Thứ Sáu, 29 tháng 11, 2024
Khúc quanh - Tản văn Trương Văn Tuấn
Khúc quanh - Tản văn
Chú bảo rằng đời mình hối hận nhất là việc lúc
thím ra đi, chú đã nấn ná không khâm liệm ngay như một cách để được gần thím
thêm chút nữa. Nhưng chú đã sai rồi, vì cố níu kéo mà thành ra mất thím vĩnh viễn,
cái cuối cùng mà chú thấy và ám ảnh mãi về sau là một người vợ bất động, trắng
bệch, lạnh ngắt. Chú cố xua đi cái hình ảnh ấy, chỉ cố nhớ lúc thím cười, lúc
thím giận, lúc đi, lúc ngồi… Nhưng cái lạnh lẽo cứ xen vào thực tại, đến mức
chú không dám chạm vào một ai nữa. Biết họ có ấm mềm hay là tê lạnh?
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Thơ viết cho ai
Thơ viết cho ai? Trước tiên, nhà thơ viết cho chính anh ta. Theo kiểu nói của Đức Phật, tôi là bằng hữu của chính tôi. Trong con người của...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét