Những ngày cuối năm bao giờ cũng như một lời nhắc nhở, tâm
tình để chúng ta biết trân trọng thời gian hiện hữu, biết nhớ về quá khứ và hướng
đến tương lai.
Tháng mười hai - tháng cuối cùng của năm, cũng là tháng mang lại
nhiều cảm xúc nhất cho con người. Cảm giác hối hả, gấp gáp của một năm sắp qua,
xen lẫn sự rạo rực, bồi hồi khi năm mới nhẹ đến, làm cho ai nấy cũng đều cảm thấy
lòng mình lâng lâng một niềm vui khó tả.
Tháng mười ha i- đoản khúc thời gian, khi bước đến tháng cuối
cùng của một năm, người ta thường có thói quen nhìn lại và đánh giá về những điều
vừa trải qua, những gì đã đạt được và chưa thực hiện được. Có người thở phào nhẹ
nhõm với ánh mắt đầy mãn nguyện và tự hào. Có người lại day dứt và trăn trở khi
ước mơ chỉ là mơ ước mà thôi.
Những ngày cuối của năm, tôi vẫn thấy đâu đó những cụ già bán
vé số, những chị lớn tuổi cố oằn người trên chiếc xe đạp, lỉnh kỉnh xung quanh
những thứ mà người khác bỏ đi vào dịp cuối năm, có thêm chàng trai cố đẩy chiếc
xe đầy ắp cành và chậu hoa nhựa đi trong cái lạnh, mà chẳng hề biết hương vị Tết
đang bước đến gần. Có lẽ họ bình thản và đối mặt với cuộc sống này bằng hai chữ
“mưu sinh” chăng?
Vì thế, bên cạnh những khuôn mặt hân hoan, rạng rỡ, những
ngày cuối năm còn có những nốt nhạc trầm. Thời khắc tiễn biệt năm cũ đến gần
với trăm mối bộn bề, lo toan thì những cuộc mưu sinh hàng ngày luôn đè nặng những
mảnh đời nghèo khó. Họ cần lắm những tấm lòng sẻ chia từ cộng đồng, “dù chỉ một
ít thôi”, nhưng đó cũng là sự sẻ chia ánh nắng mùa xuân đến với mọi người…
Thời khắc cuối cùng của năm tôi không bao giờ quên những điều
ước vọng: Cầu mong một năm mới sẽ đến với nhiều may mắn, hạnh phúc cho những
người thân yêu của mình, cho quê hương, đất nước… và cho tất cả mọi người khắp
chốn nhân gian.


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét