Thứ Năm, 1 tháng 6, 2023
Người sót lại sau cuộc chiến
Bác tôi sống bí ẩn trong cánh rừng thộp sát bờ biển. Rừng
thộp có chiều rộng gần cây số, còn dài thì rất dài. Nói dài là vì, tôi chưa đi
đến tận đầu và tận cuối, chưa biết chỗ thủy và chỗ chung của dải rừng bao la ấy,
chỉ biết nó kéo dài theo bờ biển, chạy mãi. Tôi đã đi xuyên rừng chẳng khác gì
một người khảo sát đất và hết gần tiếng đồng hồ luồn rừng, lội trong biển cát
thì trước mặt tôi đã là biển, đã là tiếng sóng “ào ào… oạp” triền miên mà rất
rõ ràng từng âm thanh. Mỗi khi con sóng đổ vào bờ cát thì âm “ào ào… oạp” lại bị
bờ cát đẩy bật trở lại cho biển, biển dù có gắng sức đến đâu cũng không thể làm
cách nào để hòa hợp ba tạp thanh “ào ào… oạp” với bờ cát được. Còn với tôi, dù
trước mặt là biển, là sự vô hạn của trời và nước, với một thứ ánh sáng rất dễ
làm cho người ta choáng ngợp đi nữa, tôi cũng không thể ngạc nhiên bằng, khi xuất
hiện trước mặt tôi một tòa pháo đài bằng đá, xây thô mộc, gồ ghề và xám lạnh,
dây leo và rêu mốc mọc tua tủa, đứng ngạo nghễ sát bìa rừng và chỉ cách bờ nước
độ trăm mét. Một công trình của thiên nhiên hay của con người?
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Âm thanh cuối của nỗi đau tuyệt vời
Âm thanh cuối của nỗi đau tuyệt vời Như Bình là nhà văn nổi tiếng. Chị là văn nhân đúng nghĩa, dù công việc làm báo hàng ngày bận rộn. Thờ...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...
.jpg)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét