Hà Nội đang ở những ngày lạnh nhất trong năm.
Người già người trẻ, người lớn, trẻ con co ro trong tấm áo dày vẫn còn thấy
chưa đủ ấm. Vậy mà lạ chưa, hôm nay trời có nắng. Nắng mùa đông mà chói lòa rực
rỡ, khiến những luống cải trong vườn bạc trắng ra vì lạnh cũng như nhảy múa reo
vui.
Gặp bạn cũ trên facebook, khoe với bạn Hà Nội hôm nay có nắng.
Bạn đăng ngay tấm hình tối qua quần đùi áo cộc dắt tay con gái nhỏ diện váy xòe
tung tăng dạo phố. Bạn nói “Từ hồi vào trong này, mỗi mùa đông đến lại nhớ cái
rét miền Bắc đến quay quắt”. Lạ thế, người thì hân hoan vì mùa đông thấy nắng,
người thì thèm một chút không khí lạnh để mặc áo choàng, quàng khăn len. Chợt
nhận ra chúng ta vẫn luôn thèm khát những thứ mà người khác có.
Ngoài sân, chú mèo nhỏ đang nằm duỗi mình sưởi nắng. Đã bao
lâu nay chú mèo nhỏ cũng co ro trong góc nhà, đôi khi không chịu được rét còn
lén trèo lên giường, chui vào chăn nằm cuộn tròn, hễ thấy chủ động đậy là vội vọt
ra khỏi giường trông đến tội.
Tôi ôm chiếc chăn len ra phơi, luôn tiện phơi luôn mấy chiếc
áo phao dày cho có mùi nắng. Hành động này chợt nhận ra vô cùng thân quen, và
như một cuốn phim quay chậm, nó dẫn tôi về với những ngày thơ ấu. Ngày còn sống
chung dưới mái nhà với cha mẹ, với anh em ở quê.
Ngày xưa, hễ mà giữa mùa đông chợt có một ngày nắng ấm thì cả
nhà, cả xóm rộn ràng lắm. Người lớn tranh thủ chút nắng đem hết chiếu chăn ra
giặt, rồi phơi lên hàng rào.
Bọn con gái mới lớn chúng tôi cũng đem những chiếc áo nỉ của
mình ra phơi. Rồi rủ nhau nướng bồ kết, lấy hạt bưởi ngâm vào nước nóng để gội
đầu. Gội xong dùng tay túm lấy tóc vẩy vẩy quay tròn giữa sân khiến nước văng
tung tóe.
Nhưng vui nhất có lẽ là bọn trẻ con. Bởi chúng được trút bỏ
khỏi mình chiếc áo dày cộm, đuổi nhau tung tăng hét hò ngoài ngõ. Chúng bày ra
đủ trò chơi, chạy tới chạy lui, khi thì cười nắc nẻ, khi lại chí chóe cãi nhau,
có đứa còn quẹt nước mắt chạy về mách mẹ.
Các cụ ông cụ bà tìm đến nhau, ngồi quây tròn quanh chiếc bàn
nhỏ với những bát chè xanh tỏa khói, các câu chuyện từ thưở thanh xuân được kể
lại rộn ràng rôm rả. Tuổi già như chẳng còn hiện hữu trên những đôi mắt xếp đầy
nếp nhăn hay khóe miệng móm mém cười. Họ nhắc lại chuyện đi chiến đấu, nhắc lại
chuyện hẹn hò yêu đương, nhắc đến cả những người đã không còn hiện hữu trên đời
này nữa. Vậy nên trong cái vui vẫn thấp thoáng chút buồn, trong cái gần lại có
chút xa xăm. Những ánh mắt vốn đã không còn trong trẻo tự nhiên như nặng thêm bởi
niềm luyến nhớ. Thật may trời vẫn xanh và nắng vẫn hân hoan lấp loáng trên tà
áo, khiến đôi môi bớt run, bàn tay bớt thừa thãi vụng về.
Mẹ tôi những lúc vui vẻ vẫn hay nhắc về thời thanh xuân của
mình, thời mẹ còn là cô gái xinh trong làng, thời làm công nhân nông trường có
bao chàng nhòm ngó, thời còn làm nông nghiệp theo hình thức hợp tác xã tính buổi
chấm công. Rồi vui hơn nữa mẹ lại hát vài câu trong một bài hát cũ nào đó như
“Cô gái mở đường” hay ngâm vài câu thơ trong bài “Quê Hương” của Giang Nam.
Tôi thích được ngắm nhìn mẹ những lúc như thế, như quên hết cực nhọc ngày thường, chỉ một chút nắng giữa ngày lạnh giá mà khiến tâm hồn như nhẹ bẫng đi với niềm vui của một ngày tươi mới.
Tôi thích được ngắm nhìn mẹ những lúc như thế, như quên hết cực nhọc ngày thường, chỉ một chút nắng giữa ngày lạnh giá mà khiến tâm hồn như nhẹ bẫng đi với niềm vui của một ngày tươi mới.
Tầm trưa, khi hơi ấm như đã bao phủ khắp không gian, trâu bò
được xua ra đồng. Những con bò mẹ lững thững gặm cỏ, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu
lên rống một vài tiếng gọi con. Lũ bê, lũ nghé con gặm cỏ thì ít mà chạy nhảy
thì nhiều. Chúng nhảy nhót vui tươi sau bao nhiêu ngày giá rét bị nhốt trong
chuồng với mớ rơm khô nhai rệu rã. Cả cánh đồng vắng lặng phút chốc bị tiếng bọn
trẻ, tiếng rống của trâu bò khuấy động.
Lúc nào cũng vậy, hễ một ngày mùa đông thức dậy mà không thấy
trời xám xịt âm u, không thấy những hạt mưa rơi kèm theo luồng buốt giá thì thể
nào cũng sẽ không nghe tiếng mẹ thở dài. Cái cảm giác yên tâm khi thấy trời có
nắng, lúa sẽ không chết cóng ngoài ruộng, không lo phải ngâm giống mới, gieo sạ
lại khiến khuôn mặt mẹ như nhẹ nhàng hơn. Mẹ sẽ không cáu bẳn khi chúng tôi lỡ
mè nheo hay có gì đó không vừa ý.
Tôi chịu lạnh kém nên tôi rất sợ sự khắc nghiệt của mùa đông.
Mẹ thường nói với tôi, nếu không có mùa đông buốt giá làm sao cảm nhận được mùa
xuân rực rỡ ấm áp đến nhường nào. Cũng như cuộc đời mỗi con người, nếu không trải
qua mất mát đớn đau làm sao biết được giá trị của của sự bình yên để mà trân
quý niềm hạnh phúc.
Nhìn ngày đông có nắng hôm nay chợt nhớ nhiều về những nắng
ngày đông năm cũ. Ngày mẹ cha còn trẻ, ngày mình vẫn còn bé thơ. Cái cảm giác
gia đình làng xóm sum vầy ấm áp cứ quện vào nhau, len lỏi trong tim, để qua gần
nửa đời người rồi lòng vẫn không thôi nhung nhớ.
Lê Giang




Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét