Chân tình 3
Chương 7
Cô nhìn Huấn một cách chân thật:
- Anh biết không, khi quyết định nói chuyện này với anh, em cảm
thấy khó khăn hơn cả khi nói với ba em.
- Tại sao?
- Lúc em long đong, anh chìa tay ra giúp em, thế rồi em lại tỏ
ra không cần sự giúp đỡ của anh, nó giống như là vô ơn, em không chịu được ý
nghĩa đó.
Huấn cười buồn:
- Không sao, anh không nghĩ gì đâu. An có quyền quyết định cuộc
sống của em mà.
- Đừng buồn em nghe anh Huấn, em ngàn lần xin lỗi anh đó.
Huấn khoát tay:
- Đừng ngại quá mức như vậy, chuyện này em đâu có lỗi, nhưng
em sẽ làm gì sau đó hả An?
- Em chưa biết, anh ấy sẽ tìm một việc khác phù hợp với em,
trước đây ảnh cũng tìm cho em công việc tương đối thích hợp rồi.
Huấn vô tình nói đúng ý nghĩ của cô:
- Cứ mỗi lần tình cảm thay đổi thì kéo theo cả công việc, em
nên ổn định một lần đi An ạ.
- Em biết, cám ơn anh.
Huấn lại ngồi im. Thúy An cũng không nói gì. Cả hai đều căng
thẳng vì cuộc nói chuyện nên hay cứ dừng lại giữa chừng. Cuối cùng Huấn lên tiếng:
- Em cứ nghĩ nếu em thấy vậy là cần, nhưng khi nào cần anh
giúp thì cứ nói với anh, và em có thể trở lại bất cứ lúc nào.
Thúy An nói khẽ:
- Em còn mặt mũi nào mà trở lại?
- Anh không nghĩ gì đâu.
Anh suy nghĩ một lát, rồi nói một cách cương quyết:
- Anh định nói với An một chuyện, nhưng bây giờ không nên
nói, thư anh đưa khi nãy, cho anh xin lại đi.
Thúy An ngỡ ngàng nhìn Huấn. Bây giờ cô mới nhớ lá thư hồi
nãy, cô lấy ra đặt lên bàn:
- Em gửi anh.
- Anh nghĩ có lẽ em đoán được nội dung trong đó.
Thúy An khẽ cắn môi, rối nói thành thật:
- Vâng, em hơi đoán xa, vì vậy em càng thấy mình có lỗi, em
thật lòng xin lỗi anh.
- Chuyện này em thật tình không có lỗi, chỉ tiếc anh là người
đến sau. Thôi em về đi, chúc hạnh phúc nha An.
- Cám ơn anh.
- Và nhớ là khi nào cần thì cứ gọi anh.
- Em cám ơn.
Huấn cười không vui:
- Em về đi.
Thúy An tần ngần đứng dậy. Thấy Huấn vẫn ngồi yên, cô nói nhỏ:
- Em về nha, em chúc anh gặp một người xứng đáng với anh.
- Cám ơn em.
Huấn nói và vẫn cứ ngồi yên. Thúy An đi ra ngoài lấy xe. Khi
ra đường, cô quay nhìn vào quán. Thấy Huấn ngồi trầm ngâm nhìn theo mình, cô gượng
cười, rồi nhấn ga cho xe lướt tới.
Trên đường về, không hiểu sao cô cứ chảy nước mắt. Cảm thấy
khổ sở một cách kỳ lạ mà không thể giải thích được.
Về nhà, cô đi thẳng vào phòng mình nằm khóc. Cô thấy khổ sở
vì mơ hồ nhận ra mình đã làm một việc không vì Huy Bình.
Chiều cuối tuần, Huy Bình gọi điện cho cô, thời gian sau này
cả hai quy định anh gọi điện vào lúc chiều, vì giờ đó mọi người đi nhà thờ. Và
để chờ điện thoại của anh. Thúy An hay tìm cớ ở nhà, hoặc hẹn anh ở cổng nhà thờ
sau khi cô đi lễ.
Nghe chuông reo, cô biết ngay là Huy Bình giọng cô không vui:
- Alô, Thúy An đây.
Huy bình nhạy cảm nhận ra giọng nói của cô:
- Em làm sao vậy An?
- Làm sao là làm sao? Em không hiểu.
- Giọng em có vẻ không bình thường, bệnh hay là có chuyện gì
vậy?
- Em có chuyện, khi nào gặp em sẽ nói.
- Tối nay nhé em, đến công ty anh đi, anh ở đây chờ em.
- Vâng.
- Em có sao không, hay là anh đến đón em ngay bây giờ nhé.
Thúy An lắc đầu quyết liệt:
- Đừng đón, em sẽ đến chỗ anh.
- Sớm hơn một chút được không?
- Được, em sẽ đi ngay đấy.
Cô bỏ máy xuống, rồi chậm rãi đi vào phòng tắm. không hiểu
sao chiều nay cô không cảm thấy náo nức khi hẹn với Huy Bình.
Khi Thúy An đến công ty Huy Bình thì trời còn chiều. Anh đang
đi tới đi lui trong phòng khách vẻ sốt ruột. Thấy cô đến, anh đứng giữa phòng
đi ra. Mỉm cười với cô như một cách chào.
Thúy An chậm chạp đi vào, cô ngồi xuống sa lon một cách lặng
lẽ. Cử chỉ của cô làm Huy Bình cau mày:
- Em làm sao vậy?
Anh ngồi xuống cạnh thúy An, xoay người về phía cô, nhìn cô
chăm chăm:
- Có chuyện gì phải không, nhìn em như không có sinh khí vậy,
nhà em biết chuyện rồi phải không?
Thúy An lắc đầu:
- Em chưa nói.
- Vậy tại sao em buồn?
Thúy An thở dài:
- Em đã nói với anh Huấn, em sẽ nghỉ dạy.
Huy Bình nhìn cô chăm chú, rồi bỗng ôm xiết lấy cô:
- Anh vui lắm, cuối cùng anh cũng thấy được tình yêu của em.
- Ước gì anh đừng bắt em chứng minh bằng cách đó.
Huy Bình buông cô ra:
- Em ngại với anh ta?
- Em cảm thấy ngại, khi phụ lòng tốt của người khác, em không
ngờ mình làm anh ấy buồn, buồn nhiều hơn em nghĩ.
Cặp mắt huy Bình lóe lên tia nhìn rất lạ, anh nhấn giọng lập
lại:
- Rất buồn hả?
- Vâng, cho nên em thấy ray rức.
Giọng Huy Bình lạnh lạnh:
- Như vậy là em rất quan trọng với anh ta?
Thúy An bối rối tránh tia nhìn của anh:
- Em mong cho đừng phải như vậy.
Huy Bình ngồi ngã người ra ghế, nhíu mày như suy nghĩ. Anh có
vẻ đắm chìm trong ý nghĩ riêng tư nào đó, mà không cần quan tâm Thúy An ngồi
bên cạnh.
Thúy An nhìn anh thật lâu, giọng cô buồn buồn:
- Em nghĩ anh sẽ bằng lòng, vậy mà, hình như anh luôn hoài
nghi em.
- Hoài nghi cái gì?
- Có phải anh không thích em nghĩ về anh Huấn, dù là ngại?
- Anh không ích kỷ đến vậy đâu.
- Vậy thì anh đang nghĩ cái gì, anh làm sao vậy?
Huy Bình nói mà mắt vẫn nhìn đâu đâu:
- Anh nghĩ là anh sẽ tìm chỗ làm khác cho em, này, em có
thích làm công việc lúc trước không?
Thúy An gật đầu:
- Cũng được, thật ra em ngại làm việc mới lắm, để làm quen với
công việc không phải là dễ, phải thay đổi nữa em ngán thật đấy.
Huy Bình nghiêng mình về phía cô, giọng dịu dàng:
- Anh làm khổ em quá phải không?
- Em chấp nhận mà.
Huy Bình chợt nói một câu rất lạ:
- Sao em nghe lời anh chi vậy, sao em yêu anh mù quáng vậy,
em không sợ tình yêu đó biến thành tai họa cho em sao?
Thúy An không hiểu ý nghĩ ẩn sau câu nói kỳ lạ đó, cô khẽ lắc
đầu:
- Em không thể sống mà không có anh, cho nên em chấp nhận hết
mọi thứ, biết rằng cái giá đó rất đắt, nhưng em sẵn sàng vượt qua.
Huy Bình im lặng vuốt tóc cô, khuôn mặt anh nửa dịu dàng, nửa
đăm chiêu, như nuôi trong đầu ý nghĩ đem tối nào đó. Tự nhiên anh thở dài.
Thúy An nằm im trong lòng anh, một lát cô nói khẽ:
- Em rất thích những lúc êm đềm thế này, nếu hai đứa không phải
đối phó với gia đình tự cãi cọ nhau, em chỉ muốm mình được yêu thôi, dù đôi lúc
anh làm em thấy bất an.
Huy Bình cúi xuống nhìn mặt cô:
- Anh làm em thấy bất an à?
- Anh có những lúc làm sao ấy, em không hiểu được, như có cảm
giác anh nghĩ cái gì đó, không phải là chuyện vui.
Huy bình lắc đầu:
- Đừng nghĩ bậy, không có gì đâu.
Thúy An khẽ hỏi:
- Amh có ý nghĩ cưới em không anh? Em hỏi thật đấy.
Huy Bình có vẻ không muốn trả lời, anh cúi xuống môi cô, Cả
hai đắm chìm trong cái hôn miên man. Mỗi lúc càng rạo rực, Thúy An ghì chặt lấy
anh, cô nói qua hơi thở thật nhẹ:
- Em không hiểu tại sao em yêu anh nhiều vậy, trước đây em
không nhận ra, nhưng khi chia tay với anh em mới hiểu.
Huy Bình không trả lời, hình như câu nói của cô làm anh lay động
tâm hồn, anh ghì cô vào người, hôn như vũ bảo, cả hai bị cuốn vào cảm xúc cuồn
cuộn, như giòng thác lũ, chỉ có thể lao tới nhanh như tới mức cuối cùng.
Chợt Huy Bình buông cô ra, anh quay mặt nơi khác, rồi đứng dậy:
- Không nên như vậy, anh không muốn làm hại em.
Thúy An có cảm giác chới với, bừng tỉnh nhìn anh tha thiết:
- Nhưng em chấp nhận mà, với anh em không muốn giữ lại cái gì
cho riêng mình cả.
Huy Bình lắc mạnh đầu:
- Im đi Thúy An, đừng làm anh mất lý trí.
Anh đột ngột bỏ ra nhà sau, Thúy An ngơ ngác ngồi lên, nhìn
theo một cách lạ lùng lẫn thất vọng. Cô có cảm tưởng Huy Bình muốn tránh né cô.
Cô đi lần xuống nhà sau, Huy Bình đang tỳ tay xuống cạnh bàn,
cuối đầu có vẻ suy nghĩ giận dữ. Cô đứng ở một khoảng xa anh, giọng buồn nản:
- Có phải anh muốn tránh mặt em không?
- Không.
- Vậy thì tại sao như vậy, em không hiểu gì cả.
Huy Bình nói mà vẫn không quay lại:
- Đừng để ý anh làm gì, em về đi.
Thúy An kêu lên:
- Anh đuổi em phải không?
Thấy anh không trả lời, cô bước tới một bước:
- Anh làm sao vậy, chưa bao giờ em thấy anh khó hiểu như lúc
này, anh muốn bày chuyện gì để làm khổ em nữa phải không?
Huy Bình quay hẳn người lại:
- Tại sao em nghĩ như vậy?
- Vì anh có nhiều cử chỉ rất lạ, lúc nóng lúc lạnh, anh yêu
em đó rồi lạnh nhạt ngay sau đó, em đã làm gì để anh ghét em như vậy, thậm
chí...
- Thậm chí thế nào?
- Thậm chí em có cảm giác anh quay lại vì một mục đích nào
đó, chứ không phải vì yêu em.
Huy Bình chợt cười khan:
- Thì em cứ nghĩ như vậy đi.
Thúy An hơi lùi lại:
- Anh...
Cô quay ngắt người bỏ đi. Nhưng Huy Bình kéo cô lại, giọng
anh có vẻ ân hận:
- Anh xin lỗi, đừng giận anh.
Thúy An lắc đầu:
- Em không tin anh muốn xin lỗi, anh giải thích hành động của
anh lúc gần đây đi.
- Có nhiều chuyện xảy ra với anh, làm anh cảm thấy căng thẳng,
em nói đúng, ngay cả em cũng gây cho anh những cú sốc, muốn quên cũng không được.
Thúy An mở lớn mắt:
- Em làm cho anh bị sốc à?
- Đứng ở góc độ nào đó, thì em cố tình quên anh, đúng hơn là
em kiếm người khác thay thế, có không An?
Anh lắc mạnh tay cô:
- Có không?
Thúy An lạc giọng:
- Không ngờ anh nghĩ như vậy, nếu vậy anh quay lại làm gì,
sao không bỏ em luôn đi.
Huy Bình nhếch môi:
- Bỏ đi cho em thanh thản với tình cảm mới phải không?
Thúy An mím môi:
- Nếu em có thể yêu anh Huấn, thì em đã không ngốc để quay lại
với anh, làm theo những ý muốn kỳ quặc của anh.
Cô giật mạnh tay ra, quẹt nước mắt:
- Không ngờ người mà em hy sinh nhất lại đối xử với em như vậy.
Huy Bình chợt lắc mạnh đầu như xua đuổi ý nghĩ đen tối. giọng
anh dịu lại:
- Cho anh xin lỗi, anh điên quá. Anh làm khổ em nhiều quá phải
không?
- Anh cư xử thô bạo với em rồi lại xin lỗi, sao em thấy bất
an quá.
Huy Bình kéo cô vào người, có vẻ ân hận:
- Có thể có những lúc anh thô bạo với em, có thể anh luôn
luôn căm thù, nhưng anh yêu em thật, không ai thay thế được em đâu.
- Anh căm thù ai? Gia đình em phải không?
- Có lẽ anh ghét bản thân anh nhiều hơn.
Thúy An nhìn anh chăm chú:
- Anh làm sao vậy, anh có biết từ lúc quen anh đến giờ, em
luôn sống bất an không, anh chẳng khi nào bình thường như người khác, em thèm cảm
giác bình yên cũng không được.
Huy Bình nhìn cô tư lự:
- Có bao gìờ em muốn thoát ra không ngay bây giờ vẫn còn kịp
đó An.
Thúy An nhìn anh một cách giận dữ:
- Em là con rối trong tay anh phải không?
Huy bình kéo vai cô lại, đối diện với anh:
- Nhìn anh đi.
- Không.
Thúy An nói và nguẩy đầu đi chỗ khác. Thái độ cứng rắng của
cô làm Huy Bình cười khẽ:
- Quen với anh em chán lắm phải không?
- Bất an chứ không phải chán.
- Anh phải làm sao cho em không còn cảm giác đó?
Thúy An lắc đầu:
- Em không biết.
Huy Bình buông cô ra, quay chỗ khác:
- Thôi được, anh hứa sẽ không làm gì cho em buồn nữa, thật ra
anh không cố ý đâu An, có lẽ anh không làm chủ được mình.
- Có nghĩa là anh còn chuyện gì đó khuất lấp mà không muốn
nói với em.
- Em thử nghĩ xem, hoàn cảnh hai đứa thế này, anh vui nổi
không?
Anh đột ngột đổi giọng:
- Em định chừng nào nói với gia đình?
Thấy thái độ ngần ngừ của cô, anh lại cười:
- Em thấy không, em luôn muốn đặt anh ra ngoài quan hệ gia
đình, làm sao anh chịu nổi chứ, đó là một trong những lý do làm anh bất thường
đó.
Thúy An nói nhỏ:
- Trước sau gì em cũng nói mà, em muốn đợi chuyện anh Huấn dịu
xuống mới dám nói.
- Gia đình em thích anh ta lắm phải không?
Thúy An rụt rè:
- Mọi người cũng thích anh, chỉ tại...
Huy Bình khoát tay:
- Không cần giải thích, anh hiểu mà, mà thật ra anh cũng
không so bì chuyện nhỏ nhặt vậy đâu.
- Anh nói thật nha, em sợ anh tự ái khi nghĩ nhà em thích anh
Huấn, và không ưa anh.
- Dĩ nhiên anh phải có tự ái chứ, nhưng ở góc độ khác chứ
không như em nghĩ.
- Góc độ nào?
Huy Bình có vẻ không muốn trả lời. Anh kéo Thúy An lên phòng
khách:
- Từ chiều giờ em ăn gì chưa?
- Em chưa ăn.
- Đi với anh nhé, kiếm một quán nào đó, xong rồi đi chơi đến
tối, lâu lắm rồi mình không đi chơi, em nghĩ sao?
Thúy An ngần ngừ ngồi im. Nếu tỏ vẻ sợ thì thế nào cũng làm
Huy Bình tự ái. Còn đi với anh ngoài đường, rủi gặp người quen thì....
Cô rụt rè lắc đầu:
- Em phải về đi công việc cho mẹ.
Huy Bình nình cô một cái rồi thản nhiên:
- Vậy à, vậy em về đi.
- Anh... không giận em chứ?
- Không.
Huy Bình nói kèm theo nụ cười ở gốc môi. Nhìn cử chỉ anh
không có gì lạ. Nhưng Thúy An vẫn thấy bất an, cô rụt rè hôn anh một cái, rồi đứng
dậy đi ra cửa.
Huy Bình dắt xe ra ngoài cho cô, anh đứng bên lề nhìn cô, rồi
khẽ vẫy tay:
- Chúc vui vẻ.
Thúy An có cảm giác Huy Bình không thản nhiên như vẻ ngoài của
anh. Nhưng thà cô nhận được phản ứng bực mình hay cau có, như thế còn dễ chịu
hơn vẻ kín bưng ấy. Nó làm cô thấy bất an.
Cô về nhà, mọi người không ai có vẻ nghi ngờ gì. Nhưng cô vẫn
có cảm giác bị đe dọa mơ hồ. Cộng với chuyện từ chối Huấn. Cô thấy mình bị vây
giữa ma trận mà chính Huy Bình gây ra, mà khổ sở vô cùng.
Một tuần sau, Huy Bình gọi điện cho cô, anh nói như thông
báo:
- Em chuẩn bị đến đám giỗ ở nhà anh, em nghĩ sao?
Nghe đề nghị đó, Thúy An lạnh toát cả người, cô hỏi một cách
lo lắng:
- Đến nhà anh hả, nhưng mẹ anh...
Huy Bình nói như trấn an:
- Không phải ở nhà anh đâu, mà em cũng sẽ không gặp mẹ anh.
- Đám giỗ mà me anh không ở nhà à, kỳ vậy hả?
- Anh chưa nói hết, giỗ ông nội nên làm ở nhà má lớn chứ
không phải nhà anh, anh muốn giới thiệu em với gia đình anh.
Thúy An mở to mắt lo ngại:
- Có gấp lắm không anh, hay là để từ từ.
- Đừng lẩn tránh Thúy An. Em định tránh đến bao giờ, trong
khi trước sau gì mọi người cũng phải biết em.
Anh ngừng lại, giọng gằn gằn:
- Anh không cho phép em từ chối đâu đấy.
- Em...để em suy nghĩ thêm được không anh?
Huy Bình im lặng một lát. Rồi nói một cách dứt khoát:
- Hoặc là em đi với anh, hoặc là chia tay, em chọn đi.
Thúy An chưa kịp trả lời thì đã nghe tiếng tút tút trong máy.
Cô chới với mất một phút mới định thần lại được. Cô bỏ ống nghe xuống. Rồi ngồi
yên như thân gỗ. Như chưa hiểu hết chuyện gì xảy ra với mình.
Ngồi một lát cô đứng dậy đi vào nhà. Nhưng vừa đến cửa thì lại
nghe chuông reo, cô hấp tấp quay lại nhấc máy:
- Alô.
Tiếng Huy Bình vang lên trong máy:
- Em suy nghĩ xong chưa?
Thúy An ấp úng:
- Em...
- Đến đám giỗ ở nhà người yêu mà em có thái độ giống như bị
đưa vào nhà giam, anh không biết nên cười hay nổi giận đó An.
Không nghe tiếng cô trả lời, anh lên tiếng với giọng châm biếm:
- Em đang ngất đó hả An?
Thúy An khổ sở:
- Đừng mỉa em mà.
- Vậy em quyết định thế nào?
- Để em...
Huy Bình ngắt lời:
- Nghĩ lại xem anh có đáng để em hy sinh không chứ gì?
- Không phải như vậy. Sao anh hay gán ghép cho em quá vậy.
Huy Bình đột ngột đổi giọng:
- Nghe này An, anh biết em sợ, nhưng em nghĩ lại đi, trước
sau gì cũng phải công khai quan hệ của hai đứa, nếu em cứ tránh gia đình anh
thì làm sao mọi người ủng hộ anh chứ.
- Em biết.
- Biết thì đừng làm khó anh nữa.
Thúy An đành nhượng bộ:
- Thôi được, em sẽ đi.
Cô chợt nhớ ra, vội nói thêm:
- Nhưng anh không cần phải đến đón em, tự em đi cũng được.
- Em biết ở đâu mà đi?
- Anh cứ chỉ nhà đi.
- Em liều thật, không dám tới nhà anh mà dám đi một mình.
- Vậy hẹn ở đâu đó, được không anh?
Làm vậy thật khó coi, Thúy An biết như vậy, cô phập phồng sợ
Huy Bình lại nổi nóng. Nhưng anh có vẻ rất dễ dãi:
- Vậy thì trưa mai em đến công ty anh nhé.
- Sao đi trễ vậy anh?
- Em nôn đến đó lắm hả?
Giọng nói có chút hài hước của anh khiến Thúy An phì cười:
- Không phải, nhưng đã chấp nhận đến thì phải ra sao coi cho
được, ít nhất em cũng phải phụ công việc chứ.
- Khỏi, không cần phải cố gắng như vậy.
- Cái đó là bắt buộc mà anh.
- Đừng thừa nhiệt tình quá, anh không thích như vậy.
Giọng nói khô khan bất ngờ của anh làm Thúy An khựng lại:
- Anh làm sao thế?
- Không có cì cả, mình đến một chút rồi về mà, em đừng bận
tân chuyện gì khác, không cần phải cố gắng lắm đâu.
Thúy An định nói thì anh đã lên tiếng trước:
- Thôi nhé, mai gặp chào em.
- Khoan, anh Bình.
- Em muốn nói gì?
Thúy An ngập ngừng:
- Lát nữa... mình có gặp nhau không?
Huy Bình cười khẽ:
- Em thật sự cần gặp anh à?
- Em... nhớ anh.
- Anh cũng vậy, nhưng hôm nay anh có hẹn với khách hàng, anh
bận lắm. Thôi, mai gặp nhé.
Thúy An bỏ máy xuống. Y như rằng mỗi lần gặp nhau là cô có
tâm trạng bất ổn. Lần này thì cũng không khá hơn, cách nói chuyện của Huy Bình
làm cô thấy... Thật không diễn tả được, chỉ cót thể nói một câu: Bất an.
Hôm sau, suốt buổi sáng Thúy An cứ găn khoăn không biết mình
phải ăn mặc thế nào. Cô cho là buổi gặp này quan trọng, nên lo lắng cho ngoại
hình của mình không ít.
Cuối cùng cô chọn cách ăn mặc giản dị. Nếu nhà má lớn của Huy
Bình có khó tính thì cũng không chê gì được. Giản dị để người Thúy An không biết
mình thế nào vẫn hay hơn là cố gắng làm cho mình lộng lẫy.
Trưa cô lén mọi người đi ra ngoài. Huy Bình ở công ty chờ cô.
Thúy An hỏi ngay khi gặp anh:
- Em mặc thế này có được không anh?
Huy Bình nhìn cô khá lâu, rồi cười như cho qua:
- Chuyện đó đâu có quan trọng, em muốn anh ngắm hay người
khác ngắm?
- Em sợ mọi người chê em, cũng là chê anh chứ bộ.
- Lo vớ vẩn thế cô bé.
Anh dẫn xe Thúy An vào trong, rồi tự khóa cửa lại. Thúy An
theo anh ra xe. Lúc đi trên đường cô chợt nhớ ra. Và quay qua Huy Bình:
- Cô cần mua quà gì không anh?
- Không.
- Sao lại như vậy?
Nụ cười của Huy Bình rất lạ, gần như chỉ là cái nhếch môi:
- Đến một chút rồi về, em không cần phải làm gì ngoài việc ngồi
im, và đừng có bất cứ phản ứng nào, dù gặp bất cứ chuyện gì, anh nói là phải
nghe đấy.
Thúy An nhíu mày:
- Đến nhà anh mà gay go vậy sao?
- Gay hay không là tùy cách nghĩ của em thôi. Anh hy vọng là
em đừng làm gì để anh khó xử.
Thúy An ngồi im. Cô hoang mang và bắt đầu thấy hối hận, khi
hôm qua không cương quyết từ chối. Huy Bình làm cô có cảm tưởng phải dự một buổi
họp mặt gay cấn chứ không phải là lễ lạc.
Khi hai người đến thì hình như đã cúng xong. Mọi người đã ngồi
quanh bàn tiệc. Thúy An có cảm tưởng Huy Bình cố ý đến trễ. Ý nghĩ đó làm chô
thấy hơi ngượng.
Huy Bình đưa cô đi thẳng vào nhà. Thái độ đường hoàng như ở
nhà mình. Thúy An đi phía sau anh. Cô thấy một người đàn ông đi về phía Huy
Bình. Ông ta nhìn cô hơi lâu. Rồi nhìn qua Huy Bình:
- Sao con đến trễ vậy, cô này là cô bạn mà mẹ con nói lúc trước
đó hả?
- Vâng.
Anh quay qua Thúy An, giới thiệu ngắn gọn:
- Ba anh.
Thúy An gật đầu chào:
- Thưa bác.
- Ờ... chào cháu.
Ông khoát tay ra hiệu:
- Con đưa bạn con đến chào mẹ đi.
- Vâng, con sẽ làm chuyện đó sau.
Thúy An lén nhìn quanh. Cô thấy nhiều người đang quay nhìn về
phía cô và Huy Bình. Cô đoán đó là những người bà con. Và họ tò mò vì thấy Huy
Bình đến với một cô bạn gái.
Huy Bình rõ ràng là không có ý đi chào bà con. Anh nhìn
quanh. Rồi kéo Thúy An đi thẳng vào nhà trong.
Bên trong không có ai nhiều. Thúy An thấy vài người ngồi ở
salon. Và mắt cô chợt cụp xuống khi nhận ra Huấn. Anh ngồi nói chuyện với một
bà cụ. Dù không nhìn, Thúy An vẫn cảm nhận được anh đang nhìn cô với vẻ sửng sốt.
Huy Bình thản nhiên kéo Thúy An về phía đó.
Anh ra hiệu cho Thúy An ngồi gần mình. Rồi chào bà cụ:
- Lâu quá con không về thăm bà, bà có khỏe không?
Bà cụ có vẻ không mặn mà lắm khi gặp Huy Bình. Giọng bà kém
nhiệt tình thấy rõ:
- Cũng bình thường, mẹ con lúc này ra sao, làm ăn thế nào?
- Mẹ con cũng bình thường.
Nãy giờ Thúy An ngồi im. Đúng như Huy Bình đã nói, cách hay
nhất là hãy im lặng. Cô chỉ chào Huấn một lần, rồi không nói được tiếng nào. Cuộc
gặp thế này làm cô thật sự lúng túng.
Huy Bình thản nhiên nhìn cô. Rồi nhìn qua Huấn:
- Cô ta là bạn em đó anh Hai.
Anh quay qua Thúy An:
- Còn đây là anh Huấn, anh Hai anh.
Huấn mím môi:
- Tôi với Thúy An biết nhau mà, cổ dạy ở trưởng tôi, không phải
ai xa lạ cả.
Huy Bình cười một cái:
- Vậy sao? Vậy mà Thúy An không biết mình là anh em. May mắn
làm sao khi có cuộc gặp hôm nay.
Huấn hình như cố dằn ý nghĩ nào đó. Anh không thản nhiên như
Huy Bình, mà nói một cách khô khan:
- Nếu chú thấy vậy.
- Còn anh thì sao, anh không thấy vậy à, vậy mà tôi nghĩ anh
hiểu rất rõ điều đó.
Huấn lặng thinh không trả lời. Nhưng hình như anh rất giận.
Thúy An nhìn hai người. Mặt Huy Bình có một vẻ gì đó khiêu
khích. Gườm gườm lẫn khoan khoái ngấm ngầm. Một vẻ mặt rất lạ mà Thúy An chưa
bao giờ thấy ở anh. Huấn thì ngược lại, có một vẻ gì đó như choáng váng, nhưng
không phản ứng được. Và anh cứ lầm lì ngồi im.
Thúy An rất muốn nói với Huấn một chuyện gì đó. Nói một cái
gì đế khỏi phải im lặng khó chịu như thế. Nhưng lúc này tự nhiên đầu óc cô mụ mị
như con ngốc. Thậm chí trở nên đần độn.
Huy Bình thản nhiên ngồi nhìn vẻ bối rối của hai người. Môi
anh nhếch lên thành nụ cười mỉa mai kín đáo.
Chợt anh đưa mắt ra hiệu cho Thúy An. Rồi đứng dậy:
- Có lẽ tôi về lúc này thì hay hơn.
Anh quay qua chào bà cụ. Bà có vẻ bất ngờ:
- Mới tới mà đã về rồi sau. Để cho cô bạn con ăn một chút rồi
hẵng về.
- Dạ, con bận công việc nên chỉ tranh thủ ghé một chút. Bà ở
chơi bao giờ về hả bà?
- Chắc xong đám là về đấy.
- Dạ, bà về khỏe, cho con gởi lời thăm chị Thanh.
- Ờ, bà sẽ nói.
Huy Bình quay qua Huấn:
- Chào anh.
Huấn không buồn nhìn Huy Bình, anh nói với Thúy An:
- Chiều nay An có rảnh không?
- Dạ...
Cô chưa kịp nói hết câu thì Huy Bình ngắt lời:
- Cô ấy bận lắm, bao giờ cổ rảnh tôi sẽ cho anh biết sau.
Huấn đỏ mặt vì giận. Nhưng không thể nói gì, anh chỉ cười gằn
như đe dọa. Vì nếu phẫn nộ, chắc chắn hai người sẽ nổ ra một trận dữ dội, thậm
chí có thể xô xát nhau.
Thúy An rất muốn nói một câu gì đó dung hòa, nhưng cô không
nghĩ ra nổi. Và Huy Bình cũng chẳng để cho cô có bất cứ thái độ gì. Anh kéo cô
lên phòng khách, nói ngắn gọn:
- Về thôi, đến như vậy đủ rồi.
Thấy anh đi ra cửa, ông Tú bèn gọi lại:
- Sao về sớm vậy Bình?
- Con chỉ ghé được một chút, con bận công việc ạ.
- Ít nhất cũng phải ở lại đến cuối đám chứ con, muốn sẵn hôm
nay họp mặt gia đình lại nói chuyện.
- Chuyện gì vậy ba?
- Chuyện hôm trước chưa nói xong, lát nữa mấy anh em ngồi lại
bàn cho xong đi con.
Huy Bình nói với nụ cười khá ngạo mạn:
- Má lớn và hai anh con cần mớ tài sản đó, ba cứ việc chia
cho họ, con không cần đâu.
Cách nói của anh khiến Thúy An thấy ngại, cô vội kéo tay anh:
- Anh Bình.
Huy Bình gỡ tay cô xuống:
- Em đừng nói. Đây không phải là chuyện của em.
Thúy An nhìn ông Tú. Cô rất lạ khi ông không hề nổi giận. Có
lẽ ông quen nghe con cái ăn nói kiểu đó. Nên không có ý định bộp tai tên con
trai mất dạy của ông.
Huy Bình kéo Thúy An ra xe. Vừa đóng cửa xong, cô lập tức
quay qua anh:
- Anh không nên nói năng như vậy, đó là ba anh mà.
Huy Bình nhún vai:
- Có lẽ anh kém giáo dục hơn em, mà anh cũng không có ý định
thể hiện mình là người có giáo dục.
Thúy An cứng họng ngồi im. Từ nãy giờ Huy Bình có thái độ rất
gai góc. Giờ lại đụng đến tự ái của anh, nói lôi thôi lại có chuyện nữa. Thế là
cô ngồi im.
Chợt nhớ ra, cô tò mò:
- Em thấy hình như ba anh muốn chia tài sản cho các anh, bác ấy
thương con đồng đều như vậy, sao anh có vẻ ghét thế, đừng làm vậy anh Bình.
Huy Bình nhếch môi:
- Em có biết anh ghét gia đình riêng của ba anh điều gì
không? Họ giàu lên nhờ tiền của mẹ anh, nhưng lại cố tình phủ nhận và luân đem
điểm xấu của mẹ anh ra soi mói...
- Họ nói mẹ anh là...
Nói đến đó Thúy An vội im bặt. Nhưng Huy Bình thản nhiên nói
tiếp:
- Là vợ bé, là cướp giật hạnh phúc người khác. Điều đó có thể
chấp nhận được, nếu họ không xài tiền của mẹ anh.
Anh ngừng lại một lát, rồi nói với vẻ châm biếm:
- Má lớn và hai ông anh, kể cả dòng họ của họ đều bảo anh là
con hoang, anh không tha thứ chuyện đó.
- Có thể họ nói vì muốn che giấu mặc cảm.
- Không phải, nói để hạ nhục, cho bõ ghét.
Anh lại nhún vai một cái:
- Má lớn, bà ta tham lam kinh khủng. Bà không chịu ba chia
gia tài cho anh, vì anh là con ngoại hôn. Điều đó vẫn có thể chấp nhận được, nếu
tài sản đó không phải từ mẹ anh dựng lên.
Thúy An buột miệng:
- Nghe anh nói, em thấy mẹ anh giỏi thật, bà có vẻ là người
phụ nữ tài năng, tháo vát.
Huy Bình nói ngắn gọn:
- Mẹ anh giỏi lắm.
- Em nghĩ....dù sao mẹ anh cũng bất hạnh nhiều hơn là hạnh
phúc, một phụ nữ tự gầy dựng sự nghiệp vậy mà phải chịu duyên thừa, có thế
trong thâm tâm mẹ anh cũng rất buồn.
Huy Bình nhếch môi:
- Có lẽ em là một trong số ít người thông cảm với mẹ anh đấy
An.
Thúy An im lặng trầm ngâm. Cô băn khoăn mãi chuyện lúc nãy
nhưng không dám nói ra. Trong lúc lòng Huy Bình đang sôi sục thì chẳng khác nào
khơi lên ngọn lửa.
Nhưng im lặng mãi cô chịu không nổi. Thế là cô dè dặt:
- Em không ngờ anh với anh Huấn là anh em.
Không hiểu Huy Bình nghĩ gì, mắt anh nheo lại, nhưng không trả
lời. Thúy An liếm môi nói tiếp:
- Anh không ưa anh Huấn phải không?
- Phải, thì sao?
- Em thấy anh ấy không phải là người khe khắc hay định kiến,
tính ảnh tốt, anh không nên có thành kiến với ảnh.
- Vậy à?
- Em không thiên vị ai, nhưng em thấy ảnh không phải là người
tham lam đâu, trong chuyện giành gia tài, em nghĩ ảnh không tham gia đâu, có thể
chỉ có mình má lớn của anh thôi.
Huy Bình lại nhếch một nụ cười châm biếm, nhưng vẫn không nói
gì. Thúy An hiểu anh không muốn nghe cô nói vậy. Nhưng cô muốn anh có thiện cảm
với Huấn, cô cố thuyết phục:
- Mẫu người như anh Huấn rất thoáng, tính cũng thoáng như anh
vậy, có thế anh bị thành kiến lâu quá, chứ nếu quen nhau ở môi trường khác, em
nghĩ anh sẽ mến ảnh.
Huy Bình quay lại nhìn cô một cái:
- Đủ rồi An, em nên ngừng lại trước lúc anh buộc phải nói những
câu khó nghe, anh không thuộc mẫu người phóng khoáng đâu.
Thúy An ngỡ ngàng nhìn anh. Không dám nói tiếp nữa. Khi Huy
Bình khắt khe như thế này, cô hiểu là phải im lặng.
Huy Bình cũng không nói gì nữa. Anh lầm lì lái xe. Thúy An rất
muốn ghé quán café nào đó để nói chuyện. Nhưng anh đã trở lại công ty. Nên cô
đành nén lòng không nói.
Khi dẫn xe ra sân, cô đứng lại. Huy Bình nhướng mắt chờ cô
nói chứ không hỏi. Thúy An hơi nản chí, nhưng vẫn cố gắng:
- Tại sao anh chỉ đưa em đến một chút, rồi về. Em tưởng anh
muốn giới thiệu em với gia đình anh, nhưnh hình như không phải, anh chỉ muốn giới
thiệu em với anh Huấn thôi.
Huy Bình trả lời câu hỏi của cô bằng cách nhìn đồng hồ:
- Em về đi, trưa lắm rồi, anh muốn nằm nghỉ một chút, chiều
nay anh phải làm việc nữa.
- Anh đối xử với em theo kiểu thất thường thế này đến bao giờ
hả anh Bình? Hình như anh lợi dụng em cho một mục đích nào đó của anh.
- Anh mệt lắm An, em về đi.
Môi Thúy An run lên vì giận, cô nhìn Huy Bình một cách giận dữ.
Rồi đẩy xe ra cổng, không chào anh một tiếng.
Có một cái gì đó kỳ lạ trong cách cư xử của Huy Bình. Cô lờ mờ
cảm thấy anh đưa cô đến nhà Huấn với mục đích dằn mặt hai người. Chẳng lẽ
anh...
Ý nghĩ đó làm Thúy An bàng hoàng, trong đầu vụt qua câu chuyện
về Thiên Kim. Huy Bình đã chinh phục cô ta vì ghét ông anh thứ ba. Bây giờ đến
lượt ông anh thứ hai. Lẽ nào anh dùng cô để dằn mặt Huấn?
Một luồng chấn động như rung giật tận tâm can khiến Thúy An bị
rúng động. Cô tưởng mình có thể chết được với ý nghĩ đó.
Cô hấp tấp quay trở lại công ty Huy Bình,cánh cửa chỉ khép hờ
nên cô có thể đẩy vào, trong sân một chiếc xe đanh dựng, cô biết đó là xe Huấn.
Anh đến đây làm gì trong khi nhà đang có khách?
Thúy An dựng xe cạnh đó. Rồi đi vào trong phòng khách không
có ai, nhưng nghe tiếng nói chuyện vọng ra từ phòng trong. Thúy An lặng lẽ đến
đứng dựa tường lắng nghe. Cô cần biết bí mật của hai anh em Huy Bình.
Bên trong, tiếng Huấn vọng ra rõ ràng:
- Thúy An có thể không hiểu chú, nhưng tôi thì không lầm, tất
nhiên tôi không làm gì được chú, nhưng tôi không im lặng để chú lừa cô ta đâu,
Thiên Kim một lần là đủ rồi.
Giọng Huy Bình vừa ngạo mạng vừa châm biến:
- Anh bức xúc tới nỗi phải lập tức đến tìm tôi sao, nhà đang
có khách mà, đó không phải là tính cách của anh, bình thường anh biết dấu mình
hơn.
Huấn không hề bị khiêu khích, giọng anh vẫn nghiêm khắc:
- Để trả thù anh em mà đem hai người con gái ra làm vật hy
sinh, tôi thấy chú thiếu lương tâm quá đấy.
- Thế gia đình anh có lương tâm lắm sao?
- Đừng nói về chuyện gia đình, nói về chuyện trước mắt đi.
- Tôi không thích nói về Thúy An lúc này, đó là chuyện riêng
của chúng tôi.
Trong phòng có tiếng đập bàn mạnh, không biết là ai, hình như
là Huấn, giọng anh giận dữ.
- Chú biết tôi thích Thúy An, nên muốn giành lấy cô, nhưng
giành rồi để rồi bỏ rơi người ta, con người chú là vậy đó sao?
- Này, đây là phòng làm việc của tôi, đừng có đập bàn ghế như
vậy, tôi không ưa những người thô thiển.
- Chú đưa Thúy An đến để dằn mặt tôi, để chứng tỏ mình là người
chiến thắng, đừng có vô lương tâm như vậy.
- Anh nghĩ vậy à?
- Còn nữa, mà điều này thì thật là ích kỷ, bây giờ thì tôi hiểu
tại sao Thúy An muốn nghỉ dạy, chú bức bách người ta đến vậy sao?
Huy Bình thản nhiên.
- Tôi không thích người yêu của mình quan hệ với người của
gia đình mà tôi không ưa, tôi là vậy đó.
- Vậy chú có nghĩ tới nghề nghiệp của cổ không?
- Tôi phải trả lời câu chất vấn của anh nữa sao?
- Đồ khốn nạn.
- Nói thế chưa đủ, phải nói thêm là đồ con hoang, chuyên phá
hoại gia đinh người khác, đó cách nói của nhà anh, anh nói thế là thiếu rồi đấy.
- Chú cũng đáng bị nói như vậy lắm.
- Cho nên tôi phải làm cho xứng cách nói đó thôi.
- Nếu cứ tiếp tục sống như thế, chú sẽ phải trả giá.
- Cám ơn lời khuyên của anh. Giờ tới lượt tôi khuyên anh đây,
thứ nhất, hãy bớt lam tham lại, thứ hai, đừng bao giờ đeo đuổi Thúy An nữa, anh
và anh Thông hãy tránh xa tôi đi. Cũng như tôi đã tránh xa các người vậy.
- Chú nghĩ tôi sẽ để yên cho chú lường gạt Thúy An sao?
- Nếu anh rảnh, anh có thể làm cái gì anh muốn.
- Tôi sẽ ngăn chận, tôi sẽ không để chú thành công như với
Thiên Kim đâu.
Giọng Huy Bình mỉa mai:
- Cứ làm, nếu anh muốn, vì thật ra chuyện đó, trước đây anh
Thông cũng đã làm rồi.
Không nghe tiếng Huấn trả lời, cánh cửa bị đẩy bật ra, rồi Huấn
lao ra ngoài, Khiến Thúy An giật bắn người.
Cô đứng như pho tượng nhìn Huấn, anh cũng nhìn lại cô ngạc
nhiên, rồi anh nói một cách nhẹ nhàng:
- Em đến đây từ lúc nào vậy?
- Em...
Thấy cô ấp úng không dám nói thật, anh nhìn cô nghi ngờ:
- Em nghe chúng tôi nói chuyện rồi phải không?
- Vâng. - Thúy An thú nhận.
Nghe tiếng nói chuyện. Huy Bình bước ra.Anh cũng có vẻ ngạc
nhiên khi thấy Thúy An. anh bước lại gần cô:
- Em chưa về sao?
Thúy An chưa kịp trả lời thì Huấn đã đẩy cô tới trước:
- Em nên về đi, anh muốn nói chuyện với em, đừng để bị lừa nữa.
Huy Bình gạt tay huấn ra, kéo Thúy An về phía mình:
- Đừng có cử chỉ như vậy đối với bạn gái của em mình, khó coi
lắm.
Anh khẽ đẩy Thúy An về phía cửa:
- Em vào phòng đi, muốn gì sẽ nói sau, đừng đứng ở đây nữa.
Huấn nóng nảy:
- Anh sẽ cho em biết sự thật, đừng để mình bị lừa nữa Thúy
An. Rồi em sẽ hối hận vì đã không tin anh.
- Đừng có quá đáng như vậy anh Huấn. Còn em, vào đây nói chuyện
với anh, anh không thích em đứng đấy, lúc nãy anh đã nhượng bộ em nhiều rồi đấy.
Huấn nhìn Thúy An chằm chằm:
- Thúy An.
Thúy An mím môi nhìn Bình, rồi quay qua Huấn, nhẹ nhàng:
- Em xin lỗi anh, nhưng em cần nói chuyện riêng với anh Bình.
Nói xong cô đi qua hai người, bước vào phòng, cô đến phía sa
lon ngồi đợi Huy Bình. Cả người run rẩy vì căng thẳng.
Huy Bình bước vô, anh khép cánh cửa sau cùng. Rồi đến ngồi gần
cô:
- Nãy giờ em nghe tụi anh nói chuyện rồi phải không, nhìn em
anh đoán vậy.
Thúy An ngồi thẳng người lên:
- Anh có ý định giải thích với em không?
Huy Bình xoay người về phía khác, giọng lạnh lùng:
- Giải thích về chuyện gì?
- Những gì anh Huấn nói có đúng không?
- Nếu cảm thấy tin anh Huấn, thì em cứ việc tin, anh không cản.
Thúy An kêu lên:
- Anh có thể nói một cách thản nhiên về cách xử sự vô lương
tâm như vậy sao?
Huy Bình quay phắt lại nhìn cô. Rồi cười khan:
- Em có cách ăn nói đó từ hồi nào vậy?
Thúy An nói mmột cách tuyệt vọng:
- Trên đường về em cứ nghĩ mãi hành động của anh, em bắt đầu
nghi ngờ, cho nên em trở lại hỏi anh, không ngờ em đã nghe hai người nói chuyện...
Huy Bình ngắt lời.
- Nói đúng với ý nghĩ của em?
- Tại sao anh cư xử với em như vậy? Em có lỗi gì với anh chứ.
Thì ra anh chưa hề yêu em.
- Em tin anh Huấn đến mức tuyệt đối vậy sao?
- Em tin tuyệt đối vì em không muốn bị lường gạt, vì em đã thấy
gương của chị Kim.
Huy Bình gằn giọng:
- Được, vậy thì em cứ việc tin đi.
- Nếu em không quen với anh Huấn, thì anh có quay lại với em
không?
Huy Bình cười lạnh.
- Nếu anh không quay lại với em thì em đã yêu anh ta rồi phải
không?
Thấy Thúy An ngồi im anh nhún vai:
- Anh đoán không lầm chút nào, tình yêu của em hời hợt đến nỗi
chỉ cần một chút thử thách nhỏ cũng sẵn sàng chia tay, và chỉ cần có người nào
đó chăm sóc, là em dễ dàng ngã về anh ta.
- Anh nghĩ em như vậy đó sao?
- Anh thấy chứ không phải nghĩ.
Anh quay lại, quắt mắt nhìn cô:
- Em có đáng để anh tin không?
Thúy An lạc giọng:
- Không ngờ anh nghĩ em như vậy, bây giờ thì em hiểu rồi, anh
biết anh Huấn đến với em, và anh cố tình phá vỡ mối quan hệ đó.
- Anh là như vậy đó.
- Anh quay lại vì tự ái chứ không phải vì yêu em.
- Thế em có thật sự yêu anh không Thúy An, em có biết yêu là
gì không? Cách em cư xử với anh không phải là tình yêu, nó chỉ là tình cảm hời
hợt.
- Và anh muốn trả thù em?
- Em nghĩ anh có thể cho phép hai người đùa gưởn trước mặt
anh sao?
Khuôn mặt Thúy An nhợt nhạt:
- Anh là người...
- Không thích và không cho phép ai qua mặt mình.
- Anh thù em hay thù anh Huấn?
- Nếu anh nói là cả hai?
- Em không ngờ.
- Em đã biết rồi, và anh cũng không phủ nhận từ đây về sau đừng
hy vọng gì ở anh nữa.
Huy Bình ngừng lại một chút, khuôn mặt đẹp trai toát lên vẻ
ngạo nghễ, châm biếm và thù ghét ngấm ngầm. Lần đầu tiên Thúy An ý thức hết con
người đáng sợ của anh, cô có cảm giác mình bị chết đi một nữa.
Cô nói gần như không còn hơi:
- Khi quay lại với em là anh đã có mục đích, anh ác nhiều hơn
em nghĩ, cho đến giờ em cũng không tin khi nhớ lại những lúc anh tỏ vẻ yêu em.
Em sẽ nhớ bài học này.
Cô trở nên công phẫn:
- Không ai có máu lạnh như anh, đến nổi em nghĩ anh không còn
tình người.Tội nghiệp chị Kim. Khi cố giữ một người ác như anh.
Huy Bình cười lạnh:
- Đúng như em nói, anh cũng thấy anh ác, nhưng con người anh
là vậy, và không hề muốn thay đổi.
- Vậy thì không còn gì để nói nữa.
- Khi ba anh chia gia tài, anh không phản đối thì thôi. Vậy
mà bà vợ Ông ta lại cố ý gom hết về cho hai ông anh bất tài đó, anh không cần
tài sản, nhưng anh ghét tánh tham lam của họ.
Thúy An kêu lên:
- Nhưng sao anh lại lôi em vào cuộc?
- Vì em mà người anh Huấn thích, vì chính em cũng sắp phản bội
anh.
Anh ngừng lại, gằn giọng:
- Anh hết tình cảm với em rồi, em có thể quay về với anh ta,
lúc nào anh ta cũng chờ em đó.
- Cũng như anh sẽ tiếp tục với chị Kim chứ gì?
- Thiên Kim là người phù hợp với gia đình anh, anh biết mình
của người nào. Em không thể bước vào gia đình anh được, cắt đứt là hay hơn cả.
- Em sẽ nhớ suốt đời bài học này, chào anh.
Thúy An lảo đảo đứng lên, cô đi ra cửa như người mù. Lần đầu
tiên trong đời cô hiểu thế nào là nỗi cay đắng bị người tình lừa gạt. Cô về nhà
mình mà cứ tưởng như đi về phía bóng tối của cuộc đời mình.
Chương 8
Hạ Linh dựng xe trong sân, rồi xăm xăm đi lên lầu một, cô chặn
một cô gái đang đi ngược hướng với mình lại, hỏi cộc lốc:
- Ông chủ đâu?
Cô ta chưa kịp trả lời thi Hạ linh thấy Huy Bình từ căn phòng
gần đó đi ra, cô bỏ mặc cô gái và đi thẳng về phía anh.
Cô đến trước mặt Huy bình, không hề nói một tiếng, cô vung
tay lên thật mạnh, và Huy Bình chỉ hơi né đầu trước cái tát trời giáng của cô.
Anh bị choáng một giây. Nhưng không mất bình tĩnh hay phản ứng.
Có lẽ anh hiểu và cho thái độ của Hạ Linh là tất nhiên.
Hạ Linh không chú ý có nhân viên há hốc nhìn cảnh tượng mình
vừa gây ra, cô nói như quát:
- Thế này vẫn còn quá nhẹ so với việc làm của cậu, cậu giết
người mà không cần dao, Thúy An nó dở sống dở chết vì cậu, chứ tôi thì không
đâu, tôi bắt cậu phải trả giá đấy.
Huy Bình cười nhẹ, và nguẩy đầu một cái vì đau. Anh hoàn toàn
không có ý định trả lời hay thanh minh, cử chỉ của anh làm Hạ linh càng thêm
điên lên, cô quắc mắt:
- Cậu có thể vô lương tâm như vậy sao, đúng là con người
thanh lịch của cậu là bộ mặt của quỷ, cậu có còn tình người không?
Nhìn thấy nụ cười trơ lì của Huy bình, cô điên lên hét tiếp:
- Cậu có biết cậu hủy hoại nó ra sao không hả, đồ sở khanh.
Cô lùi một bước ra sau, nheo mắt:
- Được rồi cứ làm cho thẳng tay đi, rồi đến lúc nào đó cũng
phải mở mắt. Tôi không tin cậu mất hết nhân tính, nhưng coi chừng lúc đó muộn rồi.
Cô quay ngoắt người bỏ đi, cô nhân viên của công ty nãy giờ vẫn
đứng chết sững ơ trên hành lang, rồi né qua một bên nhường đường.
Ra ngoài đường rồi, Hạ Linh mới nhớ lại cô gái lúc nãy. Vậy
là cô ta đã làm cho Huy Bình mất mặt trước nhân viên. Nhưng cô không hề hối hận.
Thậm chí nghĩ đến cách phản ứng khinh mạn của anh, cô thấy tiếc
là tại sao lúc nãy không cho tan hoang cái công ty đó.
Đi giữa đường, cô chợt đổi ý quay đầu xe để đến nhà Thúy An.
Từ hôm xảy ra chuyện đó, cả tuần rồi cô không ghé chơi.
Hạ Linh vừa ngừng xe trước nhà thì Hoa Đông vừa đi ra, cô cười
với vẻ không vui:
- Vô chơi.
- Mầy tính đi đâu vậy?
- Định vô trường một chút.
- Thúy An có nhà không?
- Nằm trong phòng đấy. Vô chơi với nó đi. Có mày không chừng
nó nói chuyện đấy.
Hạ Linh dắt xe vào sân, rồi đi thẳng vào phòng Thúy An.
Cô đang nằm trên giường, thấy Hạ Linh cô chỉ quay người ra
ngoài, nằm kê mặt lên chiếc gối, giọng có vẻ bình thản:
- Chị có gặp chị Hoa ngoài cổng không, chị ấy mới ra ngoài đấy.
- Chị gặp rồi.
Hạ Linh ngồi xuống giường.
- Sao tối ngày ở nhà hoài vậy, đi siêu thị với chị không?
Thúy An lắc đầu:
- Thôi, em lười lắm.
- Em không nên nhốt mình ở nhà như vậy, cứ suy nghĩ hoài phát
điên lên mất.
Cô im lặng một lát, rồi nói trầm tĩnh:
- Chị mới đến công ty nó.
Thúy An cười xa vắng, không có ý kiến gì. Hạ Linh nheo mắt
nhìn cô:
- Chị đã tát cho nó mấy cái.
Đôi mắt Thúy An lóe lên, bất ngờ và kinh ngạc, nhưng ánh lửa
đó chỉ lóe lên một chút rồi tắt ngúm, cô thẫn thờ:
- Chị làm vậy để làm gì, một hai cái tát không là gì với anh
ta, anh ta không hề đau đâu.
- Phải có phản ứng chứ, để nó làm gì cũng được sao, nó chỉ biết
làm thẳng tay chứ không nghĩ đến cảm xúc của người khác, huy vọng mấy cái tát
đó, khuấy động được nó.
- Chị không hiểu anh ta chút nào, con người có máu lạnh đó chỉ
biết thù hằn, không có gì làm anh ta thay đổi được đâu.
Hạ Linh băn khoăn:
- Em phải làm một cái gì chứ, không lẽ cứ héo hắt thế này
hoài sao, làm thế là đúng ý nó rồi. Em phải vững vàng lên chứ.
Thúy An cười khẽ:
- Em không biết, em phải làm thế nào, có lẽ em đã để anh ta
thành công rồi, em hoàn toàn mất tất cả, bây giờ không muốn nghĩ đến cuộc sống
nữa.
Cô im lặng một lát, rồi thở dài:
- Em đã nhận bài học quá đắt từ anh ta.
- Rồi nó cũng sẽ nhận bài học từ cuộc đời thôi, không ai có
thể mạnh tuyệt đối đâu.
- Nhưng anh ta thì cũng có thể đó chị.
Hạ Linh nhếch môi:
- Chị không tin, chị sẽ chống mắt chờ một ngày nó sụp đổ. Nếu
không tình yêu thì cái khác nó không kiêu ngạo mãi được đâu.
- Em không biết, bây giờ em chỉ thấy đau vì trong lúc này anh
ta không cô đơn như em, anh ta sẽ có gia đình, và phủi bỏ tất cả những gì liên
quan đến em.
- Đã biết vậy mà còn để mình khổ, em ngốc lắm.
Thúy An không trả lời, cặp môi hồng nhợt của cô nhếch lên nụ
cười nhợt nhạt như thần sắc cô. Nhìn cô hoàn toàn mất sức sống, nó làm Hạ Linh
cảm thấy mình có lỗi, lỗi vì xúi giục mù quáng.
Cô từng trải là thế mà cũng lầm về Huy bình, làm sao trách được
cô gái non nớt như Thúy An.
Hạ linh ngồi một lát rồi về, khi cô ra phòng khách thì Huấn
cũng vừa đến, cô quay vào gọi Thúy An. Rồi ngồi lại trong phòng. Cô muốn biết
Huấn nói gì với Thúy An.
Thúy An chải sơ tóc rồi đi ra phòng khách. Huấn ngồi một mình
với dáng điệu trầm tỉnh, anh ngước lên khi thấy Thúy An đi ra, và không ngăn nổi
cái nhìn quan sát cô.
Thúy an đến tủ lấy ly nước, đặt trước mặt huấn:
- Anh Huấn uống nước.
- Để đó anh, nhìn em có vẻ xanh xao lắm đó An.
Thúy An cười gượng:
- Vậy hả, em thấy mình cũng bình thường.
Nói xong câu đó, tự nhiên cả hai rơi vào im lặng. Ai cũng
đang nhớ tới cuộc gặp ở công ty Huy Bình, cả hai đều muốn nói chuyện đó, nhưng
không biết bắt đầu từ đâu.
Cuối cùng Huấn lên tiếng trước:
- Anh hỏi An câu này, và mong là em trả lời thật với anh, em
chỉ cần nói có hoặc không thôi, không cần giải thích gì cả, có phải sau cuộc
nói chuyện đó, em sụp đổ rồi phải không?
Thúy An cười khẽ:
- Anh nói đúng.
Huấn gật đầu như hiểu:
- Như vậy anh thấy nhẹ, để anh khỏi phải uất ức trong lòng.
- Anh Huấn uất ức về khía cạnh nào?
- Nhiều lắm, nhưng trước tiên là giận ghê gớm, nếu không nói
được cho em hiểu.
- Em hiểu chứ, vì hiểu cho nên em mới đến hỏi anh ta.
- Và khi hiểu rồi thì em ra nông nỗi này?
Thúy An vô tình sờ lên cổ mình:
- Em có vẻ là người bệnh hoạn lắm sao?
- Nếu như vậy thì dễ quá, còn như thế này, thuốc nào trị được
em, khi tim tan vỡ thì không có thứ thuốc nào giúp được em, trong khi anh rất
muốn làm điều đó.
Thúy An lặng thinh một lát, rồi hỏi bằng một giọng đều đều:
- Cái gì làm anh ta thù ghét anh vậy, anh Huấn?
Huấn chưa kịp trả lời thì cô ta nói thêm:
- Em biết gia đình anh mâu thuẫn, em hiểu được tại sao anh ta
ghét cha mẹ anh, nhưng anh tốt quá, em không tin người như anh có thể làm cho
người khác thù ghét.
Huấn trầm ngâm:
- Anh có thể hiểu được lý do, cả anh cũng thấy gia đình anh
không hoàn toàn vô tội, nhưng anh vẫn không chịu nổi tính cách của nó.
- Tính cách thế nào?
- Ngạo mạn, kinh thường mọi hòa giải của người lớn, và trên hết
là lối trả thù tinh vi. Nó đã một lần chinh phục người yêu của em trai anh,
trong khi nó không hề yêu cô ta.
- Em biết.
- Bây giờ nó quay lại muốn cưới cô ta, không hiểu nó muốn giở
trò gì nữa. Có thể là để làm em đau khổ. Người như nó thì có thể yêu ai cho ra
hồn chứ.
Thúy An cảm thấy thấm thía câu nói của Huấn. Người như Huy
Bình chỉ biết đặt kiêu hãnh của mình lên trên. Và sẵn sàng hủy diệt mọi thứ tốt
đẹp. Chỉ có cô là mù quáng yêu anh ta. Cô và Thiên Kim đều ngốc như nhau.
Huấn nhìn nhìn Thúy An:
- Em nghĩ gì vậy An?
Thúy An lắc đầu:
- Em thấy tuyệt vọng, đau khổ, mất niềm tin và trên hết là em
cố quên đã từng coi anh ta là tất cả. nhưng em làm chuyện đó không được anh Huấn
ạ.
- Rồi em sẽ quên được, chỉ cần thời gian thôi. Và điều chủ yếu
là em phải mở lòng đón nhận.
Huấn chợt ngừng lại, nhìn Thúy An dò xét. Thấy nét mặt không
mảy may xúc động của cô, anh trở nên dè dặt hơn:
- Em nên tiếp tục đi dạy, đừng nghĩ là bỏ nữa.
Thúy An lắc đầu:
- Sau khi đã nhận lòng tốt của anh, em còn mặt mũi nào để nhận
nó một lần nữa sao?
- Đừng tự ti như vậy, em không có lỗi gì với anh hết, cứ coi
như không có chuyện gì, trở lại trường đi An, coi như em bắt đầu lại tất cả đi.
Thúy An vẫn lắc đầu:
- Em không còn sức nữa anh Huấn ạ.
Huấn nhìn cô bằng một cách ý nghĩa:
- Trên đời này không phải chỉ có Huy Bình là em có thể yêu được
đâu An. Còn nhiều người khác nữa. Chỉ cần em mở lòng ra đón nhận thì hạnh phúc
khác sẽ tới với em.
- Cám ơn anh đã động viên em.
- Anh không nói suông, anh biết em hiểu lòng anh mà, phải
không?
Thúy An có vẻ sợ nhìn vào sự thật, cô tìm cách né tránh:
- Em không biết, bây giờ em không đủ sức nghĩ về cái gì nữa.
- Cho dù là vậy, anh vẫn nói, anh muốn em đừng quên lúc nào
anh cũng chờ em, thậm chí ở bên cạnh em, chỉ cần em chịu quay qua nhìn thôi.
Thúy An cười mơ hồ:
- Em không đủ sức anh Huấn ạ, bây giờ em sợ có tình cảm với
người nào đó, em chỉ muốn xa lánh tất cả, và chỉ có một mình em.
Huấn hiểu ngay bây gìờ không nên thuyết phục cô điều đó. Anh
biết cả tâm lý muốn né tránh của Thúy an. Và anh cố dằn lòng đứng lên:
- Thôi anh về, khi nào nghĩ lại thì gọi cho anh, cho dù là giữa
năm học anh vẫn dành chỗ cho em.
Cách nói của Huấn làm Thúy An có vẻ xúc động. Mắt cô đỏ lên:
- Cám ơn anh, anh tốt với em quá, em biết em không xứng đáng
đâu.
- Em xứng đáng hơn em nghĩ nhiều lắm. Chỉ có em là không ý thức
hết về mình thôi.
Anh tần ngần muốn nán lại, nhưng thấy Thúy An không có vẻ muốn
nói chuyện thêm, anh đành bước ra ngoài bàn:
- Anh về nghe.
- Vâng.
Thúy An tiễn Huấn ra cổng. Rồi chậm rãi đi vào.
Một trận cuồng phong đang chờ cô trong nhà. Khi cô bước vào
phòng khách thì thấy mẹ đang ngồi bên cạnh Hạ Linh vẻ mặt đầy phẫn nộ.
Thúy An không hiểu chuyện gì, cô nhìn Hạ Linh như hỏi, nhưng
Hạ Linh chỉ lắc đầu ra hiệu, mà cô càng không hiểu được cái ý nghĩa cái lắc đầu
đó.
Bà Thìn chỉ ngồi xuống ghế, giọng nghiêm nghị:
- Con ngồi xuống đó đi.
Chờ thúy An ổn định, bà hỏi ngay:
- Con nghĩ gì mà không chịu đi làm chỗ cậu Huấn. Người ta đã
nói đến vậy mà còn từ chối, con muốn người ta làm sao nữa hả?
Thúy An có vẻ bất ngờ vì bị nghe lén. Cô ngồi im, không biết
chống chế thế nào.
Cử chỉ lờ đờ của cô làm bà Thìn thương đứt ruột, càng thương
bà càng tức. Tức vì cô ngu ngốc. Đến nỗi bà mất hết kiên nhẫn.
- Con có biết chuyện con bị lường gạt làm khổ ba mẹ thế nào
không, bây giờ có người muốn cứu vớt lại từ chối, con muốm ba mẹ khổ đến chừng
nào đây.
Thúy An không mở miệng được, cô thấy khốn khổ đến mức muốn cắn
lưỡi mà chết, chứ phải ngồi nghe trách móc chuyện đau khổ của mình, cô chịu
không nổi.
Bà Thìn nói như quát:
- Con trả lời đi, đừng có im như vậy.
Thúy An cố không khóc, nhưng giọng cứ nghèn nghẹn:
- Lúc con xin nghỉ, ảnh có cố khuyên mà con không nghe, con
mù quáng nghe lời người khác làm buồn ảnh. Bây giờ con còn mặt mủi nào nhận
lòng tốt của anh, con nghĩ như vậy chứ chẳng muốn làm cao.
- Con xấu hổ, nhưng đó chỉ là lý do, lý do mà con không muốn
nói, là con không muốn cậu ta thương con, con sợ bị đeo đuổi.
- Con không vậy mà mẹ.
- Mẹ mà không hiểu được con thì ai hiểu. Con biết là bị lường
gạt, nhưng vẫn thương thằng tồi tệ đó.Vì vậy mà con từ chối người khác.
Thúy An cứng họng không nói được. Hạ Linh nhìn bà Thìn một
cách ngạc nhiên và khâm phục. Đúng là chỉ có mẹ mới hiểu tận ngõ ngách trong
lòng con gái.
Bà Thìn cố dằn tức nói tiếp:
- Mẹ không phải không hiểu chuyện tình cảm. Nhưng ngoài nó ra
người ta còn có lý trí nữa, không yêu thì không có thể mến, con phải có thực tế
một chút chứ.
- Dạ.
- Dạ là thế nào, là nói cho qua chuyện, rồi con cứ đâu vào đó
phải không?
- Từ từ con sẽ suy nghĩ mẹ ạ.
- Không có suy nghĩ gì hết, vấn đề là tư tưởng chứ không phải
thời gian.
Thúy An rụt rè:
- Là sao hả mẹ?
- Lúc nãy mẹ nghe cậu ấy bảo tuần sau bắt đầu vào trường phải
không? Vậy con cứ đi họp coi như không có chuyện gì xảy ra.
- Con...
Bà Thìn thản nhiên như không thấy cử chỉ lúng túng của cô:
- Và nhận lời cậu ta, và bắt đầu cho tình cảm mới, mẹ chỉ muốn
gả con cho cậu ta ngay lập tức, mẹ không chịu được cách sống thế này của con.
Thúy An ngước cặp mắt tròn xoe nhìn mẹ. Hạ Linh cũng kinh ngạc
nhìn bà Thìn, dù hiểu bà nóng ruột cho con gái, cô cũng không chấp nhận nổi sự
vội vã như vậy. Có lẽ tình thương làm bà mất bình tĩnh.
Hạ Linh muốn nói vài câu. nhưng không dám. Dù gia đình không
ai trách cô một tiếng. Nhưng cô vẫn luôn ái ngại mình là nguyên nhân tai hại của
Thúy An.
Hạ Linh định về. Nhưng thấy Thúy An như vậy, cô không nỡ bỏ một
mình. Thế là cô ở lại đến chiều.
Khi còn lại hai người, Thúy an bắt đầu khóc nức nở:
- Chuyện này chưa xong thì lại tới chuyện khác nên muốn chết
cho rồi. Em phải làm sao đây chị Linh?
- Thật ra người lớn chỉ lo cho em thôi.
- Em biết, nhưng thà bỏ mặc em, chứ trong nhà cứ chăm băm
chuyện của em, em thấy quẫn trí quá, thà để em khổ một mình, để em tự do quyết
định một mình.
- Chị biết, em bị nhiều áp lực quá. Nhưng tất cả là vì ba mẹ
em quá thương em. Và chỉ yên tâm nếu em có chồng.
- Thật là khủng khiếp, cái đau còn quá lớn, lòng dạ nào em tiếp
nhận người khác, nói gì đến chuyện lấy chồng.
- Em cần phải có thời gian yên tĩnh, dù sao bác cũng không
nên vội quá, làm vậy chẳng khác nào bức bách em.
- Ước gì trong nhà ai cũng hiểu em như chị.
- Nhưng chị cũng muốn em quên Huy Bình đi, cậu ta vĩnh viễn cắt
đường trở lại rồi, em phải tỉnh táo một chút, phải thực tế và lo cho tương lai
của mình.
- Bằng cách lấy anh Huấn làm chồng? Trời ơi, em nhất thiết là
phải có chồng sao, em muốn sống một mình, chứ áp đặt tình cảm như vậy em tiếp
nhận không nổi.
Hạ Linh đăm chiêu:
- Em phải có cái gì đó thay đổi, cứ sống thế này, mọi người sẽ
không để em yên, sẽ chạy đôn chạy đáo tìm cách gả em.
- Thật là xấu hổ, em đang ở vào tình cảnh thế này, bị người
yêu bỏ rơi, là gia đình phải hấp tấp tìm cho một tấm chồng lố bịch chịu không nổi.
Hạ Linh mỉm cười:
- Không đến nỗi như em nghĩ đâu, đừng tự gán cho mình nhiều
thứ quá. Cái đó làm em khổ nhiều hơn đấy.
Thúy An ngã mình xuống giường, buồn rầu:
- Sự thật là như vậy, trốn tránh làm gì. Em bây giờ sống
không ra sống, chết không ra chết. Em không chịu nổi tình trạng này.
- Cố nghĩ đến Huấn đi An, cậu ta đáng để em gởi gắm cuộc đời
lắm đấy.
Thúy An lắc đầu:
- Em không nghĩ tới tình yêu nổi, em không thoáng được như
Huy Bình, anh ta dễ dàng yêu người khác, còn em thì không.
- Đó là sự dại dột của em.
- Em biết, nhưng em không làm khác được.
Nói xong, cô gục đầu xuống gối, Hạ Linh nhìn mà còn chịu
không nổi. Nói gì là bà Thìn. Nhìn Thúy An. Cô hiểu sâu sắc rằng sự thật tình
là thuốc độc tàn phá người ta ghê gớm nhất, nhất là đối với những cô gái mới
yêu lần đầu.
Càng nghĩ cô càng thấy Huy Bình ác đến mức không thể tha thứ
được.
Huy Bình đi dọc theo hành lang của bệnh viện, nét mặt đăm
chiêu, buồn xa vắng, anh dừng lại ở phòng cuối dãy hành lang, đẩy cửa bước vào.
Mọi người quay lại nhìn ra, rồi trở lại tư thế cũ. Huy Bình
đưa mắt nhìn mọi người, trong phòng khá đông. Bà Tú ngồi bên cạnh giường, Huấn
và Thông ngồi gần đó. các cô em ông Tú đứng dưới chân giường. Vẻ mặt ai cũng
nghiêm trang, căng thẳng. Ngay cả nói chuyện cũng rất nhỏ.
Huy Bình chào mọi người. Rồi lặng lẽ đến ngồi chiếc ghế cạnh
Huấn, Huấn hơi nhích người nhường chỗ, rồi nói nhỏ:
- Ba mới hỏi chú đó, ở lại đi.
Huy Bình đưa mắt về phía giường, thấy ông Tú đang ngủ lim
dim, anh hỏi lại:
- Ba ngủ lâu chưa?
- Mới, chắc mê đi thôi, từ sánh giờ mấy lần rồi. Chú ở lại chờ
ba tỉnh cho ba thấy mặt.
Rồi anh ngồi im. Huy Bình cũng yên lặng nhìn về phía giường,
anh không hiểu Huấn giữ anh lại đây, hay ông Tú thật sự hỏi anh, ông không có vẻ
gì là tỉnh táo, làm sao đủ sức nghĩ tới cái khác. Nhất là nghĩ tới thằng con bất
trị như anh.
Dù vậy anh vẫn ngồi lại chờ, anh không có cảm giác khó chịu
khi ở giữa gia đình của má lớn, mà hình như ai cũng không tâm trí đâu để ý mà
soi mói anh. Tất cả đều dồn tâm trí vào người bệnh. Những chuyện mâu thuẫn đời
thường đều không đáng kể.
Đến quá trưa, mọi người về bớt, chỉ còn bà Vân ngồi miết bên
giường, thấy Huy Bình vẫn còn đó, bà lên tiếng:
- Con về nghĩ đi một mình má ở lại được rồi.
- Con cũng không bận gì, má cứ mặc con.
Bà Tú không nói gì nữa, chỉ qua tiếp tục nhìn ông Tú.
Đến giờ bà vẫn bang hoàng, khi câu chuyện lại xảy ra nhanh
như thế, mới tối hôm bà và ông còn cãi nhau chuyện chia gia tài, thế rồi khuya
ông lên cơn đau, vào bệnh viện mới phát hiện ông bị ung thư, khi biết là ông có
thể sống được vài tháng, bà nghe như đó là chuyện xa vời, không ý thức nổi tai
vạ mà mình đang gánh.
Đến chiều bà mệt mỏi quá nằm bên ghế, rồi ngủ thiếp đi.
Huy Bình định về. Nhưng thấy không còn ai nên anh ở lại. Gần
đến tối ông Tú mới tỉnh táo hoàn toàn.Thấy người ngồi bên cạnh mình là Huy
Bình, ông có vẻ hài lòng rất nhiều.
Huy Bình bước qua ngồi cạnh giường:
- Ba thấy trong người ra sao? Có cần gọi y tá không?
- Mẹ con đâu?
- Mẹ tới hồi sáng, nhưng về rồi, mẹ bảo chút nữa vô.
Anh quay đầu nhìn qua giường bên kia, rồi nhìn ông yên lặng:
- Má lớn đang ngủ, ba có cần gọi không?
- Đừng gọi để bà ấy ngủ. Còn con, con vô hồi nào vậy, ai cho
con hay vậy.
- Dạ, anh Huấn.
Ông Tú im lặng một lát, rồi nói với vẻ bằng lòng:
- Như vậy là nó còn nghĩ tới con, ba vui lắm.
- Dạ.
- Chuyện xích mích giữa hai anh em con, ba đau lòng quá.
Huy Bình hơi cúi đầu suy nghĩ:
- Lúc này ba chỉ nên nghỉ ngơi thôi, đừng lo chuyện nhà ba à.
- Ba phải lo, thậm chí không nhắm mắt được, nếu anh em con cứ
đối đầu nhau, nhất là tư tưởng thù nghịch của con.
- Bây giờ không còn nữa đâu ba, con không còn lòng nào mà
ghét anh ấy, mà con nghĩ mấy ảnh cũng vậy.
- Tại bây giờ ai cũng tập trung lo cho ba, nhưng sau đó thì
sao đây, sau khi ba chết thì sao?
- Đừng nghĩ tới nó ba à, ba chưa già tới mức chết đâu.
Ông Tú chợt hỏi:
- Con có biết tại sao ba gấp chi tài sản không? Ba chuẩn bị đấy
Bình.
Huy Bình nhìn ông đăm đăm:
- Lẽ nào bạ..
- Ba phát hiện bệnh của ba lâu rồi, có điều ba không ngờ là
nó tới sớm thế.
Huy bình bang hoàng:
- Sao ba không nói với cả nhà?
Ông Tú thở dài:
- Hai gia đình thù nghịch như vậy, làm sao ba an tâm mà nói,
hai mẹ con chắc chắn sẽ giành gật tài sản nếu ba con thế này, cho nên ba phải lặng
lẽ sắp xếp trước.
Huy Bình cúi đầu, lặng lẽ suy nghĩ. Có một cái gì đó là hối hận
trào anh, anh trầm ngâm:
- Ba cứ chia cho mấy anh, con không cản ngăn đâu, con đủ sức
lo cho mình, con nói thật đấy.
- Nhưng ba không bất công như vậy đâu. Má lớn con có bụng
tham, ba cũng vì thương con mà thôi, con nên thông cảm đừng chấp nhất mà làm
gì.
Huy Bình làm thinh. Anh không biết là mình có đủ sức làm việc
đó không, nhưng thật tình thì bây giờ anh không nghĩ gì vế chuyện đó.
Thấy anh cứ lặng yên, ông Tú cười vị tha:
- Ba biết đối với con, chuyện đó khó lắm, chính vì tính con
quá tự ái, tự ái nên đâm ra kêu ngạo, ba hiểu điều đó lắm.
- Con không biết là con như vậy.
Ông Tú nhìn anh khá lâu:
- Trong mấy anh em, ba thương và kỳ vọng con nhất, con có biết
tại sao không Bình?
Huy Bình khẽ lắc đầu:
- Con thật tình không hiểu ba ạ.
- Thằng Thông tính ích kỷ, không biết thương ngoài bản thân
nó, đứng ở góc độ người cha thì thương nó, nhưng nếu nhìn như đàn ông với nó,
thì ba bắt buộc phải khinh nó.
Huy Bình nhìn ông ngạc nhiên, không hiểu tại sao ông lại nói
với anh điều đó, lầu đầu tiên hai cha ngồi nói chuyện tình cảm gia đình, anh
không quen nghe những chuyện yếu mềm, nhưng vẫn thấy xúc động.
Ông Tú tiếp:
- Thằng Huấn hiền và không tham, nhưng nó nhu nhược quá, con
trai như thế làm sao làm chỗ cho ai, mà ba cũng không tin nó đủ khả năng phát
triển những thứ ba giao cho nó.
Ông ngừng lại, thở dài:
- Chỉ có con là bản lĩnh hơn cả, nhưng con lại quá khích, bất
cứ ai xúc phạm đến con, con đều trừng phạt, lúc còn trẻ ba cũng như vậy đó, con
giống ba lắm.
Huy Bình lặng yên ngồi nghe, tự nhiên anh cảm thấy buồn và
không phân tích được đó là cái gì.
Ông Tú nói tiếp một cách mệt nhọc:
- Nhưng khi về già, ba bắt đầu nhận ra rằng có những chuyện
mình phải chấp nhận, vì hạnh phúc người thân của mình.
Huy Bình hơi ngẩng đầu suy nghĩ, rồi nói thật lòng:
- Con biết mình đã thẳng tay với mấy anh đã từng làm vậy với
mẹ con, nhưng có một điều con không muốn nói với ai, là làm như vậy con không hề
thoải mái.
- Ba biết chứ, ba hiểu cả những ý nghĩ con không nói ra. Và
ba biết, nếu má lớn không lấn lướt con, con sẽ không thẳng tay với thằng Huấn.
Huy Bình im lặng. Ông Tú đã hiểu ý nghĩ thầm kín của anh, anh
không giải thích mà vẫn thấy nhẹ lòng. Anh nói như thú nhận:
- Chuyện con làm với anh Huấn, con không nghĩ như vậy là chiến
thắng ba ạ, con không có ý định xin lỗi, nhưng...
- Ba hiểu rồi, con sẽ không hạ mình xin lỗi, nếu làm điều đó
thì đâu còn là con nữa, nhưng anh Huấn sẽ hiểu, nó không cố chấp đâu, nó vị tha
hơn thằng Thông nhiều.
- Con biết ba ạ.
Ông Tú nhìn Huy Bình, cái nhìn như cố thuyết phục:
- Ba sẽ không còn sống lâu nữa, ba đã chuẩn bị tinh thần rồi,
chuẩn bị xong chuyện tài sản rồi, nhưng có một thứ mà ba không làm cho xong được,
là xóa bỏ sự đối nghịch giữa mấy anh em con.
Huy Bình cúi đầu im lặng. Điều này nằm ngoài khả năng quyết định
của anh, nên anh không thể nói.
Ông Tú lên tiếng:
- Thật con chính là người quyết định đó Bình, chỉ cần con chịu
dung hòa, con sẽ xóa được thành kiến giữa mấy anh em.
Như sợ Huy Bình không quan tâm, ông nói thêm:
- Anh Huấn con không hề phân biệt anh em, nó sẽ quên nhanh
chóng những gì con gây ra, còn thằng Thông, thật ra nó cũng tình cảm và yếu đuối,
tất cả là tùy ở con đó.
- Vâng.
- Má lớn với mẹ con có thể sẽ khó dung hòa được, nhưng anh em
thì đừng bỏ nhau.
Huy Bình nói không cần suy nghĩ:
- Con hứa với ba, từ phi hai anh ấy chia rẽ, còn con thì
không bao giờ bỏ anh em.
- Ba biết con cũng vị tha như anh Huấn con vậy, con không phải
là thằng con bất trị, ba biết trước như vậy mà.
Ông không nói gì thêm nữa, như đã thấm mệt. Huy Bình hỏi một
cách chăm sóc:
- Ba uống nước không?
- Thôi khỏi, để ba nghỉ một chút, con về lo công việc đi, đừng
ở đây nữa, bao giờ rảnh hãy vô.
- Dạ.
Huy Bình nhẹ nhàng đứng dậy, bước qua cửa sổ đứng, anh nhìn
xuống đường, nhìn xe cộ tấp nập phía dưới, tính anh vốn không hay đa cảm. Nhưng
chiều nay anh bỗng thấy một nỗi buồn ập đến.
Giống như anh vừa nghe những lời trăn trối. Rồi đây ba sẽ
vĩnh viễn đi xa, không bao giờ trở lại. Và những bi kịch đã xé ông hơn hai mươi
mấy năm nay, sẽ được rũ bỏ, anh hiểu lúc này. Điều duy nhất anh có thể làm, là
giúp ông thanh thản với những ngày còn lại.
Buổi chiều anh rời bệnh viện. Nhưng không về nhà hay đến công
ty, lần đầu tiên trong đời anh vào quán rượu một mình, ngồi lặng lẽ một mình đến
tối.
Chưa bao giờ anh có nỗi day dứt pha lẫn bồn chồn như hôm nay,
đúng ra cảm giác đó đã có từ lâu. Nhưng bị cuốn theo công việc cộng với bản chất
kiêu hãnh, không cho phép anh nhìn trở vào lòng mình. Để rồi chiều nay, khi biết
mình sắp mất mát, anh thấy mình sụp đổ như thân cây mục rỗng.
Huy Bình ngồi rất lâu trong quán rượu, đến tối anh mới rời
quán, trong trạnh thái vảng vất nửa say nửa tĩnh, anh đến nhà Hạ Linh.
Cho đến lúc đứng trước cửa nhà cô, Huy Bình càng không hiểu tại
anh lại đến đây, nơi mà anh biết chắc chắn mình sẽ không được đón như một người
bạn.
Hạ Linh mở cửa. Phải nói là cô kinh ngạc khi thấy Huy Bình,
dáng điệu lừng khừng và hơi rượu ở người anh làm cô đoán anh không bình thường
khi đến đây. Cô lạnh nhạt:
- Cậu đi đâu vậy?
- Có anh Lộc ở nhà không chị?
- Ảnh đi vắng rồi.
Cô định đóng cửa, nhưng Huy Bình cứ đứng lừng khừng không muốn
đi. Cuối cùng anh dè dặt:
- Em có thể vô nhà không?
Ha Linh nhìn anh hơi lâu. thật lạ, cô thừa biết tính tình yêu
quái của Huy Bình, biết cả những việc anh làm trước đây. Và đã từng điên tiết với
anh. Nhưng bây giờ nhìn giương mặt vô tội vạ của anh, cô lại không tức được. Đó
là ưu điểm của Huy Bình, khi anh muốn cái gì thì người khác khó cưỡng lại. Hạ
Linh phải thừa nhận anh có sức thuyết phục rất lớn:
Cô đẩy rộng cửa:
- Cậu vô đi.
Huy Bình đứng giữa phòng nhìn quanh:
- Em có thể ngồi đây không?
Cái cách khiêm tốn như thế chẳng giống huy Bình chút nào.
Nhưng nó làm Hạ Linh thấy tội, tự nhiên giọng cô cũng dịu lại:
- Cậu ngồi chơi đi, anh Lộc chắc đi không lâu đâu.
- Chị làm gì cứ làm, để mặc em.
- Vậy thì ngồi chơi nhé.
- Vâng.
Nói vậy, nhưng cô vẫn ngồi xuống như tiếp khách:
- Cậu tìm anh Lộc có chuyện gì không?
- Không, lâu quá không gặp nên em chỉ muốn ghé thăm thôi.
Hạ Linh nhìn anh chăm chú. Rồi hỏi đột ngột:
- Nghe nói ba cậu đang nằm viện phải không?
- Vâng.
- Phát hiện trễ quá hả?
- Dạ.
Thấy Huy Bình cứ trả lời cho xong chứ hình như không muốn nói
chuyện. Hạ Linh cũng yên lặng.
Hôm nay cô thấy anh có vẻ lạ mà không hiểu tại sao. Cũng
không đoán được lý do anh đến đây. Ngồi im lặng như thế này cô thấy ngượng.
Nhưng Huy Bình thì không để ý điều đó, anh cứ lặng thinh, và không chừng không
buồn mở miệng, nếu chủ nhà không gợi chuyện.
Hạ Linh nói như hỏi thăm:
- Lúc này cậu thế nào? Nghe nói công ty cậu phát triển mạnh lắm
phải không?
- Hình như vậy.
- Công việc ổn định rồi, định bao giờ đám cưới, nếu cậu mời
thì chị sẽ đến đấy.
Huy Bình không trả lời, anh lặng thinh một lúc, rồi nhìn Hạ
Linh:
- Thúy An có khỏe không chị, lúc này cô ấy ra sao?
Hạ Linh hơi bị bất ngờ, cô trả lời mà người ta vẫn nói xã
giao:
- Cũng bình thường.
Huy Bình lại lặng yên khá lâu, rồi nói chậm rãi:
- Theo chị nếu bây giờ gặp lại em, cô ấy sẽ làm gì?
Hạ Linh chợt nhếch môi:
- Chị nghĩ cách hay nhất là đừng xảy ra tình huống đó.
Huy Bình gật đầu như hiểu, anh cười lặng lẽ:
- Em cũng đoán chị sẽ nói như vậy.
- Nếu đoán vậy rồi, thì cậu hỏi để làm gì?
- Em không biết, có lẽ em cần hỏi vì không thể im lặng.
- Cách hay nhất là cậu quên phứt mấy cái chuyện đó coi như
không có chuyện gì, và cứ để yên như vậy cho con An nó yên.
Huy Bình cười tư lự:
- Cả em và cổ, liệu có làm nổi chuyện đó không?
Hạ Linh nhíu mày:
- Cậu nói cái gì?
Huy Bình không trả lời. Anh cúi gục đầu tì bàn tay. Dáng điệu
chán chường và có chút gì đó ray rức. Hạ Linh chưa bao giờ thấy, và cũng không
hình dung được con người quá khích như anh, lại có thể yếu mềm thế này. Và cô
không nói gì, chỉ ngồi đó quan sát.
Huy bình chợt ngẩng lên, nói như thú nhận:
- Chị nghĩ em hài lòng với những gì em có sao? Không phải vậy
đâu, em không muốn như vậy, ngay cả trong lúc em gây cho mọi người sự khốn đốn,
trong thâm tâm em cũng không muốn.
- Không muốn mà vẫn làm?
- Đúng, em đã như vậy, em làm cho Thúy An chết dở sống dở,
lúc đó em chỉ muốn trừng phạt, muốn cho thỏa mãn sự căm giận. Nhưng rồi em cũng
không có được cảm giác chiến thắng.
Anh ngừng lại cười tư lự:
- Thậm chí em tự hỏi tại sao mình làm như vậy, vậy mà em đã
làm, dù hất hủi Thúy An thì chẳng khác nào em tự tát vào mặt mình.
Hạ Linh hơi bàng hoàng:
- Tại sao cậu phứt tạp như vậy, sao không cố gắng kiềm chế bản
năng ngang ngược, rồi bây giờ phải làm sao đây?
- Em cũng không biết, em chưa quyết định hay tự biết mình phải
làm gì. Mà làm gì đó, thì chắc chắn Thúy An cũng không thể tha thứ.
Hạ Linh nhìn huy Bình chăm chăm:
- Nhưng cậu ràng buộc quá nhiều với Thiên Kim. Rốt cuộc cậu
muốn gì chứ, làm sao trong lòng có một lúc hai người được.
- Chỉ có một người thôi chị ạ.
- Thúy An à?
Huy Bình đăm chiêu:
- Chị có nhớ buổi sáng ở nhà chú Quan Trác không? Sau này nhớ
lại, em cứ nghĩ đó là định mệnh, em thích Thúy An ngay lúc đó, và quyết định
Thúy An sẽ là của em.
Hạ Linh thở hắt ra:
- Muốn một người là của mình mà không hề có thiện chí giữ
gìn, chị không hiểu nổi cái gì cho cậu ngu ngốc như vậy. Sao dễ dàng tàn phá
như vậy chứ.
Cô vô tình lập lại câu nói lúc nãy:
- Rồi bây giờ phải làm sao đây?
Thấy Huy bình im lặng, cô nói thêm:
- Chị không dám khuyên Thúy An phiêu lưu một lần nữa đâu.
Huy bình lắc đầu:
- Ngay lúc này em chưa quyết định chuyện gì nữa.
- Nghĩa là cậu không có ý định hàn gắn?
- Nếu có thì không phải là bây giờ.
Hạ Linh lắc đầu:
- Thật ra cậu không muốn mất cái gì hết, phải không?
- Em không hiểu ý chị?
- Cậu không quên được Thúy An, nhưng lại muốn cả cô Thiên Kim
của cậu, thế thì đừng có yếu đuối nữa.
Huy bình lắc đầu:
- Đừng ghép cho em sự tham lam như vậy. Chị có hình dung em
nghĩ về Thúy An nhiều đến thế nào không? Người ta chỉ có thể yêu một người mà
thôi, dù em cũng mong mình đừng bị chi phối.
Hạ Linh không ngăn được nụ cười mỉa mai:
- Cậu đừng bị chi phối đi để lương tâm nhẹ nhõm, cứ biết cậu
đã gây cho An điều gì, lương tâm cậu chịu không nổi đâu.
Huy Bình ngước lên nhìn cô im lìm. Hạ Linh tuôn ra một tràng:
- Sau chuyện đó, nó không thể nhìn mặt anh cậu, cũng không sống
yên ổn với gia đình, cả việc làm cũng mất, tôi cũng mong con bé làm vợ anh cậu
cho yên ổn, thế là nó không chịu, thật là...
- Chị nói tiếp đi.
- Mà thôi, có trách cũng không cứu vãn được gì, hy vọng thời
gian giúp nó lấy lại quân bình, người chứ đâu phải dun dế gì mà dễ chết.
- Chị có biết bây giờ Thúy An làm gì không?
- Đang sống ở nhà chị nó.
Huy Bình nhìn cô chăm chú:
- Tại sao phải như vậy?
Hạ linh nhún vai:
- Nó không chịu nổi cảnh hối thúc của gia đình, nên thấy con
nhỏ tránh mặt như vậy thì hay hơn.
Cô đột ngột chuyển giọng:
- Bây giờ cậu không bình thường phải không? Chỉ có lúc say cậu
mới chịu thú nhận sự yếu đuối. Chỉ sợ khi tỉnh rượu cậu sẽ hối hận.
- Chị nghĩ như vậy à?
- Và chuyện cậu nó hôm nay, chị hứa như không nghe. Cậu không
phải tự ái hay hối hận.
- Khi chị nói như vậy, nhưng gì em làm thật buồn cười, em
không say đâu.
- Nhưng chắc chắn, nếu tỉnh táo, cậu sẽ không bao giờ nói ra,
không đời nào.
Huy bình chưa kịp nói thì có tiếng chuông reo, Hạ Linh đứng dậy:
- Cậu chờ chị một chút, đừng về.
Rồi cô bước qua máy nói chuyện. Huy Bình vẫn ngồi im phía
bàn. nhưng không hiểu nghĩ thế nào, anh lặng lẽ đứng dậy bỏ ra về.
Chưa bao giờ anh thấy mình buồn đến thế. Trước đây anh luôn sống
trong tâm trạng bất mãn gia đình. Chỉ có sự nổi loạn thù hằn và cư xử thẳng tay
với người thân, nhưng bây giờ anh bị chùn lại. Nghĩ nhiều về điều mình làm, về
những người xung quanh. Nhất là về Thúy An.
Nhớ về cô. có một cái gì đó nhói lòng và day dứt. Nó làm anh
chịu không nổi vì cảm giác bàng hoàng, không hiểu sao mình dửng dưng đập vỡ món
pha lê.
Bà Tuyết ngồi ở phòng khách chờ Huy Bình, chiều nay chủ nhật
nên bà không đến công ty. Ngồi một mình trong phòng khách rộng thêng thang, bà
cảm thấy như hôm nay nó rộng hơn. Lạnh lẽo hơn. Đến nỗi bà muốn đi ra ngoài tìm
người nào đó.
Cảm giác này xuất hiện khi ông Tú ngã bệnh. Nó báo trước một
sự mất mát, cô đơn, quạnh vắng. Chính vì vậy mà bà cần có Huy Bình hơn.
Bà đứng dậy, đi ra sân đúng lúc Huy Bình cũng về tới. Anh có
vẻ ngạc nhiên khi thấy bà đứng ở cửa:
- Mẹ định đi đâu vậy?
- Đâu có đi đâu, mẹ ra đây chờ con về, ba thế nào rồi con.
- Sáng nay đau quá phải tiêm thuốc, ba ngủ rồi con mới về.
- Vậy bả còn trong đó không?
Huy Bình hiểu mẹ muốn nói ai, anh lắc đầu:
- Con nghĩ lúc này mẹ mạnh dạn vào với ba, má lớn không phản
đối đâu.
Bà Tuyết thở dài:
- Thôi, đợi lúc nào bả về thì mẹ vô, tránh xô xát hay hơn.
- Con không nghĩ má lớn gây gỗ lúc này, không ai có tinh thần
gây đâu mẹ ạ.
Huy Bình đi vào nhà, bà Tuyết đi theo anh ngay:
- Bình à, ngồi đây mẹ nói chuyện một chút.
- Chuyện gì vậy mẹ?
Hỏi vậy nhưng anh vẫn đến ghế salon, ngồi xuống, bà Tuyết ngồi
bên cạnh anh, nói với vẻ mặt quan trọng:
- Đang lúc này mà nói chuyện cưới là không nên, nhưng bên nhà
con Kim hỏi cưới gấp, trước khị.. ba đi. Nếu không thì phải đợi mãn tang, họ
không muốn kéo dài.
Huy Bình nhíu mày ngồi im, bà Tuyết thở dài nói thêm:
- Thật ra mẹ cũng mong như vậy, hai đứa quen nhau đã lâu rồi,
đợi thêm ba năm nữa tội nghiệp con gái người ta, mà lúc đó chắc gì không có
chuyện thay đổi.
- Con hiểu.
- Hiểu thì lẹ tiến tới đi con, đừng để người ta nghĩ mình cố
tình trì hoãn.
Giọng bà dịu dàng thuyết phục chứ không ra lệnh như trước kia
nữa, Huy Bình hiểu bà khó xử thế nào với gia đình Thiên Kim, nhưng ngay lúc này
anh không còn tâm trí để nghĩ tới chuyện cưới vợ, cũng như không nghĩ tới tình
cảm.
Và càng không thể quyết định cụ thể mối quan hệ của mình với
Thiên Kim.
Thấy anh cứ ngồi im, bà Tuyết lên tiếng:
- Con tính sao, Bình?
Huy Bình nói không đắn đo.
- Lúc này con đang buồn, con không nghĩ được chuyện gì khác mẹ
ạ.
- Mẹ biết, nhưng dù sao cũng nghĩ tới thực tế, không thể kéo
dài tình trạng lơ lửng này mãi,từ phi con không muốn.
Huy Bình gật đầu thẳng thắn:
- Con chưa quyết định, nếu không nghĩ tới chuyện cưới. Con
nói thật.
- Vậy là...
- Vâng, con muốn con và Thiên Kim phải tỉnh táo xác định lại
tình cảm, trước khi có quyết định sai lầm.
Bà Tuyết như ngã ngửa. Đến giờ này mà anh còn phân vân, thì
còn hy vọng gì nói đến chuyện cưới xin. Bà dở khóc dở cười mà không biết phải
nói thế nào.
- Chẳng lẽ con không thương nó, tới giờ mà vẫn chưa xác định
là sao hả Bình?
Huy Bình lặng lẽ gật đầu:
- Có lẽ tụi con không nên vội vã.
Anh hơi cúi đầu suy nghĩ, bên cạnh anh bà Tuyết cũng nghĩ thừ
người. Chưa đủ bình tĩnh để khuyên giải nhỏ nhẹ, nhưng cũng không đủ dũng khí để
quát tháo như trước kia. Vì vậy mà bà ngồi yên.
Chợt bà quay ra cửa, và giật mình vì thấy Thìên Kim đang đứng
đó, không hiểu cô có nghe gì không mà vẻ mặt như chết lặng. Bà chưa kịp nói gì
thì Huy Bình đã ngẩng lên. Anh hơi bị bất ngờ, nhưng lấy lại vẻ tự nhiên ngay.
Giọng anh thản nhiên:
- Em đến lúc nào vậy, vào đây.
Bà Tuyết cũng lên tiếng:
- Vào đây đi con.
Rồi bà đứng lên:
- Con ngồi nói chuyện với anh Bình, bác có công việc một
chút.
- Vâng.
Thiên Kim trả lời bằng giọng khô khan. Cử chỉ của cô phải làm
bà ngoái lại nhìn. Rồi đi lên lầu với cảm giác thất vọng, đến mất hết tình thần.
Đợi bà Tuyết đi rồi, Thiên Kim bước tới đứng trước mặt Huy
Bình:
- Em đã nghe anh nói chuyện với mẹ anh, vậy trước mặt em anh
xác định đi, có đúng vậy không? Có đúng là anh nghĩ vậy không?
Huy Bình không trà lời ngay anh khoát tay ra hiệu:
- Em ngồi xuống đi.
Thiên Kim vẫn đứng trước mặt Huy Bình, đôi mắt nhì anh như
tóe lửa. Cô nói như hét:
- Có đúng vậy không?
- Em bình tĩnh đi.
Vừa nói Huy Bình vừa đứng dậy, ấn cô ngồi xuống. Nhưng cô đẩy
tay anh ra:
- Đừng đụng vào em.
Huy Bình buông tay xuống:
- Thôi được, anh sẽ nói chuyện, nhưng em phải bình tĩnh lại,
nếu không sẽ không giải quyết được chuyện gì đâu.
Thiên Kim buông người xuống ghế, ngực phập phồng, cô vừa nói
vừa nhìn anh một cách căm hờn.
- Hy vọng là em nghe lầm.
Huy Bình im lặng nhìn cô, như chờ cô tự trấn tĩnh. Rồi nói với
một giọng điềm đạm:
- Em không nghe lầm đâu, anh rất tiếc em phải nghe những lời
khó chịu như vậy, thông cảm cho anh nghe Kim.
Thiên Kim cắn chặt răng, cô nhìn Huy Bình nửa tuyệt vọng, nửa
căm tức, lẫn đắm đuối, khó mà tả hết cảm xúc của cô trong lúc này, vì vậy mà cô
ngồi im.
Huy Bình hơi cắn môi suy nghĩ, anh thật lòng thông cảm với
tâm trạng Thiên Kim. Và anh cố nghĩ ra cách thoa dịu cô:
- Anh biết anh có lỗi với em, một tội khó mà tha thứ, dù
không cố ý, nhưng anh gần như lường gạt.
Thiên Kim ngắt lời:
- Đừng nhận lỗi nữa, đó không phải là tính cách của anh, chỉ
cần anh trả lời một câu, anh có ý định cưới em không?
- Trước đây thì có.
- Còn bây giờ, anh thay đổi vì tìm được người khác hơn em,
cũng như lúc trước anh gặp Thúy An rồi bỏ em vậy, đúng không?
Huy Bình lắc đầu, phủ nhận một cách dứt khoát:
- Không phải.
- Em tin anh không có chuyện đó, vì thì tại sao? Tại sao anh
cứ để cho em phập phồng chờ anh để nhận chiếc nhẫn cưới của anh khó khăn đến vậy
sao chứ.
Huy Bình bước qua ngồi gần Thiên Kim, anh nhìn cô một cách
quan tâm, cái nhìn mà anh chưa bao giờ có với cô. Đến nỗi Thiên Kim cũng thấy lạ,
và cô giương mắt nhìn lại, chờ đợi.
Huy Bình nói một cách tư lự:
- Em nghĩ gì nếu như cưới nhau rồi mà em vẫn không tự tin ở
tình cảm? Như vậy em sẽ đâm ra chán anh, sẽ không có hạnh phúc đâu Kim.
Thiên Kim nhìn đăm đăm phía trước, nói khô khan:
- Thì ra điều em nghi ngờ là đúng, từ đó tới giờ, anh chưa
bao giờ thích em, ngay cả lúc anh bỏ Thúy An quay lại với em. Không chừng lúc
đó anh dùng em để trừng phạt cô ta cũng nên, cũng như anh đã từng dùng em để trừng
phạt anh Thông vậy.
Cô quay lại nhìn Huy Bình một cái, cười chua chát:
- Em thấy mình như món đồ vậy, anh chỉ xử dụng khi cần mà
thôi.
- Anh không có ý như vậy.
- Không cố ý, chỉ làm theo bản năng, dù cố ý hay không thì
cũng như nhau thôi, hình như trời phú cho anh sức hút để anh dùng nó làm khó
người khác.
- Thiên Kim.
- Đừng cảnh cáo em, vô ích, bây giờ em hận anh lắm, chỉ thiếu
một điều là đâm chết anh thôi.
- Em bình tĩnh đi, và chịu khó nghe anh nói, có lẽ hai đứa sẽ
đỡ căng thẳng hơn, được không Kim.
Thấy cô chịu ngồi yên, Huy Bình thở nhẹ:
- Sau chuyện anh Thông, anh thật sự thấy hối hận, lúc đó anh
hứa với lòng sẽ làm cái gì đó để đền bù cho em, nhưng rồi không có dịp để anh
làm điều đó.
- Có đấy chứ, anh đã làm thế này để đền bù đấy chứ.
Huy Bình bỏ qua cách mỉa mai của Thiên Kim, vẻ mặt anh thành
thật:
- Lúc chia tay với Thúy An, anh nghĩ sẽ không nghĩ tới tình cảm
nữa, và anh thật lòng muốn cưới em, vì em là người hiểu gia đình anh nhất.
- Hoàn toàn không có chút tình cảm, nói thế nào thì đó cũng
là mục đích thôi.
- Anh nghĩ vì em cần gì tình yêu của anh, anh sẽ giấu kín
tình cảm của mình, sống đúng nghĩa người chồng tốt, như vậy cũng là hình thức đền
bù cho em.
Thiên Kim lắc đầu một cách chán nản:
- Bây giờ em cảm thấy mệt mỏi kinh khủng, khi em phát hiện ra
từ đó đến giờ anh chỉ thương hại em.
- Vấn đề là ở chỗ đó, em hiểu không Kim? Sau này anh chợt
nhìn lại, anh tự hỏi một cuộc hôn nhân như vậy sẽ có hạnh phúc không?
- Anh có trả lời được không?
- Anh để em tự trả lời, nếu cưới nhau rồi em có chịu nổi anh
không?
Thấy cô ngồi im, Huy Bình nói nhẹ nhàng:
- Cưới nhau thì rất dễ, nhưng làm cho nhau hạnh phúc thì rất
khó, anh muốn em suy nghĩ hơn nữa.
Thiên Kim vẫn ngồi yên, Huy Bình cũng yên lặng chờ cô. Thái độ
trầm tĩnh của anh, đối lập với giương mặt căm hận của Thiên Kim.
Bất chợt cô quát lớn:
- Anh là thứ quỷ gì mà bắt tôi phải chịu khổ như thế chứ,
trên đời này còn có rất nhiều người thật sự là đàn ông, chỉ cần cảm nhận là
cũng thấy được cái hay của họ.
Cô ngừng lại như lấy hơi, rồi quát tiếp:
- Chứ không phải có một mình anh là vũ trụ.
Thấy cô mất bình tĩnh, Huy Bình cố nói để cô dịu lại:
- Thiên Kim, anh...
Nhưng cô không để anh nói, mà lấy hết hơi quát tiếp:
- Bao nhiêu năm trời tôi cố ảo tưởng, thật ra tôi không hiểu
anh không thích tôi, có quỷ mới biết anh yêu mẫu người thế nào...
- Kim...
- Anh câm đi! Đúng, tôi biết anh không thích tôi, nhưng cứ tự
đánh lừa mình, một phần vì thấy anh chu đáo quá.
Cô vung tay lên thật mạnh, và quắc mắt nhìn Huy Bình:
- Tôi mà còn tiếp tục thích anh thì thật là dại, tôi đâu phải
là đứa ngu.
- Thiên Kim.
Nhưng Thiên Kim không để Huy Bình nói, cô cãi lại:
- Anh im đi, bây giờ người nói phải là tôi chứ không phải là
anh, nghĩ lại tôi thấy tức tôi, tự mình hạ thấp mình, tôi đâu có tệ hơn anh, vẫn
có học thức, có địa vị và tài năng, thậm chí gia đình nề nếp, hơn gia đình anh,
tội gì phải lép trước anh chứ.
- Đừng có nói thế để tránh trách nhiệm, nói thẳng ra anh có
gì hơn tôi chứ, tại sao tôi phải chờ anh ban bố tình cảm, thật buồn cười.
Cô lắc đầu, hất tóc ra phía sau, với dáng điệu mạnh mẽ:
- Đủ lắm rồi, nếu bây giờ anh muốn đám cưới cũng không được
đâu, nói thẳng ra, tại tôi bỏ qua, chứ tôi không là không ghê gia đình anh, xuất
thân trong gia đình như vậy, tình cảm của anh không giống ai đâu.
Huy Bình im lặng nhìn Thiên Kim. Cái nhìn không yêu, không
ghét, cũng không hề bị xúc phạm. Ngược lại có vẻ gì đó thông cảm, vị tha, và
anh kiên nhẫn chờ cô nói hết.
Nhưng Thiên Kim không muốn nói gì nữa, đúng hơn là quá mệt.
Hôm nay cô đã buông thả mình hơi nhiều. Không cần giữ vẻ lịch thiệp dịu dàng,
cũng không cần tạo cho mình phong cách đáng yêu trước mặt Huy Bình.
Ván bài đã đặt ra, cô thật sự đã mất anh và cô sẵn sàng tung
hết tất cả.
Cô đến đứng trước mặt Huy Bình, nói dằn từng tiếng:
- Anh có biết bây giờ tôi cần phải làm gì không?
Huy Bình chưa kịp trả lời thì cô đã vung tay lên, tát vào mặt
anh, mạnh đến nổi anh phải nghiêng đầu một bên. Nhưng anh không có ý định tránh
hay giữ tay cô lại.
Thiên Kim thở mạnh vì mệt. Cô quắc mắt nhìn anh:
- Như vậy là vẫn còn quá nhẹ so với những gì anh gây ra cho
tôi, những người như anh cần phải nhận nhiều cái thế này mới hy vọng bớt sở
khanh.
Nói xong, cô cúi xuống lấy cái xắc tay vẻ hừng hực lao ra
ngoài.
Huy Bình ngồi yên nhìn theo cô, anh lắc đầu thật mạnh để bớt
cảm giác choáng vang. Thiên Kim mạnh tay đến nỗi anh bị đau buốt một bên đầu.
Hành động của cô làm anh nhớ đến cái tát của Hạ Linh. Cô đã đánh thay cho Thúy
An. Đó là tất cả những gì anh nhận được từ những người đã từng say đắm yêu
mình. Nhưng như thế vẫn còn nhẹ, đúng như Thiên Kim nói.
Anh chợt ngước lên lan can, bà Tuyết đang đứng nhìn xuống
anh, vẻ mặt vừa nguội lạnh vừa buồn rầu.
Bà đi xuống, đến ngồi trước mặt Huy Bình:
- Rốt cuộc rồi con mất tất cả, cuối cùng chỉ còn mẹ là không
bỏ con phải không?
Huy Bình mỉm cười:
- Tất cả rồi sẽ qua, con không giữ lại những gì con không cần,
cứ để cổ bỏ con đi mẹ.
Bà Tuyết chợt cười chua chát:
- Đến giờ mẹ mới hiểu được đến sự thật của nó, nó cũng khinh
mẹ, nhưng vì thương con nên nó làm ra vẻ thông cảm. Bây giờ mẹ không tin ai nữa
hết.
Bà thở dài:
- Mẹ đã từng quý nó biết bao nhiêu.
Huy Bình cười nhẹ như an ủi:
- Mẹ và con đã chịu áp lực đó đã nhiều rồi, bây giờ phải cần
bỏ đi chứ mẹ, con thật sự vượt lên được rồi, mọi người nhìn mình như thế nào
con cũng không quan tâm.
- Com làm nổi chuyện đó không?
- Hình như con xem nhẹ nó lâu rồi. thật ra mình nên chấp nhận
hoàn cảnh, nếu như không cải tạo được nó.
Bà Tuyết lặng yên suy nghĩ. Thật ra bao nhiêu năm nay cả bà lẫn
Huy Bình đều bị đè nặng bởi mặc cảm và nổi uất ức, và bà cố tạo ra bề ngoài lạnh
lùng, dựa vào quyền lực của tiền để kiêu hãnh. Nhưng rồi nhìn lại, những đổ vỡ
mà anh gây ra, anh quay lại tự dằn vặt mình.
Thật ra không chỉ có anh chịu khổ, mà những người từng thương
yêu anh cũng phải chịu khổ vì cá tính ngược ngạo của anh.
Mà tại sao mọi người lại cứ lẩn quẩn trong vòng tăm tối đó mà
làm khổ lẫn nhau? Tại sao không định hình lại mà tìm cách thoát ra?
Chương 9
Đoàn người đi vào khu nghĩa trang thành hàng dài. Bà Tú đi
phía sau mấy người con trai, hai bên có người dìu đi. Sau mấy ngày lo đám, bà
thật sự ngã quỵ, đã ngất đi mấy lần.
Bà Tuyết thì có vẻ vững vàng hơn, đôi mắt bà sưng húp vì
khóc, nhưng không quá suy sụp, mấy ngày qua thậm chí bà còn thay bà Tú đứng ra
tiếp khách, hoặc săn sóc những lúc bà nằm dài trên giường kiệt sức.
Cả hai bà không còn sức để kình chống lẫn nhau nữa. Bây giờ
ông Tú đã mất rồi, nguyên nhân của những mâu thuẫn đã không còn tự nhiên mối
thù hằn cũng biến mất.
Đến trưa mọi người mới trở về nhà. Huy Bình định đưa bà Tuyết
về. Nhưng thấy bà đi cùng bà Tú.
Ra về, nên anh lặng lẽ lên xe riêng về một mình.
Anh đẩy cửa vào nhà. Mấy ngày nay ở suốt bên nhà má lớn lo
đám tang, bây giờ anh thấy mệt đuối. Gặp không khí vắng lặng trong nhà càng làm
anh bị cảm giác trống trải.
Đi ngang bàn giấy. Huy Bình ghé lại cầm xấp thư đọc lướt qua,
thấy không có địa chỉ nào quan trọng nên anh bỏ xuống bàn. Rồi cầm chiếc phong
bì màu hồng mở ra xem.
Đập vào mắt anh là tên Thiên Kim, cô đám cưới với một người
mà anh cũng biết, nhưng không có quan hệ.Tự dưng anh đứng thừ người nhìn mãi tờ
thiệp, bàng hoàng với ý nghĩ Thiên Kim sẽ có chồng.
Cô lên xe hoa nhanh quá, gần như vội vã, gần như trừng phạt
trả thù, mà làm như vậy rồi liệu có hạnh phúc không? Bỗng nhiên anh thấy anh có
lỗi, có lỗi với chuyện Thiên Kiêm lấy chồng.
Huy Bình ngồi tựa chân lên bàn suy nghĩ một mình. Cuối cùng
anh lấy máy ra, bấm số của Thiên Kim.
Cô ta đã thấy số máy anh trên màn hình, nên giọng Thiên Kim rất
lạnh lùng:
- Alô.
- Anh đây Kim.
- Tôi biết rồi, gọi tôi có chuyện gì không?
- Anh vừa nhận thiệp của em.
- Vậy à, thế nào, thấy lương tâm nhẹ chứ?
Giọng nói hằn học của cô không làm Huy Bình nổi cáu, anh cười
nhẹ một mình:
- Anh không biết nói gì hơn là chúc mừng em.
- Muốn chúc mừng thì đợi đến ngày đó hãy nói, bây giờ còn sớm
lắm. Bây giờ anh nói câu khác thì hợp hơn.
- Em muốn anh nói gì?
Giọng Thiên Kim cười khan trong máy.
- Tôi tưởng anh sẽ khuyến khích tôi đấy chứ.
- Tại sao anh phải làm như vậy?
- Vì như vậy anh cảm thấy lương tâm nhẹ nhàng, nhất là không
ngại tôi lăng nhăng đi phá anh.
Huy Bình chưa kịp nói, thì cô đã nói tiếp:
- À quên, thành thật chia buồn với anh.
- Cám ơn em.
Thiên Kim lại buông một tiếng cười, gai góc đến khó chịu. Rồi
giọng cô mỉa mai:
- Tôi chia buồn, nhưng không chắc anh biết buồn, người như
anh biết thương ai nhỉ. Trừ phi anh chết, còn ai sống chết anh không quan tâm
đâu, kể cả người đó là ba anh.
Huy Bình chỉ cười nhếch môi:
- Em nghĩ như vậy sao?
- Còn không phải à, nếu chuyện đó làm anh xúc phạm thì cũng
khá đấy, như vậy chứng tỏ anh biết đau, như vậy anh cũng còn chút tình người.
Huy Bình trầm giọng:
- Em căm ghét anh, anh hiểu và chấp nhận, nhưng anh có thể
khuyên Thiên Kim một câu không, đừng để sự thù hằn đó đeo bám đời em, cố gắng gạt
bỏ để sống hạnh phúc với chồng. Anh nói thật lòng, em đừng bỏ qua.
- Quỷ tha ma bắt lời khuyên của một tên sở khanh, tôi thù anh
luôn tới kiếp sau, câm đi.
Huy Bình chưa kịp nói thì cô đã tắt máy. cách phản ứng dữ dội
của cô chứng tỏ một điều, cô còn có điều quay quắt. Điều đó làm anh thấy nao
lòng.
Nắng đã lên cao, những tia xuyên kẻ lá lung linh trên mặt đất.
Phía trong nhà, tiếng cười nói vang ra tận ngoài sân, làm không khí yên lặng trở
nên khuyấy động.
Thúy An đứng bên cạnh Hạ Linh lặng ngắm cụm mai trước mặt. Cảnh
vật này làm cô nhớ lại hai năm về trước, cô cũng theo Hạ Linh đến đây, rồi gặp
Huy Bình. Uống ngụm rượu hoa hồng nhà anh mang tới. Đó là lần đâu tiên cô biết
uống rượu, rồi sau đó những chuyện đau khổ, tan vỡ nối tiếp.
Tự nhiên, cô thở dài một mình, nhìn lại cảnh vật, nhớ lại người
xưa, cảm thấy thời gian trôi qua như giấc mơ. Và cái tên Huy Bình bây giờ nhớ tới
vẫn làm cô thấy đau.
Cô nhìn đăm ra ngõ, nhớ như in hình ảnh lần đầu tiên khi cô
thấy anh, lúc đó Huy Bình đi với anh Lộc. Anh đã dựng xe gần cổng rào. Rồi đường
hoàng bước vào nhà như đến chỗ rất quen. Nếu Hạ Linh không nói thì cô cứ tưởng
anh là bạn của chủ nhà.
Hạ Linh chợt huých ta Thúy An:
- Nhìn cảnh này em nhớ gì không?
Vừa hỏi cô vừa nhìn chăm chăm Thúy An, như đã đoán được ý
nghĩ của cô, Thúy An cười giượng:
- Nhớ nhiều thứ lắm. Lúc đó chú quán Trác cho mình uống rượu
hoa hồng, chị nhớ không?
Hạ Linh muốn nói "Rượu mà Huy Bình mời em, chứ không phải
là Quan Trác." Nhưng không muốn là Thúy An mất vui, nên cô nói sang chuyện
khác.
- Chị nhớ lúc đó về chị với ông Lộc cự cho một trận, chị
không cho anh ta mà một mực cứ đòi đi.
- Thế lúc sánh chị có cản ảnh không?
Hạ Linh lắc đầu:
- Muốn đi thì đi, cản làm gì.
- Vậy sao ảnh không đi một lượt luôn?
- Anh phải đi công chuyện, chắc ghé trễ.
Hạ Linh vừa nói dứt câu, tiếng xe máy quen thuộc cũng vừa
vang lên bên ngoài cỗng. Thúy An tư lự:
- Chắc là anh Lộc đó chị Linh.
- Ừ, sao mà "thiêng " quá không biết.
Thúy An mỉm cười một mình, cô lo nghĩ đến ngày xưa của hai
người, chắc là cả hai không tưởng tượng nổi mối quan hệ hiện tại của cuộc sống
gia đình, buồn cười đến thế này đây.
Thúy An quay sang Hạ Linh, địng nói ra ý nghĩ của mình. Nhưng
cô vội im bặt, theo sau cái dáng lom khom của anh Lộc là Huy bình. Thúy An đứng
chết sững, mặt tái đi nhìn theo Huy Bình đang thong thả bước lên thềm nhà. Cô
không nhận thấy cái nhìn kín đáo của Hạ Linh đang quét qua mình, mà chỉ cảm nhận
sự xúc động kỳ lạ đang làm cô cảm thấy khó thở. Hình ảnh lập lại của hai năm về
trước sao mà trùng hợp quá.
Trong nhà, Huy Bình đã bước hẳn vào trong, tự nhiên bắt tay
bác Quan Trác như thể mình cũng là một thành viên có chút máu văn nghệ trong
người. Bác Quan Trác vừa bắt tay vừa vỗ vai anh:
- Khỏe hả, lâu quá không gặp chú mày.
- Vâng, lâu quá con không gặp được chú, chú có khỏe không?
- Chú già thế này, làm sao mà khỏe như các cô cậu.
Ông đưa mắt tìm Thúy An, rồi cười khà khà:
- Chúng mày có hẹn nhau không đấy, lâu lắm rồi con nhỏ mới tới
chơi, chú mày cũng vậy.
Huy Bình cũng đưa mắt nhìn Thúy An, rồi cười thản nhiên:
- Con cũng không biết là vô tình hay cố ý nữa, lúc này chú có
ra tập thơ nào mới không, chú cho con xin một cuốn.
Chú Quan Trác có vẻ khoái cách quan tâm đó, ông cười ha hả và
vỗ mạnh vai Huy Bình:
- Sẵn sàng tặng chú mày một cuốn, chỉ sợ chú mày không chịu đọc
thôi. Mà chịu đọc thì viết thư tình hay lắm nhé.
Huy Bình cũng bật cười:
- Con xin có mục đích đó mà chú.
Chú Quan Trác lập tức đi vào nhà:
- Chờ một chút, chú ghi lời để tặng cho chú mày.
Rồi ông biến mất sau cửa buồng, Huy Bình kín đáo nhìn về phía
Thúy An, rồi đi về phía bàn ngồi cạnh Lộc.
Nãy giờ Hạ Linh không bỏ sót một cử chỉ nào của Thúy An cũng
như Huy Bình. Thấy giương mặt ỉu xìu của Thúy An, cô nói nhỏ:
- Cứ coi như không có gì lạ đi An, bình tĩnh đi.
Thúy An gượng cười:
- Em có gì đâu mà không bình tĩnh.
- Vậy thì tươi lên đi, nhìn em giống bà già sắp chết quá.
- Bộ mặt em kỳ lắm hả chị?
- Đâu có kỳ, có điều nhìn ủ dột thôi.
Thúy An rất sợ mọi người thấy cô không được bình thường, cô cố
tươi lên. Nhưng tươi không nổi, và cô tìm cách đi ra vườn để tránh không gần
Huy Bình.
Thấy cô đi xuống thềm, Hạ Linh vội kéo cô lại:
- Em đi đâu vậy?
- Ra vườn chơi cho mát, ở đây nóng quá.
- Đừng ra đó lại đây ngồi với chị.
Và cô đẩy Thúy An về phía bộ tràng kỷ. Ở đây bị vách ngăn nên
không thấy dãy bàn trước thềm, khuất tầm mắt mọi người ngồi đó. Thúy An cảm thấy
dễ chịu hơn.
Chú Quan Trác đưa cho Huy Bình cuốn thơ rồi mời mọi người ngồi
vào bàn. Hạ Linh kéo Thúy An đi ra. Cô nói nhỏ:
- Cứ bình thường đi nghe.
Thúy An không trả lời. Cô lẳng lặng đi theo sau Hạ Linh. Chú
Quan Trác chỉ chỗ ngồi xuống cạnh Huy Bình.
- Con nhỏ này, ngồi cạnh thằng Bình đi. Nó đọc thơ tình cho
nghe, chú mới tặng cho nó quyển thơ đấy.
Hạ Linh vội ngồi xuống ngay vị trí của Thúy An. Như để tránh
cho cô khỏi khó xử, cô quét qua Huy Bình nói đùa đùa để giảm không khí căng thẳng
ngấm ngầm giữa anh và Thúy An:
- Cậu mà cũng chịu khó đọc thơ tình nữa hả?
- Cho vui thôi, em cũng không hy vọng mình hiểu hết đâu.
- Mặt cậu hình sự quá, sợ đọc mấy thứ đó có tương phản ấy chứ.
Huy bình mỉm cười:
- Mặt mũi em khó coi hả?
- Không vẫn đẹp trai như mọi ngày.
- Em cũng hy vọng là chị nói thật.
Trong bàn, tiếng mọi người cười nói khá lớn. Nói nhỏ cũng khó
nghe, nên Hạ Linh và Huy Bình không nói chuyện riêng nữa.
Chú Quan Trác mở nút chai rượu, khề khà:
- Qúi vị đến đây tôi chỉ có một thứ đặc sản để đãi, bảo đảm
là không nhà nào làm rượu ngon như vậy.
Người khách ngồi kế bên nói tiếp:
- Tui chịu ông chỗ đó đó, rượu hoa hồng của ông độc đáo không
chê được.
Chú Quan Trác vỗ vai ông ta:
- Nói thế mới là nói chứ, đi đâu thì đi, còn tới nhà tôi thì
phải thưởng thức rượu hoa hồng. Vậy mới có ấn tượng chứ.
Ông rót mời mọi người nhấp chung ly, ly rượu chuyền vòng
trong bàn, ai cũng uống vơi nửa rồi rót tiếp. Nhưng đến lượt Thúy An thì ông lắc
đầu:
- Không được nhấp môi kiểu đó làm sao mà biết rượu ngon, phải
uống đúng nửa ly.
Thấy vẻ mặt dở khóc dở cười của cô, ông chợt phì cười:
- Thì thôi vậy.
Ông tinh quái cầm cái ly đưa cho Huy Bình:
- Ở đây chú mày với nó là trẻ nhất, mày phải làm cử chỉ ga
lăng, uống cho nó đi.
Huy Bình không từ chối, anh thản nhiên cầm ly uống cạn. Rồi đặt
xuống bàn. Không hiểu sao mọi người vỗ tay lên Chú Quan Trác vỗ vai anh cái bốp:
- Thế mới là hào hiệp chứ, ga lăng với phụ nữ là bổn phận của
con trai, chú mày khá lắm.
Ông trở lại chỗ Thúy An:
- Mời lại nó một ly cám ơn đi con, mình phải tỏ ra lịch sự chứ,
chú nói đúng không?
Hạ Linh bèn rót rượu ra ly:
- Để con thay mặt cho con An cho.
Thấy chú Quan Trác lắc đầu phản đối, nửa thật, nửa đùa:
- Cái đó gọi là tinh thần đoàn kết, chú thấy không, ở đây chỉ
có hai đứa con là nữ, chú ăn hiếp phụ nữ là coi chừng bị phạt đó.
- Chú bảo nó lịch sự chứ có ăn hiếp gì đâu.
- Nhưng nó thấy vậy là ăn hiếp, chú mà phản đối là con phạt
chú nguyên chai đó, chú chịu không?
Chú Quan Trác cười ha hả:
- Chịu thua con nhỏ này luôn:
Thúy An thở nhẹ như thoát nạn. Cô hiểu Hạ Linh muốn tránh cho
cô khó xữ. Quả thật nều để tránh sự chú ý của mọi người mà nói chuyện Huy Bình
thì cô không làm nổi.
Buổi tiệc kéo dài tới tận trưa, mọi người rời bàn vào trong
nhà, Thúy An đi theo Hạ Linh đến trường kỷ, nhưng mọi người đang tụ tập ở đó,
có cả anh Lộc và Huy Bình. Thúy An bèn đứng lên, lặng lẽ đi ra ngoài.
Cô bước xuống bậc thềm, đi ra phía góc vườn ngồi một mình ngắm
mấy chậu hồng. Cô thơ thẩn ngắt mấy chiếc là xoay tròn trên tay, lắng nghe tiếng
cười nói trong nhà vẳng ra.
Huy Bình nhìn theo Thúy An, một lát anh cũng lặng lẽ đứng dậy,
đi theo cô, anh nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh Thúy An, im lặng nhìn chiếc lá
trên tay cô, rồi lên tiếng phá tan không khí cách biệt giữa hai người.
- Em vẫn khỏe hả An?
Thúy An không trả lời ngay, cô im lặng đấu tranh tư tưởng với
mình. Nửa muốn lập tức bỏ đi, nữa muốn thản nhiên như một người lạ, cuối cùng
cô trả lời dửng dưng:
- Khỏe, cám ơn.
- Nhìn em có vẻ gầy hơn lúc trước kia đấy.
- Vậy à, tôi cũng không để ý lắm.
- Em thường đi chơi với chị Linh lắm hả?
- Thỉng thoảng thôi.
Im lặng một lát, cô nói khách sáo:
- Nghe nói ba anh mất, lúc đó tôi không hay, sau này mới nghe
chị Linh nói, xin chia buồn với anh.
- Không có gì cám ơn em.
Thúy an rất muốn hỏi thêm về gia đình anh, nhưng rồi tự ngăn
mình lại. Cô không muốn và cũng không cho phép mình vấn sâu vào chuyện của Huy
bình. Lúc này cô chưa đủ bình tĩnh khi gặp anh. Và cô có tâm lý giữ kẽ nhiều
hơn.
- Anh có nghe chị Linh nói về em nhiều lắm.
- Vậy hả, nhưng tốt hơn là đừng nói lại.
- Sao vậy?
Thúy An cười có vẻ bất cần:
- Những chuyện không vui đó, biết làm gì.
Huy Bình gật đầu như hiểu. Rồi anh nói một cách nữa thờ ơ, nửa
thật lòng:
- Hôm nay biết có em nên anh theo anh Lộc tới đây, thật ra
anh rất bận.
"Chuyện đó không liên quan đến tôi"- Thúy An muốn
nói như vậy, nhưng cô chỉ buông một câu lạnh nhạt:
- Vậy à?
- Và anh biết em cũng không dễ dàng tiếp nhận anh, nhưng anh
vẫn tới.
- Hai cái đó đâu có liên quan gì với nhau.
- Nếu không có em anh sẽ không đến.
- Có chuyện gì không?
- Có.
-...
- Có điều anh biết, bắt đầu không phải dễ.
- Nếu như vậy, tốt hơn là đừng nói.
- Anh không thể im lặng, không thể tiếp tục làm ra vẻ không
có chuyện gì xảy ra. Cả em và anh đều có những ấn tượng không vui, tại sao
không ngồi lại nói cho hết?
Thúy An lắc đầu thật mạnh:
- Chuyện tới chắc chắn không có gì để nói, chuyện đã qua tôi
thật sự không muốn nhắc, tốt hơn là cứ cho qua.
- Kể ra nếu anh nói xin lỗi?
Thúy An cười lạnh lùng:
- Không ai thích nhận lời xin lỗi mà không giải quyết được
gì. Thôi, tốt hơn đừng nói.
Nói xong cô cố gắng đứng dậy, ném cho huy Bình cái nhìn gai
góc ngấm ngầm:
- Xin lỗi, chào.
Cô bỏ đi. Nhưng Huy Bình kéo tay cô lại:
- Đừng. Thúy An.
Thúy an giật phắc tay ra, nghiêm khắc:
- Anh không được làm vậy.
- Anh xin lỗi, nhưng thật tình anh rất muốn nói chuyện với
em, không bây giờ thì cũng sẽ là lần khác.
Thúy An nhìn mặt anh như quan sát. Cô không kém nhạy bén đến
nỗi không nhận ra được vẻ thành thật, rất thành thật ở anh. Nhưng đồng thời lý
trí lại nhắc cô tỉnh táo, cô đã bị kẻ thành thật này đánh lừa. Không phải một,
mà đến hai lần.
Đột nhiên cô thấy mình trở nên vững vàng, thậm chí có thể cười:
- Tốt hơn hết là không có cuộc nói chuyện nào. Không cần xin
lỗi, cũng không cần nhắc lại chuyện cũ, cái gì qua cứ để nó qua đi, tôi nói thật
đấy.
- Nhưng anh tin chắc em vẫn còn rất hận anh.
- Tất nhiên, gặp những chuyện như vậy ai cũng có phản ứng.
Nhưng bây giờ tôi có thể nghĩ tới nó mà không thấy buồn, thời gian cũng hay lắm
đấy.
- Thúy An, anh muốn em...
- Đừng nói, tôi không muốn nghe.
Và cô cương quyết bỏ vào nhà. Cô đi về Hạ Linh, ngồi xuống
bên cạnh. Hạ Linh quay lại, nhìn cô như thăm dò:
- Có phải Huy Bình ra tìm em không?
Thúy An lặng lẽ gật đầu. Hạ Linh buột miệng:
- Nó nói chuyện gì?
Thúy An nhìn quanh:
- Ở đây có người mà chị.
Hạ Linh gật đầu, cô không hỏi nữa, mà quay qua nói chuyện với
người bên cạnh. Thúy An ngồi chờ cô nói xong, rồi đề nghị:
- Mình về trước có được không chị Linh? Chị có cần ở lại
không?
- Không, cũng đâu có gì phải ở, về thì về.
Thúy An im lìm theo Hạ Linh ra về, thật lâu Hạ Linh lên tiếng:
- Chắc là Huy Bình cố ý đến đây để gặp em đó.
-...
- Không muốn nhắc đến, có nghĩa là lòng còn đau lắm phải
không?
- Lhông phải vậy.- Thúy An bật trả lời.
- Vậy thì chắc là vì ghét không muốn nhắc tới chứ gì?
Thúy An không biết nói thế nào về cảm xúc hiện tại của mình.
Có lẽ chi Linh có lý, Hình ảnh Huy Bình vẫn còn chi phối cô nhiều lắm. Giọng cô
nhẹ như gió thoảng:
- Em không hiểu sao nữa.
- Lúc này Huy Bình thay đổi quá, nó có vẻ buồn nhiều.
- Anh ta mà cũng biết buồn nữa hả.
- Đừng có cay độc vậy nhỏ, cái chết của ông già là một cú sốc
với cậu ta đấy.
- Vậy hả, ít ra anh ta cũng phải trả giá điều mình đã gây ra
chứ.
- Ừ, có lần nó đến nhà chị.- Hạ Linh ngừng một chút rồi nói
tiếp- Nó hỏi thăm về em.
Thúy An không muốn hỏi thêm, không muốn nghe về Huy Bình. Cô
chờ Hạ Linh nói tiếp:
- Nó bị dằn vặt nhiều lắm. Nó muốn gặp em.
-...
- Thật ra nếu em còn nghĩ đến.
- Em không còn nghĩ gì hết.- Giọng Thúy An lạc đi. - Em không
bao giờ tha thứ cho anh ta.
- Chị nghĩ là có đấy, hiếm có ai có tính cách như Huy Bình
đâu.
- Chị đã quên vì tính cách đó mà bao nhiêu người khổ hay sao.
Em không muốn mình khổ thêm một lần nữa.
- Chắc chắn là không rồi, cậu ta bây giờ khác trước nhiều lắm.
- Nhưng sự điểu cáng thì không bao giờ thay đổi. - Thúy An
khăng khăng.
Hạ Linh cũng biết vậy. Mặc dù trước đây cô đã giận Huy Bình
không để đâu cho hết, nhưng bây giờ khi gặp lại anh ta, nhìn anh với vẻ buồn buồn
chán chán của mình. Hạ Linh không còn nhớ trước đây mình đã ghét anh ta ra sao
nữa. Cô nói:
- Nếu bỏ qua những kiêu ngạo và những chuyện trước đây của
Huy Bình, chị nghĩ...
Thúy An cắt ngang:
- Em nghĩ chị thật là một người vị tha.
Hạ Linh cười cười:
- Ý em muốn nói chị hời hợt dễ quên chứ gì. Không phải vậy
đâu. Em có thấy là Huy Bình rất dễ thương không?
- Và rất thủ đoạn nữa.
- Nếu thủ đoạn để làm được việc lớn thì cũng nên lắm chứ.
Thúy An tròn xoe mắt quay lại nhìn Hạ Linh suýt chút nữa xe
va vào người chạy cạnh. Hạ Linh phẩy tay:
- Đừng có hiểu theo nghĩa đen nhỏ ạ. Cậu ta cũng bị dằn vặt
nhiều lắm, nhưng đâu có ai hiểu đâu.
- Có chứ, chị đó.
- Nếu em hiểu nó thì quan trọng hơn chị hiểu. - Hạ Linh kiên
nhẫn.
Thúy An cứng rắn:
- Không bao giờ.
Hạ Linh không để ý giọng của Thúy An nãy giờ đã bớt gay gắt.
Cô nói tiếp:
- Chị thừa nhận là Huy Bình đã làm những chuyện không hay,
nhưng ai cũng có cái lý của mình.
Thúy An tấp xe vào lề đường rồi nhìn nhìn Hạ Linh:
- Chị Linh nói thật đi, có phải anh ta đến nhờ chị chuyện này
không?
- Làm gì có chuyện đó.
- Vậy sao nãy giờ chị cứ bào chữa cho anh hoài vậy?
- Chậc chị cũng không hiểu nữa. Nhưng chị thấy chỉ có Huy
Bình là hợp với em nhất. Từ tính cách cho đến... Thúy An thấy không, nó vẫn là
đối tượng của bao nhiêu người, nhưng nó chỉ nghĩ đến em thôi.
Thúy An bất giác thấy xúc động dù Hạ linh nói một cách vô
tình. Cô im lặng cố nén cảm xúc của mình:
- An coi vậy mà cứng rắn quá, chị không ngờ đó.
Thúy An tư lự:
- Nếu chị Ở trường hợp em, chị cũng sẽ không khác em đâu, thậm
chí còn gay gắt hơn nữa kìa.
- Có thể, nhưng là đối với ai khác chứ không phải là với Huy
Bình.
- Sao vậy? - Thúy An tò mò.
- Huy Bình có một ưu điểm là không làm cho ai ghét lâu được.
mà cái đó cậu ta cũng không nhận ra đâu, nếu không em đã quên nó dễ dàng từ lâu
rồi.
- Sao chị biết là em chưa quên? - Thúy An có vẻ phật ý, vì Hạ
Linh nói đúng ý nghĩ của mình.
Hạ Linh nói tiếp như không nghe Thúy An vừa nói gì:
- Theo chị thì em nên tạo cho Huy Bình một cơ hội đi em, nhìn
đi nhìn lại thì không ai hơn nó đâu, nhất là sau hai năm rồi mà nó vẫn còn nghĩ
đến em, chứng tỏ nó không xấu như mình nghĩ.
Thúy An vẫn bướng bỉnh:
- Em không dám phiêu lưu lần nữa đâu, chị đừng có xúi bậy.
Hạ Linh phì cười:
- Nhỏ này, không lẽ chị xúi em lao vào chỗ chết hả?
- Chị không xúi như vậy, nhưng vì chị dễ mềm lòng, nên dễ bị
thuyết phục.
Chợt nhớ ra cô nói thêm:
- Lúc nãy anh ta bảo đến đó vì em, có phải do chị nói không?
Hạ Linh lắc đầu:
- Chị không nói, có lẽ anh Lộc nói. Mà nếu nó yêu cầu chắc chị
cũng không giấu đâu.
Thúy An cười dửng dưng:
- Không biết lần này anh ta có mưu mô gì, dù sao thì em cũng
phải đề phòng.
- Nhưng coi chừng lần này em chết vì tính đa nghi.
- Không ai chết vì cẩn thận đâu chị.
Hạ Linh chợt đổi giọng:
- Chị hỏi thật nhé, có khi nào An nghĩ tới tương lai không,
phải có chồng chứ.
- Vâng, em biết đến lúc nào đó em sẽ có chồng.
- Huấn có ứng cử viên không?
- Không chị ạ, dù anh ấy không là anh của Huy Bình cũng vậy,
em mến chứ không yêu, em thích có anh như vậy hơn.
- Em cứng thật đấy, nhưng chị sợ là không cứng nổi với Huy
Bình đâu, thằng đó đã thuyết phục ai rồi thì không cưỡng được, trừ phi nó thuyết
phục tảng đá.
- Nếu vậy em cầu mong em là đá, em rất sợ bị gạt một lần nữa,
lúc đó chắc em giết anh ta mất.
Cô ngừng lại vì đã đến nhà Hạ Linh. Hạ Linh xuống xe, bước tới
phía trước:
- Mai rảnh thì tới chị chơi.
- Dạ, để xem, thôi chị lên đi.
Chờ Hạ Linh đi vào, Thúy An nhấn ga cho xe chạy nhanh tới, cô
không mình đang chạy rất nhanh, trong lòng có cảm giác gì đó rất khó tả. Và cô
đang không bình thường.
Huy Bình ngồi trước mặt ông bà Thìn, nhìn anh có vẻ khiêm tốn
dù dáng điệu rất tự tin, sự xuất hiện của anh khiến ông bà Thìn bị bất ngờ.
Nhưng mặc dù có ác cảm với anh hai ông bà cũng không để lộ ra mgoài.
Bà Thìn nói với vẽ xã giao pha chút lạnh nhạt:
- Thúy An nó vừa đi ra ngoài, nếu có cần gì cậu cứ nói, tôi sẽ
nhắn.
Huy Bình lắc đầu:
- Dạ không, con đến để thưa chuyện với hai bác, không cần gặp
cổ cũng được bác ạ.
Bà Thìn chợt đưa mắt nhìn qua ông Thìn, rồi nhìn Huy Bình:
- Có chuyện gì vậy?
Huy Bình nói vững vàng:
- Dạ, chuyện của con với Thúy An, tuần trước con gặp cổ ở nhà
người bạn, nhưng cổ tránh mặt con.
- Vậy à?
- Vâng.
Ông bà Thìn không nói gì, vì cả hai đều thừa nhận Thúy An đã
làm đúng, và hai người tiếp tục im lặng, hoàn toàn không có ý định gợi chuyện
hay tìm hiểu anh đến đây.
Rõ ràng là tình thế rất khó nói chuyện. Nếu vụng về thì chắc
chỉ có nước bỏ về. Hoặc rất lúng túng khổ sở. Nhưng nhìn Huy Bình chẳng có vẻ
gì là hồi hộp. Giọng khiêm tốn nhưng vững vàng:
- Chuyện của con với Thúy An trước đây, con biết lỗi đâu tiên
là ở phía con, tưởng như chia tay là giải quyết xong. Nhưng thời gian đi qua mới
hiểu rằng không phải dễ.
- Thế cậu muốn gì?
Huy Bình thẳng thắn:
- Con muốn xin phép cho con giữ lại mối quan hệ với Thúy An,
cho phép con tới nhà danh chánh ngôn thuận...
Bà Thìn cắt ngang:
- Không thể được.
Huy Bình nhìn qua ông Thìn, tìm một sự chấp nhận. Nhưng vẻ mặt
ông nghiêm và khó đăm đăm. Vẻ mặt làm người ta phải lụt chí.
Huy Bình im lặng một lát. Rồi nói một cách thuyết phục:
- Con biết là con đã làm mất lòng tin ở gia đình, nhưng con
nghĩ, lỗi gây ra không phải là không sửa được, trừ phi con không kiên nhẫn.
Bà Thìn ngắt lời:
- Con gái tôi bị lường gạt một lần cũng đủ rồi, cậu có hình
dung ra lúc đó gia đình này khốn đốn như thế nào không, cái gì đã qua thì để
cho nó qua đi.
- Vâng, nhưng từ chuyện tình cảm bác ạ. Lúc đó cả con và Thúy
An đều thấy chia tay là hay hơn, nhưng thực tế không dễ dàng chút nào.
- Con gái tôi đã vượt qua giai đoạn đó rồi, để cho nó yên đi.
Huy Bình lắc đầu:
- Không còn buồn chứ không phải là quên chuyện tình cảm, con
mong là bác bớt lo Thúy An, như vậy bác sẽ thoáng hơn.
Nãy giờ ông Thìn vẫn im lặng, bây giờ ông bắt đầu lên tiếng:
- Tôi là cha mẹ, không ai muốn làm con mình buồn, tôi không cấm
đón nếu con An còn thương cậu. Nhưng rồi mọi chuyện lại lập lại như cũ, cậu đừng
mù quáng nữa.
- Không đâu bác, khi con quyết định trở lại thì con quyết dọn
dẹp chuyện cũ, bác cứ tin vào con.
Bà Thìn khăng khăng:
- Tuổi trẻ thì nhìn cái gì cũng dễ dàng, thậm chí thì bất chấp,
nhưng khi không muốn thì rũ bỏ không trách nhiệm, tôi không muốn phải tiếp tục
hồi hộp chờ cậu đem tai họa đến cho nó, nếu biết điều thì cậu để cho nó yên.
- Con đã suy nghĩ rất kỹ trước khi đến đây, hai bác cũng thấy
là nếu không có thiện ý thì làm sao con dám gặp hai bác được.
Ông Thìn cau mày khó nghĩ, thật ra Huy Bình nói đúng, nếu cậu
ta cứ ngang ngược chẳng thèm nói gì tới hai ông bà thì ông cũng chẳng làm gì được,
trừ phi đó là ý muốn của Thúy An. Ông chậm rãi nhấm một hơi nước, rồi nói một
cách thẳng thắn.
- Ở cương vị của người làm cha mẹ thì chúng tôi dứt khoát
không bao giờ muốn thấy mặt cậu trong nhà. Nhưng trong chuyện này thì còn phải
tùy vào con An, chúng tôi không làm gì được đâu.
Huy Bình như bớt căng thẳng:
- Con hiểu ý bác. Cám ơn bác nhiều lắm.
Bà Thìn có ý không bằng lòng với ý kiến của ông Thìn, mặt bà
khó đăm đăm:
- Cậu đừng tưởng nhà tôi nói vậy là ổn.Tôi không để con An bị
cậu đưa vô bẫy lần nữa đâu.
- Con hiểu, thưa bác. Con hứa là không làm cho bác thất vọng
đâu.
Bà Thìn vội nói:
- Nói thế không có nghĩa là tôi hứa hẹn mà là dứt khoát đấy.
Huy Bình vẫn nhẹ nhàng:
- Con không dám khẳng định bất cứ điều gì, nhưng con mong hai
bác kiên nhẫn, chỉ cần hai bác không ngăn cấm, con bảo đảm Thúy An của hai bác
sẽ thật hạnh phúc.
Chợt nhớ lại cuộc xô xát lần đó, bà Thìn lắc đầu mạnh:
- Nếu như chúng tôi có tiếp nhận cậu, thì chuyện của người lớn
không thể dung hòa, cậu đừng tưởng tình yêu sẽ giải quyết tất cả mọi thứ. Cái
đó chỉ là lý thuyết thôi, coi vậy chứ tuổi trẻ khó tha thứ lắm.
Huy Bình nói một câu tự tin:
- Con tin là con làm cho Thúy An thay đổi ý nghĩ của mình.
Hai ông bà đưa mắt nhìn nhau, không biết phải nói thế nào.
Hình như ông bà nói cách nào Huy Bình cũng có lập luận để bẽ gẩy được. Những lập
luận đó chứng tỏ anh không thiếu chín chắn trong tình cảm của mình.
Còn một điều nữa mà ông bà không dám thừa nhận với Huy Bình
là Thúy An vẫn còn nghĩ nhiều đến anh ta. Ý nghĩ đó là cho ông bà thiếu cương
quyết hơn. Ông Thìn nói:
- Thôi được, chuyện này chúng tôi cần phải suy nghĩ thêm, cậu
về đi.
Huy Bình giống như chú bé không để mình bị người lớn dụ dổ:
- Cám ơn hai bác, chỉ cần hai bác không cấm cửa và cho phép
con đến nhà thường xuyên, con không dám đòi hỏi gì thêm.
"Cậu ta cứ lấn từng bước như vậy không đòi hỏi thì là
gì, muốn từ chối như một thanh niên quyết đoán thế này. Cậu ta biết mình muốn
gì và sẽ làm tới cùng. Nhưng không lẽ mình phải chịu thua"- Bà Thìn nghĩ
như vậy rồi thận trọng:
- Tôi không hứa gì hết. Tất cả còn tùy vào con An nữa.
- Vâng, con hiểu, thưa bác.
Nói xong anh đứng dậy lễ phép:
- Thưa bác con về.
Huy Bình về rồi nhưng hai ông bà vẫn còn ngồi yên suy nghĩ,
không thể trong khoảng khắc có thể tha thứ về những điều Huy Bình đã làm, nhưng
sự tức giận thì đã vơi đi ngoài ý muốn.
Cả hai không quan trọng những chuyện đã xảy ra, chỉ nghĩ về
Thúy An và anh cũng có tâm lý thận trọng, sợ hành động của mình sẽ ảnh hưởng đến
cô.
Buổi tối, bà Thìn gọi Thúy An vào phòng riêng nói một cách trầm
ngâm:
- Lúc sáng Huy BÌnh có đến đây, con biết chuyện đó chưa?
Thúy An ngồi yên sững sờ, không ngờ anh ta xông xáo như vậy.
Cô hỏi với vẻ lo ngại:
- Anh ta nói gì vậy mẹ?
- Con nghĩ sao nếu anh ta quay lại với con?
Thúy An thận trọng:
- Nếu như có như vậy mẹ có đồng ý không?
Bà Thìn nhíu mày không vui:
- Hỏi như vậy là biết con còn chờ nó phải không?
Thúy An lắc đầu dứt khoát:
- Con không có tâm lý chờ hay hy vọng, sau chuyện đó con coi
như bài học. Lúc nào con cũng nhắc mình phải đề phòng.
Bà Thìn hỏi gặng:
- Đề phòng nhưng còn thương?
Thúy An cứng họng không biết nói thế nào. Quả thật trong thâm
tâm cô cũng phủ nhận chính tình cảm của mình, đúng hơn là không cho phép mình
nghĩ về nó.
Tự nhiên cô thở dài. Để quên được một người sao khó khăn vô
cùng. Dù anh ta có làm mình căm hận, bị xúc phạm thì hình như chuyện đó vẫn
không liên quan gì đến trái tim.
Cô nói một cách buồn thiu:
- Đừng nhắc đến anh ta nữa nghe mẹ. Ba mẹ hãy cấm anh ta đi.
- Nếu con cứng rắn được thì đâu cần ba mẹ cấm.
Thúy An nói cương quyết:
- Con không muốn nghe chuyện về anh ta. Coi như con không mẹ
nói gì hết.
Bà Thì suy nghĩ một lát rồi nhẹ nhàng:
- Ba mẹ sẽ không can thiệp chuyện của con. Bây giờ thì ba mẹ
tin con đã vững vàng hơn trước. Con hãy tự quyết định đi.
- Vâng.
Thúy An đứng dậy đi về phòng mình. Từ lúc gặp lại Huy Bình,
hình như không ngày nào tinh thần cô được yên ổn, cứ nghĩ về anh ta dù không muốn.
Thậm chí là rất ghét. Không ngờ anh ta lại tấn công vào tình cảm của ba mẹ cô,
Anh ta biết cách đặt cô vào tâm trạng dễ mềm lòng. Một người
luôn biết cách để đạt mục đích như thế thật là đáng sợ, lý trí cô không cho
phép cô mất cảnh giác trước con người như thế.
Thúy An nghĩ rằng mình sẽ không yếu lòng, nếu như Huy Bình gọi
điện hẹn gặp. nhưng rồi buộc cô vẫn phải đối diện với anh mà trong một không
gian rất dễ làm người ta xiêu lòng.
Chiều thứ bảy Hạ Linh gọi điện bảo cô đến nhà. Khi cô đến
chính Huy Bình là người mở cửa. Thấy thái độ ngỡ ngàng của cô, anh giữ thái độ
lịch sự hơi xa cách:
- Em vào đi.
Thúy An bước vào nhà, cô đứng nhìn quanh rồi lên tiếng:
- Chị Linh ơi.
Huy Bình khép cách cửa sau lưng, đứng tựa vào đó nhìn cô:
- Chị Linh đi ra ngoài rồi.
Thúy An mở lớn mắt:
- Sao, chị ấy mới hẹn tôi đến nhà, anh có biết ở đâu không?
- Không nhưng cũng không biết chừng nào về.
- Vậy thì tôi về thôi.
Huy Bình vẫn đứng ở cửa:
- Đừng về, anh rất muốn gặp An, có nhiều chuyện cần phải nói
lắm.
Thúy An chợt ngờ ngợ rồi nhìn anh chăm chú:
- Có phải anh bày chuyện nà không, tôi không tin chị Linh sắp
đặt như vậy.
- Anh nhờ chị Linh cho anh gặp em, nhưng không bằng cách này,
tại chị ấy muốn như vậy.
Thúy An bàng hoàng:
- Thật là khó tin.
Huy Bình nhún vai:
- Anh cũng nghĩ là sẽ khó thuyết phục, nhưng chị ấy đồng ý một
cách dễ dàng anh thật lòng cám ơn ngưòi hiểu mình, tiếc là em không như vậy.
Thúy An mỉm cười thản nhiên:
- Có lẽ sẽ không tránh được cuộc nói chuyện tất yếu, em sẽ
không tìm cách né tránh.
Cô ngồi xuống ghế, nhìn thẳng Huy Bình:
- Anh muốn gì ở em?
Huy Bình nói đơn giản:
- Anh muốn có em, như trước kia.
- Có thể anh nghĩ xin lỗi là xong. Nhưng em không nghĩ vậy
đâu, em không cần xin lỗi, em chỉ muốn đừng làm gì hết, cứ giữ nghuyện tình trạng
như cũ.
- Và không tha thứ, sẽ tiếp tục nghi kỵ.
Thúy An điềm nhiên:
- Anh biết cái đó là tất nhiên mà, nhưng anh quan tâm làm gì.
- Anh cũng muốn, nhưng không thể không quan tâm, không thể
nào gạt bỏ được.
- Anh có biết như vậy hay cho anh hơn không?
Huy Bình lắc đầu:
- Không hay như em nghĩ đâu.
Anh đến gần Thúy An, chống ta lên thành ghế cô ngồi, cúi xuống:
- Anh biết em đang nghĩ gì, em còn yêu, nhưng hoài nghi, lo sợ
bị ngã, sợ bị lừa dối, tâm trạng như vậy sẽ không làm em yên ổn.
Thúy An thoáng thấy rung động trong cách phân tích tâm lý đó.
Cô cố vượt lên cảm xúc thường tình bằng vẻ lạnh lùng:
- Vâng, em không phủ nhận điều anh nói, nhưng thà như vậy, rồi
từ từ em quên được, còn hơn để mình quay trong vòng quay lẫn quẫn của anh.
Huy Bình đứng thẳng lên:
- Em có vẻ cứng hơn trước kia nhiều lắm. Nhưng như vậy là tự
hại mình đó Thúy An.
- Vậy sao?
Huy Bình bưóc vòng qua ngồi đối diện với cô. Nhìn cô chăm
chăm:
- Nếu anh nói chỉ có duy nhất một tình cảm, và anh không thể
bỏ nó, em tin không?
- Có thể có điều đó.
- Nó là tuyệt đối.
- Có lẽ khi anh nhận ra yêu người nào, thì cũng là lúc anh
làm người ta mệt mỏi vì hoài nghi, em đang ở tâm trạng như vậy.
Cô ngước lên, cười khẽ:
- Anh có biết, hôm gặp anh ở nhà chú Quan Trác về, em nghĩ gì
không?
không đợi Huy Bình trả lời, cô nói tiếp luôn:
- Em nghĩ sau này anh phát hiện ra không thể bỏ em, vì anh
thích em thật sự, em tin chuyện đó, nhưng đồng thời cũng tin anh sẵn sàng bỏ em
nếu em xúc phạm anh, hoặc người thân của anh.
- Em không nói quá đáng, rồi sao nữa?
- Em đã tự hứa với mình, là sẽ không quan tâm bất cứ điều gì
về anh, dù biết anh thật sự thích em.
Huy Bình hơi cúi đầu suy nghĩ cách nói của Thúy An làm anh thấy
chùn lại. Vẫn biết để trở lại với cô không phải là dễ, nhưng anh tin Thúy An
không thể quên anh, cũng như anh đã nghĩ về cô.
Bây giờ kho cô nói ra, anh hiểu thấm thía cô hoàn toàn mất
lòng tin ở anh. Có thể cô sẽ không khi nào bị thuyết phục.
Tuy nhiên anh không phải mẫu người chịu thua. Và anh nhìn cô
một cách tự tin:
- Anh sẽ kiên nhẫn, chuyện đó anh chờ được.
- Đừng kiên nhẫn một cách vô ích anh Bình. Có thể em sẽ trở
nên ghét anh và anh bắt em phải đề phòng.
Huy Bình tư lự:
- Anh không thanh mình về những chuyện mình làm, nhưng thật
tình ngay lúc làm nhưng chuyện đó, anh có cảm giác bất ổn rất nhiều, và ngay
lúc chứng kiến sự thành công của mình, anh vẫn không có cảm giác chiến thắng,
chỉ nhận lại cảm giác đau khổ.
Thúy An chợt ngước lên nhìn anh một cách căm ghét:
- Vậy buổi trưa đó, khi em đến công ty anh, nhìn em khốn khổ,
anh có thấy tiếc về hành động của mình không?
Càng lúc cô càng cuốn theo câu chuyện, và sự dửng dưng cô tạo
ra cũng rơi xuống. Giọng cô giận dữ:
- Hay anh thấy chưa đủ, anh muốn nhìn em chết luôn?
- Anh không muốn nhìn em khổ hay chết dở, cũng như không muốn
anh Huấn bẽ bàng, anh không hiểu được anh lúc đó.
- Không phải đâu, anh hả hê vì trừng phạt được em, và trả thù
được gia đình anh Huấn.
Huy Bình lắc mạnh đầu một cái, như không muốn nhớ lại những
ký ức nặng nề:
- Từ nhỏ anh đã sống trong mặc cảm, mà gia đình má lớn cứ vô
tình đẩy anh vào chân tường. Anh thù ghét họ mà quên mất một điều tất cả người
trong cuộc đều có cái khổ riêng, và chính anh cũng gây khổ cho người khác.
- Nó tương xứng lắm, thậm chí hơn nhiều.
-...
- Lúc đó anh không nhận ra, không chịu nhìn lại mình, em biết
đó, người ta có bao giờ có đủ bình tĩnh khi bị chọc tức đâu. Với anh lúc đó,
còn hơn cả chọc tức, chuyện em bỏ anh vì anh Huấn là sự sĩ nhục.
Thúy An hơi mỉa mai:
- Anh dễ yêu dễ ghét quá nên cứ nhìn người khác qua lăng kính
của mình.
- Lúc đó em vô tình đánh mạnh vào lòng kiêu hãnh của anh, bằng
cách khinh thường mẹ anh.
"Chuyện đó không thể phủ nhận. Mình đã như thế dù không
cố ý"- Thúy An cúi đầu nghĩ thầm, tự nhiên cô thấy thương Huy Bình sâu sắc,
sự thương cảm ngoài ý muốn của mình.
Cô đứng lên, thẫn thờ:
- Em về.
Huy Bình có vẻ ngạc nhiên về cử chỉ đột ngột của cô, anh đứng
phắt dậy:
- Anh muốn mình nói chuyện cho xong, dù em thích hay không, đừng
cư xử như vậy Thúy An, đó đâu phải là tính cách của em.
Thúy An lắc đầu:
- Em không muốn phân tích những chuyện đã qua chẳng ích lợi
gì.
Cô đi ra, nhưng Huy Bình kéo tay cô lại:
- Em né tránh phải không?
- Nếu là như vậy thì em cũng muốn anh tôn trọng ý kiến em một
chút.
Huy Bình lập tức buông cô ra. Và Thúy An thoát ra ngoài một
cách vội vàng. Dáng điệu hấp tấp như người chạy trốn.
Huy Bình không hiểu là cô sợ bị mềm lòng đến độ nào. Chính vì
vậy mà cô không muốn nhìn lại lỗi của mình. Thà cứ giữ sự căm ghét để cô còn có
thể cứng rắn.
Thúy An bước vào phòng, cô chưa kịp hỏi thì cô thư ký đã ngẩng
lên, rồi hơi đứng dậy sau bàn:
- Bà chủ đang chờ chị, chị vô đi.
- Cám ơn chị.
Thúy An đi ngang qua bàn cô ta, đến đẩy cửa phòng trong để
vào. Thấy bà Tuyết đang ngồi sau bàn, cô lên tiếng:
- Chào bác.
Bà Tuyết ngẩng lên nhìn, rồi mỉm cười:
- Con tới rồi, qua đây đi con.
Nói rồi bà đứng dậy, bước qua salon, Thúy An đến ngồi đối diện
với bà, hai tay cô đặt lên chân, im lặng chờ đợi.
Bà Tuyết có vẻ hơi lúng túng một lát. Rồi bà lên tiếng:
- Con chịu đến gặp bác thế này, bác mừng lắm, cám ơn con
nghe.
Thúy An vội lắc đầu:
- Dạ con không dám.
- Chắc Thúy An đoán bác gọi con là có chuyện gì rồi phải
không?
Thúy An ngần ngừ không trả lời. Thật ra lúc nghe bà gọi, cô
ngại không muốn đến, cô không tin bà có thiện ý với mình. Nhưng Hạ Linh khuyên
cô không nên tránh mặt. Và im lặng thì có vẻ không tôn trọng người lớn. Nên cô
bấm bụng tới.
Nhưng tới đây rồi. Nhìn thái độ ân cần của bà Tuyết, cô thầm
thở phào vì biết chắc không có gì gay cấn:
Bà Tuyết lại lên tiếng:
- Bác nghe nói con hay tránh mặt Huy Bình nhà bác, cho nên
bác không thể làm ngơ như không có gì.
Thúy An im lặng vì không biết nói gì, bà Tuyết nói tiếp:
- Bác biết, sau những chuyện xảy ra, con khó mà làm hòa cho
được, nhưng chỉ cần con đừng cố chấp, mọi chuyện sẽ đơn giản hơn.
Thúy An nói một cách khó khăn:
- Con không đem chuyện cũ làm lá chắn với anh Bình đâu, con
chỉ có tâm lý sợ thôi bác ạ.
- Sợ nó lại gạt con lần nữa, phải không?
- Vâng. Tánh anh ấy không kiên nhẫn, cái gì không vừa ý là cư
xử thẳng tay, bất kể người đó là người thân của mình, con không tin con có trọng
lượng trong suy nghĩ của ảnh.
- Không phải đâu, ngược lại đó, con gái.
Bà im lặng như suy nghĩ, rồi phân tích.
- Lúc đó gia đình bác xào xáo rối tung lên, mọi người nhìn
nhau thù hằn và sẵn sàng hạ nhau như người dưng. Huy Bình nó có tâm lý đề phòng
tất cả.
- Nhưng anh ấy cũng đã từng tiêu diệt người khác.- Thúy An
nói khẽ.
- Đó là tâm lý tự bảo vệ, cảm giác tư ti biến thành tự tôn,
bác không biện luận cho nó, nhưng bác hiểu điều đó rất rõ.
- Vâng.
- Và khi cư xử thẳng tay với con, nó cũng khổ không kém con.
Điều này Huy Bình có nói, nhưng con còn hoài nghi. Bây giờ cô
mới hiểu được tâm lý mâu thuẫn đó.
Bà Tuyết mỉm cười như thanh thản:
- Lúc bác trai nằm viện, bác rất sợ sau này không có ai đứng
ra giải quyết tranh chấp giữa hai gia đình, nhưng may mà anh em nó giải tỏa được
những gút mắc trong lòng, bác vui lắm.
Bà im lặng một lát rồi nói thêm:
- Bây giờ ông ấy mất, hai người phụ nữ cũng không còn chung mục
tiêu để giành giật. Con không hiểu được người ta bị gia đình chi phối đến mức
nào đâu.
Thúy An nói khẽ:
- Dạ, con hiểu lắm, nếu như người lớn phản đối, thì con cũng
sẽ ngại khi quyết định tình cảm của mình.
- Bây giờ người lớn không phản đối, sao con không mạnh dạn
lên?
- Con...
Thúy An không biết nói làm sao, cô lúng túng ngồi im. bà Tuyết
nói tiếp:
- Bác biết ba mẹ con sẽ không cố chấp, người như ông bà ấy dễ
tha thứ lắm, nhìn người bác biết mà.
- Vâng, ba mẹ con không cấm con.- Thúy An nói như thú nhận.
- Vậy thì con nên làm hòa với con trai bác, nếu không, nó khổ
mà chính con cũng không vui đâu. Cởi mở rồi con sẽ thấy lòng nhẹ đi nhiều lắm.
- Vâng.
- Sống mà oán giận người thân hay người mình yêu, sẽ nặng nề
lắm con à.
Bà nói như nói chính kinh nghiệm của mình. Thúy An hiểu điều
đó. Tự nhiên cô tội nghiệp bà, và thông cảm với bà hơn, dù trước kia cô cũng đã
từng thông cảm.
Phía bàn có tiếng chuông reo, Thúy An vội đứng dậy đi về để
bà nghe điện thoại, bà Tuyết cũng không cố giữ cô lại, chỉ nói thêm câu cuối:
- Con về suy nghĩ thêm đi nhé. Bác rất mong con tạo điều kiện,
để bác đến nói chuyện với ba mẹ con.
Thúy An ngỡ ngàng nhìn bà nhưng cũng dạ nhỏ rồi đi ra ngoài
cho bà tiếp điện thoại.
Dù nói chuyện chưa hết ý, nhưng cô cũng thấy mọi chuyện như
giải tỏa với nhau. Có điều cô vẫm cảm thấy cảm giác bàng hoàng khi nghĩ rằng có
lúc mẹ Huy Bình và cô có thể ngồi lại nói chuyện với nhau thân mật.
Thúy An rời khỏi công ty bà Tuyết, nhưng không về nhà mà đi
lang thang một mình ngoài đường, chưa bao giờ cô có tâm trạng phân hai như lúc
này. Và cô tự nhủ mình cứ tạo tâm lý buông trôi. Phó mặc cái gì đến phải đến.
Đến hơn bảy giờ tối cô mới về nhà. Vừa bước chân vào phòng
khách, cô đã thấy Huy Bình, anh ngồi nói chuyện với chị Hoa.
Thấy cô về, chị Hoa đi vào nhà để cô tiếp khách. Thúy An đến
ngồi xuống đối diện với Huy Bình, anh nhìn cô thật lâu:
- Em đi đâu lâu vậy mọi người đang lo đó.
"Cách anh nói chuyện như là người trong nhà em vậy"-
Thúy An nghĩ thầm trong đầu, và cô cũng vô tình nhìn lại Huy Bình chăm chăm,
như quan sát.
Huy Bình có vẻ lạ lùng, anh hơi băn khoăn:
- Em làm sao vậy Thúy An, có chuyện gì vậy?
Thúy An vẫn không rời khỏi mắt anh:
- Anh có biết chiều nay em đến gặp mẹ anh không?
Huy Bình nhướng mắt ngạc nhiên, giọng anh không vui:
- Hy vọng là em đến đó không làm mẹ anh buồn.
- Em không tự đến, mẹ anh gọi em.
- Mẹ anh chủ động gọi à? Có chuyện gì không?
- Không, nhưng khi nói chuyện xong rồi, em cảm thấy mình có cảm
giác an toàn.
Huy Bình thở nhẹ:
- Anh thật sự yên tâm khi mẹ anh gây cho em cảm giác như vậy.
Anh im lặng một lát, rồi nói thêm:
- Bây giờ tất cả tùy thuộc vào em, anh muốn em đừng cố chấp gạt
bỏ những cái tốt đẹp quanh mình, nếu em từ chối, thì không phải chỉ một mình
anh buồn, em hiểu không?
Thấy cô không trả lời, anh hỏi lại chuyện lúc này:
- Vậy lúc ở chỗ mẹ anh về, em đi đâu vậy An? Đến chị Linh phải
không
- Không em đi lang thang ngoài đường.
- Để tìm sự yên tĩnh?
- Em muốn có thời gian suy nghĩ và quyết định.
Huy Bình mỉm cười:
- Thời gian suy nghĩ của em quá dài rồi, so với sự chờ đợi của
anh, nhưng không sao, anh có thể kiên nhẫn, thậm chí nhiều hơn đòi hỏi của em.
Khi Huy bình nói câu đó. Tự nhiên Thúy An nhớ lại cách khống
chế rồi vồ vập khi anh bắt buộc cô phải bỏ Huấn. Lúc đó anh có vẻ yêu cô say đắm
lẫn bồn chồn.
Còn bây giờ thì anh trầm tĩnh thuyết phục và chờ đợi. Nó có vẻ
thật. Tự nhiên cô rùng mình khi nhớ lại con người hiếu thắng của anh.
Cô tự hỏi tại sao đến giờ mà mình vẫn còn nhớ như in mấy chuyện
đó. Và cảm thấy khổ sở vô cùng.
Nhưng để thẳng thừng chia tay với Huy Bình thi cô sẽ càng khổ
hơn nữa.
Thúy An thầm thở dài một mình:
- Em mong muốn quên hết mọi thứ vì em không muốn làm buồn những
người quanh em. Nhưng... nhưng sao em không quên được ấn tượng kinh hoàng đó.
Mặt Huy Bình u uẩn hẳn lên, đôi mắt tối sầm, nhưng anh chỉ im
lặng nhìn cô chứ không nói.
Thúy An thấy đau lòng trước vẻ thất vọng của anh, chợt cô ứa
nước mắt:
- Mỗi lần anh dịu dàng với em, em nhớ như in cảm giác bàng
hoàng khi anh bảo anh dùng em để trả thù. Em không trách anh, nhưng em bất an
khi trong anh có đến hai con người.
- Cái đó là cách phản ứng, chứ không phải con người hai mặt,
Thúy An ạ.
- Vâng em tin như vậy, nhưng anh thông cảm cho em, em cần một
thời gian để quên hẳn cảm giác đó.
- Anh hiểu.
- Em rất muốn làm mọi người vui lòng, nhưng không phải là bây
giờ, em không thể gượng ép được.
- Anh không đòi hỏi em yêu anh như ngày xưa, anh cũng không
chấp nhận được, nếu nhận tình cảm miễn cưỡng của em.
- Nhưng nếu bây giờ mất anh, em sẽ suy sụp hơn lần trước, sẽ
khó mà gượng dậy nổi.
- Anh hiểu, anh cũng có tâm trạng đó. Sau này anh thật sự sợ,
nếu như anh mất em.
Huy bình chợt đứng dậy, bước qua ngồi cạnh Thúy An. Nhưng giữ
một khoảng cách hơi xa cô:
- Chỉ cần em không từ chối anh, còn thì em cư xử thế nào anh
cũng chịu được.
Thúy An nhìn anh, tự nhiên thấy thương nhói cả tim. Quên mất
mình đang ở nhà, bất giác cô ngã nhào vào lòng Huy Bình, ôm chặt lấy anh:
- Em không hiểu sao, em yêu anh đến vậy.
Huy Bình không trả lời, anh choàng tay qua người Thúy An,
cách thể hiện của cô làm anh thấy quá đủ, và đủ sức để kiên nhẫn chờ đợi đến
lúc cô có thể quên được những gì anh đã gây ra.
Hoàng Thu Dung
Theo http://vietnamthuquan.eu/
.jpg)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét