Chủ Nhật, 2 tháng 10, 2022
XXXCái chúng ta đang có là tạm bợ, là mập mờ, giả tạo
"Cái chúng ta đang có là
Talawas: Thưa anh Võ Ðình, anh vẽ và viết, nhiều khi anh viết
trực tiếp về việc vẽ. Chỉ có một số rất ít họa sĩ Việt nam làm như vậy. Phần lớn
thường từ chối phát biểu bằng lời. Phát biểu duy nhất của họ là: Tác phẩm đã đủ
nói lên tất cả. Ðây có phải là một thái độ riêng của giới sáng tác hội hoạ Việt
nam không? Nó có tất yếu không? Có nên giữ như vậy không?
Với quyền lực mới tạo được do những thành công về công nghiệp, kinh tài, thương
mãi, Hoa kỳ đã to lớn, trở thành ngoại hạng. New York, với liên hệ máu mủ và
tinh thần với Âu châu, với cả thế giới, có đủ điều kiện lý tưởng để trở thành
"cục nam châm khổng lồ thu hút giới mỹ thuật quốc tế." Rồi sự bung nở
của trường phái New York, được biết đến như "Chủ nghĩa Trừu-Biểu tượng" (New
York Abstract-Expressionism) với những Pollock, de Kooning...vị thế của
New York càng lớn lao, vững mạnh. Sự hiện diện của những viện bảo tàng thượng hạng
như The Metropolitan, the MOMA, the Whitney...củng cố cho sự lớn mạnh đó. Rồi
sau này, những phong trào mới mẻ như Pop, Op, như Kinetic,
như Performance, Installation, đều ra mắt trước tiên ở New York.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét