Thứ Sáu, 20 tháng 8, 2021
Ác quỷ trên thiên đàng 2
Với trận mưa đầu mùa, hắn bắt đầu ủ rũ. Đành rằng phòng
hắn chật hẹp, mái lại dột, cửa sổ thấm nước, đủ thứ bọ xâm nhập, thường rơi cả
trên giường khi hắn đang ngủ, để sưởi ấm hắn phải dùng một cái lò sặc mùi dầu
hôi lại tiêu thụ hết chút ít dưỡng khí còn lại sau khi hắn trét kín các kẽ nứt
kẽ hở, lấy bao bố nhét dưới khe cửa, khép kín mọi cửa sổ, cùng đủ thứ. Đành rằng
gặp phải một mùa đông mưa nhiều hơn mọi năm, gió bão lại dữ dội liên miên nhiều
ngày mới dứt. Và tội nghiệp thằng cha, suốt ngày co ro trong phòng, bực bội, bồn
chồn, không nóng quá thì lại lạnh quá, rồi là gãi, gãi, không còn biết làm sao
để cởi bỏ được hàng trăm ngàn của nợ từ thinh khổng thinh không kéo đến, vì
không hiểu tại sao đã đóng kín trét kỹ mọi khe, đã phải hun khói mà những con bọ
quỷ lại lọt vào được và bò khắp, chui khắp.
Tôi không bao giờ quên được cái bộ mặt sững sờ thiểu não của hắn khi một buổi chiều hắn gọi tôi vào phòng hắn để xem lại mấy cái đèn. Hắn bật diêm châm bấc, và nói: “Anh xem, anh xem, châm đâu có cháy”.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Tây Tiến - Miền cảm xúc xanh xưa
Tây Tiến - Miền cảm xúc xanh xưa Không phải người làm nghiên cứu phê bình văn học, chỉ bằng với tâm thức người làm thơ, lại đang được sống...


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét