Thứ Sáu, 30 tháng 6, 2023
Lẽ nào bóng đã bỏ rơi ta
“Sáng ra mơ tận hồn vét cạn/ Sót vạt hơi sương đọng giữa
nhà/ Lẽ nào bóng đã bỏ rơi ta?”. Đến chiếc bóng cũng bỏ rơi mình thì con người
quả là quá cô đơn. Ngay cả trong chiêm bao mơ hồ gặp bóng người nhưng “Chưa kịp
nhìn nhau tên người chưa hỏi/ Đã khuất xanh dâu bãi mờ sương khói/ Người ở
phương nào ngày mai có tới?”. Nỗi cô đơn trong thơ 1-2-3 của Đỗ Quảng Hàn cũng
là nỗi buồn của kiếp người và khi thức nhận được nỗi cô đơn ấy con người soi lại
mình để sống đẹp hơn!
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Thăm thẳm nỗi niềm trong "Ngõ gió" của Lưu Hồng Vân
Thăm thẳm nỗi niềm trong "Ngõ gió" của Lưu Hồng Vân Thâm trầm và lặng lẽ, Lưu Hồng Vân miệt mài với những con chữ đượm tình, sau...
-
Tản mạn về những yếu tố tình dục trong văn học Việt Nam Nghĩ đến tình dục, hay quan hệ tình dục (tiếng Anh: sexual intercourse), còn gọi là ...
-
Một chút tình thu (Mùa Thu trong thi ca VN) Tôi có điều may mắn là trong mười năm làm giáo sư trung học (1958-1968), dạy môn văn ch...
-
Chopin - Linh hồn của Piano Bệnh dịch tả lại hoành hành ở Paris, những người học trò cuối cùng của Chopin lần lượt rời Paris. Chopin đ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét