Thứ Sáu, 30 tháng 6, 2023
Lẽ nào bóng đã bỏ rơi ta
“Sáng ra mơ tận hồn vét cạn/ Sót vạt hơi sương đọng giữa
nhà/ Lẽ nào bóng đã bỏ rơi ta?”. Đến chiếc bóng cũng bỏ rơi mình thì con người
quả là quá cô đơn. Ngay cả trong chiêm bao mơ hồ gặp bóng người nhưng “Chưa kịp
nhìn nhau tên người chưa hỏi/ Đã khuất xanh dâu bãi mờ sương khói/ Người ở
phương nào ngày mai có tới?”. Nỗi cô đơn trong thơ 1-2-3 của Đỗ Quảng Hàn cũng
là nỗi buồn của kiếp người và khi thức nhận được nỗi cô đơn ấy con người soi lại
mình để sống đẹp hơn!
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Dấu ấn Bắc Hà qua thơ Nguyễn Ngọc Tung
Dấu ấn Bắc Hà qua thơ Nguyễn Ngọc Tung Chuyến tham quan, trải nghiệm thực tế Bắc Hà của đoàn văn nghệ sĩ Phú Thọ (Chi hội Lý luận phê bình...
-
Hình ảnh bốn mùa trong Quốc Âm Thi Tập của Nguyễn Trãi Vũ Thị Huê Nền văn học của bất kỳ dân tộc nào cũng như lịch sử phát tri...
-
Hồ Xuân Hương - Bà chúa thơ Nôm Thơ Xuân Hương lớn tiếng đả kích tất cả những nhân vật tiêu biểu của xã hội phong kiến, từ đám sĩ tử, n...
-
Ngày tháng rong chơi bên trời Đất trời như một định luật sẵn có: Hết ngày rồi đêm, tối rồi lại sáng; ngày tháng cứ mãi dần trôi và tôi ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét