Người đàn bà dưới vòm
thơ khiết trinh: Vũ Trần Anh Thư
Thơ không phải là sự bột
phát bất ngờ. Thơ là một một hạt mầm được gieo vào tâm hồn thi sĩ, chờ ngày trổ
nhánh. Nữ sĩ Vũ Trần Anh Thư là trái thảo tình yêu khởi nguyên từ một “Rạng
đông” của đấng sinh thành. Có thể, ngay từ khi mới tượng hình, trong Anh
Thư đã có một mầm thơ ươm ủ từ khao khát của song thân. Đó chính là tinh thần của
tập thơ 1-2-3 Ban mai thơm mắt nắng (NXB Hội Nhà văn- 2024).
Những vần thơ được kết từ những cảm xúc mãnh liệt nhất của cội nguồn và bản thể. Là hạnh phúc/ bất hạnh, niềm vui/ nỗi buồn, thất vọng/ hy vọng… là phức cảm trong trọn vẹn vui buồn ở cõi nhân sinh này, là Ban mai thơm mắt nắng.
Sự sống là điều kì diệu
nhất trên cuộc đời. Ngày mẹ rạch đôi mình sinh ra Thư, ấy là một giai âm đẹp bất
tận của cõi người. Vũ Trần Anh Thư, có lẽ đã thấm thía sứ mệnh ấy, con chim
tung cánh từ chiếc tổ hạnh phúc, đã viết thay lời người cha, về tình yêu thuở
ban đầu của họ.
Mẹ không nhớ ngày sinh
em- vô tình trao anh cơ hội
Đánh dấu khoảnh khắc chào đời em trùng lễ thôi nôi anh
Nâng chén rượu ngang mày
xin đất trời chứng giám
Nghĩa tao khang từ thuở lọt
lòng
Nguyện tim này suốt đời
thắp ấm một Rạng đông
(Một ban mai xanh suốt đời
nhau)
Tình yêu, không đơn thuần
là khi chạm gặp, đó còn tựa như một mối duyên được kết từ trùng kiếp, thiêng
liêng và xúc động vô ngần. Được tưới tắm trong thứ tình nguyên sơ ấy, thơ Thư
vì thế, như một ban mai trong veo, biếc thơm. Đó là màu sắc của cả tập thơ.
Ban mai là đường dẫn đến
mọi tế bào vi tế của sinh thể thơ Ban mai thơm mắt nắng. Một đường
link da diết, gọi gặp, kết nối cảm xúc ban đầu. Tôi tưởng ra, một ngày mới,
tràn đầy cảm hứng, ý niệm về thơ dâng dâng, một xôn xao, một chênh vênh, một mơ
hồ dậy căng lồng ngực hào hển.
Nàng mọc lên từ ngực cỏ
An nhiên xanh biếc ánh cười
Gương hồ xanh làn sóng
tóc
Thảo nguyên xanh gió bờ
vai
Dụ mùa về xanh môi mắt
(Xanh)
Cả một tứ thơ xanh mướt
mát. Màu xanh là chủ lưu của dòng thơ Thư. Sự sống bật bung, không dè dặt, từ
chối chừng mực. Một mãnh liệt chực trào khỏi bản thể. Có đến 5 từ “xanh”
đi liền với nhau, câu thơ đầu thì “ngực cỏ” cũng là một dạng thức của sắc
xanh. Thư đưa tôi đi sâu vào tập thơ, để khi đọc lại, tôi thấy, nét dịu dàng của
Thư là một mãnh liệt, muốn bứt phá khỏi những khuôn vàng thước ngọc của xã hội
Á đông mà thao thiết, mài mình bung tỏa trên những nút chữ hưng cảm.
Thư thực sự, chỉ qua
nhánh chữ, đã châm lửa đàn bà vào tôi. Tôi tin, có nhiều độc giả nữ, bị Thư biến
thành ngọn lửa sau khi đọc chị. Thiên nhiên ở độ xuân thì, lồng ngực căng tràn
gió mới, độ vào cơ thể dậy xuân của Nàng. Một cách viết rất Thư- “ngực cỏ”.
Đó cũng là một sáng tạo từ, bởi trước giờ, cỏ thường gắn với bắt đầu và kết
thúc, một an nhiên hồn hậu, mùi của đất. Thì nay, qua Thư, cỏ thanh tân thiếu nữ,
nơi người ta nới dãn những căng thẳng, để “xanh biếc” cười, “sóng tóc”
xanh, “bờ vai” xanh và “xanh môi mắt”. Đằng sau cảnh sắc thiên
nhiên phơi trải, Thư đã họa một bức xuân thì đắm đuối, quyến rũ tựa chốn Thiên
Thai mà ai nấy đều mong được một lần quên lối.
Thơ Thư dày đặc sự quyến
luyến, vồ vập, gợi giới- một thế giới đàn bà trong trẻo, yếu tính mà uy quyền. Ấy
là những đàn bà đẹp, gợi, biết và dám thể hiện những hấp lực ma mị quyền năng của
mình.
Trong mang mang hơi sương
tháng Giêng
Có bàn tay nhẹ nâng bàn tay nàng chạm nút home
Dẫn dụ đường link bát
ngát cỏ hoa thoảng thơm hương đất
Miên ảo đường chân trời.
Hiện hữu vòng ôm ấm
Người vén sương đặt lên
môi nàng mùa xuân
(Cảm ơn đường link ban mai)
Con chữ vươn từ mùa xuân.
Có điều gì nhẹ như đôi cánh xuân mơ màng, choàng lên tất cả hanh hao khát cháy.
Cái “nút home” kia là một nút ảo diệu, chạm vào, như bị chuốc say ly rượu
tối tân hôn. Một xúc cảm rất người được gói trong từ “mang mang”, thế rồi
cùng lúc là hương, hoa, chân mây, mặt đất, ghì xiết và cả một khúc xuân vi vút
trên môi nàng. Đàn bà trong Thư đã đi đến cực cảm, tràn vọt khỏi khuôn khổ,
nhưng vẫn đắm đuối nữ tính.
Trong Ban mai
thơm mắt nắng, tôi bắt gặp một Thư dạo chơi cùng tất cả. Những khoảng trời
ngoài biên giới Việt Nam, màu quê hương, sắc phố thị, rồi cả kí ức và hiện tại,
đã xâu chuỗi thành cảm xúc, kết thành đóa hoa mùa hạ.
Trôi đi nhé tháng Tư
Cho ta dạt miền trinh khiết
Trong không gian thinh lặng
Loa kèn an nhiên ướp nhụy
nỗi buồn
Rồi thong thả bung cánh.
Và hương…
(Với bình hoa trong cà
phê quán vắng)
Thư là một người đàn bà hạnh
phúc, có trong tay tất cả, nhưng là một người thơ, nên nỗi buồn là gia sản của
chị. Tuy nhiên nỗi buồn trong Thư khi cùng chị đi trên những cung đường năm
tháng, đã mang một khuôn mặt khác. Nỗi buồn ẩn vào khuôn mặt hạnh phúc. Trong
tháng Tư những thanh âm mùa hạ như một “miền trinh khiết” lắng đọng để
Thư chơi vơi hoài nhớ ngày qua. Chị ngắm buồn trong thinh lặng. Nỗi buồn “ướp
nhụy” và nở hoa. Thư đã biến nỗi buồn thành một làn hương phảng phất. Đàn
bà thơ, buồn là một ân điển.
Không chỉ đơm hoa, nỗi buồn
Thư còn kết thành những giọt mưa.
Đã chạm trời xanh mây trắng
Ngút ngát sóng. Ngợp ngời đá cát san hô
Sao vẫn ngóng chờ một cơn
mưa biển
Rời rợi thanh tân vời vợi
gió
Đẫm đìa môi mắt chiều nay
(Đợi mưa Tuy Hòa)
Bài thơ ngóng đợi qua
cách tạo từ độc đáo: “ngút ngát”, “ngợp ngời”, “rời rợi”,
“vời vợi”, “đẫm đìa”, là một chuỗi chờ mong. Trong yêu, lo âu hay
phiền muộn là tất yếu. Thư đã diễn tả rất tinh tế những khát khao của người đàn
bà trước biển. Chị mong một cơn mưa đại dương rợn ngợp, mơ tới bản đàn trời để
trong khoảnh khắc con người được hân hoan buồn với những giọt lệ thinh không.
Nghĩa là, Thư không dừng lại ở hiện tại, chị vẫn khát khao những chân trời viễn
mộng. Mà có khao khát nào là không buồn trong một nỗi ngóng trông?
Có một nỗi buồn mùa trong
thơ Thư là khi “Ai thả xuống chiều ngón nhớ heo may”. Hoàng hôn chính là
tín hiệu thẩm mĩ gọi nỗi buồn sầu. Một bầu chiều trống trải vì những cánh chim
thiên di. Tháng Bảy đã qua nhưng kí ức “sập sùi” vẫn nhắc về câu chuyện
tình yêu mùa Ngâu. Những xa vắng, chia cắt đến nát tan thành bao giọt thổn thức
trời mây, vẫn khiến trái tim người phụ nữ trong yêu run rẩy. Có điều lo âu,
thêm lần hy vọng. Nỗi buồn nhuốm tím.
Hồ Tây hoàng hôn bầy sâm
cầm đi vắng
Cầu gỗ Yên Phụ võng nhịp chân mây
Tháng Bảy qua rồi sao còn
nhắc chuyện Ngâu
Tĩnh gương hồ mà bóng
nàng nổi sóng
Mây tím chiều và ai tím
nhau?
Trong 123 bài thơ của Ban
mai thơm mắt nắng, bài nào cũng thấy dấu vết phụ nữ, cô ấy có thể phập phồng “ngực
cỏ”, “giấc hoa hồng”, “ngan ngát làn hương”, cũng có khi là “chiếc
váy bị bỏ quên trong tủ”, “lời hẹn trăng non”, “yêu ngộp thở”,
nhưng cuối cùng vẫn nguyện ước “nếu già đi bên nhau sẽ thật chậm nhé anh”.
Người phụ nữ ấy, trong mọi thời gian, không gian đều khao khát, lo âu và háo hức.
Cô ấy trong nẻo tình, đắm đuối, dâng hiến và quyến rũ đến ngộp thở.
Ước một ngày thế giới
không còn covid
Chúng mình miên du hoàng hôn
Rực rỡ váy không dây căng
phồng gió biển
Sóng tóc tự do bỏ quên bờ
vai trắng
Nhường mắt môi anh di trú
bay về
Một giấc mơ đẹp vượt qua
dịch bệnh, cái chết, thế giới chỉ còn tình yêu và người con gái trong giấc mơ
như một bức tượng Vệ nữ, mặc cho gió biển nguyện ngắm, ve vuốt. Một chiếc váy bấy
lâu đã bị bỏ quên trong ngăn tủ vô tình. Một căng nhức đợi chờ cháy bỏng, anh đến,
xăm vào em những mắt môi anh. Đến đây, Vũ Trần Anh Thư đàn bà hơn tất thảy. Có
cái mê dụ không nói ra của tình lứa đôi, nhưng là sự thủy chung, vì khát bỏng ấy
chỉ dành cho duy nhất anh.
Bởi đã bao nhiêu thời
gian trôi qua, là bấy nhiêu “Khoảnh khắc ngày của đóa hương đêm”. Thư
náu trong đóa quỳnh mở cánh đêm với làn hương ẩm ướt. Nỗi nhớ hình “búp tay”
gợi liên tưởng những ngào ngấu đàn bà ngọt ngào đẫm vị. Một sáng tạo về nhớ
trong yêu. Thơ Thư khi ấy run run như cơn yêu tự bật cúc, phô diễn một bầu hoa
lệ. Mà chỉ có Thư mới diễn tả, mới cất đựng những cơn tình cuồng nộ ấy trong một
tứ thơ ngọt ngào và thầm thĩ như một hơi thở, đẹp như không có thực.
Nắng thu
Lá quỳnh dường như cốm
Những búp hoa như búp tay
Mơn mởn rạng ngời dự báo
đắm say
Có thể nào đêm nay hương
tình không đẫm nhụy?
Người đàn bà trong thơ
Thư, có khi áo xiêm lộng lẫy, có lúc lại trễ nải đến với cuộc hẹn, cùng người
đàn ông của đời mình, cất lên vũ khúc hoan mê. Nàng lấy gió làm áo, mượn trăng
tô hư ảo, dùng hoa nguyệt quế để dậy hương. Thơ Thư đến đây mang vẻ đẹp của nghệ
thuật siêu thực. “Mùa trăng” đi vào bầu ngực thanh tân “tròn đầy”,
đóa hoa “nụ môi hàm tiếu”, như chờ một bừng giấc nồng nàn, khiến độc giả
liên tưởng tới một bức đàn bà gợi cảm.
Nàng khẽ mở tấm màn gió
ban công
Dậy thì làn hương thiếu nữ
Sinh mùa trăng nên nguyệt
quế tròn đầy
Vồng ngực thanh tân. Nụ
môi hàm tiếu
Thao thức đợi chờ rằm dâng hiến nguyên sơ
Thơ được chưng cất từ hiện
thực, là nghệ thuật của cảm xúc, những vui buồn đứt nối. Khi thi sĩ sáng tác, đồng
nghĩa với việc họ đã trao cho chữ của mình một sinh mệnh. Thư gửi đứa con tinh
thần của mình đến với độc giả. Chị chắc hẳn đầy mong muốn về một sự tri nhận
nghiêm ngắn của họ với nghệ thuật của mình. Thật vậy, đọc Thư phải đọc chậm, tựa
hồ như cách độc giả từng bước từng bước vào thế giới của chị, giải phẫu tâm hồn
chị. Và chắc chắn rằng, trong những lằn dao mổ ấy, Thư sẽ nhận được mặt tri kỉ.
Ấy là hạnh phúc của người thơ. Không thể phủ nhận về sức trẻ trong thơ Thư.
Nhưng bất kì ai, ở vào độ mùa thu cuộc đời đều mơ hồ về những tháng ngày vời vợi
phía trước, Thư là người đàn bà viết, nên càng mong manh. Nhưng không chỉ lo âu
trước hành trình tít tắp, chị còn ước mong mãnh liệt. Thư trồng một cái cây tâm
tưởng trong tình yêu thủy chung, mà cành lá của nó đơm xanh như những khắc đầu
tiên của bình minh.
Mình thong dong sóng đôi
Lục Thủy chiều xuân
Sóng hồ nhắc thì thầm thuở trước
Đã bao mùa lộc vừng thay
lá
Tình em tơ nõn buổi ban đầu
Trao tay lặng yên ngỡ một
thời chồi biếc
(Nếu già đi bên nhau hãy
thật chậm nhé anh)
Ban mai thơm mắt nắng,
thơm tho một tình yêu trinh khiết, rưng rưng tình yêu sự sống đến vô cùng.
Nhưng tận thẳm sâu vẫn là một khát vọng bứt phá, vượt qua giới hạn bản thân của
người thơ Vũ Trần Anh Thư. Chắc hẳn chị trăn trở rất nhiều trong cõi sáng tạo.
Thư mỏi mong thấy mình lạ lẫm trên đôi cánh nghệ thuật. Và càng nhiều ước vọng,
thì càng thấy mình nhỏ bé. Tuy nhiên những thấu thị ấy, khiến chúng ta hy vọng
về những đứa con sau này của chị sẽ vạm vỡ hơn.
À ơi tôi ngủ chưa tôi
Chừng mưa đã tạnh chừng lời đã mơ
Khúc ru rười rượi hương
trăng không gian dịu lắng
Những vần thơ chống mắt
xuyên đêm gọi nhau vượt sóng
Miết mải tay chèo bến chữ
vẫn mờ xa
(Những câu thơ mất ngủ)
Vũ Trần Anh Thư vốn là một học sinh Chuyên văn, nhưng cuộc đời lại trao vào tay chị những con số. Ban mai thơm mắt nắng là một phơi trải thế giới tâm hồn chị. Người đàn bà đã bước qua độ tuổi tri thiên mệnh nhưng vẫn thảo thơm con chữ hồn nhiên, đắm đuối đàn bà đến tận cùng mê hoặc. Để mỗi lần đọc Thư là tôi lại thấy một Thư lạ lẫm. Thơ chị chẳng cầu kỳ, không cần trang sức, thì tự nó vẫn ánh lên một làn thơm trinh khiết, rười rượi biếc, ngờm ngợp yêu, đau đáu khát vọng sáng tạo. Người đàn bà trong giấc miên du của chị, đi sâu vào đêm, ngậm hương khuya sâu chờ phô sắc dưới ban mai. Thơ Thư mang căn cước tâm hồn đàn bà tài hoa, đắm say tình yêu sự sống.
1/8/2025
Nguyên Tô
Theo https://vanhocsaigon.com/

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét