Thứ Sáu, 30 tháng 6, 2023
Một bóng đò đơn côi, người đi, ngày chưa tới
Một bóng đò đơn côi,
Với chùm thơ 1-2-3 đầu tiên, Huỳnh Thanh Liêm từ phố biển Nha Trang cho thấy khoảng thời gian giao thoa giữa ngày và đêm trở thành nguồn thi hứng diệu vợi trong anh. Trước cái mênh mang “Lạnh dòng khuya sông trăng quạnh vắng” ngơ ngác hiện ra “Một bóng đò đơn côi, người đi, ngày chưa tới/ Dập dờn trăng bến đợi/ Sông lạnh gió lùa mây trôi”. Từ bức tranh đẹp và buồn với gam màu lạnh, cũng với cái không gian giao thoa giữa ngày và đêm, thơ anh lại dựng lên một bức tranh khác bằng gam màu nóng: “Trời nước tìm nhau, chạm khẽ đầu ngày/ Bừng tỉnh giấc, biển uốn mình, dậy sóng/ Gương mặt hồng tỏa nắng phía chân mây”. Trong thơ có họa, Huỳnh Thanh Liêm còn “Vẽ ngọt, đắng tình yêu hai màu đen trắng” và cả cái chợ đời xôn xao, khoảng lặng nhịp sống đại dịch: “Mặc vào khẩu trang câu thơ cuộn mình im ắng”…
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Dấu ấn Bắc Hà qua thơ Nguyễn Ngọc Tung
Dấu ấn Bắc Hà qua thơ Nguyễn Ngọc Tung Chuyến tham quan, trải nghiệm thực tế Bắc Hà của đoàn văn nghệ sĩ Phú Thọ (Chi hội Lý luận phê bình...
-
Hình ảnh bốn mùa trong Quốc Âm Thi Tập của Nguyễn Trãi Vũ Thị Huê Nền văn học của bất kỳ dân tộc nào cũng như lịch sử phát tri...
-
Hồ Xuân Hương - Bà chúa thơ Nôm Thơ Xuân Hương lớn tiếng đả kích tất cả những nhân vật tiêu biểu của xã hội phong kiến, từ đám sĩ tử, n...
-
Ngày tháng rong chơi bên trời Đất trời như một định luật sẵn có: Hết ngày rồi đêm, tối rồi lại sáng; ngày tháng cứ mãi dần trôi và tôi ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét