Thứ Tư, 18 tháng 8, 2021
Bay đi chim bồ câu
Đoàn tàu rầm rập lăn bánh về hướng ngoại ô, phố xá thương hiệu khuất lại phía đằng
sau. Bên ngoài khung cửa kính, phong cảnh trôi qua buồn tẻ, xám ngắt giữa mùa
đông. Đồng cỏ lau xác xơ tàn lụi chạy dọc theo bờ rừng khô trụi lá, loáng
thoáng mặt hồ nước đóng băng trắng xoá. Thành phố xa dần, khách trên tàu chỉ
còn thưa thớt. Đi về những vùng ngoại ô heo hút của Potsdam bao giờ cũng vắng vẻ.
Màn đêm về đồng lõa với những mối hiểm nguy. Bọn đầu trọc săn lùng người ngoại
quốc dường như lẩn khuất đâu đây, trong bóng tối của những vùng miền Đông hoang
vắng, trong nỗi sợ hãi khôn cùng của những mảnh đời tha phương bần hàn. Xua đuổi
chúng đi, xua đuổi những kẻ dị chủng làm vấy bẩn quê hương Đức.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Âm thanh cuối của nỗi đau tuyệt vời
Âm thanh cuối của nỗi đau tuyệt vời Như Bình là nhà văn nổi tiếng. Chị là văn nhân đúng nghĩa, dù công việc làm báo hàng ngày bận rộn. Thờ...


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét