Đời người
như gió qua…
… thôi về đi, đường trần đâu có gì…
TCS
Cuối cùng thì những dự định, hy vọng, ước mơ, hoài bảo cũng
chỉ là khói bụi tan đi như những đám mây trên bầu trời mênh mông, vô tận kia. Một
ngày rồi phải trả lại cho đất trời những gì đã vay mượn để trở về. Sự chấm dứt
của kiếp người là điều tất yếu, phải như vậy, không thể khác, không thể có điều
ngoại lệ.
Đó là sự bình đẳng, công bằng và cũng là niềm an ủi cho tất cả
mọi sinh linh có mặt trong cuộc sống ở thế gian này.
Sự sống là một điều kỳ diệu, mọi vật hữu tình từ đơn bào cho
đến sinh vật thượng đẳng là con người đều có một mong ước giống nhau là kéo dài
sự sống, nhưng “tuổi thọ” của muôn loài đã được tạo hóa “sắp đặt, an bài” như một
định luật bất di bất dịch mà mọi sinh linh có sự sống phải tuân theo.
Hiện nay với nền Y học tiên tiến vượt bực mà loài người đã đạt
được nhưng tuổi thọ của con người cũng không sánh kịp với tuổi thọ của loài
rùa. Thực vật cũng là một dạng sống, có những loài cây có tuổi thọ từ vài trăm
năm đến cả ngàn năm. Như loài thông có tên Bristlecone ở Bắc Mỹ có tuổi thọ đến
4.500 tuổi.
Sứa Turritopsis Nutricula có lẽ là loại động vật duy nhất
trên hành tinh nầy đã “lách” khỏi quy luật sinh tử khắc nghiệt của tạo hóa để
trường tồn mãi mãi mà không hề biết “thời gian, tuổi thọ” là gì.
Turritopis Nutricula là loài sứa lớp thủy tức có thể quay ngược
vòng đời của chúng từ thời kỳ trưởng thành trở lại thời kỳ sinh vật đơn bào và
từ đó tiếp tục phát triển. Nhờ điều kỳ diệu nầy mà chúng được coi là loài động
vật duy nhất bất tử trên trái đất. Theo các nhà khoa học Mỹ, đây là loài sứa có
nguồn gốc từ biển Caribe và bí quyết quay ngược bánh xe thời gian của loài động
vật nầy là quá trình chuyển dịch tế bào, từ một dạng tế bào nầy có thể chuyển đổi
thành một dạng tế bào khác. Sứa Turritopsis Nuutricula có khả năng liên tục tái
tạo lại toàn bộ cơ thể của chúng. Khả năng nầy hiện vẫn là điều bí mật của tự
nhiên và đang được các nhà khoa học tập trung giải mã.
Nhưng liệu con người có cần một cuộc sống đến muôn thuở như
loài sứa nầy chăng?
Sống và được sống là điều mà tất cả mọi sinh linh đều tha thiết
và mong ước, nhưng sống để làm gì? Sống có ích gì cho đồng loại? Đó là điều thiết
yếu và quan trọng.
Phù Dung là một loại hoa mỏng manh, quý phái nhưng lại có một
đời sống ngắn ngủi “sớm nở tối tàn” nhưng trong khoảnh khắc vô cùng ngắn ngủi
đó Phù Dung đã tô điểm, mang lại cho đời vẻ đẹp thanh tao cũng là điều đáng quý.
Trời đất thì bao la, thời gian thì vô tận, kiếp người cũng
như loài hoa Phù Dung, thấy đó rồi mất đó, sắc sắc không không, như cơn gió thoảng
qua, như một vạt nắng hắt hiu còn sót lại của một buổi chiều.
Nếu chúng ta tỉnh thức và quán tưởng về cuộc đời, chúng ta sẽ
thoát khỏi ảo tưởng thân nầy là tự ngã, khi thực hành được điều nầy nỗi sợ hãi,
âu lo về sinh tử sẽ nhẹ nhàng hơn, như trút bỏ lớp áo nặng nề mà bấy lâu nay cứ
đeo bám bên người.
Không ai biết điều gì sẽ xảy ra ở ngày mai, có thể đó là điều
tốt lành nhất hay điều tồi tệ nhất sẽ đến với chúng ta, nhưng chắc chắn một điều
là ngày mai sẽ đến và chúng ta sẽ không còn có mặt trong cuộc sống này. Cái chết
làm chúng ta sợ hãi nhưng xét cho cùng sự chấm dứt đó là một món quà, như một
niềm an ủi mà tạo hóa dành tặng riêng cho mỗi sinh linh.



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét