Chủ Nhật, 2 tháng 10, 2022
Ngôn ngữ là một cái que trong bóng tốiXXX
"Ngôn ngữ là một
Anh Ðinh Linh, trước khi gặp anh ở Sài Gòn cách đây ba năm,
tôi đinh ninh anh không thạo tiếng Việt lắm. Nhưng hoá ra tôi lầm hoàn toàn. Vậy
mà anh vẫn hầu như không viết thẳng bằng tiếng Việt, dù tự dịch mình từ tiếng
Anh ra tiếng Việt. Vì sao?
Khi ở Sài Gòn, tôi được nghe và nói tiếng Việt hàng ngày. Nào là chuyện
"bói Ðài Loan, bói Việt Kiều", nào là chuyện "dân giầu nước mạnh",
nào là chuyện "quang vinh, vinh quang". Tôi nghe riết tôi không muốn
nghe nữa. Tôi như một con vẹt, đi đâu nhại đó, tùy theo đối tượng. Khi lè nhè với
một anh Cần Thơ thì tôi khá Lục Tỉnh, nhưng khi trao đổi với một cô gái Hà Nội
thì tôi bỗng Hồng Hà. Hồi ở Mỹ cũng thế: khi tâm sự với một anh da đen thì tôi
đen hẳn lên; khi tán dóc với một thằng da trắng thì tôi lại xanh xao, nhợt nhạt.
Vì sao tôi không viết thẳng bằng tiếng Việt? Vì ngôn ngữ lưu loát nhất của tôi
vẫn là Anh ngữ. Khi cảm hứng, tôi cảm hứng bằng Anh ngữ. Tôi cảm hứng trong Anh
ngữ. Hơn nữa, Anh ngữ vẫn là một thử thách lớn đối với tôi. Chính vì nó không
phải là tiếng của tôi nên tôi mới phải dùng nó.
Ta khoan nói chuyện Anh ngữ. Anh vừa bảo mình như con vẹt, nhưng tôi thì thấy
trong đó hai khả năng: một là khả năng tự đổi mầu của ngôn ngữ cho phù hợp với
môi trường, hai là khả năng tự đứng ra ngoài bản thân để chứng kiến sự đổi mầu ấy.
Phần lớn người ta tất nhiên đều trải qua quá trình tự đổi mầu như thế trong
ngôn ngữ, nhưng quá trình ấy diễn ra chậm, thụ động, vô ý thức hơn nhiều, và phần
lớn người ta không tự quan sát được. Song những ngưới không ở dài lâu trong một
môi trường cố định và nhất là không ở đâu hẳn trong một xã hội nhất định, một nền
văn hoá nhất định, thì phải dùng ngôn ngữ như cơ quan xúc giác để sờ, để mò mẫm,
thám hiểm. Xúc giác đến đâu, tri giác luôn đến đó. Anh là một người như thế,
hay tôi quá suy diễn?
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét