Về một bài thơ của tôi bị
đạo văn trên Tiền Vệ
Hôm nay, 8 tháng 4, 2005, Tienve có đăng bài thơ của tác giả
Khuyến: “Ờ, tại sao hỏi?”. Bài này sử dụng nguyên văn một bài thơ của
tôi, bài “Tại sao hỏi”, in trong tập Chế tạo thơ ca 99-04, và trước đây
cũng đã xuất hiện trên chính Tienve.
http://www.tienve.org/.
Tác giả Khuyến đã biến nguyên văn bài thơ của tôi thành bài của ông/bà ta, ngoại
trừ thêm vào vài câu trong ngoặc đơn, mà không có một dòng chú thích nào. Rõ
ràng đây là trò đạo văn. Tôi không quan tâm (đôi khi đồng nghĩa với khinh bỉ)
những trò ám chỉ kiểu du kích thảm hại. Ðiều tôi thắc mắc là ban biên tập
Tienve, những người từng lớn tiếng chống lại việc đạo văn trước đây, nay lại đi
phổ biến một món hàng ăn cắp.
Còn nhớ vài năm trước đây, Nguyễn Hưng Quốc và Hoàng Ngọc-Tuấn, hai người chủ
trương tạp chí Việt, tiền thân của Tienve, đã phê phán gay gắt cái mà các ông
cho là trường hợp “sáng chế tài liệu giả”[3] của nhà thơ Lê Ðạt. Ngày ấy, chỉ vì trích
sai một câu của Hemingway, Lê Ðạt (và những người bênh vực ông) đã bị hai tác
giả này lên án bằng những lời lẽ nặng nề. Vậy mà hôm nay, Tienve đang làm chuyện
ngược lại. Hơn ai hết, những người chủ trương Tienve biết rõ rằng trò đạo văn,
dù nhân danh bất kỳ mục đích hoặc lý thuyết văn chương “made in Hongkong bên
hông Chợ Lớn” nào, cũng là điều không được pháp luật và dư luận xã hội những nước
văn minh, như Úc chẳng hạn, chấp nhận.
Năm 1919, Marcel Duchamp vẽ râu lên bức tranh Mona Lisa của Leonardo de Vinci.
Nhưng Mona Lisa là tác phẩm cổ điển mà cả thế giới đều biết, Duchamp có “mần”
gì với Mona Lisa thì cũng chỉ là trò chuột ngoáy đuôi lọ mỡ, không ai lẫn lộn
đâu là chuột, đâu là lọ mỡ. Người ta không thể làm trò tương tự với những tác
giả đương thời mà không cần chú thích. Tác phẩm của các tác giả đương thời
không có tầm phổ biến như Mona Lisa, và quan trọng hơn, vẫn còn nằm trong vòng
bảo vệ của luật tác quyền (Duchamp vẽ râu Mona Lisa vào dịp kỷ niệm 400 năm
ngày de Vinci mất, luật tác quyền chỉ có giá trị khi tác giả còn sống cộng với
từ 70 đến 120 năm sau khi tác giả qua đời). Tập Chế tạo thơ ca 99-04 của
tôi, trong đó có bài “Tại sao hỏi”, là một ấn bản in tại Mỹ và đã đăng ký tác
quyền với Thư viện Quốc hội Hoa Kỳ [1]. Việc đạo văn từ cuốn sách này, bên cạnh
thể hiện sự thấp kém về văn hóa, còn là một hành động phạm pháp. Tác giả Khuyến
có thể sử dụng bài thơ của tôi làm nguyên liệu - nếu nhìn vấn đề một cách khoan
dung dưới luật “fair use” [2] - nhưng chí ít, phải chú thích rõ phần
nào là của tôi, phần nào là “lao động nghệ thuật” của ông/bà. Nếu tác giả Khuyến
không biết cách hành xử như vậy, thì ban biên tập Tienve nên có trách nhiệm chú
thích, như talawas đã làm trước đây với trường hợp
“Bài mùa thu” của tôi bị đạo văn bởi Bùi Chát.
Tôi ngờ rằng bên cạnh mục đích hướng dư luận ra khỏi cuộc tranh luận về đề tài
văn chương thanh tục đang diễn ra hiện nay, bài thơ đạo văn này còn nhằm đặt
tôi vào tình trạng tự mâu thuẫn với luận điểm “dĩ độc trị độc” mà tôi đề cập
trong một bài viết gần đây. Trong bài “Ông Hà
Minh nã đạn nhầm vào nhà văn Kiệt Tấn”, tôi có cho rằng việc Kiệt Tấn dùng
lời lẽ tục tĩu để chỉ trích chính sự lạm dụng tục tĩu trong văn chương là cách
“lấy độc trị độc” hiệu nghiệm; nay có thể tác giả Khuyến muốn bắt bí tôi, bằng
cách lập luận việc đạo văn của ông/bà cũng là cách “lấy độc trị độc” nạn đạo
văn. Tôi há miệng sẽ mắc quai. Xin thưa, có sự khác biệt quan trọng sau đây giữa
hai trường hợp:
Kiệt Tấn dùng lời lẽ tục tĩu để chỉ trích sự tục tĩu, việc đó không xâm phạm
quyền sở hữu tác phẩm của ai. Tác giả Khuyến làm trò đạo văn, cho dù vì mục
đích gì, cũng đã xâm phạm quyền sở hữu tác phẩm của người khác. Người ta có thể
đứng ngoài đường cãi nhau bằng đủ loại ngôn từ, nhưng xông vào nhà thiên hạ
khuân đồ đạc về nhà mình thì không pháp luật nào chấp nhận. Trong hoàn cảnh Việt
Nam, nơi luật lệ về quyền tác phẩm còn lỏng lẻo, giới trí thức càng phải tích cực
góp phần cải thiện tình hình đáng buồn này, chứ không nên làm cho nó tồi tệ
thêm. Việc đạo văn hoàn toàn đi ngược lại sự trung thực tối thiểu của con người
văn hóa, và khiến môi trường sinh hoạt văn chương nhanh chóng trở thành một chợ
trời thật giả lẫn lộn, bán mua nhếch nhác.
“Khối Thịnh Vượng Chung văn chương” chỉ có thể thịnh vượng khi được đặt nền tảng
trên những luật lệ văn minh. “Mong thay”.
Chú thích:
[1] Chế tạo thơ ca 99-04, Phan Nhiên Hạo:
đăng ký tác quyền với Copyright Office, The Library of Congress số TX
6-049-039, September 2, 2004.
Thật ra, dưới luật copyright của Hoa Kỳ, mọi tác phẩm xuất bản ở Hoa Kỳ (và các
quốc gia có thỏa ước tác quyền với Hoa Kỳ) đều được mặc nhiên bảo vệ bởi luật
copyright mà không cần phải đăng ký (registration). Tuy vậy, Thư Viện Quốc Hội
Hoa Kỳ khuyến khích việc đăng ký, vì điều này đem lại cho các tác giả nhiều thuận
lợi hơn khi xảy ra tranh chấp. Một trong những thuận lợi cho các tác giả đã
đăng ký (trước hoặc trong vòng 3 tháng ngay sau khi tác phẩm được in) là sẽ
không phải trả luật sư phí trong trường hợp tranh chấp tác quyền. Xin xem thêm
chi tiết về vấn đề copyright, mà thiết nghĩ rất có ích cho giới viết lách và xuất
bảnViệt Nam, trong trang web sau đây của Thư Viện Quốc Hội Hoa Kỳ: http://www.copyright.gov/
[2] “Fair use” là một phần của luật copyright, cho
phép việc trích dẫn những đoạn ngắn của tác phẩm để dùng trong phê bình, nghiên
cứu; hay việc photocopy những đoạn rời của tác phẩm sử dụng trong lớp học... Dĩ
nhiên, làm gì thì làm, người ta cũng phải ghi rõ tên tác giả và xuất xứ các
trích dẫn, copy. Xem thêm chi tiết: http://www.copyright.gov/.
[3] Chú thích của talawas: Cụm từ “đạo văn” vốn ở
đây, nay được thay bằng cụm từ “sáng chế tài liệu giả”. Xem thêm bài “Phản ứng
không lạ lùng-Trả lời Hoàng Ngọc-Tuấn, Tiền Vệ” của Phan Nhiên Hạo, talawas
18.4.2005.
12/4/2005 Phan Nhiên Hạo
12/4/2005


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét