Thứ Sáu, 29 tháng 11, 2024
Chạy trốn - Truyện ngắn của Đào Quốc Vịnh
Chạy trốn - Truyện ngắn
Thực lòng lúc ấy tôi bỗng ứa nước mắt. Nhưng bất giác
tôi kịp tỉnh ra là mình đã bắt đầu làm cho những người thân xung quanh mình ghê
tởm mình. Có lẽ tôi sắp trở thành con cóc sắp chết thối trong cái giếng khơi của
làng. Chẳng ai nỡ vì con cóc thối mà lấp cả cái giếng. Chắc chắn họ sẽ vớt con
cóc vứt ra thật xa, mặc cho nó sống hay chết, miễn là có cơ hội giữ được cái giếng
nước cho cả làng ăn.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Thơ Tố Hữu và sự hiện hữu trong di sản văn học miền Nam (1954 -1975) Cuộc sống thường có những bất ngờ, văn học là bức tranh phản ánh hi...
-
Hình ảnh bốn mùa trong Quốc Âm Thi Tập của Nguyễn Trãi Vũ Thị Huê Nền văn học của bất kỳ dân tộc nào cũng như lịch sử phát tri...
-
Hồ Xuân Hương - Bà chúa thơ Nôm Thơ Xuân Hương lớn tiếng đả kích tất cả những nhân vật tiêu biểu của xã hội phong kiến, từ đám sĩ tử, n...
-
Ngày tháng rong chơi bên trời Đất trời như một định luật sẵn có: Hết ngày rồi đêm, tối rồi lại sáng; ngày tháng cứ mãi dần trôi và tôi ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét