Thứ Năm, 1 tháng 6, 2023
Truyện ngắn Đào Sỹ Quang: Y án
Làng Kình nơi “khỉ ho cò gáy” bị hai dãy núi chèn cho
dài thuồn thu ột. Làng cách trung tâm thị trấn huyện đúng hai mươi cây số
và cách trung tâm tỉnh ngót tám chục cây. Nơi đây từng có những chuyện cười đến
rụng răng, rách miệng. Khách vãng lai ghé qua làng không quên gom vào đầu vài
câu chuyện “vui” để về làm quà. Quà này quý lắm, vì nó có thể làm tan biến đi mọi
ưu phiền!
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Âm thanh cuối của nỗi đau tuyệt vời
Âm thanh cuối của nỗi đau tuyệt vời Như Bình là nhà văn nổi tiếng. Chị là văn nhân đúng nghĩa, dù công việc làm báo hàng ngày bận rộn. Thờ...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...
.jpg)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét