Chân tình 2
Chương 3
Nói chuyện một lát, Huy Bình đứng dậy chào hai người, rồi đưa
Hạ Linh và Thúy An đi đến phía bàn ăn. Anh nói với Hạ Linh:
- Chị chọn món đi nhé chị uống gì để em đi lấy?
- Gì cũng được.
Thấy Thúy An cứ đứng lơ ngơ, anh mỉm cười:
- Em lại ngồi đằng kia đi, chờ anh một chút.
Thúy An kéo Hạ Linh đi ra ngoài phía cửa sổ, ở đây thoáng và
không có người, cô đã phát hiện ra chỗ này có thể tránh được tầm nhìn của bà
Tuyết.
Hai người đứng nhìn ra sân, Hạ Linh huých tay Thúy An:
- Thiên Kim có vẻ tự tin quá hả, nhìn mẫu người là biết rất
quen giao tiếp và thành đạt nữa.
- Chắc vậy.
- Bộ áo của nó đẹp thật, nhìn có vẻ biết cách ăn mặc.
- Vâng.
- Em sợ lắm hả, sao mặt mày bơ phờ vậy?
- Chị có thấy mẹ anh Bình không, bà ấy làm em bị khủng hoảng,
quen với anh Bình em sợ khủng khiếp quá chị ạ.
Hạ Linh định mở miệng, nhưng thấy Huy Bình đứng sau nên cô
làm thinh. Không hiểu anh có nghe Thúy An nói không, mặt anh có vẻ không vui.
Thúy An đón lấy dĩa thức ăn trên tay Huy Bình, cô cầm hờ chứ
không muốn ăn, phải dự một buổi tiệc đầy áp lực như thế này, cô ăn không nổi.
Bà Tuyết ở ngoài chợt xăm xăm đi về phía Huy Bình, giọng bà bặt
đi:
- Ra ngoài kia nói chuyện một chút.
Bà quay qua Thúy An:
- Cả cô nữa.
Huy Bình bình tĩnh theo bà đi ra sân. Khi mọi người đứng
torng bóng tối dưới gốc cây dương, bà hét lên:
- Mày muốn làm mất mặt mẹ mày phải không?
Vừa nói bà vừa vung tay tát vào mặt Huy Bình. Thúy An kêu lên
thảng thốt:
- Đừng mà bác.
Hạ Linh bấm tay bảo cô im, bà Tuyết cũng không đếm xỉa đến
cô, chỉ tiếp tục quát nhỏ:
- Đồ mất dạy.
Cứ mỗi câu quát là một cái vung tay tát vào mặt Huy Bình. Anh
đứng im không né tránh, cử chỉ bình tĩnh và trơ lì.
Thái độ gan lì thách thức đó làm bà Tuyết nổi giận thêm, bà nắm
ngực áo Huy Bình, lắc mạnh:
- Mày muốn cái gì mà dẫn con nhỏ này đến đây, đem thứ trôi
sông lạc chợ này đến để dằn mặt con Kim phải không, mày có thấy nó không bén
như con người ta không?
Giọng Huy Bình vang lên lạnh lùng:
- Đủ rồi mẹ, mẹ càng miệt thị cổ thì con càng muốn nhanh
chóng làm đám cưới, cách hay nhất là mẹ để cho con yên đi.
Bà Tuyết gần như gào lên:
- Cút về hết đi, đi cho tao đừng bẩn mắt.
Huy Bình giữ tay bà khi bà định tát anh thêm, anh nhếch môi:
- Nếu mẹ dịu dàng và biết dừng lại đúng nơi, thì mẹ sẽ thành
công hơn nhiều, với cả con và ba con nữa...
Nói xong, anh kéo tay Thúy An bỏ đi. Hạ Linh đi vội theo, cô
ngoái lại nhìn bà Tuyết. Bây giờ cô cũng bắt đầu thấy sợ bà. Lần đầu tiên cô gặp
một phụ nữ hét ra lửa như thế, kinh dị thật.
Huy Bình đưa Hạ Linh về, rồi tìm một chỗ vắng đậu xe, anh
quay qua nhìn Thúy An, từ nãy giờ, cô khóc sụt sịt chứ không nói gì. Huy Bình
thở dài lên tiếng:
- Em ghét mẹ anh lắm phải không? Tại sao em khóc, có phải em
chán vì anh có người mẹ như vậy không? Lúc nãy em đã nói như vậy rồi mà.
Thúy An chùi mắt, giọng đứt quãng:
- Em khóc vì đau lòng, mẹ anh đánh anh mạnh quá, em không chịu
nổi, em đau lòng lắm.
Huy Bình thoáng sững người, rồi chợt nghiêng qua ôm chặt lấy
cô:
- Em thương anh đến vậy sao?
- Anh lớn rồi chứ đâu phải con nít, anh có thể tránh mà, tại
sao để chịu đâu vậy, anh phải biết bảo vệ mình chứ.
Huy Bình áp mặt lên tóc cô, trong bóng tối, anh cười khan một
mình:
- Đau hay không, không quang trọng, bà ấy muốn làm gì thì
làm, anh chỉ cần em đừng sợ gia đình anh, thế là đủ rồi.
Thúy An lắc đầu:
- Mẹ anh như thế, em không thể không sợ, tại sao lại bảo em
trôi sông lạc chợ, em có cha mẹ đàng hoàng mà.
- Đừng để ý những gì mẹ anh nói, và còn nữa, anh nói trước, nếu
yêu anh thì em hãy chấp nhận hoàn cảnh của anh, anh không có được gia đình bình
thường, em chịu được không?
- Em không biết, mà em cũng không biết kể sao với gia đình
em, em sẽ không nói với nhà em chuyện mẹ anh sĩ nhục, nhưng liệu chị Linh có im
lặng không?
Thấy Huy Bình im lặng, cô nói như khuyên:
- Anh nói với chị Linh đi, bảo chị ấy đừng kể với chị Hoa em,
nhà em sẽ không cho em quen với anh đấy.
Huy Bình cắn mạnh răng, khuôn mặt lầm lì:
- Anh không bảo gì hết, anh có lòng tự trọng của anh, và anh
không tìm cách che đậy hoàn cảnh của mình. Ngay từ đầu anh đã để em thấy, còn
chấp nhận hay không là tùy em.
Thúy An khóc òa lên:
- Em không ngờ em lại gặp chuyện thế này.
Huy Bình buông cô ra:
- Em chán lắm phải không?
- Em không biết, nhưng em không muốn mất anh đâu.
- Anh cũng vậy.
Thúy An ngước lên, cô nhìn mặt Huy Bình:
- Tại sao mẹ anh lại dữ quá vậy, và tại sao anh lại chịu để
cho mình bị đòn như con nít, anh có thể phản kháng kia mà.
Huy Bình cười nhếch môi:
- Anh phản kháng theo cách của anh, còn chuyện bị vài cái
tát, anh không cho nó là quan trọng.
- Nhưng điều đó chứng tỏ mẹ anh không thương anh, anh lớn rồi,
có cách nhìn riêng rồi.
Huy Bình chợt cau mày:
- Từ đây về sau, mỗi lần gặp nhau em đừng bao giờ nói về mẹ
anh được không, tránh càng nhiều càng tốt, vì nói tới hai đứa sẽ không vui đâu.
Thúy An hí hoáy lau mũi, giọng còn nghẹn đi vì khóc:
- Đâu có ai sống cách lìa gia đình được, làm sao mà không nói
về gia đình được chứ?
- Thôi được anh không nói nữa, thật ra anh đã chuẩn bị tinh
thần là em sẽ không vui, nhưng anh không ngờ lại quá nặng nề như vậy. Về đi.
Thúy An đưa tay cố nhìn đồng hồ, rồi lắc đầu:
- Khoan về đi anh, đợi khuya hẵng về.
- Sao vậy?
- Giờ này nhà em còn thức, em về thế nào mọi người cũng hỏi,
em sợ nhà em thấy mắt em đỏ, để mọi người ngủ rồi hẵng về.
- Đến mức như vậy sao, anh giống tai ương của em quá phải
không? - Huy Bình nói với vẻ tự ái. Nhưng anh cũng chìu ý Thúy An. Ngồi yên một
lát, anh mới nhớ ra:
- Em đói lắm phải không, từ chiều giờ chưa ăn gì cả, em muốn
ăn gì?
- Em không muốn ăn gì hết.
Huy Bình gằn giọng:
- Tại khóc no rồi chứ gì?
Thúy An ngỡ ngàng:
- Anh nói cái gì?
- Có lẽ anh đúng là tai ương của em thật đó, từ lúc quen em đến
giờ em chỉ có chuyện buồn thôi, ngay cả chuyện tiệc tùng như hôm nay cũng hóa
ra chuyện buồn.
Thúy An định nói thì anh nói tiếp:
- Có lẽ quen với anh, em khóc nhiều hơn đó.
- Anh nói cái gì vậy?
- Anh nói đúng bản chất mối quan hệ của hai đứa, em không thấy
như vậy sao?
- Ngay cả anh mà cũng muốn tra tấn tinh thần của em nữa sao?
Huy Bình ngả người vào nệm, cười với vẻ chán nản:
- Em thấy như vậy à? Nếu quen với anh chán quá, em có thể
chia tay, để sau này tránh phải khổ.
Thúy An kêu lên:
- Lẽ ra bây giờ anh phải an ủi em, chứ không phải nói giọng bất
cần như vậy, anh là người gây ra không khí nặng nề chứ đâu phải em.
Giọng Huy Bình trở nên khô khan:
- Đúng, anh luôn gây ra chuyện nặng nề, ai quen với anh đều
khóc nhiều hơn cười, lẽ ra lúc trước anh không nên kéo em vào chuyện của anh.
Đang giận nên Thúy An nói không cần suy nghĩ:
- Đáng lẽ anh phải biết chuyện đó sớm hơn để đừng làm khổ người
khác.
Huy Bình nhìn sững cô, rồi gật gù:
- Hay lắm, em đã nói vậy thì không còn chuyện gì để nói nữa.
Và anh bật công tắc cho xe chạy đi, không nói gì suốt quãng
đường về mặc cho Thúy An khóc sướt mướt.
Hôm sau Thúy An đến nhà Hạ Linh, Hạ Linh cũng có vẻ nóng ruột
muốn gặp Thúy An, cô hỏi dồn dập:
- Hôm qua về em với thằng Bình có nói gì không? Nó có xin lỗi
em chuyện mẹ nó nói không?
"Xin lỗi à!" Thúy An cười buồn.
- Chẳng những không an ủi, ảnh còn nói nếu chán thì chia tay.
- Trời, sao ngang thế?
- Em chán quá, mẹ ảnh khi dễ ảnh, ảnh không an ủi mà còn đòi
chia tay, mỗi lần nghĩ tới em lại chảy nước mắt.
Hạ Linh trầm ngâm:
- Nếu nhà em biết được chuyện ngày hôm qua, chắc sẽ cấm em
quen với nó.
Thúy An lo lắng:
- Chị đừng kể với chị Hoa, em không muốn nhà em bất mãn với
anh Bình.
- Em thương nó lắm hả An?
Thúy An ngượng nghịu:
- Em không biết nói thế nào, nhưng em sợ nhà em cấm em quen với
ảnh.
Hạ Linh lẩm bẩm:
- Mẹ nó mà ghét ai thì người đó khó sống, giàu nên khinh người
quá, nhà em mà biết bả chửi em như vậy, chắc cấm em liền.
- Em biết, ba mẹ em tự ái lắm, thế nào hai gia đình cũng đối
chọi nhau, chưa cưới nhau nhưng đã thấy mâu thuẫn rồi.
Hạ Linh thở dài:
- Chị muốn đem lại chuyện tốt đẹp cho em, nhưng hóa ra là hại
em. Nếu biết thế này chị không dám làm mai cho em.
- Chị đừng nghĩ như vậy, làm mai đâu phải bắt buộc phải yêu,
tại tụi em tự yêu nhau chứ bộ, không thích nhau thì chị nói bao nhiêu cũng vậy
thôi.
- Nhưng dù sao chị cũng có trách nhiệm, ai mà ngờ gốc gác thằng
Bình như vậy, giá nó đúng là nó trước kia thì hay hơn.
Thúy An rơm rớm nước mắt:
- Em có cảm tưởng anh Bình không thương em lắm, anh ấy mặc kệ
em buồn khổ ra sao, nếu thương thì phải biết an ủi những lúc như vậy chứ.
Hạ Linh hoang mang:
- Chẳng lẽ cả chị cũng lầm nó, chị nghĩ nó rất thương em.
- Chị là người lớn, chẳng lẽ chị nhìn mà không biết người ta
yêu thật hay giả sao?
- Nếu như con trai mà quá khéo, trời cũng không biết được,
nói chi là người.
- Nói như vậy, ảnh cần em như một công cụ thật, một công cụ để
đối chọi với mẹ ảnh.
- Chị nghĩ không đến nỗi như vậy đâu An.
Nhưng Thúy An không còn tinh thần để nghe, cô thẫn thờ đứng dậy,
với tay lấy chiếc giỏ đi về, quên cả chuyện chào Hạ Linh.
Buổi tối cô nằm một mình trong phòng, nghiền ngẫm lại chuyện
hôm qua, lần đầu tiên cô thấy tinh thần bị suy sụp vì chuyện tình cảm, dù biết
trước là mình sẽ khốn đốn khi gặp một người như mẹ của Huy Bình.
Chuông điện thoại vang ngoài phòng khách, cô lờ đờ đứng dậy
bước ra cầm máy:
- Em phải không An?
Thúy An ngồi phịch xuống ghế:
- Em đây, anh gọi em có gì không?
- Hôm qua về em buồn lắm phải không?
- Anh mà cũng quan tâm đến em buồn nữa hả? Em tưởng anh vô tư
lắm.
Huy Bình im lặng hơi lâu, rồi anh trầm ngâm:
- Không ngờ hôm qua lại nặng nề như vậy, anh không muốn em buồn,
em có tin là anh rất yêu em không?
- Nếu anh thể hiện tình yêu bằng cách bỏ mặc lúc người yêu khổ
sở vì mình, thì thà anh đừng yêu thì em đỡ khổ sở hơn.
- Đừng buồn An, lẽ ra hôm qua anh không nên nói như vậy, cho
anh xin lỗi, hôm qua anh buồn quá. Để mình là tai họa cho người mình yêu, không
biết mình là người thế nào nữa.
Thúy An thấy dịu lại, nói như thế có nghĩa là Huy Bình không
vô tình với cô, nhưng tâm lý anh kỳ quá, cô không hiểu được.
Cả hai nói chuyện rất lâu, tới khuya Thúy An mới gác máy. Cả
hai không nói gì về bà Tuyết, cũng thừa biết mình không thay đổi được hoàn cảnh,
nhưng Thúy An thấy lòng nhẹ đi rất nhiều, Huy Bình yêu cô mới là điều quan trọng,
còn chuyện vui buồn sau đó, nó chưa xảy ra nên cô không nghĩ tới.
Chuyện không vui ở buổi tiệc không làm cô bị ám ảnh nữa,
nhưng rồi cô không thể tránh đối diện với sự thật khác còn phũ phàng hơn.
Buổi trưa khi cô chuẩn bị về thì Thiên Kim đến. Phải nói là
cô vô cùng ngạc nhiên, cứ đứng ngỡ ngàng nhìn.
Thiên Kim có vẻ khô khan, xa vời chứ không hoạt bát như ngày
hôm qua. Hôm qua cô giữ thái độ chủ nhà với khách, bây giờ vẻ thân thiện không
còn nữa, cô nhìn Thúy An một cách lãnh đạm:
- Cô về bây giờ phải không? Tôi muốn nói chuyện với cô.
Thúy An tiện tay kéo chiếc ghế trước mặt:
- Mời chị ngồi, chị là Thiên Kim phải không?
Thiên Kim có vẻ khó chịu:
- Mới gặp nhau hôm qua, cô mau quên nhanh vậy.
Thúy An lắc đầu:
- Tôi không quên đâu, chỉ không dám chắc chắn hôm qua gặp buổi
tối.
Thiên Kim không nói gì, cô ngồi xuống trước mặt Thúy An nhìn
cô hơi lâu. Đến nỗi Thúy An đâm ra lúng túng:
- Có chuyện gì vậy chị Kim?
Thiên Kim bặm môi suy nghĩ một lát, rồi với vẻ lãnh đạm khi
nãy, cô nói:
- Chuyện cô đi theo anh Bình hôm qua, đó là vở kịch hay thật
đấy.
- Hả?
Thúy An hỏi một cách ngỡ ngàng. Thiên Kim nhìn cử chỉ của cô,
rồi nhếch môi cười lạt:
- Cô đã nói với dì Tuyết cô và anh Bình không là gì, sao cô cứ
chịu để ảnh sắp đặt như vậy, một lần đủ rồi, sao để chi nhiều lần, mà cũng có gạt
được ai đâu.
Thúy An ngẩn người một chút, rồi thở nhẹ:
- Tôi hiểu chị nói gì rồi.
- Vậy hai người diễn như vậy đến bao giờ, cô không nghĩ vậy
là thiệt thòi sao, cứ đóng giả làm người yêu người khác, cô không định có người
yêu à?
Thúy An nói một cách cố gắng:
- Chúng tôi... thật ra là không phải đóng kịch nữa, trước đây
thì có, nhưng bây giờ thì... yêu thật rồi chị ạ.
Thiên Kim kêu lên như lạc giọng:
- Không thể được.
Thúy An bối rối quay mặt chỗ khác. Huy Bình đã từng nói về cô
tiểu thư này, nhưng hình như anh chưa nói hết, cô ta có vẻ yêu anh chứ không phải
như người lớn muốn. Nếu không thì không việc gì cô ta đến tìm cô.
Ý nghĩ đó làm Thúy An thấy xao xuyến. Và cô nhìn Thiên Kim một
cách bồn chồn:
- Tại sao chị tìm hiểu chuyện của chúng tôi, tại sao?
Cô im bặt trước cái nhìn sững sốt của Thiên Kim, và bối rối lặng
thinh.
Thiên Kim như trấn tĩnh lại, cặp môi hồng hồng của cô nhếch
lên một nụ cười lạnh lẽo. Cô nói giọng đều đều:
- Hoặc là anh Bình không nói hết với cô, hoặc là cô quá mù
quáng, hoặc là anh ta đã quá lão luyện trong cách mê hoặc con gái, đáng tội
nghiệp hay đáng ghét, cô là người như thế nào đây.
Cách nói và cử chỉ của Thiên Kim làm Thúy An hoang mang, cô
liếm môi:
- Tôi nghĩ anh Bình không dấu tôi chuyện gì, ảnh đã cho tôi
biết về mẹ ảnh.
Thiên Kim nhìn cô như quan sát:
- Biết về mẹ thôi sao? Cô có vẻ là người trung thực, đừng
đóng kịch nữa.
- Thật tình là tôi chỉ biết có vậy, tôi biết mẹ ảnh không ưa
tôi, còn ảnh thì luôn đối kháng, chuyện chúng tôi không vui gì đâu.
- Nếu chỉ biết có vậy thì gần như bị lường gạt rồi.
Nếu trên đời có điều gì kinh khủng nhất, thì một trong những
điều đó là phát hiện mình bị người lừa gạt, Thúy An nghĩ như vậy, cô choáng
váng ngồi im, thật sự không biết nói gì.
Thiên Kim nhìn đăm một góc, giọng cô lãnh đạm kỳ lạ:
- Dì Tuyết là vợ bé chú Tùng, anh Bình luôn mặc cảm mình là
con hoang, anh ấy ghét dòng lớn và hận mẹ, hai mẹ con họ chẳng bao giờ hòa thuận,
và ảnh luôn làm những điều dì Tuyết ghét.
- Ôi lạy Chúa - Thúy An lẩm bẩm một cách kinh ngạc, cô không
ngờ mẹ Bình là người xấu xa như vậy, bà ta chỉ là một người vợ bé.
- Đừng quan tâm chuyện nhỏ nhặt đó, đây mới là vấn đề để cô
quan tâm, nghe cho kỹ đi.
Thúy An vô tình ngồi thẳng người lên, chăm chú nhìn Thiên
Kim:
- Còn chuyện gì tồi tệ hơn nữa sao?
- Trước đây khi người anh con của bà lớn yêu tôi, anh Bình đã
tìm mọi cách để chinh phục tôi, mà cô biết sức quyến rũ cũa anh ấy thế nào rồi
đó.
- Chị thích ảnh?
Thiên Kim cười lạt lẽo:
- Không chỉ là thích, tôi yêu như bị ma ám.
- Lạy Chúa.
- Cô đừng có mỗi cái lại gọi chúa như vậy, không giúp gì được
đâu, cách hay nhất là tìm biện pháp đối phó với hoàn cảnh của mình.
- Chị có nói thật không?
- Nếu không tin, hãy đến hỏi ảnh. Ảnh không hèn nhát phủ nhận
đâu.
Thúy An nói như hét:
- Nếu đã chinh phục chị, thì tại sao lại tránh né, tại sao
còn bảo là yêu tôi, anh ta muốn cái gì đây?
- Muốn dùng cô để đối kháng với mẹ anh ta.
- Đồ sở khanh.
- Tôi cũng từng nghĩ về ảnh như vậy, chết tiệt là tôi không
thể quên anh ta.
Cô đứng dậy, nói một cách lạnh lùng:
- Tôi đã nói hết rồi đó, cô hãy giải quyết dứt khoát đi, hãy
hỏi lại xem anh ta yêu tôi hay cô, cũng có thể là chẳng yêu ai, anh ta chỉ muốn
chọc tức bà mẹ thôi.
Nói xong, cô đứng dậy đi ra cửa.
Thúy An ngã người vào tường như người mất hồn, sự thật về Huy
Bình còn khủng khiếp hơn điều cô đã biết. Con người anh đáng sợ như vậy sao?
Cô chợt vùng lên, bước qua bàn bấm số máy Huy Bình, giọng cô
xa lạ đến mức chính cô cũng thấy ngạc nhiên.
- Thúy An đây, anh đang ở đâu vậy?
- Trưa nay anh ở công ty, có chuyện gì vậy An, sao giọng em lạ
vậy?
- Anh có thể đến em ngay bây giờ không? Em cũng đang ở công
ty, chỉ có một mình em, anh qua ngay đi.
- Thôi được, chờ anh một chút.
Hai mươi phút sau Huy Bình đến, anh tự đẩy cửa bước vào, giọng
lo lo:
Hai mươi phút sau Huy Bình đến, anh tự đẩy cửa bước vào, giọng
lo lo:
- Chuyện gì vậy An? Sao lại gọi anh giờ này?
Anh ngồi quỳ một chân trước mặt Thúy An, kéo mặt cô lên:
- Em có vẻ không bình thường đó, chuyện gì vậy?
Thúy An im lặng nhìn Huy Bình, tự nhiên cô nhận ra một điều,
anh và Thiên Kim mới là cùng đẳng cấp, còn cô ở thế giới bình dị, không thể nào
sánh nổi với họ.
Ý nghĩa đó làm cô rụt người lại, đẩy tay Huy Bình ra:
- Anh đừng làm như vậy.
Huy Bình lập tức buông tay xuống:
- Chuyện gì nữa vậy, có phải em vừa gặp mẹ anh không? Bà ấy mới
đến đây à?
Thúy An cắn môi:
- Không phải mẹ anh, người này đối với em còn kinh khủng hơn
nhiều, anh có nghĩ chị Kim đến tìm em không, chính xác hơn là người yêu cũ của
anh tìm em.
Huy Bình nhướng mắt ngạc nhiên. Rồi anh cau mặt khó chịu:
- Em đừng nói kiểu đó.
Thúy An kêu lên:
- Chị Kim đã kể với em hết rồi, kể từ chuyện gia đình anh,
chuyện của mẹ anh đến chuyện anh yêu chị ấy.
Huy Bình nhìn cô đăm đăm, nhưng vẫn cứ lặng thinh. Anh làm cô
hoang mang đến phát khóc:
- Anh không cần nói nhiều, chỉ cần khẳng định thôi, điều đó
có không?
Huy Bình cười nhếch môi:
- Có, Thiên Kim không nói dối.
Thúy An nhìn anh, kinh dị, giọng cô lạc đi:
- Anh nói một cách đơn giản vậy sao?
- Nếu anh nói không, em có tin không? Mà anh cũng không muốn
dối trá làm gì, mấy chuyện như vậy làm sao giấu được.
- Nếu anh đã thừa nhận như vậy, em không còn gì để nói nữa
Thúy An nói một cách tuyệt vọng, cô thẫn thờ ngồi né qua một
bên, nhưng Huy Bình kéo cô lại:
- Đừng làm như vậy.
- Buông em ra.
Vừa nói cô vừa nguẩy mình ra, nhưng Huy Bình cương quyết giữ
cô lại:
- An biết anh yêu em vì cái gì không? Vì em dịu dàng và nồng
nàn, cho nên những lúc nặng nề thế này, anh càng muốn em phản ứng nhu mì hơn.
- Ngày trước anh cũng dùng cách này để khống chế chị Kim phải
không?
Thấy Huy Bình không trả lời, cô định rút tay lại, nhưng càng
bị nắm chặt hơn, Huy Bình mím môi với vẻ lầm lì:
- Anh là như vậy đó, sinh ra trong một gia đình không bình
thường, từ nhỏ anh đã quen chịu đựng khinh rẻ của má lớn, và các anh chị, anh
quen rồi, thêm em khinh cũng chẳng sao.
Thúy An lặng người. Mà không biết nên khóc hay cười, hay cảm
động tội nghiệp. Huy Bình là vậy, lúc nào cũng đem sự bất cần kiêu ngạo ra cư xử
khi bị chạm nỗi đau. Còn sự đau khổ anh gây ra cho người khác thì anh không thấy.
Cô mím môi, nói một cách cứng rắn:
- Anh đừng kiêu kỳ với em như vậy, cả em và chị Kim đều là nạn
nhân sự kiêu kỳ của anh, anh yêu ai trong hai người, có phải anh không hề yêu
em không?
Huy Bình ngồi im, đối với Thúy An thì đó là cử chỉ né tránh,
cô khóc òa lên:
- Tại sao anh đem em ra làm vật hy sinh, em có lỗi gì chứ,
anh ác lắm.
Huy Bình nhếch môi khinh mạn:
- Không ngờ là em không tin anh. Trong mắt em, anh đểu lắm phải
không, thôi được, anh chỉ mói điều này, anh yêu em là thật, còn tin hay không
tùy em.
Và anh đứng bật dậy bỏ ra ngoài, Thúy An sững sờ nhìn theo,
không thể nào tin Huy Bình phản ứng như vậy.
Bổn phận của anh là phải ở lại nói cho ra lẽ, phải giải thích
và khẳng định, chứ không có quyền bỏ đi một cách ngạo mạn như vậy.
Yêu một người như vậy, rồi đây cô sẽ khóc hết nước mắt mà
thôi, có lẽ Thiên Kim cũng đã từng khóc bất lực như cô bây giờ.
Chẳng lẽ cứ mỗi lần bị chạm tự ái, anh đều tỏ ra bất cần kiểu
đó? Chẳng lẽ anh không hề chịu trách nhiệm về điều mình gây ra cho người yêu?
Không thể chấp nhận như vậy được.
Thúy An khóc rất lâu, đến nỗi mệt quá cô ngủ thiếp luôn trên
ghế. Tới lúc đầu giờ chú Mười và cô cũng không hay.
oOo
Hạ Linh xăm xăm đi lên cầu thang, cô leo một mạch tốt lên lầu
ba mà không dừng lại nghỉ một chút nào. Cô rẽ trái, gõ cửa, trong phòng, ba người
đàn ông ngồi sau bàn đều ngẩng lên nhìn cô với vẻ ngạc nhiên. Lộc vội đứng dậy:
- Đi đâu vậy?
Không nhìn đến chồng, Hạ Linh chỉ quay về phía Bình:
- Cậu ra ngoài nói chuyện một chút được không?
Lộc vội cản lại:
- Đang giờ làm việc mà đi đâu, có chuyện gì về nhà nói được
không?
Huy Bình lên tiếng:
- Chị chờ em một chút.
Anh tắt máy, rồi đứng dậy. Lộc nhìn vẻ mặt quàu quạu của Hạ
Linh, cười nói:
- Lại chuyện làm mai gì đây phải không?
Hạ Linh nhìn anh một cái, như bảo không đùa rồi cô đi ra
ngoài trước, Huy Bình đi phía sau, anh đề nghị:
- Lên sân thượng đi chị Linh.
Hạ Linh lẳng lặng đi theo. Khi hai người đã đứng bên lan can,
Hạ Linh lập tức lên tiếng:
- Cậu biết chị tới có chuyện gì rồi phải không?
Huy Bình gật đầu:
- Em đoán được.
- Tốt, vậy chị khỏi giải thích, chị không hiểu nổi cậu là người
thế nào, hôm qua Thúy An nó khóc suốt buổi chiều ở nhà chị, cậu cư xử với nó
như vậy đó sao?
Huy Bình bậm môi, yên lặng nhìn chăm chú phía dưới, cử chỉ có
vẻ thờ ơ của anh khiến Hạ Linh nổi nóng:
- Cậu không biết thương ai ngoài bản thân cậu, phải không?
Thấy anh vẫn không trả lời, Hạ Linh đành làm thinh. Lần đầu
tiên cô nhận ra Huy Bình là người không dễ hiểu, bình thường anh nói chuyện vui
vẻ cởi mở nên cô không nghĩ là có lúc anh cũng gai góc. Thúy An đã nói đúng rồi,
đây là một người khó chịu kinh khủng.
Thật lâu sau, Huy Bình mới chịu lên tiếng:
- Thúy An kể hết với chị rồi phải không?
- Tất nhiên.
- Em cũng đoán vậy.
- Nó khờ thấy mồ, mấy chuyện như vậy làm con nhỏ bị khủng hoảng,
mà lại không dám nói với gia đình, không nói với chị thì nói với ai?
Huy Bình cười khẽ:
- Em tệ đến mức chuyện của em phải làm cô ấy dấu người lớn,
em tệ quá phải không?
- Chị không nghĩ như vậy.
- Thúy An khóc nhiều lắm à?
- Nó sợ quá mà, đáng lẽ lúc đó em phải giải thích với nó chư,
sao lại bỏ về
như vậy?
- Em bực mình, không bỏ đi thì ở lại để làm gì, tính em không
thích nghe cằn nhằn, cũng không thích cãi cọ với ai cả, được không được thì
thôi.
Hạ Linh quay phắt lại nhìn Huy Bình:
- Cậu lại muốn bỏ nó à, vậy là cũng giống như với Thiên Kim
chứ gì?
Huy Bình nói trầm tĩnh:
- Chị là người ngoài cuộc, lại từng trải, không ngờ chị cũng
mất bình tĩnh như Thúy An.
Hạ Linh phất tay không trả lời, Huy Bình nói tiếp:
- Em rất dị ứng với những người phụ nữ trong gia đình em, nhắc
đến họ là em bực lắm, nếu như lúc đó Thúy An bình tĩnh một chút, nhất là đừng hấp
tấp kết tội em, có lẽ sẽ dễ nói chuyện hơn.
Hạ Linh nhanh chóng hiểu ngay tính tình Huy Bình, cô gật đầu,
dịu lại:
- Thật ra cũng không nên làm cho không khí căng thẳng khi hiểu
lầm, chị hiểu mà.
- Được vậy thì tốt, tiếc là Thúy An không tin em, không có một
chút lòng tin nào.
- Nói vậy không đúng lắm đâu, phải đặt mình vào vị trí của nó
em mới hiểu. Vừa nghe Thiên Kim nói, hỏi em thì em lại thừa nhận, một cú sốc
như vậy ai mà chịu nổi, nó còn khờ chứ có phải từng trải đâu mà biết phân tích.
- Thúy An đến chị hôm qua à?
- Ừ.
- Chắc là có ý nghĩ chia tay.
- Nó nghĩ như vậy không nổi, nên mới khổ chứ. Thật ra... chuyện
cậu với Thiên Kim là có thật sao, cậu đã từng yêu cô bé đó à?
Huy Bình lãnh đạm:
- Chưa từng, chỉ thấy thích trên mức bình thường.
"Con trai là vậy, thích một chút cũng làm cho người ta
ngộ nhân, vậy mà không chịu là xấu" - Hạ Linh nghĩ thầm, nhưng biết tính
Huy Bình nên cô làm thinh.
Và cô nói một cách thận trọng:
- Nó có giống như Thúy An không?
- Không hề giống.
- Thế tại sao em làm như vậy, tại sao quyết liệt giành lấy cô
ta.
Huy Bình cúi đầu có vẻ suy nghĩ:
- Chị biết về gia đình em rồi, em cũng không giấu làm gì, quả
thật là lúc đó em thích Thiên Kim nhưng nếu cô ta không hứa hôn với người anh
đó, thì em đã không tấn công cô ta.
- Em ghét anh em mình mà làm vậy à?
Huy Bình cười khan:
- Nếu bây giờ chuyện đó lập lại, em vẫn sẽ tiếp tục làm vậy.
- Thật là tàn nhẫn.
Huy Bình thản nhiên:
- Có thể, nhưng em đã nhận quá nhiều sự tàn nhẫn của họ rồi,
trả một chút cũng không sao, như vậy hãy còn ít lắm.
- Nhưng sao đạt đựợc mục đích rồi, em không cưới Thiên Kim?
- Vì cô ta là người mẹ em thích.
Hạ Linh hơi nhắm mắt lại, cô thật sự kinh khủng về con người
Huy Bình, cái gì làm cậu ta hận thù như vậy?
Một người có bề ngoài hào hoa là thế, thanh lịch quyến rủ là
thế, sao có thể lạnh lùng đến mức tàn nhẫn như vậy? Sao lại khô khan tình cảm
như vậy?
Cô khẽ thở dài:
- Chẳng lẽ chị đã hại Thúy An rồi sao hả cậu Bình? Nếu như mẹ
cậu quay ra thương nó, thì cậu sẽ bỏ nó phải không?
Huy Bình cười lạnh lùng:
- Trong cuộc sống, em rất thực tế, và không thích đặt giả tưởng
cho bất cứ chuyện gì.
- Cứ nghĩ đến một lúc nào đó, nếu xảy ra chuyện gì làm cậu tự
ái, cậu sẽ bỏ Thúy An không thương tiếc, chị rùng cả mình, lúc đó thì chị là
người hại Thúy An, chứ không phải thương nó.
Huy Bình cúi nhìn xuống gạch, cười nhỏ một tiếng:
- Em không phải là đá chị Linh ạ, đừng nhìn em lệch lạc như
thế.
Hạ Linh không ngăn nổi trách móc:
- Em không phải là đá chị Linh ạ, đừng nhìn em lệch lạc như
thế.
Hạ Linh không ngăn nổi trách móc:
- Nhưng những gì cậu làm, chị đều thấy rằng vậy, bỏ mặc người
yêu của mình khóc mà không cần giải thích, cậu đúng là đá thật đấy.
- Em nói rồi, em không muốn nói chuyện này với một người đang
mất bình tĩnh.
- Vậy bây giờ cậu có nghĩ đến chuyện giải thích với nó không?
Cậu định im lặng đến chừng nào đến lúc nó chết chắc.
Huy Bình chợt quay lại, đôi mắt nheo đắn lại:
- Phụ nữ sao người nào cũng thích đay nghiến thế, trời sinh
ra họ là để được bảo vệ kia mà, muốn được bảo vệ thì phải mềm mại yếu đuối chứ.
Hạ Linh cứng họng không nói được, cô còn đang ngắc ngứ thì
Huy Bình nói tiếp:
- Ngay cả chị mà cũng đay nghiến em, thì em cũng không thể
đòi Thúy An nhẹ nhàng hơn.
- Cậu làm cho người ta điêu đứng như thế, sao họ đủ bình tĩnh
để nhẹ nhàng, cậu phải thông cảm cho người ta chớ.
- Em không làm gì quá đáng với Thúy An, những gì xảy ra không
phải do em muốn, chị bảo em làm sao chứ?
- Thôi được, chỉ cần cậu khẳng định là không có gì với Thiên
Kim, chị sẽ nói với con An.
Huy Bình khoát tay:
- Em sẽ tự giải quyết với Thúy An, chị không cần nói.
- Nếu được vậy thì tốt, vậy để hai đứa tự giải quyết, chị
không xen vô nữa.
Cô định về, nhưng cô đứng lại với vẻ suy nghĩ:
- Thật ra chị lo lắm. Cậu biết đó, Thúy An là con gái út
trong nhà, ai cũng cưng như trứng, nếu nó khổ thì chị phải có trách nhiệm với
gia đình nó, chuyện của hai đứa do chị mà ra, cho nên...
Huy Bình ngắt lời:
- Em hiểu, em không phải là người vô tình như chị nghĩ, có lẽ
chị không đau cho Thúy An bằng em đâu.
- Chị cũng mong như vậy, thôi chị về đây.
- Vậng chị về.
Huy Bình tiễn Hạ Linh xuống sân rồi trở lên. Lộc ngẩng lên
khi thấy anh bước vào:
- Chuyện gì vậy, vụ mai mối nữa hả, bà này cái tật tào lao
không bỏ.
Huy Bình ngồi xuống mở máy, nụ cười thoáng trên môi:
- Anh có bà vợ vui thật đấy, nhiệt tình đến nỗi đâm ngại.
Lộc nhún vai:
- Phụ nữ bao giờ cũng là phụ nữ, đừng quan tâm.
- Không phải em nói khía cạnh đó.
Anh ngừng lại vì có điện thoại, và nghiêng người cầm máy:
- Alô.
Anh chợt nhíu mày khi nghe giọng của Thiên Kim, cô có vẻ khô
khan:
- Anh Bình phải không?
Huy Bình ngã người ra sau:
- Thiên Kim hả?
- Em đây, em muốn gặp anh một chút, anh xuống quán đi, em
đang ngồi chờ anh đấy.
- Có chuyện gì vậy Kim?
- Gặp nhau đi rồi nói, những chuyện như thế này không thể nói
chuyện bằng điện thoại được đâu.
- Xin lỗi em, nhưng đừng gặp nhau hay hơn, em đã đến gặp Thúy
An, cổ còn đang bị sốc, anh không muốn có chuyện rắc rối nữa.
Thiên Kim cau giọng:
- Anh không thể đối xử với em như vậy. Có thật là anh coi
Thúy An quan trọng thật không?
- Tụi anh yêu nhau, đó là thật chứ không phải màn kịch dựng
lên như em tưởng. Đừng nghe lời mẹ anh nữa Kim ạ, cũng đừng hy vọng gì ở anh,
em đã làm được vậy thì hãy tiếp tục đi.
- Không thể được.
- Vậy bây giờ em muốn gì?
- Em không tin anh biết yêu người nào đó, nếu bây giờ anh
thích Thúy An, anh có bỏ cô ta không?
- Em đừng khờ khạo như vậy, tình yêu không phải là trò đùa.
- Vậy trước đây anh có đùa với em không?
- Anh chưa bao giờ nói yêu em.
Và không đợi cô kịp nói, Huy Bình gác máy. Cú điện của Thiên
Kim làm anh thấy bực mình. Chuyện cô đến khuấy rối Thúy An anh cố gắng bỏ qua,
nhưng cách cô khơi lại chuyện cũ làm anh không kiên nhẫn nổi. Dù thô bạo với
con gái không phải là bản chất của anh.
Anh xoay ghế về phía máy, tiếp tục làm việc bỏ dở lúc nãy khi
tiếp Hạ Linh. Hoàn toàn không bận tâm đến những gì vừa xảy ra nữa.
Buổi chiều, Huy Bình về sớm nửa giờ. Khi anh đến chỗ Thúy An
thì cũng vừa lúc cô đi xuống. Gặp nhau trên hành lang, Thúy An định đi tránh chỗ
khác thì anh bước xuống một bước về phía cô.
- Trở lại phòng đi em, chú Mười về chưa?
Thúy An nguẩy đầu chỗ khác:
- Em không biết.
- Đi theo anh.
Vừa nói Huy Bình vừa kéo tay cô trở lại phòng cuối hành lang,
Thúy An rất muốn cưỡng lại, nhưng không hiểu sao cô thấy mềm lòng khồng nỡ làm
việc đó. Và cô lặng lẽ quay đầu nhìn lên tầng trên, sợ có người đi xuống.
Huy Bình nói như ra lệnh:
- Em mở cửa đi.
Và không đợi cô làm, anh giật chùm chìa khóa trên tay cô tự
đông mở cửa, đường hoàng bước vào.
Thúy An mím môi:
- Đây là chỗ làm việc, anh đừng tự do quá, coi chừng em bị đuổi.
Huy Bình cười như không quan tâm, anh bước tới khép của. Rồi
kéo mạnh Thúy An ngã ập vào người:
- Anh nhớ em quá, ra ngoài đường làm sao hôn em được.
Vừa nói anh vừa cuối xuống tìm môi cô, gần như là hôn nghiến
ngấu, với một vẻ mạnh mẽ không cho phép người khác khuất phục.
Thúy An bám chặt lấy anh. Bị cuốn theo cảm giác chất ngất, cô
hoàn toàn quên mất chuyện khổ sở, và thấy mình lại tin tưởng tuyệt đối ở Huy
Bình. Đúng hơn là không muốn nhớ đến nó nữa.
Khi cơn sóng tình yêu lắng xuống, cả hai như dịu lại. Huy
Bình kéo Thúy An ngồi xuống bên anh, vuốt nhẹ trên tóc cô:
- Em có cảm thấy mệt mỏi hay muốn chia tay với anh không An?
Cứ nói thật đi, anh chịu được mà.
Thúy An lắc đầu:
- Chưa khi nào em có ý nghĩa chia tay nhưng cách cư xử của
anh làm em buồn quá, em có cảm giác anh bắt cá hai tay, mà nếu có chọn lựa anh
sẽ chọn chị Kim.
- Tại sao?
- Vì hai người cùng môi trường, cùng sinh ra trong gia đình
giàu sang, còn em thì thuộc tầng lớp bình dân.
Huy Bình nhìn cô một cách dịu dàng:
- Đừng nghĩ như vậy. Tính cách Thiên Kim không hợp với anh,
cô ấy rất giống mẹ anh, làm sao anh yêu được.
- Anh có biết anh đặt em vào những vấn đề làm em vô cùng sợ
không?
- Vấn đề gì?
- Cho là em chấp nhận bị mẹ anh ghét bỏ nhưng em cứ hoang
mang về tính cách của anh. Có lúc em tự hỏi, có phải bây giờ anh chọn em làm
con cờ để chọc tức mẹ anh, còn trước kia anh chọn chị Kim la để chọc tức anh của
anh.
- Thúy An. - Giọng Huy Bình nghiêm khắc.
Nhưng Thúy An vẫn cố nói cho hết:
- Trong cuộc đời anh, anh luôn đối kháng với gia đình, và để
làm như vậy, anh chọn bất cứ người nào thuận tiện cho mục đích của anh, rồi sau
này nếu có ai dính vào gia đình anh, anh sẽ tìm cách kéo người đó về phía anh,
nếu làm vậy người nhà anh đau khổ.
Huy Bình cười nhếch môi:
- Em nói đúng, anh khoái làm cho người nhà anh điêu đứng,
nhưng chết tiệt là anh yêu em thật sự.
- Anh không muốn vậy sao, có nghĩa là lỡ yêu nên phải chịu chứ
gì? - Thúy An kêu lên.
Huy Bình lắc đầu:
- Anh thích em ngay lần gặp đầu tiên, lúc đó anh hoàn toàn
không nghĩ đem em ra làm vật hy sinh, bây giờ cũng vậy.
- Thế tại sao anh đưa em đến gặp mẹ anh?
- Lúc ấy tự nhiên mẹ anh nhắc lại chuyện cũ, một mực đòi anh
cưới Thiên Kim, anh muốn để bà ấy biết anh đã có em, đó là cách trả lời dứt
khoát. Và sẵn tiện anh cố ý để em biết về gia đình anh, sau này em sẽ không
trách.
- Nhưng anh đã không nói hết.
- Chưa nói chứ không phải không, anh không muốn em cùng một
lúc nhận quá nhiều chuyện nặng nề.
- Ôi, em yêu anh kinh khủng.
Thúy An chợt kêu lên và bồng bột ôm cổ Huy Bình, hôn mặt anh
tới tấp. Cử chỉ bộc phát của cô làm Huy Bình cảm động:
- Anh cũng vậy, thậm chí còn hơn thế nữa.
Thúy An ngã vào lòng anh, nhắm mắt tận hưởng cảm giác êm đềm,
vì Huy Bình làm cho cô bị nhiều lo sợ bất an, nên có một chút bình yên cô cảm
thấy quý giá.
Huy Bình hiểu tâm trạng của cô, nên anh thấy một chút tội
nghiệp Thúy An, lẫn ngao ngán của mình.
Anh nói một cách đăm chiêu:
- Em giấu nhà em nhiều chuyện về anh lắm phải không?
Thúy An miễn cưỡng ngồi lên, cô ngần ngừ một lát rồi gật đầu:
- Em không dám nói, sợ nhà em giận anh.
Huy Bình cố nén tự ái:
- Anh hiểu.
Anh lặng thinh một lát, rồi nói với giọng không vui:
- Nhưng đừng giấu như vậy nữa, cứ nói thật đi, anh không muốn
gia đình em ảo tưởng về anh.
- Vâng.
Thúy An nói cho qua, nhưng cô không hề có ý định đó. Mọi người
trong nhà cứ nhìn Huy Bình qua lăng kính của Hạ Linh, nghĩa là anh sinh ra
trong một gia đình giàu có, tính tình cởi mở rộng rãi. Trên thực tế, điều đó
có, nhưng bên cạnh đó còn có một sự phức tạp.
Chương 4
Nhà cô nề nếp gia giáo, chắc chắn ba mẹ cô sẽ dị ứng khi biết
mẹ Huy Bình làm vợ bé. Chưa kể đến chuyện quá khứ của anh. Rồi còn chuyện cô bị
mẹ anh mắng là đồ trôi sông lạc chợ. Nếu mẹ cô mà nghe được, chắc sẽ vỡ tim vì
phẫn nộ.
Nghĩ tới nghĩ lui lại thấy toàn chuyện không vui, tự nhiên cô
thở dài.
Thúy An dắt xe vào sân, cô vừa bước lên thềm thì nghe tiếng
xe đỗ xịch trước nhà, cô quay ra nhin. Từ trên xe, bà Tuyết và hai người thanh
niên bước xuống, họ nhìn vô nhà như kiểm tra có đúng hay không, thấy Thúy An,
bà Tuyết khoát tay ra hiệu:
- Đúng nhà rồi, vào đi.
Hai người thanh niên theo bà đi vô sân. Nhìn họ, Thúy An chợt
thấy tay chân lạnh ngắt. Chắc chắn bà đến đây để kiếm chuyện, chắc chắn đay
không phải là cuộc viếng tham thân tình. Gặp gỡ này, ba mẹ cô đều có ở nhà.
Thúy An cứ đứng sững sợ hãi, cô quýnh quáng và rối rắm, không
biết phải làm gì trong tình huống này. Ngay cả bản năng tự vệ là gọi điện cho
Huy Bình cô cũng không nghĩ ra.
Bà Tuyết đã vào trong nhà, vẻ mặt lạnh như tiền. Không them
đáp lại cái chào của Thúy An, bà hỏi cụt ngủn:
-Có người lớn ở nhà không?
Đạ có.
-Tôi muốn nói chuyện với ba mẹ cô, kêu họ ra đây.
Thúy An rất bất mãn cách nói năng đó, nhưng cô không biết phản
ứng thế nào, cô run giọng:
-Mời bác ngồi.
Thấy cô đứng yên, bà Tuyết nhắc lại:
-Tôi cần nói chuyện với ba mẹ cô, mời họ ra đây
-Vâng.
Thúy An đi vào như người mất hồn, cô gặp mẹ Ở sau. Bà Thìn
hình như biết có khách nên bước ra:
-Ai tới vậy con.
Thúy An trả lời như hụt hơi:
-Mẹ anh Bình đó mẹ.
Bà Thìn ngẩn ra một lúc, rồi bối rối:
-Bà ấy tới thăm mình, sao thằng Bình không báo trước để mình
chuẩn bị. Tiếp khách sơ sài như vậy coi kỳ quá.
- Không vui gì đâu mẹ, hay là mẹ đừng ra.
-Tầm bậy, con nói vậy sao được, người Thúy An tới làm quen với
nhà mình thì mình phải tiếp chứ, đáng lẽ con phải nói trước để chuẩn bị tiếp
đãi, thế này bê bối quá.
Bà hối hả vào phòng gọi ông Thìn, đi được vài bước, bà quay
qua bảo Thúy An:
- Con lo pha trà đi, để mẹ vô thay đồ.
Thúy An dở khóc dở cười đi pha nước. Sự vui vẻ của mẹ làm cô
thấy mình có lỗi, và càng kinh sợ khi biết chuyện gì sẽ xảy ra. Cô chỉ còn biết
hy vọng bà Tuyết sẽ mềm mỏng một chút, dù hy vọng đó rất mỏng manh.
Cô mang nước ra phòng khách, nói nhỏ nhẹ:
-Mời bác và mấy anh.
Đáp lời Thúy An là vẻ mặt lạnh lùng của mọi người, không ai
buồn mở miệng thể hiện sự lịch sự.
Một lát ông bà Thìn đi ra, chưa ngồi xuống họ đã chào niềm nở:
-Chào chị, qua đây chơi thế này quý hóa quá.
-Không dám.
Vẻ mặt lạnh như tiền của bà Tuyết làm ông bà Thìn khựng lại
ngỡ ngàng. Nhưng bà cũng nói tiếp một cách vui vẻ:
-Mời chị dùng nước.
- Để đó đi.
Đứng trong nhìn ra, Thúy An tức uất nghẹn, cô không chịu nổi
khi thấy ba mẹ bị coi thường như vậy, nhưng cô vẫn đứng yên chịu đựng.
Ngoài phòng khách, không khí có vẻ trầm xuống hẳn, ông bà
Thìn đã nhận ra vẻ kiêu kỳ lạnh lùng của bà khách, nhưng còn hoang mang chưa có
thái độ ứng xử thích hợp, đúng hơn là không hiểu mục đích của bà đến đây.
Bà Thìn lúng túng xoắn tay vào nhau, hết nhìn qua ông Thìn lại
nhìn qua bà Tuyết, cuối cùng, bà nhỏ nhẹ lên tiếng:
- Hai cháu nó quen biết lâu rồi, hôm nay mới được gặp mặt chị,
tiếp đón sơ sài chị bỏ qua cho.
- Tôi không để ý chuyện đó, người lớn với nhau, có nhiều chuyện
đáng nói hơn là những chuyện nhỏ nhặt này.
Cách nói khô khan đó làm ông Thìn có vẻ dị ứng, ông ho nhẹ một
tiếng rồi nhìn ra sân, bà Thìn gật đầu gượng cười:
-Vâng.
Bà Tuyết nói với vẻ mặt khó đăm đăm:
-Nếu anh chị nghĩ tôi đến để làm quen thì lầm rồi, anh chị có
thể thừa nhận con trai tôi, nhưng tôi không nhận con bé đó đâu, nói cho hai người
biết mà giữ con.
Ông bà Thìn tái mặt không nói được tiếng nào, bà Tuyết cười mỉa
nói tiếp:
- Dù thế nào thì con gái cũng lãnh phần thua thiệt, con trai
không mất mát gì, ai cũng hiểu chuyện đó mà.
Bà Thìn lạc giọng:
-Ý chị muốn nói gì?
-Tôi không hiểu tại sao anh chị dễ dãi thế, chưa biết gia
đình nhà trai ra sao mà dám để con gái mình đi đứng lung tung.
-Chị nói...
-Con gái chị đã theo con tôi đến nhà tôi một lần, tôi đã nói
là không nhận nó, thế mà nó vẫn đeo lấy con trai tôi hoài vậy, chẳng lẽ nó
không nói với anh chị, hay chính hai người cũng cố tình lơ đi.
Ông Thìn nghiến răng:
-Tôi không biết chuyện này, chị nhẹ lời chút đi.
-Thôi được, nếu không biết thì khác. Bây giờ biết rồi thì lo
mà giữ con cho kỹ, chứ nếu có gì tôi không chịu trách nhiệm đấy.
Bà Thìn mím môi:
-Chị nói có gì là thế nào? Dù không nói ra tôi cũng hiểu đấy,
con gái tôi được dạy dỗ đàng hoàng chứ không đến nỗi buông thả đâu.
Bà Tuyết nhún vai:
-Cũng không biết thế nào à, dạy dỗ kỹ mà một mình xông xáo đến
nhà con trai ra mắt, bị nói nặng cũng không chịu buông, như vậy tôi nói thế nào
đây.
Giọng ông Thìn bặt đi:
- Tôi hiểu chị muốn nói gì rồi, chị yên tâm, tôi đã nắm được
ý gia đình chị thì sẽ có cách giữ con tôi, sẽ không có chuyện tôi cho phép con
trai chị tới đây đâu. Chị về đi.
-Nói được vậy thì tốt, không ngờ anh chị cũng là người biết
chuyện, coi như tôi giao chuyện này cho hai người, để biết mà giữ con. Ráng đừng
để kéo dài đấy.
Bà Tuyết đứng dậy đi ra cửa, hai thanh niên theo sau như hộ tống
làm ông bà Thìn bị xúc phạm nặng nề, cộng thêm câu chuyện đầy vẻ khinh miệt làm
hai người choáng váng.
Đợi khách về rồi, ông Thìn quát lên:
- Con An đâu, ra đây.
Thúy An rụt rè bước ra, nước mắt ràn rụa trên mặt. Nhìn cách
khổ sở của cô, ông Thìn vừa tội vừa tức, ông quát lên:
- Chuyện tày trời như vậy sao không nói với ba mẹ để cho ra
nông nỗi này. Con khóc có ích gì không? Tại sao con không nói với người lớn hả?
- Dạ con không dám nói.
- Con nói rồi thì sợ ba mẹ cấm con quen với thằng Bình chứ
gì? Con giấu hoài có được không?
Bà Thìn sụt sùi:
- Để cho mẹ nó đến nói nặng, ba mẹ nhục nhã quá.
Câu nói đó làm Thúy An khóc dữ hơn, cô nức nở:
- Con sẽ không bao giờ quen với anh ta nữa, con ghét mẹ anh
ta.
Nói rồi cô bỏ chạy vô phòng, nằm úp xuống giường khóc như mưa
như gió.
Chị Hoa đi vào ngồi xuống cạnh giường, thở dài:
- Biết mẹ nó không ưa em, sao em còn tới đó chi vậy, hồi nãy
bà ta nói có đúng không?
Thúy An ngồi lên, hít mũi:
- Bà ta có tư cách gì mà khinh nhà mình chứ, ai khinh rẻ ba mẹ
mình thì em sẽ căm thù người đó, bảo em trôi sông lạc chợ em còn cố chịu đựng,
nhưng nói nặng ba mẹ em không tha thứ đâu.
Hoa nhìn Thúy An kinh hoàng:
- Bà ta mắng em như vậy?
- Vâng.
- Vậy mà em cũng im lặng, vậy mà thằng Bình để mẹ nó mắng em,
trời đất ơi.
Hoa như muốn phát điên, cô đứng bật dậy:
- Vậy mà em yêu nó mù quáng, em có lòng tự trọng nữa không
Thúy An?
Thúy An òa lên khóc, hai chị em mạnh ai nấy khóc. Một lát Hoa
xoay người lại:
- Chị xin lỗi, tại chị tức quá, đừng giận chị.
- Em không giận chị, em chỉ ghét bà ta mà thôi. Bà ta làm bé
giựt chồng người, không biết xấu hổ, vậy mà khinh miệt ba mẹ, bà ta đáng ghét lắm.
Hoa tròn xoe mắt kinh ngạc:
- Mẹ thằng Bình giựt chồng người ta à?
- Không hẳn là giựt, nhưng nếu giựt được không chừng bà ấy
cũng làm, bà ấy làm vợ bé ba ảnh.
Hoa như té ngửa ra:
- Ôi trời ơi, khủng khiếp.
Cô ngồi im, càng hiểu ra, cô càng muốn nổ tung đầu óc:
- Sao em quan phải một thằng nhà cửa khủng khiếp như vậy chứ?
Vậy mà chị cứ yên chí em sẽ sướng khi gặp nó.
Thúy An cố biện minh cho Huy Bình:
- Mẹ ảnh như vậy thôi, chứ ãnh thì tốt lắm, ảnh không đồng
tình với mẹ ảnh đâu.
Hoa nhếch môi:
- Làm sao biết được, ai dám khẳng định là nó sẽ không giống mẹ.
- Không phải đâu chị.
- Người ta nói mẹ nào con nấy, nhìn mã ngoài đẹp trai như vậy,
ăn nói lịch sự, chắc chỉ để chinh phục con gái, làm gì không thừa hưởng giòng
máu của mẹ.
- Chị đừng nói như vậy mà.
Nhưng Hoa đang tức nên nói cay độc hơn:
- Mẹ nó hồi còn trẻ chắc cũng lẳng lơ thế nào mới dụ được đàn
ông có vợ, dòng máu nó làm gì không chảy trong người nó.
Thúy An muốn chết đi cho rồi, khi thừa nhận Hoa đã nói một phần
nào đó về Bình. Anh phải quyến rũ thế nào đó nên Thiên Kim mới bỏ người yêu để
điên đảo vì anh. Liệu rồi sau này cô có là nạn nhân không? Ai dám khẳng định
sau này Huy Bình sẽ là người chung thủy?
Càng nghĩ cô càng chịu không nổi, cô nói như quát:
-Chị mà nói nữa, em cắn lưỡi cho coi.
Hoa hoảng hồn nói nhanh:
- Tại chị tức bả nên nói thế, chứ chị không đánh giá thằng
Bình đâu.
Thúy An không trả lời, cô úp mặt xuống gối khóc rấm rức, mặc
cho Hoa dỗ dành thế nào cũng không ngẩng lên.
Trong nhà chợt trở nên im ắng như vừa trải qua một tai họa
ghê gớm. Không là tai họa sao được, khi bỗng nhiên cả nhà phát hiện ra sự bất hạnh
của cô con gái bé bỏng được cưng nhất nhà. Những hy vọng tốt đẹp cho Thúy An giờ
đây bị xụp đổ, đi kèm với sự nhục nhã lẫn khinh thị với người mà tưởng sẽ là
thân thiết với gia đình.
-Chị hãy cho em biết, có chuyện gì xảy ra với Thúy An vậy, mấy
hôm nay em gọi điện mấy lần không nói chuyện được với cổ, đến chỗ làm cũng
không gặp. Chị biết chuyện gì đó phải không?
Huy Bình hỏi và nhìn Hạ Linh một cách đăm chiêu, khuôn mặt
anh cau lại. Đó là tâm lý chờ đợi một sự bất ổn nằm ngoài ý muốn của anh.
Hạ Linh biết tâm trạng đó, mấy hôm nay cô cũng có ý trông Huy
Bình đến để nói, cả cô cũng thấy khó xử như anh.
Không nghe Hạ Linh trả lời, Huy Bình lên tiếng như nhắc:
- Em nghĩ Thúy An không dấu chị chuyện gì đâu, mà chị cũng đừng
dấu em.
- Chị đâu có muốn dấu, mấy ngày nay chị đợi em để nói đó chứ.
- Chị nói đi, Thúy An giận em phải không?
- Chị không biết nó có giận em không, nhưng nó thì tức lắm, tại
mẹ em đến nói nặng người ta, ba mẹ nó là người trí thức, không chịu được chuyện
đó đâu.
Huy Bình nhíu mày:
- Mẹ em đến nhà An?
Anh đấm mạnh tay xuống bàn: Không thể được, quá đáng thật.
- Bác ấy bảo nhà Thúy An không biết dạy con để con gái bám
theo con trai, hình như còn bảo là bả mắng nó, chuyện đó con An nó dấu gần chết,
vậy mà cũng nói ra.
Huy Bình lầm lì:
- Ba mẹ Thúy An cấm cổ liên lạc với em phải không?
- Và không cho đi làm nữa, nói chung là họ tự ái không muốn
con họ nhờ vả em.
Huy Bình thở hắt một hơi, môi mím lại giận dữ nhưng không nói
gì. Anh ngồi yên một lúc rồi ngẩng lên:
- Chị gọi điện cho Thúy An giùm em, em muốn nói chuyện với
Thúy An một chút.
Hạ Linh ngần ngừ ngồi im:
- Mấy hôm nay chị cũng không dám gặp riêng nó, hai bác không
nói gì chị, nhưng chị cũng thấy ngại...
Huy Bình cắt lời:
- Em hiểu rồi, thôi đi, em cũng không muốn chị mang tiếng vì
em.
Anh chợt cười khẽ một cách chua chát, tự ái ngập lòng mà
không làm cho tan được. Anh đứng dậy:
- Em về đây, chị củng đừng ngại gì cả, chủ yếu là tại em mà.
Thúy An có thế nào thì em chịu hết trách nhiệm, chị đứng ngoài chuyện này đi.
- Chị làm sao mà đứng ngoài được, thấy hai đứa vậy chị cũng
khổ, em làm gì về sớm vậy, mới qua mà.
- Em cần giải quyết vài chuyện.
- Khoan về đã, ở lại đi, chị em mình tìm cách giải quyết.
Nói xong cô bước qua bàn, gọi điện cho Thúy An, một lát sau
cô quay lại, ra hiệu cho Huy Bình:
- Em nói chuyện với nó một chút đi.
Huy Bình lắc đầu:
- Không cần phải làm vậy, em sẽ tìm cách gặp cổ sau.
- Nó muốn nói chuyện với em.
Huy Bình bước tới cầm máy:
- Anh đây Thúy An.
Hình như đang không bình thường, nên nghe tiếng anh, Thúy An
chợt khóc lên, Huy Bình thở dài nói nhỏ:
- Mấy hôm nay em buồn lắm phải không? Anh không lường trước
được chuyện xảy ra như vậy, sao lúc đó em không gọi cho anh?
- Em sợ quá, đấu óc rối tung lên, em không nghỉ ra được chuyện
gì hết.
- Mai mốt có chuyện gì thì gọi cho anh biết, anh còn có thể
giải quyết được, đừng đặt anh vào tình trạng như vầy.
- Em cũng không biết có làm vậy được không nữa.
- Tại sao?
- Em...
Huy Bình nghiêm giọng:
- Anh biết gia đình anh có lỗi với em, và anh chỉ hỏi em một
câu thôi, em trả lời thật lòng để anh giải quyết.
- Anh muốn nói gì?
- Em còn thương anh không?
- Em không biết, em hông muốn mất anh, nhưng ba mẹ em... mấy
ngày nay em chán lắm, em muốn bỏ hết đi đâu đó với anh, sao người lớn làm mình
khổ quá.
Giọng Huy Bình chùng xuống:
- Vậy là được rồi, chỉ cần em không thay đổi, để mọi chuyện
anh giải quyết. Chiều nay em gặp anh được không?
- Em không dám, ba mẹ em còn giận, biết em gặp anh sẽ giận
hơn nữa.
- Vậy làm sao anh liên lạc với em?
- Em không biết, nhưng lúc nào nhà không có người em sẽ gọi
cho anh.
- Đi làm lại đi An, đừng ở nhà khóc mãi như vậy, em điên mất,
đi làm đỡ buồn hơn, mà anh cũng có thể gặp em. Ba mẹ em chắc không nỡ thấy em
buồn đâu.
Thúy An hít mũi:
- Em cũng không biết nữa, để em thuyết phục mẹ em thử, bao giờ
được em cho anh hay. Thôi em cúp nghe, mẹ em nghi đó.
- Anh nhớ em lắm An.
- Em cũng vậy, đêm nào cũng nằm mơ thấy anh.
Không hiểu có chuyện gì mà Thúy An cúp máy, chắc có ai nên cô
sợ.
Yêu nhau mà phải lén lút như thế này, Huy Bình vừa thấy xấu hổ
lẫn tự ái, ý nghĩ đó làm anh nổi nóng dằn mạnh ống nghe xuống.
- Chuyện gì vậy? em với nó cãi nhau à?
Huy Bình cười nhếch môi:
- Muốn gặp nhau phải lén lút như thế này, thật muốn điên lên
được, có vẻ như em quan hệ bất chính, riết rồi em giống như người không ra gì,
đến nỗi người ta sợ giao con gái cho em, chị có hiểu em tự ái thế nào không?
Hạ Linh gật đầu:
- Chị biết, với một người như em, chuyện đó khó chấp nhận lắm.
- Không phải chỉ mình em, mà không ai có thể chấp nhận được.
- Nhưng với em thì trầm trọng hơn, vì em thiếu tính chịu đựng,
và em quá kiêu ngạo.
- Em kiêu ngạo?
- Dĩ nhiên em không thấy được tính tình của mình, nhưng chị
và Thúy An thì thấy rất rõ, chị vẫn lo sau này Thúy An khổ vì tính kiêu ngạo của
em.
Huy Bình lắc đầu ngán ngẫm:
- Em có nhiều khuyết điểm vậy sao? Của em, và của gia đình,
như vậy quen với em, Thúy An bất hạnh quá phải không?
- Có đôi lúc người ta yêu vì những cái làm người ta khổ, tình
yêu mà, làm sao giải thích được, có thể em thấy, mà nó không thấy, hoặc thấy
nhưng vẫn cứ chấp nhận. Yêu đi rồi sẽ bỏ qua hết được.
Cô đặt tay lên vai Huy Bình, nói như khuyến khích:
- Ai yêu mà không gặp trở ngại, ăn thua là mình vượt qua được
hay không thôi, đừng mất bình tĩnh, chị ủng hộ Bình đấy.
- Cám ơn chị, nhưng chị không sợ cho Thúy An sao?
Hạ Linh mỉm cười, rồi nói một cách ý nghĩa:
- Chị là phụ nữ, chị biết con gái thích gì mà, có thể tin tưởng
cậu mà.
Huy Bình trầm ngâm:
- Em biết lúc này Thúy An khủng hoảng lắm, coi như em nhờ chị
đến chơi với cổ giùm em, dù gì chị cũng hiểu Thúy An hơn người trong gia đình.
- Đừng lo quá, thật ra con bé đó cũng vững vàng lắm, không dễ
ngã đâu.
- Không dễ ngã, nhưng còn khờ. Chính chị cũng thừa nhận vậy
mà.
- Em lo lắm hả?
- Em không chịu nổi khi thấy Thúy An chịu khổ vì em. - Anh đứng
lên. - Thôi em về, khi nào rảnh nhờ chị qua chơi với cổ giùm em.
Hạ Linh tiễn anh ra đến cầu thang, Huy Bình quay lại, mỉm cười
thân thiện:
- Chị lên đi.
Khi Hạ Linh quay lên rồi, nụ cười trên môi anh vụt tắt, và
khuôn mặt cau lại lầm lì. Anh giận bà Tuyết ghê gớm. Dù không có mặt nghe hết
câu chuyện, nhưng anh biết gia đình Thúy An bị xúc phạm ghê gớm.
Bình thường mẹ anh đã không phải là người có văn hóa. Khi bà
ghét ai thì sự thô bạo sẽ nhân lên gấp đôi. Nghĩ đến tâm trạng của Thúy An, anh
càng thấy giận hơn.
Huy Bình đến công ty của mẹ, anh đi thẳng đến phòng làm việc
riêng của bà, không phải chỉ có mình bà Tuyết, mà ông Tú cũng đang ở đó. Thấy
anh lao vào phòng, bà thừa biết có chuyện gì, bà điềm nhiên lên tiếng trước:
- Con nghe con bé đó kể rồi phải không, khóc dữ lắm chứ gì.
Bây giờ đến hỏi tội mẹ chứ gì, thế đấy, con trai tôi nhẹ dạ thế đấy.
Huy Bình lầm lì chào ông Tú, rồi dùng chân đá chiếc ghế ngồi
xuống:
- Con cố ý sống tự lập là để khỏi liên quan đến mẹ, mẹ hãy
tôn trọng ý thích của con một chút. Đừng đẩy con vào đường cùng, con không muốn
mang tiếng bất hiếu đâu.
- Con đã như vậy rồi chứ còn gì nữa mà mang tiếng.
Huy Bình vẫn không mất bình tỉnh:
- Có thể, nhưng mẹ hãy rạch cho con ranh giới cuối cùng, trước
khi con buộc phải phản ứng nặng nề.
Bà Tuyết đập bàn:
- Mày nói chuyện câu thứ nhất tao còn nhịn, nhưng tới câu thứ
hai là nghe không nổi, ra đi.
Ông Tú lên tiếng:
- Khoan đã, mẹ con gì mà như vậy, ở lại nói chuyện một chút.
Muốn kiếm con không phải là dễ đâu.
Huy Bình quay mặt chỗ khác, như không hề nghe. Đối với bà Tuyết
anh có thể cứng đầu đối đáp, nhưng đối với ông Tú thì còn có một chút vị nể,
anh dị ứng cả cha lẫn mẹ. Ông Tú cũng thừa biết mình không có uy tín gì với con
trai, và cũng không hy vọng gì được anh kính phục, nên cử chỉ anh không làm ông
nổi nóng.
Ông quay qua bà Tuyết:
- Bà đi ra ngoài đi, để tôi nói chuyện.
Bà Tuyết không dám đợi đến câu thứ hai đã đứng dậy ra đi. Còn
lại hai cha con, ông Tú nói một cách thoải mái hơn:
- Mẹ con làm như vậy chẳng hay gì, ba không thích tính nóng nảy
của bà ấy, thật ra ba cũng không đồng tình đâu.
Môi Huy Bình hơi nhếch lên, ông Tú thừa hiểu cái nhếch môi
đó, như là "ba đồng ý hay không con cũng không quan tâm đâu" - Nếu
không có cử chỉ đó thì anh đâu phải là con ông. Trong mấy người con, có ai giống
ông hơn Huy Bình.
Ông nói thản nhiên:
- Người đàn ông không có chí tự lập thì chưa phải là người
đàn ông đúng nghĩa, nếu còn trẻ, ba sẽ đồng ý việc làm của con, coi con như thần
tượng, nhưng ở vị trí của một người trải đời, ba thấy con hơi mù quáng.
- Có thể khi ở tuổi ba, con sẽ thấy như vậy, nhưng bây giờ
con chưa tới tuổi đó, mà cũng không có ý định học kinh nghiệm sống đó.
Ông Tú gật đầu:
- Ba biết con không cần tài sản dơ bẩn này, nhưng các cô gái
thì cần đấy.
- Có thể, nhưng người đó không phải là cô bạn của con.
- Cô Thúy An đó, con nhà nề nếp lắm phải không? Theo bà thì
cô con gái chị Lê cũng rất gia giáo.
- Chắc vậy - Huy Bình nói một cách trơ lỳ.
- Một cô gái có giáo dục kèm theo một sự nghiệp đồ sộ cho chồng,
vẫn lý tưởng hơn là cô Thúy An không chứ gì.
- Có lẽ vậy thưa ba.
- Và tình cảm tuổi trẻ chỉ sôi nổi trong một thời gian thôi,
khi thành vợ chồng rồi thì tình yêu chỉ còn là thứ yếu, cái chính là đầy đủ, sự
nghiệp lẫn gia đình yên ổn.
- Có thể.
- Đừng yêu mù quáng như vậy con trai, người đàn ông dựa vào
người vợ để phát triển, không có gì là xấu hổ cả.
Huy Bình chợt đứng dậy, nhìn vào tận mắt ông buông từng chữ:
- Vì vậy ba đã thuyết phục má lớn cho ba với mẹ con phải
không?
Ông Tú cứng họng không nói được, mà ông cũng không ngờ Huy
Bình nói câu đó. Ông ngồi chết cứng trên ghế không có cách nào mở miệng.
Huy Bình cười một cái, rồi cúi đầu chào một cách lễ phép lẫn
ngạo ngược. Như không thấy sự lúng túng của ông, anh thản nhiên đi ra ngoài.
Gặp bà Tuyết ngồi ngoài ghế, bà gọi giật lại:
- Con đi đâu vậy? Về sao, ở lại cho mẹ nói chuyện.
- Con bận lắm.
- Chẳng lẽ mày đến để cảnh cáo tao hả? Đụng đến người yêu mày
là mày không cần hiếu hạnh phải không?
- Những thứ đó con mất từ lâu rồi, con chỉ xin mẹ, coi như mẹ
không sinh ra con, đừng quản lý con nữa.
- Bình.
- Thưa mẹ con về.
Anh bước dài trên hành lang, bà Tuyết nói với theo:
- Đồ mất dạy.
Huy Bình vẫn tiếp tục đi như không nghe, gương mặt đẹp trai của
anh cau có một cách khắc nghiệt mà nếu bình thường tiếp xúc, sẽ khó ai thấy được.
o O o
Huy Bình dừng xe trước cổng nhà Thúy An, cô bước xuống liếc
vào nhà với vẻ đề phòng rồi nói như nhắc:
- Anh về đi.
Nhưng Huy Bình vẫn ngồi yên trên xe:
- Anh vào nhà được không?
- Anh biết rồi mà.
Huy Bình im lặng một lát, rồi trầm ngâm:
- Chẳng lẽ kéo dài tình trạng này hoài sao An, rồi một lúc
nào đó anh đặt vấn đề cưới xin, nếu cứ như vậy hoài làm sao gia đình em chấp nhận
anh.
Thúy An nhìn vào nhà, cô đứng mà cứ ngọ ngoạy người:
- Để lúc khác gặp rồi nói sao, anh về đi.
- Không.
- Anh Bình - Thúy An kêu lên.
Huy Bình vẫn thản nhiên:
- Im lặng không phải là cách hay đâu, cho anh vào nhà đi.
- Hôm nay anh làm sao vậy, có phải anh cố ý về sớm vì chuyện
này phải không?
- Anh chỉ làm những gì anh thấy anh cần làm, anh muốn chủ động
xóa khoảng cách giữa hai gia đình, em mở cửa đi.
- Không được, trời ơi, mẹ em ra kìa, anh về đi.
Nhưng Huy Bình thản nhiên bước xuống xe. Lúc đó bà Thìn cũng
vừa ra tới, bà ngó ngó ra cổng, cố nhìn vào bóng tối xem ai. Khi nhận ra Huy
Bình, bà nghiêm giọng:
- Cậu tìm con An à? Nó đi chơi rồi, cậu về đi.
Bà định quay vào, nhưng rồi lại nói tiếp:
- Gia đình hai bên không hợp nhau, tốt nhất là đừng qua lại với
con An nhà tôi, lần sau đừng tìm nó nữa.
Nãy giờ Thúy An đứng nép vào bờ rào, cô cố ra hiệu cho Huy
Bình về, nhưng thấy anh có vẻ không chịu đi, cô đành bước ra:
- Mẹ.
Thấy Thúy An, bà Thìn như té ngửa:
- Vậy là hôm nay con đi chơi với cậu ta, con dối mẹ, thật là
quá lắm, vào nhà đi.
Lúc đó ông Thìn cũng đi ra, hình như ông đứng trong nhà thấy
mọi người, Thúy An giận Huy Bình ghê gớm, tối nay có chuyện gì là lỗi tại anh cả.
Ông Thìn nghiêm giọng:
- Lâu nay tôi muốn gặp cậu để nói chuyện, cậu vào nhà đi.
Thúy An vội lên tiếng:
- Ba để cho ảnh về đi ba.
- Con vô đi, ba nói chuyện với con sau.
Thúy An nem nép đi vào nhà, cô chạy nhanh ra nhà sau tìm chị
Hoa cầu cứu, nhưng chị ấy không có nhà. Khi cô lên phòng khách thì mọi người đã
ngồi vào bàn, cô căng thẳng nhìn Huy Bình. Anh có vẻ trầm tĩnh kỳ lạ, hình như
anh không coi chuyện bị nói nặng là ghê gớm. Cũng có thể anh chuẩn bị tinh thần
trước nên mới bình tỉnh ghê gớm như vậy.
Ông Thìn trầm ngâm một lát, rồi nói từ tốn:
- Lúc trước thấy cậu thân với con An, gia đình tôi không từ
chối, gia đình tôi cũng mến cậu, nhưng chỗ người lớn không hợp nhau, thôi thì cậu
và nó hãy dừng lại, đừng để sau này rắc rối, khổ sở nhiều người lắm.
Cách nói của ông nhẹ nhàng quá, bà Thìn dù không ghét Huy
Bình nhưng sự thâm thù đối với bà Tuyết làm bà ấm ức, bây giờ Huy Bình đến, bà
phải cho bà Tuyết thấy để bà ta hết dám nói là ta bám con trai bà ta.
Nghĩ là làm ngay, bà đứng dậy bước qua gọi bà Tuyết.
Ông Thìn quay lại:
- Nói chuyện một mình với cậu Bình được rồi, gọi người lớn
làm gì, bà muốn rắc rối nữa phải không?
- Có người lớn tới thì rạch ròi hơn, nói một lần cho xong rồi
bỏ.
Nghe nói có bà Tuyết tới, Thúy An sợ điếng hồn, cô kéo tay
Huy Bình:
- Anh về giùm em đi mà, em không muốn mẹ anh đến đâu, xô xát
lần đó em cũng đủ khổ rồi, anh muốn xảy ra lần nữa sao?
Thật ra Huy Bình chỉ muốn gặp ba mẹ Thúy An để xin lỗi, không
ngờ bà Thìn gọi mẹ anh tới, chắc chắn sẽ càng thêm mâu thuẫn, bây giờ anh muốn
về cũng không được. Anh đành bảo Thúy An tránh mặt:
- Em đi đâu đi, để một mình anh giải quyết thôi, em không nên
xen vô chuyện này làm gì.
- Chuyện em gây ra mà anh bảo lánh mặt à?
Ông Thìn lên tiếng:
- Con đi ngủ đi, chuyện này con không giải quyết được đâu.
Thúy An đành đi về phòng, trong lòng như lửa đốt, nghỉ đến
chuyện ba mẹ bị bà Tuyết sỉ nhục, cô chỉ muốn bỏ nhà mà đi.
Ngoài phòng khách, ông Thìn tiếp tục trầm ngâm:
- Không phải tôi đem tự ái người lớn ra áp đạt với con cái,
nhưng mẹ cậu đã không chấp nhận con gái tôi, bà ấy thế nào thì cậu hiểu hơn cả
chúng tôi, liệu cậu có thể bảo vệ nổi con gái tôi không?
Huy Bình tự tin:
- Con rất cám ơn vì bác không có ác cảm với con, mấy lần con
muốn xin lỗi về chuyện của mẹ con, nhưng Thúy An không đồng ý, nên con...
Bà Thìn cắt ngang:
- Chúng tôi không cần xin lỗi, chỉ cần cậu đừng làm khổ con
gái tôi, tôi không biết sống với cậu sau này nó khổ không, nhưng trước mắt đã
thấy nó bị khinh rẻ, chưa có gì mà đã mắng nó là trôi sông lạc chợ, nếu thành
con dâu, bà ta còn hà khắc đến nỗi nào, cậu liệu có cản được mẹ cậu không?
- Con không dám hứa điều đó, cũng không hứa là con thuyết phục
mẹ con thương Thúy An, nhưng con có thể hứa chắc chắn là Thúy An sẽ không sống
gần mẹ con.
- Không sống gần chưa chắc là đã yên.
Ông Thìn lên tiếng:
- Chuyện đó còn xa vời, nói sớm làm gì. Vấn đề là hai gia
đình không thuận nhau, tốt hơn hai đứa chia tay để tránh rắc rối sau này.
Huy Bình điềm đạm:
- Chỉ vì chuyện người lớn mà tụi con bỏ nhau, con thấy rất vô
lý, con biết mẹ con hơi quá đáng nên con xin hai bác bỏ qua, và đừng cấm Thúy
An từ chối con.
Bà Thìn do dự không biết nói thế nào, thì có tiếng xe đỗ xịch
ngoài đường. Mọi người nhìn ra, Huy Bình đứng dậy:
- Con xin phép.
Anh đi vội ra ngoài đón bà Tuyết, bà cũng vừa xuống xe. Anh
đi nhanh ra đường, đến gần bà nói trước:
- Lát nữa vô đó, mẹ có thái độ Ôn hòa giùm con được không, mọi
người không ai nặng nhẹ con, mong mẹ đừng làm con mất mặt.
Bà Tuyết gạt ngang:
- Mày tới đây là làm mất mặt tao trước rồi, còn cái gì nữa mà
sợ mất, con mẹ đó muốn gọi tao tới để dằn mặt đây mà, đừng có mong tao nể nang.
- Nếu mẹ đến để gây hấn thì về đi, mẹ đừng vô.
- Đừng cản mất công.
Nói xong bà gạt Huy Bình ra, xăm xăm đi vào nhà.
Vẻ mặt kiêu kỳ của bà làm bà Thìn nóng mũi, và bà trả đũa bằng
cách chào lạnh nhạt.
- Chị ngồi đi.
- Chị gọi tôi tới có ý gì vậy?
Cách nói gai gai của bà làm Huy Bình nóng phừng phừng, nhưng
trước mặt ba mẹ Thúy An, anh không có thái độ phản đối, anh cố nói nhỏ nhẹ:
Cách nói gai gai của bà làm Huy Bình nóng phừng phừng, nhưng
trước mặt ba mẹ Thúy An, anh không có thái độ phản đối, anh cố nói nhỏ nhẹ:
- Hai bác mời mẹ qua nói chuyện để hiểu nhau thôi, không có
gì quan trọng đâu mẹ.
- Con im đi.
Và bà quay sang bà Thìn:
- Có phải chị gọi tôi đến để chứng minh là con tôi đến tìm
con chị phải không?
Thấy bà Thìn làm thinh, bà nói tới:
- Chị tưởng vậy là tôi quê à, không phải vậy đâu.
Bà Thìn cười nhạt:
- Gia đình tôi không đồng ý quan hệ của hai đứa, nhưng hôm
nay con chị tới đây, tôi muốn hỏi chị, tôi cần phải giữ con hay chị phải giữ?
Bà Tuyết cũng cười nhạt:
- Có chút vậy thôi mà cũng làm lớn chuyện, bị thiên hạ khinh
quen rồi, nên vớ được chuyện nhỏ thì làm lớn lên để gỡ thể diện hả.
Huy Bình kêu lên:
- Mẹ.
Anh quay qua bà Thìn:
- Xin lỗi bác.
Nhưng anh là con nít trong mắt bà Thìn, đứa con nít không đủ
sức gỡ lại tội cho mẹ. Bà nóng lên thật sự:
- Không biết ai mới cần gỡ thể diện, con mình dạy không được
mà lo bắt bẻ con người ta, bộ không biết nhục hả?
Bà Tuyết đứng phắt dậy:
- Bà nói ai nhục?
- Mặt nào nhục thì mới lôi đầu đến nghe chửi, tự mà biết...
Lửa đã cháy lên thì khó mà dập tắt được. Thế là hai người đớp
chát qua lại thẳng thừng. Bà Thìn bình thường rất hiền, nhưng bây giờ bị chọc tức,
bà trở nên dữ không thua gì bà chằn. Và đớp vào mặt bà Hiền những câu ra trò.
Ông Thìn cố can vợ, nhưng can không nổi, Huy Bình đứng dậy định
kéo bà Tuyết về, nhưng chẳng những không kéo được mà còn bị bà tát cho một cái
vào mặt. Anh nóng lên, quắc mắt:
- Mẹ quá đáng lắm mẹ ạ, có còn nghĩ tới con không?
- Tao nghĩ tới mày nhiều quá nên mới để cho con mụ này nói nặng,
nếu không có mày thì đời nào tao đặt chân tới cái ổ chuột này cho bẩn chân.
Bà Thìn gào lên:
- Ỷ giàu rồi làm phách hả?
Nãy giờ Hoa đứng dựa tường nhìn mẹ và bà khách đấu khẩu, cô tức
điên lên nhưng cố dằn lại, đến khi nghe bà Tuyết miệt thị nhà mình, cô tức bốc
lên, nhào tới quát vào mặt bà Tuyết:
- Phải rồi, nhà tôi là ổ chuột, nhưng mẹ tôi sạch sẽ, còn bà
là thứ làm bé cho thiên hạ, không biết ai sạch hơn ai đây.
Câu nói của cô làm mọi người khựng lại với mỗi tâm trạng khác
nhau. Bà Thìn cười cay độc:
- Có chuyện đó nữa sao? Sao lâu nay con không nói cho mẹ biết
mụ này hạ lưu đến chừng ấy.
Bà vừa nói hết câu đã bị bà Tuyết bất thần tát cho một cái.
Thế rồi hai bà nhào vô cấu xé nhau với tất cả sự căm ghét hung hăng.
Ngoài cửa hàng xóm tới xem đông nghẹt, ông Thì quát lên:
- Thôi nghe chưa, mấy bà muốn làm xấu mặt nhau phải không?
Mặc kệ Ông quát tháo, hai bà vẫn túm nhau mà giật. Thúy An và
Bình vất vả lắm vẫn không kéo được hai người ra. Thúy An như phát điên lên, cô
hét:
- Con chịu hết nổi rồi, con chết cho mọi người vừa lòng - Và
cô quay người chạy ra ngoài.
Ông Thìn hoảng hốt:
- Đứng lại coi An, con đi đâu vậy, không được làm tầm bậy
nghe.
Hoa chạy theo cô, nhưng Huy Bình gạt cô ra:
- Chị để mặc chúng tôi.
Anh phóng người ra ngoài và kịp giữ Thúy An ở cổng, anh kéo
cô vào sát bờ rào, thở mạnh như hụt hơi:
- Em muốn làm gì vậy, muốn giết anh luôn sao?
Thúy An khóc tức tưởi:
- Tại anh tất cả, nếu anh nghe em thì đã không xảy ra như vậy,
vừa lòng anh chưa.
- Bây giờ không phải là lúc trách móc nhau, người lớn làm anh
đủ điên rồi, tới em nữa hả An?
Thúy An không nói gì, đứng bụm mặt khóc. Huy Bình nhìn ra đường,
rồi chợt kéo tay cô:
- Đi.
Thúy An dằng ra:
- Anh muốn đi đâu?
- Cứ đi theo anh, đừng hỏi.
Thúy An chưa kịp phản ứng thì Huy Bình đã vẫy chiếc taxi đang
chạy tới. Rồi đẩy Thúy An ngồi vào trong, cô kêu lên:
- Giờ này khuya rồi, anh còn muốn đi đâu?
- Anh muốn tìm chỗ yên tĩnh cho em nghỉ qua đêm nay, và hai đứa
cũng cần nói chuyện mà không có người lớn.
- Không được.
Huy Bình thản nhiên nói với người tài xế:
- Đến một khách sạn nào gần đây nhất giùm tôi.
Thúy An kêu lên thảng thốt:
- Không được.
Huy Bình nói át đi:
- Cứ chạy đi.
Thúy An lo lắng:
- Làm vậy chuyện càng tệ hơn đó, anh có điên không?
- Đối với anh, chuyện lúc nãy là quá tệ rồi. Có làm thêm cũng
không tệ hơn đâu.
Thúy An chợt buông xuôi:
- Anh nói đúng, nó quá tệ rồi, đến mức em không còn muốn cứu
vãn nữa, em muốn buông xuôi tất cả, muốn được ở một mình, đừng ai đem em ra dày
xéo nữa.
- Vì vậy anh đưa em đến khách sạn, nếu em không muốn ở ngoài
đường.
Thúy An ngã đầu vào nệm, nhắm mắt thư giãn. Bây giờ cô mới nhận
ra rằng mình mệt rã rời, sau cơn căng thẳng, tay chân cô vẫn còn đang run.
Cô phó mặc cho Huy Bình quyết định mọi chuyện. Khi cả hai yên
ổn trong căn phòng, cô tỉnh táo một chút, ngồi lặng lẽ nhìn Huy Bình.
Anh cũng ngồi xuống cạnh và nhìn Thúy An đăm chiêu:
- Em nói chuyện nổi không?
- Nổi, em đang cần nói mà.
Huy Bình hỏi một cách không vui:
- Chuyện riêng gia đình làm sao chị Hoa biết, có phải em nói
không An?
- Anh muốn nói chuyện gì?
- Làm sao chị Hoa biết mẹ anh là vợ bé?
Thúy An ngẩn ra một chút, cô nhớ lại lời chị Hoa nói lúc nãy.
Rồi trả lời dè dặt:
- Em không ngờ chỉ nói ra điều đó.
- Nhưng có phải em nói không?
- Vâng.
Huy Bình hơi ngã người ra sau, cười nhẹ:
- Anh cũng đoán như vậy.
- Anh không thích phải không?
- Gia đình em mà, em có quyền không dấu, anh cũng không có
quyền trách.
Thúy An cắn môi ngồi im, trong thâm tâm cô thừa nhận chị Hoa
hơi ác. Nhưng cô không muốn đứng về phía Huy Bình để trách chị mình.
Chương 5
Huy Bình ngồi suy nghỉ một chút, rồi nói đều đều:
- Khi tận mắt chứng kiến, anh mới hiểu lỗi hoàn toàn không
thuộc về mẹ anh.
Thúy An nhíu mày:
- Anh thấy mẹ anh làm vậy là đúng chứ gì?
- Mẹ anh không đúng, nhưng quả thật mẹ em đã nói nặng mẹ anh
rất nhiều.
Anh dừng lại quan sát phản ứng của Thúy An khá lâu, rồi
nghiêm giọng:
- Anh không thích tính cách của mẹ anh, nhưng cũng không cho
phép ai coi thường, hay bươi móc đời tư người đã sinh ra anh.
Thúy An hơi tự ái, cô mím môi làm thinh. Huy Bình cũng mím
môi với vẻ bất mãn:
- Dù thế nào đi nữa, đó cũng là mẹ anh.
Thúy An quay phắt lại:
- Vì là mẹ anh, cho nên đồng tình khi bà ấy nói nặng người
khác, xin lỗi, em cũng giống như anh vậy, cũng không thích nghe ai mắng mẹ
mình.
- Sao em không để anh thấy mình là người có lỗi hả An?
- Nói vậy, có nghĩa anh muốn gia đình em im lặng chịu nhục chứ
gì?
- Anh không cần nhà em nhịn nhục, nhưng không nên đem đời tư
mẹ anh ra nhục ma....
Thúy An cắt ngang:
- Anh giống mẹ anh thật đấy, kiêu ngạo và độc đoán, lúc nào
cũng muốn đè bẹp người khác dưới chân, các người tự cho các quyền khinh rẻ người
ta, vì các người giàu hơn à.
- Im đi!
- Tại sao tôi phải im, tại sao tôi cứ phải nhịn nhục, cho là
tôi nhịn được đi, nhưng tôi không cho phép ai mắng ba mẹ tôi.
- Gia đình em cũng không hiền gì đâu.
- Hiền sao nổi với một người quá đáng như mẹ anh, chính anh
cũng không chịu nổi bà ấy.
- Đừng đem chuyện đó ra để quật lại anh, lúc trước anh quý em
vì em hiểu anh, luôn đứng với anh. Nhưng bây giờ chuyện đó qua rồi.
- Anh muốn em cứ mãi nhẫn nhịn mẹ anh, thậm chí quay lại chống
gia đình em chứ gì?
- Không cần phải như vậy, nhưng ít ra em đừng coi thường mẹ
anh. Anh không tha thứ câu chị em mắng mẹ anh đâu.
Thúy An ngồi thẳng lưng lên:
- Chị ấy sẽ không nói nếu mẹ anh đừng ép mẹ em vào đường
cùng, còn nữa, ngay cả em cũng ghét sự hợm hĩnh đó, mẹ anh kém đạo đức mà lên mặt
ta đây, còn đi khinh rẻ người khác, thà biết mình biết người mà người ta
thương.
Huy Bình cười gằn:
- Bây giờ em không cần giấu ý nghĩa thất của em chứ gì? Rất
may là mình chưa đám cưới, anh không bao giờ cưới người khinh thường mẹ anh
đâu.
- Cho nên cách hay nhất là em nghe lời ba mẹ em. Mình chia
tay thôi.
Huy Bình cười nhếch miệng:
- Tốt thôi, đâu cần phải dọa dẫm.
- Đây là lần cuối gặp nhau đó.
Thúy An nói và đứng dậy đi ra cửa, Huy Bình cũng không cản lại,
anh nghe tiếng giày cô hối hả chạy trên hành lang, giống như chạy trốn. Anh
hoàn toàn không có ý định đuổi theo. Chỉ nằm ngữa ra giường, nhin trân trân lên
trần. Khuôn mặt lầm lì bất cần.
Kết cục tối nay xảy ra hoàn toàn bất ngờ, nhưng anh không thấy
choáng váng hay hụt hẫng. Cũng như Thúy An, anh thấy hai bên đã đổ vỡ khó hàn gắn,
chia tay tạm thời hay mãi mãi là cách hay nhất.
Anh ngủ lại khách sạn, đến sáng hôm sau mới về. Sau một thời
gia bỏ nhà đi, lần đầu tiên anh muốn về nhà, như một mái ấm thật sự của mình.
Anh nghỉ làm buổi sáng và tiếp tục ngủ trên phòng mình. Đến
trưa mới xuống tìm đồ ăn.
Bà Tuyết có vẻ ngạc nhiên khi thấy Huy Bình, bà định hỏi thì
anh lên tiếng:
- Mẹ về trễ quá vậy? Mẹ ăn cơm chưa?
- Thế này là sao đây, con ngủ ở nhà à?
- Con về nhà hồi sáng, sáng nay con không đi làm.
Bà Tuyết sai dọn cơm. Chuyện Huy Bình về làm bà mừng khấp khởi,
bà cứ nghĩ sau trận đụng độ hôm qua, anh sẽ quậy tung lên để phản đối.
Chẳng những không quậy mà còn về nhà, có nghĩa là Huy Bình đã
đứng về phía bà, ít nhất nó cũng phải bênh vực mẹ nó chứ.
Hai mẹ con ngồi vào bàn ăn, Huy Bình không muốn nhắc đến chuyện
ngày hôm qua, anh hỏi ngắn gọn:
- Hôm qua mẹ có sao không?
- Mẹ bị nhức đầu suốt đêm, ngủ không được, con mẹ đó nắm tóc
mẹ giựt mạnh quá.
- Từ đây về sau, đừng bao giờ mẹ tới đó nữa.
- Nhưng con thì sao?
- Con cũng vậy.
- Thật không con? Mà con dứt khoát với nó chưa?
Huy Bình lắc đầu:
- Mẹ đừng quan tâm chuyện của con nữa, coi như không có chuyện
gì xảy ra đi, con không muốn nhắc lại đâu.
Bà Tuyết vô cùng muốn biết chuyện gì xảy ra giữa anh và Thúy
An tối hôm qua, nhưng đành ráng không hỏi. Bà biết tính Huy Bình, anh đã không
muốn nói đến thì có nghĩa là chán, và hỏi cũng chỉ làm anh bực mình.
Huy Bình không bỏ mẹ nó, chuyện xảy ra tối qua mà hay, và bà
tận dụng một cách triệt để, giọng bà dịu dàng hẳn đi:
- Hôm qua cả nhà nó xúm lại đánh mẹ, chuyện đó mẹ chịu được,
nhưng đem chuyện đời tư ra chửi, mẹ chịu không nổi.
Huy Bình quay mặt chỗ khác:
- Đừng nói chuyện đó nữa mẹ.
Nhưng bà Tuyết vẫn không bỏ qua cơ hội:
- Mẹ biết đời tư của mẹ không tốt đẹp gì, cho nên mẹ luôn mặc
cảm khi có dâu, con có biết tại sao mẹ muốn con cưới con Kim không, không phải
vì nó giàu đâu.
- Con hiểu rồi, mẹ đừng nói nữa.
- Nó không hề coi thường mẹ, nếu nó là con dâu thì mẹ đỡ mặc
cảm, còn con An làm dâu, mẹ sẽ bị nó và gia đình nó khinh rẻ, và khinh luôn cả
con nữa.
Huy Bình không nói gì, anh bỏ dỡ chén cơm đứng dậy đi lên
phòng. Anh không đủ kiên nhẫn nghe chính vì bà đang nói đúng sự thật về Thúy
An.
Nếu không có tối nay, có lẽ anh vẫn còn tin tưởng về cô. Thúy
An và gia đình cô đã làm cho anh thất vọng. Cô Thúy An khinh rẻ chuyện làm bé của
mẹ anh, nếu cưới nhau, anh và mẹ sẽ chịu sự coi thường của nhà vợ. Đó là điều
anh kỵ nhất.
Anh không phải là người mù quáng về tình cảm. Ngay đêm qua
anh đả quyết định chia tay, thật sự không một chút ray rức, chỉ có sự nhẹ
nhàng. Hình như tình yêu của cô chưa đủ lớn để làm anh bận lòng.
Thậm chí anh cứ ngạc nhiên tại sao lại chấm dứt nhanh thế, nhẹ
nhàng thế. Nếu trước đây mỗi lần thấy Thúy An khóc vì mẹ mình, anh chịu không nổi.
Còn bây giờ thì anh có thể dửng dưng, và anh cũng không tin là Thúy An đau khổ.
Thiên Kim ngã đầu vào vai Huy Bình, tay thò vào túi áo anh, cố
lấy ra tấm ảnh. Nhưng Huy Bình giữ tay cô lại:
- Đừng.
Thiên Kim vẫn không chịu thua:
- Hình gì vậy? Cho em coi với.
- Không có gì lạ cả, coi làm gì.
- Không có gì mà anh cố tình giấu.
Cô nói một cách hờn giận, Huy Bình cười lơ đãng không trả lời.
Cử chỉ anh càng làm Thiên Kim thấy tức. Cô hỏi một cách hoài nghi:
- Có phải hình Thúy An không?
- Không.
- Nếu không sao anh cứ bí mật vậy? Rõ ràng là anh giấu em.
Khuôn mặt Huy Bình cau lại một cách khó chịu:
- Trước mặt anh, đừng bao giờ nhắc Thúy An, em muốn anh quên
hay nhớ cô ta, Kim?
Thiên Kim nhún vai:
- Chẳng bao giờ em muốn điên khùng như vậy.
- Vậy thì đừng bao giờ nhắc nữa.
Thiên Kim buông thõng:
- Thì thôi, em không nhắc. Nhưng hình gì vậy?
- Hình nghệ thuật.
Thiên Kim nhìn anh một cách hoài nghi nhưng không nói ra. Cô
mà nghi ngờ anh còn nhớ Thúy An cũng chẳng khác gì giận cho anh nổi giận. Nhưng
chuyện anh chẳng bao giờ kể về hai người làm cô cứ bất mãn ngấm ngầm.
Cô ngồi xoay người lại, nhìn xuống bờ sông. Trời tối lúc nào
không hay, cô và anh đến đây từ lúc chiều. Hai người nói những chuyện vớ vẩn,
chủ yếu là im lặng ngắm trời mây. Không biết Huy Bình nghĩ thế nào, còn cô chỉ
cần ngồi bên anh là đủ.
Ngồi một lát, Thiên Kim lại gợi chuyện:
- Cái gì làm anh chia tay với Thúy An hả anh Bình? Anh chưa
bao giờ giải thích với em, chuyện đó em có quyền biết mà.
Huy Bình cười thờ ơ:
- Anh không thể dung hòa quan hệ của người lớn với nhau.
- Chỉ có vậy thôi à?
- Em đã nghe mẹ anh nói rồi, em không tin nên muốn kiểm tra
phải không?
Thiên Kim nhún vai:
- Dì Tuyết thì làm sao nói chính xác suy nghĩ của anh, em muốn
chính anh nói.
Huy Bình chợt ngồi thẳng lên:
- Thôi được, anh nói để em hiểu mà tránh, và sao này em đừng
bao giờ hỏi lại nữa, vì mỗi lần nhắc tới cô ta là anh rất khó chịu.
- Khó chịu cái gì?
- Anh không biết.
Thiên Kim trầm ngâm:
- Có phải Thúy An nghe lời gia đình mà làm anh tự ái phải
không?
- Điều đó anh vẫn chấp nhận được, nhưng không tôn trọng mẹ
anh thì thật khó chấp nhận. Nếu cưới nhau mà gia đình vợ lúc nào cũng khinh rẻ
bên chồng thì sao có hạnh phúc.
- Bỏ Thúy An nhanh quá, liệu anh có hối hận không?
- Anh nghĩ là không, thậm chí nhớ lại cô ta anh lại thấy bị
xúc phạm.
- Em sợ là anh để cho tự ái điều khiển hành động, tới một lúc
nào đó anh nhận ra là anh không quên cô ta, em biết làm sao đây?
Huy Bình cười kiêu ngạo:
- Anh không phải mẫu người lãng mạn, hay yếu đuối, tình yêu
bao giờ cũng nằm trong sự kiểm soát của lý trí, anh không thích tô vẽ cho nó.
Thiên Kim lẩm bẩm:
- Lẽ ra em không nên chấp nhận anh ngay, em phải để thời gian
thử thách.
Huy Bình cười uể oải:
- Vẫn còn kịp, anh không yêu cầu em phải theo anh, em có quyền
rút lui mà Kim.
Thiên Kim nhìn anh chăm chăm:
- Anh nói thật đi, tại sao anh trở lại với em?
Huy Bình cũng nói nghiêm túc:
- Sau này anh nhận ra rằng tình yêu cần có sự hòa hợp giữa
hai gia đình, nếu một bên khinh thường một bên thì khó hạnh phúc lắm. Gia đình
em hiểu gia đình anh quá rõ, anh không cần che dấu gì.
- Chỉ có vậy thôi sao?
- Anh thấy vậy là đủ để làm một cuộc hôn nhân tốt đẹp.
- Thế còn tình yêu?
Huy Bình không trả lời, anh kéo cô ngã đầu vào mình, cúi xuống
hôn thật lâu:
- Thế này đủ để em hiểu chưa?
Thiên Kim nhìn Huy Bình một cách dò xét, cô hoàn toàn tỉnh
táo với cái hôn mà cô không biết xuất phát từ cảm giác nào. Nhưng Huy Bình đã
áp môi lên má cô, như không để cô được hoài nghi, mà chỉ có thể chấp nhận.
Khi Huy Bình buông cô ra, cô sửa tóc ngay ngắn lại:
- Anh chẳng ý tứ gì cả. Bộ anh quên chỗ này là quán cà phê hả,
người ta nhìn kìa.
Huy Bình thản nhiên đốt thuốc hút, hoàn toàn phớt lờ xung
quanh. Anh không để ý hai người ngồi bàn sát tường, nhìn xéo qua bàn mình.
Trong đó có một người thỉnh thoảng lại nhìn qua bàn anh.
Nhưng Thiên Kim thì thấy. Cô không xấu hổ, chỉ ngờ ngợ là đã
gặp ở đâu rồi.
Thật ra nếu nhìn kỷ, cô sẽ nhận ra đó là Hạ Linh. Thấy cái
nhìn của Thiên Kim, Hạ Linh cười một cái, rồi quay chỗ khác như không biết hay
quan hệ gì khác.
Cô biết Huy Bình không thấy mình, nên bóc phone gọi cho anh,
thấy bên kia Huy Bình lấy máy ra xem, anh có vẻ lạ lùng vì số máy không quen:
- Alô, tôi đây.
Hạ Linh nói nhấn từng chữ:
- Chị hy vọng cậu chưa quên chị.
- À, chị Linh hả?
- Chị ngồi trước mặt cậu nãy giờ, không biết cậu thật sự
không thấy hay không muốn thấy, nhưng dù sao chị vẫn muốn nói chuyện với cậu.
Huy Bình nhìn quanh quất. Anh không khó khăn gì khi tìm chỗ
ngồi của Hạ Linh, tự nhiên anh tức cười với trò ngộ nghĩnh này, và nói vào
phone:
- Chào chị.
- Tốt, như vậy là chị nghĩ không đúng về cậu, bao giờ cậu về?
- Em định sẽ về đây.
- Chị muốn nói chuyện với cậu một chút, không tránh chị chứ?
- Tại sao chị có ý nghỉ đó? chị em gặp nhau nói chuyện vui lắm
chứ, chị muốn gặp ở đâu?
- Ở ngay đây cũng được.
- Được, vậy cậu đưa Thiên Kim về rồi trở lại, chị ngồi đây chờ.
- Vâng, chị chờ một chút, không lâu đâu.
Huy Bình tắt máy, rồi quay qua nhìn Thiên Kim:
- Để anh đưa em về.
- Ai vậy anh?
- Một người bạn, chị ấy là chỗ quen biết với anh.
- Anh hẹn gặp hả?
- Chị ấy hẹn.
Thiên Kim không thắc mắc gì nữa, cô đứng lên. Huy Bình kéo ghế
cho cô bước ra, cử chỉ anh lịch sự như với những phụ nữ khác. Anh không thấy
phía bàn bên kia, Hạ Linh nhếch môi cười ẩn ý.
Huy Bình đưa Thiên Kim về rồi trở lại quán, Hạ Linh ngồi một
mình chờ anh, anh hỏi ngay khi ngồi xuống:
- Lúc này chị khỏe không?
- Bình thường, còn cậu thế nào? về làm việc cho gia đình có
thoải mái không?
- Tương đối dễ chịu, mà em cũng không coi trọng chuyện đó.
- Không ngờ cậu dứt khoát tư tưởng nhanh như vậy, cậu làm gì
cũng dứt khoát, rạch ròi như vậy dễ thành công lắm.
- Có thể là tốt, hay ngược lại em không biết.
Hạ Linh vẽ những vòng tròn vô hình trên bàn, cô nghiêng đầu
như suy nghĩ, rồi cười cười:
- Chị là dân văn nghệ, chị nghĩ chị rất thoáng trong quan niệm
tình yêu, thậm chí dễ dãi, nhưng chị vẫn không hiểu tình cảm chóng vánh của
Bình, thay đổi nhanh và thích nghi nhanh đến lạ.
Huy Bình thản nhiên:
- Có lẽ những người văn nghệ như chị tôn thờ cái gọi là tình
yêu, còn em thì rất thực tế, lý trí của em mạnh hơn.
- Chị cũng nghĩ vậy, chị biết cậu không phải là người lãng mạn.
Những cảm xúc như đau khổ hay nhớ quá khứ, chắc không có trong ý nghĩ của cậu.
- Có thể là vậy.
Hạ Linh không trả lời, cô chống cằm nhìn ra bờ sông, tự nhiên
cả hai cảm thấy không có gì để nói.
Ngồi im khá lâu, Huy Bình mới lên tiếng hỏi:
- Lúc này chị còn gặp Thúy An không? cô ấy khỏe không?
- Đổ bịnh một trận, nhưng bây giờ khôi phục tinh thần lại rồi.
- Vậy à? còn làm chỗ cũ không?
- Nghỉ rồi, đang xin đi dạy, không biết người ta trả lời thế
nào.
Huy Bình không nói gì, lại im lặng một hồi lâu. Rồi Hạ Linh
nheo mắt:
- Định bao giờ đám cưới vậy?
- Em chưa biết, có thể là cuối năm, chờ em lập công ty riêng
rồi mới tính.
- Cậu làm hòa với gia đình rồi chứ?
Huy Bình nhún vai:
- Cũng không hẳn, chị biết rồi, có những thứ ác cảm không bao
giờ xóa được.
Hạ Linh gật đầu:
- Chị hiểu.
Cô cười cười, rồi nói như nói khơi khơi:
- Có bao giờ cậu nghĩ đến sự đau khổ của Thúy An không?
Huy Bình thản nhiên:
- Em nghĩ cổ không đến nỗi như vậy, chính cổ chủ động chia
tay mà.
- Cậu thật sự nghĩ vậy à?
Huy Bình cười chứ không trả lời. Nụ cười của anh làm Hạ Linh
không ngăn được mỉa mai:
- Nếu mọi người trên đời đều như cậu, thì chắc cuộc đời vui vẻ
lắm, rồi chắc thành đá hết thôi.
Huy Bình vẫn mỉm cười:
- Chị cho là vậy à?
- Cậu làm cho chị có cái nhìn mới về tình yêu đấy.
- Em không biết chị nghĩ thế nào, nhưng đối với em, cuộc sống
là một bài toán, rất rạch ròi, những thứ như là cảm xúc chỉ làm cho rắc rối
thêm thôi.
- Phải, không nên chịu những cái rắc rối như vậy - Hạ Linh
nói một cách mỉa mai.
Huy Bình vẫn thản nhiên:
- Cái gì cũng có cái giá của nó chị Linh ạ.
- Đúng, cái gì cũng có cái giá của nó, nhưng coi chừng cái
giá của cậu là con người bị bám rong rêu đấy, phủi bỏ một tình cảm chẳng dễ như
cậu tưởng đâu.
- Em cũng không mong chuyện đó xảy ra cho em đâu, em nghĩ
Thúy An cũng đã như vậy, sống rất lý trí, như vậy đỡ rắc rối hai bên.
- Cậu thật sự nghĩ như vậy, hay là dựng lên bức tường che chắn,
và đứng sau nó một cách an toàn?
Huy Bình lắc đầu:
- Em không rắc rối thế đâu.
- Chị cũng mong như vậy.
Cô ngừng lại, nhìn thẳng Huy Bình:
- Chị không tự cho là mình hiểu người. Nhưng chuyện tình cảm
chị tin là chị nhạy bén hơn cậu nghĩ.
- Chị cho là em chưa hiểu hết chính mình?
Hạ Linh nghiêm giọng:
- Cậu dừng lại đi, khi chưa hiểu mình thì đừng nên làm gì cả,
đừng để sự tự ái quyết định mọi việc, cậu nghĩ con trai là phải mạnh mẽ à,
không phải vậy đâu, yếu đuối hơn con gái ấy.
Thấy Huy Bình chỉ cười nhã nhặn, Hạ Linh thừa biết anh không
muốn nghe. Cô hiểu mình nên dừng lại. Cô bèn nói qua chuyện khác:
- Nghe nói cậu định mở công ty riêng hả?
- Vâng.
- Vẫn thuộc lĩnh vực của cậu chứ?
- Vâng, à, em định đến nhà chị ấy.
- Chuyện gì?
- Em định mời anh Lộc về làm chung với em, anh em làm việc
lâu ngày nên em thích không khí quen thuộc, chị nói với ảnh dùm em nghe.
Hạ Linh lắc đầu thẳng thừng:
- Tụi chị thích sự Ổn định, thay đổi chỗ làm với chị là cuộc
sống biến động, chị khôg thích đâu.
Sợ Huy Bình thuyết phục, cô bèn chấm dứt câu chuyện:
- Chị đi từ chiều giờ rồi, bây giờ chị phải đi đây.
- Để em đưa chị về.
- Thôi khỏi, chị có xe mà.
Huy Bình gật đầu:
- Vâng, chị về.
Hạ Linh đứng dậy đi ra, được vài bước cô chợt ngoáy đầu lại:
- Dù em với Thúy An thế nào, chị cũng không quan trọng lắm,
bao giờ rảnh đến chị chơi, anh Lộc trông em lắm.
- Vâng.
Huy Bình ngồi yên đợi Hạ Linh đi ra khá lâu mới đứng dậy. Câu
chuyện lúc nãy đã chiếm khá nhiều thời gian của anh, anh nhìn đồng hồ rồi vội
vã rời quán. Anh đã đến trễ hẹn với khách hàng, thời gian này bận chuẩn bị cho
công ty, anh không còn thời gian hay đầu óc nghỉ tới chuyện khác, cho nên chuyện
Hạ Linh chỉ làm anh nghĩ thoáng qua.
Mãi nhìn phía trước, nên anh không để ý một chiếc xe từ lề đường
đi ra, đến khi tới quá gần anh mới thắng thật gấp, nhưng cũng đủ quẹt mạnh vào
đầu xe cô ta. Chiếc xe đổ xuống, làm cô gái chúi ngã xấp xuống đường.
Huy Bình thở hắt, rồi ngừng xe bước lại cô gái. Đến lúc đó
anh mới nhận ra đó là Thúy An. Anh thoáng cau mặt, rồi lên tiếng:
- Có sao không?
Thúy An không bị đau lắm, nhưng quê vì bị té trên đường, cô
quýnh quáng phủi bụi mà không để ý đến người va mình. Nhưng khi nghe giọng nói
quen thuộc, cô quay phắt lại, trong một phút, vẻ mặt cô đờ ra. Huy Bình nhìn
cô, rồi nhắc lại:
- Có sao không?
- Không.
Cô bước đến dựng xe. Nhưng Huy Bình đã nhanh chân đến dựng nó
lên, anh nhắc lại có vẻ trách nhiệm hơn:
- Kiểm tra lại coi có bị gì không?
- Không sao đâu.
Thúy An trả lời rồi dắt xe đi một cách máy móc. Cả hai thật sự
bối rối trước tình huống này, và vì bất ghờ quá nên ai cũng có tâm lý né tránh.
Thúy An có vẽ lúng túng vì đạp hoài mà xe không nổ, cô quyết
định dắt xe đi tìm chỗ sửa. Rất may là tiệm sửa xe không xa lắm. Cô vừa đi vài
bước thì Huy Bình gọi lại:
- Chờ một chút.
Thúy An ngoái lại:
- Không sao đâu, tôi tự đì sửa được.
Huy Bình bước tới vịn tay lái:
- Đứng đó giữ xe giùm, để tôi sửa cho.
Thúy An lắc đầu một cách cương quyết:
- Không sao mà, tôi tự dắt được, anh cứ đi đi.
- Thôi được.
Huy Bình không nói gì, anh trở lại xe mình và phóng đi hật
nhanh, cử chỉ có vẽ bất cần.
Thúy An mím môi nhìn theo rồi ngó đi chỗ khác. Cô dẫn xe vào
chỗ sữa rồi ngồi ngoài thềm đợi. Thật ra xe không hư gì nhiều, nhưng cô cảm thấy
tức quay quắt cách vô trách nhiệm của người gây họa cho mình. Với người lạ có lẽ
cô sẽ chẳng quan tâm, nhưng Huy Bình cư xử như vậy càng làm cho cô thấy căm giận.
Một lát sau Huy Bình chợt quay lại. Anh lẳng lặng ngồi xuống
bên cạnh Thúy An, nhìn người thợ sửa xe. Cô cũng im lặng quan sát cách làm việc
của anh ta.
Anh ta thử xe xong rồi quay qua hỏi:
- Xe này của anh hay của chị?
- Của tôi, bao nhiêu tiền vậy anh.
Vừa nói cô vừa loay hoay mở giỏ. Nhưng Huy Bình lên tiếng:
- Để tôi.
Anh đưa tiền cho người thợ, rồi bước đến nói nhỏ với Thúy An:
- Đi uống cà phê được không?
Thúy An lập tức lắc đầu:
- Không.
- Một chút thôi, không lâu đâu, tôi cũng có chuyện phải đi nữa
mà.
- Tôi không đi.
Huy Bình nhìn cô, rồi nhìn chỗ khác:
- Có cần phải gay gắt như vậy không?
Thúy An nhếch môi, khuôn mặt lạnh như tiền:
- Không phải là gay gắt, nhưng cũng chẳng có gì cần để nói.
- Thật vậy à?
- Hãy tự hỏi lại mình đi.
- Hỏi gì?
- Không biết.
- Thật quá đáng.
- Muốn nói người khác thì hãy xét lại mình trước đã.
Nói xong cô dắt xe bỏ đi, Huy Bình nhíu mày nhìn theo. Rồi lầm
lì đến lấy xe. Anh phóng nhanh qua mặt Thúy An mà không hề quay lại.
Thúy An ngước mặt nhìn lên trời, cố tỏ vẻ bất cần. Nhất là cô
không muốn khóc ở giữa đường thế này.
Khi về đến nhà, không hiểu sao cô muốn gọi điện cho Hạ Linh
ngay. Nhưng vừa nghe tiếng Hạ Linh, cô lại lẳng lặng bỏ ống nghe xuống.
Cô cầu mong cho mình được quên mau đi, con người đáng ghét
đó.
Thúy An bước vào quán ăn Thành Tâm, cô đứng bên ngoài cửa
nhìn vào trong tìm kiếm. Từ ngoài cô đã thấy ông Thìn giơ tay ra hiệu, cô len
lõi qua các dãy bàn đi về phía ông.
Ông Thìn không ngồi một mình, trong bàn còn có một thanh
niên. Thúy An chào anh ta rồi ngồi xuống cạnh ông Thìn:
- Ba gọi con chi vậy ba?
Ông Bình khoát tay về phía người thanh niên:
- Anh này lúc trước là học trò của ba, con không nhớ sao?
Thúy An đưa mắt nhìn anh ta, cô hoàn toàn không nhận ra một
nét quen nào. Học trò ba thì có vô số, mà bây giờ họ cũng lớn hết, làm sao mà
nhớ nổi.
Tuy vậy cô cũng gật đầu:
- Chào anh, chắc trước đây anh hay đến nhà em chơi lắm.
Ông Thìn nói như nhắc:
- Anh Huấn hay đến cộng sổ giúp ba hồi đó, gặp mặt cũng nhiều
lần, con không nhớ sao?
Sợ bị mất lịch sự, cô nói:
- Dạ nhớ.
Và cô lịch sự hỏi:
- Bây giờ anh Huấn làm gì?
- Anh làm hiệu trưởng của một trường tư thục, trường cấp ba
đó An.
- Vậy à.
Ông Thìn lên tiếng:
- Ba đang nhờ anh Huấn nhận con vào trường, cậu ấy đồng ý rồi
đấy.
Thúy An ngỡ ngàng nhìn Huấn:
- Nhận dễ dàng vậy sao anh?
- Có gì đâu An, có đủ hồ sơ là được rồi.
- Nhưng em nghe nói mấy trường như vậy thường tìm giáo viên
giỏi, có kinh nghiệm, còn em thì chưa đứng lớp bao giờ.
Huấn cười dễ dãi:
- Không sao, chỉ cần An có bằng là đủ rồi, thầy đã bảo, anh
làm sao dám từ chối. Với lại ai cũng cần người có kinh nghiệm thì những người mới
ra trường làm sao có việc làm?
Thúy An nhận xét hồn nhiên:
- Anh Huấn nhận xét thoáng ghê.
- Có gì đâu.
- Vậy bao giờ em bắt đầu được hả anh?
- Bây giờ cũng gần cuối tuần rồi, thứ hai tuần sau anh đến
nhà lấy hồ sơ, và đưa An đến trường để dự giờ.
- Ôi, cứ để em tự đi, anh đến làm gì.
- Không sao, An chưa quen thì để anh hướng dẫn, với lại anh
cũng đi ngang nhà mà.
- Vậy thứ hai là em dự giờ rồi? Run thật.
- Chỉ ngồi xem người ta dạy thôi, run gì, người dạy run với
em thì có. Anh sẽ chọn người dạy giỏi hướng dẫn An, bao giờ cứng thì bắt đầu đứng
lớp.
Thúy An cười sung sướng thật sự:
- Bỗng nhiên có người nhận em, lại được ưu ái như vậy, em may
mắn thật đó, tháng lương đầu tiên em sẽ khao anh, em hứa thế.
Huấn cũng cười theo cô:
- Nói thì nhớ đó nghe, anh chờ đấy.
Ông Thìn xen vào:
- Có dạy được không mà đòi lương, ba sợ phải trả lương cho
anh Huấn đấy.
Thúy An hỉnh mủi:
- Con đâu có tệ như vậy. Anh thấy em có tệ vậy không anh Huấn?
- Anh nghĩ Thúy An sẽ giỏi nhự..anh.
Thúy An cười phá lên:
- Thế mới gọi là khiêm tốn chứ, mà anh Huấn, anh là hiệu trưởng
chứ không dạy hả? Anh có nhận lớp nào không?
- Công chuyện của anh bù đầu, không có thời gian đứng lớp.
- Vậy hả.
Ông Thìn lên tiếng:
- Con hỏi nhiều quá, tò mò thật.
Huấn cười rồi quay qua ông Thìn:
- Dạ không sao đâu thầy.
- Bây giờ thầy về, em bận công việc gì thì cứ đi đi.
- Dạ để con đưa thầy và Thúy An về.
Thúy An khoát tay:
- Thôi khỏi, em có xe rồi, cám ơn anh Huấn nha.
- Có gì đâu, vậy tạm biệt An nha. Thứ hai chuẩn bị sẵn, anh đến
đón An.
Thúy An định lắc đầu thì ông Thìn lên tiếng:
- Như vậy cũng tốt, thầy cũng yên tâm. Thầy giao nó cho em đấy.
- Dạ.
Huấn đứng lên:
- Thưa thầy em về, chào Thúy An.
- Dạ.
Chờ Huấn đi rồi, Thúy An quay qua ông Thìn:Thật sự là con
không nhớ nổi ảnh, hồi đó ảnh hay đến nhà mình lắm hả ba?
- Lớp nó học là lớp ba chủ nhiệm đầu tiên khi về trường, nên
ba nhớ hết từng đứa, năm nào tụi nó cũng về trường thăm ba cả.
Thúy An ngạc nhiên:
- Ra trường lâu thế mà vẫn còn về thăm à?
- Ừ.
- Không biết mai mốt đi dạy con có học trò thân như ba không.
- Thúy An nói một cách tư lự, rồi như nhớ ra, cô nói thêm:
- Anh Huấn còn trẻ như vậy mà làm hiệu trưởng, hay chứ ba.
- Nó có gia đình đỡ đầu, thành công cũng dễ hơn là bắt đầu từ
cái không có gì.
Ông chợt nghiêm khắc nhìn Thúy An:
- Lúc này con còn gặp thằng Bình không?
- Dạ không.
- Con nói dối ba mẹ nên mới có chuyện xô xát lần đó, lần này
nếu con còn dối, ba mẹ sẽ không bỏ qua, nghe chưa?
- Dạ.
- Ba sẽ tìm chỗ khác tốt hơn cho con, chỗ này gia đình nề nếp,
con không được dại dột quen mà không biết gốc gác người ta, để ba mẹ chọn cho
con.
Thúy An xụ mặt xuống:
- Con không muốn có chồng đâu ba, không thương ai nữa thì làm
sao lấy chồng, con sẽ sống một mình đến già.
- Không được nói bậy, con làm sao mà sống một mình chứ.
Thúy An định nói, nhưng ông đã khoát tay:
- Chuyện đó cũng còn sớm lắm, khoan hẳn nói, điều con phải
làm giờ là cắt đứt hẳn với cậu Bình đó, ba không muốn sau này con gặp rắc rối.
Thúy An gật đầu một cách ão não. Thật ra ba không cần phải
lo, cô có muốn yếu đuối cũng không được, vì Huy Bình đâu có tìm cách lung lạc
cô.
Anh ta chấm dứt tình cảm này bằng cách quay lại tình cảm cũ.
Con người tính toán như thế quên đi là hơn. Cuộc sống tinh thần của cô bây giờ
chẳng khác nào địa ngục, tăm tối và trống rỗng. Huấn xuất hiện lúc này như một
cứu cánh. Cô không quan tâm đến bản thân anh, nhưng cái mà anh mang tới lại rất
cần, nó làm cô nghĩ và trông chờ anh nhiều hơn.
Sáng thứ hai Huấn đến đón Thúy An, anh đến sớm hơn giờ hẹn
nên cô chưa chuẩn bị xong. Lúc đi ra thấy anh ngồi ở phòng khách, tự nhiên cô
nhớ lại hình ảnh Huy Bình lần đầu khi đến đây. Đó là lần đầu tiên anh đến, và
cũng để chở cô đi làm, hai người đều nhiệt tình như nhau. Có điều Huấn làm điều
này vì ba cô hơn là vì thích cô. Nó không giống Huy Bình.
Lúc trên đường đi, Huấn gợi chuyện:
- Anh thấy hình như Thúy An thật sự không nhớ anh.
Thúy An hơi bất ngờ một chút, nhưng rồi cô ứng xử rất nhanh:
- Đúng là em không nhớ anh thật đấy, nhưng ai là học trò của
ba em thì em đều xem là thân nhau. Mà em biết anh cũng coi em là người thân phải
không?
- Anh cảm thấy thân với An lâu rồi, nhưng hồi đó còn bé quá
nên An khó biết.
- Vậy hả anh? - Thúy An hỏi một cách lơ mơ.
Huấn có vẻ thích nói về đề tài này, anh tiếp:
- Anh nhớ lần đầu tiên tụi anh đến thăm thầy, người gặp đầu
tiên là An, đang chơi búp bê trước sân.
- Anh nhớ dai quá nhỉ, chuyện đó lâu quá, chắc mười mấy năm rồi.
- Không lâu tới vậy đâu.
Thúy An nghiêng đầu nghĩ nghĩ, rồi lắc đầu:
- Em còn chơi búp bê có nghĩa là còn nhỏ, em nghĩ là hơn mười
mấy năm rồi đó chứ.
Huấn cười cười:
- An học lớp tám chứ không phải nhỏ.
- Ồ, sao anh nhớ hay vậy?
- Em biết lúc đó tụi anh nói với nhau thế nào không? Con gái
thầy xinh quá, có thằng thắc mắc tại sao lớn rồi mà còn chơi búp bê.
Thúy An cười phá lên:
- Có chuyện đó nữa hả? Vui quá nhỉ.
Huấn nói như nhận xét:
- An lớn lên vẫn xinh như lúc nhỏ.
- Em nghĩ phải khác nhau chứ anh, người lớn rồi sao giống con
nít được.
- Tất nhiên người lớn có cái đẹp khác, nhưng nói chung đại
khái là như vậy.
Thúy An gật đầu:
- Em hiểu rồi.
Và cô nôn nóng hỏi sang chuyện khác:
- Khoảng bao lâu thì em bắt đầu lên lớp hả anh?
- Không lâu đâu, nhưng vì An vào giữa năm nên nhận một lớp
thôi.
- Sao em hồi hợp quá.
- Đừng lo, vào trường lúc nào cũng gặp anh mà. Cứ coi anh là
người nhà, không có gì phải sợ.
- Em đâu có sợ anh Huấn, sợ đứng dạy thôi.
- Thúy An làm sao mà dạy không được chứ.
- Có phải anh nói em phải bắt chước ba em không?
- Anh nghỉ An không cần phải bắt chước.
Sao anh ấy cứ tìm cách khen mình thế? Rủi mình không được như
vậy thì quê lắm. Thúy An nghĩ thầm trong đầu, tự nhiên cô thấy như bị áp lực.
Thật ra có bóng che của ba cũng khổ. Lúc nào cũng phải cố gắng không muốn mất
đi ý nghĩ tốt đẹp về mình.
Đến trường, Huấn đưa Thúy An vào văn phòng, anh giới thiệu cô
với một giáo viên hướng dẫn. Cô theo cô ta xuống lớp, còn anh vào phòng làm việc
của mình.
Huy Bình bước xuống xe, không hề nhìn đến cô gái giúp việc
đang lăng xăng chào mình, anh khoát tay đi thẳng vào phòng khách
Mọi người tron gia đình đã ngồi đó khá lâu, thấy Huy Bình đi
vào, ai cũng nhìn anh một cái, nhưng không ai buồn mở miệng.
Huy Bình cũng không hề bị xúc phạm về sự lạnh nhạt đó. Đối với
mọi người trong gia đình nhà lớn, gặp nhau không chửi vào mặt nhau là hay lắm rồi,
lịch sự chỉ là vờ vịt, anh không cần mấy cử chỉ giả tạo đó.
Anh thản nhiên ngồi xuống chiếc ghế trống, không hề chào và
cũng không nhìn đến ai, ngoài câu nói ngắn ngủn với ông Tú:
- Xin lỗi vì con tới trễ.
Ông Tú khẽ cau mày, nhắc nhẹ:
- Ít ra con cũng phải chào mẹ một cái chứ
Huy Bình thản nhiên như không nghe.Cử chỉ ngược ngạo đó khiến
mọi người cười nhếch môi mỉa mai. Bà Tú dài giọng:
- Không dám nhận đâu, ông đừng đòi hỏi cao quá chứ.
Thấy sắp có mòi gây chiến, ông Tú vội khoát tay:
- Thôi không nói nữa, bây giờ nói vô chuyện chính đi.
Ông giữ vẻ mặt nghiêm trang hơn:
- Hôm nay tôi muốn gia đình họp lại để chia tài sản cho các
con, lẽ ra tôi có thể làm chuyện này một mình, nhưng tôi muốn có mặt tất cả,để
sau này không có chuyện bất mãn giữa mấy anh em.
Bà Tú nói với vẻ nôn nóng:
- Ông hợp mặt vậy cũng được, bình đẳng vậy cũng được, nhưng
cũng phải sao cho hợp lý đấy.
Ông Tú hiểu bà muốn nói gì, ông gạt phăng:
- Tôi hiểu chuyện tôi làm, đừng có nghi kỵ như vậy, đứa nào
cũng là con như nhau, không cần bà phải nhắc tôi cũng biết làm gì mà.
Khi ông nói câu đó, vẻ mặt Huấn thoáng thay đổi. Nhưng anh
không có phản ứng gì. Thông nhướng một bên mắt như mỉa mai. Còn bà Tú thì cười
khẩy:
- Phải không?
Huy Bình nhìn cử chỉ của hai ông anh, anh nóng lắm, nhưng vẫn
im lặng bất cần 6
Ông Tú hắng giọng:
- Ba anh em con đứa nào cũng có cơ sở riêng rồi, chuyện đó ba
không phải lo nữa, mỗi đứa sống thế nào thì tùy thuộc vào khả năng xoay sở của
mình, chuyện đó anh em không có gì để so đo nữa.
Nói đến đó, ông tự nhiên nhìn qua Thông, anh gườm gườm nhìn
Huy Bình bằng tai nhìn thù hằn ngấm ngầm. Cái nhìn đó làm ông Tú cau mày:
- Cho dù có chuyện gì, thì cuối cùng tụi bây cũng là anh em,
nhớ đấy.
Bà Tú khó chịu:
- Biết rồi, đâu cần ông phải nói mãi như vậy, nói chuyện
chính đi.
- Đã là anh em thì không có chuyện phân biệt đối xử. Cho nên
khi chia tiền cho các con, đứa nào cũng có phần bằng nhau, ba...
Ông chưa nói hết câu bà Tú đã cắt ngang:
- Không được.
Ông Tú cau mày:
- Cái gì không?
- Con thì đứa nào cũng là con, nhưng con nào phải phân biệt
cho rõ ràng, không có chuyện chia đều như vậy đâu.
- Bà muốn nói gì đây?
Không thèm đếm xỉa đến chuyện Huy Bình đang có mặt, bà Tú nói
thẳng thắng:
- Không có chuyện đem con rơi đem đánh đồng với con chính thức
đâu, chia cho phần nhỏ là may lắm rồi, đừng bắt tôi nhượng bộ thêm nữa.
Ông Tú chưa kịp trả lời thì Huy Bình đã cười lạnh lùng:
- Con không cần tiền của ba đâu, một xu cũng không cần, tiền
của mẹ con cũng đủ để mua cả hai cơ sở của hai anh rồi, cần gì mấy đồng lẽ của
ba chứ.
Chương 6
Huấn và Thông nóng mũi định lên tiếng, nhưng ông Tú đã khoát
tay cản lại, ông nhìn Huy Bình với vẻ không bằng lòng:
- Con có thể không cần gì ở ba, nhưng không cần kiêu ngạo như
vậy.
Huy Bình vẫn thản nhiên:
- Sự thật thì nói thế nào cũng vậy thôi.
Anh quay sang nhìn thẳng vào mặt bà Tú:
- Dì không cần lo mất phần của mấy anh, con không nhận gì ở
ba đâu, nhưng con chỉ muốn dì nhớ điều này, cuộc sống của dì và mấy anh đều từ
đồng tiền của mẹ con tạo ra đấy. Cái gì cũng có cái giá của nó, dì không mất
không đâu.
Nói xong, anh đứng dậy bỏ về, bà Tú tím mặt ngồi im, rồi bùng
lên:
- Thằng con rơi của ông nói vậy mà ông cũng để yên cho nó à,
ông có đủ tư cách làm cha nó không, nó coi ông ra gì không?
Ông Tú ngao ngán lắc đầu:
- Dù nó có mất dạy thế nào, thì đó vẫn là sự thật, tại sao bà
không biết cách dừng lại để cho nó nể bà, lấn nó vô tường chi vậy?
Bà Tú hằn học:
- Tại có ông bao che mà, việc gì nó phải nể nang tôi, cái thứ
con rơi không biết thân, mẹ nó như vậy bảo nó có giáo dục sao được.
Thông nhăn nhó khó chịu:
- Thôi đi mẹ, đang bàn chuyện tiền bạc, đem chuyện cũ rích ra
nói làm gì.
Đang cơn hỏa không biết trút vào ai, nghe Thông nói, bà lập tức
chĩa về phía anh:
- Còn mày nữa, có bồ cũng không giữ nổi, bị thằng đó phỗng
tay trên không biết xấu hổ, mày còn dám mở miệng can thiệp à.
Thông lặng người ngồi yên, chuyện Huy Bình ngang nhiên cướp
đi Thiên Kim khi anh và cô đã đính hôn, là một nỗi nhục không xóa được, vết
thương lòng đang vùi lấp lại bị đem ra đay nghiến khiến anh nổi điên. Anh đứng
phắt dậy, nhìn bà Tú như đổ lửa:
- Mẹ như vậy, không giữ nổi chồng cũng đúng thôi.
Và anh bỏ đi, bà Tú chết sững vài giây, rồi tru tréo lên:
- Cái nhà này nát bét hết rồi, cha như vậy nên con cái không
dạy thằng nào được. Sao thân tôi khổ vậy quá trời?
Rồi bà khóc bù lu bù loa, ông Tú lắc đầu ngao ngán, rồi đứng
dậy bỏ đi.
Huấn đứng dậy, rồi đến gần bà Tú:
- Những gì không cứu vãn được thì tập bỏ qua đi mẹ, mẹ cứ
nuôi thù hận thì có ích gì. Lẽ ra cả nhà có thể ngồi nói chuyện tối nay, nếu mẹ
không khơi lên chuyện cũ.
Bà Tú tức tối:
- Cả con cũng đổ lỗi cho mẹ nữa sao?
- Con không đổ lỗi, nhưng chuyện mấy chục năm rồi mẹ còn cố
chấp làm gì.
- Mẹ không đồng ý ổng chia như vậy là muốn con với thằng
Thông được phần hơn, con không hiểu sao?
- Con biết, nhưng thêm một chút cũng đâu có giàu thêm bao
nhiêu, con đâu có cần tiền đó.
Anh ngừng lại một chút, rồi nói tiếp:
- Ba muốn chia thế nào tùy ba, mẹ đừng giành giật làm gì, nói
cho cùng, thằng Bình nói đúng. Con nghĩ nó sẽ không nói câu đó nếu mẹ không coi
thường nó.
Bà Tú nghiến răng:
- Riết rồi mày cũng theo ba mày luôn, tao nghiến răng chấp nhận
con mẹ đó vì muốn tụi mày sung sướng, không ngờ tụi bây trả ơn tao như vậy phải
không?
Huấn không nói gì, chỉ lặng lẽ bỏ đi. Không bao giờ anh nói
chuyện được với ai trong gia đình, và anh phải bỏ đi trước đi cơn thịnh nộ của
mẹ chuyển qua mình.
Anh ra sân lấy xe, chạy lang thang ngoài đường. Và trong tâm
trạng buồn chán, anh đến nhà Thúy An. Lúc này anh cần gặp một tính cách vui vẻ
và cái gì đó hồn nhiên như cô để đỡ thấy căng thẳng.
Khi anh vào nhà thì gặp ông Thìn ngồi ở phòng khách. Thời
gian này anh thường đến chơi nên sự xuất hiện của anh không làm ông ngạc nhiên.
Và ông tiếp anh đặc biệt niềm nở:
- Tối nay em không đi dự sinh nhật à?
Huấn ngạc nhiên:
- Sinh nhật ai hả thầy?
- Nghe con nói cô nào trong trường, nó đi hồi chiều đấy.
Huấn mỉm cười:
- Mấy cô còn trẻ nên thích tiệc tùng, trong trường em không
chú ý chuyện đó.
- Thầy thấy con An có vẻ chịu bạn bè, nó hay đi chơi với mấy
cô trong trường, con nhỏ còn ham vui quá.
- Thúy An còn trẻ mà thầy.
Ông Thìn đứng dậy:
- Lâu quá không xử dụng bàn cờ, hôm nay chơi vài ván xem thầy
còn nhạy bén không.
Ông bước qua tủ lấy bộ cờ tướng, bày ra bàn. Huấn không hứng
thú chơi cờ lắm, nhưng có tâm trạng chờ Thúy An về, nên anh rất mừng khi có cớ
ngồi lại lâu.
Chơi được vài ván thì Thúy An về. Cô có vẻ mừng khi thấy anh,
ngồi xuống cạnh ông Thìn, cô nhìn anh một cách vui vẻ:
- Anh Huấn đến lúc nào vậy?
- Anh tới lâu rồi, nghe thầy nói em đi sinh nhật hả?
- Dạ, sinh nhật của Bích Nga đó anh. Nó mời nhóm tụi em với bạn
cũ của nó, cũng vui lắm.
Ông Thìn xen vào:
- Sao các cô không khi nào mời hiệu trưởng hết vậy?
Thúy An cười phá lên:
- Ba biết không, chứ hiệu trưởng trường con nổi tiếng là ông
cụ đấy, anh ấy chẳng thích tiệc tùng đâu, em nói có đúng không anh Huấn?
- Vào trường chưa lâu mà biết nhiều chuyện quá nhỉ?
- Chứ gì nữa, mấy chị kể em nghe nhiều chuyện lắm kìa, hối lộ
đi rồi em kể anh nghe.
Huấn mỉm cười:
- Anh đâu có dại dột mà hối lộ để nghe người ta nói xấu về
mình.
- Không có chuyện đó đâu, khen thì có.
Ông Thìn xếp bàn cờ lại:
- Thôi đi ngủ sớm, anh em cứ ngồi nói chuyện đi nhé.
- Dạ.
Ông Thìn đứng dậy đi vào trong, Thúy An nhìn theo rồi nháy mắt:
- Anh biết không, ba em cứ nhắc em phải dạy dỗ cho đàng
hoàng, ngày nào ba em cũng nhắc, riết em hết dám bê bối luôn. Ủa, nhưng sao anh
đến chơi tối vậy?
Huấn hơi lúng túng:
- An muốn anh về lắm hả?
Thúy An xua tay:
- Đâu có, tại thấy anh đến tối nên ngạc nhiên thôi.
Huấn suy nghĩ một chút, rồi đề nghị:
- An có mệt không? Đi uống cà phê với anh nhé, đi một chút
thôi rồi về.
Thúy An tò mò:
- Bộ hôm nay anh có chuyện gì buồn hả?
- Đâu có, tại muốn uống cà phê với An thôi.
- Vâng, đi thì đi, chờ chút nha, để em vô nói với mẹ.
Thúy An chạy vào trong một chút rồi đi ra. Cô tựa lưng vào ghế
một cách dễ chịu, và vô tình hát nho nhỏ một mình. Không để ý cái nhìn của Huấn.
Anh im lặng một lát, rồi nói như nhận xét:
- An có vẻ vô tư quá, lúc nào cũng thấy em cười, anh thích những
cô gái như vậy. Nhìn em anh thấy cuộc sống thật dễ chịu.
Thúy An ngồi thẳng lên:
- Không hẳn như vậy đâu.
- Nghĩa là gì?
- Em không biết nữa, có lẽ tại tính em vui vẻ quen rồi, nên
hay cười, chứ em không có gì đáng vui cả.
Cô ngừng lại một chút, rồi thở dài:
- Ngược lại đấy.
- Ngược lại?
- Vâng.
Thấy Huấn có vẻ suy nghĩ, cô vội tìm cách nói sang chuyện
khác:
- Mình vừa đi ngang quán gần nhà em nhất, sao anh Huấn không
ghé?
- Anh quên, thôi vào quán kế vậy.
Thúy An chợt đổi ý:
- Hay mình đi một vòng chơi đi anh, giờ này tối rồi, ngồi
cũng không được lâu đâu.
Huấn chìu ý cô, anh cho xe chạy vòng ra phía bến Bạch Đằng.
Anh trở lại câu chuyện lúc nãy:
- Một người như Thúy An cũng có chuyện buồn sao?
Anh vừa hỏi vừa nhìn qua cô, thấy cô trả lời với nụ cười tư lự,
anh nói tiếp:
- Anh nghĩ, sống trong một gia đình hạnh phúc, có một chỗ làm
vừa ý, An đủ điều kiện để nghĩ rằng mình là người sung sướng đấy, trừ khị..
Thúy An quay lại nhìn Huấn:
- Anh nói trừ phi gì?
- Trừ khi em giận hay chia tay người yêu.
Thúy An thở dài:
- Người ta thường thấy đau khổ khi mất mát, còn em thì cho rằng
em mất để tránh đau khổ về sau, nên em ráng nghĩ đó là sự thoát nạn.
Huấn nhướng mắt:
- Ráng nghĩ?
Thúy An cười gượng:
- Vâng, nó là một kiểu tự lừa bịp mình, tự xây cảm giác giả tạo
ấy mà.
Huấn lại im lặng như suy nghĩ. Anh cảm thấy ngạc nhiên như
khám phá một điều mới mẻ ở Thúy An. Một tính cách mà anh chưa từng biết, anh
không biết gọi là gì. Chỉ có khái niệm là cô không là con nít như anh vẫn nghĩ.
Cảm thấy đã để cho Huấn biết nhiều về mình, Thúy An lại nói
qua chuyện khác:
- Anh Huấn này, hình như tối nay anh buồn lắm phải không?
- Thấy anh ủ rũ lắm à?
- Không, nhưng giờ này mà đòi uống cà phê, có nghĩa là không
muốn về nhà.
- Đúng, anh không muốn về nhà, nhà anh có chuyện không vui.
"Mấy người con trai mỗi khi có chuyện buồn thì hay ra khỏi
nhà, lạ thật" - Thúy An nghĩ thầm, chuyện của Huấn làm cô nghĩ đến Huy
Bình trước kia. Lúc cô biết anh, là anh đang thời kỳ bỏ nhà sống tự lập. Không
biết nhà Huấn có mâu thuẫn dữ dội như nhà Huy Bình không. Chắc không đâu, gia
đình nào nát bét thì cũng cỡ nhà Huy Bình là cùng.
Huấn chợt lên tiếng:
- Nghĩ gì vậy An?
Thúy An liếm môi:
- Không có gì, à có, em chỉ thấy lạ.
- Lạ cái gì?
- Em nghĩ nhà anh Huấn vui lắm, à không, nói chung là em
không nghĩ anh cũng biết buồn.
Huấn bật cười:
- Không phải gia đình nào cũng được như nhà em đâu, vì vậy
nên quí những gì mình có hơn.
- Vâng.
Thúy An nói cho qua chuyện vì xe đã dừng trước nhà cô. Huấn
bước xuống, đi vòng qua mở cửa cho cô. Anh đứng dựa bên cửa:
- Tối nay anh làm phiền em quá phải không?
- Không, đi chơi với anh em vui lắm.
- Thật không?
- Em nói thật, vì anh không phải là người vô vị.
- Vậy thỉnh thoảng anh có thể mời em đi chơi không?
- Dạ được chứ.
- Thôi em vô đi, chúc ngủ ngon.
- Chúc anh Huấn ngủ ngon.
Thúy An đứng chờ Huấn lên xe rồi quay vào. Nhưng cô đang mở cổng
thì nghe một tiếng gọi vang lên, khô khan và có gì đó đe dọa:
- Thúy An.
Thúy An quay phắt lại. Trong bóng tối, cô thấy Huy Bình bước
ra, tự nhiên cô lùi lại, nhìn nhanh vào nhà:
- Anh đi đâu vậy?
- Em thường đi chơi về khuya vậy à?
Thúy An nhắc lại:
- Anh đi đâu vậy?
- Anh đã đứng chờ em từ khi gặp em ngoài bến Bạch Đằng.
Thúy An kêu lên thảng thốt:
- Anh chờ ở đây à, nhà em có thấy anh không?
Huy Bình không trả lời, đột nhiên anh kéo mạnh cô đi về phía
giàn hoa. Anh ghì chặt cô vào người, hôn như vũ bảo. Anh làm cử chỉ đó trong im
lặng, khống chế mạnh mẽ. Và Thúy An trong phút bất ngờ, chỉ còn biết đứng yên
thụ động.
Huy Bình buông cô ra, cố nhìn cho rõ mặt cô. Dù không thấy
gì, nhưng anh cũng cảm thấy được sự ngẩn ngơ xao xát ở cô. Anh nói với giọng vừa
giận vừa ra lệnh:
- Anh biết em còn yêu anh, phải không?
Thúy An không thể tỉnh táo để trả lời ngay. Cô bàng hoàng đứng
yên. Trong bóng tối, cô nghe Huy Bình nói nhỏ mà rành rọt:
- Ngày mai bảy giờ em đến quán gặp anh, em nhớ chưa.
- Em...
Huy Bình ngắt lời:
- Em vẫn còn nhớ quán đó, phải không? Mai anh chờ em ở quán
đó, bây giờ khuya rồi, em vào đi.
Thúy An chưa biết nói gì anh anh lại ghì cô vào người lần nữa.
Lần này thì cô không đủ sức lãnh đạm nữa, và cũng không ngờ mình lại say đắm đến
mức cuồng nhiệt. Mãi khá lâu cả hai mới rời nhau ra. Huy Bình có vẻ hài lòng:
- Em vẫn còn yêu anh, và đừng phủ nhận là em luôn nhớ anh, nếu
vậy thì đừng tự làm khổ mình nữa, đủ rồi phải không?
- Anh muốn gì?
- Bây giờ khuya rồi, đứng ở đây bất tiện lắm, mai gặp sẽ nói
nhiều hơn.
- Em không biết.
- Anh không muốn nghe em từ chối, anh cũng không năn nỉ, em tự
suy nghĩ đi.
- Em không đến đâu.
Huy Bình cười nhẹ:
- Tùy em, em còn nguyên ngày mai để suy nghĩ. Em tới hay
không thì anh cũng vẫn đến chờ. Nếu em dũng cảm chia tay thì đừng tới. Nhưng
sau đó thì đừng hối hận, anh chỉ cho em một cơ hội thôi đấy.
Thúy An bặm môi tự ái:
- Em không đến đâu, không có em anh vẫn có cô ta kia mà.
Và không biết mình đang làm gì, cô quay người đi về phía cổng,
Huy Bình nói với theo:
- Dù sao ngày mai anh vẫn cứ chờ em.
Thúy An làm như không nghe, cô lách vào trong như chạy trốn.
Nhưng vào đến giữa sân, cô lại tần ngần quay ra, thò đầu nhìn xem Huy Bình đi
chưa.
Cô đứng hơi lâu ở cổng, chuyện vừa xảy ra còn làm cô bàng
hoàng. Một cảm giác xôn xao dữ dội mà cô tưởng mình đã không còn với Huy Bình,
thốt nhiên cô nhận ra mình đã tự dối lòng rất nhiều.
Thúy An thẫn thờ đi lên phòng. Chị Hoa còn thức đợi cô, Thúy
An cố lấy vẻ tự nhiên:
- Sao chị chưa ngủ?
- Đi chơi vui không? Hai đứa đi đâu chơi vậy?
Bây giờ Thúy An mới nhớ mình đã đi chơi với Huấn, cô nói lấp
liếm:
- Cũng vui, đi một vòng rồi về chứ không vào quán.
Hoa có vẻ náo nức:
- Cậu ta có nói gì với em không?
- Thì nói chuyện bình thường.
- Không nói về tình cảm à?
- Tình cảm gì chị?
Hoa có vẻ thất vọng:
- Chị tưởng cậu ta muốn nói chuyện quan trọng với em.
Thúy An bị cuốn hút tâm trí vào chuyện Huy Bình nên không để
ý thái độ của chị Hoa, cô lặng lẽ thay đồ rồi chui vào giường. Chị Hoa nói tiếp
với sự thất vọng:
- Chị tưởng cậu ta mở lời, con trai gì mà chậm như rùa vậy, cẩn
thận quá mức rồi.
Thúy An ngạc nhiên:
- Chị nói cái gì?
- Ba muốn em quen với Huấn lắm, cả mẹ và chị cũng vậy. Gả em
cho anh ta nhà mình yên tâm hơn.
Thúy An nghe thót cả tim, cô ngồi bật dậy:
- Em nghĩ anh ấy quí nhà mình vì ảnh là học trò của ba.
Hoa phì cười:
- Vớ vẩn, học trò không thể hiện tình cảm với thầy kiểu đó, nếu
không thích con gái của thầy.
Thúy An nằm im, tối nay xảy ra hai chuyện làm cô rối bời, bồi
hồi đến mức không ngủ được. Cô cố nhắm mắt để khỏi phải nói chuyện, nhưng Hoa vẫn
nói một cách quan tâm:
- Ba mẹ chấm cậu ta lắm, mà cậu ta cũng thích em, vậy là tốt
đẹp quá rồi, đừng có làm gì dại dột hối tiếc đó An.
- Chị nói dại dột là thế nào?
- Chị sợ em không khéo, để cậu tạ..
Chịu hết nổi, Thúy An kéo mền che kín mặt:
- Đừng nói chuyện này nữa, em buồn ngủ quá.
Hoa tưởng cô mệt thật nên để yên cho cô ngủ. Nằm một lát,
Thúy An bồn chồn ngồi dậy, đi ra phòng khách ngồi một mình. Cô xòe tay trong
bóng tối, lẩm nhẩm:
- Đi, không đi, đi, không đị..
Cô làm như vậy có đến chục lần, cuối cùng cũng không quyết dịnh
được. Cô đành tự nhủ chuyện này sẽ đến ngày mai.
Hôm sau Thúy An không có giờ dạy, cô ở nhà suốt ngày và sống
như người mất hồn. Càng đến gần tối, cô càng bấn loạn đến gay gắt. Và cố trấn
an mình bằng cách xem phim. Cô quyết định sẽ không đến đó.
Thế nhưng khi nhìn thấy hơn bảy 7 giờ, cô lại quýnh quáng chạy
vào thay đồ. Rồi hấp tấp đi ra khỏi nhà.
Thúy An đến trễ hơn nửa tiếng. Cô vừa đi vào quán vừa đưa mắt
tìm kiếm, phập phồng sợ Huy Bình đã về.
Nhìn suốt dãy bàn không thấy ai, Thúy An thất vọng định quay
ra thì anh từ phía cửa đi về phía cô:
- Anh còn chờ em đấy, đi ra ngoài này đi.
Huy Bình cố tình chọn bàn tối nhất, cách biệt lối đi nhất.
Nhưng Thúy An hồi hợp quá nên không còn tinh thần nhận ra điều đó. Cô ngồi xuống,
cố lấy vẻ lãnh đạm, rồi nói cứng rắn:
- Tôi đến để nói với anh, từ nay đừng bao giờ đến nhà tôi nữa,
ba mẹ tôi cấm rồi, anh không thấy sao?
Huy Bình không trả lời, anh im lặng choàng tay qua vai cô, xiết
mạnh. Hoàn toàn không có gì là tự ái hay bị câu nói của cô tác động.
Thúy An như bị tước mất vũ khí, cô lặng người, tim đập mạnh
vì cảm nhận sự va chạm làm người ta mềm lý trí kiểu đó. Nhưng cô vẫn dùng ý chí
vượt qua, bằng cách né người qua, giọng cô khô khan:
- Tối nay tôi đến không phải để hẹn hò, tôi muốn chấm dứt
chuyện này, cho nên...
Huy Bình cười một tiếng:
- Nếu thật sự muốn chấm dứt thì em không cần phải mắc công đến
đây. Còn đã đến tức là em vẫn còn thích anh, đừng cố gắng làm khác nữa.
Anh kéo cô ngã hẳn vào người mình, kéo xuống:
- Anh không muốn mất em.
- Em không tin, còn chị Kim thì sao? Anh đừng có nửa vời như
vậy.
Huy Bình lập tức ngăn cô bằng cái hôn kéo dài, quên cả trời đất.
Nếu có bao giờ cô rung động ngây ngất, thì đó là lúc này, hoàn toàn không còn đủ
sức nghĩ tới gia đình hay biết lo sợ.
Khi Huy Bình rời ra, tự nhiên cô mím môi ngăn không cho mình
khóc, cô thú nhận yếu đuối:
- Đúng là hôm qua em bị mâu thuẫn rất nhiều, em đã thề là
không đến đây, nhưng không gặp anh em chịu không nổi.
- Em biết anh nhớ em lắm không, buổi chiều gặp em anh rất muốn
nói chuyện với em.
- Em cũng vậy.
- Vậy sao em không chịu đi uống cà phê với anh?
- Em không biết, nhưng khi anh đi rồi em buồn ghê gớm.
- Lúc đó buồn quá anh rủ bạn đi nhậu, anh tức em vô cùng.
- Anh không biết những ngày đó em ra sao đâu, không phải là sống
nữa, em vừa nhớ vừa giận anh, tại sao anh làm vậy chứ.
- Anh làm gì?
- Em biết hai nhà khó mà hàn gắn với nhau, nhưng nếu yêu em
thì tại sao anh còn quay lại chị Kim, sao anh hấp tấp vậy?
Huy Bình có vẻ không muốn trả lời, anh nói như vặn lại:
- Em đi dạy rồi phải không?
Thúy An ngạc nhiên:
- Sao anh biết?
- Làm sao em biết anh ta vậy?
- Anh nói ai, anh nói anh Huấn phải không?
- Làm sao em biết anh ta?
Giọng Huy Bình có vẻ gằn gằn rất lạ, anh có vẻ nóng ruột điều
tra. Nhưng Thúy An nghĩ anh ghen nên giải thích:
- Em không biết ảnh, ảnh là học trò của ba em, sau này mới tới
nhà, chứ lúc trước thì chưa biết em.
- À.
Huy Bình gật đầu như hiểu, nhưng chỉ cười, Thúy An nói tiếp:
- Ảnh là hiệu trưởng trường em, ba em nhờ ảnh đưa em vô đó.
Huy Bình nhếch môi:
- Không có anh thì em đã có người khác để dựa, em may mắn lắm.
Chúc mừng em.
- Anh mỉa mai phải không?
- Anh đã nhiều lần thấy em đi với anh ta ngoài đường, và anh
ta cũng hay đến nhà em, chắc gia đình em chọn cho em người đó.
Thúy An kinh ngạc:
- Sao anh biết mấy chuyện đó? Làm sao anh biết ảnh hay đến
nhà em?
Huy Bình lơ lửng:
- Muốn thì biết mấy chuyện đó không khó.
- Chị Linh nói với anh hả?
- Không, lúc sau này anh không còn gặp chị Linh nữa.
Thúy An cau trán cố nghĩ cho ra, nhưng không cách gì cô đoán
được. Cô không tin Huy Bình theo dõi cô để biết tất cả những gì xảy ra với cô,
nhưng nếu không thì ai nói?
Cô dè dặt:
- Tối nay anh gặp mục đích là để nói chuyện này phải không?
Giọng Huy Bình lạnh lùng:
- Em trách anh trở lại với Thiên Kim, còn em thì sao? Vừa
chia tay với anh đã có người khác, em là thế nào vậy?
- Em không có gì với anh Huấn hết, một chút cũng không, không
giống như anh với chị Kim.
- Nếu thật sự không có thì em nghỉ dạy đi, tránh xa anh ta
đi.
- Không thể được.
Thúy An kêu lên, bây giờ thật sự cô thấy lo sợ, Huy Bình bắt
cô đối diện với thực tại, bây giờ cô mới nghĩ tới gia đình. Cô có cảm giác mình
vừa tỉnh mộng, và đứng bật dậy:
- Lẽ ra em không đến đây, em sẽ không làm thế này lần thứ hai
nữa.
Huy Bình ngang nhiên kéo cô ngồi xuống:
- Em không về được đâu, anh sẽ không buông tha em, cho tới
khi em thật sự là của anh.
- Không thể được.
- Không thể xa anh ta à?
- Còn nhiều chuyện em không thể vượt qua, anh cũng biết mà.
Huy Bình buông tay Thúy An ra, cử chỉ có vẻ nóng nảy:
- Em sẽ có chỗ làm khác, chuyện đó anh lo được.
Thúy An rụt rè:
- Nhưng ba em không chịu.
- Con gái không thể sống hoài với ba mẹ đâu An, em sẽ có chồng
và tùy thuộc vào chồng nhiều hơn đấy, suy nghĩ lại đi.
Anh ngừng lại như suy nghĩ, rồi nói thêm:
- Cả hai cũng vậy, cuộc sống sau này của anh, tùy thuộc vào
em, anh không muốn hai đứa bị áp lực gia đình nữa.
- Chuyện đó...có vẻ xa xôi quá.
- Không xa đâu... anh quyết định hai đứa sẽ đám cưới, chuyện
người lớn ghét hay thích nhau không quan trọng.
- Anh nói cái gì?
Thúy An thốt lên dầy kinh ngạc, cô đờ người ra trước cách nói
đột ngột của Huy Bình, đến nỗi không nghĩ ra được gì để trả lời.
Huy Bình thản nhiên nói tiếp:
- Em về nói với gia đình em đi.
- Nói chuyện gì?
- Em sẽ không nhận sự giúp đỡ của anh ta nữa. Điều đó có
nghĩa là em lệ thuộc vào anh ta, là làm nhục anh.
Thúy An nhăn mặt:
- Anh nghĩ sai rồi, đâu phải nhờ người nào giúp đỡ là lệ thuộc
vào người đó. Ảnh là học trò của ba em nên giúp đỡ em.
Huy Bình nói một câu giống y như chị Hoa:
- Học trò không ai quan hệ như vậy với con gái của thầy, nếu
không thích cô ta.
- Cho là vậy đi nữa, em cũng không dám ngang nhiên nghỉ dạy,
ba em sẽ không đồng ý.
- Nếu như bây giờ hai đứa là vợ chồng, thì hạnh phúc là của
em hay là ba em quyết định?
Thúy An lắc đầu:
- Cái đó em không biết, em chỉ biết trước mắt là gia đình hai
bên ghét nhau, và anh bỏ em để quay lại với chị Kim, vì mẹ anh thích chị ấy. Cuối
cùng thì anh cũng vì mẹ anh mà.
Huy Bình khoát tay:
- Không phải như vậy.
- Vậy anh giải thích chuyện anh với chị Kim đi.
Huy Bình tìm cách lãng tránh:
- Đừng nhắc chuyện đó, giải quyết chuyện của em đi. Anh không
chịu nổi khi em phải nhờ vả một người đeo đuổi mình, mà tệ hại hơn là gia đình
em chọn anh ta. Vậy anh là cái gì đây, sao em không nghĩ đến tự ái của anh?
Thúy An nhăn mặt khổ sở:
- Bỗng nhiên anh quay lại tìm em, em chưa kịp đón nhận lại
anh thì anh lại bắt em cãi lại gia đình, em không muốn như vậy đâu.
- Vậy em muốn cái gì?
- Em muốn có thời giờ suy nghĩ, và bình tĩnh lại.
- Gặp anh mà cần phải bình tĩnh, anh ghê gớm vậy sao?
- Sẽ là vậy, nếu anh cứ tiếp tục khủng bố em kiểu đó.
- Em làm anh muốn nổi điên lên.
- Còn anh thì làm em bị khủng hoảng.
Huy Bình khoát tay:
- Thôi được, không nói chuyện này nữa, em cứ từ từ suy nghĩ,
rồi quyết định xem em sẽ chọn ai, anh hay anh ta.
- Không có gì chọn lựa vì em không có gì với anh Huấn cả.
- Nhưng em đã tạo điều kiện cho anh ta trở thành người quan
trọng của em.
- Hai cái đó không liên quan gì với nhau hết.
- Với anh thì nó rất liên quan.
Thúy An chống cằm nhìn xuống chân, cô cảm thấy bị bức bách kỳ
lạ. Mà khổ sở là cô không hề co ý định dứt ra, thậm chí cho phép mình bị tra vấn.
Huy Bình nhìn cô hơi lâu, bất chợt choàng tay qua vai cô, giọng
dịu hẳn đi:
- Anh không muốn em căng thẳng như vậy.
- Thái độ anh làm em suy nghĩ ngược lại.
- Thôi được, anh không muốn bức bách em nữa, nhưng em suy
nghĩ kỹ đi, nếu em là anh, em có chịu nổi không.
Thúy An định nói thì anh chận lại:
- Em biết hai tháng nay anh buồn đến thế nào không? Anh có cảm
giác mọi thứ đều sụp đổ, em còn đó mà lại không trong tầm tay của anh, anh
không chịu nổi cảm giác bất lực.
Thúy An cười khẽ:
- Còn em thì khác, em mấy lần muốn chúc mừng anh.
- Chúc mừng cái gì?
- Anh thanh thản hơn em, vì anh có chị Kim.
Huy Bình lắc đầu:
- Đừng nghĩ như vậy.
- Bây giờ anh muốn gì ở em?
Huy Bình không trả lời, anh nhìn thẳng mắt Thúy An như tìm hiểu.
Rồi hỏi thong thả:
- Em còn yêu anh không?
- Nếu em nói không?
- Thì em cứ mạnh dạn đứng dậy về đi, anh không cản đâu. Và từ
đây về sau anh sẽ không tìm em nữa.
Thúy An ngồi im một lát, cô đấu tranh tư tưởng nhưng cuối
cùng chịu thua. Cô nói như trách móc:
- Anh luôn kiêu ngạo với em, anh thừa biết em không đủ sức bỏ
về, vậy mà còn thách thức em. Em không chịu nổi tính tự cao của anh.
Huy Bình choàng tay qua vai cô, nhưng cô hất ra:
- Đừng đụng vào em.
- An.
- Đừng đụng đến người em.
Huy Bình mặc kệ cử chỉ giận dỗi của cô, anh im lặng ghì cô
vào người. Làm tất cả những cử chỉ yêu thương mà anh muốn thể hiện.
Thúy An phản đối yếu dần, rồi hoàn toàn chịu thua. Cô biết rằng
cô sẽ phải đối diện với sự phản đối của gia đình, nhưng bây giờ điều đó không
đáng sợ nữa. Phải sống tiếp những ngày thiếu Huy Bình mới là đáng sợ.
Đến quá khuya Huy Bình mới chịu đưa Thúy An về nhà. Mặc kệ sự
phản đối của cô, anh kiên quyết đưa cô về đến tận nhà. Và trước khi cô vào hẳn,
anh kéo cô vào hàng rào bông giấy, hôn cô một cách say đắm trong bóng tối.
Thúy An vào nhà mà vẫn còn cảm giác lao đao, ngây ngất. Tối
nay Huy Bình tìm cách hôn cô rất nhiều lần, có bao giờ anh chịu thể hiện tình cảm
như vậy đâu? Cho nên những gì anh thể hiện hôm nay làm cô ngẩn ngơ như mới biết
yêu lần đầu.
Huấn đẩy ly nước về phía An, cái nhìn đầy âu yếm:
- Em uống đi.
- Dạ.
Thúy An vừa kéo ly về phía mình đã vội cúi xuống ngậm ống
hút, như tránh cái nhìn kỳ lạ của Huấn. Thời gian sau này anh có vẻ thay đổi
trong cách cư xử với cô. Nói chuyện thân mật hơn, hay gọi tên cô hơn và cách
nhìn lúc nào cũng âu yếm. Dù anh chưa nói ra, nhưng Thúy An cảm nhận được tất cả
những điều đó, cũng như cô đã từng phát hiện ở Huy Bình trước kia.
Thấy Huấn cứ im lặng nhìn, cô bèn tìm cách nói lãng đi:
- Hè này anh có đi du lịch đâu không?
- Anh đi rồi, và không có yêu cầu đi đâu nữa cả, trừ phi có một
người chịu đi với anh.
Thúy An hơi bối rối nói ngay qua chuyện khác:
- Anh đi lúc nào, trường mới nghỉ mà?
- Tuần trước vừa đi Huế, An quên rồi sao?
- Nhưng đó là đi với trường.
Huấn lắc đầu:
- Vậy cũng đủ rồi, đi với bạn chán lắm, anh chỉ thích du lịch
với một người, người đó anh cũng biết rất thích đi chơi, vì tính cũng rất trẻ
con.
Thúy An nói một câu mà cô mới nghĩ ra trong đầu:
- Trường mình có nhiều người còn trẻ, thích đi chơi lắm, hè
năm sao anh định tổ chức đi đâu hả anh?
Huấn mỉm cười:
- Em lo xa thật, chưa hết hè đã nghĩ tới năm sau rồi.
Thúy An cũng cười:
- Em hỏi vậy thôi chư đâu phải là muốn đi.
- Nếu An muốn thì anh sẵn sàng tổ chức lần nữa.
Thúy An vội xua tay:
- Em đâu có thích, đi hoài mệt lắm.
Huấn có vẻ thất vọng:
- Vậy hả.
Cả hai trở nên yên lặng, hôm nay Huấn có vẻ đăm chiêu. Thúy
An linh cảm anh sắp nói một chuyện gì đó, một chuyện quan trọng, và chính vì cô
tránh né nên anh hay có những lúc im lặng suy nghĩ.
Cả cô cũng vậy. Hôm nay cô quyết định nói dứt khoát, khó khăn
vô cùng. Chính vì vậy mà cô khó xử.
Ngồi im một lát, cả hai chợt lên tiếng:
- An này.
- Anh Huấn.
Huấn ngừng lại, nhìn cô chờ đợi:
- Anh định nói gì?
- Ơ... cũng không có gì, em chỉ định...mà em cũng không nhớ
em định nói gì nữa.
Huấn mỉm cười:
- Nếu vậy em cứ nhớ đi, từ từ nói sau cũng được.
Thúy An lại ngồi yên nghĩ ngợi. Vào lúc cô quyết định lên tiếng
thì anh vô tình lên tiếng:
- Anh có chuyện muốn nói với An.
Thúy An hỏi miễn cưỡng:
- Vậy à?
Huấn chợt lấy trong túi ra lá thư, đẩy về phía cô:
- An về nhà hẵng đọc. Cứ đọc và từ từ suy nghĩ, bao giờ trả lời
anh cũng được.
Thúy An cảm thấy khó thở. Thế là Huấn đã nói ra, bây giờ cô
không thể kéo dài nữa, nếu không nói ngay, cô sẽ khó xử hơn.
Thế là cô tập trung tinh thần, và vô tình ngồi thẳng lên, giọng
rành rọt:
- Anh Huấn, em có chuyện muốn nói với anh.
Huấn nhìn cô chăm chú:
- Chuyện gì An?
- Em... em hy vọng khi nói ra anh không buồn em, và anh hãy
giúp em nói với ba em.
Giọng Huấn trở nên hồi hợp:
- Chuyện gì quan trọng vậy?
Thúy An cúi nhìn xuống bàn để tránh nhìn anh:
- Em muốn nói là...anh cho em nghĩ, em sẽ không dạy ở trường
nữa, bắt đầu năm tới em không vào dạy, mà...
Cô im bặt, và ngẩng lên nhìn Huấn một cách khó khăn. Vẻ mặt
kinh ngạc của anh làm cô lại cụp mắt xuống. Im lặng.
Huấn hỏi như lạc giọng:
- Tại sao?
- Em...
- Em không thích dạy ở trường anh à?
- Không, em thích lắm, em thích lắm.
- Nếu thích thì tại sao nghỉ ngang? Theo anh biết thì em đã từng
khó khăn khi đi xin việc làm.
Thúy An liếm môi:
- Vâng, lúc trước được anh nhận em mừng lắm, đến giờ em vẫn
biết ơn anh.
Huấn lắc đầu:
- Đừng nói tới chuyện biết ơn, anh muốn biết lý do An bỏ việc,
tại anh hay tại ai?
- Không phải tại anh, hoàn toàn không phải, mà vì em...
Khuôn mặt Huấn đầy vẻ thất vọng:
- Cứ nói với anh đi, đừng ngại.
Thúy An ngước lên:
- Cám ơn anh.
- An nói đi.
- Có nhiều chuyện mà em đã không kể với anh, chuyện em có người
yêu trước đây, em không biết ba em có nói gì với anh không, nhưng đúng là em...
Huấn kinh ngạc thật sự:
- Em có người yêu rồi à?
- Vâng.
Huấn ngã người ra sau:
- Anh thật không ngờ.
Thúy An liếm môi:
- Em nghĩ đó là chuyện riêng, không liên quan gì đến nghề
nghiệp nên em không nói với anh.
Huấn khoát tay:
- Anh biết, anh đâu có quyền trách em. Nhưng tại sao có người
yêu mà phải nghỉ dạy hả An?
- Anh ấy không muốn em nhờ vả người khác, ảnh muốn tự ảnh tìm
việc làm cho em.
- Sao lại cực đoan vậy, đâu có nhất thiết yêu người nào là cấm
người ấy quan hệ khác, anh thấy...
Huấn chợt dừng, cười gượng:
- Xin lỗi em, anh không nên phê phán như vậy.
Thúy An cũng cười gượng:
- Không sao đâu anh, thật ra em cũng không hiểu nổi anh ấy.
- Thầy có nói gì không An?
Khuôn mặt Thúy An thoáng biến đổi:
- Ba em chưa biết.
Huấn nhìn cô hơi lâu:
- Hình như em không dám nói với thầy?
- Vâng, em không dám nói.
- Tại sao?
Thúy An lưỡng lự một lát, rồi nói thật:
- Thật ra trước đây hai gia đình không thích nhau, đã xô xát
một trận rất lớn, tụi em đã chia tay nhau một thời gian dài, bây giờ...
Huấn nói tiếp:
- Không thể bỏ nhau được.
Thúy An liếm môi:
- Vâng, tụi em không bỏ nhau được, vì vậy mà em thấy khó khi
nói chuyện với ba em, anh có thể giúp em không?
- An muốn anh giúp gì?
- Anh hãy nói thế nào để ba anh nghĩ là anh sa thải em.
Huấn ngồi im, tay cứ xoay mãi ly nước với vẻ khó xử. Thúy An
hiểu cử chỉ đó, cô cười khẽ:
- Anh khó nghĩ lắm phải không?
- Thật tình anh không muốn thầy buồn anh.
Thúy An cười gượng gạo:
- Em vô lý quá phải không? Em xin lỗi, lẽ ra em không nên nhờ
anh việc đó.
Huấn trầm ngâm:
- Em có thể vẫn dạy ở trường anh và quan hệ với người yêu, tại
sao phải nghỉ dạy, anh thấy vô lý quá An ạ.
Thúy An làm thinh, chẳng lẽ cô bảo tại Huy Bình ghen với Huấn,
ghen và tự ái. Và cô vì thương Huy Bình nên chịu hy sinh. Nói thế chẳng khác
nào cô hạ thấp Huy Bình, thà Huấn muốn hiểu thế nào thì hiểu.
Hoàng Thu Dung
Theo http://vietnamthuquan.eu/
.jpg)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét