Thứ Năm, 1 tháng 6, 2023
Truyện ngắn Nguyễn Đức Hạnh: Phố Phiêu Bạt
Truyện ngắn Nguyễn Đức Hạnh:
Ai từng đi qua vùng chợ Chu chắc đều phải biết đến phố
Phiêu Bạt và cây đa ngàn tuổi, cây lúc giúp người, lúc hại người, mọc ở trung
tâm của phố. Phố gồm 2 dãy nhà cổ kính rêu phong, chạy dài từ bờ sông đến chân
núi đá. Cư dân của phố đều không nhớ nổi gốc gác của mình, làm nghề thủ công
kiêm buôn bán và ngược lại. Dông bão cuộc đời cuồn cuộn trong tóc họ. Sóng gió
đắng cay như dao chém khắc vạt lên gương mặt họ những dấu tích khổ ải mà ngang
tàng. Thi thoảng gió mang nỗi buồn từ sông lên, gặp gió mang thương nhớ từ những
hang núi khổng lồ gầm gào thổi xuống, chúng chọn phố Phiêu Bạt là nơi hò hẹn. Để
rồi tất cả rung chuyển, khiến nhà cửa liêu xiêu, dáng người đi cũng xiêu xiêu.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Âm thanh cuối của nỗi đau tuyệt vời Như Bình là nhà văn nổi tiếng. Chị là văn nhân đúng nghĩa, dù công việc làm báo hàng ngày bận rộn. T...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét