Thứ Năm, 1 tháng 6, 2023
Lời Sli vắt ngang núi
Tôi tỉnh giấc lúc bầy cáy cúm cất tiếng gáy báo hiệu
sang canh. Nằm lặng hồi lâu, nghe những cơn gió heo may vật vã trượt dài trên
triền đá, lách qua sàn nhà dát bằng mai, réo ù ù trước khi vòng vo quanh quẩn,
phả hơi lạnh vào trong gian nhà nhỏ nhoi trống vắng. Đêm về gần sáng. Trong
không gian tràn ắp gió của rừng thẳm mới thực sự thấy rõ nỗi cô quạnh. Bên cạnh,
người đàn ông trở mình, tiếng thở rất khẽ nhưng mệt mỏi. Không hiểu sao bỗng
dưng tôi cảm thấy tiếng thở ấy xa lạ với mình đến thế. Rất xa lạ như thể chưa
bao giờ nghe thấy, cảm thấy, chưa bao giờ nằm bên cạnh để nó phả vào thái dương
buồn buồn. Ánh sáng nhàn nhạt từ bên ngoài hắt vào không đủ soi rõ mặt anh,
nhưng tôi vẫn hình dung được vầng trán vuông vức, gò má cao, cằm tua tủa râu,
đôi mắt buồn rười rượi. Đôi mắt buồn từ xửa xưa, hay từ lúc chúng tôi về sống với
nhau mới thế, tôi không thể nhớ nổi vì lần đầu tiên gặp anh, tôi đâu có dám
nhìn vào đôi mắt ấy.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Âm thanh cuối của nỗi đau tuyệt vời
Âm thanh cuối của nỗi đau tuyệt vời Như Bình là nhà văn nổi tiếng. Chị là văn nhân đúng nghĩa, dù công việc làm báo hàng ngày bận rộn. Thờ...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét