Thứ Sáu, 29 tháng 11, 2024
Tôi và Tự - Truyện ngắn của Hồ Thị Ngọc Hoài
Tôi và Tự - Truyện ngắn
Tôi loay hoay thoát ra khỏi dây dợ của tình yêu. Người
ta yêu mình rồi phụ mình cũng giúp tôi hiểu được mình hơn, hiểu ra, khổ đau
trách hận đến thế vẫn có thể vượt qua, vẫn có thể bỏ qua cho họ, không trách hận
nữa. Tôi loay hoay với ý nghĩ về Tự, băn khoăn ngày đi tìm gặp Tự, thư gửi cho
Tự không thấy hồi âm, Tự đi đâu? Làm gì? Đang như thế nào? Tự có nhận được thư
tôi? Tôi cũng loay hoay lo chút ít phấn son, áo quần, nhan sắc…
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Thơ Tố Hữu và sự hiện hữu trong di sản văn học miền Nam (1954 -1975) Cuộc sống thường có những bất ngờ, văn học là bức tranh phản ánh hi...
-
Hình ảnh bốn mùa trong Quốc Âm Thi Tập của Nguyễn Trãi Vũ Thị Huê Nền văn học của bất kỳ dân tộc nào cũng như lịch sử phát tri...
-
Hồ Xuân Hương - Bà chúa thơ Nôm Thơ Xuân Hương lớn tiếng đả kích tất cả những nhân vật tiêu biểu của xã hội phong kiến, từ đám sĩ tử, n...
-
Ngày tháng rong chơi bên trời Đất trời như một định luật sẵn có: Hết ngày rồi đêm, tối rồi lại sáng; ngày tháng cứ mãi dần trôi và tôi ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét