Nguyễn Thị Việt Nga
và Thiên sứ về trời
Nhà văn Nguyễn Thị Việt Nga
Sau đám tang thằng Cún, chị không ngờ khoảng trống
trong mình lớn thế!
Bị dị tật từ khi còn nằm trong bụng mẹ, thằng Cún không được
sống một kiếp người trọn vẹn. Nó hoàn toàn không nhận thức được gì, chỉ là một
sinh vật vô tri nằm đó. Bệnh này, theo bác sĩ, không sống được quá 5 năm đầu đời.
Thế nhưng, như một kỳ tích, thằng Cún sống gấp đôi số tuổi đó. Và cuối cùng, nó
bỏ chị ra đi…
Khi thằng Cún còn sống, đã rất nhiều đêm chị bật đèn, nhìn
trân trân vào con, cố lý giải tại sao mọi chuyện lại có thể kinh khủng thế. Nó
được ra đời từ tình yêu nồng cháy của hai vợ chồng, sau những tháng ngày hạnh
phúc như mơ, sau những chăm sóc và yêu chiều rất mực của anh dành cho chị khi
biết trong chị có một sinh linh bé bỏng đang lớn từng ngày. Trong suốt quãng thời
gian mang thai, chị đã hạnh phúc vô bờ… Gia đình hai bên nội ngoại cũng hạnh
phúc vô bờ. Không có bất cứ yếu tố di truyền nào đáng ngờ. Không có tác động
ngoại cảnh đáng tiếc nào. Vậy thì tại sao?
Nước mắt thực ra cũng có hạn. Chị không thể khóc ngày này qua
ngày khác. Còn phải sống, phaỉ làm việc, phải chăm sóc thằng Cún, công việc mà
không ai muốn nhúng tay vào, ngoài chị, người đã sinh ra nó trên đời. Còn phải
sinh những đứa con khác nữa… Chị thôi khóc nhưng lầm lũi hơn. Và khi căn
nhà có thêm tiếng cười nói của hai đứa con lành lặn, xinh xắn, gia đình chồng
và cả chồng chị nữa, đã thôi nhìn chị bằng cái nhìn cay nghiệt. Không ai
nói ra, nhưng chị hiểu, mình là người bị quy trách nhiệm lớn nhất trong việc thằng
Cún có mặt trên cõi đời này. Chị đã học cách im lặng mà sống. Học cách nuốt nước
mắt vào trong. Nuốt nước mắt cả khi nằm cạnh người chồng yêu quý nhất đời. Nuốt
nước mắt ngày này qua ngày khác…
Khi qua cái mốc 5 năm đầu đời của thằng Cún, cả nhà, không ai
bảo ai, đều ngong ngóng cái ngày nó ra đi mãi mãi, trừ chị. Trái tim người mẹ
đã từng vỡ vụn khi biết con mình không được sống một cuộc đời thực sự, lại thêm
lần vỡ vụn nữa khi biết con mình sắp sửa lìa xa trần thế. Dẫu chỉ là một sinh
linh khờ dại nằm đó, nhưng nó là con chị, là máu thịt của chị, chị thương
nó với tất cả mọi nỗi xót xa. Ông thầy bói nói nó là đứa gánh chịu hết tội lỗi
của cả gia đình, dòng họ. Nó là cứu tinh của cả nhà, chứ không phải là nghiệp
chướng như mẹ chồng chị có lần đã buột miệng nói ra. Mỗi ngày sau cái mốc 5
năm, sự sốt ruột và nôn nóng của mọi người trong gia đình tăng thêm một chút,
trừ chị và hai đứa con còn quá bé bỏng, ngây thơ. Chị nuốt nước mắt nhiều hơn nữa,
đi chùa nhiều hơn nữa, cho đến khi mẹ chồng chị bảo: đừng có lên chùa nữa, để
cho nó sớm đi trong thanh thản…
Cuối cùng, thằng Cún đã ra đi. Ra đi khi không ai còn hậm hực
với lời bác sỹ về cái mốc 5 năm đầu đời của nó nữa. Ra đi khi mọi người đã quên
mất rằng nó có thể ra đi bất cứ lúc nào. Hai đứa con sau của chị, đẹp như thiên
thần và thông minh lanh lợi đã khiến căn nhà bừng lên những niềm vui mới, sau
nhiều ngày u ám và ảm đạm. Bao nhiêu tình yêu, sự quan tâm của cả hai bên nội
ngoại dồn cả cho hai thiên thần bé bỏng ấy. Chỉ có mình chị âm thầm ra
vào căn phòng nhỏ xíu trên tầng áp mái, nơi dành cho đứa con tật nguyền khốn khổ…
Những tưởng không còn thằng Cún nữa, cuộc sống của chị sẽ dễ
thở hơn. Cả chục năm nay từ khi có nó, chị không dám đi vắng một ngày. Chị từ
chối tất cả các cuộc liên hoan, chơi bời, du lịch. Các mối quan hệ cũng tối giản
đến mức tối đa. Hết giờ làm là chị tất bật về. Bởi vì, chỉ duy nhất chị là người
chăm sóc Cún. Chị không muốn con mình thiệt thòi thêm chút nào nữa. Nó đã là đứa
gánh hết oan nghiệt cho cả gia đình, theo lời ông thầy bói nọ. Và hơn hết, trái
tim người mẹ không thể nào chịu đựng nổi nỗi đau khi chính mình chứng kiến đứa
con mình sinh ra bị tất cả mọi người ghẻ lạnh mà mình lại không làm gì được để
chống lại điều đó. Chị cứ âm thầm bù đắp cho Cún theo cách của mình. Giờ không
còn Cún nữa, chị sẽ nhàn nhã hơn, sẽ dành được nhiều thời gian cho bản thân,
sau những tháng năm quên hẳn mình, quên mình cũng là phụ nữ và cũng có một cuộc
sống với mọi nhu cầu như tất cả mọi người. Không còn thằng Cún, nỗi ám ảnh có đứa
con tật nguyền rồi cũng theo thời gian mà mai một, phôi phai. Nỗi đau không đè
nặng trong tim nữa. Sẽ chỉ còn hai đứa con thông minh, xinh xắn mà thôi.
Thế nhưng mọi chuyện hoàn toàn không như thế. Cún đi mất rồi,
chị thấy mình hết mọi sức lực và nghị lực sống. Căn phòng áp mái nơi thằng bé vẫn
nằm giờ trống hoác. Cái giường của nó bị bỏ đi, thay vào đó là một bàn thờ nhỏ.
Nó không có tấm ảnh nào. Chưa bao giờ nó được chụp ảnh, vì nó không lành lặn và
xinh xắn như những đứa trẻ khác. Mỗi lần đi qua cửa phòng, tim chị lại nhói lên
một nỗi đau rất khó định hình. Đau hơn nữa là chồng chị, bố mẹ chồng chị, tất cả
mọi người trong gia đình, sau đám tang thằng Cún, lại tỏ rõ vẻ nhẹ nhõm không
giấu giếm. Ai cũng nói một câu giống nhau: thế là nó được giải thoát rồi!
Cún được giải thoát khỏi cuộc sống này, hay mọi người được giải thoát khỏi Cún,
trong khi duy nhất chị là người chịu trách nhiệm về nó, tất cả mọi chuyện, mọi
việc, mọi ngày…
Ngồi lặng trước bàn thờ con, chị đau đớn nhận ra bao nhiêu
năm qua, chính Cún là người cho chị thêm nghị lực. Chính sự có mặt của nó trong
cõi đời này đã rèn cho chị biết cách chấp nhận những đau buồn, biết cách vượt
lên nghịch cảnh mà sống. Chính sự có mặt của nó đã dạy chị biết yêu
thương vô điều kiện, biết hy sinh tất cả cho người cần mình nhất… Bây giờ Cún
không còn nữa, chỉ còn một khoảng trống mênh mông trong lòng chị. Chị nhìn sự
vui mừng, hớn hở cố giấu của những người thân thiết nhất cạnh mình mà
không khỏi rùng mình sợ hãi. Thằng bé chỉ có mặt trong cuộc đời này mười năm ngắn
ngủi, nhưng những bất hạnh đè lên nó dài hơn biết bao kiếp người cộng lại.
Trong hành trình mười năm lặng lẽ của nó, chỉ có duy nhất chị đồng hành. Hai mẹ
con đơn độc biết bao nhiêu. Bây giờ nó đi khuất rồi, chị càng đơn độc hơn!
Chồng chị ngạc nhiên khi thấy vợ từ chối chuyến đi du lịch
dài ngày cả gia đình. Chuyến đi như một sự bù đắp của anh cho chị sau nhiều năm
chị quá vất vả vì thằng cún. Không lời lý giải, chị ngồi lặng bên bàn thờ con,
lại cố nuốt nước mắt vào trong. Cảm giác chỉ một mình mình đau khi con qua đời
còn đau đớn hơn gấp vạn lần nỗi đau mất con. Thằng Cún dù gì cũng là con chị.
Chị có ba đứa con chứ không phải chỉ có hai đứa như lời giới thiệu của tất cả mọi
người trong gia đình mỗi khi có ai đó hỏi han về những đứa trẻ. Chị không thể
hiểu nổi sự nhẹ nhõm của chồng sau đám tang thằng Cún. Dù gì cũng là một đứa
con của anh vừa mới mất. Đưa cả gia đình đi du lịch có nghĩa là sao? Giải thích
thế nào về niềm hân hoan dù cố giấu vẫn cứ hiển hiện kia?
Trong xa xót, chị nhận ra rằng, chính Cún đã là người dạy cho
chị rất nhiều điều trong cuộc sống hỗn tạp này, và cũng là người tiếp thêm nghị
lực để chị sống kiên cường hơn. Và cũng là một thứ lửa để thử tất cả mọi tấm
lòng, từ những người thân trong gia đình đến bạn bè, đồng nghiệp và cả hàng xóm
nữa. Cuộc đời, nếu không có những đau đớn hay bất hạnh thì thật nhạt nhẽo biết
bao nhiêu, tự dưng chị nghĩ vậy. Những đau đớn và bất hạnh như một thứ thử
thách, như bài học lớn để người ta tự củng cố lấy mình, sẵn sàng đối mặt
với tai ương và nước mắt, hiểu rõ mình hơn… Chị thấy Cún, không phải đứa con tật
nguyền, vô tri khốn khổ nữa, mà vụt biến thành một thiên sứ đẹp đẽ và trong trắng.
Thiên sứ ấy vừa bay về trời trong đôi cánh trắng, sau khi làm tròn nghĩa vụ dưới
trần gian!.
24/5/2018
Nguyễn Thị Việt Nga
Theo https://vanchuongphuongnam.vn/
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét