Thử khảo sát hai thái độ với truyện ngắn của Ðỗ Hoàng Diệu
Thử khảo sát hai thái độ với truyện ngắn của Ðỗ Hoàng Diệu
Tập truyện ngắn của Ðỗ Hoàng Diệu (Bóng đè - NXB Ðà nẵng,
2005) và một số truyện khác đăng rải rác ngoài tập đang được dư luận chú ý khen
chê. Ở đây chúng tôi tiếp cận, tìm hiểu, bước đầu lý giải về các thái độ hiện
thời với văn bản (truyện ngắn) của Diệu. Văn học Việt Nam, nhất là tiểu thuyết, truyện ngắn, trong một
thời kỳ dài cho tới gần đây chưa thoát hẳn khỏi lối viết tô vẽ cho một ý tưởng
nào đó. Cái mà có người đã phải nặng lời: "Văn học minh họa”. Gần đây, đã
xuất hiện một số tác giả cố bứt ra khỏi lối mòn này, nhưng số này còn ít lắm.
Theo lối viết đó, về kỹ thuật, người ta cho rằng phải có trước một “ý đồ tư tưởng”
nào đó, rồi được thể hiện ra, đầu tiên bằng một cái cốt truyện – sau đó triển
khai thành các chương đoạn trong đó nhân vật hoạt động trong một bối cảnh sắp đặt
khéo léo, ăn nói, làm mọi việc sao cho cuối cùng, đọc tác phẩm ấy, hy vọng người
đọc sẽ bật ra: Có thế chứ, quả là cao thượng/ nhân ái/ công tâm/ hy sinh/ trách
nhiệm… Và: đúng rồi, biết ngay mà, nó (hắn, y, gã, thị) là đồ thấp hèn/ đểu
cáng/ vô đạo/ trơ trẽn/ dâm ô/ lười nhác… Cái mà xưa kia đã được tổng kết
thành: ta (và những gì được coi là tốt) thắng, địch (và những gì được coi là xấu)
thua, cả nước được mùa, quốc tế ủng hộ! Trong một thời kỳ văn học – nghệ thuật Việt khá dài, do rất
nhiều nguyên nhân, tình dục và những gì liên quan ít (gần như không) được nói đến.
Từ "tình dục" và "làm tình" và những từ gần nghĩa hầu như
không xuất hiện trong các tác phẩm.
Ðến cái hôn trong văn học cũng xuất hiện cực kỳ hiếm hoi (chỉ xuất hiện trong
văn dịch), còn cái hôn trong phim ảnh thì chỉ xuất hiện dưới dạng tán lá (thông
thì tốt) quay quay để lộ những mảnh trời xanh thẳm!
Thật dễ hiểu trong bối cảnh đó, xuất hiện một nhóm độc giả - nhà văn - nhà phê
bình thích tác phẩm của Ðỗ Hoàng Diệu. Họ bị chi phối cùng lúc của 2 tác động
mà nhìn bề ngoài có vẻ trái chiều, mâu thuẫn nhưng thật ra gắn với nhau rất hữu
cơ, trong một quá trình đơn giản.
Ðó là, (Truyện của) Diệu dễ tiếp thu – vì kiểu lập truyện, kiểu chứng
minh ý tưởng của Ðỗ Hoàng Diệu, vốn rất giống/ đồng nhất với cái đã được đề cập
ở (1), mang lại một sự yên tâm cho người đọc (bị ảnh hưởng của cái) "truyền
thống". Hãy xem tất cả các truyện trong tập Bóng đè, nhất là
"Bóng đè" và "Vu quy" - đều cùng một kỹ thuật, phong cách,
với những "ý tưởng" lồ lộ; và quá trình viết là sự chứng minh cho
"ý tưởng" ấy. Xin lưu ý, ở đây chúng tôi không bàn đến ý tưởng ấy tốt
- xấu, cao - thấp, mới - cũ... ra sao, không bàn đến đạo đức hay chính trị. Vốn khát khao tình dục (theo nghĩa bị thiếu thốn), cả trong đời
sống lẫn trong văn chương (đọc và sáng tác), họ tìm thấy ở Diệu một sự thỏa mãn
(trời ơi, đúng cái mình đang muốn đọc, thậm chí đã có lúc mình định viết nhưng
thời ấy không cho viết, mà viết ra nhỡ vợ/ chồng/ bồ / bố mẹ/ cơ quan/ đoàn thể…
đánh giá thì sao?). Cao hơn, sẽ có nhận định có vẻ rất học thuật: Ðây là sự mạnh
dạn, cởi trói, đổi mới, cách mạng, cái cần có trong văn học Việt. Xin tham chiếu
(2). Tuy nhiên, theo cảm nhận của chúng tôi, lối kể chuyện của Diệu
cũng có cái hoạt, với khá nhiều chi tiết bất thần xuất hiện, với lối hành ngôn
trùng điệp, với kiểu xử lý thời gian khá tự do... Ðây là cái một số nhà văn đi
trước như Phạm Thị Hoài, Nguyễn Việt Hà... đã làm và họ làm tốt hơn Diệu. Ở
đây, đang bàn đến chuyện này, chúng tôi cũng xin bày tỏ thêm: xin đừng gắn vào
văn bản của Diệu những khái niệm rất xa lạ với chính những văn bản này như
"ấn tượng", "phi lý", "siêu thực"...
Nhưng với đa số đối tượng đang khảo sát, thế là kinh rồi (ôi mới quá,
tài quá, mới đến không thể xếp loại được, tài đến mức bằng "trực cảm",
bằng những "ăng ten riêng", dường như Ðỗ Hoàng Diệu đã phát hiện được
những vấn đề của cả một dân tộc (và hàng loạt những vấn đề khác, có lẽ nhỏ hơn
vấn đề dân tộc). Về tác nhân (3), cũng cần nói thêm, tác dụng của nó không nhiều,
rất không nhiều. Chủ yếu vẫn là (1) và (2). Nhưng cái (3) ấy, đi với sự mô tả
hành vi tình dục vốn rất sống sượng trong các truyện của Diệu, với đầy rẫy những
"chiếm đoạt từ đằng sau", “cắt trọn trong một cú thọc sâu”, “cương cứng
thúc lên”, “cảm giác cứng cáp quệt ngang đâm vào”, “bốc cao, phịch hạ, chèn lấp,
tọng đầy, thả hút mê man”, “nhồi vào"… lại có tác dụng tạo ra một hình thức
dễ tiếp nhận. Về hiệu ứng này, chúng tôi thấy nó giống hiệu ứng do những thức uống
"hiện đại" đang xuất hiện nhan nhản ở Việt Nam đem lại (đa số chúng từ
nước ngoài đổ vào hoặc dùng công nghệ nước ngoài như Coca Cola, Pepsi, Trà
Lipton, Trà Dilmah…). Chúng là một dung dịch hỗn hợp nhiều thành phần hóa học,
được kết hợp những mùi vị lạ lẫm một cách khéo léo. Ban đầu lạ miệng, nhưng do
sự tràn ngập, cuối cùng đã thuyết phục được quần chúng, dù chẳng ai nói được những
thức uống trên thực chất nó là cái gì. Trở lại với văn bản của Diệu, sự kết hợp này làm tính chất
dâm thư mang một màu sắc bí ẩn tâm lý (như một cuốn sex-video có dáng vẻ như một
phim tâm lý, thậm chí trữ tình), làm văn bản, dù có đầy những chi tiết vô lý
(chứ không phải phi lý) nhưng dường như có một chiều sâu, ẩn chứa một cái gì cần
giải mã (?!).
Trong khi, với ghi nhận của tác giả bài này, đa số bạn đọc, người viết, nhà phê
bình trẻ lại thất vọng vì truyện ngắn của Diệu. Với họ, truyện của Diệu không mới
mẻ, vì: Ðọc thấy ngay bóng dáng của cả một nền văn học cũ kỹ, mối mọt,
xin xem (1). Tình dục ư, với họ chẳng hề thiếu, cả trong hành vi sống của
họ lẫn trong văn học - nghệ thuật mà họ được tiếp nhận từ rất nhiều kênh, kể cả
những sản phẩm thứ cấp, thậm chí được coi là bệnh hoạn lan truyền trên
Internet. Bởi vậy, lợi thế của (2) chẳng “ép-phê” gì mấy với họ. Với (3), rất ít người thán phục. Do tự nó đã yếu, lại mất hẳn
hào quang từ (1) và (2).
Họ ngạc nhiên vì một thứ như thế lại được tung hô thành một hiện tượng với những
nét tích cực của từ này. Và, họ sẽ nghĩ ngay đến những đồ uống đã đề cập trên với
những chiến dịch quảng cáo vĩ đại.
Tất cả luận điểm của người viết bài này đều dựa trên những suy luận chủ quan,
những cứ liệu và cách phân loại được đưa ra trong bài này cũng vậy. Chưa có một
cuộc điều tra, trắc nghiệm nghiêm chỉnh, người viết cũng lười không tham chiếu
các công trình nghiên cứu, để từ đó “ăn theo” vài câu trích dẫn của người đi
trước.
Do đó, rất mong được chỉ bảo thêm.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét