Mặc dù gọi là xin, nhưng thực ra có gì cho không đâu. Ðúng tên của nó phải gọi
là mua và bán. Mua giấy phép và bán quyền được phép in và phát hành. Ðã mua và
bán, lẽ ra phải thoải mái. Ðằng này vừa muốn bán vừa sợ mất quyền chuyên chế.
Và kẻ mua, vẫn không mua được cái thứ mà đúng ra không nên có trên đời. Ðó là
giấp phép.
Marx. Ông ta triết lý, tự do là nhận thức cái tất yếu. Các môn đệ mông muội ứng
dụng nó như một thứ an thần, gây mê cho cái gọi là tự do của họ. Ðối với họ, tự
do là đồng nghĩa với chấp nhận. Chấp nhận để yên thân. Và yên thân chính là
cách nhận thức cái tất yếu hiệu qủa nhất. Mèo vồ chuột là quy luật. Nhưng phải
xin phép để phát ngôn thì không thể là quy luật. Có thể kế hoạch sinh đẻ, nhưng
không thể kế hoạch tiếng khóc chào đời của một đứa bé. Có thể hạn chế phần ăn của
người béo phì, nhưng không thể kiểm duyệt một người béo phì kêu ca về chứng
thèm ăn của họ.
Cái phản động của Marx ở chỗ, coi xã hội là một cuộc đấu giai cấp. Con người và
tự do của nó, chỉ có, khi ý thức về cái gọi là tất yếu của cuộc đấu giai cấp ấy.
Hệ quả của những trận đấu này, sinh ra hàng loạt kiểu anh hùng. Chủ nghĩa anh
hùng và biến thái của nó đã phá hủy cái bào thai tự nhiên của xã hội. Từ chỗ
cho rằng xã hội là xã hội của đấu giai cấp, nên con người bị căng ra thành những
mặt trận. Mặt trận y tế, mặt trận giáo dục, mặt trận văn nghệ... Cái nguy của những
mặt trận này là đặt con người trong thế nghi kỵ và thù địch nhau.
Một quốc gia gọi là tự do, nhưng không có tự do cá nhân, tự do của quốc gia đó
chẳng khác gì một thứ vải liệm. Một quốc gia gọi là tự do, mà không có dân chủ,
quốc gia đó chỉ là một quần thể sơ khai. Một người không có tự do cá nhân, người
đó sẽ có thừa khả năng của một sinh vật, nhưng không đủ lý do cho một con người.
Huống chi là một người viết. Tự do cá nhân không có nghĩa là tách khỏi và biệt
lập. Chỉ tách khỏi và biệt lập với cái âm mưu quy đồng tự do cá nhân vào mẫu số
chung nhân danh tự do dân tộc.
Nỗi sợ bị chụp mũ nhanh chống biến thành một kinh nghiệm suy đồi. Nó hủy hoại
tài năng bằng những thủ thuật được mã hóa dưới dạng gọi là viết lách. Lách
trong khi viết được coi là khôn khéo, nhưng thực ra nó là thứ khôn vặt. Một loại
tâm lý đã thành truyền thống của kẻ bị trị. Và người Việt, dường như đã chột hẳn
ý chí làm người. Ðó là ý thức về tự do cá nhân.
Người gọi là trí thức, lẽ ra là những cá nhân tự do chủ nghĩa hoàn hảo nhất.
Nhưng thực tế họ chỉ là thành phần dật dờ, tự thỏa mãn ẩn ức bằng những chuyện
tiếu lâm. Rồi lui về họp thức hóa cái thân phận đoan trang bằng cách bói, suy
tôn và thần thánh hóa Kiều. Từ bản dịch lục bát một cuốn truyện Tàu, thế mà đã
mấy thế kỷ vẫn còn là sách gối đầu giường. Hay nói đúng hơn, nó là cái hầm mộ tập
thể, không ngớt mai táng cho những số phận tinh thần của trí thức Việt Nam.
Bạo lực có thể tạm thời mang lại cái gọi là tự do dân tộc. Nhưng tự do cá nhân
không thể có bằng sự chiến thắng của súng đạn. Nó phải là một cuộc nội chiến
trong mỗi người. Ðể loại khỏi ý thức những tín điều phản động. Ðã hàng ngàn năm
ăn sâu và gặm mòn thân phận những người vốn lầm than, nhỏ bé và cả tin. Họ, dù
trải qua bao nhiêu tai họa nhưng vẫn cả tin. Vẫn nhỏ bé. Chỉ có điều thói đạo đức
giả, cơ hội và tính láu cá thì mỗi ngày một nhuần nhuyễn hơn... Chính cái tơi tả
trong tinh thần như vậy, nên những tín điều phản động xưa nay dưới mọi hình tướng
mới có cơ hoành hành.
Viết, in, và phát hành trong sự cho phép, là một cách tiếp tay với sự phản động
theo nghĩa là kéo dài những biến tướng. Bởi nó ít có tác dụng thúc đẩy. Mà chỉ
thêm những kẻ đồng lõa với âm mưu bóp chết tự do cá nhân.
Tôi có mấy chục người quen, một ít người bạn, và chỉ với cái văn minh vi tính,
thơ tôi có thể được đọc một cách sạch sẽ mà không phải khom xuống để chui qua sự
khám xét nào.
11/ 2001
Những Mối Quan Hệ
I. Trong truyền thuyết của suối cạn, có ngữ điệu sỏi.
Trong hồi ức lá rừng, có ngụ ngôn thác.
Trong tiếng hát nhựa cây, có bóng râm má tôi.
Một âm bản của chem chép không biết nói.
Một di vật còn sót của ao cạn.
Nơi binh tướng của sen và súng tranh giành nhan sắc.
Nơi giáo mác của ao và đầm quanh năm đánh nhau.
Nơi xác thủy sinh là hồn ma ám vào thị giác của sen và súng.
Nhan sắc của chúng chướng khí, rũ thành mùn.
Là dưỡng chất trong vô thức của đất.
Chúng nở ra những bông trắng và vàng.
Chúng nở ra không có tay và chân.
Chúng là gia vị khiếm khuyết nơi xó bếp má tôi hàng ngày.
Bà cẩn thận cất, nó đậm đặc và có mùi bùn.
Từ bùn non, một con ễnh ương tốp xộp vừa thoát hạn.
Nó ồm ộp loan tin tổ phụ chem chép bây giờ vẫn sống.
Lão là Rồng.
Từ sinh vật bò sát hóa thân, trong lúc vội bay lên, Rồng làm rớt sợi râu.
Chem chép há miệng ngáp trong lúc buồn ngủ vớ được, cất vào bụng.
Khi trở thành Rồng, tổ phụ chem chép thức giấc mộng trong nọc độc bò sát.
Hổ mang bò lên mái, nơi Rồng chầu, lượn điệu đồng cốt và hổ thẹn vì không râu.
Rồng vẫn ung dung và bất động, chưa một lần nhức đầu hay tăng huyết áp.
Má tôi uống cổ và tân dược, vẫn không trục khỏi bụng cơn đau do râu Rồng tác hại.
II. Xem thế giới loài vật, con mơ chim mỏ vàng.
Chân xanh đậu trên kim gió.
Mỏ đỏ mổ vào từng con số .
1,2,3... đồng hồ biến mất, và thời gian...
Không tiếng gà con trong vuốt diều hâu.
Không khỉ già cốc đầu khỉ nhỏ.
Không sâu bọ đeo băng đỏ.
Không cả quấy nhiễu của những khẩu hiệu nhảm gì gì đo ù...
Ba tuổi, con là thỏ trắng.
Chín ngày tuổi, thỏ nhiễm trùng rún,
Thỏ, 24 ngày thở trong lồng kính.
Khi biết nói, thỏ đòi về trời.
Khi tiêu chảy, thỏ đòi về trời.
Thỏ nói ở đó không có người lớn, không đỏ, đen.
Chỉ những đám mây lông trắng, và thỏ vạn hoa dưới trăng.
Gặp ác mộng 39 độ, thỏ mê sản kêu: 'B...ố! R...ắ...n! ...'
Mắt tê dại mở, và mặt lá non nhúng nước sôi.
Thỏ hỏi từ đâu thỏ ra, đàn ông hay đàn bà?
Chúa sinh muôn loài, sinh Chúa là ai?
Bố nói dốc, bố là cà rốt, thức ăn có râu cho sinh vật trong suốt.
Cà rốt không ác mộng.
Cà rốt không Scar. (Vua sư tử)
Cà rốt không đỏ, đen, và con tin...
Con bị tù từ ngày vào lớp mầm.
Giờ mười tuổi, con chịu án bảy năm.
Ðể mạnh giỏi, tôi hay ăn mật ong, không ra ngoài ngày lễ.
Và thường nổi khùng, vì một lần dối thỏ trắng.
III. Hồi nhỏ, tôi ăn rô đồng, vợ tôi giống con rô biển.
Cô ta bơi giữa cá nhám và cá đuôi hồng.
Cô ta thở bằng khí muối, nhưng nhạy cảm với mùi nước mắm.
Cô ta không phân ranh giữa sông và biển.
Cô ta nhìn mọi vật bằng ánh chéo của trắng và đen.
Không may cho những đứa nhỏ, cô ta nhìn vật đen bằng mắt trắng và, ngược.
IV. Anh tôi, ngựa lạc vào sa mạc.
Chân, lún trong cát.
Chết, dưới cái gánh gay gắt của lạc đà.
Các em tôi là ngựa vằn.
Con sở thú, con bìa rừng.
Chúng ăn cỏ, sống bằng lông.
Sợ lông biến thành cỏ, và cỏ, thành xương rồng.
V. Bạn tôi rùa, có lỗ tai thỏ.
Chị ta thành đàn bà khi ba mươi bởi một ông già.
Chị ta nghe từ rất xa, nhưng đến nơi thì lại chậm.
Chị ta thích chữ 'thà là' và hay hát: 'Thà là rong... thà là mây...'
Chắc bây giờ chị ta hát: 'Thà là... tuyết, tuyết, tuyết...'
VI. Tôi gặp trên báo, ở Sài Gòn, khi là bạn, khi quen.
Họ vẫn xài ngữ điệu Hùng Vương.
Nhưng trên đường trơn của lời, họ thường không thắng kịp.
Bởi vậy mà cụt chân, mù, thậm chí bỏ mạng vì các thứ chủ nghĩa.
Họ ma mảnh trong ánh sáng đục, và ngờ nghệch dưới ánh sáng trắng.
Họ nhúng tay vào quân bài, lá mặt lá trái.
Họ được nuông và hay õng ẹo với con số 6 và 8...
Những con số 'minh triết', luôn giạng chân và bị hiếp quanh năm.
Là thẻ sâm, họ bị sốc chí chết bởi bàn tay hồi xuân của bà già cầu duyên.
VII. Bơi ngược, tôi lần vào cái đuôi của nước.
Thấy những cái xác từ nguồn trôi xuôi.
Thấy cái mang phùng không khép được của cá chết.
Lưỡi nguồn đã nặng mùi, sóng môi vỗ vào răng giả.
Tôi ngoáy đuôi giữa những âm bằng, âm nào cũng cài sẵn bẫy.
Tôi mắc lưới, cùng cá cơm, tôi bị tống vào thùng gỗ.
Khi mùi vân cây nhiễm mặn, tôi biết mình còn thở dưới đáy vại nước mắm.
Tôi đọc thơ lẳng của bà Hương, kiểm lại cảm giác của răng và lưỡi: răng sạch và
lưỡi bén.
Ai đó nói: còn răng, còn lưỡi, còn mùi.
Bà tôi nói: giữ răng, giữ tóc, giữ gốc.
Bà còn nói: đười ươi là loài chỉ cười trong đêm.
May mà bà không biết, nó là tặng vật của niềm vui tiền sử.
VIII. Trong chiếc giày há mõm của những kẻ lâm nạn, là trí nhớ rúc vào nách dơi.
Trong dĩ vãng đầy rận, là ngày hội hàng ngàn cái miệng xài chung một lưỡi.
Trong bội thực của rác, bố tôi, là tình trạng hoạt họa của cua rụng càng.
Một chiến binh của những cái hốc.
Gia tăng độ sâu cho những cái hốc, các chiến binh lần lượt rụng hết càng.
Gia tài của bố tôi là dám chui ra khỏi hang.
Ðể lại giấc mơ kế thừa của đất một quá khứ đầy hang hốc.
Mặt đất tỉnh dậy khi nắm linh chi mở mắt.
Hang hốc ngộ ra từ cái tháp giả cổ vừa mọc.
Mũi và miệng tháp trổ tứ phía, thở và nói sặc mùi nhang.
Nạn ô nhiễm của răng tước quyền tự do lời nói.
Thức ăn của ruồi muôn năm không xương.
(Chúng đo khoái cảm của khẩu vị xưa nay bằng mùi)
Vô số xác của già, trẻ, đàn ông, đàn bà vẫn xanh trong ký ức cây cỏ.
Thi hài của chim, cá, chuột, heo, gà không mai táng trong mộ, lăng lịch sử.
Sự thật của huyền thoại rã bởi cái lưỡi bẩm sinh khôi hài của đất.
Những kẻ sống sót trong dối trá nuốt sự thật vào bụng.
(Con đường đến tự do là học cách suy tư ở trong cứt)
Muối thiếu i ốt, giữ cho cá khỏi ươn được phép hành nghề.
Chúng luôn nói tổ mẩu của bố tôi bây giờ vẫn trinh.
Bà là Tiên.
Tôi hồi tưởng một ngàn năm trong bào thai.
Tôi nhận mặt tổ mẩu của bố tôi qua các cuộc thi sắc đẹp.
Tôi hau háu nhìn những bộ ngực mâm cao, những cái mông cổ đầy.
Và trinh tiết thỏ đế, luôn khép nép giữa hai đùi sành điệu.
(Lượm từ quảng cáo trên TV 14 inchs nhập về từ nghĩa trang điện tử)
IX. Trong trí nhớ dai dẳng, tôi có lão cùi.
Mặt lão bóng giống trái cà biến gien, dị kỳ và sắp nứt.
Những chiếc ngón của lão chín, sút cùi, rụng, bều mặt nước.
Nghề của lão chuyên câu cá chẽm, lão phù thủy khi nhìn xuống sông.
Như tôi tớ, lão luôn biết nơi và giờ đại yến của những con cá bự.
(Nó không kiếm mồi ở những sông nông)
Lão nói: 'Xứ sở lão là voi lâm nạn'.
Rồi mặt lão tái, vãi ra quần.
Chân tay co giật, bật khỏi thuyền.
(Chắc không phải nơi và giờ đại yến của những con cá bự)
Một đàn ông, có năm con, bỏ nhà lên núi.
Bảy chín tuổi, lúc sắp viên tịch, sư đòi ăn chuối.
Mưa, đường lên núi trơn, bá tánh vãn.
Sư luôn mồm kêu: 'Chuối! Chuối! Chuối!'
Chốc lại há miệng cười, nhe răng sắc và trắng.
Cách lão cười không thể xóa trong tôi.
Nó vừa ngây ngô, vừa tinh quái, vừa van nài, vừa đe dọa.
Các chú tiểu bắt đầu cãi, vì không còn chuối.
Một chú tiểu lầm lì, quát: 'Ðồ con voi ham ăn!'
Mắt lim dim, sư lại nhe răng, mắng: 'Lũ chồn cáo, bay lừa tao!'
(Ê, lêu lêu! Voi nhẹ dạ, bỏ nhà theo cáo, bị chúng đánh rơi!)
Hơn ba thế kỷ trầm mình, đầm một ngàn năm không đánh răng, rửa mặt.
Rắn biết gáy, rùa mọc lông, cá có cánh, voi bất đắc dĩ mọc thêm vòi.
Nhưng động tác ngọ ngoạy vẫn y như cũ.
Vòi thứ nhất, vớ được: 'Nắm xôi.' (Ca dao)
Vòi thứ hai, vớ được: 'Cỏ non xanh tận chân trời.' (Kiều)
Vòi thứ ba, vớ được: 'Chai Vodka.' (Nga)
Vòi thứ tư, vớ được: 'Trái thị trong bị bà già.' (Cổ tích)
Ngọ ngoạy mãi, ngỡ là phép màu, chân giao chỉ vẫn không chạm đất, không làm sao
xỏ được vào giày. Những đứa trẻ bụng ỏng, đít teo, đầu chưa ráo máu, luôn bị
răn bằng roi, dụ bằng lời sụt sùi nước mắt, để chúng tích nhục, biến nhục thành
kỹ năng, noi gương chết của còng và cáy.
Lớn lên, mỗi thế hệ ra khỏi nhà với dao giắt lưng, tiến về đầm lầy. Tôi, đứa trẻ
xấu hổ biết mình không có càng (dù cu mọc lông sớm). Một ngày cỏ, cây, đất và
máu trộn nhau, tôi bị bứng lên, ném khỏi vũng lầy bởi những viên đạn bằng đất
sét bắn nhau giữa còng và cáy. Nơi voi lâm nạn và đầm, ngàn năm là đối tượng
cám dỗ, chia đám đông ra phe nhóm.
Và đến lượt nó, voi thành nạn nhân của chính sự cám dỗ. Voi, như vật tế, bị chặt
đuôi, khất nhượng. Họ kéo nó lên, trịnh trọng đặt xuống tấm thớt lộ thiên bằng
đá cẩm thạch (loại đá dùng xây đền và lăng).
Theo tập tục nhục hình, sản phẩm chia theo kết quả hiểm độc của dao. Trên tinh
thần bảo tồn môi sinh của UN: da voi thuộc, thịt voi xáy, lòng voi ngâm rượu,
xương voi nấu cao. Bộ ngà quý là vật bất hợp pháp luôn thuộc về gã quảng tượng
và bọn buôn lậu.
(Nay mất vài răng, tôi không còn thói quen giấu mặc cảm trước bộ càng của còng
và cáy, nhưng vẫn sợ sự ranh mãnh của nó, ám. Thỉnh thoảng, tôi cùng Nhon vào sở
thú nhìn mấy con voi kiếm ăn bằng cách làm trò)
BẤT ÐỘNG
Những đám mây không thời trang.
Ðỉnh núi không sản vật.
Người đàn bà không sinh sản.
Những hạt giống khác màu gieo vào trí nhớ.
Một đám lửa nhen giữa hai mắt.
Trên đỉnh bốn ngàn năm.
Bất động đợi mặt trời mọc
Bất động vận hồng cấu lên tóc.
Bất động nghe tiếng nước róc rách trong đá.
Bất động nhìn cái chết tượng hình trong lòng trứng
TRONG BỒN TẮM
Ðứng lên và xoay
360 độ. Nghe
Nhịp động mạch cổ, biết
Mọi việc sẽ bắt đầu, ngay ở điểm
Kết thúc. Bây giờ, hãy nhai mỗi ngày
Cho nhuyễn và từ tốn nuốt. Không muốn
Những đàn bà, đã ăn phân nữa và nằm
Hai phần ba. Tốc độ ốc sên, và cảm giác chìm của sỏi
Ném xuống từ bàn tay yếu ớt của đứa bé,
Ðã kích vào động mạch con gà trống bị cắt tiết. Trí nhớ
Quá tải, khiến cái đầu lắt lư, ngờ nghệch.
Cái giá phải trả, là cảm giác còn lại sau khi mười
Cái móng bị sứt. Phép thắng lợi tinh thần, trổ
Những cái nắm kỳ dị vào lúc chiều nghẽn của não trạng.
Nhai khống hai hàm răng, và lưỡi, thành đối tượng của
Cuộc săn đuổi. Con rắn nhảy múa theo nhịp kèn, mồ hôi
Vả, đọng ở kẻ răng. Bản thời tiết được dự báo,
Nắng lẫn với mưa rào. Một nỗi sợ mọc gai, vì
Những kẻ dùng dao bầu đuổi theo sợi râu lệch
Khỏi cằm. Chạm sợi thừng, khi một người đàn bà tưởng
Tôi là ghế. Lúc cái mông sấp đặt xuống, bốn chân tôi
Vội chia lao động. Hai chân trước chạy, hai chân sau vắt
Lên cổ, luận về một chủng tộc tiêu trầm. Khi sống mũi
Va vào tượng đá lông chuột, những cái chân văng
Khỏi ghế, và nôn. Mửa tất cả những gì không tiêu hóa
Từ mấy ngàn năm ẩm thực. Khi tỉnh dậy, một ý định
Nảy ra, làm sao nuốt một người đàn bà. Tôi sực
Nhớ sức mạnh tiềm ẩn trong dạ dầy, (sức mạnh từ dòng máu rắn)
Lại xoay
360 độ. Nhớ
Người đàn bà, úp mặt xuống nệm từ lúc còn trinh, đến khi
Hết sức đàn hồi. Những phần mềm của thân thể đã cứng,
Ðang phơi với cá nhám trên những tấm liếp.
Những ngón tay nhập đồng, vuốt ve một con chem chép
Bụng đầy cát. Thời tiết thất thường, nhiệt
Hạ dưới rún. Nguy cơ của một cái quần
Sắp tuột. Hơi nước từ thương hiệu giải khát, kéo mây
Chuồm qua thân thể. Và mưa, có ga và mùi. Ðất
Bắt đầu sủi bọt. Cỏ trong những kẻ háng, chưa mọc.
Côn trùng ở những vùng lân cận, nỗi hứng,
Gấy loạn. Ngâm tất cả những phần cứng và mềm, cong và
Thẳng, vào bồn tắm. Trong những hốc
Thân thể, những hạt giống kêu lách tách, vài cái mầm
Nảy. Có tiếng nấc, rồi nghẽn. Và cái chết
Tụ về mười ngón tay. Sau đó có tiếng giẫy, trọng lực
Dồn xuống ngón cái, dừng lại, rất lâu
Ở cuống họng. Cửa buồng tắm khép hờ, nhìn thấy
Cửa phòng ngoài vẫn mở. Ngó lên tường,
Tôi nghe, nhịp đồng hồ vẫn ung dung đập. Tiếng tích tắc,
Dù trong tình huống nào, và bao giờ cũng
Khiến, một niềm vui dậy. Một cái miệng
Ðang mỉm, phá vỡ vẻ bình thản. Một kẻ bước ra,
Cánh cửa chân trời đã khép. Những cái chân bắt đầu
Chạy. Chân phải rượt, chân trái chạy.
Bắp chân tôi, đến giờ, vẫn nguyên cảm giác
Chạy. Và chắc, người đàn bà trong bồn tắm, vẫn
Luôn sung sướng với tiếng tích tắc, mơn trớn
Ðều đặn. (Thứ âm thanh duy nhất của niềm vui, còn lại)
DỰ PHẦN
Nắng. Xạm giác quan, bụi,
Và án mạng hỗn xược với kẻ trầm tĩnh, lẫn...
Ban mai rẩy mật lên lưỡi
Của lá. Và nắng, thu hồi giác quan của biển, đã
Khai sinh những ngoại lệ không cùng kích với những đôi giày:
37, 41, 43...
Bày trong tủ kính.
Tôi, 42
Luôn nhớ tóc chiếc bóng rậm đỗ xuống
Ðôi giày đã, dự phần vào cuộc rượt đuổi với...
NGÀY ÁP THẤP
Ngón cái tắt thở.
Có tiếng ly rơi.
Những mũi kim găm vào tai.
Tôi nhìn thấy những hốc tường ộc nước.
(Ðộng mạch của ngôi nhà bị đứt)
Nước dâng nhấn chìm chữ khẩu.
Một nhân vật không kịp thoát cái chết của quyển sách bị ướt.
Nhân vật mình xâm đầy chữ: Tiểu. Nhược. Ác. Mu...
Những con chữ giẫm lên nhau cố tách khỏi những tính cách giã định.
Chúng nổi xanh mặt nước.
Từng cái xác chìm xuống tranh đoạt với những viện gạch và mảnh vỡ của ly.
Những ngón còn lại nhức đầu xổ mũi.
Ký ức đứng ngồi nối những khúc ruột bị đứt quanh cái hố.
Tôi nghe tiếng lọt lòng khóc.
Có con cá chui ra từ cái hốc đầy máu.
Người đàn bà khép đùi và một cái xác được khỏa lấp.
Tiếng cười bò loằng ngoằng trên má.
Ngắm vào ngón cái.
Dương khí tái sinh trong dòng nhựa hưng phấn những bông cỏ dại.
Qua mùa ong những bông cỏ bị cày sới bị cắt vụn bị đốt cháy.
Cỏ lại mọc và dương khí mỡ mắt.
(Dù đất có thể bị cầm cố bị liên doanh hoặc bị bán cho kẻ khác)
Cuộc san đoạt đã một ngàn năm tuổi.
Khoảng cách chỉ những con mắt mù mới có thể nhận biết.
Nồng độ mùi của nó không ai có thể nếm ngoài cái lưỡi mọc rêu của loài rùa.
Tôi nghe tiếng cười rộ từ rạp xiếc lẫn vào tiếng mỏ tụng cầu siêu của nhiều sư
nữ.
(Những vị ấy cũng đang làm xiếc cho một thế giới khác?)
Áp thấp trên đồi ngấm vào cơ thể.
Những con mối đùn đất trong xương.
Những cái tổ mọc lên như những nấm mồ mỹ nghệ.
Tôi mang một nghĩa địa trong người.
Nắm bàn tay thiếu một ngón.
TAI NẠN
Tôi bị cưỡng hiếp bởi quần màu da bò.
(Những con bò rừng kỵ màu đỏ)
Tôi bị cưỡng hiếp bởi áo màu cỏ úa.
( Cỏ của tháng giêng đất đai ngơi nghỉ.)
Tôi bị cưỡng hiếp bởi giày vải bẩn.
( Những hạt bụi nhiễm trùng thơ mộng.)
Tôi bị cưỡng hiếp bởi khí hậu buồng tắm
(Bọt xà bông là mây trắng vô tận)
Tôi bị cưỡng hiếp bởi Trí nhớ dai dẳng (...)
CHUYỆN CỔ TÍCH
Mùa ngơi nghỉ trên bếp.
Khói hong giữ mầm cây.
Hơi ấm duy trì âm sắc.
Hạt mầm tôi cất trong âm hộ rừng nhiệt đới.
Người đàn bà sinh từ cơn sốt và hai con mắt không bị màu vàng khoét rỗng.
Họ là những hoài niệm ngủ mê trong chiếc váy cổ tích.
Mỗi tình huống của câu chuyện đều có mèo, thỏ và một ít hoa trái.
(Ngoài tiếng mèo, chó còn có cả cốc, ổi, xoài và chai nước mắm)
Một người trong số nói nếu ra hoang đảo chỉ cần: Mozart và nước mắm.
Tôi là gấu không biết làm trò sơn đông, may sống sót từ rừng bị bứng gốc.
Tôi sinh từ bộng cây và rún bị cắt bằng mảnh sành và âm nhạc của tôi là tiếng
chim gõ kiến.
Mùi của tôi là nước miếng của loài ong giao phối với mật các giống hoa.
Con đường của tôi là leo lên cháng ba để no và say và suy tư một chút rồi buông
tay rơi xuống.
Sau mỗi lần rơi da thịt tôi co duỗi và trương nở.
Sau mỗi lần rơi cỏ cây tôi sinh sôi bát ngát.
Sau mỗi lần rơi muôn thú tôi gieo giống đầy đàn.
Tôi tơi, tôi xốp, tôi mịn, tôi đắng, và tôi...
Mặc dù chỉ là cái hạt không bảo hiểm và không có cánh.
Trong khoảnh khắc dày đặc của những viên đạn nhàn rỗi, tôi bay lên và đáp xuống.
Trong câu chuyện cổ, tôi là kẻ sống sót đã nhìn thấy cái đầu dưới đáy hũ mắm.
CON MẮT MỞ LỚN
Ngày đeo kính râm.
(Những con mắt thám tử nhìn vào hốc)
Mặt biển lặng, nghe tiếng vỡ của những con tàu đắm.
Những thi thể rữa nát trong ký ức con mắt mở lớn.
Hàng thế kỷ bão, những con tàu đấm biến thành bóng ma sóng, thành lời que diêm.
Thắp nến cho những ngón tay lạnh.
(Ngọn nến tẩy trần vết bẩn thầm kín)
Chỉ gió nhận biết loài chim biển lắng tan trong con mắt mở lớn.
Những con tàu âm thanh không hoen rỉ.
Những cuộc phiêu lưu tích trong giấc mơ con nít.
(Giấc mơ căng thành gánh nặng tai nạn thình lình)
Vẻ đẹp chỉ thời gian mới đủ bạo lực để thành thủ phạm.
Quan tòa sẽ toàn trẻ con, (và tất cả sẽ trắng án)
THẾ GIỚI CÁT
Ngày nằm sấp lên đêm, hắn và vật
Ngủ trong khoái lạc. Thời gian là những con dơi
Cắt bóng đêm thành những mảnh vụn, mỗi mảnh
Một nhịp sống hắt vào đám đông
Và từ đám đông, một khoảng trống khác
Ập xuống cánh cửa. Căn phòng
Trương lực. Rùng thân rời khỏi đường băng, mở thân xác-
Hai đồng hệ hòa nhiệt thâu đêm. Vào
Một ngày giậu đổ, hắn nằm mơ sợ tuổi, mặc
Cho bóng chảy và bất chợt, đồng dạng
Mọi hình thể. Hắn và những tảng màu
Ðộc sắc phủ lên tường, chơi trò sớm mai của
Trí tưởng kiên mặt hình thể, tống mọi vật khỏi những tên gọi,
Thả hình hài vào cảm giác không đáy... Giao cấu với
Mọi. Với cừu Dolli, một ngọn núi có thể
Ðộng cỡn cỡi lên nhau, tạc biểu tượng
Của phóng đảng không định hình, không ấn tích, và
Biểu dương những chiếc quẻ thăng bằng trong
Kinh dịch. Là chiếc quẻ mất thăng bằng, hắn
Chỉ tồn tại bằng cách xuất nỗi buồn răng tóc,
Nỗi buồn ứa nhựa. Là gã nói năng lắp bắp
Trong một thế giới chằng chịt giáo điều, và trong
Một ngẫu nhiên bạc mạng, hắn lạc xuống dòng lũ.
(Những mùa thay nhau, cho đến mùa
Tàn rã). Một tia nắng xuyên ngang, hắn nghe
Vang rần trong máu. Hắn thèm cập cổ một con
Bò và giỡn với những đứa nhỏ. Hắn
Mang nỗi sợ tân kỳ, nỗi sợ người đàn bà tù
Trong nốt ruồi nguôi kinh nguyệt, ngoái lại
Chặng đường hụt, đếm những cái trứng rụng trên vòm
Ba mươi. Ðêm của những mẫu tự, những ngữ điệu,
Của giờ trỗ bông, của hưng phấn trắng. Và, vú
Của đất luôn dậy thì, để những lối mòn
Sẽ rậm, thân thể sẽ rút vào lao sậy, và trí nhớ
Sẽ bứt khỏi mọi vật. Thả ý nghĩ xuống nước.
Bước tới thế giới cát...
TRIỂN LÃM BẢN ÐỊA
I. Một người cụt phía trái, đi trước một người cụt bên phải, đằng sau là một người
cụt đầu. Thật vô lý nếu không phải như vậy. Trò giải trí của hạt đậu trỗ bông
trong ngày cũ. Cái ngẫu nhiên điên hơn cây đinh. Tôi thích tiếng của ly rơi xuống
gạch. Những cái chết bị hầm. Sự câm nín của bình nung phân rã. Thành phố chưa tập
nói, và sẽ không biết. Buổi sáng cúi xuống vũng khai, đêm ngước lên bọt xà bông
đủ màu thì mới. Cái không phai của mùi dơi, kích vào tiếng rít chen chúc chưa
bao giờ là cũ. Tôi nhớ những giọt máu tách khỏi tuần hoàn, luẩn quẩn trong mũi,
và con tôi kêu, Người lớn khó hiểu. Tôi thích vẽ bậy hình Khổng Khâu lên những
vật trước khi vứt nó vào sọt. Cũng bằng cách đó, tôi tỏ thái độ vệ sinh với nhiều
cha khác. Trước khi chết, tôi nghĩ sẽ triển lãm một lần, bằng cách mỡ tiệm
karaoke chuyên hát nhạc Chệt. Mọi thứ với tôi điều muộn, cả khi về nguồn. Hình
như trước lúc nhắm mắt, bố tôi trối như vậy. Tôi là đứa cứng đầu, chắc sẽ mềm rất
mau vào phút chót.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét