Để
ngày đông không giá buốt
Cái lạnh đã bắt đầu thẩm thấu vào người, không gian cũng được
phủ lên một làn hơi mới, mơ màng hơn, miên mang hơn. Mọi thứ chợt trở nên tĩnh
lặng đến vô chừng, người người khoác lên mình những bộ áo ấm... Tôi vẫn mơ về một
mùa đông tuyệt đẹp, lãng mạn bên hai hàng cây phủ đầy tuyết trắng xóa. Nhưng có
lẽ lúc này, chỉ cần những luồng gió bấc nhẹ thổi vào cũng khiến tim mình xao động,
như một cảm nhận rất khác giữa tiết trời đã đổi thay...
Một vòng tay ấm, những cử chỉ yêu thương hay đơn giản là những
lời nói quan tâm nhau... Cần lắm những điều như thế khi cuộc sống cứ cuốn ta đi
bôn ba để tự mình lãng quên rằng, mình chỉ là một thực thể cô độc. Sao ta cứ phải
cố bảo vệ, cố nắm giữ lấy những ham muốn, những danh lợi của bản thân, để rồi tự
đẩy mình ra xa khỏi bao vòng tay yêu thương, che chở? Hay chúng ta đã tự đánh mất
đi niềm tin, niềm hi vọng cho nhau?
Có lẽ những bạn quan tâm đến tin tức trên cộng động mạng xã hội
đều có đọc qua bài viết về cô nữ tài xế và chuyến xe buýt định mệnh. Bạn có
nghĩ là chị ấy đã quá nông nỗi, quá cạn nghĩ khi chỉ vì lúc đau khổ, tuyệt vọng
đã đẩy cùng lúc những con người trên chuyến xe, dù trực tiếp hay gián tiếp, hoặc
không hề đụng đến cô, cùng chết? Phải, đáng lý ra chỉ có những tên côn đồ mất
nhân tính biến thái mới xứng đáng phải chết thôi. Nhưng ngay giờ phút cô
bị hại, bị ba tên đó lôi xuống đường cưỡng bức, những hành khách trên xe chỉ biết
đứng đó nhìn, không làm gì cả, dù họ hoàn toàn đủ sức ra tay giải cứu cho cô.
Trong khi đó, lúc cô cố tình đuổi người đàn ông già yếu kia xuống, cả đám người
lại nhao nhao lên thậm chí hùa nhau đuổi xô ông ấy xuống xe chỉ đơn giản là vì
sợ trì trệ công việc của bản thân họ, không cần biết lý do vì sao cô tài xế đó
đuổi ông xuống. Vậy bạn có nghĩ, những người đó đều quá ích kỷ và nhỏ nhen
không?
Cô gái ấy đã chọn cái chết để kết thúc tất cả, không hẳn là
vì bị ức hiếp, mà là vì vào khoảnh khắc bi thương đó, cô đã chỉ nhận được sự
can ngăn vô vọng của một ông già yếu ớt, còn những con người khỏe mạnh kia lại
trố mắt ra nhìn, bàng quan trước nỗi đau mà cô đang chuẩn bị hứng chịu. Vào
giây phút ấy, tất cả mọi thứ diễn ra đã khiến cô nữ tài xế cảm nhận về cuộc đời
này chỉ còn là một màu xám xịt. Cô thấy tình người là thứ gì đó quá vô thực và
xa xỉ. Tại sao những con người đó lại có thể bàng quan, vô tâm trước hoạn nạn của
người khác nhưng lại sẵn sàng làm tất cả để giành lấy lợi ích cho bản thân? Vậy
chúng ta tồn tại và sống bên nhau để làm gì? Chỉ để tranh đấu, giành giật, hãm
hại, ganh ghét, đua chen với nhau thôi ư?
Mọi thứ chỉ là hư ảo, rồi cũng tan biến và mất dạng theo thời
gian. Để khi có được tất cả, ta nhìn lại, chẳng ai còn ở chung con đường với
mình, ta vẫn bơ vơ, vậy những điều ta có đã thật sự làm ta hạnh phúc? Có thể
câu chuyện trên chỉ là hư cấu, nhưng thực tế đã phản ánh và phê phán rất đúng về
xã hội đương đại này. Trong chúng ta, chắc chắn đều đã từng ít nhất một lần vô
tâm trước những khó khăn của người khác, chỉ vì đơn giản nghĩ rằng đó không phải
là việc của mình, hay sợ dính vào chỉ tổ dây dưa phiền phức. Vậy khi chính bạn
là người rơi vào hoàn cảnh ấy, không ai giúp đỡ, bạn sẽ nghĩ gì về con người và
cuộc đời này?
Rất nhiều giả thiết, rất nhiều câu hỏi mãi mãi không có lời
đáp thỏa đáng, chỉ bởi lòng người chỉ là một giới hạn vô chừng. Cái gọi là tình
yêu thương, quan tâm, chia sẻ đôi khi chỉ là cái vỏ bọc hào nhoáng làm rạng ngời
bản thân khi chính họ đã có quá nhiều và muốn san sẻ đi bớt. Ai cũng vậy thôi,
vẫn phải tự mình bôn ba với cuộc sống, vẫn phải tự mình đối chọi với bao phong
ba cạm bẫy trong cuộc đời. Nhưng ta vẫn luôn cần lắm, những vòng tay yêu
thương, những tình cảm ấm nồng để ta biết dẫu rằng giữa ngày đông rét mướt, quạnh
quẻ, tâm hồn mình vẫn được sưởi ấm.



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét