Ngọn lửa trong Thần thoại nói về sự đủ đầy của thức ăn
trong bữa cơm. “Ngọn lửa” đời thường bước đầu đơn giản phản chiếu lên người
“khơi, giữ lửa” và người ngồi cạnh lửa sẽ ấm áp, khuôn mặt cơ thể sẽ hồng hào,
rạng ngời hơn. Đó là “lửa” của củi đốt than hoa, của rơm rạ bếp ga. Còn “lửa”
cháy cho tình yêu đẹp mãi, để nơi yêu thương luôn đượm hương vị “rượu tình
nhân”, “sánh” trong màu vang đỏ cuốn hút, ngất ngây trong nhịp điệu ân ái, bồng
phiêu … chỉ có thể là cái tình thơm hương. Cái tình hôi hổi là ngọn lửa “cầm
không chết”, “ăn sẽ hạnh phúc” và cho đi sẽ nhận về yêu thương… Đọc “Nơi yêu
thương còn mãi” của tác giả Lê Kim Phượng để trân trọng tin yêu, hoán dụ
để thấy “ngọn lửa đáng yêu trên là có thật” và “người giữ lửa cho nơi yêu
thương còn mãi là có thật hơn cả”. Người đời bảo “chơi với lửa có ngày chết cháy, trong tình yêu
đâu biết trước chữ ngờ”. Và “chêm”, bổ sung thêm “không có lửa thì trời đất là
địa ngục và tình yêu đâu là thiên đường”. Hóa ra tình yêu là thứ “mô phạm”
không theo một trật tự, thứ tự, logic hay kiến trúc thượng tầng nào, mà “người
đẹp trong mắt ai” và mũi tên tẩm độc dược tình ái bắt trúng tim ai thì người đó
sẽ “say”, xin “chết” đối phương… để “chuyện tình” được đơm hoa, kết trái, rộng
dài hay hãn hữu trên hoan lộ tình ái. “Ánh mắt nhìn thiêu cháy cả trần gian.. Lời yêu em phiêu lãng giữa mây ngàn Thủ thỉ rót vào tai anh từng câu hát Ngọt tựa mía lau… Thơm nồng hương quế… Hãy gọi tên em vọng vào câm thinh Cho bia đá ngàn năm còn khắc nhớ Cho nhịp đập dâng lên từng hơi thở Cho tình yêu vang động cả đất trời..” (trong bài Dạ khúc yêu) Tình yêu trong “Nơi yêu thương còn mãi” như ngọn gió lành hừng
đông mang theo vị ngọt mát của sương sớm, của “cái nôi đêm” nồng say ấm êm. Của
cái tình đằm thắm rực hồng… và như mưa xuân mùa mới, cho trỗi bật những lần tái
sinh, hồi sinh phồn thực nhất, được bung nở khai hoa nhất, rạo rực nhất và
“công khai” nhất chỉ vì “cho yêu thương vang động cả đất trời”. Yêu đắm say nhưng không cho mình “đắm chìm”. Yêu tin tưởng
nhưng không hoàn toàn không hồ nghi, ngờ vực. Yêu là duy nhất nhưng không phải
là tất cả… đó là “từ trường” trong “trường kỳ” của những lập luận, đúc rút được
sợi tơ tình nhiều miền ảo thực, nhiều sắc màu đôi khi “rối rắm” lắm, quanh co lắm
nhưng cuối cùng tìm được chân lý hàm xúc, khúc triết và sâu sắc lắm. Ở đời
sống “hạnh phúc là đấu tranh”, hãy cười và khóc đi cho những “tranh đấu” dù nụ
cười hay giọt nước mắt đó buồn vui đến mức nào, ta – người hạnh phúc, niềm hạnh
phúc của người có các giác quan, cảm nhận sống để biết khóc cười và hơn thế để
hiểu biết sâu sắc: “Đôi khi cười chưa hẳn đã vui và khóc chưa hẳn đau tột
cùng. Sẽ có lúc, câm lặng tồn tại mới gọi là đau. Đau đến nỗi,
chạm nơi nào cũng thấy nhói, thấy gỉ máu, bưng mủ”… và hối lỗi, đắm say, hồ
nghi, rằn vặt, đầy đọa là những cung bậc của tình yêu. Những cung bậc này như
những nấc thang “lên thiên đường, hoặc xuống địa ngục” trong giới hạn tình, nó
phù thuộc vào người “khởi xướng”, “người tháo nút, cởi nút” trong yêu. Tập thơ
“Nơi yêu thương còn mãi” bị khế ước vào cung bậc tình này nhưng ở mức khát
khao, mong mỏi cho “yêu thương” song hành với “thương yêu” như bài “Đừng hỏi tuổi
xuân em về đâu” tác giả viết “Khi gió sang mùa, cây vặn mình rụng lá Vầng trăng đêm bạc tóc chiều tơi tả… Môi nhạt dần phôi phai màu chát đắng Lời hẹn thề xa khuất tựa ngàn khơi… Khi anh vô tâm ngược chiều bão nổi Lời sám hối qua bao mùa mắc lỗi Trả lại em hương sắc thuở xuân thì…” Để đôi mắt và cảm nhận mãn khai trước thực tế đời trần ái ố,
những dục cảm trần tục khát thèm, thèm khát và bản ngã muốn hạnh phúc của người
đời được tác giả khéo léo hơn một nghệ nhân trong việc tạo hình, dựng hình,
phân bối cảnh và những lát cắt ngang, thẳng xoáy sâu, khắc họa tâm lý nhân vật.
Nghệ thuật tương phản và khúc xạ cảm xúc, nghệ thuật “thợ cả” “ủ men, dậy mùi”
được vận hóa thành công từ kỹ xảo điện ảnh để nhân vật trữ tình được thỏa sức
“cởi trần” cảm xúc, cái tôi được tận cùng “trẻ hóa” thể hiện trong bài “Em yêu
đơn phương” hay trong “Canh bài tình ái” tác giả viết: Kẻ hân hoan như đấng linh thiêng được tôn thờ mãi mãi Kẻ kiệt cùng xin đợi chút ban ơn … Em thua trắng tay chẳng tính thiệt hơn Trong trò chơi anh là người thắng cuộc Em say đắm yêu anh, thiết tha và nhu nhược Bỏ phận mình vào sấp ngửa tay anh Nhà tâm lý học, triết gia Erich Fromm từng đưa luận điểm “Thế
gian này, mọi thứ sẽ già nua, duy chỉ có tình yêu là trẻ mãi. Thế giới này, bao
điều xảo trá, duy chỉ có tình yêu vẫn mãi sáng trong. Chỉ cần có tình yêu, sẽ
như cá quẫy đuôi dưới nước, chim tung cánh trên trời, đêm cũng như ngày. Nhưng
mất đi tình yêu, chẳng khác nào đàn đứt dây, đèn không dầu, hạ rét như đông”. Đấy
là luận điểm “đã có tình yêu” còn lúc hình thành, xây dựng mối tương quan, kết
dính của tình yêu thì sao?! Nhân vật trữ tình trong tập thơ “Nơi yêu thương còn
mãi” của tác giả Lê Kim Phượng đã có những lập luận, nhãn quan mang màu sắc cái
“tôi” rất riêng, ấn tượng, bất ngờ, táo bạo và dữ dội. “Anh đừng quá chừng mực trong tình yêu … Đã yêu nhau thì cứ cháy hết mình đi … Đã yêu thì yêu tựa dòng sông … Đã yêu thì phải yêu như điên … Đã yêu nhau thì yêu như trong mơ” (trong bài Hãy yêu như chưa
yêu lần nào) Tình yêu muốn viên mãn thì đối tượng phải có cảm xúc thật,
con người thật và khi yêu thì không bị “chướng ngại vật tự tạo hay ngoại tạo”
không được tự rào cản, xây thành, không bị “đắp lũy ngăn sông cấm vận” thì khi
đó “bản ngã” của yêu sẽ muôn hình, muôn vẻ. “Yêu là chết trong lòng một
ít” như nhà thơ Xuân Diệu viết hay đơn giản “Yêu là một động từ mà ở đó có cảm
xúc và hành động yêu”. “Yêu phải cháy hết mình, phải tựa dòng sông, phải như
trong mơ và phải yêu như điên”. Đọc đến câu “Đã yêu thì phải yêu như
điên” Tôi giật mình, băn khoăn và bất giác “cười tủm”. Nụ cười của Tôi rất
“vĩ hòa”, khoan hồng và mang “màu sắc bênh vực”… bởi: Trong tình yêu giới hạn
đúng, sai dường như chỉ là một màng chắn mỏng lọt nước và ánh sáng xuyên thấu,
nên mọi lý lẽ biện hộ đều phản tác dụng và ngôn từ “có cánh” vô giá trong tình
yêu đều không bao giờ đứng trên bàn cân “ngã giá” khi cá nhân yêu “khế ước” vào
vùng cảm thấu. Từ “điên” trong biểu hiện “điên” là một tình trạng về bệnh lí, về
tâm thần khi đã mất năng lực kiềm chế hành vi, thường có những hành động quá
kích, mất kiểm soát. Vậy “yêu như điên” thì yêu như nào?! Đây là lỗi văn bản của
tác giả hay là chủ định có ý đồ, “mưu mô, cao kiến” chi?!… có lẽ cách biện minh
đúng đắn nhất rằng: Đã yêu là phải quên hết, gạt hết những “vướng, phiền” chỉ
còn ngợp trong mắt là men nồng “nguyên chất yêu” thì khi đó “yêu mới đích thực
là yêu” chăng?!…Và nữa, yêu đã khó, duy trì, giữ tình yêu luôn mới mẻ, đẹp cuốn
hút, hấp dẫn nhau lại càng khó… Nhân vật trữ tình trong “Nơi yêu thương còn
mãi” đã làm gì, đã giữ “lửa tình” ra sao cho ngọn lửa luôn rực, cho “nơi yêu
thương còn mãi” “Mỗi chúng ta không hoàn hảo giữa đời Nên ghép vào nhau thành bức tranh đẹp nhất Nắm chặt tay nhau đi qua miền gió cát Gieo yêu thương trên muôn khúc đoạn trường…” (trong bài Khát
vọng) Hay: “Mình hứa đợi nhau ở điểm hẹn ngày mai Anh nhớ đến lau trên mi em những mùa hờn trách Lau cả vệt tháng năm hằn sâu trên khoé mắt” Hôn lên nỗi buồn trên tờ lịch cũ đã phôi phai.” (trong
bài Đi qua tờ lịch cũ)… Đó là những vần thơ rất thật của nỗi lòng, của
tình người trong nhìn nhận “sống ở đời phải biết mình là ai và trong tình yêu
phải biết mình yêu ai, thương ai và vì ai” cái thật này như “dòng sông có
khúc”, “ngọn đuốc tình cháy bập bùng” và con người có những thời điểm tự kiểm
soát, nhìn nhận và đánh giá lại… nhìn nhận và đánh giá để như cây trồng được xới
vun, ngọn lửa được gạt tàn và bổ sung nguyên liệu đốt, lòng tin yêu được bồi đắp
thêm yêu tin. Như thế mọi mối quan hệ, đặc biệt trong tình yêu nam nữ mới lâu bền,
viên mãn. Bởi đơn giản lắm, “chân lí” của tình yêu giống như một hành trình
trên những lộ trình biết sẵn: “ Muốn đi nhanh phải đi một mình, nhưng muốn đi
xa thì chúng ta phải cùng nhau đi”… Tình yêu không phức tạp nhưng cũng không hề
đơn giản, đại khái qua loa vì “Yêu là một nghệ thuật, người đang yêu là một nghệ
sĩ”… Nơi vườn em đầy hoa thơm kết trái … Em viết tặng anh khúc hát bình minh … Tâm hồn em mật ong vàng sóng sánh Uống cạn rồi còn khát đến tàn canh. Em dệt ngàn thương nhớ chỉ cho anh ( trong bài Vườn yêu) Hay, trong “Người hạnh phúc” tác giả viết Yêu mỗi phút giây khi được sống trên đời … Mở yêu thương rộng lượng với muôn người Sống như thế mới là người hạnh phúc… Đạo Phật có ý niệm “hạt giống hạnh phúc và hạt giống khổ
đau” Trong thơ của tác giả Lê Kim Phượng nói về quy luật sinh tồn khẳng định
và tự khẳng định, sự an hưởng niêm yết của quy luật “nếu, thì” được thẳng thắn
bộc bạch trong bài: “Hãy sống đời của mình” Đừng làm cây tầm gửi Vay nhựa sống của người Mượn sắc hương tiếng cười Chịu gió dập bão vùi Tích nhựa sống dâng đời Nảy chồi từ cội rễ Dẫu bôn ba dâu bể Nuốt những đắng cùng cay Nhưng sống đời thẳng ngay Đơm hoa và kết trái Hay trong bài “Đàn bà đi qua tuổi 30” tác giả viết: Chắt vị đắng thơm trên ly cà phê nóng bỏng Cười bình thản như chưa hề biết khóc Thắp lửa yêu tin sau mỗi giấc mơ buồn… Luôn bình thản trước những điều được mất Chẳng bận lòng tranh đấu hơn thua Yêu thương trong lòng không thể bán mua … Khuyết danh có câu “Với thế giới, bạn chỉ là một hạt
cát nhỏ, nhưng với một người nào đó, bạn là cả thế giới của họ”. Nhà Lý luận
Nga Christopher Hoare nói “Hạnh phúc thật sự chỉ đến khi bạn biết mạnh dạn cho
đi, chứ không phải nắm giữ thật chặt”. Còn nhà thơ nước Áo Rainer Maria Rilke
khẳng định “Có điều kỳ diệu xảy đến với những người thực sự biết yêu thương, họ
càng cho nhiều, họ càng có nhiều”. Nhân vật trữ tình trong “Nơi yêu
thương còn mãi” không chỉ nghĩ, vun đắp hạnh phúc tình yêu cho riêng mình mà
luôn nhắn nhủ, khuyên răn, dụ ý nhân đạo của ý niệm hãy vì người, hãy mở lòng
đón nhận và cho đi “Mở yêu thương rộng lượng với muôn người” (trong bài Vườn
yêu), cộng với những bài thơ, câu thơ trong “Vô thường”, “An nhiên giữa đời”,
“Nơi bình yên”, “Hãy yêu cuộc sống” đã một phần phản chiếu mảng sáng của hệ
“nhân quả” trong đạo Phật. Ở đó chứa lòng nhân hậu, vị tha, sự hướng thiện,
mong người xung quanh tồn tại cũng như mình hướng về điều tốt đẹp cho mình, cho
cuộc sống, cho con người, cho đồng loại. Vì: tiếp xúc, ăn ở sống cùng, làm việc
cùng về thiên biến thời gian lâu dài sẽ bị ảnh hưởng, tính cách, phẩm chất, đạo
đức sẽ tương tác sẽ “gần đèn thì rạng”, “mình ấm thì những người xung quanh, kề
bên không lạnh, nhiệt độ mới được bảo toàn. Mình ấm, người xung quanh lạnh thì
sớm hay muộn mình cũng sẽ lạnh như họ”… Cuộc sống chỉ có ý nghĩa khi nó được tưới
mát bằng dòng nước của thương yêu, không có thương yêu thế giới này biến thành
địa ngục… Tập thơ “Nơi yêu thương còn mãi” nhân vật trữ tình trong tác
phẩm, tác giả hay bất cứ ai làm được điều đó đều là người hạnh phúc. Tức đã biết
“thực nghiêm” đặt mình vào vị trí của đối phương để hiểu sâu sắc về họ, để hiểu
họ cần và mong muốn điều gì từ ta, từ ngoại cảnh, rồi từ đó “bớt, bù, thêm,
san” sao cho vừa vặn nhất, sao cho “yêu” nhất. Nhạc sĩ nổi tiếng Trịnh Công Sơn
đã từng nhắn nhủ “Hãy đau đớn đi. Biết đau nỗi đau của người khác và của chính
mình là dấu hiệu của lòng nhân ái”. Ở đây, ở tập thơ “Nơi yêu thương còn mãi”
nhân vật trữ tình đã làm được điều đó trên cương vị của “người giữ và khơi lửa”
không để lửa thiêu cháy mình, người mình yêu, người yêu mình và người cạnh bên
mà để lửa đốt luôn ấm hồng, để lửa tình yêu, lửa tin yêu luôn tràn trề sức
sống, để yêu thương dồi dào, đầy đặn, ấm đủ và “Nơi yêu thương còn mãi”
là có thật như tiêu đề tập thơ mà tác giả biểu đạt, gửi gắm, mong muốn! Với lời thơ chân thành, khẩn khoản và đong đầy yêu thương. Những
bài thơ gieo vào lòng độc giả liên hoàn những đợt sóng dâng trào cảm xúc, xúc động. Mẹ ơi! Con sợ lúc nào đó khi về nơi bậc cửa Bóng mẹ nhoà xen lá khóc mùa thu Con sợ tim mình trăm ngàn vết nhói đau Khi thế gian không tìm đâu thấy mẹ Con sợ chiếc lá rơi chiều đơn lẻ Sợ mùa đi trong tiếng gió hanh hao… ( trong Con sợ thế gian
không còn mẹ ) Tập thơ có những bài thơ hay, giàu cảm xúc, chứa chan nỗi niềm
và có những câu thơ thấm đẫm màu thi sĩ “Ném yêu thương lên chín bậc
thang trời…/ Qua Năm tháng trôi bạc phếch câu thề” (Trong bài Hẹn hò).
Hay: “Anh đừng nhặt nỗi buồn trên tóc em…/ Những đợi chờ ứa lệ một vầng
trăng” (trong bài: Xin anh đừng trở lại). Và đây nữa: “Vắng anh rồi
em lấy nửa cơn đau/ Dệt vào con tim yêu thương rực lửa/ Nửa còn lại đợi anh về
gõ cửa/ Cho hai khung trời không phải kiếm tìm nhau” (trong bài: Thành phố
không màu)… Tập thơ sử dụng chủ đạo thể thơ tự do, chính thể thơ này là
thế mạnh của bộc bạch, diễn đạt ý đồ, chủ định của người viết thơ. Cũng nói thêm, Tôi có duyên gặp chủ nhân của tập thơ “Nơi yêu
thương còn mãi”, chị sâu sắc và tình cảm, đằm thắm và thông minh, chỉnh chu, thấu
đáo. Chị gửi gắm lòng nhân ái, thương người, yêu người vào nhiều chương trình
thiện nguyện tới những hoàn cảnh kém may mắn. Cố nhân thường bảo “Thơ người,
người thơ” là đúng?! Và thơ chị như bài hát dệt từ những nốt
nhạc đời thường của riêng chị hay là phép “nhào nặn, biến hóa” của người phu chữ
trước nhãn mãn để dựng xây lên nhân vật trữ tình trong thơ. Ở đó, có những tần
sóng cảm của luyến tiếc, nhớ nhung, của mất mát hối lỗi, của giận hờn
trách cứ, của nồng say cuồng dại… nhưng tất cả đều chân thành, tha thiết và rất
đáng trân trọng! Tất cả sẽ như làn hơi sương mỏng manh rụng rơi biến vào hư
vô, chỉ có cái tình là tồn tại mãi mãi. Cái tình như ngọn lửa làm ấm nồng cơ thể,
nơi mắt và trong tim. Để làm được điều đó ta hãy yêu “ta” và yêu “người” tha
thiết. Và tập thơ “Nơi yêu thương còn mãi” đã làm được điều đáng trân trọng đó.
Ở tập thơ toát nên vẻ đẹp của nhân vật trữ tình được tác giả “thổi hồn”
vào là người “giữ lửa cho Nơi yêu thương còn mãi”… Vâng, không có cái gì là tồn
tại vĩnh viễn nhưng với tập thơ in riêng thứ hai này của tác giả Lê Kim
Phượng. Tôi tin “Nơi yêu thương còn mãi” được “bủa vây” bằng cái tình “vuông
tròn” chân thành là có thật và mãi mãi tồn tại những thương yêu là thật
hơn cả…Tôi chúc mừng thành công của tác phẩm, tác giả và mong ngóng những thành
công ở những tác phẩm kế tiếp sau. Chiều Hà Nội, 3/11/2018 Nguyễn Thanh Huyền Theo https://vanchuongphuongnam.vn/
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét