Thứ Sáu, 28 tháng 7, 2023
Sỏi đá ngậm ngùi 1
TRƯỚC KHI VÀO TRUYỆN
Buổi trưa ngày thứ năm mươi mốt, Nga báo tin chị đã soạn xong bài diễn văn ứng khẩu. Và chị sẽ đọc cho Nhi và tôi nghe đêm nay. Tôi không nhìn thấy tôi nhưng tôi nhìn rõ khuôn mặt của Nga và Nhi. Mắt họ trũng sâu, thâm quầng. Họ già nua, hốc hác. Đàn bà rất mau già nua trong nỗi khổ. Nụ cười của Nga còn trẻ, còn tươi. Nụ cười của Nhi thì héo hắt, tàn tạ. Tôi đã mơ hồ cảm giác một nỗi gì đó thật buồn bã, thật bất hạnh phảng phất trên khuôn mặt cô giáo triết học Trần Thu Nhi. Tự nhiên, nước mắt tôi ứa ra.
Tôi thường bám chấn song cửa sắt nhìn ra sân nhà thương, khu
vực người điên không bị quản chế, những người điên tỉnh. Họ không thích ồn ào
nên không gây ồn ào. Chị Nga nói với tôi rằng, có người nổi điên từ một buổi tối
công an ập đến nhà, siết còng chặt tay chồng mình, đọc Quyết định bắt và dẫn
đi. Có người nổi điên từ chiến dịch đánh tư sản đợt hai năm 1978. Của cải bị tịch
thu, bị đuổi đi vùng kinh tế mới đèo heo hút gió với hai bàn tay trắng. Thế là
điên. Nhưng thê thảm nhất là trường hợp điên của một người đàn ông. Anh ta cùng
với vợ và đứa con nhỏ trốn khỏi Việt Nam bằng thuyền. Thuyền của anh ta gặp cướp
biển Thái Lan. Bọn cướp sau khi vơ vét vàng bạc thì hãm hiếp đàn bà con gái. Vợ
anh ta bị cướp hiếp bảy lần. Anh ta điên từ lúc nghe thấy tiếng vợ mình kêu cứu,
rên xiết. Người chồng bất lực. Thế giới bất lực. Quyền uy của loài người bất lực.
Đạo lý và tinh thần sùng bái Phật giáo của cả hai nước Thái Lan nằm trong sự
man rợ của bầy thú cướp biển. Người chồng ôm đứa con nhỏ nhảy xuống biển. Khốn
nạn cho anh ta là anh ta được cứu vớt lên cái thuyền bị bầy thú gỡ nốt cả máy.
Đứa con đã chết sặc và chìm nghỉm. Thuyền lênh đênh, trôi giạt về bờ bải quê
hương. Anh ta bị bắt bỏ tù. Nhờ điên, anh được đưa vào Chợ Quán. Bây giờ, suốt
ngày, anh ôm cái gối, dựa gốc cây, ngồi trên ghế chuyện trò với cái gối, ru cái
gối ngủ, vỗ về cái gối, tưởng chừng cái gối là con mình. Thuyền nhân bất hạnh
này vẫn còn hạnh phúc là được điên ở quê nhà. Nếu anh tới bến tự do, anh sẽ
điên trên đảo vì số phận của anh, chắc chắn, không khơi dậy mảy may trắc ẩn của
những kẻ nắm cái quyền ban phát ân huệ định cư cho anh. Họ sẽ lạnh lùng hỏi
anh: «Có thân nhân ở nước thứ ba nào không? Trước đây có làm cu ly cho Mỹ
không, có ôm súng Mỹ bắn cộng sản hay không?» Vân vân... Nếu không, anh phải nằm
đảo, đợi người ta coi anh như rác và hốt anh đi định cư. Thời gian anh hóa
thành rác, ít nhất, là 1095 ngày! Những người điên vì yêu chuộng tự do, chưa kịp
xuống thuyền đã bị đồng bào của mình lừa gạt hết vàng bạc, đầy rẫy ở nhà thương
điên. Khi họ nổi cơn, cả loài người bị nguyền rủa thậm tệ.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Con mắt tỉnh thức trong tùy bút Phan Trang Hy
Con mắt tỉnh thức trong tùy bút Phan Trang Hy Bằng ngôn từ dung dị, mang đậm hơi thở miền Trung, cách hành văn của Phan Trang Hy có sự kết...
-
Hình ảnh bốn mùa trong Quốc Âm Thi Tập của Nguyễn Trãi Vũ Thị Huê Nền văn học của bất kỳ dân tộc nào cũng như lịch sử phát tri...
-
Hồ Xuân Hương - Bà chúa thơ Nôm Thơ Xuân Hương lớn tiếng đả kích tất cả những nhân vật tiêu biểu của xã hội phong kiến, từ đám sĩ tử, n...
-
Ngày tháng rong chơi bên trời Đất trời như một định luật sẵn có: Hết ngày rồi đêm, tối rồi lại sáng; ngày tháng cứ mãi dần trôi và tôi ...


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét