Thứ Năm, 1 tháng 6, 2023
Truyện ngắn Chu Quang Mạnh Thắng: Về quê
Truyện ngắn Chu Quang
Lại tết. Khác với mọi người, hắn không bao giờ thích tết.
Thà hôm nào cũng như buổi chiều hôm nay thì hay biết mấy. Mặc dù ế đấy, ngồi chờ
mỏi cả gối cũng chẳng thấy ma nào ghé tới bơm một vài cái bánh xe. Lủng bánh lại
càng thêm hiếm. Ước gì, ngày nào cũng mưa thật to, to y như những chiều tháng bảy,
tháng tám ấy. Và con đường lại ngập… Thiên hạ tha hồ chết máy xe. Tha hồ cong
lưng ì ạch dong xe lên lề đường rồi lại chổng mông nghiêng ngó… Nước ngập ngang
xe, có ngó tới sáng cũng thế thôi. Vậy là hắn lại có việc. Chỉ cần tháo cái cuống
bu – gi, thổi thổi lau lau vài cái là đã có thể “vặt” được vài ngàn đồng… Ấy thế
mà trời lại không mưa. Nhưng dù sao thì ế, vẫn không sợ bằng cái tết.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Âm thanh cuối của nỗi đau tuyệt vời
Âm thanh cuối của nỗi đau tuyệt vời Như Bình là nhà văn nổi tiếng. Chị là văn nhân đúng nghĩa, dù công việc làm báo hàng ngày bận rộn. Thờ...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét