Thứ Sáu, 30 tháng 8, 2024
Ánh trăng suông
Ngày ấy, vào những năm một chín bảy tám, sau chiến tranh, người dân còn rất cơ cực, thiếu thốn trăm bề. Những ông cha đẩy xe đạp những bà mẹ oằn vai với đôi thúng đựng củ sắn mì từ Trà My, Tiên Phước xuôi về đồng bằng nuôi sống đàn con. Bữa ăn không đủ no, mẹ già quắc queo trẻ thơ còi cọc, nỗi cơ cực cứ đeo bám theo từng bữa ăn, hằng in lên ánh mắt nụ cười héo hắt.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Thơ viết cho ai
Thơ viết cho ai? Trước tiên, nhà thơ viết cho chính anh ta. Theo kiểu nói của Đức Phật, tôi là bằng hữu của chính tôi. Trong con người của...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét