc mắt lên:
- Nếu tôi không xuống?
Lữ Nguyên so vai:
- Có rất nhiều cách để buộc cô phải làm chuyện đó.
Xuân Trúc không biết Lữ Nguyên chỉ hăm dọa cô hay là anh sẽ...
dùng vu lực để kéo cô xuống. Mà anh ta có dùng vu lực không hay là...
Xuân Trúc không dám nghi tiếp. Nhìn thấy vẻ mặt lạnh lạnh của
anh cô chợt thất mình đã đùa với lửa. Lẽ ra thì cô không nên gây gổ với một tên
đàn ông một nơi vắng vẻ như thế này.
Lữ Nguyên cao giọng:
- Sao?
Xuân Trúc hít một hơi thật dài:
- Tôi muốn biết anh yêu cầu tôi xuống xe để làm gì?
Lữ Nguyên cười nhạo:
- Tất nhiên không phải để tôi... hôn cô.
Xuân Trúc trừng mắt cảnh cáo Lữ Nguyên. Anh ta tỉnh bơ phán:
- Cô đã làm ngã chiếc môtô của tôi thì phải tự tay dựng nó dậy.
Báo cho cô biết nếu cô bước xuống, không còn cách nào hơn là tôi phải... bế cô
xuống đấy.
Xuân Trúc suy nghi thật nhanh. Cô không thể trốn chạy bằng
cách nổ máy và phóng thật nhanh chiếc Cadilac vì đều đó khác gì chiếc môtô đang
nằm đổ kềnh trước mặt sẽ bẹp như cái bánh tráng. Rồi nữa, Lữ Nguyên sẽ không ngần
ngại truy đuổi cô đến cùng. Anh ta sẽ không tha thứ cho hành động ngoan cố của
cô.
Thở hắt một cái, cô đành bước xuống xe. Gã đàn ông này không
chừng dám... Ôm cô lắm, nếu cô cứ ngồi yên một chổ mà suy nghi.
Giọng Lữ Nguyên đắc ý:
- Ít ra thì cô cung không đến nỗi cứng đầu lắm.
Nhìn như xoáy vào đôi mắt cao ngạo của Lữ Nguyên, Xuân Trúc
phán:
- Thật tình tôi chưa gặp một tên đàn ông nào thô lỗ như anh cả.
Lữ Nguyên tỉnh bơ:
- Thế cô nghi là tôi sẽ trãi thảm đỏ dưới chân cô sao? Nếu cô
nghi tên đàn ông nào cung sẵn sàng làm đẹp lòng cô thì cô đã lầm. Nào xin mời
cô hãy đến dựng chiếc môtô của tôi lên...
Xuân Trúc giận dữ:
- Nếu tôi nói là... không bao giờ thì sao?
Lữ Nguyên xỏ hai tay vào túi quần:
- Đó là một câu trả lời mà chắc chắn cô sẽ hối hận.
Xuân Trúc nhếch môi:
- Anh định đe dọa tôi sao?
Lữ Nguyên nhướng mày:
- Không phải là đe dọa mà là một sự cảnh báo.
Xuân Trúc ước lượng khoảng cách từ cô đến Lữ Nguyên. Đó là một
khoảng cách an toàn. Lữ Nguyên đứng trước mặt cô với vẻ lạnh lùng cao ngạo cố hữu.
Quần kaki màu ốc bưu, áo pull màu đồng thau. Mái tóc bồng bềnh với đôi mắt
thông mình dưới hàng mày rậm. Nếu có ai ngỡ anh là một diễn viên điện ảnh, cung
có thể... thông cảm với họ được.
Xuân Trúc lùi lại một bước. Dù sao cô cung không nên đùa với
lửa. Cho dù Lữ Nguyên có lôi cuốn đến đâu thì lửa vẫn là lửa.
Lữ Nguyên cười nhạo:
- Cô sợ à?
Xuân Trúc so vai:
- Bắt nạt một phụ nữ, đấy không phải là chuyện đáng tự hào.
Lữ Nguyên nheo mắt:
- Cô có một cái lưỡi thật sắc và lợi hại. Nhưng hãy dựng chiếc
mô tô của tôi lên đi cô Hai...
Xuân Trúc so vai:
- Đã gọi tôi là cô Hai, tất nhiên anh biết là tôi không phải
là người dễ thuần phục.
Lữ Nguyên nhướng mày:
- Cô Hai với những người khác chứ không phải với tôi.
Xuân Trúc buộc miệng:
- Thế trong mắt anh tôi là gì?
Lữ Nguyên nói ngay:
- Cô là một người hãnh tiến, với một tài sản kết xù được thừa
kế đã vội cho mình là một con người quan trọng.
Xuân Trúc quát lên:
- Anh im đi
Lữ Nguyên nheo mắt:
- Tôi đã nói về cô rất đúng.
Xuân Trúc hằm hè:
- Đó là những nhận xét ngớ ngẩn.
Lữ Nguyên cười nhạt:
- Thế cô tưởng là tôi không biết cô đang làm tất cả mọi chuyện
để chống lại tôi sao? Cô đã giấu mặt nhờ một người làm trung gian mua lại công
ty của tôi, mua lại Thanh Lâm biệt thự. Qủa là cô có rất nhiều tiền nên mới nhiều
tham vọng như thế.
Xuân Trúc ngắc ngứ nhìn Lữ Nguyên. Cô không ngờ Lữ Nguyên có
thể biết được những chuyện cô đã làm. Nhưng suy cho cùng, cô chẳng làm điều gì
phải hổ thẹn với lương tâm. Để giữ được vẻ đẹp của Mặc Thuỷ cô đã không tiếc tiền.
Chỉ tiếc là gã đàn ông đang đứng trước mặt cô lại không khoái tiền mà chỉ thích
hành hạ người khác. Chỉ mới nghi đến một nhà máy mọc sừng sững bên cạnh Mặc Thuỷ,
Xuân Trúc đã cảm thấy đau lòng.
Cô yêu vẻ đẹp của Mặc Thuỷ. Chưa bao giờ cô nghi đến chuyện
phải lìa xa nó.
Lữ Nguyên nở một nụ cười kiêu bạc:
- Tất cả những gì cô làm chỉ là một trò đùa. Tôi sẽ xây dựng
một nhà máy với quy mô đồ sộ nhất.
Xuân Trúc khản giọng:
- Anh có thể xây dựng một nhà máy ở một nơi khác mà. Tại sao
anh cố tình gây khó khăn cho tôi?
Lữ Nguyên cười thành tiếng:
- Thế cô biết điều tôi ghét nhất trong đời là gì không?
Xuân Trúc mở to mắt nhìn Lữ Nguyên. Anh có quá nhiều thứ để
ghét. Cô cần gì phải biết anh ta ghét thứ gì.
Lữ Nguyên cao giọng:
- Làm theo sự sai khiến của phụ nữ đó là điều tôi chúa ghét.
Xuân Trúc kếu lên:
- Chỉ là một sự điều đình, một sự thương lượng mà thôi. Tôi
đâu có sai khiến ai.
Lữ Nguyên nhếch môi:
- Cho dù là gì đi nữa thì cung là kiểu mè nheo của phụ nữ. Nhất
là một phụ nữ... đẹp như cô.
Xuân Trúc đỏ bừng mặt. Cô biết là mình rất đẹp. Thế nhưng kiểu
khen như mắng của Lữ Nguyên đúng là lạ kỳ.
Lữ Nguyên hắng giọng:
- Chúng ta quay về chuyện cu đi.
Xuân Trúc ngơ ngác:
- Cái gì?
Lữ Nguyên chế nhạo:
- Cô vẫn chưa dựng chiếc môtô lên cho tôi.
Xuân Trúc lạnh giọng:
- Không bao giờ
- Cô không sợ tôi sao?
Xuân Trúc lắc đầu:
- Không...
- Vì sao?
- Tôi nghi có thể là anh... khá hơn một chút chứ không đến nỗi
tệ.
Lữ Nguyên chăm chú nhìn cô một chút rồi phá lên cười:
- Tôi đã nói lúc nãy rồi đó. Cô có một cái lưỡi thật sắc.
Không... khá chút nào, nhưng dù ghét những cô gái đỏng đảnh như cô đến đâu tôi
cung không để cho cô phải dựng cái đống sắt kia lên đâu.
Nói xong, Lữ Nguyên khập khễnh tiến về phía chiếc môtô. Xuân
Trúc nhìn sửng vào chân anh. Chiếc quần bị rách bươm ở đầu gối và lấm tấm những
giọt máu.
Cô lao nhanh đến bên anh, giọng hốt hoảng:
- Sao nãy giờ anh không nói?
Lữ Nguyên cao mày:
- Nói cái gì?
Xuân Trúc ấp úng:
- Nói là anh bị chảy máu ở đầu gối, bị đau khiến không thể đi
đứng bình thường được.
Lữ Nguyên nheo mắt:
- Để cô lái chiếc Cadilac chở tôi đến... bệnh viện chăng? Hay
để cô suýt xoa với vẻ mặt sướt mướt y hệt lúc ngồi bên cạnh con Xờm. Có lẽ chủ
của nó và nó số phận đều như nhau khi gặp cô.
Xuân Trúc bối rối:
- Tôi xin lỗi...
Lữ Nguyên cười nhạo:
- Tôi cần lời xin lỗi của cô để làm gì vậy nhỉ?
Hít một hơi dài, Xuân Trúc khịt khịt mui:
- - Không để làm gì cả. Nhưng lúc còn sống, ba tôi đã dạy khi
có lỗi điều trước tiên là phải biết nhận lỗi về phần mình. Còn người ta có tha
thứ hay không lại là chuyện khác.
Lữ Nguyên so vai:
- Cô định khóc thật sao? Tôi không phải là một tên đàn ông
khoái nhìn nước mắt của phụ nữ đâu.
Xuân Trúc gật đầu:
- Tôi biết.
Lữ Nguyên vặn lại:
- Biết gì?
Xuân Trúc nói một hơi:
- Anh là một anh chàng đá lạnh, kiêu ngạo có mối thù truyền
kiếp với phụ nữ. Còn lâu tôi mới khóc trước mặt anh.
Lữ Nguyên nhướng mày:
- Cô đã vẻ một bức chân dung bị méo mó rồi đấy.
Dứt lời anh cuối người để dựng chiếc môtô nhưng Xuân Trúc đã
xăng xái nắm lấy đuôi xe và nâng lên.
Lữ Nguyên đẩy cô ra:
- Không cần đâu cô Hai. Tự tôi có thể làm được.
Vì bất ngờ nên Xuân Trúc ngã chúi xuống đất.
- Ui dạ..
Một mảnh thuỷ tinh trên cát cứa mạnh vào ngón tay của cô.
Không giấu được lo lắng, Lữ Nguyên vội hỏi:
- Cô sao vậy?
Xuân Trúc giấu bàn tay sau lưng:
- Không sao cả.
Lữ Nguyên giọng nghiêm khắc:
- Cô chìa tay ra xem nào.
Không đáp lại lời anh, nắm chặt ngón tay đau buốt Xuân Trúc vội
vã đi đến chiếc Cadilac và nhảy lên.
Cô giấu cơn đau trước mặt gã đàn ông cao ngạo mà Xuân Trúc
cho rằng những cử chỉ yếu mềm của cô sẽ làm cô bị tổn thương trước mặt hắn hơn
bao giờ hết, Xuân Trúc cho chiếc Cadilac nổ máy. Lữ Nguyên hét lên:
- Cô không sao chứ?
Xuân Trúc kiêu hãnh đáp:
- Không
Lữ Nguyên đẩy chiếc môtô sang một bên để tránh đường cho cô.
Chiến tranh tạm lắng xuống. Những bụi đất đỏ tung lên khi chiếc Cadilac rùng
lên...
Chương 5
Ông quản gia Kiến Phúc thất kinh khi nhìn thấy ngón tay túa đầy
máu của Xuân Trúc. Giọng ông hốt hoảng:
- Cô Hai... Đã xảy ra chuyện gì cho cô Hai thế?
Xuân Trúc trầm tinh:
- Chú lấy cồn mang ra đây cho tôi và đừng làm lớn chuyện như
vậy. Chỉ là một rủi ro nhỏ mà thôi.
Ông Kiến Phúc vội nói:
- Cô Hai chờ tôi một lát...
Vụt chạy đi, chỉ một thoáng ông quản gia trở lại với bông
gòn, cồn thuốc đỏ và cả Đông Thu.
Đông Thu tròn mắt:
- Chị Hai bị sao vậy?
Xuân Trúc cố gượng cười:
- Không có gì quan trọng. Trên đường trở về nhà, chị đã vô ý
đụng phải một mảnh thuỷ tinh lúc nhặt sỏi bên dòng suối.
Đông Thu ngạc nhiên:
- Em cung từ suối trở về tức thời. Sao em không thấy chị?
Xuân Trúc ngắc ngứ:
- Chị quên mất. Không phải ở bên suối mà ở trên con dốc. Một
mảnh thuỷ tinh trên con dốc đã cứa vào tay chị.
Đông Thu hỏi lại:
- Thế không lẽ chị lại đị.. nhặt sỏi trên dốc?
Xuân Trúc trách nhẹ:
- Đổ cồn lên tay dùm chị đi. Cứ lo hỏi gì đâu.
Đông Thu cười:
- Quên. Để em sát trùng vết thương cho chị. Nhưng thú thật là
em rất ngạc nhiên khi chị cung bày đặt lang thang lượm sỏi như mấy đứa con nít.
Ông Kiến Phúc yên lặng quan sát Xuân Trúc. Cô chợt ngẩn đầu
lên và bắt gặp cái nhìn đầy nghi hoặc ấy nên liền lảng qua chuyện khác:
- Em đi chơi mới về à?
Đông Thu sôi nổi:
- Bửu Nam đưa em về tận nhà bằng chiếc dream của em rồi sau
đó lấy xe em dông luôn.
- Thế xe của Bửu Nam đâu?
Đổ cồn lên ngón tay Xuân Trúc, Đông Thu cười khanh khách:
- Chiếc xe thổ tả của Bửu Nam đang nằm ăn vạ trong một quá sửa
xe.
Xuân Trúc mỉm cười:
- Em nói gì mà ghê thế? Xe gì mà... thổ tả.
Đông Thu giòn giã:
- Đấy là chị không biết đấy thôi. Mỗi lần Bửu Nam chở em đi
chơi, lần nào cung có sự cố. Hầu như mấy quán sửa xe đều quen mặt với anh ấy.
Xuân Trúc trầm giọng:
- Chị thấy Bửu Nam lúc nào cung rạp mình trên xe đua với tốc
độ. Có lẽ vì thế nên xe mới hư hoài.
Đông Thu khúc khích:
- Bửu Nam cung giống em thôi.
Xuân Trúc thở dài:
- Không chỉ ở tốc độ, chị còn thấy em với Bửu Nam giống nhau
nhiều thứ.
Liếc mắt nhìn ông quản gia đang khoanh hai tay nhìn ra vườn,
Đông Thu cười lớn:
- Chị muốn nói Bửu Nam lông bông suốt ngày như em chứ gì?
Xuân Trúc nhíu mày:
- Em cung biết đánh giá là Bửu Nam... lông bông sao?
Đông Thu cong môi:
- Chị luôn có cách đánh giá người ta hết sức khắc khe. Hèn gì
Bửu Nam không muốn chạm trán với chị chút nào.
Xuân Trúc cười nhạt:
- Thế em cho là Bửu Nam đúng hay sao? Suốt ngày cậu ta ngồi ở
quán cà phê hoặc chơi bi da. Nếu chị không muốn em quen với Bửu Nam cung chẳng
có gì là lạ.
Đông Thu xụ mặt:
- Nhưng Bửu Nam là con trai duy nhất của một thương gia giàu
có. Trước sau gì sản nghiệp của ba mẹ Bửu Nam cung là của anh ấy.
Xuân Trúc lắc đầu:
- Cách suy nghi của em thật là đơn giản.
Đông Thu hùng hồn:
- Bửu Nam bảo là anh ấy rất thích sự hồn nhiên vô tư của em.
Xuân Trúc khẽ cắn môi. Hồn nhiên. Đó không phải là sự hồn
nhiên như Đông Thu vừa mới gọi tên. Đó là sư.... ích kỷ.
Ngay lập tức cô vội xua đi ý nghi ấy trong đầu. Cô rất yêu
Đông Thu. Cô không muốn gán ghép cho Đông Thu bất cứ một điều gì đó không tốt.
Xuân Trúc phán:
- Bửu Nam không thể ham chơi giống em được.
Đông Thu chu môi:
- Thế nếu Bửu Nam trở thành em rể của chị, chị có vui lòng
không?
Xuân Tríc kêu lên:
- Em rể?
Đông Thu khúc khích:
- Đúng như thế. Em đã quyết định lấy Bửu Nam làm chồng.
Xuân Trúc nghiêm nét mặt:
- Không thể đùa những chuyện quan trọng như thế đâu.
Đông Thu hăm hở:
- Em đâu có đùa. Chị nên nhớ em đã hai mươi tuổi. Bằng tuổi của
em, mẹ đã có một đứa con gái đầu lòng, đó là chị.
Xuân Trúc giận dữ:
- Chuyện em yêu Bửu Nam chị không hề đồng ý nhưng lâu nay chị
không quyết liệt cấm đoán lắm vì chị nghi rằng đến một lúc nào đó em sẽ chín chắn
hơn khi đứng trước ngưỡng cửa hôn nhân. Nhưng nếu em đã có ý định chọn Bửu Nam
làm bạn đời chị sẵn sàng tuyên bố là không bao giờ chị chấp nhận một cậu em rể
như thế.
Đông Thu kêu lên:
- Chị còn hà khắc hơn cả mẹ nữa đấy.
Xuân Trúc hắng giọng:
- Ba mẹ đã mất. Chị muốn mình sẽ thay mặt mẹ bảo bọc em.
Đông Thu giận dỗi:
- Em không phải là một đứa con nít.
Xuân Trúc rắn giọng:
- Nhưng mọi suy nghi và việc làm của em còn nông nổi dại khờ.
Đông Thu vung tay lên:
- Chị hãy giao thử công ty cho em đi. Không chừng em còn lảm
được nhiều chuyện hơn chị nữa đấy.
Xuân Trúc nhìn thẳng vào đôi mắt bướng bỉnh của Đông Thu:
- Em cứ bốc đồng sốc nổi như thế mãi sao?
Đông Thu vùng đứng vậy hất mọi thứ tung toé. Lọ cồn và băng gạt
rơi lăn lốc trên tấm thảm đỏ.
Giậm chân Đông Thu hét lớn:
- Em yêu Bửu Nam. chị không thể vô lý như thế.
Xuân Trúc quát:
- Em không thể yêu một con người hoang đàng như thế.
Đông Thu không muốn tỏ ra bị lép vế, cô cao giọng:
- Chị còn phong kiến hơn mấy bà già còn ăn trầu.
- Em thật là quá đáng ngang bướng.
Ông quản gia Kiến Phúc lao đến lặng lẽ nhặt lấy những thứ
đang vương vãi trên sàn nhà. Khuôn mặt ông không để lộ một chút cảm xúc nào cả.
Hơn ai hết ông là người biết phải ứng xử như thế nào lúc cô Hai và cô Ba cãi
nhau. Thái độ im lặng câm nín là thái độ khôn ngoan nhất.
Đông Thu giận dữ:
- Tại sao lúc nào chị cung cho em là một đứa ương bướng ngang
ngạnh. Tại sao dưới cái nhìn của chị Bửu Nam luôn luôn là một người không ra gì
chứ?
Xuân Trúc cao giọng:
- Không chỉ riêng một mình chị mà bất cứ những người đang
hoàng nào đó cung khó mà chấp nhận được Bửu Nam. Nếu em quyết lấy hắn, quả là một
chuyện điên rồ.
Đông Thu trợn mắt:
- Kết hôn với Bửu Nam mà là điên rồ sao? Chị nên nhớ là Bửu
Nam không cần tài sản mà em được thừa kế đâu.
Xuân Trúc khẳng định:
- Trong vấn đề này, tài sản không phải là lý do mà chị cản trở
hôn nhân của em.
Đông Thu cười chua chát:
- Hay là vì chị chưa... lấy chồng nên không muốn em đi trước
chị vì sợ mất duyên chứ gì?
Xuân Trúc thảng thốt:
- Em đào đâu ra ý nghia quái gở như thế?
Đông Thu tức giận:
- Thế thì tại sao chị lại không cho em lấy Bửu Nam? Chị muốn
em phải sống bên chị suốt đời sao? Hay là chị sợ.. em chia bớt một nửa tài sản
của chị khi em đi lấy chồng? Chị tham lam quá đấy.
Xuân Trúc tái tê nhìn Đông Thu. Câu cuối cùng mà cô còn có thể
thốt lên được trước trước khi đi nhanh như trốn chạy trên những bậc thang cẩm
thách là:
- Em đã thay đổi qúa nhiều, Đông Thu ạ..
Chương 6
Chiếc Dream của Đông Thu dừng trước một ngôn nhà sang trọng
màu xanh da trời. Chỉ sau ba tiếng nhấn còi đầu tiên, lập tức Bửu Nam đích thân
ra mở cửa.
Giọng anh vui vẻ:
- Một buổi sáng tốt lành.
Đón nhận nụ hôn phớt qua bờ má, Đông Thu đùa:
- Lu gia nhân của anh đi đâu hết trơn để cậu ấm phải ra mở cổng?
Bửu Nam cười lớn:
- Đứng trên ban công anh đã nhìn thấy em từ lúc em vòng xe
trước bờ hồ ngó ngang ngó dọc.
Đông Thu nung nịu:
- Thế sao? Vậy mà lại chờ em nhấn còi mới chịu mở cổng sao.
Cười khanh khách, cô rú xe chạy thẳng vào sân. Tiếng sỏi kêu
lạo sạo dưới những bánh xe. Nheo mắt ngắm Đông Thu nhảy ra khỏi xe, Bửu Nam giọng
nịnh đầm:
- Chiếc váy này em mặc rất đẹp. gợi cảm hết chổ nói.
Đông Thu vui vẻ:
- Màu sắc của nó cung lạ như tên gọi.
Bửu Nam vuốt nhẹ bờ vai Đông Thu:
- Gọi là màu gì vậy em?
Đông Thu chớp mắt:
- Màu san hô.
Bửu Nam cười lớn:
- Lần đầu tiên anh nghe thấy đấy. Cứ như là đang ở trên biển.
Xoay một vòng thật nghịch ngợm, Đông Thu cười tươi:
- Cung vì như thế mà bà chủ shop đã chém em với một con dao
thật sắc.
Bửu Nam tặc lưỡi:
- Em là nữ triệu phú mà.
Đông Thu cười:
- Nhưng còn lâu lắm em mới được như anh nói. Trong di chúc, mẹ
em đã yêu cầu chị Xuân Trúc quản lý phần tài sản của em cho đến lúc em thành
hôn.
Bửu Nam lắc nhẹ vai Đông Thu:
- Vậy là đâu còn xa.
Đông Thu cong môi:
- Nhưng chị ấy đã phản đối chuyện em kết hôn với anh.
Bửu Nam phá lên cười:
- Mình đi vào nhà đi em. Chuyện chị của em nếu đề cập đến coi
bộ tốn mất khá nhiều thời gian đấy.
Ngồi trên ghế salon màu đỏ thật sang trọng ấm cúng, Đông Thu
giọng sôi nổi:
- Bên cạnh anh, em thấy hết sức thoải mái yêu đời.
Bửu Nam nháy mắt:
- Sống bên cạnh bà chị khó ưa của em có lẽ thường xuyên ngột
ngạt?
Đông Thu cười:
- Chị ấy nghiêm khắc nhưng chưa đến nỗi nhự.. cai ngục. Cung
có thể thở được chút xíu.
Bửu Nam nhún vai:
- Hô hấp kiểu ấy chán bỏ xừ. Bùng đi.
Đông Thu nung nịu:
- Pha cho em một ly chanh Rhum đi.
Bửu Nam sốt sắng:
- Có ngaỵ.. Em chờ anh gọi người làm nghe.
Nhạc được mở hết volume, như xoáy khoan màn nhị Đúng như gu của
cả hai người, đó là những bản nhạc Rap đang thịnh hành.
Bửu Nam nhịp nhịp chân với vẻ mặt đầy khoái trá. Tay choàng
lên vai Đông Thu.
Một chiếc khay được đặt xuống với hai ly chanh Rhum có gắn nụ
hồng bên trên thành ly thật điệu.
Giọng Bửu Nam ngọt ngào:
- Mời em...
Tay trong tay, Bửu Nam và Đông Thu ngồi lắc lư nhún nhẩy
trong tiếng nhạc mê cuồng.
Chợt Đông Thu lên tiếng:
- Chị em quyết liệt phản đối hôn nhân của chúng ta đó, giờ
anh tính sao?
Bữu Nam phẩy tay:
- Điều quan trọng là trái tim của em chứ không phải là bộ Óc
lãnh lùng và những quyết định sắt thép của chị em. chúng ta sẽ cùng nhau tung
bay xây tổ uyên ương.
Đông Thu xụ mặt:
- Anh biết rồi đó, dù sao đi nữa em cung không thể nghe anh
được.
Bửu Nam nhăn mặt lại:
- Em sợ gì nào?
Đông Thu thở dài:
- Không phải là sợ nhưng nghe nói trong di chúc của mẹ em để
lại có yêu cầu chị Xuân Trúc là ngưởi bảo trợ của em và có quyền quyết định
chuyện hôn nhân của em.
Bửu Nam cười gằn:
- Vô lý quá. Cho dù mẹ em có... lẩm cẩm như thế thì bà chị cà
chớn của em phải hiểu biết một chút chứ. không chừng có ngày anh sẽ ăn thua đủ
với bà ấy đấy.
Đông Thu chu môi:
- Anh không tôn trọng chị ấy sao?
Bửu Nam giận dữ:
- Cô ta đã khinh khi anh, cho anh đã quyến ru em vào những cuộc
vui vô bổ.
Đông Thu mai mỉa:
- Không phải như thế đâu. Có lẽ do chị ấy tài giỏi và rất
thành công trên thương trường nên xem những người đàn ông khác đều tầm thường.
Bửu Nam vung tay đấm mạnh lên bàn. Thật ra thì anh ghét Xuân
Trúc không chỉ vì cô phản đối chuyện hôn nhân giữa anh và Đông Thu mà còn gì một
nguyên nhân sâu xa khác.Xuân Trúc là khát vọng của anh. Nhưng anh biết là không
bao giờ một con người kêu hãnh như Xuân Trúc lại hạ mình yêu một anh chàng lêu
lổng không có sự nghiệp như anh.
Bửu Nam hằn học:
- Em nói đúng, chị của em là một con người kêu ngạo. Không một
người đàn ông nào có thể làm cho cô ta rung động.
Đông Thu kêu lên:
- Em nghĩ ra rồi. Biết đâu anh Phong có thể gở rối cho em
trong chuyện này.
Bửu Nam đanh mặt lại. Nhắc đến một tên đàn ông thân thiết với
Xuân Trúc chỉ làm anh thêm khó chịu.
Đông Thu giọng hối hả:
- Em sẽ đến chổ anh Phong bây giờ.
Bửu Nam nhướng mày:
- Tại sao em lại phải nhờ cậy đến Hoàng Phong? Anh không
thích em phải xin xỏ ai một điều gì cả.
Đông Thu cười cầu tài:
- Em biết là anh tự ái, không muốn nhượng bộ chị Xuân Trúc
trong chuyện này. Nhưng nếu gì em thì anh cũng vui lòng một chút chứ.
Bửu Nam lạnh mặt:
- Hãy bất cần thử xem nào. Nếu không bà chị của em sẽ tưởng rằng
mọi quyết định của bà ấy là quan trọng.
Đông Thu vội nói:
- Em gặp anh Phong. Có gì em báo lại anh sau.
Bửu Nam nhúng vai với tâm trạng bực tức. Đông Thu hôn gió với
anh rồi đi nhanh ra cửa.
Chương 7
Doanh nghiệp mà Hoàng Phong làm chủ nằm ngay trung tâm thành
phố. Dựng vội chiếc Dream, Đông Thu đi một mạch lên tầng hai. Những nhân viên ở
đây điều biết cô nên Đông Thu thản nhiên xông vào phòng Hoang Phong mà không cần
gõ cửa.
- Anh Phong.
Đang mải mê làm việc, Hoàng Phong vội ngẩng đầu lên. Nhìn thấy
Đông Thu không khỏi ngạc nhiên anh nheo mắt trêu :
- Cô Ba đi đâu thế?
Đông Thu dậm chân:
- Em đang bức hết sức này, không đùa với anh đâu. Em ghét ai
gọi em là cô Ba đấy.
Hoàng Phong mỉm cười:
- Nếu em không thích thì thôi...
Đông Thu hậm hực:
- Nếu gọi em là cô Ba thì chứng tỏ em còn thua một bậc, còn đứng
sau cộ.. Hai.
Hoàng Phong cười lớn:
- Em trẻ con quá. Có lẽ chị Hai em nghe cung phải tức cười.
Đông Thu xụ mặt:
- Em đang chán đây nè.
Hoàng Phong vội đứng dậy, giọng ân cần:
- Có chuyện gì thế?
Đông Th giấm dẳng:
- Chuyện liên quan đến chị Hai của em.
Hoàng Phong gật đầu:
- Anh biết, cái tên Lữ Nguyên nào đó đang cho nhân công phát
quan vườn hoang sao nhái. Có lẽ hắn sẽ xây dựng nhà máy nay mai.
Đông Thu kêu lên:
- Mặc kệ anh ta với cái nhà máy chết tiệt ấy. Anh ta có biến
nơi đó thành siêu thị hay cái chợ bán tôm bán cá gì cung mặc. Đâu liên quan gì
đến em.
Hoàng Phong quan tâm:
- Thế thì chuyện gì vậy? Em ngồi xuống đi.
Đông Thu ném người xuống ghế bành. Cô khua khua tay:
- Em khát quá. Cháy khô cả cổ rồi nè. Cho em ly nước đi.
Hoàng Phong cố giấu một nụ cười. Đông Thu là thế, không chừng
sau khi uống xong ly nước, cô cung không nhớ lý do vì sao cô lại đi tìm anh nữa.
Một ly nước suối mát lạnh tạm thời làm dịu cơn khát của Đông
Thụ Liếm môi, cô nhìn chằm chằm vào mặt Hoàng Phong:
- Có phải anh yêu chị Hai của em không?
Hoàng Phong cười gượng:
- Em hỏi đều đó để làm gì?
Giọng Đông Thu nôn nóng:
- Em muốn xác nhận một đều mà em cung như mọi người đều biết
rất rõ. Nhưng lần này, em muốn tự anh nói ra.
Hoàng Phong thở dài:
- Đúng như thế, nhưng em đã rõ chị của em không hề yêu anh.
Ngả đầu trên ghế niệm Đông Thu phán:
- Thế thì anh đã lầm.
Hoàng Phong giật nẩy người:
- Em vừa nói gì?
Đông Thu tuyên bố:
- Thật ra thì chị Hai của em yêu anh đấy.
Hoàng Phong lạc giọng:
- Xuân Trúc tâm sự với em hả?
Đông Thu cười ngất:
- Đời nào một con người kín đáo như chị ấy lại tâm sự tình cảm
của mình với ai. Dù chị Hai không nói ra nhưng đều em vừa nói chắc chắn là sự
thật.
Hoàng Phong không giấu được thất vọng. Hoá ra Đông Thu chỉ...
đoán mò. Thế mà lúc nãy anh muốn đứng tim.
- Tại sao em cho là Xuân Trúc yêu anh?
Đông Thu hùng hồn:
- Ngoài anh ra có ai thân thiết với chị ấy đâu. Với những người
đàn ông khác, coi bộ một nụ cười cung không có.
Hoàng Phong so vai:
- Xuân Trúc rất khó hiểu. Chị của em như một tảng băng lạnh
lùng. Nhiều lúc tưởng chừng như Xuân Trúc là một người không có tình cảm nhưng
thật ra sau tảng băng lạnh giá ấy là gì? Phải chăng gì bổn phận đối với cô em gái
duy nhất chính là em nên sự cuồn nhiệt sôi nổi của Xuân Trúc đã đông cứng như một
lớp dung nham nằm sâu trong lớp đá núi. Anh nhớ có một lần Xuân Trúc bảo là chỉ
khi nào em lập gia đình, Xuân Trúc mới nghi đến chuyện hôn nhân.
Đông Thu dẩu môi:
- Chị ấy đâu có thương em nhiều đến như thế.
Hoàng Phong trầm giọng:
- Đó là gì em không cảm nhận được sự hy sinh thầm lặng của
Xuân Trúc đó thôi.
Đông Thu thở dài:
- Anh có thể giúp em được không?
Hoàng Phong nhíu mày:
- Rất sẵn sàng nếu trong khả năng của anh.
Đông Thu nhập đề luôn:
- Chỉ có anh mới giúp được em thôi. Anh hãy ngỏ lời cầu hôn với
chị Xuân Trúc đi.
Hoàng Phong ngạc nhiên:
- Sao lại là... cứu em? Ngỏ lời cầu hôn với chị em có khác
nào đâm đầu vào đá?
Đông Thu phán:
- Chị Xuân Trúc cấm em và Bửu Nam kết hôn với nhau.
- Vậy tại sao anh lại liên quan trong chuyện của em?
Đông Thu lùng bùng:
- Nếu chị ấy đi lấy chồng, có lẽ chị ấy sẽ không cản trở Bửu
Nam và em.
Hoàng Phong gặng hỏi:
- Theo anh nghĩ hai chuyện ấy đâu liên quan với nhau.
Đông Thu liếm môi:
- Anh không biết đấy thôi. Nếu em lấy chồng trước chị ấy thì
chị ấy cũng hơi... quê độ thành thử cứ cản em với Bửu Nam.
Nhìn Đông Thu với vẻ thương hại Hoàng Phong buộc miệng:
- Em không hiểu gì về Xuân Trúc cả.
Đông Thu hùng hồn:
- Sao lại không hiểu chứ. Chị em chỉ biết chạy theo đồng tiền.
Hôn nhân đối với chị không quan trọng. Vì thế, chị muốn em cũng phải như chị ấy
vậy. Nghĩa là sống một cuộc sống hết sức tẻ nhạt, suốt ngày vùi đầu vào một đống
giấy tờ.
Hoàng Phong thở dài. Dù Xuân Trúc không yêu anh nhưng anh vẫn
hiểu cô hơn ai hết.Đông Thu là tất cả với Xuân Trúc. Cô đã âm thầm hy sinh để
mưu cầu một tương lai tốt đẹp cho Đông Thu.
Giọng anh như bị hẫng đi:
- Nếu Xuân Trúc nghe em nói thế, Xuân Trúc sẽ buồn lắm đấy.
Đặt chiếc ly trống rỗng xuống bàn, Đông Thu dẩu môi:
- Nếu anh không mách lại thì làm sao chị ấy biết được em nói
xấu chị ấy.
Chép miệng, Đông Thu nói lẫy:
- Em biết mà, lúc nào anh cũng đứng về phía chị ấy thôi. Thế
mà lúc phóng xe đến đây, em cứ hy vọng anh có thể giúp em và Bửu Nam được.
Hoàng Phong hắng giọng:
- Hãy khoan trách anh. Dù không ngõ lời cầu hôn với chị của
em vì biết là mọi chuyện sẽ không đi đến đây nhưng anh hứa là sẽ gặp Xuân Trúc
để thuyết phục về chuyện hơn nhân của em.
Đông Thu cười:
- Mong là anh không xí gạt em. Nếu anh nói dối em là em sẽ đến
đây mỗi ngày để phá phách không cho ai làm việc đó.
Hoàng Phong lắc đầu cười:
- Hình như em lấy chồng như thế là hơi sớm đó Đông Thu.
Đông Thu kêu lên:
- Thế theo anh thì chừng nào em lấy chồng được?
Hoàng Phong nhún vai:
- Khoảng bằng tuổi Xuân Trúc... Khi moi suy nghĩ đã chín chắn
hơn.
Đông Thu tỏ vẻ giận:
- Sao ai cũng đề cao chị ấy vậy nhỉ? Bên cạnh chị ấy, đôi lúc
em thấy mình như con hủi.
Hoàng Phong cười:
- Có phải như thế đâu. Mỗi người một tính cách. Xuân Trúc thì
tốt bụng bao dung, còn em thì hồn nhiên vô tâm.
Đông Thu xụ mặt:
- Nói chuyện với anh chán quá, lúc nào cũng Xuân Trúc, Xuân
Trúc...
Hoàng Phong cười xoà. Nhận xét của Đông Thu dù sao cũng đúng.
Anh yêu Xuân Trúc. Với anh cô là một cô gái tuyệt vồi, từ vẻ lôi cuốn lặng lẽ
chết người cho đến những tính cách có vẻ đối nghịch nhau được pha trộn nơi cô.
Hoàng Phong chăm chú nhìn Đông Thu hỏi:
- Em giận anh à?
Đông Thu nguýt dài:
- Thôi em đi về đây, nếu không cứ phải nghe anh nhắc hoài đến
chị Xuân Trúc.
Mỉm cười, Hoàng Phong trầm giọng:
- Anh sẽ nói với Xuân Trúc chuyện mà em đã nhờ.
Đông Thu vụt đứng dậy. Đấm mạnh vào lưng Hoàng Phong cô vung
vẫy chiếc xắc trong tay:
- Thôi em về, anh nhớ giữ lời hứa với em đấy nha.
Đông Thu đã về từ lâu nhưng Hoàng Phong vẫn ngồi yên một chỗ.
Anh suy nghĩ về lời yêu cầu của Đông Thu.
Cầu hôn với Xuân Trúc.
Nếu Đông Thu biết rằng ước muốn ấy đã cháy bỏng tyrong anh và
từng làm anh khổ sở đến thế nào thì có lẽ không cần Đông Thu phải lên tiếng.
Xuân Trúc không hề yêu anh.
Chương 8
- Bẩm cô Hai, Lữ Nguyên đã cho mấy xe cam nhông chở đá đến đổ
thành từng đống trong bãi sao nhái hoang.
Tiếng ông quản gia Kiến Phúc vang lên rành rọt. Xuân Trúc
quay phắt lại nhìn ông. Cô nói giọng chắt nịch:
- Tôi đã có kế sách riêng của tôi. Chú cứ an tâm đi làm công
chuyện của mình đi.
Vẫn đứng yên một chổ ông Kiến Phúc ngập ngừng:
- Cô Hai định đối phó với tên láng giềng láo xược kia như thế
nào?
Buông chiếc nia trên dia bít tết đang ăn dở, Xuân Trúc hắng
giọng:
- Tôi đang chọn lựa một phương án tối ưu nhất trong những
phương án mà tôi vạch ra. Trước sau gì vườn hoang sao nhái cung sẽ thuộc về
tôi.
Vẻ mặt ông Kiến Phúc nịnh nọt:
- Tôi có thể hiến cho cô Hai một dịu kế được không? Mấy hôm
nay tôi đã suy nghi rất nhiều hòng mong làm một điều gì đó cho cô Hai. Thấy cô
Hai buồn tôi cung không thể vui được.
Xuân Trúc cảm động:
- Chú tốt với tôi quá.
Ông quản gia khua môi:
- Tôi làm cho Mặc Thuỷ đã hơn hai chục năm naỵ Mọi buồn vui của
tôi đều gắn với buồn vui của mỗi thành viên trong gia đình cô Hai. Vì tình cảm
với ông bà chủ đã khuất núi, tôi nguyện trung thành suốt đời với cô Hai và cô
Ba.
Liếc mắt đảo quanh thấy không có ai, ông Kiến Phúc hạ thấp giọng:
- Đặc biệt là với cô Hai... Cô Ba thì tôi không nể lắm...
Xuân Trúc khẽ lắc đầu. Cách nói chuyện đầy xu nịnh của ông Kiến
Phúc làm cô không thích. Cô nhỏ nhẹ:
- Tôi không dám đòi hỏi nhiều ở chú.
Ông Kiến Phúc xoa tay:
- Lúc nào cô Hai cung là một cô chủ tốt bụng thương người. Mọi
người đều thương mến cô Hai hơn cô Ba.
Xuân Trúc chán nản nhìn đia bít tết đã nguội ngắt. Cô không
còn muốn ăn nữa.
Ông Kiến Phúc lải nhải:
- Tôi muốn trình cho cô Hai nghe diệu kế của tôi.
Ngần ngừ một chút, Xuân Trúc gật đầu ra hiệu:
- Chú nói đi.
Xoa hai bàn tay to bè vào nhau, ông Kiến Phúc nói qua kẽ
răng:
- Bóp chết cái nhà máy xay xát cà phê chuẩn bị khởi công ấy
ngay từ trong trứng nước bằng mọi thủ đoạn.
Thủ đoạn?
Xuân Trúc nhíu mày nhìn ông quản gia thân tín của mẹ cộ Đó là
người đã làm cho gia đình cô từ hôi Đông Thu chưa chào đời. Ông không lập gia
đình vì thế cuộc sống của ông gắn liền với Mặc Thuỷ ngày càng gắn bó mật thiết.
Xuân Trúc đãi ngộ Ông hơn những gia nhân khác. Đối với ông cô rất nể trọng. Cô
không ngờ ông vừa nói với cô những lời cay cú như thế.
Đôi môi ông Kiến Phúc run lên. Trông ông có vẻ rất giận dữ.
Xuân Trúc mở to mắt nhìn ông:
- Tôi chưa hiểu ý của chú lắm.
Ông Kiến Phúc rít lên:
- Cô Hai cần phải làm triệt hạ công ty của Lữ Nguyên và những
rẫy cà phê của hắn. Không có cà phê lấy đâu ra nguyên liệu để đưa vào nhà máy.
Nhìn sững ông Kiến Phúc, Xuân Trúc chợt giật mình. Đây là lần
đầu tiên ông thể hiện sự giận dữ cua ông trước mặt cộ Và trong sự nổi giận ấy
có một cái gì không ổn. Cô không biết nên gọi đó là gì?Nham hiểm? Không. Thâm độc?
Không. Tàn nhẫn? Không. Nhưng hình như là tất cả những thứ đó gộp lại...
Cô nhướng mày:
- Chúng ta phải làm như thế nào?
Ông Kiến Phúc nói qua kẽ răng:
- Thu mua cà phê ở những thành phố khác rồi tung ra bán tại
đây với một giá rẻ mạt. Công ty cà phê của Lữ Nguyên sẽ sạt nghiệp là cái chắc.
Song song với những việc đó chúng ta liên kết với những đối thủ của Lữ Nguyên
chiêu dụ những nhân công của hắn về làm việc với mức lương hứa hẹn cao hơn. Nếu
cần, cho người dùng hoá chất... phá những rẫy cà phê của Lữ Ngưyên. Tàn phá
không thương tiếc.
Xuân Trúc sững sờ nhìn ông quản gia. Lần đầu tiên ông bộc lộ
con người đáng sợ của ông trước mặt cộ (Do cao hứng muốn lập công với Xuân Trúc
hay vì khinh xuất, điều đó chỉ có ông mới biết được.)
Giọng cô bối rối:
- Cám ơn chú đã trung thành với gia đình của tôi... Nhưng...
Ông Kiến Phúc cướp lời:
- Trong một ván cờ kẻ nào đi trước một nước cờ kẻ đó tất
nhiên có lợi thế. Đừng xem thường ý kiến của tôi. Một con tốt đôi khi đem lại
thắng lợi bất ngờ.
Xuân Trúc thở nhẹ:
Đù căm ghét Lữ Nguyên đến đâu tôi cung không thể làm như lời
của chú được.
Ông Kiến Phúc tối sầm mắt lại:
- Tại sao?
Xuân Trúc khẽ nói:
- Tôi muốn chiến thắng Lữ Nguyên một cách sòng phẳng.
Ông Kiến Phúc nhếch môi:
- Đường thẳng là một con đường ngắn hơn đường cong, đều đó chỉ
dùng trong toán học. Còn trong cuộc sống không đơn giản như vậy.
Xuân Trúc chăm chú nhìn ông Kiến Phúc thêm một lần nữa. Không
ai có thể ngờ là một quản gia thầm lặng ít khi mở miệng như ông lại có thể nói
lên những lời như thế.
Trong bộ bà ba màu nâu, ông có vẻ là một ông già nhà quê chất
phát đơn giản. Nếu người ta không nhìn vào đơi mắt đảo qua đảo lại liên hồi của
ông, và cả khoé miệng mím lại thật chặt.
Ngã người trên ghế Xuân Trúc suy nghi về những lời ông Kiến
Phúc vừa nói. Ông là một người trãi đời nhiều kinh nghiệm hơn cộ Những giải
pháp ông đưa ra cô biết là sẽ đem đến một thắng lợi. Nhưng làm sao cô có thể
nghe ông được. Cô vẫn còn nhớ ba mẹ cô dạy, sống trên đời điều trước tiên là phải
trung thực.
Giọng cô nhỏ nhẹ:
- Một lần nữa, tôi chân thành cám ơn chú về những tình cảm mà
chú đã dành cho tôi và Đông Thụ Nhưng thật kỳ lạ, tôi lại là người chỉ thích...
đi đường thẳng mà thôi.
Ông Kiến Phúc gượng cười:
- Chỉ mong sau này cô Hai không hối hận khi bân cãnh Mặc Thuỷ
là một nhà máy chạy ầm ầm suốt ngày đêm và có khoảng hai trăm công nhân đổ về
đây cày nát không gian yên tinh nơi này. đến khi đó tất cả đều đã quá muộn.
Xuân Trúc trầm giọng:
- Nếu tôi thua cuộc tất nhiên mọi chuyện sẽ xảy ra đúng như
chú nói. Nhưng... cờ chưa tàn mà chú.
Ông Kiến Phúc nhướng mày:
- Cô Hai không đủ để đối chọi với Lữ Nguyên đâu. Hắn ta có đủ
bản lãnh để thắng được cô Hai đấy.
Xuân Trúc nghe giọng nói mình như có chút chông chênh:
- Chú biết những gì về Lữ Nguyên?
Ông Kiến Phúc cụp mắt xuống đất và im lặng. Đó cung là một
nghệ thuật mà ông ta dùng để đo lường phản ứng của người đối thoại.
Xuân Trúc thúc giục:
- Chú ngồi xuống ghế đi. Hãy cho tôi biết những đều mà chú biết
được về Lữ Nguyên.
Ông Kiến Phúc khách khí:
- Xin cô Hai cứ để tôi đứng cung được. Tôi chỉ là phận người
làm.
Xuân Trúc khẽ lắc đầu:
- Chú mỏi chân chết.
Ông Kiến Phúc vẻ mặt tự hào:
- Tôi còn có thể leo lên đỉnh LiangBang và quay trở về mà
không mỏi mệt. Có nhằm nhò việc đứng hầu chuyện cùng cô.
Không còn cách nào khác hơn, Xuân Trúc tặc lưỡi:
- Chú hãy ngồi xuống ghế vì đó là lệnh của tôi.
- Tôi...
Xuân Trúc phẩy tay:
- Chú đừng ngại. Tôi biểu chú ngồi mà... Không lẽ chú cãi lệnh
tôi.
Ông Kiến Phúc thở hắc một cái rồi ngồi xuống ghế ra chiều bất
đắc di lắm mới làm theo yêu cầu của Xuân Trúc.
Cô hắng giọng:
- Tôi cần có những thông tin về Lữ Nguyên, chú hãy nói đị..
Xoa hai bàn tay vào nhau, ông Kiến Phúc chậm rãi nói:
- Lữ Nguyên là con trai của một triệu phú. Anh ta đã đính hôn
với một cô gái có tên là Mỹ Đông nhưng trước ngày cưới đúng ba ngày... Lữ
Nguyên đã bỏ trốn.
- Bỏ trốn?
- Vâng.
- Tại sao anh ta lại bỏ trốn?
Ông Kiến Phúc ngập ngừng:
- Tôi không rõ lắm. Chỉ biết là một ngàn thiệp cưới đã gửi đi
và cô dâu khóc như mưa. Gia đình của cô Mỹ Đông cung rất giàu có. Cô ta là đứa
con gái duy nhất của họ.
Xuân Trúc buộc miệng phán:
- Thật là tàn nhẫn.
Ông Kiến Phúc phụ hoạ:
- Đúng như thế, không có gì tán tận lương tâm hơn.
Xuân Trúc cắn môi suy nghị Vậy tại sao Lữ Nguyên lại có vẻ hằn
học với phụ nữ nhỉ. Lẽ ra người con gái có tên Mỹ Đông phải hận anh ta mới phải.
Ông Kiến Phúc hắng giọng nói tiếp:
- Để tránh sự tìm kiếm của mọi người. Lữ Nguyên đã tìm đến
nơi đây và chọn mua Thanh Lâm biệt thự.
Chợt Xuân Trúc buộc miệng:
- Sao chú lại biết rõ mọi chuyện về Lữ Nguyên như thế?
Ông Kiến Phúc ngẩn cao đầu, giọng nói không dấu được sự tự phụ:
- Là một quản gia tôi phải biết tất cả những chuyện có liên
quan đến Mặc Thuỷ biệt thự cung như những mối nguy hiểm đang rình rập chung
quanh đây. Biết đâu một ngày nào đó, Lữ Nguyên sẽ... thôn tính luôn cả Mặc Thuỷ
thì sao. Hắn ta có không ít tiền đâu.
Xuân Trúc giận dữ:
- Không bao giờ có chuyện đó.
Ông Kiến Phúc nhếch môi:
- Tôi cung mong là mọi chuyện xảy ra theo hướng ngược lại.
Xuân Trúc gặng hỏi:
- Có phải chú có được những tin tức đó là do người làm công của
Lữ Nguyên cung cấp không?
Nhướng cao hàng mày nằm vắt ngang khuôn mặt chữ điền, ông Kiến
Phúc nham hiểm cười:
- Tôi xin phép cô Hai tôi được tạm thời giấu kín. Khi nào thuận
tiện tôi sẽ cho cô Hai biết vì sao tôi biết rõ mọi chuyện về Lữ Nguyên như thế.
- Chú không muốn nói thì tôi cung chẳng dám ép.
Ông Kiến Phúc gãi gãi đầu:
- Hàng tuần tôi sẽ cung cấp cho cô Hai những điều khám phá mới
về Lữ Nguyên.
Xuân Trúc thở dài:
- Thôi được, chú lui đi.
Vẻ mặt trầm ngâm, Xuân Trúc đi đến ban công phóng mắt nhìn
sang Thanh Lâm biệt thự. Đúng như lời ông Kiến Phúc đã báo với cộ Thay vào rừng
sao nhái mọc hoang hôm nào bây giờ là những bãi đá cao ngất...
Chương 9
Đẩy cửa bước vào phòng giám đốc, Xuân Trúc giật thót người
khi nhìn thấy Lữ Nguyên đã chễm chệ ngồi trên chiếc ghế bành từ hồi nào. Xuân
Trúc chưa kịp lên tiếng thì Lữ Nguyên đã hất hàm với vẻ kiêu ngạo:
- Chào
Xuân Trúc giận dữ:
- Ai cho phép anh đột nhập vào phòng của tôi?
- Cái gì? đật nhập à?
- Đúng như thế chứ còn sao nữa.
Lữ Nguyên nhướng mày:
- Tôi vào đây rất đường hoàng, không cần phải dối gạt ai hay
cần phải hoá trang một cách... tà đạo.
Nghe Lữ Nguyên nhắc đến chuyện cu, Xuân Trúc càng nổi sùng.
Cô hằm hè:
- Nhưng anh đã vào phòng của người khác khi người ta không có
mặt... Chuyện ấy còn tà đạo gấp trăm lần.
Lữ Nguyên cười lớn:
- Tôi được... mời vào đấy, cô Hai ạ.
Xuân Trúc ngắt ngứ:
- Không lẽ cô thư ký của tôi...
Ngả đầu lên ghế nệm Lữ Nguyên khẽ nheo đuôi mắt:
- Đúng là cô thư ký của cô đã đích thân xoay mấy vòng khoá, mở
cửa và mời tôi vào đây ngồi chờ.
Xuân Trúc trề môi:
- Có phải anh đã bịp với cô ấy anh là bạn của tôi.
Lữ Nguyên cười lớn:
- Cần gì phải như thế.
Xuân Trúc nhìn Lữ Nguyên với ánh mắt nghi ngờ. Diệu Hoa là một
cô thư ký chúa nguyên tắc. Không bao giờ cô cho phép người lạ vào phòng giám đốc.
Thế mà Lữ Nguyên lại ngang ngược ngồi trong phòng cô phun khói thuốc nãy giờ.
Chắc chắn Lữ Nguyên đã nói dối Diệu Hoa để lọt vào đây.
Cô quát khẽ:
- Thế thì sao anh vào đây được?
Lữ Nguyên so vai:
- Cô đi mà hỏi cô ta.
Xuân Trúc chống tay lên hông:
- Tôi muốn biết ngay bây giờ, từ miệng của anh.
Nở một nụ cười thật quyến rũ, Lữ Nguyên nữa đùa nữa thật:
- Có lẽ tôi thật có ấn tượng với phụ nữ chăng?
Xuân Trúc trề môi. Đúng là một tên đàn ông kêu ngạo. Mà không
chừng nụ cười quyến rũ mê hồn của hắn mà đã làm lung lạc trái tim cô thư ký của
cô lắm chứ.
Xuân Trúc kiêu hãnh:
- Cho dù với lý do nào đó mà anh đã xâm nhập vào đây đi nữa
thì tôi cũng cho anh biết là ở đây chúng tôi không có thông lệ tiếp…..nam giới
Lữ Nguyên cười sảng khoái:
- Tôi vừa nói chuyện với Hoàng Phong cách đây ít phút
Xuân Trúc nhếch môi:
- Hoàng Phong và nhưng người khác không giống như anh. Anh là
một trường hợp….ngoại lệ. Xin được miễn tiếp.
Lữ Nguyên cười nhạo:
- Cô định trả đũa tôi chứ gì?
Buông người xuống ghế Xuân Trúc cao giọng:
- Nếu muốn hiểu như thế cũng được.
Lữ Nguyên vẻ mặt tự đắc:
- Thế cô nghĩ là tôi muốn…..bò đến đây lắm sao?
Xuân Trúc khiêu khích:
Đù là bò hay lếch hay…..chạy đi nữa thì tôi cũng không tiếp một
người không nằm trong kế hoạch của tôi.
Lữ Nguyên nhướng mày:
- Đừng tự cao như thế. Tôi ghé ngang qua đây xem ngón tay của
cô như thế nào. Dù sao tôi cũng là ….nguyên nhân của ngón tay.
Xuân Trúc co ngón tay đang quấn đầy băng và nắm trong bàn taỵ
Cô không cần sự thương hại. Nếu Lữ Nguyên nghĩ cô là một người dễ xúc động thì
anh ta đã lầm.
Giọng cô lạnh lùng:
- Mặc kệ ngón tay của tôi và xin anh đi cho.
Lữ Ngưyên so vai:
- Bác sĩ Hưng vừa cho tôi biết là ngón tay của cô đã bị nhiệm
trùng và nếu vừa rồi cô không đến bệnh viện kịp có lẽ đã bị tháo khớp. Tôi
không ngờ mọi chuyện lại nghiêm trọng như thế.
Xuân Trúc cười nhạt:
- Tôi ghét bị thương hại lắm.
Lữ Nguyên trầm giọng:
- Không phải là thương hại. Chỉ là trách nhiệm. Những gì do
tôi gây ra tự tôi phải giải quyết. Sau khi cô phóng xe đi tôi đã nhìn thấy một
mãnh thuỷ tinh dính đầy máu nằm trên mặt đất.
Xuân Trúc nhìn như xoáy vào đôi mắt thoáng buồn của Lữ
Nguyên:
- Hãy biến đi với trách nhiệm mà tôi không mong đợi ấy.
Lữ Nguyên lặng ngắm cộ Cô có nhiều điểm giống anh. Bên trong
của vẻ lạnh lùng kêu ngạo sắt đá ấy biết đâu là một tâm hồn đa cảm bao dung và
bình dị.
Anh giễu cợt:
- Cô muốn trả thù đợt trước tôi đã từ chối tiếp cô tãi Thanh
Lâm biệt thự chứ gì.
Xuân Trúc kiêu hãnh:
- Trong công ty của tôi, tôi có mọi quyền lực. Tôi có quyền
tiếp anh hay không chứ không phải có nghĩa vụ phải….. trả lời những câu hỏi ngớ
ngẩn của anh.
Lữ Nguyên cười:
- Thế có nghĩa là tôi phải…biến chứ gì?
Xuân Trúc kiêu hãnh gật đầu:
- Đúng như thế.
- Điều kiện để được cô Hai tiếp chuyện?
Xuân Trúc nhướng mày:
- Hãy sang nhượng vườn hoang sao nhái ấy cho tôi.
Lữ Nguyên cười:
- Có một câu danh ngôn đại loại so sánh phụ nữ với mào mèo.
Tôi rất khoái ý tưởng đó. Không ai lường trước được một con mèo đang hiền lành
nằm sưởi nắng sẽ nhảy lên cào vào tay người ta khi nào. Phụ nữ cũng thế. Khó lường
lắm.
Xuân Trúc ấm ứcháy Lữ Nguyên một cái. Giá như là mèo cô sẵng
sàng cấu cho Lữ Nguyên một phát rách da.
Đúng lúc đó thì cô thư ký của Xuân Trúc bước vào. Một nụ cười
như hoahàm tiếu với chiếc miệng xinh xinh hé mở. Một chiếc áo dài lụa tơ tằm
màu hoa cà ôm sát thân hình cân đối. Mùi nước hoa phảng phất nhè nhẹ. Một cái
chớp mặt đủ để bất cứ một tên đàn ông nào đó cảm thấy hồn xiêu phách lạc.
Lữ Nguyên ngắm nhìn cô ta với đôi mắt của một dân chơi sành
điệu. Điều đó không hiểu sao khiến Xuân Trúc cảm thấy hơi…..tức tức.
Diệu Hoa - cô thư ký - nghiên đầu hỏi:
- Thưa cô Hai khách dùng nước khoáng hay dùng trà?
Xuân Trúc hít một hơi thật dài:
- Anh ta…..không uống gì đâu.
Giấu một nụ cười, Lữ Nguyên vội nói:
- Không…..Tôi đang khát đến cháy cổ. Vui lòng cho hai ly nước
suối. Một cho cô Hai một cho tôi.
Xuân Trúc giấm dẳng:
- Tôi không uống nước suối.
Lữ Nguyên tỉnh bơ:
- Vậy thì một ly nước suối cho tôi. Còn cô….Hai thì tùy ý Diệu
Hoa.
Diệu Hoa chớp mi:
- Vâng….
Diệu Hoa vừa đi khuất, Xuân Trúc hằm hè:
- Chỉ trong vòng mấy phút, anh đã biết được yên của cô thư ký
của tôi, kể ra cũng giỏi đấy nhỉ.
Lữ Nguyên tỉnh tỉnh:
- Lẽ ra cô ta nên có mặt ở một cuộc thi hoa hậu mới đúng.
Khen một phụ nữ trước mặt một phụ nữ khác đó là một hành động
thiếu tế nhị. Xuân Trúc đoán là Lữ Nguyên cố tình chọc tức cộ Chẳng lẽ anh ta
không biết điều tối thiểu đó hay sao.
Một ly nước suối cho Lữ Nguyên và một tách trà Artichaut trước
mặt Xuân Trúc, Diệu Hoa đã biết được cô Hai chỉ thích dùng loại trà đặc biệt
này.
Cô nhỏ nhẹ:
- Mời cô Hai và anh…
Lữ Nguyên lịch sự:
- Cám ơn….


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét