Thứ Hai, 22 tháng 11, 2021
Dấu ấn từ một dòng sông
1. Mãi đến hôm nay, gần tới tuổi ''nhi nhĩ thuận'', tôi vẫn chưa
hiểu được nguyên do nào mà năm tôi mười hai tuổi, cha tôi lại dẫn tôi đi
''buôn Thượng''. Nếu nghĩ rằng đó là một thử thách đầu đời dành cho một đứa trẻ
vừa mãn hạn ''ký bán cho thần thánh'' theo tập tục của dân quê thời bấy giờ thì
chưa hẳn đúng, nhưng dù sao, những gì tôi đã trải nghiệm qua chuyến đi đó, quả
là một dấu ấn linh thiêng mà tôi được mang suốt đời...
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Âm thanh cuối của nỗi đau tuyệt vời
Âm thanh cuối của nỗi đau tuyệt vời Như Bình là nhà văn nổi tiếng. Chị là văn nhân đúng nghĩa, dù công việc làm báo hàng ngày bận rộn. Thờ...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét