Văn hóa học đường là một môi trường rất quan trọng để rèn luyện
nhân cách và giáo dục thế hệ trẻ những con người sống có hoài bão, có lý tưởng
tốt đẹp, vấn đề xây dựng văn hóa học đường phải được coi là trọng tâm và quan
trọng nhất trong từng trường học. Nếu môi trường học đường thiếu văn hóa thì
không thể làm được chức năng truyền tải những giá trị kiến thức nhân văn cho thế
hệ trẻ.
Môi trường giáo dục là nơi đào tạo những lớp người có tri thức
để phục vụ xã hội. Thế hệ trẻ là tương lai của đất nước, là giường cột của nước
nhà. Môi trường giáo dục lành mạnh là điều kiện tiên quyết để đào tạo thế hệ trẻ
trở thành những công dân tốt có tài năng, đạo đức. Trường học là nơi rèn đức,
luyện tài, trang bị kiến thức cho học sinh. Trong môi trường này, học sinh phải
biết về trách nhiệm và nghĩa vụ của bản thân đối với thầy cô, bạn bè và các mối
quan hệ khác.
Vậy thực trạng văn hóa học đường ngày nay như thế nào? Phần
lớn thế hệ trẻ trong nhà trường hiện nay có kiến thức rất rộng, nhanh nhạy
trong nắm bắt thông tin có sức khỏe tốt, tinh thần cầu thị trong học tập, khả
năng ứng dụng những kiến thức học vào thực tiễn cao, quý trọng thầy cô, đoàn kết
với bạn bè sống có kỷ cương, không ngừng phấn đấu vươn nên trong học tập và
trong cuộc sống. Nhưng cũng có một bộ phận không nhỏ thế hệ trẻ đang ứng xử một
cách vô văn hóa. Nhà tư vấn tâm lý Phạm Thị Thúy cho rằng: Văn hóa ứng xử học
đường Việt Nam đã ở vào cấp độ báo động đỏ.
Quá nhiều hành vi thiếu văn hóa của cả học sinh và giáo viên. Văn hóa học đường đang xuống cấp nghiêm trọng, là sự xuống cấp đáng sợ nhất của một nền giáo dục. Hiện có rất nhiều người đồng tình với ý kiến này khi cho rằng văn hóa ứng xử học đường đang bị xem nhẹ. Nhà trường chỉ tập trung vào việc dạy kiến thức tự nhiên xã hội mà quên đi giáo dục nhân cách sống cho học sinh. Thực tế cho thấy trong môi trường học đường, nơi văn hóa được coi trọng, được xây dựng và phát huy lại đang diễn ra những điều thiếu văn hóa. Trong môi trường giáo dục hai mối quan hệ chính là quan hệ giữa thầy và trò và quan hệ giữa các trò với nhau. Trong đó mối quan hệ giữa thầy và trò là mối quan hệ cốt lõi nhất để xây dựng môi trường giáo dục. Theo thống kê của Bộ giáo dục đào tạo, từ đầu năm học 2009-2010 đến nay cả nước đã xảy ra gần 1600 vụ học sinh đánh nhau ở trong và ngoài trường học, trong đó có các vụ án hình sự ngày càng gia tăng. Học sinh đánh nhau không chỉ dùng chân tay hay cặp sách nữa mà là những hình ảnh các học em sinh mặc đồng phục tuổi từ 10 đến 18 cầm dao, phớ, kiếm và cả súng tự chế hay súng mua chui trên thị trường để “Xử nhau” chỉ vì những lí do rất trẻ con như “nhìn đểu”, không cho chép bài, nói xấu, ghen tuông hoặc chỉ đơn giản là đánh cho bõ ghét.
Quá nhiều hành vi thiếu văn hóa của cả học sinh và giáo viên. Văn hóa học đường đang xuống cấp nghiêm trọng, là sự xuống cấp đáng sợ nhất của một nền giáo dục. Hiện có rất nhiều người đồng tình với ý kiến này khi cho rằng văn hóa ứng xử học đường đang bị xem nhẹ. Nhà trường chỉ tập trung vào việc dạy kiến thức tự nhiên xã hội mà quên đi giáo dục nhân cách sống cho học sinh. Thực tế cho thấy trong môi trường học đường, nơi văn hóa được coi trọng, được xây dựng và phát huy lại đang diễn ra những điều thiếu văn hóa. Trong môi trường giáo dục hai mối quan hệ chính là quan hệ giữa thầy và trò và quan hệ giữa các trò với nhau. Trong đó mối quan hệ giữa thầy và trò là mối quan hệ cốt lõi nhất để xây dựng môi trường giáo dục. Theo thống kê của Bộ giáo dục đào tạo, từ đầu năm học 2009-2010 đến nay cả nước đã xảy ra gần 1600 vụ học sinh đánh nhau ở trong và ngoài trường học, trong đó có các vụ án hình sự ngày càng gia tăng. Học sinh đánh nhau không chỉ dùng chân tay hay cặp sách nữa mà là những hình ảnh các học em sinh mặc đồng phục tuổi từ 10 đến 18 cầm dao, phớ, kiếm và cả súng tự chế hay súng mua chui trên thị trường để “Xử nhau” chỉ vì những lí do rất trẻ con như “nhìn đểu”, không cho chép bài, nói xấu, ghen tuông hoặc chỉ đơn giản là đánh cho bõ ghét.
Bạo lực học đường - Ảnh minh họa
Không dừng lại ở việc đánh lộn lẫn nhau học trò hiện nay yêu
quá sớm, yêu nhiều và quan niệm yêu gắn liền với tình dục đã để lại những hậu
quả khó lường. Có những bạn trẻ đứng trước nguy cơ vô sinh hoặc đã bị vô sinh
do nạo hút thai ở tuổi dậy thì, sức khỏe giảm sút, tâm lý tổn thương… Đã có rất
nhiều bậc phụ huynh khi đưa con gái vào bệnh viện vì con đau bụng dữ dội mới tá
hoả khi nhận được tin dữ con gái họ đã mang thai. Không ít những cô cậuđã phải
làm cha, làm mẹ ở độ tuổi “ăn chưa no lo chưa tới” do quan niệm quá thoáng về
tình yêu.
Văn hoá ứng xử giữa học trò với nhau ngày nay mang nhiều màu
sắc biến tướng. Tình trạng kết bè, kết phái tạo thành băng, hội cũng là vấn đề
nhức nhối nó không những làm ảnh hưởng đến môi trường giáo dục mà còn làm cho
xã hội quan tâm lo lắng. Hiện tượng lập băng nhóm rồi đi cướp, trấn lột, dằn mặt
lẫn nhau, thanh toán ân oán cá nhân của học trò làm gióng lên hồi chuông cảnh tỉnh
đối với các nhà làm công tác giáo dục và quản lý giáo dục.
Từ trước đến nay, chúng ta vẫn nghe nhiều về đạo thầy - trò
(Đạo làm thầy và đạo làm trò). Quan hệ thầy trò xưa kia là mối quan hệ đáng
kính và đáng chân trọng. Người xưa có câu “Nhất tự vi sư, bán tự vi sư” nghĩa
là dạy một chữ cũng là thầy mình mà dạy nửa chữ cũng là thầy và lấy ông thầy
làm trung tâm, học trò nhất nhất phải nghe theo, coi thầy là tấm gương để học
theo. Cách đây hơn hai nghìn năm Khổng Tử bàn đến mối quan hệ Quân - Sư - Phụ
(Vua - thầy - cha) tức là học trò kính thầy như kính vua, kính cha. Những quan
niệm coi thầy là cha còn ăn sâu tới nỗi khi thầy chết học trò để tang như để
tang cha mẹ. Mỗi khi muốn hỏi thầy hoặc trao đổi vấn đề gì phải thưa gửi lễ
phép đàng hoàng. Đứng trước mặt thầy phải chỉnh tề, nhã nhặn, gặp thầy phải cúi
chào từ xa, khoanh hai tay trước ngực khi nào thầy trả lời mới được ngửng lên.
Nhưng ngày nay học trò của chúng ta đã không thể làm đủ lễ nghi với thầy cô họ
lại còn xuyên tạc, làm biến tướng các nghi lễ, thiếu sự tôn trọng với thầy cô,
coi thường việc học. Ví dụ như: Cách chào của học trò khi gặp thầy cô, họ vừa
đi thậm chí là chạy ù ù qua thầy cô vừa chào “cô ạ”, “thầy ạ” để tiết kiệm từ
và nói cho nhanh hơn nữa học trò chào thầy cô (nếu là cô giáo) “Quạ! Quạ!”, (nếu
là thầy) “Thạ! Thạ!” rồi cười hô hố rất phản cảm làm cho giáo viên chẳng thể hiểu
học trò chào mình hay chào cái gì?.
Sau lưng học trò gọi thầy cô mình là ông nọ, bà kia tệ hại hơn là gọi bằng đại từ nhân xưng “nó”. Khi làm bài kiểm tra không tốt bị thầy cho điểm kém không vừa ý mình học trò sẵn sàng lôi bài kiểm tra ra xé trước mặt thầy cô để tỏ thái độ. Có trường hợp trò vì mâu thuẫn nhỏ, xung đột ý kiến hoặc bị giáo viên phạt mà quay ra thù thầy cô, tạt a xít vào thầy cô, cả kể việc thuê người giết chết thầy cô mình. Nhìn lại xem đây là lối ứng xử gì?
Sau lưng học trò gọi thầy cô mình là ông nọ, bà kia tệ hại hơn là gọi bằng đại từ nhân xưng “nó”. Khi làm bài kiểm tra không tốt bị thầy cho điểm kém không vừa ý mình học trò sẵn sàng lôi bài kiểm tra ra xé trước mặt thầy cô để tỏ thái độ. Có trường hợp trò vì mâu thuẫn nhỏ, xung đột ý kiến hoặc bị giáo viên phạt mà quay ra thù thầy cô, tạt a xít vào thầy cô, cả kể việc thuê người giết chết thầy cô mình. Nhìn lại xem đây là lối ứng xử gì?
Những năm gần đây hiện tượng tiêu cực trong giáo dục không phải
là ít. Những sự việc như học trò biếu phong bì cho thầy cô đổi lại thầy cô cho
học trò điểm cao (mặc dù bài làm rất kém) để học trò đỡ tốn công học. Biếu xén
thầy cô để tránh bị kỷ luật… nó đã góp phần làm biến tướng và thương mại hoá
quan hệ thầy trò, làm cho thầy không còn là thầy, không được tôn trọng, không
uy nghiêm, được học trò coi là tấm gương để noi theo học tập, trò cũng chẳng phải
trò, chẳng lễ phép, kính trọng thầy và chăm chỉ học hành tu dưỡng. Ở đâu đó
chúng ta còn thấy những thầy giáo không đủ tư cách làm tấm gương, những cô giáo
thiếu tinh thần trách nhiệm, những học trò bàng quan với việc học với tương
lai, cuộc đời, chúng ta có thể thấy rằng việc giáo dục giới trẻ hiện nay đang
là vấn đề cấp thiết được cả xã hội quan tâm. Việc xây dựng được môi trường giáo
dục mà ở đó thầy đúng nghĩa là thầy, trò đúng nghĩa là trò, trong môi trường
giáo dục đó chỉ có tình yêu thương, sự kính trọng, bao dung biết ơn và hòa hiếu
đó là mơ ước của tất cả mọi người. Nhưng đáng buồn thay thực trạng văn hóa ứng
xử của thế hệ trẻ trong nhà trường đang xuống cấp một cách nghiêm trọng cả về đạo
đức lối sống và ý thức sống.
Đã đến lúc chúng ta phải thấy được sự cần thiết của việc giáo
dục tư tưởng đạo đức và lối ứng xử có văn hóa cho thế hệ trẻ. Xây dựng một thế
hệ trẻ có sức khỏe, có trí lực, lòng nhiệt huyết, luôn trau dồi về lý tưởng và
đạo đức cách mạng. Ngoài ra trong cuộc sống luôn chấp hành nghiêm chỉnh các chủ
trương chính sách của Đảng và pháp luật của nhà nước, gương mẫu trong cộng đồng,
làm tròn bổn phận của người công dân.
Đinh Thị Thanh Minh





Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét