Thứ Sáu, 29 tháng 11, 2024
Khúc quanh - Tản văn Trương Văn Tuấn
Khúc quanh - Tản văn
Chú bảo rằng đời mình hối hận nhất là việc lúc
thím ra đi, chú đã nấn ná không khâm liệm ngay như một cách để được gần thím
thêm chút nữa. Nhưng chú đã sai rồi, vì cố níu kéo mà thành ra mất thím vĩnh viễn,
cái cuối cùng mà chú thấy và ám ảnh mãi về sau là một người vợ bất động, trắng
bệch, lạnh ngắt. Chú cố xua đi cái hình ảnh ấy, chỉ cố nhớ lúc thím cười, lúc
thím giận, lúc đi, lúc ngồi… Nhưng cái lạnh lẽo cứ xen vào thực tại, đến mức
chú không dám chạm vào một ai nữa. Biết họ có ấm mềm hay là tê lạnh?
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Cuồng yêu và đau trong những giấc ru tình của tác giả Đoàn Thị Diễm Thuyên Đến gần cuối tập thơ tôi đã bị cuốn theo dòng chảy yêu thương...
-
Hình ảnh bốn mùa trong Quốc Âm Thi Tập của Nguyễn Trãi Vũ Thị Huê Nền văn học của bất kỳ dân tộc nào cũng như lịch sử phát tri...
-
Hồ Xuân Hương - Bà chúa thơ Nôm Thơ Xuân Hương lớn tiếng đả kích tất cả những nhân vật tiêu biểu của xã hội phong kiến, từ đám sĩ tử, n...
-
Ngày tháng rong chơi bên trời Đất trời như một định luật sẵn có: Hết ngày rồi đêm, tối rồi lại sáng; ngày tháng cứ mãi dần trôi và tôi ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét